Bùi Tín - Tự do xuất bản là một bộ phận trọng yếu của quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận. Sách và báo là thức ăn tinh thần của một xã hội. Một xã hội phát triển hài hòa, văn minh là xã hội thực hiện quyền tự do xuất bản rộng rãi, tạo nên nhiều sách báo có chất lượng cao, người dân ham chuộng xem sách, đọc báo để mở mang kiến thức, đưa khoa học, lời hay lẽ phải vào cuộc sống.
Ở Việt Nam, lĩnh vực xuất bản sách và báo nằm trọn trong tay nhà nước, tư nhân không có quyền xuất bản, mặc dầu như thế là trái với Hiến pháp trong đó ghi rõ bảo đảm quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận của mọi công dân.
Năm 2002, trên mạng internet ở Việt Nam xuất hiện một nhà xuất bản tự do, không trụ sở, không nhà in, không có hệ thống phát hành, không cần xin phép chính quyền, không đăng ký xuất bản, tự coi là nhà xuất bản «chui», nhưng theo đúng Hiến pháp, do đó tự coi là hợp pháp.
Nhà xuất bản chui này lấy tên là Giấy Vụn, giám đốc lấy tên là Bùi Chát, tên khai sinh là Bùi Quang Viễn, tốt nghiệp khoa Ngữ văn – Báo chí thuộc ngành Văn học của Trường Đại học Khoa học Nhân văn tại Sài Gòn năm 2001.
Nhà xuất bản Giấy Vụn gây ngay được tiếng vang ngày càng rộng lớn. Tuổi trẻ, học sinh, sinh viên trong Nam, ngoài Bắc truyền tin nhanh cho nhau về nhà xuất bản độc đáo này. Bà con ta ở hải ngoại, đặc biệt là các bạn trẻ, du sinh ở Pháp, Đức, Ba Lan, Tiệp, Nga, Hoa Kỳ, Úc… ngày càng chú ý, tán thưởng những sản phẩm của Giấy Vụn. Nhiều bài thơ, văn trong Giấy Vụn được dịch ra tiếng Anh, Pháp, Đức, Ba Lan, Tây Ban Nha. Giấy Vụn rất được chú ý vì có sự cộng tác từ đầu của nhà thơ trẻ Lý Đợi, người từng làm sôi nổi giới văn thơ trẻ trong nước khi thành lập nhóm Mở Miệng và công bố tập thơ rất lạ, rất mới mẻ, rất trẻ cả về nội dung và phong cách: Vòng tròn 6 mặt. Đây là công trình sáng tác của 6 bạn thơ tâm đầu ý hợp: Lý Đợi, Bùi Chát, Khúc Duy, Trần Văn Hoài, Hoàng Long và Nguyễn Quán.
Đặc điểm nổi bật của Giấy Vụn là ở chỗ tuy nó là một nhà xuất bản «chui», ngoài vỉa hè, ảo, như đùa vui, cười cợt với cuộc đời đầy nghịch lý này, nhưng nó lại rất nghiêm cách, chính quy trong việc xuất bản kiểu hiện đại, có biên tập công phu, có người chịu trách nhiệm, ngày ra mắt, số hiệu, lưu chiểu, có trình bày, minh họa, nhiều kiểu chữ khác nhau, hài hòa, đẹp mắt, mỗi tác phẩm là một giai phẩm văn học - nghệ thuật, do tôn trọng bạn đọc và tự trọng. Nhờ vậy nó sẽ tồn tại lâu dài. Đến nay Giấy Vụn đã ra hơn 30 đầu sách, một số in với nhiều thứ tiếng, Anh, Pháp, với các tác giả đang được mến mộ như Đào Hiếu, Hoành Lê, Nhật Tân, Nguyễn Viện, Cung Tích Biền, Liên Thái…
Mới đây, Hiệp hội các nhà Xuất bản Quốc tế International Publishers Association (IPA) là hiệp hội thành lập lâu năm ở Pháp, có thành viên khắp thế giới đã chú ý đến nhà xuất bản độc đáo Giấy Vụn ở Việt Nam, tìm hiểu về hoạt động và ảnh hưởng xã hội của nhà xuất bản này. Mấy năm trước, giám đốc Bùi Chát từng được mời sang Hán Thành, Nam Triều Tiên, và Berlin, Đức, để dự họp xuất bản quốc tế và giới thiệu về nhà xuất bản Giấy Vụn.
Tháng 4-2011, giám đốc Bùi Chát được mời sang thủ đô Buenos Aires của Argentina để nhận phần thưởng quốc tế IPA năm 2011 tặng cho nhà xuất bản Giấy Vụn.
Đây là vinh dự rất lớn cho tập thể nhà xuất bản Giấy Vụn, cho nền «văn học vỉa hè», cho «nền sáng tạo ngoài luồng», cho nền văn học – nghệ thuật tự do, tự khẳng định mình giữa chế độ chuyên chế một đảng, một chế độ bóp nghẹt tự do sáng tạo, kiểm soát ngặt nghèo các văn nghệ sỹ với đủ hình thức kiểm duyệt từ lộ liễu đến tinh vi...
Hiểu rõ bản chất độc tài đảng trị, thực tế là độc tài tập thể của Bộ Chính trị 14 người - mà nguyên chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An gọi là Vua tập thể 14 vị - Nhà xuất bản quốc tế IPA đã lẳng lặng nhắn tin cho nhà thơ Bùi Chát về phần thưởng quốc tế IPA năm nay, và nhà thơ Bùi Chát đã lặng lẽ lên đường đi du lịch nước Pháp rồi mới sang Argentina nhận giải, một bằng khen lớn, với 6 ngàn phrăng Thụy Sỹ (gần bằng 7 ngàn đôla Mỹ ).
Xin hãy nghe ông giám đốc nhà xuất bản chui Giấy Vụn, 32 tuổi, vừa bỡ ngỡ vừa dõng dạc phát biểu trước hàng mấy trăm đại biểu và nhà báo quốc tế khi được mời lên nhận thưởng: «…Ở một nơi mà tự do chỉ tồn tại trong những hành vi tùy tiện của chính quyền thì những cố gắng cho việc hiện diện của công lý và tình người dường như là vô nghĩa; và để hành động cho những điều tưởng như là viển vông này, chúng tôi đã chọn Xuất Bản. «Cũng như những anh em đang bị tù đầy, quản thúc và tất cả những người đang đấu tranh cho một tương lai tốt đẹp ở Việt Nam, chúng tôi luôn tin tưởng ở lương tri. «Thông qua xuất bản một cách tự do những điều cần thiết, chúng tôi biết rằng nhiều độc giả của chúng tôi sẽ tìm thấy lương tri của mình. «Sách có thể biến thế giới thành tự do, chính vì thế chúng tôi tin rằng tự do sẽ đến, trước hết với những người làm sách, những người đọc sách và những người bàn luận về những điều mà sách mang lại. «Bằng tất cả tình yêu dành cho sách và dành cho con người, tôi đón nhận và san sẻ niềm vinh dự này cho tất cả độc giả, bạn bè và những người ủng hộ. «Hy vọng giải thưởng sẽ là cú hích đáng kể cho sự phát triển của phong trào xuất bản độc lập, đặc biệt cho sự phát triển của xã hội dân sự tại Việt Nam».
Đi hơn mười ngàn đặm, chỉ để nói trong có 2 phút, nhưng đó có thể nói là Tuyên ngôn của nhà xuất bản Giấy Vụn, là tâm huyết của Bùi Chát, Lý Đợi và các bạn cùng chí hướng, cũng là cuộc tuyên chiến hòa bình nhưng nảy lửa với chính quyền của 14 ông Vua tập thể, là sự thách thức có vẻ nhẹ nhàng nhưng dữ dội với giới công an và giới tuyên huấn tận tụy phục vụ cho vua chúa cộng sản đời nay.
Do đó mà Bùi Chát bị đón lõng ở sân bay Tân Sơn Nhất, bị khám xét ngặt, hỏi cung kỹ lưỡng, bị mời làm việc dài dài.
Bộ Chính trị cay lắm, công an và tuyên huấn bực bội tức tối lắm, nhưng làm gì bây giờ.
IPA lập tức lên tiếng, Human Right Watch lên tiếng, Reporter sans Frontières lên tiếng.
Bùi Chát đã thành người của thế giới thông tin tự do.
Chế độ độc đảng muốn phong anh, tôn anh lên thành Anh hùng, thì xin cứ việc.
Tòa án trong tay họ, tư pháp trong tay họ, họ muốn hành hạ anh thanh niên 32 tuổi chỉ có nắm giấy vụn trong tay, thì xin cứ việc. Nhưng mọi sự đều có giới hạn cả. Sự mù quáng, sự điên cuồng, sự tàn bạo cũng vậy thôi.
Thế là anh Bùi Chát được trả tự do với nhiều răn đe.
Nhưng anh thanh niên có lương tri, 9 năm trước đã không biết sợ, nay đã là người công dân của thế giới dân chủ văn minh lại còn biết sợ cường quyền hắc ám nữa ư?
Thế là chúng ta được biết Giấy Vụn sẽ điềm tĩnh mở hội mừng công, sẽ liên hoan ăn mừng rất thân mật và tiết kiệm, sẽ cải tiến cả nội dung và hình thức, sẽ có đông bạn đọc hơn, có đông người ủng hộ và yểm trợ hơn, hiệu quả xã hội sẽ mạnh mẽ, rộng và sâu hơn, sau giải thưởng quốc tế IPA rất xứng đáng và vang dội, một cú hích lịch sử cho ngành xuất bản Việt Nam.
Bùi Tín
http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/tin/giay-vun-thanh-cua-quy-05-10-2011-121585429.html
* * *
Trả lờiXóaChiếc quan tài vừa hạ huyệt ...
Trong niềm kính trọng
thầm kín bao la
Chỉ còn yên lặng vĩnh cửu vô biên
Giọt nước mắt người tỵ nạn lưu vong
lặng miền vỡ đôi
Quê Hương - Lưu đày hai mảnh vỡ
Xé nát vùi
cả chân trời viễn mộng nên thơ
Những tình cảm chập chờn bấp bênh
Tình thương đầy bao dung vu vơ
Hận thù ngập phi lý trơ trơ
Lòng son sắt trung kiên
với tính chung thực trí thức
Con Người Thế kỷ
vẫn còn với trần gian điên dại này
mãi mãi
**
Chiều nay tại nghĩa trang này
Ðám tang Con Người Thế kỷ
nơi hẹn hò Niên kỷ
Cũng lắm diệu kỳ
Không thiếu điêu linh
Sartre đã đi xuyên qua Thời đại mình
Bằng Tình yêu Loài người
Bằng mỗi lượng tử thời gian
hiện sinh tha thiết nhất
Chiều nay tháng Tư buồn
tháng Tư tang thương
Mùa Xuân xanh chợt chớm đêm trường
Sartre đã đi rồi
thảm đỏ không màng bước lên
Sartre bóng ngả mình nghiêng
trên trong cuộc lữ cô đơn
Giải Nobel Văn chương từ chối
Căn gác hộ khiêm tốn
Sartre đã đi rồi
Thế Kỷ dấn thân
dường như từ từ khép lại
Khi chiều nay hạ huyệt... dáng đứng dấn thân ..
Vào mọi quốc gia
Vào mọi ngõ ngách cuộc đời hẻm tối.
Nguyễn Hữu Viện
Paris Avril 1980 ..
Trả lờiXóaTiễn Đưa Con Người Thế Kỷ
===============
Tiễn đưa Con Người Thế kỷ
về miền miên viễn hôm nay
Tháng Tư ánh sáng còn chớm lạnh đầu xuân
Montparnasse phố buồn vô ngần
Paris buồn nuối tiếc
Những khuôn mặt thập phương tứ xứ
Mang dấu ấn xúc động
chuyến vĩnh viễn ra đi
Trên đại lộ Raspail
dường như mất tuổi xuân thì
Sartre đã đến với Thế kỷ này
rồi lại quay ra đi
Những khuôn mặt giang hồ lãng tử
Bước đi bước lại trầm tư suy tư
Cô đơn chầm chậm đi
như muốn níu kéo thời gian ly biệt tạ từ
* * *
Tôi tên tỵ nạn vừa thoát chết
sau chuyến hải trình vượt biển
Chân ướt chân ráo đến Paris Tự do
Không đồng xu dính túi
Ðang chờ lãnh truy bù trợ cấp đầu tay
Tôi giờ đây nơi này
đại lộ Edgar Quinet
Tiễn đưa Con Người Thế kỷ
về cõi Thiên đường
bác ái vô thường
Căn phố nhỏ buồn cúi đầu
buồn chào vĩnh biệt Con Người Thế kỷ
Những cô nữ sinh viên
tóc vàng mắt xanh lệ đỏ
Những ông già hoạt động nghiệp đoàn
thì thầm to nhỏ
Khuôn mặt vài nhà phản kháng
Ba lan Liên xô
Thiên đường chủ nghĩa xã hội
băng lạnh như nấm mộ nhà mồ
Những tay săn phim săn ảnh
chờ chực như mèo săn chuột
Như tay mafia xã hội đen già vờn gái mơ
Những người Do thái, Palestine, Ả rập
Những người Phi châu
vai u thịt bắp như tượng đồng đen
Tôi chợt giật mình
có cả cộng đồng Việt Nam
Không phất cờ biểu ngữ thói quen
Hoan hô đả đảo
Nồi da xáo thịt huynh đệ tương tàn
Ðâm chém bắn giết nhau
vì nhân danh chủ nghĩa
Phía bên này tỵ nạn chính trị thuyền nhân
Phía bên kia Việt kiều yêu nước với yêu non
đến Tự do chẳng còn ...
Những khuôn mặt nổi tiếng lừng danh
Những khuôn mặt vô danh không quảng cáo
Những nhà phê bình những nhà báo
Trận bút chiến không thương tiếc bạo tàn
Hôm qua nọc độc chua cay
vẫn còn lảng vảng đây đó đâu đây
Những khuôn mặt đàn bà khả ái
Biết đâu nhân tình nhân ngãi
trở lại ngậm ngãi tìm trầm
Buồn ôi dáng buồn khuất mất
trong Paris ánh nắng đeo tang
Hàng cây thẳng tắp
vỡ lệ đứng xếp hai hàng
Nỗi buồn như chút nắng heo may
trong biển lạnh
Nỗi buồn siêu hình
giọng ca liêu trai huyền thoại Juliette Gréco
Chiều nay tiếng hát
thành giải khăn sô
Cho nhà-văn-nhà-thơ-nhà-viết-kịch-nhà-hiền-triết
Từng làm la bàn dắt dìu bao thế hệ
Chiều nay xin vĩnh biệt Thế kỷ
xin chia tay tạ từ Niên kỷ
* * *
Tôi tay tỵ nạn chưa tròn 28 mùa Hạ
vừa đặt chân nước Pháp
Vùng đất đón nhận trú ẩn
của những kẻ lưu vong
lưu đày bướng bỉnh ngang tàng
Như vừa bước từ nôi ra
tập tễnh bước đi làm lại cuộc đời
ở tuổi chưa tròn 28
Tự do như ánh sáng
tràn đầy như tiếng chim vườn xưa
tung tăng bay nhảy
Nhưng ngày mai cuộc đời
tràn đầy bất định
Lẫn đầy đầy nhiệt tình
ảo vọng ảo ảnh
bánh vẽ phỉnh lừa
Ðâu còn thời mơ mộng
thuở trường xưa
Ươc vọng chiều nay sẽ có một ngày
Ðọc nguyên tác nguyên văn
toàn tác phẩm Con Người Thế kỷ
Viết đầy những ẩn dụ ẩn ngữ
thao thức trăn trở một thời
Một thời để đam mê cháy bỏng
Một thời để khát vọng
yêu thương bỏng họng
Những tác phẩm đầy những định đề
ngụ ý khó giải một thời
Một thời để dấn thân
chép Sử Tương lai
Một thời để sống hiện sinh
thở ngắn than dài
Và cuối cùng một thời để chết
lặng rơi rào rào như lá me
Chiều nay trải nỗi lòng
trong tiếng Mẹ
Biết nghĩ gì đây ?
biết viết gì đây ?
Những bóng chữ Việt Nam
còn im lặng như những nấm mồ
Trước tư tưởng cách mạng Sartre
thu cuốn bao mảnh đời thiết tha
Những ảo ảnh chữ nghĩa
lướt nhẹ trong hư vô
Trước những Con đường Tự do
không hội tụ phân kỳ
Paris, Luân Ðôn, Mạc tư Khoa,
Bắc Kinh, Hoa thịnh Ðốn, La Havana Hà Nội ...
Tháng trước tôi đang nôn mửa
trên sóng biển nổi trôi
Chợt nhớ Sartre từng xét xử
guồng máy chiến tranh Hoa kỳ
Chợt quên Sartre vừa lên tiếng
bênh vực thuyền nhân
Dấu ấn Con tầu Ánh Sáng
cứu vớt những mảnh hồn
Khát khao tình Tự do
lênh đênh biển cả
Dáng đứng Sartre
biểu tượng trí thức dấn thân
bảo vệ Nhân Quyền
Nét cúi đầu trầm tư Sartre
với bao viễn kiến tầm kích toàn cầu
về nhân sinh
nếp suy nghĩ mới
Của quý phải cất ở chỗ kín
Trả lờiXóa* * *
Trả lờiXóaChiếc quan tài vừa hạ huyệt ...
Trong niềm kính trọng
thầm kín bao la
Chỉ còn yên lặng vĩnh cửu vô biên
Giọt nước mắt người tỵ nạn lưu vong
lặng miền vỡ đôi
Quê Hương - Lưu đày hai mảnh vỡ
Xé nát vùi
cả chân trời viễn mộng nên thơ
Những tình cảm chập chờn bấp bênh
Tình thương đầy bao dung vu vơ
Hận thù ngập phi lý trơ trơ
Lòng son sắt trung kiên
với tính chung thực trí thức
Con Người Thế kỷ
vẫn còn với trần gian điên dại này
mãi mãi
**
Chiều nay tại nghĩa trang này
Ðám tang Con Người Thế kỷ
nơi hẹn hò Niên kỷ
Cũng lắm diệu kỳ
Không thiếu điêu linh
Sartre đã đi xuyên qua Thời đại mình
Bằng Tình yêu Loài người
Bằng mỗi lượng tử thời gian
hiện sinh tha thiết nhất
Chiều nay tháng Tư buồn
tháng Tư tang thương
Mùa Xuân xanh chợt chớm đêm trường
Sartre đã đi rồi
thảm đỏ không màng bước lên
Sartre bóng ngả mình nghiêng
trên trong cuộc lữ cô đơn
Giải Nobel Văn chương từ chối
Căn gác hộ khiêm tốn
Sartre đã đi rồi
Thế Kỷ dấn thân
dường như từ từ khép lại
Khi chiều nay hạ huyệt... dáng đứng dấn thân ..
Vào mọi quốc gia
Vào mọi ngõ ngách cuộc đời hẻm tối.
Nguyễn Hữu Viện
Paris Avril 1980 ..