Mục ruỗng từ bên trong


Ngô Nhân Dụng Bạn Paolo Nguyễn kể chuyện đi biểu tình chống quân Trung Quốc đè nén dân Việt Nam, bị bắt vào bót nghe anh công an khuyên can bằng những lời quen thuộc: “Ai cũng yêu nước, ai cũng bức xúc nhưng cứ yên tâm, có đảng lo rồi...!”


Một bà công an tên Oanh lại nhắc: “Mọi chuyện có nhà nước lo rồi, bọn em đừng làm mọi chuyện rối lên!”

Nhưng, chính cái đảng và nhà nước đó thực sự lại đang rối lên, rối đến nỗi phải la lên báo động với nhau! Tờ báo Quân Ðội Nhân Dân vừa mới cảnh giác các đảng viên cộng sản phải cùng nhau chống lại tình trạng “chế độ tự mục ruỗng từ bên trong;” và báo động là cảnh “mục ruỗng từ bên trong” đó sẽ “dẫn tới... sụp đổ.”

Ðể cho lời cảnh cáo này có trọng lượng, báo Quân Ðội Nhân Dân đã dẫn chứng cảnh sụp đổ của những chế độ độc tài trong 20 năm gần đây. Bắt đầu là những cuộc cách mạng “xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Ðảng Cộng Sản, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Ðông Âu bằng diễn biến hòa bình.” Những người bình thường và tỉnh táo ở khắp thế giới kể cả ở Việt Nam, khi nhắc đến các cuộc đổi đời trên thì hoan hỉ, mừng rỡ cho người dân các nước Nga và Ðông Âu, trong đó có cả các đảng viên cộng sản, được thoát cái họa độc tài và chậm tiến. Nhưng tờ báo Quân Ðội Nhân Dân thì ngược lại, lấy đó làm một dấu hiệu cần báo động!

Sau các biến cố ở Ðông Âu, báo Quân Ðội Nhân Dân nhấn mạnh đến các cuộc cách mạng ở các nước cũ thuộc Liên Xô: “...cuộc 'cách mạng đường phố' ở Nam Tư, 'cách mạng hoa hồng' ở Gru-di-a năm 2003, 'cách mạng cam' ở U-crai-na năm 2004, 'cách mạng tuy-líp vàng' ở Cư-rơ-gư-xtan năm 2005,...” rồi tiếp theo là những cuộc cách mạng hoa nhài ở Bắc Phi và Trung Ðông. Nhắc lại những cuộc cách mạng đó để làm gì? Chỉ cốt để hô hào các đảng viên cộng sản phải lo bảo vệ chế độ, đề phòng, chống lại cách mạng! Bao nhiêu năm đảng Cộng Sản vẫn lấy chiêu bài “Cách mạng” để mị dân, nhân danh hai chữ “Cách mạng” bắt mọi người hy sinh xương máu dựng lên một chế độ độc tài chuyên chế, rồi bảo vệ chế độ đó. Bây giờ chính cái đảng này đang hô hào đảng viên cùng đứng lên... phản cách mạng!

Mục tiêu của bài văn hô hào trên tờ Quân Ðội Nhân Dân là chống lại “các thế lực thù địch.” Các thế lực thù địch đó là ai, nó ở đâu? Họ lung túng, ấp úng như miệng ngậm hột thị, không cách nào kể ra được. Có lúc họ nói đến những “nước ngoài” khuyến khích các cuộc cách mạng ở những nước cựu cộng sản, hoặc thúc đẩy các cuộc cách mạng hoa nhài. Nhưng họ không dám công khai gọi tên đó là những nước nào cả, mà cũng không giải thích được là việc khuyến khích các cuộc cách mạng đó có ích lợi gì cho những “nước ngoài” đó hay là chỉ người dân các nước làm cách mạng đó được ích lợi. Một sự thật mà báo Quân Ðội Nhân Dân không dám nói ra, là chính người dân các nước trên, từ Ðông Âu đến Bắc Phi, đã đứng lên làm cách mạng lật đổ các chế độ độc tài, và họ đang sung sướng xây dựng chế độ tự do dân chủ cho mọi người dân cùng hưởng! Nói lăng nói nhăng như vậy chứng tỏ người viết bài trên tờ báo khinh thường trình độ hiểu biết của tất cả các độc giả, đặc biệt là các đảng viên cộng sản, đối tượng chính của họ!

Khinh thường độc giả, khinh thường các đảng viên cộng sản khác, cho nên tác giả bài báo trên Quân Ðội Nhân Dân mới đưa ra một lối lý luận rất lẩn quẩn khi giải thích tại sao có tình trạng “tự mục ruỗng từ bên trong” mà họ còn gọi tên là “tự diễn biến,” “tự chuyển hóa.”

Hình ảnh “tự mục ruỗng từ bên trong” được tờ báo thuật lại, bao gồm tình trạng tham ô, tham nhũng, lối sống vô đạo đức của các cán bộ, đảng viên có chức có quyền, không cần nói ai cũng biết. Hậu quả của tình trạng chế độ tự mục ruỗng từ bên trong là không còn ai tin nữa. Nhưng nguyên nhân nào đã khiến cho chế độ “tự mục ruỗng” từ bên trong?

Ðối với những người bình thường và tỉnh táo, với cái đầu không đến nỗi ngu si thái quá, thì ai cũng biết tình trạng mục ruỗng đó là do chế độ độc tài chuyên chế. Khi một đảng nắm độc quyền cai trị hàng nửa thế kỷ mà không chấp nhận một định chế nào có khả năng cân bằng và kiểm soát, quyền hành của các cán bộ. quan chức không bị luật lệ nào ràng buộc và giới hạn, thì tham ô, nhũng lạm là hệ quả tất nhiên. Nhưng theo báo Quân Ðội Nhân Dân thì khác. Giống như bạn Paolo Nguyễn nghe các ông bà công an nói, báo Quân Ðội Nhân Dân cũng lập lại “những lời quen thuộc” lại đổ tội cho “thế lực thù địch!” Tờ báo này viết “các thế lực thù địch đặc biệt quan tâm” làm công việc gọi là “tự diễn biến,” “tự chuyển hóa” đó. Vì tình trạng này “phù hợp với hướng tác động trong chiến lược ‘diễn biến hòa bình’ của các thế lực thù địch!” Chính các thế lực thù địch... “gia tăng các hoạt động tác động, chuyển hóa, làm cho chế độ ‘tự mục ruỗng’ từ bên trong, dẫn tới chệch hướng và sụp đổ!”

Người Việt Nam mình gọi lối nói đó là lý luận cù nhầy! Cứ hỏi các ông Huỳnh Ngọc Sỹ, Bùi Tiến Dũng, Sầm Ðức Xương, Nguyễn Trường Tô xem họ đã “tự diễn biến,” “tự chuyển hóa” tự “diễn biến hòa bình” theo lời xúi giục của các thế lực thù địch ngoại quốc nào? Ðổ tội cho người ngoài để chạy tội cho mình, để lừa dối dân, gạt gẫm các đảng viên, đó vẫn là đường lối quen thuộc của đảng Cộng Sản từ thế kỷ trước cho tới bây giờ.

Nhưng tại sao người ta đem đem những lý luận cù nhầy, những lời lẽ lăng nhăng đó ra đăng trên báo Quân Ðội Nhân Dân vào lúc này?

Lý do chính là có những người trong đảng Cộng Sản Việt Nam đang lo sợ cuống cuồng, muốn ngăn chặn những phong trào tự phát trong giới trí thức và người dân Việt Nam đòi các quyền dân chủ tự do.

Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc hống hách và đè nén người Việt Nam từ một tháng qua đang chuyển hóa, dần dần biến thành một phong trào đòi tự do dân chủ. Nhân danh quyền được tự do tập hợp và bày tỏ ý kiến trước các hành động xâm lược của Trung Quốc, các nhà trí thức và thanh niên nước ta đang thẳng thắn đòi các quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do bầu cử và ứng cử. Ðây là cảnh tượng đã diễn ra hàng chục năm trước những cuộc cách mạng ở Ðông Âu, đã diễn ra ở các nước Bắc Phi và Trung Ðông bây giờ.

Báo Quân Ðội Nhân Dân phân tích các phong trào đòi dân chủ đó để báo động những người thủ cựu trong đảng Cộng Sản hãy rút ra bài học ở Ðông Âu và Bắc Phi: “Các thế lực thù địch đặc biệt chú ý thúc đẩy sự hình thành và công khai hóa các tổ chức chính trị đối lập... Thông qua các tổ chức đối lập, các thế lực thù địch tập hợp quần chúng, tiến tới tạo dựng ‘ngọn cờ’ và lực lượng đối lập trong xã hội, làm nòng cốt để tiến hành ‘cách mạng đường phố,’ nhằm thay đổi thể chế chính trị.” Người đọc lại tự hỏi “các thế lực thù địch” đó là ai mà tác động được hàng triệu người dân tay trắng ở Ðông Âu và Bắc Phi, Trung Ðông đứng lên làm cách mạng đường phố? Ðó chính là những người dân thức tỉnh, những nhà trí thức có lương tâm, họ không cam chịu sống mãi trong kiếp nô lệ, hèn yếu và chậm tiến, họ không cam chịu bị mất quyền sống xứng đáng với phẩm giá con người!

Nhưng hiện nay, mối lo của đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn chưa phải là một phong trào đòi tự do dân chủ bùng lên. Hai mối lo chính của họ là sức ép của Trung Quốc từ trên xuống và lòng yêu nước sôi sục của người dân đẩy từ dưới lên. Guồng máy công an của đảng vẫn còn hiệu quả trong việc đàn áp dân, nhưng vô giá trị khi cần đối phó với các đồng chí Trung Quốc. Cho nên, trong hai mối lo kể trên, những người thủ cựu trong đảng Cộng Sản chủ trương trước hết phải làm yên một mối lo dễ đối phó hơn, đó là dân. Nếu dân Việt Nam chịu ngậm miệng không lên tiếng phản đối Trung Quốc nữa, thì đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ dễ ăn dễ nói với các đồng chí cộng sản đàn anh Trung Quốc!

Nhưng đàn áp dân không dễ. Phải làm sao giải thích được việc đàn áp đó không phải là bênh vực các đồng chí Trung Quốc, bảo vệ các đồng chí Trung Quốc? Bài trên báo Quân Ðội Nhân Dân đã hiến kế: Ðổ tội cho các “thế lực thù địch” muốn “diễn biến hòa bình;” các thế lực thù địch muốn “tập hợp quần chúng, tiến tới tạo dựng ngọn cờ đối lập” trong xã hội và thay đổi chế độ!

Ðăng bài này trên báo Quân Ðội Nhân Dân là tiếng kèn thúc đẩy những người cầm đầu đảng Cộng Sản Việt Nam phải ra tay hành động, phải đàn áp mạnh mẽ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc! Bài báo trên tờ Quân Ðội Nhân Dân nhấn mạnh: Cần nhận thức và ứng xử đúng đắn đối với việc hình thành các tổ chức “độc lập,” kiên quyết không để các thế lực thù địch lợi dụng để tác động chuyển hóa! Nói như vậy là giúp đảng Cộng Sản sẵn một cách giải thích: Cấm biểu tình tức là chống diễn biến hòa bình, chứ không phải là bênh Trung Quốc! Có thể coi đây là một thủ đoạn do các đồng chí Trung Quốc mach kế, muốn đảng Cộng Sản Việt Nam phải cấm người Việt Nam đi biểu tình trong những ngày tháng tới.

Người Trung Quốc rất khôn ngoan. Khi một tờ báo chính thức của đảng Cộng Sản nhân danh sự tồn tại của chế độ mà đòi hành động, các lãnh tụ đảng sẽ khó lòng từ chối lý luận này. Họ sẽ phải đàn áp dân để chấm dứt các cuộc biểu tình. Còn tình trạng mục ruỗng từ bên trong thì sao? Nói theo kiểu các ông bà công an: Cứ để đó, từ từ đảng sẽ lo, dân Việt Nam cứ ngoan ngoãn nhắm mắt và ngậm miệng!

Bây giờ nước Việt Nam chỉ còn trông cậy vào những người như Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, như Anh Ba Sàm, như anh bạn trẻ Paolo Nguyễn. Tin tưởng vào mục tiêu hành động của mình. Tổ tiên đang nhìn xuống các bạn. Tương lai con cháu nằm trong tay các bạn! “Ðứng vững không khuỵu chân - trên mảnh đất nghèo khổ,” như câu thơ Thanh Tâm Tuyền viết trong nhà tù 30 năm trước đây.



14 Nhận xét

  1. Cái câu : “Ai cũng yêu nước, ai cũng bức xúc nhưng cứ yên tâm, có đảng lo rồi...!”
    Là câu ngu nhất trong mọi thời đại. Việc nước là việc của Dân, thằng tàu nó sợ là sợ lòng Dân đồng lòng đánh nó, chứ có một triệu quân của anh phùng quang thanh thì nhằm nhò gì ?
    anh phú trọng và 13 anh nữa có thuộc câu : " Dễ trăn lần không Dân cũng chịu, khó vạn lần Dân liệu cũng xong " không ?
    Dân là ai ? là bố, mẹ, cô, dì, chú, bác, co cháu các anh chứ  ai, mà bố, mẹ, anh chị, co dì, chú bác các anh còn không bằng 10 lần các anh, Con, cháu các anh còn khoẻ bằng 10 các anh. vậy mà các anh nói để các anh " lo" thì quả là các anh NGU.

    Trả lờiXóa
  2. Xin đính chính một chút: Bố, mẹ, cô, dì, chú bác các anh còn KHÔN bằng 10 lần các anh

    Trả lờiXóa
  3. có một điều em thấy rất quái lạ, em là một sinh viên không đến nỗi quá đần độn vậy mà cái cụm từ " diễn biến hòa bình " nó cứ làm em tảo hỏa nhập ma thế nào ý. phải chăng " diễn biến hòa bình " là một cái gì đó khủng khiếp lắm nên đảng ta mới lo sợ , còn " diễn bêến chiến tranh " thì chẳng có gì phải sợ. thế này là thế nào ý nhỉ ???

    Trả lờiXóa
  4. Cho tới giờ Animal Farm vẫn đúng bà cố!

    Trả lờiXóa
  5. báo Quân Ðội Nhân Dân  đánh đồng tham ô, nhũng lạm với sự chuyển hóa nhận thức của những người bị nhồi sọ nay đã sáng mắt ra, khi (báo QDND) cho rằng tất cả đều là "sự mục ruỗng từ bên trong".

    Trả lờiXóa
  6. Để phong trào của quần chúng không bị suy giảm vì nhiều lý do, tôi xin góp một ngu ý thế này:
    Các cụ ta nói rằng Danh có chính thì ngôn mới thuận. Vậy ta hãy đặt tên cho phong trào này là Cách mạng Hoa Sen, dựng một ngọn cờ cho mọi người dân Việt ở cả trong nước và hải ngoại, không phân biệt giai tầng xã hội, quan điểm chính trị, miễn là Yêu nước Việt, hướng tới. Tôi đè xuất hình mẫu lá cờ như sau: một nửa bên trái màu đỏ, tượng trưng cho đất Mẹ đã thấm máu bao thế hệ, nửa bên phải màu xanh nước biển tượng trưng cho biển Đông. Ở chính giữa là chữ V màu vàng, có thể hiểu là Việt nam hoặc Victoria. 
    Bạn nào có thể vẽ được thì vẽ giùm nhé, cảm ơn 

    Trả lờiXóa
  7. Địa chủ Nguyễn Văn Kinhlúc 16:45 21 tháng 7, 2011

    Một ngày không xa thì cũng sẽ có đoạn clip xử thằng nguyễn tấn dũng và đồng đảng như thế cho bạn xem.

    Trả lờiXóa
  8. Đừng theo voi hít bã mía nữa xung quanh các vị là đồng cỏ xanh.

    Trả lờiXóa
  9. Ke Gian (CS) so Nguoi ngay.
    Ke Dieu (CS)  so Su That.
    Khong Gian , Khong Tham , Khong Doc Ac... Khong la Cong San duoc !

    Trả lờiXóa
  10. Quan Doi Nhan Dan VietNam: Noi Theo CHI THI cua cong san vn. Vi Sao..????/ Giai Thich: Dung Dau QDNDVN La thang dai tuong (phung quan thanh), duoi nua co thang( nguyen chi vinh)..2 thang nay Dieu ..DUOI QUYEN..cua thang Bi Thu Quan Uy Trung Uong ten:(nguyen phu trong)/thang nguyen phu trong Nam Ca 2 CHUC VU (chu tich quoc hoi+bi thu quan uy trung uong= thang nguyen  phu trong...CAM NIN ..Thi 2 thang kia Lam Sao DAM CAI LOI/Noi TON LAI..Nhan Dan VietNam...CHONG Lai congsan vn+cong an+quan doi nhan dan=.......KET QUA The Nao...????

    Trả lờiXóa
  11. Phú Trọng và 13 tên trong Bộ Chính trị là những tên vua hèn nhất trong lịch sử Việt Nam, hèn và tệ hại hơn cả Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà.

    Trả lờiXóa
  12. Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những
    gì cộng sản làm. Mà nó làm thì làm như chó má. Địt mẹ chúng tàu khựa, bắc hàn mọi rợ, cuba ngu đen,

    Trả lờiXóa
  13. Nguyễn Trần Cườnglúc 12:02 22 tháng 7, 2011

    Trong hoạt động của công tác giáo dục lý luận chính trị, giảng viên có vai trò rất quan trọng (nếu không muốn nói là quyết định). Lênin cho rằng: Trong bất kỳ một trường học nào, điều quan trọng nhất là phương hướng chính trị và tư tưởng của các bài giảng. Cái gì quyết định phương hướng đó? Hoàn toàn và chỉ là thành phần các giảng viên thôi. Điều đó cho thấy vị trí vai trò quan trọng của đội ngũ giảng viên lý luận chính trị. Bởi lẽ, họ là người truyền tải những nội dung thông tin có định hướng, những quan điểm, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước trong bài giảng của các chương trình lý luận chính trị đến với người học; định hướng suy nghĩ, cổ vũ, động viên, thôi thúc mọi người tham gia hoạt động thực tiễn. Vì vậy, nếu giảng viên có kiến thức vững vàng, tư liệu thông tin phong phú, cách trình bày hấp dẫn, chắc chắn bài giảng sẽ sinh động, gây được hứng thú với người học. Hiện nay, trong khoa học giáo dục nói chung cũng như trong lĩnh vực giáo dục lý luận chính trị nói riêng, đang đặt ra yêu cầu đổi mới phương pháp giảng dạy nhằm nâng cao chất lượng và hiệu quả của công tác giáo dục đáp ứng yêu cầu của thời kỳ phát triển mới. Tuy nhiên, dù áp dụng phương pháp dạy học nào (phát vấn hay diễn giảng hoặc hỏi đáp…), thì vai trò của giảng viên (thầy giáo) cũng vẫn rất quan trọng. Vì vậy, giảng viên luôn cần được bồi dưỡng kiến thức và năng lực, nhằm nâng cao trình độ, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của công tác giảng dạy; cần nhận thức giảng dạy lý luận chính trị là một nghề, hơn nữa là một nghề có tính đặc thù; cần được đào tạo, đào tạo lại, thường xuyên phải bồi dưỡng để không ngừng nâng cao kiến thức và trình độ đáp ứng với đòi hỏi ngày càng cao của công tác giáo dục lý luận chính trị. Việc tăng cường bồi dưỡng giảng viên lý luận chính trị, xuất phát từ những lý do sau:Một là, tư duy lý luận của Đảng luôn được bổ sung và phát triển cùng với sự vận động và phát triển không ngừng của thực tiễn khách quan. Nhiều luận điểm mới của Đảng đã được nghiên cứu kết luận bổ sung làm rõ đòi hỏi giảng viên phải thường xuyên được bồi dưỡng, cập nhật để bài giảng lý luận chính trị có hơi thở của cuộc sống.Hai là, trình độ nhận thức của người học ngày càng được nâng cao. Vì vậy, giảng viên cần phải thường xuyên được bồi dưỡng cập nhật những tư liệu, kiến thức mới, nếu không muốn bài giảng bị lạc hậu. Tuy nhiên, phương pháp bồi dưỡng và cập thông tin như thế nào cho hiệu quả, đáp ứng yêu cầu của giảng viên là vấn đề cần suy nghĩ và tìm cách đáp ứng.Hiện nay, dưới sự chỉ đạo của Ban Tuyên giáo các tỉnh, thành ủy, công tác bồi dưỡng giảng viên lý luận chính trị đã và đang được tiến hành với nhiều mức độ khác nhau. Nhiều địa phương đã đưa hoạt động bồi dưỡng giảng viên vào chương trình công tác thường xuyên hằng năm với nhiều nội dung phong phú và phương thức hấp dẫn. Ban Tuyên giáo các tỉnh: Ninh Bình, Hải Dương, Thanh Hóa thường xuyên tổ chức Hội thi giảng viên lý luận chính trị cho các giảng viên tại các Trung tâm bồi dưỡng chính trị cấp huyện. Qua đó, Hội thi đã có tác dụng tích cực đến sự chuẩn bị và thực hành bài giảng của các giảng viên kể cả người thi, cũng như người tham dự. Đồng thời, đây cũng là một tiêu chí để bình xét khen thưởng hàng năm, bảo đảm tính khách quan. 

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn