Nguyễn Văn Tuấn - Thấm thoát mà đã 36 năm. Tính từ ngày 30/4/1975. Nhân dịp đọc một cuốn sách cũ, tôi thấy có vài thông tin về kinh tế của miền nam Việt Nam trước 1975 cũng có ý nghĩa so sánh nào đó ...
Về thu nhập bình quần, theo số liệu kinh tế, GDP bình quân ở miền Nam vào thời trước 1975 là 150 USD. Thu nhập này tuy chưa cao mấy thời đó, nhưng cao hơn ở các nước Thái Lan, Bangladesh, Ấn Độ, và Pakistan. Ba mươi sáu năm sau, GDP bình quân đầu người của Việt Nam là khoảng 1100 USD, thua xa Thái Lan (khoảng 4000 USD).
Về giáo dục đại chúng, theo Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, năm 1973, tỉ lệ dân số biết đọc, biết viết là 70%, rất cao so với các nước Á châu láng giềng hồi đó. Hiện nay, tỉ lệ dân số biết đọc và viết là 90%. Ba mươi sáu năm, chỉ tăng 20%?
Hôm nọ, khi tôi viết rằng thời trước 1975, du học sinh Thái Lan sang đại học miền Nam học, còn bây giờ thì mình sang đó ... du học. Chẳng có gì xấu hổ. Người ta giỏi hơn mình thì mình học người ta. Nhưng nói ra sự thật ấy làm tôi nao lòng và buồn về sử đổi đời. Có người từ miền Bắc hỏi tôi có bằng chứng gì giáo dục miền Nam tốt hơn bây giờ? Tôi nói chính tôi là sản phẩm của nền giáo dục thời trước 1975 đây. Còn hàng vạn "sản phẩm" của nền giáo dục trước 1975 đang ở nước ngoài và họ cũng thành danh, thành tài. Đó là một bằng chứng của nền giáo dục trước kia.
Về trình độ của giới cầm quyền, 36 năm sau nước ta đã có 50% bộ trưởng có văn bằng tiến sĩ. Thời trước 1975, tôi không có con số chính xác, nhưng chỉ nhớ số bộ trưởng có bằng tiến sĩ chỉ đếm đầu ngón tay. Ngay cả ông Hoàng Đức Nhã với bằng thạc sĩ nhưng được giới báo chí và công chúng nể lắm rồi. Nhưng theo Giáo sư Đặng Phong thì tuy họ học không cao, nhưng trình độ thật thì cao và đáng nể: “Cần phải phân biệt rõ: nền chính trị thối nát (không phải tôi nói, mà người Mỹ và người trong giới chính trị Sài Gòn nói) với bộ máy kinh tế chuyên nghiệp. Những cấp cao nhất, tổng thống, phó tổng thống, thủ tướng... phần lớn là dân võ biền, là lính sang làm chính trị như Thiệu, Kỳ, Khiêm ... Nói chung, họ không có mấy kinh nghiệm để điều hành một xã hội dân sự văn minh. Nhưng điều đặc biệt là cấp dưới của họ (bộ trưởng, tổng trưởng...) và các chuyên gia hàng đầu đều là những người có học vấn, kiến thức kinh tế - xã hội rất giỏi để vận hành khối lượng tiền, hàng cực lớn. Bằng chứng là Nam VN khi đó đã có hệ thống ngân hàng, hệ thống thuế, bảo hiểm ... trình độ quốc tế, hoạt động toàn cầu. Dân đã xài séc, các công cụ tín dụng, công sở xài máy tính IBM, tổ chức nền kinh tế đã sử dụng các phương tiện hiện đại, mà bây giờ chúng ta mới chập chững tiến vào.”
Ngày xưa (thời VNCH) cũng có tham nhũng, nhưng hình như bản chất hơi khác với thời nay. Ngày xưa, giới quan chức VNCH tham nhũng chủ yếu là ăn chận tiền tài trợ của Mĩ. Thật ra, tham nhũng của VNCH là có lợi cho cách mạng, vì lợi dụng đó mà du kích mới có tiếp viện! Tham nhũng thời VNCH theo Gs Đặng Phong là “một nguồn hậu cần quan trọng giúp chúng ta thành người chiến thắng”. Còn ngày nay, cứ như báo chí phản ảnh thì quan chức ăn chận tiền của … dân. Họ cũng ăn chận (hay ăn cắp?) tài nguyên đất nước. Hình thức tham nhũng nào cũng nguy hiểm, nhưng ăn chận tiền dân và tài nguyên quốc gia thì đúng là nguy hiểm và […]. Giáo sư Đặng Phong nói: “Tham nhũng cũng là một cách ra đời tầng lớp hữu sản cho nên đạo lý kém hơn, chụp giật hơn, lưu manh hơn.”
Ngày 30/4 thường được nhắc đến như là một “ngày chiến thắng”, “ngày giải phóng miền Nam”. Đứng trên quan điểm kẻ thắng người thua, thì chắc cũng có lí do để gọi đó là ngày chiến thắng. Nhưng thử hỏi với cả 4 triệu (?) người phải bỏ mạng trong cuộc chiến đó, cộng thêm hàng trăm ngàn bỏ mạng trên biển, và 3 triệu người lưu vong, thì chiến thắng đó có vẻ vang không? Chẳng lẽ ăn mừng chiến thắng trên xác người? Còn giải phóng thì có nghĩa là giải phóng từ nô lệ, gông cùm của bọn đế quốc, nhưng trong thực tế ngày xưa đâu có nô lệ, và bọn đế quốc Mĩ cũng đâu có gông cùm gì; chúng vẫn phát triển giáo dục tốt, hệ thống y tế tốt, kinh tế gia đình khá no ấm, học trò lễ phép, báo chí nói khá thoải mái (diễu cợt ông Thiệu, ông Kỳ liên miên). Do đó, hai chữ “giải phóng” e rằng không thích hợp với thực tế của những con số vừa trình bày.
Hóa ra, thời trước 1975 cũng không đến nổi tệ, nếu không muốn nói là có nhiều khía cạnh tốt hơn hẳn ngày nay. Nhớ có lần bà con tôi là bộ độ tập kết vào tiếp quản miền Nam, các chú và cậu đem mấy con gà và vài lít gạo cho nhà tôi, vì tưởng tụi tôi đói khát lắm và nghèo lắm. Đến khi lên nhà, bà con tôi hết sức ngạc nhiên vì họ không ngờ tôi có xe Honda lại còn đeo đồng hồ 2 cửa sổ không người lái nữa chứ, còn gia đình tôi có độ 100 công đất và 3 chiếc máy cày! Vài năm sau, tôi mất cái Honda, và lưu lạc xứ người, còn gia đình thì còn đúng 5 công đất. Ba mươi sáu năm mà vẫn chưa có công trình nghiên cứu khoa học nào nghiêm chỉnh để trả lại sự thật cho lịch sử. Nhưng may thay, có nghiên cứu của Gs Đặng Phong đã để lại vài dữ liệu có ý nghĩa. Xin xem bài trả lời phỏng vấn dưới đây của Gs Đặng Phong để có cái nhìn khách quan hơn về thời trước 1975.
NVT
***
Tư sản hôm qua, hữu sản hôm nay
Hân Hương thực hiện
Người Đô thị, Tháng 5/2008
Trong giới sử học, ông thuộc số ít viết sử kinh tế. Người như ông, GS Đặng Phong - tác giả của hàng chục ngàn trang sử kinh tế VN, còn ít hơn nữa. Ông bảo: “Nền kinh tế miền Nam trước 1975 phồn vinh thật nhưng giả tạo ở chỗ nó không tự nuôi nổi nó”. Báo Người Đô Thị xin giới thiệu cùng bạn đọc bài phỏng vấn GS Đặng Phong, thuộc ĐH Kinh tế Quốc dân Hà Nội trong chuyên đề “Sài Gòn-TPHCM năm thứ 33: Nhận định bản sắc, phát triển tiềm năng”
Ông mời tôi ăn cơm trưa: "Có cá diếc kho tương và rau muống học trò vừa mang đến. Đừng ra quán, tôi mà thấy “chúng nó” hét dzô, dzô... không nuốt nổi". Ăn lối nhà quê, nhưng ông hút xì gà và có cả một bộ sưu tập tẩu Tây sang trọng.
Người ta sợ tôi bị “mua”
Thưa, ông học kinh tế trong nước, sao lại qua Pháp giảng dạy?
- GS Đặng Phong: Tôi học ĐH Kinh tế Quốc dân ở Hà Nội, rồi làm tổng biên tập tờ Vật giá của Ủy ban Vật giá Trung ương. Đến 1988, cao trào thời kỳ đổi mới, Tổ chức Lương Nông Liên Hiệp quốc (FAO) dành cho VN 2 suất học bổng Học viện Nông nghiệp Địa Trung Hải (TP Montpellier – Pháp). Trường này nổi tiếng, các tiền bối GS Nguyễn Mạnh Tường, GS Phạm Huy Thông, GS Đỗ Đình Thiện... ở đó ra. Tôi cũng bất ngờ vì họ chọn mình, luận văn kết thúc khóa học của tôi là: “Chế độ thu mua thóc ở VN”, được đánh giá tốt, có lẽ vì thế ông thứ trưởng Bộ Giáo dục Pháp mời tôi ở lại giảng ở trường ĐH Paris VII.
Nghe nói ông từng bị “đả đảo” ở Mỹ?
- Việc tôi du học Pháp, được họ giữ lại giảng dạy là “chuyện động trời” đối với một trí thức xã hội chủ nghĩa. Thêm chuyện trường ĐH Irvine (bang California - Mỹ) mời tôi từ Pháp qua luôn với họ, dư luận xôn xao rằng tôi đã “bị phương Tây mua rồi”. Ngại bị hiểu lầm, nên sau khi trao đổi thẳng thắn với một cán bộ đại sứ quán ta ở Pháp, tôi quyết định trở về nước. Rồi từ VN tôi mới qua Mỹ vào năm 1991.
Buổi giảng đầu tiên tại Irvine “Thực trạng kinh tế VN” khá ồn ào vì bị một số Việt kiều biểu tình “đả đảo”, đòi “Đặng Phong hãy nói về nhân quyền!” Họ đòi bằng được phải có đại diện vào giảng đường chất vấn. Tôi đồng ý, có ba người xấn vào nóng nảy lên án tình trạng tham nhũng ở VN và chính quyền tham quyền cố vị. Về tham những, tôi nói đúng có tham nhũng - nhưng chính quyền Sài Gòn trước kia tham nhũng gấp 10 lần cơ. Tôi làm sử kinh tế, có đầy đủ số liệu chứng minh, họ chịu. Còn tham quyền cố vị, thì chính quyền Thiệu, Kỳ... không hề muốn xuống ghế. Vì bản chất người cầm quyền có ai chịu tự nguyện rời chức vụ đâu? Tôi cũng chỉ là một công dân, có nguyện vọng chính quyền không nên tham quyền, và được bày tỏ nguyện vọng đó như mọi công dân khác.
Sau này trở thành bạn bè, thỉnh thoảng qua Mỹ tôi lại gặp họ trò chuyện. Tôi có một kinh nghiệm rằng đừng nổi nóng, đừng vội quy kết ta-địch, mình có sai lầm thì thừa nhận, sửa chữa - sự tử tế là cách thuyết phục nhau tốt nhất.
Nhặt tiền lẻ xây được nhà lầu?
Năm 1975 ở R về Sài Gòn, khá “choáng váng” trước cảnh phồn vinh của đô thị này, tôi được nghe giải thích sự phồn vinh ấy chỉ là giả tạo?
- Phồn vinh là thật đấy! Miền Nam VN dân số trước 1975 chừng 17 triệu, trừ số dân thuộc vùng giải phóng, còn khoảng 8 triệu người. Sở dĩ họ giàu là nhờ nguồn viện trợ khổng lồ của Mỹ bằng 4 con đường chính.
Thứ nhất, bình quân mỗi năm Mỹ đổ vào Nam VN 1 tỉ USD. Con số đó không thấm tháp gì so với vốn nước ngoài bây giờ đầu tư vào VN – nhưng xin nhớ dân số VN nay khoảng 84 triệu. 1 tỉ USD chia bình quân cho 8 triệu người, vẫn là lớn. 1 tỉ USD trút vào nuôi bộ máy Nhà nước, binh lính - thu nhập của họ rất cao. Cấp thiếu úy được nhà riêng (gia binh), một tổng trưởng (bộ trưởng) lương trị giá 10 cây vàng/tháng.
Thứ hai, chi phí chiến tranh (nằm ngoài 1 tỉ USD viện trợ - có thời kỳ lên đến 28 tỉ USD/năm, như các năm 1967, 1968). Mỹ quản lý nhưng vẫn rơi vãi vô khối ra dân sự. Riêng vỏ đạn cũng đủ tạo ra 7 nhà máy đồng, xác chiến xa và các loại vũ khí... là đầu vào của các nhà máy cán thép, dù miền Nam làm gì có mỏ sắt. Chi phí quân sự đã trở thành kinh tế dân sự.
Thứ ba, cũng nằm ngoài 1 tỉ USD viện trợ - là sức chi tiêu tại chỗ của nửa triệu binh lính Mỹ, bình quân 1 người 800 USD/tháng. Khoản tiền khổng lồ này tạo ra vô khối ngành dịch vụ và thu nhập cho người dân. Câu “nhất Mỹ, nhì lô, tam cô, tứ tướng” là vậy. Tôi quen một chủ tiệm giặt là từng nhận thầu giặt đồ cho lính Mỹ. Anh ta bảo chỉ nhặt tiền lẻ trong đống quần áo, gom lại trong 1 năm xây được nhà 4 tầng lầu và anh ấy có đến dăm cái tiệm như thế ở các quận Sài Gòn.
Thứ tư, ngoài 1 tỉ USD tiền còn các khoản viện trợ thường xuyên bằng hàng hoá do người Mỹ chỉ định mua từ nước nào, hãng nào, loại hàng gì, theo giá nào... để giải quyết cán cân thương mại giữa Mỹ và các nước đồng minh. Cách làm này tạo ra vô số nhà máy đường, nhà máy dệt v.v không trồng mía, bông – nhưng nhập nguyên liệu từ Indonesia, Malaysia, Nhật Bản... để sản xuất.
Có thể nói chiến tranh là bầu sữa quan trọng nhất của nền kinh tế Nam VN trước năm 1975. Nó tạo ra cuộc sống phồn vinh thật ở các đô thị miền Nam (vùng nông thôn rất nghèo khổ). Nhưng đó là nền kinh tế không nuôi nổi nó.
Bộ máy kinh tế giỏi
Không nuôi nổi nó, cần gì một bộ máy vận hành kinh tế giỏi?
-Cần phải phân biệt rõ: nền chính trị thối nát (không phải tôi nói, mà người Mỹ và người trong giới chính trị Sài Gòn nói) với bộ máy kinh tế chuyên nghiệp. Những cấp cao nhất, tổng thống, phó tổng thống, thủ tướng... phần lớn là dân võ biền, là lính sang làm chính trị như Thiệu, Kỳ, Khiêm..., Ngô Đình Diệm là ông quan của triều đại phong kiến. Nói chung, họ không có mấy kinh nghiệm để điều hành một xã hội dân sự văn minh. Nhưng điều đặc biệt là cấp dưới của họ (bộ trưởng, tổng trưởng...) và các chuyên gia hàng đầu đều là những người có học vấn, kiến thức kinh tế - xã hội rất giỏi để vận hành khối lượng tiền, hàng cực lớn. Bằng chứng là Nam VN khi đó đã có hệ thống ngân hàng, hệ thống thuế, bảo hiểm... trình độ quốc tế, hoạt động toàn cầu. Dân đã xài séc, các công cụ tín dụng, công sở xài máy tính IBM, tổ chức nền kinh tế đã sử dụng các phương tiện hiện đại, mà bây giờ chúng ta mới chập chững tiến vào.
Theo ông, có thể kế thừa công nghệ quản lý nền kinh tế đó?
- Rất tiếc chúng ta xóa bỏ bộ máy điều hành kinh tế miền Nam nhanh quá. Tới Đại hội Đảng VI đã ghi nhận sai lầm do chủ quan, nóng vội xóa bỏ các thành phần kinh tế phi xã hội chủ nghĩa. Nhưng nhiều chuyên gia kinh tế đã ra đi...
Nhưng bây giờ chúng ta lại có nhiều doanh nhân làm kinh tế giỏi?
- Marx nói “Giai cấp tư sản đã tạo ra sự phát triển trong 100 - 200 năm bằng tất cả lịch sử của nhân loại”. Tức là tư sản tạo ra sự tăng trưởng. Trước kia ta đánh tư sản mại bản (xuất nhập khẩu hàng hóa), giờ ta khuyến khích xuất khẩu đồ gỗ sang Mỹ và nhập máy móc của họ. So với mại bản trước 1975, thì mại bản bây giờ (trong công nghiệp, tài chính, hàng không) quy mô lớn hơn nhiều. Sự tăng trường ấy tốt về số lượng, nhưng quản lý tồi.
Chúng ta đánh đổ giai cấp tư sản cũ, nhưng phải xây dựng được tầng lớp hữu sản mới. Sự ra đời của tầng lớp này là cần thiết, chứ với chỉ “lực lượng lao động hợp tác xã” thì chết. Nhưng đó phải là một tầng lớp hữu sản có văn hóa và có lương tâm. Con đường ra đời giai cấp này trên thế giới khác ta- bằng cách cướp bóc thuộc địa, gây chiến tranh. Ở ta, ra đời bằng cách đánh đổ giai cấp tư sản cũ - nằm trong diễn biến chung của các nước xã hội chủ nghĩa.
Tham nhũng cũng là một cách ra đời tầng lớp hữu sản cho nên đạo lý kém hơn, chụp giật hơn, lưu manh hơn...
Nhưng chính quyền Sài Gòn trước 1975 tham nhũng ghê gớm?
- Đó là một trong các nguyên nhân lớn của sự sụp đổ. Quân đội thì nhận hàng của Mỹ, tuồn ra ngoài, lợi dụng chiến tranh nhiều rủi ro không kiểm soát nổi. Chính quyền dân sự thì ăn vào các dự án, bệnh viện Vì Dân (Thống Nhất bây giờ), sân bay Tân Sơn Nhất... là vài ví dụ. Tướng tá, quan chức thầu công trình, đường sá... rồi bán thầu cho Hoa kiều. Tướng Đồng Văn Khuyên thầu hết các bãi rác quanh các căn cứ quân sự (tivi, honda, tủ lạnh cũ...) chuyển thành hàng secondhand cho dân Sài Gòn v.v... Tất nhiên sự tham nhũng ấy có lợi cho ta. Nhờ thế ta mua được xăng, gạo, thuốc men, vũ khí... Đó một nguồn hậu cần quan trọng giúp chúng ta thành người chiến thắng.
Làng Yên Phụ cổ của ông giờ nằm kẹp giữa hai con đường đang mở. Đô thị hóa đến tận nhà rồi, miếng đất 150m² này đã đưa ông thành người hữu sản?
Năm 1975 dọn từ phố ra làng, tôi mua nó giá 1,5 cây vàng. Bây giờ 7 cây vàng/m2, tài sản của tôi tăng 1.000 lần, mà không cần làm gì. Chiếm hữu thật nhiều đất đai là cũng là con đường "nâng giai cấp" của người Việt hiện nay đấy, anh bạn.
| Hơn và kém xưa Tròn 33 năm giải phóng miền Nam, GS Đặng Phong nhận xét về đời sống người dân đô thị miền Nam trước 1975 và ngày nay: - Mức sống vật chất bây giờ rõ ràng là cao hơn trước đây rất nhiều. Thu nhập, tiện nghi, nhà cửa, phương tiện đi lại, mức ăn, mặc... đều vượt xa Sài Gòn trước đây, nếu nhìn trên bình diện chung của toàn xã hội. Riêng một số tầng lớp trên - thì ngày xưa giới thượng lưu giàu có không nhiều và cũng không giàu như những triệu phú đô la ngày nay. - Về mức an toàn của cuộc sống thì trước đây rất kém, vì có chiến tranh. Nhà nào cũng có người đi lính, nếu muốn tránh đi lính thì phải trốn, phải chạy vạy, đút tiền. Cái chết đe dọa, rình rập tất cả các gia đình ở thành thị. Xe của cảnh binh có khi chặn ngay ở các cửa trường để bắt lính. Đến năm 1975 thì hầu như nhà nào cũng có bàn thờ một hay hai đứa con chết trận. Còn bây giờ đã có hòa bình, người ta không sợ đi bộ đội, thậm chí người ta còn chạy vạy để được đi bộ đội, để học các trường sĩ quan. Vào quân đội bây giờ không bị cái chết đe dọa mà lại được đảm bảo cuộc sống, vị trí xã hội. Trong đời sống hiện nay cũng có nhiều khía cạnh không an toàn như những vụ trấn lột, chém giết, cướp bóc... Nhưng đó chỉ là những hiện tượng cá biệt, đột xuất. Cuộc sống hằng ngày của người dân nói chung rất an toàn. Thậm chí có thể nói cuộc sống ở VN là một trong những nơi an toàn nhất thế giới. Không có khủng bố, không có phe này phái kia đánh nhau, trừng trị nhau, không có lật đổ, không có bạo loạn... Mọi người được yên ổn làm ăn. - Cuộc sống văn hóa và tinh thần thì có thể nói thời trước có hai mặt của nó. Một mặt là sự hiện diện của quân đội Mỹ và quân đội đồng minh để lại những ảnh hưởng rất xấu trong xã hội. Đó là tệ nạn đĩ điếm, ma cô, chạy theo đồng đô la một cách khá trắng trợn. Chính người dân miền Nam thời đó cũng phản ứng rất gay gắt. Nhưng mặt khác, cuộc sống xã hội và tinh thần trong nội bộ xã hội Việt Nam, trong trường học, trong công sở, trong các gia đình, xóm giềng, bạn hữu... lại là quan hệ có nề nếp, có văn hóa. Học trò lễ phép với thầy, vợ chồng, cha con, mẹ con thương yêu gắn bó với nhau. Thời đó học trò ra đường không hỗn láo như bây giờ. Không có hiện tượng chửi thề, các quan chức cũng có chơi bời nhưng không tệ hại tới mức như một số quan chức hiện nay. Công an thời đó ít có hiện tượng chặn đường để ăn tiền mãi lộ một cách phổ biến như ngày nay. Xin giấy tờ ở cấp này cấp kia cũng không phải đút lót một cách phổ biến, đặc biệt là trong trường học thì tình trạng chạy điểm, mua điểm, ném phao, quay cóp gần như không có. Có thể nói, so với xã hội trước đây thì trên một số khía cạnh nào đó, cuộc sống văn hóa và tinh thần hôm nay đã xuống cấp nghiêm trọng... Những trí thức trước đây, công chức trong công sở là những người có tư cách, đàng hoàng, cả nói năng và hành xử rất có văn hóa. Còn bây giờ, một tỉ lệ đáng kể công chức và cả một số trí thức cũng không có được một phong độ văn hóa như trước đây. - Các nhà kinh doanh, trước đây hầu hết là tư nhân. Ngày nay kinh doanh tư nhân cũng phát triển khá mạnh, nhưng doanh nghiệp quan trọng nhất vẫn là doanh nghiệp quốc doanh. Xét riêng khu vực tư nhân thì trước đây những nhà kinh doanh tư nhân phần lớn là những người đã có truyền thống từ nhiều đời để lại. Họ có kinh nghiệm, họ có văn hóa, họ có bạn hàng, họ có thị trường, có những quy tắc nghiêm ngặt trong kinh doanh. Kinh doanh tư nhân hiện nay là một tầng lớp mới lên, đa số chưa có nhiều kinh nghiệm, không có truyền thống, mang nặng tính chất chụp giật, tạm bợ, số phận của họ cũng không ổn định. - Về quản lý và điều hành nền kinh tế, như tôi đã nói sơ trên, cấp điều hành và các chuyên gia hàng đầu đều là những người có học vấn. Họ hiểu luật pháp quốc tế vì đã từng tu nghiệp ở Mỹ, ở Pháp. Họ có phong độ của những nhà quản lý, có kiến thức quản lý. Họ có thể tham dự các cuộc đàm phán quốc tế không cần phiên dịch. Hệ thống quản lý của ta ngày nay về mặt đó là kém hơn. Phần lớn là các cán bộ chính trị của ta tri thức về quản lý vẫn còn bất cập so với những đòi hỏi của một cơ chế kinh tế thị trường hoàn hảo. Trình độ ngoại ngữ cũng như kiến thức chung về xã hội cũng vậy. Do đó, trong sự điều hành gặp nhiều vấp váp. Tình trạng lạm phát, những ách tắc trong đời sống kinh tế như nạn kẹt xe, xây cất lung tung, tai nạn xảy ra liên tục... thể hiện sự bất cập của hệ thống quản lý hiện nay. Đặng Phong |
Nguồn: Người Đô thị, Tháng 5/2008
Nhạc sĩ Nhật Ngân sau ngày 30/4/1975 đã sáng tác ca khúc " Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh"
Trả lờiXóahttp://lyric.tkaraoke.com/10056/Anh_Giai_Phong_Toi_Hay_Toi_Giai_Phong_Anh.html
Lời nhạc :
Nếu tôi có được phép thần thông
tôi sẽ đưa anh đi thăm Sài Gòn năm năm về trước
để cho anh thấy Giải Phóng được
Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh
Tôi sẽ đưa anh đi thăm Sài Gòn
Từ lầu cao, từ phố đông
cho tới nơi hang cùng ngõ hẹp
bùn lầy đọng một chút tối tăm
tôi sẽ đưa anh hỏi thăm từng nhà
Họ sung sướng không, họ có mong anh,
mong các anh về giải phóng không anh
Biết anh có chợt nghĩ gì không
khi thấy quanh anh bao nhiêu nụ cười trên môi chợt tắt
và anh ơi thấy gì?
Ôi hạnh phúc đâu?
Ôi Giải Phóng đâu?
toi khong hoan toan dong thuan voi nhung dieu ong DP nay noi nhung: rieng ve van de tham nhung thi ong sai hoan toan, vi trong che de CH nguoi cong chuc voi dong luong it oi nhung co the nuoi song dc gia dinh , nguoi vo co di lam hay buon ban them chi de phu voi luong chong de doi song sung tuc hon, nhung voi XHCN thi KG 1 NGUOI CAN BO NHA NUOC NAO CO THE NOI SONG GIA DINH VOI DONG LUONG CUA HO , vi vay de song con ho phai tham nhung . hoi lo v.v. day la chinh ach cua Viet Gian CS nham de can bo hay dang vien kg the to cao bat cu nguoi nao trong bo may, day cung la thu doan ma bon luu manh bang dang thuc hien de dan em trung thanh va bao ve Dang, tu do suy ra thoi CS chac chan hoi lo , dua vao quyen the nhieu hon so voi cac the che khac vi day la quoc sach nham bao ve Dang duoc doc quyen cai tri.
Trả lờiXóanguoi CS luon luon noi rang KT mien nam truoc 75 la phon vinh gia tao vi tien cua My do vao vay xin hoi ngay nay moi nam hang ty My kim do nguoi dan Viet o nuoc ngoai gui ve de giup thannhan, hang ty MK cu avien tro de duoc co ngay hom nay thi KT nay that u? neu nhu nguoi dan VN o nuoc ngoai kg gui 1 dong nao va vien tro QT bi cup thi thu hoi Cong Dang song duoc bao lau???
them 1 cai nua ma ong DP kg thanh that do la doi song hom nay va doi song truoc 75, ong DP da so sanh thieu su cong binh , nhung phat minh ky thuat cua thoi do va thoi nay di nhien phai khac nhau roi, hay so sanh cuoc song cua nguoi dan thuo do voi nhung ky thuat ma the gioi luc do co va chung ta co, chang han nhu luc DT di dong, internet nao da co, so sanh kieu ong DP van con dau do khap khenh
ong bao hoi do nhung te trang xa hoi day day thua ong DP noi the la ong kg co kinh nghiem song o mien Nam, di diem chung toi co nhung o 1 khu nao do thoi chu kg lan tran nhu hom nay,vi lan tran nhu hom nay nen thuan phong my tuc cua nguoi Viet Nam bi ban re voi vai dong tien ngoai quoc, vi vay van hoa suy doi
ve doi song hang ngay thua ong ngay xua chung toi xay dung thi bi bon khung bo CS no no dat min lam cho duong xa xe co nguoi dan vo toi chet oan uc, cau cong bi chung dat min gay hu hai, vua bao ve vua xay dung ma lam con duoc nhu the chu chi co xay dung kg thoi ma chua hoan thanh da bi hu hai thi sao thua ong DP, ong DP noi hien nay doi song duoc on dinh hon cung dung vi bon khung bo da cam quyen ai ruc rich chung cho vao tu , ma kg ruc rich muon bat ai thi bat, an uong thi nguoi dan ai cung so nhung chat doc do bon Tau cay vao, ra duong thi bi CA hach hoi de hoi lo, hay tai nan dang rinh rap kg biet khi nao xay ra ay the, ma ong cho la on dinh thi qua la su nhan xet hay nao trang cua ong co van de.
Noi tom lai ong DP co nhan xet nhung van con mang tinh chat chay toi cho bon NGUY quyen CSVN, chac tai ong quen be cong su that nen the rat tiec nhung nguoi ma ong gap ho qua nong au cung vi tinh dan toc cua ho xot thuong cho dong bao ruot thit thoi, hay tra su that lai cho su that nhe ong DP, toi nghi may thang Tay cung kha deu khi no moi ong o lai day de thay su dot nat, va su nguy bien cua tang lop lanh dao NGUY CS
Cái TÔI của Gs Đặng Phong quá lớn .Cỡ Huynh-Đệ cụ Diệm âẫn là tầm thường với Ông !!!! Chắc Ông là học giả quá uyên thâm đến mức không biết mình đang là nô lệ cho cái Tôi của mình rồi.
Trả lờiXóađó là lý do mà nền giáo dục của Miền nam trước đây khác xa với nền giáo giục hiện nay(Họ biết hổ thẹn)
nhap
Trả lờiXóaCampuchia cũng là một nơi để con cái chúng ta nếu có dola thì qua du học.
Trả lờiXóa30 tháng tư là ngày ăn cướp thành công.
Trả lờiXóanghe ông bà nói ngày xưa thời Diệm rất ít cướp giựt đồ , lên đà lạt để xe đạp đâu đó đi chơi thoải mái, không bị mất, họ được giáo dục có ý thức, còn ngày nay cướp giựt là chuyện thường ngày, đó là sản phẩm ưu việt của Cộng Sản đấy, đeo bông tai hay đeo dây chuyền vàng thì xác suất giựt là 100%, còn có khi bị giết chỉ vì 1 chỉ vàng, sơ hở là mất xe, mất túi xách. Còn con người thì giả dối ,lưu manh, chỉ vì nhìn ghét nhau mà chém nhau, nhân tính ở đâu, hay là thú tính.
Trả lờiXóaGS Đặng Phong hình như quên dân oan mình đấy, họ đang chịu sự bất công, và chẳng an toàn ở đất nước mình đâu vì chính quyền.
bó tay với các bác,đem VNCH mà so với CHXHCN Việt Nam,như thế chắc các bác tự so mình với con Bò(Bò Tây Ban Nha,chứ không phải Bò ViệT Nam đâu nhé)
Trả lờiXóatien cua chung may toan My no cho chu lam deo gi co ma bay gio cu o day hoi tuong
Trả lờiXóathuc chat CS thi` ko te nhung chi? kho~ noi~ dieu` hanh` dat' nuoc' rat' la` te va` quyen` cua? nguoi` dan thi` thuc chat' la` ko co' den' noi~ moi~ nguoi` dan khao' nhao rang`
Trả lờiXóaCONG AN MA` BAT LA` CHI? CO' DUONG` CHET'
thuc te' wa' ro~ rang` ai dzo don` CONG AN ma` ra deu` chet' 1 cach' oan uc' va` tuc tuoi~
dân oan ức mình bị bỏ tù vì bọn quan cướp đất, cướp công, bị sỉ nhục, và có khi bị chết thảm vì những chuyện mất dạy của bọn người mất đạo đức . Hô hào tất cả mọi người dân yên ổn làm ăn là thế đấy .
Trả lờiXóavậy thì tiền dế quốc dỏ viện trợ cho cộng sản bắc việc di về dâu?ma nhân dan miền bắc
Trả lờiXóaphải sống trong nghèo dói cùng cực vậy ông dặng phong?,có phải dùng mua súng dạn dễ tiến chiếm miền nam chăng?. vì nhân dân miền nam không có cái chén dễ ăn cơm?
ông dặng phong nói rằng sự phồn vinh của saigon là giả tạo? thế sau 36 năm cưỡng chiếm miền nam cộng sản dã làm gì dễ sài gòn là thành phố có phồn vinh thật,cái phồn vinh hiện nay của dân miền nam là nhờ chử bán,bán ruộng ,bán dất,nhà cửa,thậm chí phải bán chôn nuôi miệng vì nghèo dói,chưa tính số tài sản không nhỏ của dân miền nam dã bị cường quyền cộng sản cướp trong những ngày dầu dặc chân vào saigon, với nhiều chủ trương thâm dộc của chính quyền cộng sản dã dưa ra ,ông dặng phong thừa biết tên gọi những chủ trương cướp trắng cướp sạch của dân miền nam do cường quyện cs thực hiện dúng không ông.
vậy người mua là ai?những kẽ khốn cùng nghèo khổ từ miền bắc gì dâu tư dưng trở thành giàu có, nếu không cướp cướp thì lấy dâu ra dễ có tiền?
ở dây tôi chỉ nói về sự thât do lịch sử dể lại,phần này tôi nói riêng về bè dảng quan chức lớn nhỏ của cường quyền cộng sản bắc việt, chứ không phải nói dể gây chia rẽ nhân dân nam bắc.
thưa ông dặng phong di tìm cái chân thật tương dối dã là không dễ,nhưng chúng ta phải biết chấp nhận với cái thực của sự thật,nếu con người cộng sản cứ sống trong ảo tưởng giả dối,thì dã không có bùi tín,dương thu huong,tống văn công,hà sỉ phu,phạm toàn.nguyễn hộ,và gần nhất là lê hiếu dằng.v.v...tôi chi nêu lên vài người cộng sản biết tôn trong chân lý và sự thật dễ ông biết,do dó họ không thương tiếc gì mà không ly khai cộng sản.số người này còn rất nhiều,do bài viết có giới hạn nên tôi không thể nêu hết tên của từng người.
tôi xác nhân chế dộ vnch có tham nhũng,nhưng khi bị phát hiện thì mọi công dân diều bình dẳng trước pháp luật,bất kễ người dó là ai? trong khi ấy dời sống người dân vẫn có cái ăn cái dễ,dược giáo dục dễ thành người,học vị chưa cao nhưng không có học vị mua,lỡ nghèo cũng có binh viện miển phí, ai học trường công không phải tốn tiền,thằng cảnh sát không dám bắt nạt vòi vỉnh người dân,cà chớn là dòn gánh vào dầu, còn dụng dến công an nhân dân là bị tội chống dối người thi hành công vụ,tôi vô phúc dược làm công dân trong chế dộ vnch chỉ có 23 năm,nhưng sống thua con chó của người mỹ trong chế dộ cộng sản dến mãi 36 năm,nên nhìn thấy rất rỏ cái ưu và khuyết của mỗi chế dộ,với một chính thễ tư do dân chủ pháp quyền thì chính quyền biết sủa chửa sai lầm,và dược ở tù nếu anh làm sai với pháp luật,nhưng với chế dộ dảng trị thì xin thưa với ông dạng phong nên sớm dứt nó vào sọt rác,mà nhân dân liên xô và dông âu dã làm hơn 2o năm trước rồi ông dặng phong ơi./.
Ông Đặng Phong này phát biểu không được khách quan cho lắm
Trả lờiXóaTÔI ngày 30.4 mới năm tuổi thôi nhưng trong kí ức còn nhớ là; tôi đi học mẫu giáo ở sài gòn buổi sáng được ăn một khúc bánh mì rất to , chỉ ăn cái ruột bánh thôi còn phần còn lại làm cái vòng đeo ở cổ,ăn xong còn được uống một ly sữa lớn.đó là chuyện thứ nhất. TÔI còn nhớ BA TÔI là lính trong BỘ TỔNG THAM MƯU nay là trụ sở QK 7 có cho tôi vào chơi ở trong cantin sĩ quan nhìn ra bãi cỏ có đậu một chiếc trực thăng. trong cantin có vài người lính hoặc sĩ quan gì đó đang thục bida,họ mặc quần lính áo ba lỗ màu trắng bỏ trong quần chân đi giày da rất đẹp. họ còn bế bổng tôi lên và cho ăn bánh kem rất ngon mà hương vị sau 36 măm tôi vẫn nhớ.vài kỉ niệm thời QUỐC GIA kể cho các bạn
Trả lờiXóaĐừng so sánh, vì
Trả lờiXóa1. ý thức hệ giữa nhóm "tự sướng" đến đứt dây thần kinh hổ thẹn với xã hội Cộng hòa trước 1975
2. sự gieo mầm tàn bạo, cường quyền cũa lũ CS Ngu dốt (luôn chưởi VNCH là Ngụy, nhưng bọn nó là Ngụy mới đúng.
3. Luôn cho rằng mình là số 1, số 1 là gì? cũng là số 1 thôi. Những báo cáo rất đẹp mới là số 1.
4. Nền GD nhồi sọ hòng làm đen tối những cái đầu trẻ (và chúng luôn miệng trẻ con khôn hơn, nhưng toàn kiểu khôn mất dạy.
Và ý thứ 4. cũng trả lời cho thằng nào đã nói "dân MN làm đéo gì ra tiền". Chính tên đó đã bị nhồi quá nặng. Nếu có một phép thần tôi đưa bạn về năm 1969 để xem nền kinh tế thị trường ở đây sôi động thế nào nhé. Ếch ngồi đáy giếng...
Ộ Đặng Phong khập khiễng khi so sánh đời sống thời VNCH (cách đây 36 năm, đang có chiến tranh, phải dùng phần lớn ngân sách quốc gia cho quốc phòng để tự vệ chống lại Bắc Việt) với CHXHCN Việt Nam năm 2011. Nếu muốn đánh giá khách quan, phải so sánh đời sống VNCH lúc đó với đời sống miền Bắc VNDCCH hoặc các nước chung quanh cũng vào lúc đó. Nếu không có ngày 30/4/75, thì đời sống miền Nam ngaỳ nay đâu thua gì Malaysia hoặc Thái Lan nếu không muốn nói là hơn !
Trả lờiXóaTôi là kẻ sinh ra và lớn lên tại miền Bắc Việt nam , nhìn cảnh Bắc Hàn ngày nay tôi sởn da gà . Nếu không thống nhất Đất nước tôi dám chắc miền Bắc Việt nam bây giờ cũng như Bắc Hàn chấp nhận là vùng đệm an toàn cho TQ mà thôi . Nhưng cái giá phải trả cho Thống nhất đất nước quá đắt . Sau ngày 30/4 ĐCS Việt nam đã có những chính sách sai lầm mà đến bây giờ đa phần người dân Việt nam đều có suy nghĩ : ĐCS Việt nam chỉ có thể thống nhất đất nước được chứ CHƯA THỐNG NHẤT ĐƯỢC DÂN TỘC !
Trả lờiXóaVới suy nghĩ của cá nhân tôi : Sau 36 năm , mọi người dân miền Bắc Việt nam sinh trước 30/4/1975 vẫn còn nợ người dân miền Nam Việt nam một lời xin lỗi .
Ngày 30/4 năm nay đi trên đường phố Hà nội không còn thấy nhiều những khẩu hiệu hay băng zôn : Chào mừng này giải phóng miền Nam , thống nhất Đất nước như mọi năm nữa . Chẳng biết do chuẩn bị bầu cử ĐBQH ngày 22/5 hay có sự nghĩ lại của ĐCS Việt nam ??!
lai xam nua
Trả lờiXóa30-4 là ngày đau buồn cho dân tộc Việt Nam, nhắt lại chuyện đau buồn và qúa khứ qúi vị nào hiểu biết sâu rộng nên khách quan mà để lại những tài liêu qúi báu cho thế hệ trẻ hiểu biết để mà khỏi vấp ngã về sau.
Trả lờiXóa
Trả lờiXóaMùa Giáng Sinh Trắng Cuối Tháng Tư Đen
========================
Sàigòn Sàigòn đi vào tuần cuối cùng
Nét nhạc lời ca sao mông lung
Mùa Giáng Sinh Trắng (1)
Mùa Giáng Sinh Trắng
Hoa tuyết không hòa cùng mưa chớm xuân
* * *
Sàigòn Sàigòn hồi chuông nguyện cuối cùng
Tiếng máy bay trực thăng xé lòng lên thẳng
Phố Tự Do dập dềnh bập bềnh
Lá me ngừng đổ phố Duy Tân
Nhà Thờ Đức Bà bao thánh lễ ân cần
Chuông đồng hồ điểm giờ Nhà Bưu điện
Biệt ly giã từ trong cơn hoan mê triền miên
* * *
Sàigòn Sàigòn chương trình Dạ Lan tắt đã bao đêm
Đài phát thanh quân đội Mỹ trong khi chờ tin giờ chót
Giọng ca Bing Crosby trầm buồn
Như bạc vàng tràn trên miệng ly rượu đắng đêm nay
«Anh đang mộng mơ một Mùa Giáng Sinh Trắng .. »
Mùa Giáng Sinh Trắng bất thường
Mùa Giáng Sinh Trắng thất thường .. trong đêm trắng cuối cùng cuối Tháng Tư đen
Giọng Bing Crosby hoài cảm luyến tiếc
truyền cảm vô bờ
trầm buồn não nuột
Như tín hiệu tâm điện đồ người bệnh giờ phút cuối cùng ..
Mùa Giáng Sinh Trắng
Mùa Giáng Sinh Trắng đêm trắng cuối cùng cuối Tháng Tư đen
* * *
Sàigòn Sàigòn bắt đầu giờ chiến dịch
«Cơn gió thường ngày» (2) mang tận ngoài đại dương
Bao khuôn mặt ân tình thân thương
Giây phút chia ly từ biệt đoạn trường
Sàigòn Hòn Ngọc Viễn Đông
Anh gọi thầm áp hình bóng em lần cuối cùng vào lồng ngực trái
Sàigòn ơi ! Cảm xúc hợp tan đôi mắt chứng nhân
* * *
Sàigòn giữa biên cương thời gian
Sàigòn Sàigòn vào buổi hoàng hôn hay rạng đông ??
Sàigòn Hòn Ngọc Viễn Đông
Giữa đôi bờ giọt lệ nụ cười
Người thân yêu vừa ra đi bên lở ..
Người thân tình sắp trở về bên bồi ..
Anh có còn hay đã mất em ??
Tháng Tư hồng hay Tháng Tư đen ???
* * *
Em khuất dần chân mây
Trên boong tàu Hạm đội Bảy ngoài khơi
Hàng không mẫu hạm Midway
Hay tàu sân bay Okinawa ?? (3)
Trực chỉ Quần đảo Guam
Bầy cá mập đen trên không đến từ đấy ác hàm muốn ngoạm ..
Em khuất dần trời mây cõi tạm
Một chút gió thoảng Hòa Bình quyện khói chiều lam
* * *
Sàigòn vừa lật sang trang
Em trời viễn phương miền đất hứa lưu đày ..
Anh buồn vui lẫn lộn ..
Quê Hương lại vừa tròn vẹn nơi đây .. !
Quê Hương lại ngỡ tưởng vừa Thanh Bình ?
Nhà Tù cải tạo âm thầm mọc như nấm dại độc nơi đây …. ! ! !
Để tưởng nhớ & tưởng niệm 30/4/1975
(1). Mùa Giáng Sinh Trắng - White Christmas: bản «Giáng Sinh Trắng « do Bing Crosby hát. Nam danh ca tài tử Crosby đã bán ra trên 400 triệu dĩa, nhưng trong tất cả giai điệu vẫn bất tử là ca khúc : «White Christmas» với tổng số dĩa bán trên 100 triệu bản. Trên các chiến trường Thế chiến thứ Hai nơi chiến binh Mỹ xem «White Christmas» là quốc ca thời chiến.
White Christmas
I'm dreaming of a white Christmas ..
(2). Chiến dịch «Cơn gió thường ngày» - Operation Frequent Wind : Bắt đầu lúc 11 giờ 08 phút ngày 29 tháng 4, người Mỹ bắt đầu kế hoạch di tản.
(3). Hàng không mẫu hạm Midway và Okinawa : các hàng không mẫu hạm Hancock, Okinawa và Midway chờ đợi ngoài khơi Việt Nam. Lực lượng này tập trung 81 trực thăng được các máy bay của lực lượng đặc nhiệm 77 yễm trợ. Chiến dịch « Frequent Wind », tên đặt cho kế hoạch 4, bắt đầu lúc 11 giờ 08 phút ngày 29 tháng 4. Cuộc di tản từ mái các tòa cao ốc dự định chấm dứt vào khoảng 18 giờ 30 cùng ngày, nhưng ở tòa đại sứ Mỹ, cuộc di tản đã kéo dài đến 4 giờ 30 sáng ngày 30 tháng 4.
Trả lờiXóaOakland Bay in the Sunset
===============
My beloved, I'm a lonely traveller
Stopping by Oakland Bay
I must be a dreamer tonight
Lost in lonesome Oakland town
*
I have known a Saigon lady
she was a so gentle student
I gave her all my love
I gave her all my dream
One day Saigon has fallen
She flew away with the Frequent Wind (1)
So my Future is uncertain
So our souvenirs are too sad
*
Oakland Bay in the twilight
I have heard she is in Oakland
With her children and her husband
Where is my love in the old days ?
I am looking for something in vain
I lost the words how to say this love even to myself...
*
Oakland Bay in the twilight
All the souvenirs are faraway
In Saigon in Vietnam and soon three decades
We were still young at that time in that Capital now loosing her name
We are not so young in Oakland Bay in the twilight
I feel walking down the hill
I do hope you are still beautiful my lover !
Your eyes I see in the deep blue
You are the warm waterflow under the bridge
You are Oakland Bay in the twilight who tenderly kisses me with the free winds
You are so generous as the Atlantic Ocean
Linking the two banks of the United States and Vietnam
You were the best student in Saigon I ever have had
But the White Christmas
and the Frequent Wind Operation take you suddenly
Faraway from the Atlantic offshore
So my Future is uncertain
So our souvenirs are too sorrowful
*
Oakland Bay in the twilight
Where are you my beloved ?
My lonely sadness makes me lose my mind
I know you never come back
I know you never turn back
Life is more dangerous than freeway
We can never turn back
Walking with myself how I feel lone
*
Oh my free wind ! Please help me !!
If you see my darling
Tell her tenderly in her dream
I have been in agony of heartaches
It's hard for me to forget all
It's hard for me to forget you
*
Oakland Bay in the twilight
Oakland Bay in the twilight
My sincere love is dying tonight
Our beautiful love is dying tonight
Oakland Bay in the twilight
(1) Frequent Wind Operation
Oakland Bay, black Spring 2001
Bạn đọc có thể xem trực tuyến bản Việt văn của bài thơ trên bằng cách nhấn con chuột tại dòng chữ này
Ông Gs Đặng Phong có cái đầu so sanh như thế thì chỉ tội cho sinh viên nào học Ông cũng dễ lây bệnh liệt cơ trơn. Một nền giáo dục cơ bản nào mà đào tạo ông ta đạt điến Đỉnh cao trí tuệ thế .
Trả lờiXóalai xam nua
Trả lờiXóa