Hoàng Thanh Trúc (danlambao) - Tay sai hay đạo đức giả là thừa hành nhiệm vụ để ngụy biện cho hành vi tán tận lương tâm vì ăn phải bả công danh của mình. Dân gian có nói: vì sinh nhai, mà thân gái dậm trường bán trôn nuôi miệng thì phải nhớ: “có làm đĩ mười phương thì nhớ chừa lại một phương để lấy chồng”. Có nghĩa: đừng bán trôn mãi mãi mà về già vô gia cư ai nhìn cũng khinh rẽ thì lúc ấy sống giữa mọi người nhưng như “cây mắc cở" ai chạm vào cũng xếp lá xấu hổ với bản thân. Một chút ẩn dụ với phường “tay sai”. Không biết họ có hiểu được không?
*
Thuở thiếu thời học sử ký, đến đoạn cuối triều Nguyễn, Cần Vương kháng Pháp –tôi hỏi cha mình: Cha ơi! cái tên Trương Quang Ngọc này là người Pháp hay người Việt mình?
Cha tôi nói: Đọc cái tên nó là con biết rồi,còn phải hỏi!
Tôi thắc mắc: Vậy sao người Việt Nam mà nữa đêm Trương Quang Ngọc vào rừng bắt Vua Hàm Nghi đem nộp cho quân xâm lược Pháp!?
Cha tôi nói: Vì nó muốn làm tay sai,vì tiền thưởng,vì cơm ăn áo mặc...
Tôi lại vụng dại: Ủa! nó không làm vậy chắc nó chết đói?
Cha tôi diển giải cặn kẻ hơn: Nó không yêu nước, nó muốn ngồi mát ăn bát vàng, nó không muốn cày sâu cuốc bẩm như mọi người để có miếng ăn, nên nó bắt Vua Hàm Nghi cũng giống như bắt trói cha mình đem giao cho phường trộm cướp để được tiền thưởng! Còn con? con có muốn trói cha như vậy không?
Tôi xí... một tiếng: Sức mấy! có con ở đó con tuốt gươm chém bay đầu Trương Quang Ngọc liền cho hết đời cái đồ tay sai!
Cha tôi cười: Để cha rèn sẵn cây gươm thiệt bén cho con nghen! (nhà tôi có cái lò rèn trước cửa).
Chút kỷ niệm thơ ấu ấy hằn sâu trong tim mình để tôi thù ghét cái bóng dáng “tay sai” và lớn lên một chút tôi định hình chúng không hơn loài dòi bọ bẩn thỉu, cứ chui rúc vào nơi ô uế mà kiếm ăn không phân biệt sạch dơ. Cứ ngỡ bài học đầu đời ấy ngủ quên trong tiềm thức ở một góc khuất của trái tim mình thì bỗng nhiên nó thức giấc khi tôi chạm phải bài viết “Nhà Chùa Phát Quà, Nhà Nước Ăn Cướp” của Chị Tạ Phong Tần.
Tôi cứ miên man hoài – Sao kiểng Chùa, nơi phổ độ chúng sinh, thí phát lòng từ bi bác ái, nơi thiêng liêng, tinh khiết có thể làm nên mọi nhân cách cao đẹp của con người, lại xuất hiện lũ dòi bọ bẩn thỉu này. Chúng - những kẻ lưng dài vai rộng mà chắc hầu hết hàng tháng ngửa tay nhận đồng lương từ mồ hôi nước mắt người dân lại bằng nhiều đủ loại hành vi trơ tráo ngăn cản phá bỉnh tấm lòng từ bi của nhà Chùa đang cố gắng chung tay cùng xã hội xoa dịu những nỗi đau xé lòng mà ba mươi năm qua như vết thương vẫn còn mưng mủ trong lòng dân tộc. Nhà chùa trợ giúp thương binh tật nguyền QLVNCH một cử chỉ nhân ái phù hợp từ bi hỉ xả của nhà Phật dành cho những phận đời mà lâu lắm rồi nhà cầm quyền không buồn đoái hoài ngó tới, sao lại làm khó? sao lại tung an ninh phá rối??.
Các thượng tọa trụ trì và anh em thương phế binh QL/VNCH / Ảnh Tạ phong Tần
"Hòa hợp hòa giải dân tộc" và "xóa bỏ hận thù" bằng cách tước đoạt chút quà nhỏ mọn của những con người khốn khổ này.(Ảnh Tạ Phong Tần)
Họ là ai? Nhân viên an ninh chìm nổi của chế độ: Của dân, do dân và vì dân này ?. Thói thường khi gọi là nhân viên nhà nước thừa hành nhiệm vụ, hẳn nhiên nó phải thể hiện sự phục vụ của một công bộc, hết sức tận tâm vì quyền lợi, tính mạng, cuộc sống tốt đẹp của nhân dân – người chi trả duy nhất cơm áo cho họ. Ngược lại nguyên tắc này có thể gọi họ là “tay sai” cho một thế lực tối tăm nào đó! lợi dụng công sức tiền bạc của dân để phục vụ cho một mục đích riêng tư chứ không vì quyền lợi tối thượng của quốc gia của nhân dân. Có thể họ biện minh là đang ngăn ngừa mọi thế lực phản động thù địch âm mưu lật đổ chính quyền? Thế lực nào trong cửa chùa rộng mở ? Thế lực nào trong câu kinh tiếng kệ, trong áo nâu sòng, trong ngũ giới khắc khe? Phản động nào trong từ bi bác ái,trong răn cấm sát sinh, trong khoan dung độ lượng? Phản động nào trong phận đời cùi què sức mẻ chìm sâu dưới đáy xã hội? Phản động nào đọng lại trên những tờ vé số phủ bụi nắng mưa? Còn chưa dám nói một cách trung thực về những cái giá mà định mệnh khắc nghiệt buộc họ hẩm hiu gánh lấy hôm nay với nhiều phần thân thể tan vào đất mẹ là bởi một lý tưởng cao đẹp trước đây vì một miền nam Việt Nam được tự do phát triển hùng mạnh như Singapore, Hàn Quốc, Thái Lan hôm nay.
Họ không có lỗi, bởi vì họ không hề đặt gót chân qua bên kia vĩ tuyến để phá vỡ sự yên lành của đồng bào mình ngoài miền Bắc. Họ là những người cao thượng nếu không muốn nói là những Hiệp Sĩ của dân tộc. Lý lẽ này có thể thách thức lương tri của mọi tri thức gọi là lý thuyết gia CSVN phản biện! Hơn ba mươi năm, hằng trăm ngàn thương binh QLVNCH âm thầm sống trong niềm đau tủi nhục. Họ nghe, họ thấy nhiều lắm những biểu ngữ những lời nói “đoàn kết đại đoàn kết, khép lại quá khứ xóa bỏ hận thù, Hòa giải hòa hợp, Nam Bắc một nhà v.v...", nhưng hãy chỉ cho toàn dân Việt thấy một hành động nào cụ thể của nhà cầm quyền CSVN thể hiện trên tinh thần đó? Một con số không tròn trịa! Chỉ có sự hoa hòe, hoa sói, sáo rỗng để bịp bợm với công luận quốc tế và kiều bào, nhưng buồn cười lẫn chua chát, qua chương trình POW-MIA tìm hài cốt lính Mỹ (kẻ thù của họ) thì họ hăng hái còn hơn là tìm người thân của mình.
Hãy chỉ cho toàn dân Việt thấy tờ báo nào đăng tin tìm thấy hài cốt của người anh em QLVNCH trong suốt hơn ba mươi năm qua? Thậm chí kiều bào hải ngoại quyên góp trực tiếp về quê hương trợ giúp thương binh đồng đội mình đã đối diện biết bao ngăn trở, họ đòi phải thông qua Mặt trận Tổ quốc, qua Hội Chử thập đỏ, qua chính quyền giám sát, dứt khoát không cho phép đơn phương trợ giúp và hoàn toàn không hề thấy công báo đăng những tin liên quan vấn đề nhân đạo tưởng chừng như rất cần thiết để gọi là xóa bỏ hận thù này và hôm nay qua bài viết “ Nhà Chùa Phát Quà – Nhà Nước Ăn Cướp” cho mấy anh em thương binh QLVNCH tật nguyền bị ngăn trở bằng nhiều hành vi không biết có còn gọi là nhân tính? và cũng không biết có nên gọi hành động này là, họ – Chính quyền CSVN – như Cạn Tàu Ráo Máng lòng nhân ái với một phần đời trong cộng đồng xã hội vẫn gọi là đồng bào cùng chủng tộc với họ đấy chứ!!
Khi mà sự đố kỵ như hành vi hèn mạt tăm tối của phường tiểu nhân, thì sự tự nguyện cúng dường lòng nhân ái của xã hội thông qua chẩn phát nơi cửa Phật rực sáng trưng trong quang minh chính đại.
Cổng Chùa, Cửa Phật là nơi phát tích hào quang sáng chói của các vị Thượng Tọa,Thiền Sư, tăng Lữ trong lịch sử, chưa hề là nơi “thế lực thù địch”. Vạn Hạnh Thiền Sư (938 – 1025) bằng nguyên lý đạo Phật mở ra triều đại nhà Lý, một trong những triều đại nổi bật nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông được xem là cố vấn của vua Lê Đại Hành, là người thầy của Lý Công Uẩn, tạo nên một minh quân đức dũng song toàn. Sư Thiện Chiếu (1898-1974) là nhà sư đầu tiên tham gia vào Đảng, Đảng viên Đảng Cộng sản, tích cực chống đối thực dân Pháp ông giáo dục thanh niên phật tử phát triển kiến thức làm tròn nghĩa vụ của mình đối với nhà Phật và đất nước.
Vậy thì hà cớ gì những nhân viên an ninh chìm nổi cứ vây bọc lấy những phận người gieo neo tật nguyền khốn khổ đến với cửa Từ Bi? và khủng bố luôn cả nhà Chùa lẫn người thành tâm góp công sức thiện nguyện? Hỏi cũng là trả lời!
Trước năm 1975 để hoàn thành mục tiêu với quốc tế cộng sản, cam kết cùng Nga-Tàu để được quân viện, CSVN không từ bỏ bất cứ hành động thủ đoạn nào để nhuộm đỏ miền nam VN. Lợi dụng lòng yêu nước nồng nàn nơi cửa Phật, CSVN đã kích động chia rẽ, biến không thành có, biến có thành không tạo ra những mâu thuẩn ảo ảnh đánh lừa các vị Chư Tôn hòa Thượng lãnh đạo phật giáo để phối hợp chính trị quân sự lật đổ chế độ Tự Do Dân Chủ miền nam và họ đã thành công – Giờ đây độc tài toàn trị,cộng sản hóa quốc hội, nhà nước lẫn tam lập pháp, họ phân chia quyền lực bè nhóm, con cái dòng tộc, thu vén bổng lộc to lớn cho riêng mình hy sinh quyền lợi và tiền đồ dân tộc. Nhìn thấy chủ nghĩa cộng sản sụp đổ trên toàn thế giới, quay lại mình, bản thân CSVN rất lo sợ vì đã tướt đoạt quyền lực của nhân dân từ bao lâu nay gây nên tội lỗi chất chồng như núi. CSVN đang ra sức củng cố bộ máy an ninh chìm nổi như một thứ “tay sai” còn hơn thực dân phong kiến, đàn áp mọi sự đe dọa từ nhân dân trong đó có tôn giáo. Với phật giáo, ngày trước CSVN đã dùng cái gậy CS chọc thẳng vào bánh xe luân hồi nhà Phật điều khiển cho nó quay theo ý muốn để nhuộm đỏ miền Nam thì hôm nay CSVN rất lo sợ cũng chính cây gậy ấy quay lại đập lên lưng mình, và như những vòi bạch tuột, các “tay sai” đã luồn sâu vào chùa chiền, không từ nan bất cứ thủ đoạn phi nhân nghĩa nào như tường thuật của tác giả Tạ Phong Tần trong bài viết có tiêu đề nói trên trong Dân Làm Báo và bài viết “Đàn áp chùa Giác Minh ở Đà Nẵng nhân Đại lễ Vu Lan” gần đây cũng trên trang web này.
Tay sai và người thừa hành rất giống nhau về hình thức nhưng nhân cách thì khác biệt hoàn toàn. Người “thừa hành” (từ điển = làm theo lệnh có tính pháp lý và nhân cách) thực thi công việc trong chuẩn mực nhân bản, vận dụng sự thông thái của lý tính. Còn “tay sai” (từ điển = kẻ chịu cho kẻ khác sai khiến làm những việc phi nghĩa. Làm tay sai cho giặc.) hành động theo bản năng của loài chó săn thuần thục bởi sự huấn luyện của chủ sở hửu, nó không khác một robot lập trình hoàn toàn không có nhân cách của con người.
Trong thực tế, những “tay sai” hay đạo đức giả là thừa hành nhiệm vụ để ngụy biện cho hành vi tán tận lương tâm vì ăn phải bả công danh của mình. Có điều, ông bà xưa mình để lại một lời ngụ ý ví von thú vị (dù hơi phàm phu): Có vì sinh nhai, mà thân gái dậm trường bán trôn nuôi miệng thì phải nhớ: “có làm đĩ mười phương thì nhớ chừa lại một phương để lấy chồng”. Có nghĩa: đừng bán trôn mãi mãi mà về già vô gia cư ai nhìn cũng khinh rẽ thì lúc ấy sống giữa mọi người nhưng như “cây mắc cở" ai chạm vào cũng xếp lá xấu hổ với bản thân – một chút ẩn dụ với phường “tay sai”. Không biết họ có hiểu được không?




Tôi đang ở Mỹ và hàng năm tôi đều ủng hộ đại nhạc hội "CÁM ƠN ANH" để tỏ lòng biết ơn những bậc cha chú đã hy sinh bảo vệ miền Nam VN. Ở Mỹ không ai là không biết đại nhạc hội này và rất nhiều người đã đóng góp tiền. Không ai quên các Bác và các Chú đâu.
Trả lờiXóaRiêng gia đình tôi thì Ông già tôi và Ông già vợ đều bỏ mình trong trại Cải Tạo (giống y chang trại Tập Trung của Đức Quốc Xã) nên tôi hiểu rõ tình cảnh của các Bác, các Chú. Xin DLB giữ ý kiến tôi để thân nhân của các Bác,các Chú biết được.
Thương binh VNCH đã hy sinh để bảo vệ Miền Nam ,họ là những kẻ thiệt thòi nhất , nhục nhã ê chề hơn suốt mấy chục năm qua vì bọn cướp đã chiến thắng và tự tung tự tắc trên mảnh đất yêu dấu mà họ đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước này .Chỉ có môt con đường giải phóng cho họ là giải phóng toàn cõi VN
Trả lờiXóaLà con cháu của VNCH và đồng thời cũng có thân nhân xưa kia đã bị lường gạt nghe theo tiếng gọi của đảng cộng sản quốc tế do Bác Hồ lãnh đạo, tôi thật phẩn nộ khi thấy hình ảnh của những thương phế binh VNCH bị chính quyền cộng sản hiện tại đối sử quá tàn nhẫn. Hơn 36 năm rồi, chẳng lẽ chính quyền cộng sản Việt nam còn phải nuôi hận thù, chà đạp nhân phẩm của con dân Việt đến bao giờ?
Trả lờiXóaGỬI SÚNG CHO TAO
Trả lờiXóaNguyễn Cung Thương
Sài Gòn - Việt Nam
Tao cụt một chân, mất một tay
Nhưng còn một tay
Để viết thơ dùm cho thằng mù hai mắt.
Nghe nói ở xứ người
Chúng mày "cày" như trâu
Nhưng không quên Đồng Đội
Chia đô la cho chúng tao
Như chia máu ngày nào ...
Tao cũng sớt cho mấy thằng bạn:
Phế Binh Việt Cộng
Chúng cũng đui què sứt mẻ như nhau
Bởi Đảng của chúng bây giờ là lũ đầu trâu
Có điều tao không thể hiểu
Bao nhiêu năm qua
Chúng mày cứ mãi đắn đo
Thế giới văn minh đừng làm gì bạo động
Liệu chúng mày có thể hòa hợp được không
Với lũ kên kên, hổ báo?
Những con thú cực kỳ giàu có
Mang "thẻ đỏ, tim đen"
Nợ Nga, sợ Tầu, lạy Mỹ
Với Quan Thầy cúc cung tận tụy
Quay về đàn áp dân đen
Chúng đóng đinh Chúa Jesus lần nữa
Bịt miệng Cha, trói Phật, nhốt Sư, quản lý Chùa
Chúng tao lê lết trên thành phố Cáo Hồ
Nên biết rất rõ từng tên đại ác
Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh
Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
Đất nước cần nhiều "quốc táng"
Thịt được mạng thằng Cộng Sản nào
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
Còn có chút sáng láng hơn
Hãy gửi tiền cho những nhà tu
Để họ mở cửa nhà tù
Còn chúng tao là chiến sĩ
Hãy gửi về cho chúng tao vũ khí
Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt bấm cò
Thằng một chân sẽ cõng thằng què quặt
Trận chiến sau cùng này sẽ không có Dương Văn Minh
( Nguồn Google )
Khốn nạn ,bỉ ổi,tán tận lương tâm đến mức đó là tận cùng .CSVN còn thấp hèn hơn loại dòi bọ nữa.Đã trên 36 năm trôi qua rồi kể từ ngày dân miền nam mất nước ,chúng vẫn không chịu để yên cho các THƯƠNG PHẾ BINH VNCH .Họ chẳng bao giờ đòi hỏi một điều gì nơi bọn CSVN bán nước này.Vậy mà chúng còn trơ mặt chó ra đến tận cửa chùa cướp giật những gói quà nhỏ bé của các TPB VNCH.Phải ngửa mặt lên trời mà thét lớn : Các chiến sĩ VNCH có tội tình gì mà phải chịu đọa đầy như vậy???Tại sao Đất, Trời,Chúa,Phật lại có thể ngồi yên trước sự khốn khổ ,tủi nhục vượt xa trí tưởng tượng của con người,mà những người con yêu nước VNCH đã phải hứng chịu???
Trả lờiXóaMuốn gửi tiền về chùa Liên Trì ,Thủ Thiêm;Quận 2;SAIGON để Thượng Tọa trụ trì có thể tiếp tục giúp các TPB VNCH thì phải đề tên ai???Địa chỉ đề như trên có chính xác và đầy đủ chưa???? Nhờ các bác ,cô,chú trong DLB chỉ cách dùm.
Bài đáp # 1: KHÔNG THỂ GỬI
Trả lờiXóaLê Khắc Anh Hào
Thưa anh Nguyễn Cung Thương,
Đạn thù trên mặt trận ngày nào
Nay anh chỉ còn một tay ...
Tôi ở bên này
Đọc thơ anh mà rượu ngọt hóa cay
Mà gục đầu tủi hận.
Tôi còn đủ 2 tay
Và tôi còn cả hai chân
Mà cứ ngại ngần không cầm cây súng
Nợ kiếm cung
Tôi gác bỏ bên trời sau ngày Sài Gòn vỡ vụn
Lận đận lao đao
Anh viết câu thơ như sông núi thét gào:
“Gửi súng cho tao!”
Để anh chiến đấu bằng vết đau còn lại
Mà không ngần ngừ, không e ngại
Dũng sĩ hề!
Ôi! lòng ta tê tái
Mái tóc sương pha.
“Ta là ai
Mà cúi mặt trước tương lai
Khi tổ quốc đang thét gào lời sông núi ?”
Viết dòng thơ, tôi sờ đầu, nhục tủi
Vì không gửi được cây súng nào
Khi bạn mình giục:
“Gửi Súng Cho Tao!”
“Gửi Súng Cho Tao!”
"Gửi Súng Cho Tao!”
Bài đáp # 2: GỬI CHẤT NỔ CHO MÀY
Trần Phương Đông
Đọc những dòng thư mày mà lòng tao quặn thắt
Đời chúng mình cuối cùng phải như thế này sao ?
Mày bên đó lê la những ngày tháng hư hao
Tao bên này lăn lóc trên con đường cơm áo.
Hãy "Gởi Súng Cho Ta " như một lời cảnh cáo
Chúng mày quên cả rồi Tổ Quốc lẫn Quê Hương
Quê hương đó có máu tươi và có cả thịt xương
Của đồng đội, của bạn bè đã hy sinh nằm xuống.
"Gởi Súng Cho Tao" đã làm nhiều thằng luống cuống
Chúng mải mê lợi danh mà quên mẹ mất chuyện này
Cám ơn mày với những lời nhắn nhủ thật là hay
Để những thằng vong tình biết giật mình bừng tỉnh dậy.
Tao sẽ gởi cho mày những căm hờn không che đậy
Của trái tim đầy vết thương đã thoi thóp từ lâu
Tao không gởi cho mày súng như mày hỏi đâu
Mà tao gởi cho mày bằng những thùng thuốc nổ.
Hãy ôm nó xông vào lũ bạo tàn bằng tấm lòng cuồng nộ
Và tao cũng sẽ về cùng mày để đi trọn chuyến đi này
Cuộc đời nào rồi cũng qua như gió thổi mây bay
Thì tiếc làm con mẹ gì cuộc sống nhiều tủi hổ.
Sống vui được sao khi toàn dân nghèo nàn cùng khổ
Còn thân phận chúng mình như những miếng giẻ rách giữa đời
Chờ đó ...tao sẽ về cùng mày để hoàn tất một cuộc chơi
Và cho trọn cuộc tình của những thằng gọi nhau là đồng đội.
... Mai về tạ tội Quê Hương
Cùng nhau đi trọn đoạn đường chiến binh
Cho dòng máu Lính thắm tình Việt Nam.
Trần Phương Đông
Bài đáp # 3: Để Nó Cho Tao
Đoàn Trọng Hiếu
Đọc thư mày lòng tao đau quặn
Thằng cụt thằng lành cùng trăn trở như nhau
Nhớ mùa hè đỏ lửa năm nao
Thằng lính biệt động trấn ngọn đồi gió
Mày, thằng lính dù An Lộc
nhảy vào tăng viện cho tao
Được lệnh bàn giao, tao kéo quân vào thành phố
Không quên chỉ cho mày bìa rừng cao su đỏ
Giặc chốt dày đặc, mày bảo: „để đó tao lo“
Sau 3 tháng tử thủ
Tao ở lại Bình Long, mày ra vùng hỏa tuyến
Mãi đến Tháng Tư đen vẫn chẳng được tin nhau
Tao vào tù rồi lưu vong nơi hải ngoại
Nay bỗng được thư mày lời bi hùng thống thiết
Mày bảo gởi súng cho mày, tao không đành đoạn
Vì cuộc chiến bây giờ không cần đến súng đạn
Mà cần đến trái tim rực lửa yêu thương
Mang lý tưởng tự do dân chủ nhân quyền
Đến tận hang cùng ngõ hẻm
Khi mọi người dân đều ý thức
Đó là ngày giặc cộng phải vùi chôn
Nhiệm vụ của mày cùng dân oan
là đi biểu tình khiếu kiện
Cùng công nhân bãi thị đình công
Còn nhiệm vụ của tao ở ngoài này
Là vận động chính giới nước ngoài
Vận động đồng bào hải ngoại
Tao đang ứng chiến ở sân bay
Chờ đến giờ G nhảy vào Newyork
Biểu tình chống thằng Nguyễn Tấn Dũng
Tao yêu cầu mày, Để nó cho tao
Cuộc chiến này không có tên Dương Văn Minh
Nhưng vẫn có Nguyễn Cung Thương và Đoàn Trọng Hiếu
(Sơn thần mũ nâu Đoàn Trọng Hiếu)
( Nguồn Google )
Ở VN là vậy đó, chẳng có tự do gì đâu.
Trả lờiXóaHành động nào thì tương ứng với con người đó.
Trả lờiXóaHành động hèn nhát này chỉ có ở những tên hèn nhát thôi.
Còn nỗi nhục nào hơn: Từ "thương phế binh" đã diễn tả thực trạng của họ, vậy mà chính quyền lại sợ họ. Như vậy, các chú - các bác hãy vui lên, tà quyền đã thua rồi đấy.
Tôi là 1 người lính VNCH rất may mắn là thân thể còn nguyên vẹn dù đã trải qua nhiều cuộc chiến đấu khốc liệt.( có 1 lần nhìn thấy 1 tên Vc đang núp ló trong giao thông hào ở Bản đôn Ban mê Thuật,khoảng cách chỉ độ 10m, tôi ngó thấy hắn mặt còn non choẹt, xanh xao như bị sốt rét nặng, không nỡ dương súng lên bắn, tôi lẳng lặng bỏ đi nơi khác, vì tôi là lính Trinh sát )
Trả lờiXóaSau ngày " phỏng giái" tôi bị đi tù không bản án,nghe tụi chính trị viên chửi rủa hàng ngày:
- Đồ Ngụy quân, ngụy quyền tay sai đế quốc Mỹ.
- Gieo tội ác với nhân dân...
- Ngụy quân được hưởng nhiều bổng lộc, chỉ tay 5 ngón , ngồi mát ăn bát vàng,phục vụ đắc lực cho ngụy quyền....
- Còn nhiều lắm....
Trải qua 80 năm, Bây giờ nhân dân cả nước đã gán lại những câu chửi rủa đó lại cho các hung thần csvn, tay sai đế quốc đỏ rồi đó...Thật xứng đáng...
Bài viết hay và góp phần làm mát lòng những Anh em Thương phế binh đáng thương !
Trả lờiXóahay thật, bọn cộng sản nó ăn bã nhiều rồi, miệng leo lẻo về đạo đức cách mạng, mà các bạn biết cách mạng làm gì có đạo đức, thế ấy đạo đức của cộng sản là đạo đức thổ phỉ hoang dã nhất hành tinh làm gì có tính nhân văn đâu mà hỏi, từ 1930 khi thành lập đến giờ chỉ toàn là mị dân mà thôi, nên xã hội Việt Nam ngày nay ngày càng hỗn loạn chỉ vì đạo đức cách mạng là văn minh là đỉnh cao trí tuệ của loài người. chấm hết.../.
Trả lờiXóa"Nhà Chùa phát quà, CQCS ăn cướp" đây là cách mà chúng gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc. đm bọn đê tiện
Trả lờiXóaCảm ơn tác giả : Hoàng Thanh Trúc (danlambao).
Trả lờiXóaTôi thật bất ngờ với tựa : Cạn Tàu ráo Máng...Bỡi lẽ không hẹn mà gặp ở ý tưởng bài viết cũng như tựa bài khi tôi đã thảo ra bản thảo chuẩn bị post.
Au đó cũng là niềm an ủi đắng lòng khi chúng ta có cùng tâm trạng chua xót.
Văn phong trong sáng như tiếng chuông cửa Thiền cảnh tỉnh những kiếp người tăm tối sống trong thù hận đớn hèn nhỏ nhen...
Một bản cáo trạng đanh thép của tòa án lương tâm, gửi đến chế độ tán tận lương tâm, đang từng ngày từng giờ chà đạp đạo lý và nhân phẩm con người.
Cầu chúc bạn mạnh khỏe, thành đạt có nhiều bài viết đi vào lòng người.
moi thu chu nghia thi theo toi chu nghia nhan dao la truong ton mai mai?con chu nghia tu ban thi cung co ke giau nguoi ngheo nhung khong tang tan luong tam nhu chu nghia cong san du sao ho van ung ho giup do nguoi ngheo nhu ngai biuget luon luon lam tu thien cho cac nuoc ngheo .con cong san viet nam minh thi sao ????????an xin day duong xo tro nguoi gia khong noi nuong tua ????
Trả lờiXóaBọn công an cộng sản đang thực hành bài học "Đạo đức Hồ chí Minh".Ngày trước bọn chúng ngấm ngầm thực hiện,nay thì thực hiện công khai.Thậtlà trơ trẽn hèn hạ.
Trả lờiXóaCSVN chỉ hòa giải với Việt Kiều yêu nước có đô la thôi. Đọc Báo Vẹm nói quả là không sai mà.
Trả lờiXóaLịch sữ bao giờ cũng công Tâm.
Trả lờiXóaDù cho có dát vàng tô bạc,cũng lòi ra.
Bây giờ rõ mặt quân bán nước.
Thương lính Công hòa,chịu bất công.
Nhân dân thương nghĩ,ơn giữ nước.
Cầm món quà mà nước mắt rơi.
Chẳng phải món quà to tát lắm .
An ủi lòng anh với non sông.
Người thương phế binh,nhận quà trong kiêu hảnh.
Khi Nhân dân ghi nhận công của mình.
Có chết đi lòng anh thanh thảng.
Có chút máu xương,tự do cho Tổ quốc mình.
Bao năm uất hận mang tiếng ngụy.
Trã lại NGỤY QUYỀN cho kẽ bán nước CSVN.(DÂN TỘC)
Những người đã hy sinh chính máu xương của mình cho tổ quốc
Trả lờiXóavà dân tộc là những vị anh hùng. Không biết bao nhiêu chiến
sĩ QLVNCH đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ miền
Nam Việt Nam, và cũng không ít những người đã phải bỏ lại
một hay nhiều phần thân thể của mình để cho miền Nam có được
những năm tháng sống trong tự do, dân chủ ... Những người này
sau gần bốn mươi năm chấm dứt chiến tranh, vẫn còn bị những
kẻ thắng trận trả thù, đàn áp và cả cướp bóc ...Thật là táng
tận lương tâm, những người cộng sản đã không còn tính người !
Họ cũng không xứng đáng để gọi là những con vật, những con vật
dù sao cũng còn biết thương đồng loại và không ăn thịt con.
Ddoc bai Tho* cua Tu* Ca` La(m , toi^ kho^ng cam^` dduoc. nuoc' mat'!.!
Trả lờiXóaDa^n To^c. ta , Dat^' Nuoc' ta sao lai roi vao tham? hoa. dde^n' the^'!
va` Nuoc' mat' roi khi biet ra(ng` con` co' rat nhieu^` ! rat nhie^u` nguoi* Viet nam mang trong Tim lon`g Yeu Nuoc Chan Chinh' du` ddang so^ng' bat cu*' noi* nao` tren The Gioi', van^~ mo^t. lon`g ddau xo't cho Que Huong*.Cam' on* lam' nhu*ng~ TRAI' TIM CAO CA .CAM ON LAM' TRANG DAN LAM BAO da~ giup nguoi Viet Nam chung toi^ Ket^' noi^' cun`g nhau .
VIẾNG ÐỀN KIẾP BẠC
Trả lờiXóaBác anh hùng tôi cũng anh hùng,
Tôi bác cùng chung nợ núi sông
Bác đuổi quân Nguyên vung kiếm bạc,
Tôi trừ giặc Pháp phất cờ hồng.
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dắt năm châu đến đại đồng.
Bác có linh thiêng cười một tiếng,
Mừng tôi cách mạng sắp thành công.
Hồ Chí Minh
Bài Họa:
GIAN MANH
Quốc tặc xưng chi bá với hùng ?
Chính ngươi bán nước lại chia sông
Rước voi đạp mồ, đau con đỏ
Lạy Mác thờ Mao, phí máu hồng !
Nay xác ngư dân chìm dưới biển
Xưa thây chiến sĩ rải trên đồng
Gian manh, tàn ác, quân lừa bịp ...
Hỗn láo, to mồm, dám kể công !!!
Ngô Minh Hằng
Bọn Cộng sản vốn đã là tà thần, tà giáo, vô nhân, bạc nghĩa. Giờ lại đi đêm với tàu phù thì quay lại làm chuyện phản dân hại nước cũng là bình thường . Vậy bọn chúng làm những việc trái nhân trái nghĩa nơi cảnh chùa thì có gì là lạ? Chỉ có đánh đổ cái tà thuyết CS thì sẽ giải quyết được vấn đề. Vì sao? Vì xóa bỏ Chủ nghĩa CS -> sẽ xóa được Đảng CS-> Sẽ xây dựng được nền dân chủ -> Dân tộc sẽ có được mọi thứ.
Trả lờiXóaCộng sản có bao giờ coi ai là bạn đâu, chúng thuộc loại thượng đội hạ đạp, Trên đội Bắc Kinh, đưới đạp dân lành mà.
Trả lờiXóaĂn cướp của thương phế binh nữa thì tâm hồn của chúng tật nguyền quá rồi.
Tôi để ý mỗi khi co bài viết nào chửi CS thì có vài ý kiến chửi bài viết giống như CAM , còn bài viết nào có hình ảnh sự thật hoặc sự việc quá lắm như bài viết này thì chẳng thấy có ý kiến chửi tác giả bài viết của mấy anh CAM , chắc nó đọc nó` thấy hổ thẹn nên không dám viết đăng ý kiến , mà cũng chẳng biết viết gì ?
Trả lờiXóaNhững kẻ cầm quyền hết ăn đất cát sắt thép,xi măng...Bây giờ lại còn đi cướp đoạt chút quà nhỏ dành cho những người tàn tật,đó là đạo đức CS mà chúng vẫn giao giảng đấy thôi.
Trả lờiXóaBài viết của Hoàng Thanh Trúc rất hay, rất sâu sắc.
Trả lờiXóaCong san VN dang cho gam xuong may nguoi thuong binh VNCH chu ngoi do ma cho bon tay sai cua tau cong nay thuong xot! Vay la qui vi chua hieu duoc cau dan di cu 54 noi voi dan mien nam khi duoc hoi: "cong san nhu the nao?" Thua: Cong san nhin ngoai thi nhu minh hung co duoi."
Trả lờiXóatan nhan. vo luong tam. kg co liem si. kg hoc thuc
Trả lờiXóachinh la CS
Mẹ của Thích Nữ Đồng Tâm mất dưới sự đàn áp của CAVN
Trả lờiXóahttp://hoalaivn.wordpress.com/2011/08/17/cong-an-da-n%E1%BA%B5ng-dan-ap-d%E1%BA%A1i-d%E1%BB%A9c-thich-thi-%E1%BB%87n-phuc-va-s%C6%B0-co-thi-ch-n%E1%BB%AF-qu%E1%BA%A3ng-y/
Day la nhung co hon song da hon 36 nam qua van con bam theo de pha phach nhung TPB cua VNCH ! Toi cho cac chu cac bac TPB VNCH qua! Cuoc song da co cuc,kho so, khong duoc giup do,con bi co hon song pha phach nua! Dung buon cac bac cac chu oi!Chung toi nhung nguoi Viet song o nuoc ngoai luon nghi den cac bac cac chu!Thay cac bac cac chu bi doi xu nhu vay chung toi dau long lam !
Trả lờiXóaThiện lai thiện báo
Trả lờiXóaÁc lai ác báo
Cám ơn nghĩa cử cao đẹp của các vị sư, thầy và phật tử từ tâm. Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh đã từng nói rằng TPB VNCH là những người chủ nợ không bao giờ đòi mà chúng ta là những con nợ quên trả. Là công dân VNCH, chịu ơn của các anh nhưng hơn 30 năm sau tôi mới bắt đầu trả món nợ ân tình này. Số tiền nhỏ nhoi từ hải ngoại gời về qua các kỳ đại nhạc hội Cám Ơn Anh chắc chắn chỉ đủ cho các anh chi dùng cho bản thân trong thời gian ngắn, nói chi đến giúp đở cho gia đình của các anh. May thay, còn có những tấm lòng của đồng bào miền Nam. Dù ít hay nhiều, chính sự giúp đở, bao bọc của họ trong bao nhiêu năm qua đã giúp cấc anh sinh tồn đến hôm nay. Thiện lai thiên báo, ân đức của người hảo tâm sẻ có Phật, Trời chứng giám.
Bọn âm binh, tay say tàu cộng đã gây bao nhiêu tang thương cho dân tộc VN nói chung, và nhân dân miền Nam nói riêng. Bao nhiêu năm qua chúng vẩn nuôi dưỡng thù hận với TPB VNCH, những người đã từng chiến đấu ngăn chận dã tâm của chúng. Nhưng không có tội ác nào đáng ghê tởm hơn là hành động ăn cướp tiền cứu trợ của những người tàn phế, cho dù những người này là kẻ thù của chúng. Ác lai ác báo, csvn và đám âm binh của chúng rồi đây sẻ nhận quả báo. Ngày đó không xa đâu.
Thật sự thì bọn nó đâu cần những món quà đó , nhà nước này cho chúng nó số tiền đủ để ăn chơi suốt cuộc đời. Chúng làm vậy, chẳng qua chỉ là để sỉ nhục người khác thôi. Bọn CA cũng giống như những cô hồn lang thang rằm tháng 7, nhặt nhạnh những thứ của thiên hạ bố thí. Chỉ còn biết nói 3 chữ : QUÁ NHẪN TÂM
Trả lờiXóa