Có những điều nên nói và phải nói

Mẹ Nấm - "Người có tính dân tộc tự tôn là người biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết". Hơn thế nữa, điều này được coi như một chuẩn mực đạo đức và lẽ sống. Cũng bởi tin như thế, bao thế hệ cha anh… đã hy sinh xương máu, để bảo vệ lợi ích dân tộc. Dĩ nhiên, điều này không dạy cho riêng cá nhân ai. Vấn đề, ai đã nhân danh điều được dạy này để làm điều ngược lại?...


* Điều mà tôi nghĩ mình nên nói:

Một lần online trong phần Chat của Facebook, tôi tình cờ gặp một bạn trẻ đã từng bị bắt vì tham gia biểu tình chống Trung Quốc vào ngày 12 tháng 6 năm 2011 vừa qua. Nói chuyện một lúc, em hỏi tôi:

- Sao dạo này em thấy không khí làm sao đó, mọi người có vẻ e dè và cẩn trọng với nhau, ai nói gì cũng nhìn trước ngó sau. Sao lại phải nghi kỵ nhau như thế hả chị?

Tôi im lặng vì không biết phải trả lời với em thế nào, bởi theo tôi, chính những nỗi sợ hãi không tên đã tạo ra bầu không khí ấy. Biết làm sao được. Có bạn trẻ đã từng tâm sự, khi tham gia biểu tình, bước sang bên kia đường, em thấy mình là người khác, em dám nói, dám bày tỏ tình yêu đất nước của mình ở giữa những người cùng trang lứa với mình, em thấy mình không còn sợ hãi nữa. Rồi một tuần sau đó, khi chứng kiến bạn bè mình bị bắt giam, bị đánh đập, bị nhấc bổng và bị quăng quật không thương tiếc vì họ dũng cảm vượt qua nỗi sợ hãi như những người đi đầu, rất nhiều người hoảng sợ, mọi người bắt đầu nhìn nhau thật e dè và nghi ngại.

Ai đã khiến những người muốn bày tỏ tình yêu của mình với đất nước phải "ngó chừng " nhau nếu không phải là "luận điệu diễn biến hòa bình, bị xúi giục và kích động bởi các thế lực thù địch" đầy dẫy trên mặt báo, trong những lần "trà đàm", và cả trong các công văn gửi đến tận trường học??

Ai đã khiến những người yêu đất nước mình phải sợ hãi nếu không phải là những người nhân danh "an ninh quốc gia", lãnh lương từ tiền thuế của nhân dân đã mạnh tay trấn áp đồng bào mình khi họ yêu nước không theo "định hướng".

Ai nhân danh "ngoại giao" để giữ mối bang giao với giặc, ai tàn ác với dân mình - lịch sử sẽ ghi nhận tất cả.

Tôi biết mình không thể khuyên ai điều gì, bởi bản thân mỗi người chỉ có thể vượt qua được sự sợ hãi của bản thân khi tự mình trải nghiệm. Có một điều mà tôi đã học hỏi được để "bớt sợ hãi" đó là tin tưởng vào sự đúng đắn của những gì mình làm, và tin tưởng ở người khác.

Có thể bạn sẽ nói, xung quanh ta đầy CAM, tội gì mà bày tỏ, tội gì mà chia sẻ.

Tôi lại nghĩ thế này, là CAM thì đã sao, CAM cũng là con người, họ khác mọi người ở chỗ họ có quyền sử dụng quyền lực để bảo vệ cái được cho là lý tưởng của họ. Họ có chủ để thờ, có quyền lợi để buộc phải bảo vệ. Ông bà ta dạy "người khôn chọn chủ mà thờ", khôn hay dại, là sự quyết định của mỗi người. Ở đời, không ai chịu thừa nhận mình dại, bởi vậy, nếu ta nói sự thật, nói những đúng đắn thì có lẽ đến CAM cũng phải nghe. Chẳng phải trong một lần khuyên ngăn sinh viên dừng cuộc biểu tình, ông hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn đã cho rằng "Nói phải củ cải cũng nghe" đấy thôi.

Tôi nghĩ nếu ta có đủ dũng khí để tin tưởng vào những gì mình suy nghĩ và hành động là đúng đắn, thì sự tin tưởng vào những người xung quanh trong khi chia sẻ sẽ tạo ra kết quả tích cực hơn rất nhiều . Khi ta tin, dù ít hay nhiều, ta cũng sẽ nhìn mọi thứ với cặp mắt nhẹ nhàng và lạc quan hơn.Một xã hội nhân văn sẽ được hình thành khi con người bớt e dè và nghi kỵ. Có thể bạn không cần phải hưởng ứng một hành động đúng đắn, nhưng chỉ cần bạn nhìn nhận nó một cách có suy nghĩ, không xét nét, nghi ngờ mục đích của người thực hiện, hẳn bạn sẽ thấy được rất nhiều điều đằng sau đó. Hãy trang bị cho mình một góc nhìn cuộc sống và xã hội bằng chính trải nghiệm và suy nghĩ của mình - đó mới là con người. Bởi con người khác máy móc ở chỗ biết phân tích, nhận định bằng suy nghĩ của mình, chứ không theo bất kỳ một công thức hay lập trình nào cả.

Biểu tình chống Trung Quốc là việc mà những người dân có nhận thức đúng đắn và quan tâm đến vận mệnh đất nước sẽ làm, bởi vậy, dù nhân danh bất kỳ lý do gì để ngăn cản sự biểu lộ tình yêu đất nước của nhân dân thì chỉ làm lộ rõ hơn bản chất độc quyền và hèn nhát của nhà nước.

Đấu tranh chống Trung Quốc không chỉ một vài ngày Chủ Nhật là xong, bởi có xuống đường người ta mới thấy được phản ứng thực sự của nhà nước trước nạn ngoại xâm phương Bắc. Giặc ngoại xâm có thể tràn qua bất chỗ nào của biên giới bước qua cột mốc và cả cửa khẩu hải quan cho dù đó là cửa khẩu Nội Bài. Vì vậy tôi nghĩ, thay vì chờ đợi lời kêu gọi, chờ đợi một người phất cờ, mỗi người có thể làm tốt phần của mình bằng cách chọn lựa sự phản đối đến cùng như : tẩy chay hàng hóa hay các sản phẩm tư tưởng độc hại, kém chất lượng từ Trung Quốc, tẩy chay các hoạt động văn hóa ngoại lai, giành quyền tự do bày tỏ thái độ phản kháng của mình trước hành vi ngang ngược của Trung Quốc. Đặc biệt, nên tập cho mình thái độ biết phản ứng trước những gì bất công sai trái, để triệt tiêu sự hèn nhát của chính bản thân mình.

* Điều  mà tôi nghĩ mình phải nói:

Trong số nhiều bài viết và phát biểu về sự kiện người Việt Nam tập trung biểu tình phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc tại Sài Gòn và Hà Nội, có nhiều ý kiến khác biệt nhau. Trong số đó có ý kiến cho rằng việc bắt giữ người tại Sài Gòn hôm ngày 12 tháng 06 năm 2011 là do người biểu tình có ý định lấy trộm điện thoại của người khác. Không còn hoài nghi gì về chủ đích của người viết khi đưa tin này, điều khiến tôi thấy lạ là có nhiều người lại quá bận tâm đến loại thông tin như thế. Bởi không ai bới rác chỉ để tìm rác.

Một câu thôi, một câu “phán” cho bức ảnh lịch sử vừa rồi đấy thôi. Chưa nói đến người trong bức ảnh bị xúc phạm đến thậm tệ mà chính tự tôn dân tộc bị bôi nhọ. Hành động yêu nước bị gán cho móc túi, than ôi! “Tổ quốc tôi chưa đẹp thế bao giờ!”. Vấn đề, ai cũng biết đó là lối rắc bùn nhưng người phát ngôn đủ độ trơ trẽn để nói ra, thì thật là không thể bàn thêm gì nữa. Coi thường nhiệt huyết của người khác là điều mà một người tự trọng không làm, còn sỉ nhục người khác để "mua vui" hay "kiếm chác" lại là chuyện khác.

Bởi vậy, khi tiếp nhận thông tin, nên tránh hay tiếp cận, người đọc, người nhận thông tin hẳn đã rõ điều này.

* Điều mà tôi phải nói:

Tôi phải nói những gì tôi nghĩ và được cho là đúng bởi sự kiểm chứng của nhận thức chung. Hợp với lẽ đời cũng như luật pháp.

Ngay từ khi đủ nhận thức, chúng tôi đã được dạy rằng: "Người có tính dân tộc tự tôn là người biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết". Hơn thế nữa, điều này được coi như một chuẩn mực đạo đức và lẽ sống. Cũng bởi tin như thế, bao thế hệ cha anh… đã hy sinh xương máu, để bảo vệ lợi ích dân tộc. Dĩ nhiên, điều này không dạy cho riêng cá nhân ai. Vấn đề, ai đã nhân danh điều được dạy này để làm điều ngược lại?

Tôi phải nói những gì được nói.

Nhân quyền tự do, dân chủ phải được thể hiện trong cả lời nói. Lời nói, sản phẩm của tư duy cá nhân. Tiếng nói đúng, là sản phẩm của tư duy cộng đồng. Tại sao những điều đúng lại không được nói ra? Dĩ nhiên, ai cũng hiểu rằng những người nghe nói đúng họ sẽ có sự so sánh và kiểm chứng thông tin trước sau, trên dưới mà có những phán quyết cho riêng họ và trên cơ sở lợi ích dân tộc. Những kẻ có quyền hành cấm đoán những lời nói đúng, chẳng qua bắt đầu từ sự lấy lợi ích cá nhân hoặc nhóm cá nhân là đầu mà mạo danh lợi ích dân tộc.

Xã hội dân chủ bắt đầu từ đối thoại và nhận thức chung được cải thiện. Tính dân chủ được thể hiện sớm nhất nên từ chỗ “được nói”. Cái này không cũ, một lãnh tụ của đảng đã nói như vậy, sao thế hệ kế cận không ghi nhận đó là điều đúng mà học tập hay thực thi? Phải chăng, sự lòe bịp ngôn ngữ đã thành nếp và trở nên mục đích cuối cùng?

Hãy cố gắng hơn nữa để thắng áp lực bản thân mà nên, phải nói cũng như im lặng. Dũng cảm đương đầu với áp lực bên ngoài để được nói.

* Tôi phải nói ra điều này nữa:

Nếu những kẻ không thắng nổi "áp lực buộc phải nói" (hoặc có thể hiểu là nói theo lề, hay đơn giản hơn là phát lại những gì đã được "mớm"), thì cũng nên nói những điều mà sự gây hại cho cộng đồng là tối thiểu nếu không tránh được. Nói vì lợi ích cá nhân hoặc nhóm cá nhân mà gây tổn hại đến thanh danh người khác thậm chí xúc phạm cả tính tự tôn dân tộc như nhắc trên, thì sự tồn tại của tiếng nói đó chẳng qua là sự "trăng trối của một ý thức hệ".
Để cho những lời nói độc hại đó tồn tại là tội, là lỗi của những người có nhận thức.

14 Nhận xét

  1. Tôi cảm phục blogger Mẹ Nấm đã vượt qua sự sợ hãi thường tình mà trong cuốc sống hàng ngày xung quanh chị luôn sẵn đầy rẫy những nỗi e dè, sợ sệt phải nhìn trước ngó sau .... có lẽ nào do lâu ngày sống trong thiên đàng Xuống Hàng Chó Ngựa riết thành thói quen chăng ?. Tôi mong sao có thêm nhiều bạn trẻ thông minh tài trí cùng cất cao tiếng nói của mình như blogger Mẹ Nấm, việc thực hiện các trang blog cá nhân cho riêng mình đâu có khó gì, các bạn dư sức làm, nhưng làm sao phải khắc phục được, vượt qua được sự SỢ HÃI mới là điều quan trọng

    Thân chúc các bạn thành công trong việc cất cao tiếng nói của lẽ phải, sự thật và công bằng

    www.vuhuyduc.blogspot.com

    Trả lờiXóa
  2. BẮT RỒI LẠI THẢ THẾ THÔI.ĐÓ CHÍNH LÀ THỬ THÁCH LÒNG YÊU NƯỚC, BƯỚC ĐẦU VƯỢT QUA NỖI SỢ CỦA CHÍNH BẢN THÂN, SAU QUEN. NGƯỜI BẮT SẼ SỢ, VÌ HỌ BIẾT HỌ ĐANG BẮT NGƯỜI YÊU NƯỚC

    Trả lờiXóa
  3. Người Nam-Địnhlúc 09:19 27 tháng 6, 2011

    Tôi khâm phục Mẹ Nấm như đã từng khâm phục.Một người như Chị là người đáng sống.Lương tâm Chị luôn thanh thản.Không bao giờ thay đổi.Lúc hoạn nạn cũng như lúc thành công.Chị vẫn hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
  4. CON KỀN KỀN
    Định nghĩa "Dân chủ" là khái niệm không có thật. Dân chủ giống như trẻ con tưởng tượng về con ma. Giống như người xưa nói về con rồng. Thực chất "Dân chủ" không tồn tại trên thế giới kể cả nước Mỹ.
    Tại sao dân chủ vẫn tồn tại như một dạng học thuyết?
    Đơn giản khi ta dọa trẻ con ta chỉ cần nói con ma thật là hung ác, hoặc khi ta cần sức mạnh chỉ cần nghĩ đến con rồng xuất hiện. Ngày xưa khi muốn thay đổi chế độ lên lăm chính quyền các thời kỳ phong kiến đều khơi dậy lòng yêu nước được ủng hộ của nhân dân và Đảng cộng sản cũng vậy họ đã đi đúng con đường của các bậc hiền nhân, còn bây giờ chưa có chiến tranh, không thể khơi dậy lòng yêu nước, thì các tổ chức muốn thay đổi chế độ bằng chiêu bài dân chủ. Tác giả con kền kền xin nói thật sẽ không bao giờ thành công bởi "Dân chủ" không tồn tại trên thế giới, thực chất tổ chức xã hội của các nước phát triển tốt là do họ có trình độ văn hóa cao, nhận thức tốt. Để được như vậy dù ở chế độ nào đi nữa Cộng sản, cộng hòa...chỉ cần người Việt Nam có mặt bằng văn hóa cao, nhận thức tốt, ắt là xã hội sẽ tốt đẹp và chính là sự cố gắng lỗ lực của bản thân mỗi người Việt Nam. Làm gì có chuyện đấu tranh để có "Dân chủ" chẳng qua chỉ là trò bịp bợp của hạng tiểu nhân bỉ ổi mà thôi, những hạng người này chỉ làm hại cho đất nước, tôi khuyên mọi người hãy tỉnh táo nhé:
    Người nhiều chuyện

    Trả lờiXóa
  5. Dảng có thể sai,Bác có thể sai,nhưng Mao chủ tịch không bao giờ sailúc 10:01 27 tháng 6, 2011

    http://dudoankinhte.wordpress.com/2011/06/26/1020/
    “Việc công bố mua 3 tỷ USD từ trong dân, từ các doanh nghiệp, nghĩa là tung ra 60.000 tỷ đồng. Chẳng qua như là cách “đánh bùn sang ao”, trước đây là người dân, thương nhân giữ tiền thì giờ là Nhà nước. Giá trị kinh tế không hề tăng, thậm chí còn tạo ra lạm phát”… PGS.TS Đỗ Đức Định – Giám đốc Trung tâm nghiên cứu phát triển xã hội đã bắt đầu cuộc trao đổi với phóng viên Đại Đoàn Kết như thê.

    Trong thời gian vừa qua, nhiều chính sách liên quan đến ổn định cung cầu, kiềm chế lạm phát đã được triển khai thực hiện và phát huy tác dụng chẳng hạn chỉ số CPI đã bắt đầu chững, xuất khẩu tăng. Chặng đường kinh tế 6 tháng còn lại, liệu sẽ dễ chịu hơn?

    Trả lờiXóa
  6. Bravo Me Nam. You are role model for Vietnamese Youth. I watched the CNN's clip of your interview. Your writings remind me of the speech, namely "freedom from fear" by Aung San Suu Kyi, the Nobel Laureate from Burma. I read it in the 90's of the last century. The speech is pasted below for you all.

    With kind regards.
    hoan le
    Canada

    It is not power that corrupts but fear. Fear of losing power corrupts those who wield it and fear of the scourge of power corrupts those who are subject to it. Most Burmese are familiar with the four a-gati, the four kinds of corruption. Chanda-gati, corruption induced by desire, is deviation from the right path in pursuit of bribes or for the sake of those one loves. Dosa-gati is taking the wrong path to spite those against whom one bears ill will, and moga-gati is aberration due to ignorance. But perhaps the worst of the four is bhaya-gati, for not only does bhaya, fear, stifle and slowly destroy all sense of right and wrong, it so often lies at the root of the other three kinds of corruption. Just as chanda-gati, when not the result of sheer avarice, can be caused by fear of want or fear of losing the goodwill of those one loves, so fear of being surpassed, humiliated or injured in some way can provide the impetus for ill will. And it would be difficult to dispel ignorance unless there is freedom to pursue the truth unfettered by fear. With so close a relationship between fear and corruption it is little wonder that in any society where fear is rife corruption in all forms becomes deeply entrenched.

    Public dissatisfaction with economic hardships has been seen as the chief cause of the movement for democracy in Burma, sparked off by the student demonstrations 1988. It is true that years of incoherent policies, inept official measures, burgeoning inflation and falling real income had turned the country into an economic shambles. But it was more than the difficulties of eking out a barely acceptable standard of living that had eroded the patience of a traditionally good-natured, quiescent people - it was also the humiliation of a way of life disfigured by corruption and fear.

    The students were protesting not just against the death of their comrades but against the denial of their right to life by a totalitarian regime which deprived the present of meaningfulness and held out no hope for the future. And because the students' protests articulated the frustrations of the people at large, the demonstrations quickly grew into a nationwide movement. Some of its keenest supporters were businessmen who had developed the skills and the contacts necessary not only to survive but to prosper within the system. But their affluence offered them no genuine sense of security or fulfilment, and they could not but see that if they and their fellow citizens, regardless of economic status, were to achieve a worthwhile existence, an accountable administration was at least a necessary if not a sufficient condition. The people of Burma had wearied of a precarious state of passive apprehension where they were 'as water in the cupped hands' of the powers that be.

    Emerald cool we may be_As water in cupped hands_But oh that we might be_As splinters of glass_In cupped hands.

    Glass splinters, the smallest with its sharp, glinting power to defend itself against hands that try to crush, could be seen as a vivid symbol of the spark of courage that is an essential attribute of those who would free themselves from the grip of oppression. Bogyoke Aung San regarded himself as a revolutionary and searched tirelessly for answers to the problems that beset Burma during her times of trial. He exhorted the people to develop courage: 'Don't just depend on the courage and intrepidity of others. Each and every one of you must make sacrifices to become a hero possessed of courage and intrepidity. Then only shall we all be able to enjoy true freedom.'

    Trả lờiXóa
  7. The effort necessary to remain uncorrupted in an environment where fear is an integral part of everyday existence is not immediately apparent to those fortunate enough to live in states governed by the rule of law. Just laws do not merely prevent corruption by meting out impartial punishment to offenders. They also help to create a society in which people can fulfil the basic requirements necessary for the preservation of human dignity without recourse to corrupt practices. Where there are no such laws, the burden of upholding the principles of justice and common decency falls on the ordinary people. It is the cumulative effect on their sustained effort and steady endurance which will change a nation where reason and conscience are warped by fear into one where legal rules exist to promote man's desire for harmony and justice while restraining the less desirable destructive traits in his nature.

    In an age when immense technological advances have created lethal weapons which could be, and are, used by the powefful and the unprincipled to dominate the weak and the helpless, there is a compelling need for a closer relationship between politics and ethics at both the national and international levels. The Universal Declaration of Human Rights of the United Nations proclaims that 'every individual and every organ of society' should strive to promote the basic rights and freedoms to which all human beings regardless of race, nationality or religion are entitled. But as long as there are governments whose authority is founded on coercion rather than on the mandate of the people, and interest groups which place short-term profits above long-term peace and prosperity, concerted international action to protect and promote human rights will remain at best a partially realized struggle. There willcontinue to be arenas of struggle where victims of oppression have to draw on their own inner resources to defend their inalienable rights as members of the human family.

    The quintessential revolution is that of the spirit, born of an intellectual conviction of the need for change in those mental attitudes and values which shape the course of a nation's development. A revolution which aims merely at changing official policies and institutions with a view to an improvement in material conditions has little chance of genuine success. Without a revolution of the spirit, the forces which produced the iniquities of the old order would continue to be operative, posing a constant threat to the process of reform and regeneration. It is not enough merely to call for freedom, democracy and human rights. There has to be a united determination to persevere in the struggle, to make sacrifices in the name of enduring truths, to resist the corrupting influences ofdesire, ill will, ignorance and fear.

    Trả lờiXóa
  8. Saints, it has been said, are the sinners who go on trying. So free men are the oppressed who go on trying and who in the process make themselves fit to bear the responsibilities and to uphold the disciplines which will maintain a free society. Among the basic freedoms to which men aspire that their lives might be full and uncramped, freedom from fear stands out as both a means and an end. A people who would build a nation in which strong, democratic institutions are firmly established as a guarantee against state-induced power must first learn to liberate their own minds from apathy and fear.

    Always one to practise what he preached, Aung San himself constantly demonstrated courage - not just the physical sort but the kind that enabled him to speak the truth, to stand by his word, to accept criticism, to admit his faults, to correct his mistakes, to respect the opposition, to parley with the enemy and to let people be the judge of his worthiness as a leader. It is for such moral courage that he will always be loved and respected in Burma - not merely as a warrior hero but as the inspiration and conscience of the nation. The words used by Jawaharlal Nehru to describe Mahatma Gandhi could well be applied to Aung San:

    'The essence of his teaching was fearlessness and truth, and action allied to these, always keeping the welfare of the masses in view.'

    Gandhi, that great apostle of non-violence, and Aung San, the founder of a national army, were very different personalities, but as there is an inevitable sameness about the challenges ofauthoritarian rule anywhere at any time, so there is a similarity in the intrinsic qualities of those who rise up to meet the challenge. Nehru, who considered the instillation of courage in the people of India one of Gandhi's greatest achievements, was a political modernist, but as he assessed the needs for a twentieth-century movement for independence, he found himself looking back to the philosophy of ancient India: 'The greatest gift for an individual or a nation . .. was abhaya, fearlessness, not merely bodily courage but absence of fear from the mind.'

    Trả lờiXóa
  9. Fearlessness may be a gift but perhaps more precious is the courage acquired through endeavour, courage that comes from cultivating the habit of refusing to let fear dictate one's actions, courage that could be described as 'grace under pressure' - grace which is renewed repeatedly in the face of harsh, unremitting pressure.

    Within a system which denies the existence of basic human rights, fear tends to be the order of the day. Fear of imprisonment, fear of torture, fear ofdeath, fear oflosing friends, family, property or means of livelihood, fear of poverty, fear of isolation, fear of failure. A most insidious form of fear is that which masquerades as common sense or even wisdom, condemning as foolish, reckless, insignificant or futile the small, daily acts of courage which help to preserve man's self-respect and inherent human dignity. It is not easy for a people conditioned by fear under the iron rule of the principle that might is right to free themselves from the enervating miasma of fear. Yet even under the most crushing state machinery courage rises up again and again, for fear is not the natural state of civilized man.

    The wellspring of courage and endurance in the face of unbridled power is generally a firm belief in the sanctity of ethical principles combined with a historical sense that despite all setbacks the condition of man is set on an ultimate course for both spiritual and material advancement. It is his capacity for self-improvement and self-redemption which most distinguishes man from the mere brute. At the root of human responsibility is the concept of peffection, the urge to achieve it, the intelligence to find a path towards it, and the will to follow that path if not to the end at least the distance needed to rise above individual limitations and environmental impediments. It is man's vision of a world fit for rational, civilized humanity which leads him to dare and to suffer to build societies free from want and fear. Concepts such as truth, justice and compassion cannot be dismissed as trite when these are often the only bulwarks which stand against ruthless power.

    http://www.famous-speeches-and-speech-topics.info/famous-speeches/aung-san-suu-kyi-speech-freedom-from-fear.htm

    Trả lờiXóa
  10. Hello,

    Here is a clip related to Aung San Suu Kyi's speech

    http://www.mefeedia.com/watch/29698608

    Although Burma and Vietnam are different countries, they share many similarities in terms of human conditions as the results of dictatorial regimes. I truly hope a better future for Burma and Vietnam as they have outstanding citizens like Aung San Suu Kyi, Me Nam and others who are fearless in speaking truth to power.

    Best regards

    hoan le

    Canada

    Trả lờiXóa
  11. KHỞI CÔNG XÂY DỰNG KHU PHỐ NGƯỜI TRUNG QUỐC TẠI BÌNH DƯƠNG. BAO GỒM:
    1/ TRUNG TÂM HÀNH CHÍNH
    2/ TRUNG TÂM VĂN HOÁ
    3/ TRUNG TÂM TÀI CHÍNH NGÂN HÀNG
    4/ CÔNG VIÊN TRUNG TÂM
    5/ KHU BIỆT THỰ
    6/ KHU PHỐ THƯƠNG MẠI
    7/ TRƯỜNG ĐẠI HỌC QUỐC TẾ

    http://becamexijc.com/Default.aspx?mod=guide&atv=guide&id=42&idtype=31

    Trả lờiXóa
  12. 2 dang dong chi "the luc thu dich" nhan danlúc 16:17 27 tháng 6, 2011

    Rồi sẽ tới ngày mỗi người Việt dõng dạc nói như sinh viên Nguyễn Anh Tuấn. Bắt tôi đi nếu bắt CHHV.

    Và khi có đồng bạn biểu tình bị bắt thì mọi người đều đồng lòng làm y như thế.

    Hãy bắt luôn tôi, tôi nữa, tôi nữa... và tất cả chúng tôi đây.

    Trả lờiXóa
  13. Hồ Thơm(Bình định)lúc 04:58 28 tháng 6, 2011

    Mẹ Nấm,một người mẹ trẻ mới 1 con,tuổi của chị theo tôi chắc chưa quá 30.Tôi U.60 nhưng nói thật,rất phục chị.Rất chín chắn,trưởng thành trước tuổi.Chị biết nhận xét,biết suy nghĩ,biết trăn trở cho cuộc sống này.Chị lo ,không những cho riêng chị mà còn quan ngại đến cộng đồng,đến sự mất còn,đến sự hưng thịnh của một đất nước một dân tộc.Nếu cả cộng đồng TRẺ VN,có được cái tâm ấy,cái tầm ấy có lẽ VN đã phải thay đổi theo hướng tích cực.VN đã dân chủ hơn,tự do hơn,văn minh và phồn thịnh ngang bằng những nước phát triển trên thế giới.Tiếc rằng,có không ít người vì lợi vì quyền lực phe nhóm,nhắm mắt đưa vận mệnh đất nước đến tình cảnh nguy nan,nạn diệt vong cho tộc Việt đã lờ mờ trước mắt.VN vẫn còn những trần tiến cảnh(Hà nam),những cái mõm thúi tha của CON KỀN KỀN,những vô sỉ của lý tống tiền,VN còn tiếp tục đau thương.Dù vậy,tôi vẫn tin rằng VN đã có Mẹ Nấm,Phạm thanh Nghiên,Lê thị công Nhân,CHHV,N.v.Đài và hàng triệu niềm hy vọng sẽ làm cho VN hồi sinh.VN vẫn mãi tồn tại khi có thế hệ trẻ ưu việt như thế,tôi tin và rất tin vào các bạn trẻ VN ngày nay sẽ diệt nội thù và chống xâm lăng thành công.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn