Nhạc sỹ Tô Hải - Một lần nữa, tớ lại phải thành thật xin lỗi các vị nhân sỹ trí thức mà tớ đã đánh giá “hơn tớ cả mấy cái đầu” rằng:
a. Các vị còn quá… hiền lành, còn bao dung độ lượng, khiêm tốn quá, thậm chí hạ mình nhịn nhục, không cần giấy mời như yêu cầu ban đầu, cũng rủ nhau đến cửa cái Bộ Ngờ-giờ để chờ được một “tiếng mời” vào trả lời những điều mà quí vị thừa biết là:
KHÔNG BAO GIỜ NGƯỜI TA ĐƯỢC PHÉP NÓI THẬT vì quí vị có đầy đủ tài liệu mang theo (giáo sư Nguyễn Huệ Chi cho biết đã thức đến 2 giờ sáng để lên mạng, in ra không thiếu những gì mà chính phía Trung Quốc đã công bố xấc xược với toàn thế giới qua các phương tiện chính thống của họ !) Mà… nói trắng ra rằng “chúng tôi có biết…. nhưng đường lối của BCT hiện nay không cho phép phản đối” thì chỉ có mà… đi đứt! Xin nhớ cho là hiện nay: Trong cái Bộ này không ai có tên trong Bộ Chính Trị cả suốt nhiệm kỳ vừa qua nghĩa là việc nói thật hay dấu biến hay xuyên tạc hay cấm đả động đến những gì ảnh hưởng tới “4 tốt 16 chữ vàng, tình hữu nghị truyền thống lâu đời” đều do từ “trên đỉnh cao” chỉ đạo cả. Không thể có một sự tự động, sáng kiến nào của mấy anh mấy chị “tép riu” dám quyết định một cuộc gặp gỡ trực tiếp với quí vị (kể cả cái ông Sơn, thứ trưởng “đặc phái viên”) mà mọi điều ông ta nói ra chỉ là các câu nói chẳng hơn gì em Phương Nga (!) thậm chí còn nhẹ hơn em này!
b. Quí vị thừa biết là cái ông Hai ông Hải, hay cô Đào cô Đảo nào đó chỉ gọi điện mời một số rất ít quí vị “lên”Bộ với lý do “không biết địa chỉ những ai khác” là một chiến thuật chia quí vị riêng ra từng người một để dễ “thương thuyết”, để “kêu gọi giúp đỡ”, thậm chí để mua chuộc. (Cái gương tướng Đồng Sỹ Nguyên, sau khi có “vài phút Nói Thật” đã được tặng thêm “huân chương cao quý nhất” được tổ chức công khai linh đình có truyền hình tại chỗ rất hiếm thấy nhất, đã làm… thay đổi 180 độ giọng điệu của tướng Nguyên còn đó).
c. Việc “đánh lẻ” tướng Nguyễn Trọng Vĩnh bằng cách cho xe đến đón một mình ông (mà không “nhân thể” đi qua mấy vị lão thành như Hoàng Tụy, Chu Hảo v v...) ngòai cái ý đồ như việc ông Trương Tấn Sang đã từng đến tận nhà cụ Vĩnh để yêu cầu “có góp ý gì thì cứ gửi thẳng đến BCT chứ không nên đưa lên mạng” đã bị cụ Vĩnh công khai hóa lên mạng việc bác bỏ quan điểm này còn nguyên đó! Rõ ràng “Người ta” chỉ muốn nói chuyện với một mình cụ Vĩnh thôi còn ngoài ra “Chẳng biết các anh là ai hết” hoặc “các anh không đáng để chúng tôi bận tâm” hoặc tệ hại hơn “các anh là những “phần tử xấu”, là “lực lượng thù địch”, nhất là trong số những người ngồi chờ ở cổng Bộ Phó-Rìn-Ap-Phe lại có cả những người “không đáng tin cậy”, những kẻ hay phản biện (tức là phản động (!?) - lời của một tướng, thứ trưởng “Công An Còn Đảng Còn Mình”). Hơn thế nữa, những người đang “biểu tình ngồi” với ly cà phê đắng chát ngoài kia, ngoài những gương mặt không nằm trong danh sách mời qua điện thoại, lại có cả cái tên Phương vừa hôm qua đây dám cả gan đứng đọc bản tuyên bố chống “Người anh em 4 tốt” trên thềm Nhà hát Lớn thì…việc Tướng Vĩnh không chịu gặp người không đúng yêu cầu và không chịu đơn độc đàm thoại rồi ra về với bản tuyên bố công khai lý do về cuộc “gặp gỡ bất thành” trên mạng Bô- xít (Một việc làm quá đúng, quá sáng suốt) thì rõ ràng đây cũng là một cái cớ để “Nguời ta” công khai trước mọi dư luận là: “Đấy nhé ! Chúng tôi đã có thiện chí muốn gặp gỡ các ông, nhưng chính các ông đã hủy bỏ nó chứ đâu phải chúng tôi!”.
Một tắc-tích sơ đẳng được thi hành từ suốt hơn 60 năm qua: “Đấy nhé ! Chúng tôi đã chân thành mời các vị vào chính phủ, đã muốn đoàn kết, đại đoàn kết, thậm chí mời làm cả đến “cố vấn tối cao”…. nhưng quí vị cứ bỏ chúng tôi mà ra đi, kẻ chạy sang Tầu, kẻ sang Tây, kẻ dinh-tê rồi theo địch vô Nam, rồi lại sang Mỹ cùng bọn ma-cô đĩ điếm… để hưởng chút bơ thừa sữa cặn của Đế Quốc !”
Những “Sự Thật bị bóp méo, bị đảo ngược hoặc bị ém nhẹm”này, tớ đã liều mạng cảnh báo các vị “hơn tớ cả mấy cái đầu”. Tớ cũng đã dự kiến cái gì sẽ xảy ra, cũng như đề xuất những thái độ ứng xử… trong entry số 57 “Đã hết cái thời “thích” thế nào thi “giải” thế đó” đã xảy ra trúng phóc 99% . Chỉ có 1% không tính được đó là việc “Người ta cố tình gặp có một người, và biết trước, người đó thế nào cũng bỏ ra về do những yêu cầu không thỏa mãn, kéo theo cuộc gặp gỡ tự nhiên bị hủy bỏ ! Lỗi có thể tại cả hai hoặc hoàn toàn lỗi về phía…những kẻ đã kiến nghị được gặp mặt nhưng không chịu gặp kể cả đã mang xe đến đón tận cổng nhà!
Tớ, tuy còn lâu (đúng hơn là…chẳng bao giờ !) mới được đứng tên cùng những vị khách - mời - qua - điện - thoại, khi được biết thêm cái 1% mà tớ không dự kiến được, cũng phải tức ứa máu mắt, tức lộn ruột lộn gan mà đành bỏ thời gian, hơi sức ra để gõ thêm mấy dòng đề xuất sau đây:
1- Quí vị hãy ra một bản tuyên bố cho cả thế giới biết: CUỘC GẶP GỠ DO CÓ SỰ CHỈ ĐẠO CỦA TRÊN,ĐÃ BỊ BỘ NGOẠI GIAO HỦY BỎ. Trách nhiệm hoàn toàn do Bộ này chứ không phải “không thành” do chúng phía tôi tự hủy bỏ.
2- Kể từ nay về sau, chúng tôi, những nhân sỹ, trí thức, lão thành cách mạng, tướng tá về hưu sẽ không kiến nghị, không “kính gửi” bất cứ cơ quan nào nữa mà sẽ chỉ ra tuyên bố để nhân dân trong nước và thế giới hiểu rõ quan điểm của chúng tôi về những sự kiện trọng đại đã và đang xảy ra ở trong nước. Sau đó, dùng mọi cách của thời đại Internet này, phổ biến những ý tưởng đó đến được với mọi người dân, thậm chí đến cả các chính quyền, các tổ chức quốc tế kể cả Liên Hiệp Quốc để ai cũng hiểu được là nhân dân chúng tôi nghĩ và làm khác hẳn với chính quyền ! Ít nhất cũng gặt hái được những lời ủng hộ có uy tín vì họ chẳng hơi đâu mà dính vào những chuyện mà chính quyền ở đây không những không lên án, không yêu cầu giúp đỡ ủng hộ về vật chất, tình thần… lại còn “cấm một nước thứ ba can thiệp vào!”
3- Quí vị có đầy đủ lý do và cương vị để thay mặt Nhân Dân Việt Nam làm chuyện này vì đã nhiều lần (hình như đã 8 lần thì phải) kiến nghị về các vấn đề khác nhau, trong đó hệ trọng nhất là chuyện “bô-xít-một chủ trương lớn của Đảng” ) nhưng đều bị “miễn trả lời” và…vứt vô sọt rác !
4- Quí vị ai còn sức hãy tiếp tục đi đầu trong các cuộc “tụ tập đông người bầy tỏ thái độ”(manifestation) tại chỗ (nếu đăng đàn diễn thuyết, hướng dẫn quần chúng được thì càng tuyệt) hoặc “diễu hành” (marche) đi bộ vì Hoàng sa,Trường Sa, hoặc hơn thế nữa biểu tình đứng, biểu tình ngồi, biểu tình nằm trước một cơ quan, công sở nào đó, mà không có hành động, lời nói, khẩu hiệu kích động bạo lực, không để bị khiêu khích bởi thế lực chống biểu tình trăm mưu ngàn kế mà những lớp trẻ dễ rơi vào cái bẫy muôn đời của mọi cuộc biểu tình khắp thế giới từ cả mấy đời nay cũng như gần đây ở một số nước như Syrie, Libya…
Làm được điều này, quí vị sẽ có cả triệu người đi theo và những điều quí vị kiến nghị sẽ có hậu thuẫn vô cùng to lớn, khó có thế lực nào có thể cứ mãi mãi nhắm mắt làm ngơ, buộc họ phải “tự diễn biến” không sớm thì muộn.
Đã qua rồi cái thời theo bác Mao, coi trí thức không bằng cục phân ! đã mãi mãi qua rồi cái thời ông Trần Phú ghi hẳn vào cương lĩnh của Đảng “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ”!
Riêng tôi, biết thân phận mình đã đến lúc không thể di chuyển ngay trong nhà của mình thì… ra đường lúc này là điều không thể… Chỉ còn biết mỗi tuần phấn đấu một lần ký lên blog một vài ý kiến xuất phát từ cái đầu và con tim còn thoi thóp. Mong góp được cái gì với Đời trước khi nhắm mắt, xuôi tay.
Mong các vị trưởng lão, các vị trí thức trẻ (nhưng hầu hết đều đã U70,U60 cả) hãy đừng cho tôi là dạy đời.
Với các bạn trẻ, friends ruột của tớ, tớ cảm ơn vì vừa qua tớ nhận được khá nhiều lời khen về những gì tớ đã dám nói. Có nhiều bạn còn hỏi thăm tớ “có thật Bác đã 86 không mà ý kiến còn sắc sảo như thế ?”. Có bạn từ bên Tây, lần đầu comment trên blog tớ đã tôn vinh tớ hơi quá lời ! Có những tờ báo mạng chuyên chửi tớ hết lời cũng lần đầu đưa entry của tớ lên đầu trang! Thú thật! tớ cũng thấy vui vui và quên đi bao khó khăn, quên đi những chuyện “bão giá tàn phá ngay trong nhà”, những chuyện bệnh tật nan y để được theo đuổi vai trò làm một blogger chỉ có nói lên Sự Thật, mãi mãi là Sự Thật vì đã gần nửa đời người tớ chỉ có nói dối, tham gia nói dối, nhai lại ý kiến của người khác. 20 năm cuối đời này, tớ đã thấy ra: Không rũ bỏ được nỗi SỢ và cái HÈN thì… mãi mãi chỉ là những những đàn ngựa, đàn cừu của những chủ trại nuôi cho béo để cưỡi hoặc để lột da may áo mà thôi!
Với 90% những gì tớ đề xuất đã trùng hợp với những yêu cầu và xử trí của các vị nhân sỹ, trí thức, lão thành cách mạng... (không dám có ý nghĩ là tớ đã “mách nước” đâu), tớ thấy kể ra cũng nên xin phép các bạn cho tớ tự biểu dương tớ một phát bằng ngay câu comment của friend Bankymon:
“Hoan hô! hoan hô! Hoan hô lão blogger già họ Tô ! U90 rồi mà cứ viết ra, chỉ toàn là… SỰ THẬT! SỰ THẬT và SỰ THẬT!

Chiến sĩ già Tô Hải ! bác thật sự đã rũ bỏ được cái hèn, cái
Trả lờiXóanhục để nói lên tất cả sự thật, cuộc sống ngắn ngủi cuối đời của bác vô cùng có
ý nghĩa. Bác khẳng định được điều nầy, nó là chân lý:
“Không rũ bỏ được nỗi SỢ và cái
HÈN thì… mãi mãi chỉ là những những đàn ngựa, đàn cừu của những chủ trại
nuôi cho béo để cưỡi hoặc để lột da may áo mà thôi!“
Xã hội bây giờ dối trá, lừơng lọc
nó lên ngôi, tất nhiên đạo đức phải xuống dốc
Với con người cộng sản thì không
nghe ai khuyên răn cả, nói chỉ phí lời, chỉ có những hành động, tác động thẳng
vào thực tế thì mới làm con người cộng sản buộc nó phải thay đổi.
Lần nầy nếu cuộc biểu tình số
người vài trăm họ kiểm soát được sẽ thả lỏng, còn nếu như số lượng quá đông không
kiểm soát nổi, họ gây ra nhiều nguyên nhân dựa vào đó họ sẵn sàng đàn áp, giải
tán.
bác ơi .bác thì hết hèn mà cháu thì lại đang hè.thật nhục quá bác ạ.
Trả lờiXóaBác tuồi cao nhưng Trí Tuệ thì chắc chắn là minh mẫn rồi, nếu chỉ cần 30% nhân sĩ trí thức VN đứng dậy và hành động như lời bác kêu gọi thì dân tộc VN ta sẽ sống mãi. Người ta nói " bất quá tam" nhưng các Bác đã gởi kiến nghị rất nhiều rồi và đều bị rơi vào quên lãng, các bác hãy thực sự "tỉnh thức" và cùng hành động với nhân dân thì tất cả nhân dân sẽ ủng hộ các bác
Trả lờiXóaBài viết của bác Tô Hải đưa lên internet giờ nầy thật hợp lý .
Trả lờiXóaBác đã rủ bỏ được cái hèn hơn mấy chục năm qua . Giờ nầy bác đã già , sức cùng lực tận , nhưng bác cũng gop1 phần vào sự nghiệp Dân chủ hóa đất nước để chống ngoại xâm . Chúng tôi nguyện theo gương bác . Sáng chủ nhật chúng tôi sẽ không hèn , vượt qua mọi sợ hãi đeo đẵng suốt thời gian qua . Chúng tôi hăng hái xuống đường kể từ sáng hôm nay và cho những ngày sau mỗi khi có lời kêu gọi của quý vị Nhân sỉ , Trí thức yêu nước .
Cám ơn bác TÔ-HẢI
Cảm ơn bác Tô Hải.
Trả lờiXóaKhông "Kiến nghị", "Thư ngỏ" - Chỉ có "Tuyên bố", " Tuyên cáo".
Không chỉ viết trên NET. Song song, cần có Truyền đơn, Diễn thuyết.
Biểu tình dưới mọi hình thức, mọi nơi, mọi chốn. Hướng đến những địa điểm công cộng, dễ tập trung đông người, ...
Những ai đã nhiệt huyết với biểu tình, nên gắng tìm gập nhau, cả trước và sau mỗi hoạt động. Với hi vọng: "tam nhân đồng hành, tất hữu sư", từ thực tế diễn biến, luôn rút kinh nghiệm, sẽ tìm ra những cách thức hiệu quả hơn.
Đỗ Thịnh, 69 tuổi, Hà Nội, dothinh1@yahoo.com, 0167.8462.640
Hi, Lê Phong. Ngoài quê có "gió" không?. Sáng nay bạn và các bạn có đi chợ Hàn?. Mình đang đi chợ Bến Thành.
Trả lờiXóabác Tô Hải có phải Tô Xuân Cầu không vậy.... cháu rất thích đọc bài viết của bác
Trả lờiXóaPhản động
Trả lờiXóaquá. Bắt ngay phản động lại. đuổi học hết phản động , đuổi việc hết phản động
cho chết đói. Các bạn nên nhớ rằng,dưới sự lãnh đạo sang suốt và tài tình của Đảng
, đất nước nước ta mới giàu có và tươi đẹp như hôm nay.các bạn cần phải có cái
đầu để suy nghĩ, đừng manh động nghe lời lẽ xuyên tạc xúi dục của các thế lục
thù địch và bè lũ phản động đế quốc. các bạn cứ phấn đấu vào đảng làm được ông
nọ bà kia thì sẽ có nhà lầu xe hơi cả thôi
Việt Nam là một tỉnh của Trung Quốc ư? Cũng thế thôi, tà cần phải tự hào
nếu được như vậy, vì lúc đó nứoc ta đứng thư 2 thế giới, tương lai là số 1. Còn
nếu như bây giờ thì việt nam đứng thứ mấy. các bạn nên tự hào nếu việt nam là tỉnh
tự trị Quảng nam của Trung Quốc mới phải ngày trước việt nam là một phàn của
Trung Quốc mà, như thế là châu về hợp phố. Thật lòng tôi thương các bạn nên tôi
mới khuyên như thế. Hãy nghe và làm như tôi. Công an Đảng đâu, quân đội của Đảng
đâu, ra bắt bọn này đem vào hoả lò hết
sap den ngay tan cua dang cong san roi.
Trả lờiXóaneu o gan bac toi tinh nguyen cong bac di bieu tinh chong trung quoc
Trả lờiXóaChào Bác Tô Hải. Kính chúc Bác nhiều sức khỏe để nói sự thật cho con cháu học hỏi.
Trả lờiXóaTai sao mày cứ thích người ta mang me mày ra đ.... hôm nay tao không rảnh nhé thằng ranh con.
Trả lờiXóatai sao may cu thich nguoi ta mang vo may ra d...oi gioi ca con gai may nua ay chu nhung hom nay tao ko ranh
Trả lờiXóamình cũng đang cố gắn 2 năm nữa vào đảng để có nhà lầu xe hơi nhưng sợ 2 năm nữa bà con mình truy lùng thằng nào đảng viên đem ra bắn bỏ quá đi. thôi mình không chơi đâu bác Cường ơi ! ước gì những gì mình nghĩ về cha nội Nguyễn Trần Cường này nói là châm biếm và khơi gợi lòng yêu nước của bà con chứ nếu không thì mẹ của cha nội này phải chết sớm vì đuối sức với mấy còm sĩ nhà mình quá. cảm ơn Bác Tô Hải gừng già quả là cay !
Trả lờiXóanhat tri voi anh do thinh cac nhan si tri thuc nen nghe loi khuyen cua bac to hai se gay duoc tieng vang lon va su huong ung nhiet liet cua toan dan ,dan dan se day toi cao trao chong viet gian va chong tau cong xam luoc
Trả lờiXóaTrích : " Không rũ bỏ được nỗi SỢ và cái HÈN thì… mãi
Trả lờiXóamãi chỉ là những những đàn ngựa, đàn cừu của những chủ trại nuôi cho
béo để cưỡi hoặc để lột da may áo mà thôi! " ... Rất chính xác thưa bác Tô Hải . Chỉ tiếc là hiện nay còn rất nhiều những đàn cừu , đàn ngựa và thậm chí ... những đàn chó săn đủ màu sắc dàn trải khắp nước , chúng không thích bơ thừa sữa cặn của đế quốc mà chỉ " hảo xực xí quách và tàu vị yểu " của anh bạn 16 chữ vàng như .... kia thôi . Chúc Bác luôn mạnh khỏe để tiếp tục nói lên cái sự thật đã chôn dấu hơn 60 năm nay . Kính .
Hoan ho bac To Hai- thang Hen da dam tu lot da minh! Vinh quang thay!
Trả lờiXóa