Người Buôn Gió - Đêm đó từ Hải Phòng về Hà Nội, xe về Lương Yên đến Bác Cổ dừng lại cho một số người xuống trước bến. Hắn xuống xe dáo dác tìm xe ôm, đáng nhẽ vào hẳn bến thì có nhiều xe, đằng này lại muốn xuống đây cho thoáng, vì hắn sợ cái không khí nồng nặc mùi dầu xe, mùi nước tiểu ở bến xe. Bước lững thững dọc vỉa hè men viện bảo tàng lịch sử, bỗng tiếng xe máy áp tới và một giọng nữ trung niên hỏi:
- Đi không anh ơi.?
Hắn quay đầu lại nhìn, trên chiếc xe máy wawe Trung Quốc cũ là một phụ nữ xồ xề hơn 50, khuôn mặt bự phấn cười nhăn nhở:
- Đi
Hắn leo lên đằng sau xe, người phụ nữ rồ ga vẻ hứng chí như vớ được con mồi, chị ta cười nhăn nhở hỏi:
- Tàu nhanh nhé, nhà nghỉ ngay đây, trong đê thôi.
Hắn không hẳn từ chối, nói:
- Cứ đi đoạn nữa đê.
Thấy vẻ không dứt khoát của hắn, chị phụ nữ nài nỉ:
- Vào đi, tớ chiều hết mình, muốn gì cũng được. Gái già có chiêu của gái già, bọn trẻ kia nó kiêu lắm không làm hết mình đâu.
Người phụ nữ ra sức nài nỉ, chị ta bỏ một bên tay lái vòng đằng sau sờ quần hắn, hơi thở từ nụ cười nhăn nhở phả vào mặt hắn thối hoắc. Hắn gạt tay chị ta ra nói:
- Đi nhìn đường, đâm bây giờ.
Chị ta cười cố gắng duyên dáng nói:
- Đi mở hàng cho tớ đi, hôm nay chưa có khách, tớ cũng đang máu lắm, lấy rẻ thôi nhé, 100 nghìn cả nhà nghỉ bao 1 tiếng, đi không ?
Xe đến quán phở, không còn cách nhà bao nhiêu. Hắn bảo xuống đây, chị phụ nữ dừng xe, nét mặt thẫn thờ như tiếc công sức từ này mồi chài không được, Chị thở dài nhìn hắn vớt vát nài nỉ:
- Đi cho chị có chút tiền đong gạo cho cháu, xăng xe của chị cũng chả còn đây em này.
Hắn lặng lẽ lục ví, tìm tờ 100 đưa cho chị. Cầm tờ tiền, cảm tưởng cả lớp phấn trắng bệch rẻ tiền trên mặt chị cũng dãn ra theo nếp nhăn.
- Chị xin, chị hay đứng muộn ở chỗ ban nãy em lên xe, lúc nào muốn giải quyết tìm chị nhé, coi như chị nợ em lần này.
Hắn hỏi:
- Có thật trừ nợ không hay điêu ?
Chị quả quyết:
- Chị bán thân chứ không bán cái điêu.
Hắn cười gật đầu rồi vào hàng phở, chị phụ nữ rồ xe quay đi. Cái lưng sồ sề hai bên eo chảy xệ trong lớp áo thun trắng, lớp mỡ rung rinh... chắc chị lại đi tìm khách. Chuyện chị cầm tiền rồi nhắc nhở như có vẻ nợ nần, hứa thanh toán bằng xác thịt lần sau làm hắn phì cười. Người ta hay cho rằng gái điếm cầm tiền là xong, nhưng hắn nghĩ chị nói thật. Nếu lần sau hắn có nhu cầu, chắc chị sẽ trả nợ. Những gái điếm già quá lứa, rất cần khách, cần tiền, nhưng cũng rất biết chơi sòng phẳng. Không như bọn gái nhà hàng đôi mươi, nhõng nhẹo kể chuyện gia đình thương tâm này nọ, mõi tiền khách xong, lát nữa đã thấy ở quán bar nhảy múa gào thét.
Một lần nọ, ở một thị trấn tỉnh lẻ, nơi vườn hoa trung tâm có đường quốc lộ chạy qua. Hắn chờ xe khách chuyến muộn. Ngồi ở hàng nước của hai mẹ con. Người mẹ dặn con gái:
- Mày về xem con gà nhốt kỹ chưa, không nó bay mất, nhớ cho nó ăn ít cơm nhé.
Hắn tò mò, hắn tưởng đó là một con gà quý, chắc là gà chọi. Bèn hỏi:
- Gà gì mà phải giữ cẩn thận thế?
Chị bán hàng:
- À con gà để ngày mai giỗ cho con trai chị.
- Mai thịt thì cho nó ăn làm gì?
- Kệ chứ, đến bữa vẫn cho nó ăn, bao giờ thịt hẵng hay, để nó đói tội.
- Sao không để mai mới mua hả chị?
- Mua hôm phiên chợ cho rẻ em ạ, không đúng phiên đi mua lại hàng buôn mất thêm chục nghìn.
Nghe kể chuyện mới biết, mẹ con chị dành mãi mới mua được con gà, bán nước này nhặt nhặn một vài nghìn cả vốn lẫn lãi hai mẹ con sống lay lắt. Giờ giỗ anh trai con bé kia có được con gà, sổng mất thì mất giỗ. Thế nên chị phải bảo con gái về canh con gà, con chị cố ngồi thêm đêm nay gắng kiếm thêm đồng mua bát gạo nấu xôi. Chồng chị ở tù vì trộm cắp, con chị đi lao động đội than ở bến tàu, lao phổi ốm rồi chết lúc tuổi 23, đến nay là đã 2 năm. Chị nói thằng đó đẹp trai lắm, cao ráo, lao động cực nhọc ở bến xà lan mà vẫn trắng hồng. Nhưng lúc phát bệnh xuống sức mau quá, không kịp chữa trị gì nữa, nằm viện vài tháng là cháu đi.
Hắn lấy ra tờ 200 nghìn đưa chị nói:
- Em muốn gửi chị 100 thắp hương cho cháu, chị có tiền trả lại em 95 nghìn, em trả 5 nghìn tiền nước.
Chị sững sờ, bối rối chị ngại ngùng nói:
- Thôi chị không nhận đâu, tự nhiên nhận của em.
Hắn nói:
- Chị nhận đi, chỉ là cân gạo nấu xôi cho cháu, em cho cháu có cho chị đâu.
Chị vẫn ngại:
- Nhưng chị không quen em, sao mà nhận được.
Hắn nói:
- Chị à, đâu phải cần quen, em cũng là dân đầu đường, em cũng ở tù như anh nhà chị. Nói thế là hiểu nhau chị đừng ngại.
Chị cầm tiền, giở đủ các túi lôi hết ra những đồng tiền lẻ, cả xấp tiền toàn tờ 1 hay 2 nghìn, tờ 500 đồng, có vài tờ 5 nghìn. Không đủ 95 nghìn, chị lại tần ngần nói:
- Thôi chị không nhận đâu, chỉ còn tiền lẻ trả lại khách, đêm rồi cũng không đổi được.
Hắn nói:
- Em cho chị nợ, lần sau em ghé qua lấy.
Chị nói:
- Biết lần nào em qua, hay em cho chị số điện, khi nào chị có chị trả.
Hắn cho chị số điện, xe đến hắn nhảy lên chào từ biệt. Ánh mắt chị phụ nữ nhìn theo đầy biết ơn.
Tháng sau, có người ở trên đó về Hà Nội, người ta tìm hắn đưa 100 nghìn, nói là hàng xóm chị bán nước, chị ấy biết đi xuống đây nên nhờ gửi tiền chả hắn. Tờ 100 mới nguyên để trong cái phong bì.
Hôm nọ vào ngày 12-6-2011 tại Sài Gòn, những người yêu nước bức xúc trước cảnh quân Trung Quốc xâm phạm trắng trợn lãnh hải Việt Nam, họ xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc dưới sự kiểm soát gắt gao của cơ quan an ninh Việt Nam, những người không hề mong muốn có bất cứ cuộc tuần hành nào dù bởi lý do nào đi nữa. Bởi thế có 2 thanh niên trẻ đã bị công an bắt đi một cách thô bạo. Sự việc rành rành có bao người làm chứng. Thế nhưng một người đàn bà lại nói rằng 2 thanh niên bị bắt vì tội trộm cắp điện thoại.
Sự thực thế nào, 2 thanh niên kia là ai, khi họ được công an thả về trong ngày, lý do vì sao ai cũng biết.
Thế nhưng người phụ nữ kia lại trắng trợn nói rằng lý do bắt là trộm cắp điện thoại của người khác.
Một sự trắng trợn đến đê tiện, vì sao mà người phụ này có thể dựng đứng một sự kiện rõ ràng như vậy.
Vì tiền ư ?
Không hiểu nổi, đến một phụ nữ già làm điếm có thể bán thân xác chứ không bán cái điêu, người phụ nữ nghèo bán nước có thể thức cả đêm nhặt từng nghìn lẻ làm giỗ cho con chứ không bán cái điêu chác, lọc lừa.
Nhất là lại vu khống những chàng trai trẻ, xuống đường tuần hành vì lòng yêu quê hương đất nước. Trong khi bao nhiêu nam thanh nữ tú khác đang phè phỡn, chơi bời bằng đồng tiền cha mẹ móc túi từ nhân dân lại được ca ngợi bằng những từ ngữ mỹ miều.

Hay quá đi NBG ơi! Cám ơn bạn nhiều. Đọc xong thấy cay mắt...Mình chợt nhớ đến câu thơ của người bạn Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm: Ôi thương quá Việt Nam!
Trả lờiXóacám ơn NBG, anh viết rất là hay, hy vọng mọi người ai cũng không bán rẻ phẩm chất của mình, lừa gạt người khác vì tiền, vì danh lợi.
Trả lờiXóangười đàn bà vu khống người biểu tình chính là MỤ BEO THU HỒNG ở SÀI GÒN, CHÍNH TÔI có mặt tại chỗ CA bắt người biểu tình khẳng định không có chuyện ăn cắp điện thoại.tất cả đều là người yêu nước và rất lịch sự ,họ rất thân ái với nhau.tôi là chứng nhân của cả hai cuộc biểu tình yêu nước này xin khẳng định là chúng tôi yêu nước,ôn hòa.trong dòng người biểu tình không có chổ cho kẻ cắp,chỉ có CA chìm nổi đàn áp chúng tôi.
Trả lờiXóanhững mong xứng với Chu Thần
Trả lờiXóaĐảo điên cái nghĩa quân thần vì đâu
Mai hoa mới chịu cúi đầu
Coi khinh cái lũ mọt sâu cúi luồn!
Rất hay... chúc Lái Gió nhiều sức khỏe...
Trả lờiXóaHoàng Nhuận Cầm
Trả lờiXóaHoàng Nhuận Cầm sinh năm 1952 tại Hà nội, là con đầu lòng của nhạc sỹ Hoàng Giác. Đang học dở khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà nội, năm 1971, Hoàng Nhuận Cầm nhập ngũ, đã từng chiến đấu trong Sư đoàn 325B ở mặt trận Quảng Trị. Năm 1975, ông trở lại học nốt chương trình đại học và đến năm 1981 làm việc tại Hãng Phim truyện Việt nam. Hoàng Nhuận Cầm chuyển sang làm việc cho Đài Truyền hình Việt Nam trong một thời gian ngắn rồi quay trở lại Hãng Phim truyện Việt nam năm 2005. Hiện ông đang sống tại Hà nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt nam, và cùng vợ lập hãng phim tư nhân Điệp Vân. Nhiều bài thơ của Hoàng Nhuận Cầm mà phần lớn là thơ tình các được bạn đọc trẻ tuổi, đặc biệt là học sinh, sinh viên yêu thích vì nó gắn với những kỷ niệm của tuổi trẻ, tình yêu với một giọng thơ trẻ trung, sôi nổi: Chiếc lá buổi đầu tiên, Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Viên xúc xắc mùa thu,… Ngoài thơ, ông còn sáng tác kịch bản phim và đã từng tham gia đóng phim. Hoàng Nhuận Cầm đoạt giải nhất cuộc thi thơ Báo Văn nghệ 1972-1973, Giải thưởng Hội Nhà văn năm 1993 với tập thơ Xúc xắc mùa thu.
Thơ
Thơ tuổi hai mươi (1974)
Những câu thơ viết đợi mặt trời (1983)
Xúc xắc mùa thu (1992)
Thơ với tuổi thơ (2004)
Kịch bản phim
Đêm hội Long Trì
Hà Nội-mùa đông năm 46
Áo chàm Bắc sơn
“...Không như bọn gái nhà hàng đôi mươi, nhõng nhẹo kể chuyện gia đình thương tâm này nọ, mõi tiền khách xong, lát nữa đã thấy ở quán bar nhảy múa gào thét...”
Trả lờiXóaBắt quả tang lão Gió là dân chơi có mấu ở đít nhé. Nhưng được cái lão có tình.
Buổi sáng đang vui đọc bài của lão tự dưng thấy lòng nặng trĩu!
hay qua, chuc ban luon khoe manh de viet duoc nhungbai viet co ich.
Trả lờiXóaNgười phụ nữ nói "Điêu" này là con cháu của "Maxk lenin" hậu duệ của HCM và Maois.
Trả lờiXóaNói một đàng làm một nẻo, gian dối là bản chất của CNCS "vem".
Thật nức lòng khi đọc những bài viết của anh - Nguoibuongio- Rất cám ơn anh!
Trả lờiXóaTừ lâu tôi đã rất ngưỡng mộ anh,và lo lắng dõi theo tin anh bị bắt trước ngày biểu tình,vui mừng khi thấy anh trở về nhà bình an.Cái chí của tôi không được như anh,cái hiểu biết và trình độ cũng không sác xảo và bén ngót như anh,nhưng tôi tin dòng máu chúng ta,ý nghĩ của chúng ta có nhiều điều giống nhau.
Cám ơn những bài viết của anh!
Trích: Một sự trắng trợn đến đê tiện, vì sao mà người phụ nữ này có thể dựng đứng một sự kiện rõ ràng như vậy (hết trích).
Trả lờiXóaVì mụ này là đảng viên cộng sản, bởi chỉ có đảng viên cộng sản mới dựng đứng sự kiện một cách trắng trợn đến đê tiện như vậy.
Đọc thân phận của 2 người phụ nữ kia thương cảm đến cay mắt, họ là dân đen, đen nhất trong chế độ này nhưng họ không hề lừa lọc dối trá cái mà đảng viên không bao giờ có. Hay lắm Gió.
điếm đứng đường bán trôn nuôi miệng
Trả lờiXóađiếm chính trị bán miệng nuôi trôn.
Lão cứ dài dòng văn tự bóng gió làm giề, thôi thì để em nói trắng phớ ra thay cho lão cho nó đỡ bức bí, bằng cách trích lời của 1 thằng bạn thuộc dạng vừa hồng vừa chuyên, con ông cháu cha đầy đủ, dân làm ăn có máu mặt, là “chính phủ này không bằng con đĩ già”, thế cho nó nhanh!
Trả lờiXóatrời, anh toản viết hay quá. kính nể?
Trả lờiXóathật khốn khổ thay...
cám ơn anh!
từ điển của em có thêm từ mới "điếm chính trị"
tuyệt.
Anh Gió viết bài cực hay, hay tuyệt cú mèo. Không biết đọc xong bài này chị Beo có ý kiến gì kg nhỉ.Hi hi
Trả lờiXóaAnh Gió viết bài hay quá, có những đoạn đọc đến mà dâng trào nước mắt. Hôm trước được gặp và bắt tay anh Gió em rất là vui. Hi vọng anh Gió sẽ có thêm nhiều bài viết hay. Chúc anh mạnh khỏe. Cái lừa lọc chỉ lừa được tiền và địa vị thôi chứ không mua được niềm vui, sự thanh thản và thỏa mãn trong tâm hồn.
Trả lờiXóaNhà tôi ở cạnh một nhà thổ - đúng theo nghĩa đen của nó. Phường biết, quận biết, tổ dân phố biết, Chi bộ biết , nói chung là cả hệ thống CT đều biết song không ai đụng đến.Có mắt như mù , có tai như điếc. Được một cái từ khi có cái nhà thổ này, có vẻ an ninh tốt hơn. Bà con nói với nhau :" Sống với điếm mà hay,còn hơn cạnh đồn CA"
Trả lờiXóaBài này thật hay. Nếu sự thật là anh giàu tấm lòng như đã kể, đã cho 2 người phụ nữ cùng khổ tổng cộng 300k thì thật sự anh có tấm lòng bác ái.
Trả lờiXóaNghĩ đến tấm lòng của anh tôi lại nghĩ đến Tạ Phong Tần, nhưng theo chiều hướng ngược lại. Hồi năm ngoái khi chị ta có xích mích qua lại với chị gì bạn học cũ (đại để câu chuyện là vì chị Tần ở nhờ nhà chị kia nên công an làm cho chị kia rắc rối, rồi từ đó lùm xùm đủ thứ...). Tôi có vào blog khuyên chị nên bỏ qua hết, ko làm hòa được thì đừng làm lớn chuyện mất cái tình, vậy mà chị Tần lại mắng nhiếc tôi nữa. Rõ ràng anh Lái Gió và chị Tần ngược hẳn nhau. Bởi vậy tôi ko tin chị Tần là người có tâm với đất nước...
Mọi người suy ngẫm xem
Hoan hô NGƯỜI BUÔN GIÓ. Chẳng mất vốn mà lãi nhiều. Chuc anh luon binh an khỏe mạnh và có nhiều bai viết hay. Qua bài trên mới thấy Đảng "bán miệng nuôi trôn".
Trả lờiXóaThay trắng đổi đen là đạo đưc của Dảng Viên HCM mà.
Ban NBG men . doc xong bai biet cua ban tui ko biet nen buon hay vui nua . mieng thi cuoi ma nghe sao cay dang trong long .chang le chung ta cu mai mai nhu vay hay sao . rat kham phuc ban vi su tham thuy khi ban viet nhung dieu xay ra ngay truoc mat chung ta .hen se co ngay duoc ngoi uong cafe cung ban de chung ta co dip han huyen .chuc ban luon khoe manh cung voi nhung y tuong lam dep cuoc doi
Trả lờiXóaDang Cs noi Doi ,noi Phet , Lua Dan 36nam roi ,nen chung no moi co Nha Dep, Xe Dep, Tien ,Dola ...an may doi khong het.
Trả lờiXóaChi kho Dan Viet thoi. Bi Cs no Lua ,no Bip Mom ,Bip Mat 36nam troi .
O dau co Ap Buc thi o do se co Dau Tranh!
Cang Bip Mom , Bip Mat ....thi Dan Viet cang thay Doc Ac , Gian Tham ...cua Be Lu Cong San Viet Nam.
Co phai khong cac ban?
Sự thật chỉ có một, ngoài sự thật chỉ là dối trá. Không nghe và làm điều có lợi cho kẻ dối trá tức là bạn đã bảo vệ sự thật.
Trả lờiXóaN.B.Gió viết giản dị nhưng thật hay.
Trả lờiXóaS-37 càng hay hơn " chinh phủ này không bằng con đỉ già" nói như vậy thật tội nghiệp cho con đỉ già,xin lổi chị nhé.
Gió mà cũng buôn được thì người này điêu lắm...thuộc loại biển lận nữa.
Trả lờiXóaThường người chân chính, có học hầu như rất ít tiếp xúc với hạng gái điếm, mà có tiếp xúc thì ít người lạnh như chàng Gió này.
Có 2 chuyện hơi vô lý, mà Gió ngộ nhận : Gái đĩ già trả nợ vì dâm chứ ko phải vì nghĩa...chị hàng nước tuy nghèo nhưng không phải đi ăn mày để mà nhận tiền của khách lạ, mà có nhận rồi khó mà trả lại tận HN xa xôi...hơi khó tin...Điều an ủi là dù thực lòng hay không thực lòng, Buôn gió cũng đã biết nghĩ đến người nghèo...tầng lớp đông đảo mà ai làm chính trị cũng muốn lợi dụng..?
Chuyện này Gió cũng ko tự nhận là của mình, có nghĩa là hư cấu, mà đã hư cấu thì có thể bịa ra nhiều chuyện hơn, mà đã bịa ra có nghĩa gần với dối trá...
Sự thật và dối trá viết:
Trả lờiXóa"Chuyện này Gió cũng ko tự nhận là của mình, có nghĩa là hư cấu, mà đã hư cấu thì có thể bịa ra nhiều chuyện hơn, mà đã bịa ra có nghĩa gần với dối trá..."
"Chuyện này Gió cũng ko tự nhận là của mình, có nghĩa là hư cấu, mà đã hư cấu thì có thể bịa ra nhiều chuyện hơn" <= chỗ này là đúng, là sự thật.
"mà đã bịa ra có nghĩa gần với dối trá..." <= cái này là ngụy biện, là dối trá
Thật cảm động quá bác Lái Gió ơi!
Trả lờiXóaChúc bác chân cứng đá mềm!
Beo oi mot nghin nam nua Beo cung deo bang :" một phụ nữ xồ xề hơn 50, khuôn mặt bự phấn cười nhăn nhở hơi thở từ nụ cười nhăn nhở phả vào mặt hắn thối hoắc"
Trả lờiXóaBeo deo bang 1 con diem gia ngoai duong thi Beo la cai gi vay ha Hong oi. Song nhu vay nhuc lam Hong oi.
@ Sự thật và dối trá! Lý luận kiểu gì mà để lộ rõ cái ngu và thiếu hiểu biết thế? Khoan nói đến bài viết trên of Bác Lái Gió thuộc thể loại gì? Độ trung thực đến đâu? Hãy xét theo góc độ văn học! Hãy đi hỏi các cháu học sinh tiểu học : Tác phẩm văn học phản ánh cái gì? Tác giả có thể hư cấu được câu chuyện không nếu không có chất liệu cơ bản là từ hiện thực cuộc sống? Và bản chất of văn học là gì?...Kiến thức nhập môn này được dạy từ bậc Tiểu học...Không biết thì dựa cột mà nghe! Trình độ văn hóa đến đâu mà bày đặt lên đây dạy đời?
Trả lờiXóaNày, cái ông (bà)mệnh danh là "Người yêu nước" 11h42', chỉ nghe cái giọng điều của ông (bà) qua đoàn tham luận liền trên đây tôi thực sự thấy buồn vì cái lòng hẹp hòi như ông! Cái kiêu tư duy và lối văn của ông đã toát lên cái vẻ có tí chữ những ít văn hóa và ít hiểu biết ở đời. Ông chính là mẫu người chỉ biết nghĩ cho chính cái bàn thân còm và chút danh hão của ông mà thôi. Những mẩu chuyện đời thường diễn ra nhiều như thế, thương tâm như thế mà ông không thấy lòng mình có chút rung động nào sao! Hãy mở to đôi mắt của chính ông (nễu còn nhìn được và còn cảm nhận được) để hiểu hơn về những gì ông vừa đọc trên đây. Thật buồn là chúng ta vẫn còn phải sống chung với không ít những sản phẩm méo mó thế này!
Trả lờiXóaNhân chứng
Không hiểu 2 thằng " người yêu nước " và thằng chửi người yêu nước nói gì ?
Trả lờiXóaKhùng hết một lũ rồi sao .
Những người nghèo nhất có khi là những người tốt bụng nhất. Cám ơn bạn đã có một bài viết rất hay.
Trả lờiXóaThật cảm động quá bác Lái Gió ơi!
Trả lờiXóaChúc bác chân cứng đá mềm!
N.B.Gió viết giản dị nhưng thật hay.
Trả lờiXóaS-37 càng hay hơn " chinh phủ này không bằng con đỉ già" nói như vậy thật tội nghiệp cho con đỉ già,xin lổi chị nhé.