Tinh thần Dân Tộc qua màu cờ sắc áo

Người Buôn Gió - Chúng ta thường thấy những lá cờ đỏ sao vàng rực rỡ màu đỏ thắm tung bay trên phố phường của những đô thị lớn tại Việt Nam trong những này mà đội tuyển bóng đá Việt Nam chiến thắng. Những bức hình gây nhiều cảm xúc hưng phấn cho người xem.

Những người làm tuyên truyền chính trị đánh giá đó là hình ảnh tượng trưng cho tinh thần yêu nước của người dân Việt Nam nói chung và của giới thanh niên đô thị nói chung, theo họ đó là phản ánh tâm tư của người dân đối với chính thể trong việc dùng những lá cờ đỏ thắm, mới tinh tươm để ăn mừng chiến thắng bóng đá nước nhà. Còn gì đáng giá hơn những bức hình mà lá cờ của chính thể này tung bay phấp phới trên đường phố do người chính người dân sử dụng.Hai mươi năm trước tôi là lính trong đội nghi lễ quốc gia, chuyên đứng sắp hàng đón những nguyên thủ các nước đến thăm Việt Nam. Có lúc cũng phải vác súng, cờ đứng tiêu binh cho đám tang của các vị quan chức, sĩ quan quân đội từ trần. Chuyện mầu cờ sắc áo quan trọng lắm, từng cái cúc áo, nếp nhăn, vết bẩn trên áo quần cũng phải để ý. Đó là quân tư trang cá nhân, còn lá cờ thì khỏi phải nói chúng được chăm sóc kỹ càng thế nào. Chớm có dấu hiệu sờn, phai màu lập tức một lá cờ mới tinh tươm khác sẽ được thay thế, thể diện của quốc gia chứ đâu phải chuyện nhỏ.Chính trị viên người Hải Dương thường nhăc nhở đám lính chúng tôi phải kính trọng lá cờ, phải luôn giữ hình ảnh lá cờ tổ quốc được trang trọng trong mỗi nghi lễ chúng tôi tiến hành, thậm chí phải nâng niu lá cờ khi sử dụng xong, gấp vuốt cẩn thận mới thể hiện được tinh thần yêu nước, phẩm chất chính trị....

Thời bao cấp những năm cuối thập kỷ 70 và đầu 80, dù cho miếng ăn phải cân nhắc từng bữa. Nhưng đến ngày quốc khánh, 30-4...và cả ngày đại hội Đảng nữa nhà nào cũng phải treo cờ, lá cờ nhà nào mà chớm cũ, phai màu lập tức tổ trưởng khu phố nhắc nhở phải thay cờ khác ngay. Đói ăn là thế, nhưng đường phố lúc nào cũng huy hoàng, đỏ loẹt màu cờ nhìn vui mắt lắm, không khí lắm, rất tưng bừng náo nhiệt trong những ngày lễ lạt, kỷ niệm...Người ta quan niệm treo thật nhiều cờ, thật nhiều sắc đỏ là yêu nước, là có tinh thần công dân, tinh thần cách mạng, ai không treo là có vấn đề. Bởi thế người ta đi kiểm tra những nhà nào mặt phố, ngõ mà mải lo làm ăn quên chưa treo là họ xộc vào hất hàm hỏi -cờ đâu sao không treo.

Cờ , băng rôn, khẩu hiệu...tất cả đều màu đỏ rực rỡ trên các đường phố. Năm nay ngày 30-4 và ngày bầu đại biểu nhân dân các cấp sát nhau. Nhà nước chi ra 700 tỷ đồng để phục vụ cho việc tuyên truyền bầu cử, một phần lớn số tiền đó tất nhiên chi cho cờ, băng rôn, khẩu hiệu treo rợp phố phường. Không khí náo nức chào mừng ngày bầu cử của nhân dân ta,

Đôi khi có người hỏi không khí náo nức ấy là do nhà nước ta bỏ tiền mà tạo ra chứ, nhìn ảnh thấy dân tình mải miết đi lại có thấy ai hồ hởi đâu mà bảo nhân dân náo nức. Nói thế là một chiều, mỗi người một việc, nhân dân ta lo đi lại làm ăn kiếm tiền đóng thuế để nhà nước có tiền sắm cờ quạt , khẩu hiệu hộ nhân dân. Như thế chả phải là nhân dân náo nức đi làm kiếm tiền nhờ nhà nước mua những thứ đó hay sao ? Tranh luận vô cùng, biết là người ta abor nhân dân náo nức chào đón thì là nhân dân náo nức chào đón. Vặn vẹo làm chi.

Lá cờ của quốc gia phải được tôn ngiêm, thế mới rõ tinh thần yêu nước, yêu chế độ, yêu chính thể đã lập ra lá cờ ấy, tất nhiên yêu cả Đảng tạo ra lá cờ ấy nữa vì nhờ có Đảng mà đất nước mới có lá cờ tổ quốc. Chứ không thì còn khuya tổ quốc mới có lá cờ đẹp như thế.

Bởi thế lá cờ đỏ sao vàng rực rỡ trên các phố phường Hà Nội, lung linh và náo nức làm sao. Cả phố phường thay sắc, như một cô gái sắm bộ cánh mới đi vào ngày hội, nhất là nghe loa phát thanh phường rộn rã bài hát Đất Nước Trọn Niềm Vui của nhạc sĩ Hoàng Hà ( không phải ông Hoàng Hà ở đài phát thanh radio Chân Trời Mới chuyên phỏng vấn các nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến đâu nhé)

- Ta đi trong muôn ánh sao vàng, rừng cờ tung bay! . Rộn ràng bao mê say những bước chân dồn về đây.

Ai cũng ít nhiều thấy vui, khung cảnh như thế, âm thanh như thế, rộn rã, ngập tràn âm thanh màu sắc không vui lây chút ít thế nào được. Cái tâm lý tự nhiên của con người dễ bị lây như vậy, thì lên đồng cũng âm thanh, áo quần, mười mấy giá hầu, giá hầu nào cũng đủ sắc, các thanh đồng nhảy múa trong bầu không khí huyền ảo ai mà không ngất ngây.

Nhưng mà làm được điều đó thì phải có tiền. Chứ không có tiền , không có gạo để ăn, đói từng bữa như bà con Thanh Hóa thì lòng dạ đâu mà cờ với quạt. Trừ khi có tinh thần Thép Đã Tôi Thế Đấy, bát gạo cũng thổi, yêu nước đến cắc bạc cuối cùng, tinh thần cách mạng mạnh mẽ, lòng yêu nước tha thiết mới sắm cờ mới để vui cùng niềm náo nức của nhân dân các đô thị lớn. Đi qua những vùng quê, nông thôn, xa thành thị nhìn những lá cờ tổ quốc mới thấy tương phản với bầu không khí ở nơi đô thị làm sao ? Vì họ thiếu ăn, không đủ tiền mua cờ hay là ý thức về lá cờ tổ quốc đã ít nhiều không còn quan trọng với những người dân thôn quê nữa, xin xem những tấm hình dưới đây về hình thức của lá cờ và vị trí treo để trả lời. Câu hỏi này đặt ra cho nhiều người, đặc biệt là những người có chức quyền, những người làm tuyên huấn, tuyên giáo

Đây không phải là hình ảnh cá biệt, những bức ảnh này được chụp ở 3 tỉnh khác nhau. Tỉ lệ những lá cờ thảm hại thế này chiếm ít nhất 65% trong những lá cờ treo trên khu vực.

Nguồn : Blog Người Buôn Gió

7 Nhận xét

  1. Ý ông là sao , có phải ông nói dân Hà nội các ông yêu nước hơn nên giàu hơn , và yêu nước hơn nên giàu và có tiền treo cờ mới hơn ở nông thôn tụi tui chứ gì .Ở Hà nôi mấy ông , cái gì cũng kiếm ăn được , cái thằng treo cờ cũng kiếm được bộn tiền từ thuế dân , còn ở nông thôn tụi tui , làm thấy mẹ đóng thuế , cực như con chó , éo yêu nước nổi đâu trừ mấy thằng làm quan địa phương thôi , cho nên tụi tui xài cờ cho tới khi còn thấy hình ngôi sao lờ mờ mới thay chứ không đổi xoèn xoẹt như xe công ở thủ đô mấy ông đâu .
    Nói có tài thì mới ở thủ đô được thì cần phải coi lại , ông biết người ta phân biệt Hà Nội với các nơi khác làm sao không ?
    Ở Hà Nội , đi xin việc , người ta hỏi , ông con ai , ai giới thiệu ?
    Còn ở các nơi khác , người ta hỏi , ông biết làm gì , bằng cấp ra sao , đã từng làm qua cái gì , đòi mức lương bao nhiêu , qua đó mới biết là năng lực của dân Hà nội là năng lực chạy mánh ,vậy cho nên , có thể nói Hà Nội là cái nơi tiêu tiền của dân cả nước một cách kinh khủng nhất , hồi xưa tui không thích người bọ , nể dân Hà nội , nhưng bây giờ tôi tởm dân Hà nội , lại thấy dân bọ thật thà hơn dù rằng giọng nói hơi khó nghe một chút , đừng nghĩ tôi nịnh Hồ già , cái gì ra cái đó , với tôi Hồ già là phạm nhân phạm tội ác với nhân loại , rồi sau này sử sách chép lại giai đoạn cs cầm quyền , ông sẽ xem người ta viết sao về Hồ già , coi tôi nói đúng không .
    Tôi viết bài này , nếu ai là người Hà Nội đàng hoàng , xin thứ lỗi , tuy nhiên tôi vẫn tin là người Hà Nội đàng hoàng giờ còn ít lắm .Có người nói là , từ hồi Hồ già về Hà nội , Hà nội đã trở nên hư hỏng và biến chất , chẳng còn vẻ thanh lịch và sang trọng ngày xưa nữa

    Trả lờiXóa
  2. Bác này nói đúng. Khi lần đầu tiên chuẩn bị ra Hà nội, em cứ tưởng tượng theo sách, ca nhạc ca ngợi người hà nội vẻ đẹp thanh lịch của họ. Nhưng khi em ra thực tế vào năm 2008, thì ... hỡi ôi!!!
    Em nghĩ là mấy cha nhà văn, nhà thơ ba xạo. Em thấy văn hóa hành xử nơi công cộng của người thủ đô đa số như là người rừng ( Cho em Xin lỗi với mấy anh chị - cô bác hà nội có hành xử thanh lịch nhé). VD : Em đi trên lề đường, họ chạy xe lên lề đường, họ bấm còi, em chưa kịp vô thì họ chửi em té tát. hic... HOặc đi ăn cơm ở 1 quán bình dân, khi vào quán em kêu món ăn giống như những người kế bên nhưng lúc tính tiền thì bàn của em được hân hạnh tính giá gần gấp đôi của bàn bên cạnh. Khi thắc mắc thì họ bảo các bác người miền Nam nên tính giá khác. Botay.com

    Trả lờiXóa
  3. Có thể nói một cách chính xác là Hà Nội là thủ đô của cách mạng , nơi những người cách mạng trú ngụ , cuộc cách mạng này là cuộc cách mạng của những kẻ tráo trở , lật lọng , cơ hội và tham lam tận cùng .Vì vậy nếu tính tỉ lệ người đàng hoàng trên tổng số dân của mọi tỉnh thành trong cả nước thì sẽ thấy Hà nội ở một mức rất thấp , tôi bảo đảm như vậy , nếu không tin thử mướn máy nói dối của CIA qua thử coi, hoặc không thì hỏi ông Nguyễn Phúc Giác Hải hoặc các ông bà làm ở trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người ngoài Hà nội là rõ liền .Nói mấy ổng bà làm ở đó tìm một người có khả năng nhìn hào quang một người để biết lương thiện hay lưu manh , rồi thử làm một cuộc nghiên cứu xem trên 1000 người ở mọi tỉnh thành coi bao nhiêu đứa lưu manh ở Hà nội là biết ngay ( cái hào quang này không thể tự tạo ra được mà nó phản ánh trung thực đạo đức và lối sống con người ta ...)

    Trả lờiXóa
  4. Ai cung yeu nuoc nhung nhin chinh quyen thoi nat dan khong muon treo co.O cho toi cu moi ngay le la chinh quyen va cong an den nhac nho tung nha phai treo co,thoi thi treo co nhu vay cho ho biet dan kho chung nao

    Trả lờiXóa
  5. Ở đâu cũng có người tốt người xấu nhưng xét để tìm ra nguồn gốc của cái xấu cái ác là do đâu ?đó là ngày mà bước đầu VN bước vào thực hiện kinh tế thị trường là bước đi khởi đầu của kinh tế tư bản nó mang một yếu tố hoang dã hành động theo bản năng , có thể gọi nặng hơn là kinh tế chộp giật cơ hội , ai cũng muốn làm giầu cho thật nhanh ,qua nhiều năm thực hiện nó đã trở thành thứ văn hóa ăn sâu vào tiềm thức của con người ,cộng với thói tham của người đời vốn bẩm sinh bản năng nhuần nhuyễn vào với nhau tạo loại văn hóa biến chất suy đồi . Tình người tương thân tương ái không còn sự chà đạp lên luân thường đạo lý là chuyện thường ngày ở huyện , đứng trước nỗi bất hạnh của người khác trở lên vô tâm ,vô cảm ,máu lạnh . Đúng là cá bạn nhận xét quả không sai , mặc dù có than cũng chẳng đem lại cái gì song nếu bạn là người tốt thì hãy sống tốt thường xuyên đấu tranh với cái ác cái xấu hy vọng bạn là hạt giống cho xã hội tốt hơn

    Trả lờiXóa
  6. Nói sai rồi , từ lúc mà nhà nước cho làm ăn tự do , dân chúng đỡ khổ hơn chớ , hàng hóa nhiều , có nhiều cái để mà lựa chọn hơn thời bao cấp , chỉ từ khi đảng chp phép đảng viên làm kinh tế tư nhân thì ôi thôi ... mặt chuột mới lòi ra , bóc lột mới tận cùng , lâu nay mấy thằng đảng viên làm ăn phải nhờ vợ con và họ hàng đứng tên , giờ nhờ ơn đảng cho tụi nó thả ga làm giàu , từ lúc đó các đại gia siêu giàu mới công khai xuất hiện , thiếu mẹ gì trong số đó là con ông cháu cha ...
    Ở Sài Gòn , hỏi coi có ai mà lại không biết câu lạc bộ Lan Anh là của con Võ Văn Kiệt , người hô hào hòa giải khi đã về vườn , rồi đại công ty Mai Linh là của ai, công ty Phương Trang là của ai , Vincom là của ai ... ôi thôi toàn của các thân nhân ủy viên bộ chính trị không à .
    Nên bạn nói :
    ...đó là ngày mà bước đầu VN bước vào thực hiện kinh tế thị trường là bước đi khởi đầu của kinh tế tư bản nó mang một yếu tố hoang dã hành động theo bản năng , có thể gọi nặng hơn là kinh tế chộp giật cơ hội , ai cũng muốn làm giầu cho thật nhanh ,qua nhiều năm thực hiện nó đã trở thành thứ văn hóa ăn sâu vào tiềm thức của con người ,cộng với thói tham của người đời vốn bẩm sinh bản năng nhuần nhuyễn vào với nhau tạo loại văn hóa biến chất suy đồi . ...
    là chỉ đúng một phần thôi , phải nhìn vào nguyên nhân , đó là độc quyền chính trị đó bạn ạ

    Trả lờiXóa
  7. Tôi cũng sưu tầm được khá nhiều tấm ảnh nơi cơ quan nhà nước treo cờ như Đồn CA Hàng Bạc, điểm bàu cử Chả Cá, nhà xuất bản Sự Thật v.v.tất cả đều treo ngược cờ mà họ vẫn goi là cờ TỔ Quốc. Họ hình thức thôi mà chứ ai yêu thật mà lại để như vậy. Họ hô nhau treo nhưng có ngắm nó đâu mà biết.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn