Nguyễn Thông - Trưa nay tôi uể oải lầm lũi chạy xe về, khác hẳn với một tuần trước đầy phấn chấn. Nỗi buồn cứ quay quắt, ồn ào khiến mình mệt mỏi. Chả dám than trách bởi đã xác định trước rồi, đường đời lắm nỗi gian nan. Không thể viết ngay được, mà mình lại vốn chậm chạp, viết cũng chậm. Nhưng không thể không viết.Người xưa khi cần tăng tính thuyết phục cho điều gì đó thường quả quyết “mắt thấy tai nghe”. Những gì tôi biên ra đây là qua con mắt của tôi, còn bạn có tin hay không thì tùy.
Điểm lại một chút: 6 giờ 30 sáng bà xã chưa dậy, tôi ghi vội mấy chữ để trên bàn rồi xách xe đi. Đi về có báo cáo tuy hơi mất tự do nhưng trong trường hợp này có cái hay của nó. Đến cơ quan gặp đồng nghiệp Mr.Do cũng vừa tới. Nó trẻ, nhanh hơn mình, bỏ xe máy lại, lủng lẳng chiếc máy ảnh ống kính dài, thoắt cái đã ngoắc xe ôm vù mất. Mình cũng kêu một chiếc, bảo bác tài nhẩn nha dọc đường để xem nhân tình thế thái. Sài Gòn vẫn ồn ã nhộn nhịp, chả ai biết sau những gương mặt kia là những suy nghĩ gì. Tới nhà hát thành phố, dòng đời thường vẫn như hôm qua hôm kia hoặc có thể ngày mai nên mình bảo bác tài quành về nhà thờ lớn. Kia rồi sự khác lạ. Người đông hơn, đứng đầy trên vỉa hè đường Hàn Thuyên, quảng trường Công xã Paris và vườn cây trước dinh Độc Lập, càng ngày càng đông. Và dù chỉ là tay mơ, mình rất dễ dàng nhận ra nhan nhản công an, an ninh chìm nổi, rồi đủ loại sắc phục dân phòng tự vệ làm xanh mặt nhân dân. Họ chả cần giấu diếm, oai vệ vác dùi cui, cứ vài ba anh lại có một anh tay cầm bộ đàm, lúc líu lo lúc thầm thì ngó trước ngó sau rất chi là bí mật. Thôi tí nữa mình sẽ kể kỹ hơn về mấy “đồng chí” này bởi họ là nhân vật chính của ghi chép hôm nay.
Tới ngã ba Alecxandre de Rode- Phạm Ngọc Thạch nhìn sang quán cà phê tầng trệt Diamond còn gọi là cà phê Đá lối trông sang nhà văn hóa thanh niên thấy Mr.Do và bạn bè đứng đó tự bao giờ. Trò chuyện vài câu, gặp thêm bạn đồng nghiệp cũ Phạm Thương. Thương chỉ một anh chàng nhỏ con đẹp trai đeo chiếc máy ảnh bảo ông xã em đây. Mọi người vui vẻ nhưng dường như trong ánh mắt có điều gì lo toan. Mình hiểu. Mọi người theo tiếng gọi của trái tim, tình yêu đất nước mà tụ họp về đây nhưng nó cứ tự phát, tản mát thế nào ấy, không khéo lại chỉ là cuộc vi vu vô nghĩa. Kim phút kim giờ cứ nhích dần. Ai nấy sốt ruột mà chẳng dám nói ra, sợ làm nhụt chí kẻ khác. Mình tranh thủ đi tìm Duy Ngọc bởi hắn có khuôn mặt rất dễ nhận ra, vả lại lần trước mình thích mấy cái ảnh của hắn quá, hầu như các báo mạng kể cả trong ngoài nước đều dùng ảnh của hắn. 8 giờ hơn, đang đếm bước trên lề đường Phạm Ngọc Thạch thì có bước chân chạy rầm rập. Mình nép vào tường, một thanh niên cầm tấm biểu ngữ chỉ kịp đọc thoáng chữ China stop… chạy trước, dăm sáu anh lực lưỡng mặc thường phục đằng đằng sát khí bám sát. Lúc mình quay lại chỗ quán cà phê Đá thì Mr.Do bảo công an vừa bắt một người trong quán, là con trai nhà thơ Đynh Trầm Ca, mình chắc là cái cậu hồi nãy.
Len qua trùng điệp lực lượng chức năng, tôi tới cổng nhà văn hóa thanh niên, nơi một tuần trước ông Ba Đua đã test các vị nhân sị trí thức. Lần này đến giờ vẫn chưa thấy ai, kể cả phe này phe kia. Trông sang trại Tàu, bức tường màu vàng nhơn nhơn thách thức. Chả biết đằng sau những ô cửa sổ khép hờ kia có ai, chúng nó đang làm gì nghĩ gì. Công an đủ sắc phục kín đặc như bức thành lũy thép kiên cố bảo vệ trại Tàu, cần chi mấy chiếc hàng rào sắt. Chỗ này có lẽ là điểm nóng nhất nên anh nào cũng dùi cui hoặc máy bộ đàm. Để ý thấy mấy anh cảnh sát trật tự thì dùi cui, còn anh an ninh thì bộ đàm. Cầm máy đàm oai hơn nên rất ra vẻ ta đây, lộ liễu. Số công khai còn đông đặc như thế thì số chìm biết đường nào mà lần. Tôi có cảm giác hai anh mặc thường phục đứng gần hai bên tôi đều là dạng này, thỉnh thoảng liếc tôi rất khó hiểu rồi một anh biến mất. Linh cảm không sai. 5 phút sau một anh an ninh có vẻ gộc đến thân tình vỗ vai hỏi nhỏ anh ở bộ phận nào, tôi bảo gì cơ, lại hỏi như cũ, bèn đáp rằng tôi ở bộ phận nhân dân. Cái mặt thoắt lạnh tanh, đề nghị anh đi, đây không phải chỗ của anh. Mình bảo tôi chẳng thèm, nhân dân chúng tôi làm gì có chỗ trên cái nước này, anh nhìn xem, toàn người của anh đó thôi. Anh ta đuổi được mình xong liền đưa cái bộ đàm lên mồm lèo nhèo điều gì không rõ rồi ra đuổi tiếp một bác cứng tuổi phía sau.
Kể đến đây, phải trữ tình ngoại đề một chút. Cách nay hơn chục năm thằng cu nhớn nhà mình làm hồ sơ thi vào đại học an ninh. Mình cũng xăng xái giúp nó, hồ sơ đã được duyệt, sức khỏe đạt yêu cầu, chỉ còn chờ thi. Nhưng cứ lăn tăn thế nào ấy. Mình gặp ông anh, bạn đồng môn, khi đó trưởng khoa ngữ văn ĐH KHXH-NV, anh ấy chả ngẫm ngợi gì khuyên ngay rằng nếu em cho nó đi công an sau này có hối cũng không kịp. Thằng con mình biết nghe nhời, làm hồ sơ khác thi vào công nghệ thông tin. Sáng nay nó cũng đi, khi về nó bảo bạn con làm ở công an quận 1 nhắc rằng phải cẩn thận nhưng con cứ đi, sợ gì. Được.
Tôi trở lại chỗ cà phê Đá đứng chờ, lòng cứ không thể hiểu nổi tại sao công an lại có thể hành động rất xăng xái, tích cực, mẫn cán để ngăn chặn những người dân yêu nước biểu tình chống TQ xâm lược. Họ là ai? Họ có thể có lý của họ nhưng gần như có một số người mất hết cả trí khôn, danh dự, liêm sỉ, lòng tự trọng, không còn biết mình là ai trên cõi đời này. Thử hỏi các anh, nhìn những con người đang ôn hòa khuôn mặt trong sáng kia, với cờ tổ quốc quấn quanh mình, biểu ngữ đòi Hoàng Sa-Trường Sa cho Việt Nam trên tay, có sự mờ ám, âm mưu, côn đồ, phản động gì không mà siết người ta đến thế. Không có dân - những con người ấy, mai này nếu bọn Tàu gây chiến các anh có dám kêu họ cùng đi?
Có chút lý do cá nhân, khoảng 8h30 tôi bắt xe ôm về cơ quan. Anh xe ôm ngự trên đường Đồng Khởi chẳng thèm biết tôi là ai, chửi đù mẹ nó cứ thế này thì dân chịu sao nổi. Tôi hỏi anh chửi bọn TQ hay chửi ai, anh bảo chửi tuốt. Tôi nói lát nữa tôi ra xem người ta biểu tình anh có đi với tôi không, anh gằn giọng đi xem thì đừng rủ tôi đi. Trả thêm chút tiền cho bác tài thẳng thắn.
9h, nhận được thông tin qua mạng từ Phạm Thương “đã bắt đầu”. Phải công nhận Thương nhanh nhẹn thật, up lên liên tục. Nhỏ người, trông yếu đuối, vậy mà sức lực đâu giúp Thương bám theo suốt mọi chặng đường, cứ dăm phút lại có tin mới. Hồi Thương mới về cơ quan tôi, cùng lúc hai cô trong đó có Thương, tôi rất quý Thương về sự thẳng thắn, đâu ra đấy, không nịnh bợ. Có lần tôi nói với đạo diễn Lê Phong Lan điều này, chị Lan cũng đồng ý như vậy.
Tôi vội vàng lấy xe quay trở lại. Đoàn người mỗi lúc đông thêm nhưng bị công an khéo léo chia cắt thành từng nhóm. Tuy vậy còn hơn không bởi trước đó đến tận 8h30, được sự trợ giúp của cả một bộ máy khổng lồ, tòa lãnh sự Tàu vững như bàn thạch. Thiếu những người đi đầu như cụ Nguyễn Đình Đầu, ông Lê Hiếu Đằng, Hồ Cương Quyết... nên sức mạnh quần chúng vẫn chỉ là sức mạnh tiềm ẩn. Giờ thì đã có lá cờ đỏ sao vàng do một bạn trẻ phất lên, nhiều người đồng loạt đứng dậy rời ghế quán cà phê, ra khỏi vỉa hè để nhập vào. Ôi các bạn trẻ, lần này hầu hết là học sinh sinh viên, nhiều bạn ăn mặc rất giản dị, thậm chí áo quần cũ kỹ nhưng trông họ thật đáng mến, đáng khâm phục. Họ kéo một tốp khoảng hơn trăm người ra lề đường Lê Duẩn vừa phất cờ, giương cao khẩu hiệu vừa hô “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam”…, từng nhóm công an chìm nổi lẽo đẽo theo sau. Người đi đường dừng lại xem như xem một sự lạ, không ai có vẻ muốn gia nhập với họ. Ôi nhân dân. Tôi nhìn các bạn trẻ mà trào nước mắt.
Lòng càng thấy nặng nề buồn hơn khi tôi chạy qua đường Nguyễn Du, quẹo vào Nguyễn Trung Trực, ra Lê Thánh Tôn. Hai bên đường suốt từ sáng sớm đã kín người là người, già có trẻ có. Họ thản nhiên cà phê cà pháo, chơi game bằng điện thoại di động, cãi cọ nhau ồn ào, cứ ngồi đồng thế suốt mấy tiếng đồng hồ, dường như chẳng biết gì đang xảy ra ngoài kia, chỉ cách có vài trăm bước chân. Buồn.
Viết đến đây tôi không muốn viết tiếp nữa.
8:22 pm, 12.6.2011
NGUYỄN THÔNG
www.danlambaovn.blogspot.com --> là 1 lũ phản động ko hơn ko kém, chúng mày nhớ đấy ! Lũ chó đc nuôi dạy giờ way lại cắn đít tổ quốc !
Trả lờiXóa--> thử hỏi tụj bây có dám cầm súng ra Hoàng Sa bảo vệ Tổ quốc ko mà sủa ở nhà thế ? Lũ lưu manh giả danh trí thức, ngu mà tỏ ra nguy hiểm !
Doc xong bai viet cua anh Nguyen Thong toi khong tranh khoi ngam ngui.Xin chia buon voi anh va tat ca cac ban o Viet Nam co trai tim vo cung yeu nuoc.Nhung than oi! O VN dat nuoc toi bay gio yeu nuoc la mot cai toi... Con gi dau don hon ha Troi?
Trả lờiXóasao nhung nguoi nghi~ danlambaovn la 1 trang phan dong ma con vao day doc bai` lam cai deo' gi? Bon may het viec de lam roi ha bon dan` don? sao k di doc lich su dang di xem no hao hung nhu the nao?
Trả lờiXóaNGƯỜI DÂN CÒN THỜ Ơ VỚI GIẶC NGOẠI XÂM THÌ GIẶC NỘI XÂM NHƯ THAM NHŨNG, HỐI LỘ, NGHÈO ĐÓI, THẤT HỌC...LÀ BA CÁI NHẦM NHÒ GÌ. MAI NÀY MẤT NƯỚC THÌ LÚC ĐÓ SỐNG CUỘC ĐỜI NÔ LỆ, TỦI NHỤC. NGHĨ MÀ THƯƠNG CHO ĐẤT NƯỚC NÀY QUÁ, CHÚNG TÔI SỐNG Ở NƯỚC NGOÀI THÌ AN PHẬN RỒI, CÓ GÌ THÌ THẰNG NÀO DÁM XÂM LƯỢC HOA KỲ. THỨC TỈNH ĐI DÂN VIỆT NAM ƠI.
Trả lờiXóaLê Đặng
Trả lờiXóa13/06/2011 00:58
Vịnh cái lưỡi bò:
Khen ai khéo vẽ “chiếc lưỡi bò”
Phàm để vỗ tròn cái thân to.
Ngày ngày liếm láp cho căng bụng
Chóc chóc ỡm ờ …chớ so đo ?!
Láng giềng hữu hảo, ta phần lớn,
Rơm cỏ đầy mồm vẫn cứ lo.
Quân tử nhất thời qua cửa miệng.
Tiểu nhân đích thực “chiếc lưỡi bò”!!
Copy bên báo Người Lao Động. :)
http://www.facebook.com/media/set/?set=a.146531388754948.35024.145830048825082
Trả lờiXóaNặc danh says:
Trả lờiXóa08:27 Ngày 13 tháng 6 năm 2011
www.danlambaovn.blogspot.com --> là 1 lũ phản động ko hơn ko kém, chúng mày nhớ đấy ! Lũ chó đc nuôi dạy giờ way lại cắn đít tổ quốc !
--> thử hỏi tụj bây có dám cầm súng ra Hoàng Sa bảo vệ Tổ quốc ko mà sủa ở nhà thế ? Lũ lưu manh giả danh trí thức, ngu mà tỏ ra nguy hiểm !
CÁI THẰNG CHÓ NÀY, ĂN "ĐỒ" TC ĐI XẢ RÁC LUNG TUNG QUÁ
MÀY ĐI CHẾT ĐI
THỬ HỎI: MẤY THẰNG CA BẮT NGƯỜI BIỂU TÌNH CÓ DÁM RA HS-TS KHÔNG? THẰNG HÁN GIAN NÓ HOÀNH HÀNH TRÊN ĐẤT VIỆT CÓ DÁM BẮT KHÔNG? ĐỒ HÈN.
Anh 8:27 nhiều lúc em nghĩ anh là một thằng tàu cộng không hơn không kém ?
Trả lờiXóaAnh có tư cách gì mà nói những người đi biểu tình là ngu hả ? Người ta đi biểu tình cho cái đất nước anh đang sống bị nước khác hăm he, xâm chiếm, thế mà anh nói người ta ngu
Anh hãy lấy dao rạch xem máu trong người anh là Tàu cộng hay Đại Việt
Cái thằng mà chửi những người đi biểu tình là tự nó tố cáo nó rồi đấy . Chắc chắn 100% dòng họ nhà nó là tai sai bán nước cho Trung Cộng . Đồ súc sinh dòng họ nhà mày là đồ mọi rợ mãi Quốc cầu vinh . Chúng mày ăn uống sung sướng trên mồ hôi nước mắt của nhân dân Việt Nam , nhưng lại cho bọn Trung Quốc nó ngồi trên đầu chúng mày , đồ phản Dân hại Nước .
Trả lờiXóaGởi thằng phản quốc
Trả lờiXóa"Nặc danh 08:27 Ngày 13 tháng 6 năm 2011
www.danlambaovn.blogspot.com --> là 1 lũ phản động ko hơn ko kém, chúng mày nhớ đấy ! Lũ chó đc nuôi dạy giờ way lại cắn đít tổ quốc !
--> thử hỏi tụj bây có dám cầm súng ra Hoàng Sa bảo vệ Tổ quốc ko mà sủa ở nhà thế ? Lũ lưu manh giả danh trí thức, ngu mà tỏ ra nguy hiểm !"
Người dân đi biểu tình chống Tàu cộng thôi mà bọn VC chúng mày còn sợ.bọn VC chúng mày có dám cung nhân dân ra đảo không.dám giao súng cho người dân này không hả. bọn VC hèn bán nước
Nó đâu có dám hé ra khẩu súng nào. Dân có súng thì cái đầu nó nát bét từ lâu rồi!
Trả lờiXóaCác bạn thân mến.
Trả lờiXóaChúng ta hãy nhìn lại lịch sử thì thấy rất rõ bài bản Tàu xâm lược Tân Cương và Tây Tạng. Bài bản đó là dùng tiền bạc và súng đạn đe doạ giới lãnh đạo, buộc lãnh đạo phải đàn áp nhân dân, từ từ đồng hoá Tây Tạng và Tân Cương trở thành Hán hoá toàn diện. Bọn Tàu đang thực hiện bài bản cũ ở Việt Nam, dùng tiền bạc và áp lực buộc giới lãnh đạo VN đè nén dân ta, cho bọn Tàu "xâm lược mềm" , chưa cần súng đạn.
Nên nhớ, năm 1950 , dân Tây Tạng chiếm 89%, thì năm 2010, dân Tàu đã Hán hoá vùng tự trị này, Tàu chiếm 82% dân số. Người Tân Cương cũng chịu chung số phận.
Bọn Tàu sang nước ta thật nghênh ngang từ Nam chí Bắc. Chúng không đến đây để tu hành, chúng sẽ "đóng đô" ít nhất 50 năm, lấy vợ Việt, sinh con lai Hán. Thử nghĩ xem, Hoàng Sa mới mất năm 1974, và một phần Trường Sa của ta mất năm 1988, mới vài ba chục năm mà cũng không thể đòi lại. Vậy, 50 năm sau, nước Việt ta còn hay là Hán hoá như Tân Cương, Tây Tạng? Những người chúng ta yêu nước thương nòi, có chút hiểu biết thì hãy cùng trả lời với nhau. ( Còn bọn con ông cháu cha tham nhũng bán đất bán biển cho Tàu thì khỏi cần trả lời) !
HẸN NHAU 19/6 ,HUẾ SÀI GÒN HÀ NỘI,CẦN THƠ,ĐÀ NẲNG, NHATRNNG,HẢI PHÒNG ,QUẢNG NINH và khắp cả nước VN, SVHS DỨNG LÊN ĐÁP ĐỀN SÔNG NÚI.
Trả lờiXóa14:28 Ngày 12 tháng 6 năm 2011
Trả lờiXóaBiểu tình là đấu tranh chống lại những thế lực thù địch hại dân bán nước, xâm lược.
Vậy tại sao các vị chỉ kêu gọi biểu tình ở hai thành phố Hà Nội và TP HCM??????
Chẳng lẽ những tỉnh thành còn lại trên cả nước với hàng triệu trái tim sôi sục không có người yêu nước hay sao??????????????????
NẾU CHÍNH QUYỀN NÀY CÒN HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN,
Trả lờiXóaNẾU NGƯỜI DÂN VN CÒN THỜ Ơ, VÔ TRÁCH NHIỆM VỚI TỔ QUỐC,
THÌ ĐẤT NƯỚC VN CHỈ CÒN LÀ ĐẤT & NƯỚC
THÌ TỔ QUỐC VN KHÔNG CÒN HỒN TỔ QUỐC
Cộng Sản VN sợ nhân dân là phải lắm rồi. Vì quân số nó có 2 triệu thôi, còn nhân dân 83 triệu. Nên nó phải trang bị súng đạn, nuôi nấng nhiều chó săn, tay chân thuộc hạ, để đàn áp dân. Do vậy có câu: " hèn với giặc, ác với dân " thâm thuý, chí lý, quá độc đáo.
Trả lờiXóaCác nước sản xuất vũ khí bán, vẫn để cho CS/VN sống, vì nó là khác hàng "sộp" mua vũ khí thường trực để đàn áp dân nó chết bớt, chật đất. Khốn nạn.
NEU NGAY 19/6 CO BIEU TINH .TOI SE TU THIEU TRUOC TOA LANH SU QUAN TRUNG CONG.
Trả lờiXóaBiểu tình ôn hòa là đúng, bất bạo động là nền tảng. Nhưng chính quyền thì đàn áp bắt bế và không từ bất kỳ một thủ đoạn nào dù là đớn hèn.
Trả lờiXóaNhược điểm lớn nhất trong đoàn người biểu tình là sự thiếu đoàn kết và rời rạc, trong khi công an chìm thì dày đặt, cho nên mọi người thật sự bị cô lập ngay trong đoàn biểu tình, và dễ bị bắt từng người như bẻ từng chiếc đũa trong một bó đũa không được cột chặc lại với nhau.
Tôi đề nghị sáng kiến thế này, họ chỉ có thể bắt từng người trong một đoàn người rời rạc chứ không thể bắt được trong một đoàn người được tổ chức chặc chẽ như một bó đũa. Và làm thế nào chúng ta có được một bó đũa trong một đoàn người không quen biết và có số lượng hạn chế lúc ban đầu? Đó là chúng ta phải tổ chức đi thành từng cụm nhỏ quen biết nhau, khoảng 10 người, 15 người, 20 người... người cùng nhóm phải quen biết nhau, nếu nhiều hơn càng tốt, và chúng ta luôn kề vai sát cánh nhau, đi gần nhau để có thể tương trợ lẫn nhau. Nhiều nhóm nhỏ chặc chẽ đó là những đơn nguyên tạo thành một bó đũa vững chắc. Đến khi số lượng người tham gia ngày càng nhiều thì sức mạnh đám đông lúc đó đã quá lớn, và lúc đó có đủ sức mạnh hóa giải tất cả những âu lo của chúng ta. Tôi có dịp xem một Clip về đàn bò rừng, dù yếu hơn lũ cọp beo nhưng nó nhận biết nhau và đi thành từng đoàn và không tách rời, khi đoàn đủ lớn thì đàn cọp beo cũng chịu thua.
Và điều chú ý nữa là trong từng nhóm nhỏ đó phải có sự phân công nhau, ví dụ phải có người lo chuyện ăn uống thì chỉ việc mang theo nước uống, thức ăn, ngoài ra không nên tham gia gì khác để đảm bảo cho cả nhóm. Một vài người khác thì hô khẩu hiệu, gương băng rôn biểu ngữ...Một vài người to khỏe thì làm nhiệu vụ cảnh giác và bảo vệ cho cả nhóm, nhất là khi có bắt bế thì giải cứu ngay.
Phải có sự tổ chức chặc chẽ thì mới thành công, đừng suy nghĩ đơn giản cứ một mình đơn phương độc mã hòa vào đám đông là được đâu. Từng nhóm nhỏ phải được tổ chức chặc chẽ và phải biết cách tương tác với các nhóm khác nữa, cứ thế tự nhiên nó sẽ có sức gắn kết như các mắc xích trong mạng lưới vậy. Không có người cầm đầu mà lại kết dính với nhau như các mắc lưới vậy, hết sức chặc chẽ và hiệu quả mà khó có lực lượng nào chia rẻ được.
Một người thì rất nhỏ bé, rất sợ sệt, nhưng một nhóm người biết tương trợ đoàn kết thì nó có sức mạnh vượt lên tất cả, không còn sợ bắt bớ, cô đơn nữa. Và nhiều nhóm cứ thế, cứ thế tụ tập với nhau thì sẽ trở thành đám đông có sức mạnh khổng lồ, không có lực lượng nào có đè bẹp được.
Và điều quan trọng nhất là sức mạnh của chính nghĩa, của lương tâm là cái gốc để những con người nhỏ bé kết dính với nhau tạo thành sức mạnh làm nên đại cuộc.
Tôi không sinh sống ở Sài Gòn và Hà nội nên rất tiếc không tham gia được nhưng có theo dõi sát sao hai cuộc biểu tình này. Tôi mong những góp ý của tôi có thể giúp ít nhiều cho các bạn.
Và câu nhắn nhủ cuối cùng: Trước khi xuống đường chúng ta hãy tổ chức, phải theo nhóm, chưa có nhóm thì phải tổ chức, phải tập hợp.
HẸN NHAU 19/6 ,HUẾ SÀI GÒN HÀ NỘI,CẦN THƠ,ĐÀ NẲNG, NHATRNNG,HẢI PHÒNG ,QUẢNG NINH và khắp cả nước VN, SVHS DỨNG LÊN ĐÁP ĐỀN SÔNG NÚI.
Trả lờiXóaTất cả chúng ta đều cảm thấy có lỗi khi đứng chứng kiến các nhân viên An Ninh đến bắt anh Thịnh dẫn đi, nếu như tất cả chúng ta đều hành động như thể họ( NV An Ninh) đang bắt bớ người thân của mình thì có lẽ tất cả đều lao vào ngăn cản NV An Ninh lại thì làm sao họ có thể bắt anh ta được....
Trả lờiXóaTại sao lại bắt bớ người dân vô tội? chẳng lẽ yêu nước là phạm tội sao?
Võ sư Karatedo và Vovinam tại Sài Gòn tuyên bố:
Trả lờiXóaNếu làm đúng luật, khi công an mặc thường phục muốn xét hỏi người dân thì phải xuất trình thẻ ngành, nói rõ họ tên, đơn vị. Nếu muốn bắt người ( trừ tội phạm quả tang như ăn cướp, giết người...) thì phải có lệnh bắt được Viện kiểm sát nhân dân phê chuẩn.
Như vậy, bọn mặc thường phục bắt người ( như trong ảnh kèm theo bài viết về biểu tình 12-6-2011) là hoàn toàn phạm pháp. Đây là hành động cần phải lên án, có thể kiện bọn này ra toà án nhân dân cấp quận, thành phố Hồ Chí Minh, hoặc thành phố Hà Nội. Trước mắt, nếu ngày 19-6-2011 có cuộc biểu tình tiếp theo, tôi sẽ dẫn theo khoảng 10 võ sinh giỏi nhất nhập cùng đoàn biểu tình. Nếu những kẻ mặc thường phục hỏi tôi là ai, từ đâu tới, tôi sẽ trả lời " Anh là ai? Anh có quyền gì hỏi tôi như hỏi cung? Nếu là công an, anh phải xuất trình thẻ ngành! Nếu là dân phòng, trật tự đô thị... thì xin anh cút ngay!
Trường hợp thứ 2: Bọn mặc thường phục tiếp tục bắt người theo kiểu cũ, chúng tôi sẽ can thiệp. Tôi sẵn sàng khoá tay bọn chúng tức khắc, thậm chí liều chết với chúng một phen, rồi mọi việc mới sáng tỏ, chứ không thể để tình trạng hành xử mất dạy như thế này. Tôi và các môn sinh thề với mọi người đấy. Chỉ có cảnh sát mặc cảnh phục, hoặc trình thẻ ngành, mới được phép hỏi chúng ta. Chúng ta đi biểu tình để bày tỏ chính kiến bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam thân yêu, sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc trước sự gây hấn của quân Trung Quốc. Chúng ta không bạo loạn, không đập phá, không hô những câu khẩu hiệu chống nhà nước... thì ai có quyền bắt chúng ta? Con người phải được đối xử bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, con người không phải là con vật sổng chuồng, ai muốn bắt thì bắt. Nếu bọn côn đồ giả dạng công an đụng đến chúng tôi, thì chúng tôi không bao giờ để yên! Đây là lời cảnh cáo nghiêm khắc tới những kẻ tùy tiện lạm dụng quyền lực bắt người trái phép. Chúng tôi đã nói là làm, và làm đúng pháp luật trong khuôn khổ hiến pháp hiện hành của nước CHXHCNVN. Chúng tôi mong tất cả các võ đường trong cả nước ủng hộ, góp thêm sức mạnh thật sự của con nhà võ, chống lại sự gian ác mượn danh luật pháp, chống lại những kẻ xấu giả danh công an. Với bọn đầu trộm đuôi cướp ( nếu được thuê mướn) thì chỉ có các võ sinh và võ sư chúng ta mới đủ sức chống lại chúng, giữ trật tự cho đoàn biểu tình. Chúng ta cũng phải thể hiện mình là một lớp người Việt Nam hiện đại, văn minh khi biểu tình, nhưng kiên quyết không chấp nhận những hành xử bạo lực của bọn núp bóng, giả danh làm càn.
Xin chào và hẹn gặp lại các bạn!
Rất cám ơn Lê Dân.
Trả lờiXóaNhưng đề nghị: chỉ cần quay cảnh sau lưng đoàn người biểu tình cũng là khí thế lắm rồi.
Đừng quay trực diện vào đoàn biểu tình và nhất là những nhân vật nổi, chỉ tổ cho CA nó tó.
Chân thành cám ơn!
Cảm ơn Võ Sư SG !
Trả lờiXóaTất cả chúng ta đều cảm thấy có lỗi khi đứng chứng kiến các nhân viên An Ninh đến bắt anh Thịnh dẫn đi, nếu như tất cả chúng ta đều hành động như thể họ( NV An Ninh) đang bắt bớ người thân của mình thì có lẽ tất cả đều lao vào ngăn cản NV An Ninh lại thì làm sao họ có thể bắt anh ta được....
Trả lờiXóaTại sao lại bắt bớ người dân vô tội? chẳng lẽ yêu nước là phạm tội sao? Các bạn ơi những lần biểu tình sau quyết tâm không để tụi công an chìm bắt người của chúng ta nữa. tụi nó mặc thường phục chúng ta đâu có biết ngay hay là gian. nếu bọn mặc thường phục bắt người thì đám đông đồng loạt phản đối thậm chí tấn công lại chúng nó, nó không thể nói là chúng ta chống người thi hành công vụ được, mình có đông người mà để mấy thằng CA chìm bắt người như vậy rất ảnh hưởng đến tinh thần của đoàn biểu tình.
Rất cám ơn võ sư Sài Gòn. Tiêu chí của các bạn học võ là rèn luyện thân thể. binh vực người yếu, chống lại bất công, Đất dụng võ của các bạn là đây. Mong các bạn học võ của các Võ Đường khác cùng hướng đến chính nghĩa đễ sử dung sở học của mình đúng với tôn chỉ của con nhà võ. Gởi đến các bạn học võ ở các võ đường lời cám ơn chân thành. Mong các bạn hãy vì Tổ Quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta
Trả lờiXóaMong các võ đường hãy vì Tổ Quốc hưởng ứng cuộc biểu tình tuần hành của nhân dân Việt Nam. Góp sức cùng nhân dân để bảo vệ Tổ Quốc
Trả lờiXóaMy se danh tau, ba con vo day xem
Trả lờiXóahttp://phothuongdan2011.wordpress.com/
bác võ sư gì đó ơi, gìơ này mà bác còn tin csvn có luật pháp hả giời ? bác làm cốc cà fê cho tỉnh lại đi bác, nhìn thằng công an vật ngã bạn bè mình, gía như móc được lá gan của nó cho chó ăn, chắc sẽ hả giận .
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaTrích: Lòng càng thấy nặng nề buồn hơn khi tôi chạy qua đường Nguyễn Du, quẹo vào Nguyễn Trung Trực, ra Lê Thánh Tôn. Hai bên đường suốt từ sáng sớm đã kín người là người, già có trẻ có. Họ thản nhiên cà phê cà pháo, chơi game bằng điện thoại di động, cãi cọ nhau ồn ào, cứ ngồi đồng thế suốt mấy tiếng đồng hồ
Trả lờiXóaBiểu tình là để đánh thức quần chúng, nói cho quần chúng biết có vấn đề đang xảy ra tại đất nước, trong xã hội. Có những người "thản nhiên cà phê cà pháo, chơi game bằng điện thoại di động" vì họ không biết xung quanh họ có những vấn đề quan trọng hơn đang xảy ra.
hy vọng ngày 19/6 sẽ có cuộc xuống đường nữa .đề nghị dân làm báo ra lời hiệu triệu
Trả lờiXóa