Luật gia Nguyễn Tường Tâm - Trong khuôn khổ pháp luật hiện hành của Việt Nam, quần chúng có thể BIỂU TÌNH KHÔNG XIN PHÉP để lên tiếng ĐÒI HỎI CHÍNH QUYỀN BẤT CỨ MỘT ĐIỀU GÌ liên quan tới quyền hiến định, nếu chịu chấp nhận tổn thất nhỏ là “bị tạm giam tối đa 24 tiếng đồng hồ”. Đồng thời, nếu trong lúc dẹp biểu tình mà chính quyền, kể cả công an lẫn các cơ quan báo, đài truyền thanh truyền hình, mà vi phạm quyền hiến định của người biểu tình thì họ có quyền kiện. Và trong trường hợp đó người biểu tình nên kiện, theo gương của 10 trí thức tiên phong, để tạo một bầu không khí trong đó kiện chính quyền là bình thường trong một quốc gia Việt Nam thực sự tự do và dân chủ...
*
An unjust law is itself a species of violence. Arrest for its breach is more so.
(Một đạo luật bất công tự thân là một hình thức bạo hành. Bắt giam người vi phạm đạo luật đó lại còn là một sự bạo hành hơn nữa.) - Mahatma Gandhi
Vấn đề được đặt ra là nếu chính quyền từ chối cấp phép mà người dân vẫn biểu tình thì sao? Hay là nếu người dân biểu tình mà không xin phép chính quyền thì sao?
Bài khảo cứu chuyên môn này về quyền tự do biểu tình đặt trong khuôn khổ luật pháp hiện hành về quyền biểu tình của Việt Nam (không mở rộng sang những lãnh vực khác của luật hình sự như những chương điều liên quan tới anh ninh quốc gia và các quyền tự do khác) và trong giả định chính quyền thực tâm tôn trọng luật pháp do chính họ đặt ra. Trong khuôn khổ như vậy, người dân Việt Nam có thể thực thi quyền TỰ DO BIỂU TÌNH MÀ KHÔNG CẦN XIN PHÉP.
Ý niệm “tự do biểu tình không cần xin phép” đã được chính Bác Hồ mặc nhiên công nhận cách nay gần 70 năm. Mở đầu Sắc lệnh số 31 ngày 13/9/1945, Bác Hồ đã nhận định “Tự do hội họp là một trong những nguyên tắc của chế độ Dân chủ cộng hoà”. Bác nhận định tiếp, “Nhưng trong tình thế đặc biệt hiện thời, cần phải xem xét, kiểm soát những cuộc biểu tình, đề tránh những sự bất trắc có thể có ảnh hưởng đáng tiếc đến việc nội trị hay ngoại giao;” Do hai nhận định trên của Bác Hồ, điều thứ 1 của Sắc Lệnh số 31 đã qui định “Những cuộc biểu tình phải khai trình trước hai mươi bốn giờ”. Khi qui định như vậy, Bác Hồ đã hàm ý “nếu trong tình thế bình thường, không có gì đặc biệt, thì “Những cuộc biểu tình KHÔNG CẦN PHẢI KHAI TRÌNH nữa”.
Đất nước ta đã chấm dứt chiến tranh được 36 năm (kể từ 1975). Bọn Mỹ đã cút khỏi đất nước ta 2 năm trước đó. Bọn ngụy cũng đã chết gần hết vì tuổi già. Nếu còn sống thì bọn ngụy bây giờ cũng đã trên dưới 70, cái tuổi không còn có thể gây nguy hại cho tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa. Bên ngoài chúng ta đang giao hảo với Trung Quốc. Mặc dù lâu nay có những va chạm, nhưng các va chạm đó theo công bố của báo chí trong nước thì ở mức độ nhỏ và sẽ được chính phủ hai nước giải quyết theo đường lối thương thuyết hòa bình, thân thiện. Vậy thì không còn lý do gì để chính quyền giới hạn khắt khe quyền biểu tình của người dân.
Thậm chí chính quyền KHÔNG THỂ GIỚI-HẠN QUYỀN BIỂU TÌNH KHẮT KHE HƠN CHẾ ĐỘ NGỤY Ở MIỀN NAM TRƯỚC 1975. Nhà nước ta cứ nói bọn ngụy quyền miền Nam là độc tài, tàn ác, đàn áp nhân dân, nhưng thực ra dân chúng trong nam thời đó được tự do biểu tình hơn bây giờ nhiều. Bằng chứng rõ ràng là vì bọn ngụy quyền miền nam tôn trọng quyền tự do biểu tình của người dân hơn nhà nước ta ngày nay rất nhiều nên nhiều đồng chí nội thành của ta như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lê Hiếu Đằng v.v... và còn nhiều đồng chí còn sống khác nữa, mới có thể công khai vận động tổ chức những cuộc biểu tình lôi kéo đông đảo quần chúng, sinh viên học sinh tham dự để ủng hộ cuộc chiến đấu giải phóng miền nam, thống nhất đất nước của chúng ta. Chẳng lẽ sau khi giải phóng được miền nam, thống nhất đất nước, tình thế yên bình, chúng ta lại tiêu diệt quyền tự do biểu tình mà vốn dĩ nhân dân miền nam dưới chế độ ngụy vẫn được hưởng hay sao?
Điều 69 Hiến Pháp 1992 hiện hành có thêm chi tiết “theo qui định của pháp luật” để qui định : Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.
Trong khi Quốc Hội chưa ra luật biểu tình thì chính cái đuôi “theo qui định của pháp luật” này đã khiến đại đa số dân chúng thấy ngập ngừng, âu lo và khó hiểu về quyền tự do biểu tình. Do đó mới có hiện tượng một số người lên tiếng yêu cầu Quốc Hội sớm ban hành “luật biểu tình”, và đa số người dân không dám biểu tình dù rằng, kể cả công an, ai cũng muốn biểu tình bày tỏ lòng yêu nước như 11 cuộc biểu tình chống Trung quốc vừa qua. Trong sự ngập ngừng, âu lo về quyền tự do biểu tình, hai bài bàn về quyền này, một của tiến sĩ Hoàng Xuân Phú (1) và một của Luật Sư Huỳnh Văn Đông (2) đã được đón nhận khá nồng nhiệt. Bài khảo cứu này của tôi chỉ bàn thêm một bước nữa về quyền biểu tình mà hai vị trí thức đó chưa bàn, đó là “BIỂU TÌNH KHÔNG CẦN XIN PHÉP”.
Bàn về ý nghĩa pháp lý của cụm từ “theo qui định của pháp luật” là một vấn đề chuyên môn “sâu” không cần thiết phải đề cập tới trong bài khảo cứu phổ thông này. Người dân chỉ cần biết nguyên tắc cụ thể hiện nay theo Bộ Luật Hình Sự 1999, sửa đổi, bổ sung năm 2009 là chưa có đạo luật nào qui định quyền tự do biểu tình thì mọi người đều có quyền biểu tình mà không bị hạn chế gì cả, không sợ vi phạm pháp luật gì cả. Quả thực vậy, “Điều 2. Cơ sở của trách nhiệm hình sự” của BLHS hiện hành qui định, “Chỉ người nào phạm một tội đã được Bộ luật hình sự quy định mới phải chịu trách nhiệm hình sự.” Điều này áp dụng một trong các nguyên tắc căn bản lâu đời của luật pháp các quốc gia văn minh là “Vô Luật Bất Thành Tội”. Nói nôm na, “Người dân được tự do làm tất cả những gì luật pháp không cấm”.
Nhưng để đối phó với 11 cuộc biểu tình của nhân dân chống Trung Quốc xâm lăng vừa qua, Ủy ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội có nhắc tới một nghị định liên quan tới quyền biểu tình của người dân. Đó là Nghị định của Chính phủ số 38/2005/NĐ-CP. Bởi thế, để thực thi quyền tự do biểu tình, người dân chỉ cần quan tâm tới nội dung nghị định này mà thôi. Điều trước tiên, không cần phải viện dẫn tự điển, người dân Việt nào cũng hiểu nhóm từ “tập trung đông người nơi công cộng” dùng trong nghị định này là để chỉ hành vi biểu tình. Mặc dù biểu tình cũng có thể được thực hiện bởi chỉ một người.
Nghị định này có những qui định về thủ tục xin phép biểu tình, về những hành vi bị nghiêm cấm và những nguyên tắc và biện pháp xử lý những hành- vi vi-phạm trật tự công cộng.
Về thủ tục xin phép biểu tình, điều 7 của nghị định ghi rõ, việc biểu tình phải đăng ký trước với Uỷ ban nhân dân có thẩm quyền nơi diễn ra biểu tình. Nội dung đơn xin phép biểu tình được qui định theo điều 8 của nghị định gồm có: tên, tuổi, địa chỉ của người đăng ký, mục đích biểu tình, ngày giờ, địa điểm và lộ trinh, số người dự kiến tham gia, các phương tiện và biểu ngữ, hình ảnh mang theo.
Các qui định vừa nêu đều dễ dàng chấp hành. Nhưng nghị định cũng có qui định những hành vi nghiêm cấm trong điều 5.
Các hành vi mà điều 5 của nghị định này nghiêm cấm thực ra đã bị nghiêm cấm bởi các điều 88 và 89 của Bộ luật hình sự năm 1999 rồi. Điều 5 của nghị định 38/2005/NĐ-CP chỉ lập lại mà thôi. Đó là một sự lập lại không cần thiết và chỉ làm rối rắm thêm một văn bản pháp qui. Do đó khi thảo luận về quyền tự do biểu tình, thiết tưởng không cần thảo luận tính cách hợp hiến hay không của 2 điều luật hình sự vừa nêu mà chỉ cần nhớ những điều chính yếu ngăn cấm trong hai điều luật đó để tránh vi phạm (còn nếu người biểu tình đã tránh vi phạm mà vẫn bị chính quyền vu cáo, chụp mũ thì vấn đề lại bước sang một lãnh vực khác, không nằm trong phạm vi bài khảo cứu này). Những điều cần nhớ trong hai điều luật hình sự 88 và 89 như sau:
Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;
b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;
c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Điều 89. Tội phá rối an ninh
1. Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà kích động, lôi kéo, tụ tập nhiều người phá rối an ninh, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức.
Nếu những người biểu tình giữ ở tình trạng ôn hòa và tránh vi phạm các qui định ở điều 88 và 89 BLHS ở trên, đặc biệt tránh chống đối khi bị công an cưỡng bức, thì các vi phạm nào khác theo nghị định 38 này, nếu có, chỉ là những vi phạm “trật tự công cộng”. Thực vậy, quan điểm này được ghi nhận chính trong bản thân nghị định. Về nguyên tắc và phương thức xử lý các vi phạm đối với nghị định 38/2005/NĐ-CP, điều 6 có tiêu đề, “Điều 6. Nguyên tắc xử lý vi phạm pháp luật về bảo đảm trật tự công cộng” và điều 11 cũng có tiêu đề, “Điều 11. Xử lý vi phạm pháp luật về trật tự công cộng.”
Người đi biểu tình cũng như công an dẹp biểu tình đều cần hiểu và nhớ, một “vi phạm về trật tự công cộng” chỉ là một vi phạm hành chính, tương tự như đi xe không đội mũ bảo hiểm, hay đi xe vượt đèn đỏ v…v.
Cũng chỉ là một vi phạm hành chính khi người biểu tình không có giấy phép do chính quyền cấp. Điều 8 của nghị định 38/2005/NĐ-CP qui định, trong thời hạn 7 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được bản đăng ký, Chủ tịch Uỷ ban nhân dân cấp có thẩm quyền có trách nhiệm xem xét, giải quyết việc đăng ký tập trung đông người.
Vấn đề được đặt ra là nếu chính quyền từ chối cấp phép mà người dân vẫn biểu tình thì sao? Hay là nếu người dân biểu tình mà không xin phép chính quyền thì sao?
Rõ ràng một sự biểu tình không phép như vậy là vi phạm vào nghị định 38/2005/NĐ-CP của chính phủ. Nhưng điều quan trọng cần nhớ: nghị định của chính quyền các cấp chỉ là một văn bản hành chánh chứ không ngang hàng với một đạo luật của Quốc Hội. Tất cả mọi văn bản hành chánh đều có giá trị dưới luật. Vi phạm một nghị định hay văn thư của chính quyền mọi cấp không cấu thành một tội phạm hình sự. Đó chỉ là một “Vi phạm hành chánh” .
Vi phạm hành chính cần phải được xử lý đúng theo “Điều 44. Tạm giữ người theo thủ tục hành chính” của “Pháp Lệnh Về Xử Lý Vi Phạm Hành Chính” được Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội ban hành ngày 02 tháng 07 năm 2001. Quan điểm này đã được Luật Sư Huỳnh Văn Đông chia sẻ trong bài “Vài chia sẻ về quyền đi biểu tình” (3). Khoản 2 và 3 của Điều 44 qui định người vi phạm hành chánh chỉ có thể bị bắt giữ tối đa 24 giờ và chính quyền phải trao cho người bị tạm giữ một văn bản tạm giữ. Nguyên văn hai điều khoản đó như sau:
2. Mọi trường hợp tạm giữ người đều phải có quyết định bằng văn bản và phải giao cho người bị tạm giữ một bản.
3. Thời hạn tạm giữ người theo thủ tục hành chính không được quá 12 giờ, kể từ thời điểm bắt đầu giữ người vi phạm; trong trường hợp cần thiết, thời hạn tạm giữ có thể kéo dài hơn nhưng không được quá 24 giờ.
Như vừa phân tích ở trên, nếu những người biểu tình giữ ở tình trạng ôn hòa và tránh vi phạm các qui định ở điều 88 và 89 BLHS thì tối đa chỉ bị tạm giam có 24 tiếng đồng hồ. Cuộc tranh đấu cho tự do nào cũng phải trả giá, cái giá “bị tạm giam tối đa có 24 tiếng đồng hồ” là quá nhẹ.
Trong trường hợp biểu tình ôn hòa không vi phạm các nghiêm cấm của điều 88 và 89 BLHS, mà công an vẫn bắt giam vô cớ, dùng vũ lực quá đáng, ép cung và giam giữ quá 24 tiếng đồng hồ hay công an có những vi phạm hình sự khác nữa thì người biểu tình có thể nạp đơn kiện. Quan điểm này đã được các luật sư Trần Đình Triển , Nguyễn Quốc Đạt và Lê Quốc Quân làm rõ qua bài “Người biểu tình bị bắt có thể kiện công an” đăng trên BBC (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/08/110828_protestors_vn_police.shtml) khi các ông cho hay các công dân có nhu cầu khiếu kiện có thể nhờ luật sư bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình. Cũng trong bài trên, từ góc độ bình luận luật pháp, luật sư Trần Đình Triển nói rằng những người dân cho rằng bị nhà chức trách lạm dụng quyền lực có thể "nhờ các luật sư bảo vệ quyền lợi."
Thực tế vừa có một tiền lệ những người biểu tình kiện chính quyền là đơn kiện gửi tòa án Hà Nội ngày mùng 5/9/2011 của 10 nhân sĩ trí thức nổi tiếng đã từng tham gia biểu tình kiện Đài Phát Thanh và Truyền Hình Hà Nội về tội danh vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình. (4)
Trong các cuộc biểu tình không xin phép này những người biểu tình có thể làm gì và nên làm gì?
Điều tối quan trọng là những người biểu tình phải “đi lề phải”. Tức là phải tuân thủ Hiến Pháp và hai điều 88 và 89 của BLHS. Như vậy sẽ hạn chế rủi ro bị chính quyền vu khống. Hay nếu bị vu khống, chụp mũ thì vẫn có lý để cãi.
Nhưng đồng thời những người biểu tình không cần phải luôn luôn có mục tiêu chống Trung Quốc. Trong cuộc sống, đặc biệt cuộc sống hiện nay, người dân Việt Nam có muôn điều cần bày tỏ, cần đòi hỏi chính quyền quan tâm. Người dân có thể biểu tình để đòi hỏi được thực thi những quyền hiến định khác nữa. Ví dụ quyền tự do ra báo, quyền tự do viết blog, quyền tự do cư trú không bị công an khu vực và tổ dân phố xâm nhập mặc dù có sự phản đối của mình, quyền tự do đi lại không bị ngăn cản vô cớ mặc dù không bị án quản chế, đòi chính quyền phải nhanh chóng điều tra sự việc những tên đầu gấu tấn công người biểu tình (thực chất đó là những tên công an giả dạng), đòi chấm dứt bắt người vô cớ v…v. Nói tóm lại, bất cứ quyền gì mà hiến pháp qui định thì người dân đều có quyền biểu tình để đòi hỏi chính quyền phải bảo đảm và tạo điều kiện dễ dàng cho người dân thực thi các quyền đó, cũng như phải bảo đảm an toàn sinh mạng cho người dân.
Thực tế hiện nay tại những nước văn minh thường thì người dân biểu tình chẳng cần xin phép gì cả. Lý do là vì không nước nào có các đạo luật qui định về quyền biểu tình mà chỉ có các nghị định, văn thư, tức là các pháp qui hành chính. Các pháp qui này chỉ nhằm bảo đảm cho người muốn biểu tình được thực hiện quyền đó một cách tốt đẹp, do đó nếu người biểu tình cảm thấy không cần sự hỗ trợ của chính quyền thì họ chẳng cần xin phép. Thường thì những cuộc biểu tình đông khoảng hàng chục ngàn người trở lên ban tổ chức mới xin phép để chính quyền hỗ trợ, bởi vì với số đông đảo đó, ban tổ chức thấy khó kiểm soát nổi. Những cuộc biểu tình bạo động tại London Anh Quốc trong tháng qua là một ví dụ. Nếu các cuộc biểu tình đó không có bạo động thì cảnh sát Anh quốc không cần can thiệp. Nhưng điều cần hiểu rõ rằng cho dù có bạo động thì ban tổ chức hay những người biểu tình không bạo động cũng không bị bắt giữ hay chịu trách nhiệm. Cảnh sát chỉ bắt giữ những người bạo động trong cuộc biểu tình mà thôi. Và sự trừng phạt cũng chỉ ở mức vi cảnh chứ không bị đưa ra tòa với những bản án lâu ngày. Tại Hoa Kỳ thường có vô số cuộc biểu tình tự phát của quần chúng chẳng ai xin phép cả mà cũng không sao, cuộc biểu tình vẫn suông sẻ như trong trang mạng ở đây cho thấy (http://www.indybay.org/). Tại thành phố San Jose, tiểu bang California trong mấy năm qua có nhiều cuộc biểu tình của cộng đồng người Việt và rất ít khi ban tổ chức xin phép trước. Ngay cả cuộc biểu tình có khi đông tới 3000 ngàn người gốc Việt ngay trước trụ sở Hội Đồng Thành Phố để phản đối chính quyền, ban tổ chức cũng không xin phép và cảnh sát cũng không can thiệp mà cũng chẳng cần hiện diện. Biểu tình chán thì tự họ giải tán. Clip video này là một ví dụ (http://www.youtube.com/watch?v=776_--_qiHA).
Qua những luận điểm và bằng chứng vừa nêu, người ta thấy trong khuôn khổ pháp luật hiện hành của Việt Nam, quần chúng có thể BIỂU TÌNH KHÔNG XIN PHÉP để lên tiếng ĐÒI HỎI CHÍNH QUYỀN BẤT CỨ MỘT ĐIỀU GÌ liên quan tới quyền hiến định, nếu chịu chấp nhận tổn thất nhỏ là “bị tạm giam tối đa 24 tiếng đồng hồ”. Đồng thời, nếu trong lúc dẹp biểu tình mà chính quyền, kể cả công an lẫn các cơ quan báo, đài truyền thanh truyền hình, mà vi phạm quyền hiến định của người biểu tình thì họ có quyền kiện. Và trong trường hợp đó người biểu tình nên kiện, theo gương của 10 trí thức tiên phong, để tạo một bầu không khí trong đó kiện chính quyền là bình thường trong một quốc gia Việt Nam thực sự tự do và dân chủ.
gửi Dân Làm Báo
*
Chú thích:
(1): “Quyền biểu tình của công dân” của Hoàng Xuân Phú, đăng ngày 9/8/2011 trên blog Nguyễn Xuân Diện
(2); (3): “Vài chia sẻ về quyền đi biểu tình” đăng ngày 27/8/2001
(http://luatcuasuthat.blogspot.com/2011/08/vai-chia-se-ve-quyen-i-bieu-tinh.html) của Luật sư Huỳnh Văn Đông.
(4): http://danluan.org/node/9859#comment-41115 - “ĐƠN KHỞI KIỆN Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội”

Trả lời 10:45 Ngày 11 tháng 9 năm 2011
Trả lờiXóaÝ kiến hay.
http://vn.news.yahoo.com/trung-quốc-lại-đưa-tàu-đến-trường-sa-014015176.html
Trả lờiXóaPhải nói rằng Bác Hồ Và Đảng CSVN ta, họ rất thành công trong công việc: "Lưu Manh Hóa" cho tập đoàn Lãnh Đạo của mình, nhất là lức lượng CA.
Trả lờiXóaChính vậy mà ở VN bây giờ THÚ nhiều hơn NGƯỜI !.
Nhờ số đông và nắm được chính quyền nên, cái lạ lùng ở VN bây giờ là THÚ lãnh đạo NGƯỜI .
Có người thắc mắc hỏi : Tại sao đã gọi là NGƯỜI mà lại để THÚ xỏ mũi dẫn đi ?.
Xin thưa : Tại chúng tôi "hèn" và sợ THÚ "cắn" , vã lại chúng tôi cũng không ngờ rằng Đảng có khả năng "biến" NGƯỜI thành THÚ .
Đảng dạy " Bản chất thông qua hiện tượng mà được biểu hiện" . Nên bạn nào thắc mắc, thi hãy nhìn vào cách hành xữ của CQ, của CA thì đã có vạn câu trả lời rồi .
Lần đầu tiên được dip qua VN du lich vào dip trung thu, có anh Chệt đầu hói, thấy được cảnh lạ : " THÚ dẫn NGƯỜI thành hàng ngay ngắn để rước lồng đèn", anh ta cười hô hồ rồi lại la to " Ngộ lá, ngộ lá....
Dân tôc tôi cả lũ giờ là môt: LŨ HỀ!.
NÓI MÀ NGHE VẬY,CHỨ HỌ CÓ CẦN NGHE ĐÂU MÀ NÓI.THAN ÔI ĐÀN KHẢY TAI TRÂU!!!!
Trả lờiXóaThú lảnh đạo người, mới đúng tác phẫm (Cô gái xà niên) của nhà văn vũ hạnh.
Trả lờiXóaThằng vượt thoát chửi thằng ở lại ngu , dốt , hèn .
Trả lờiXóaThằng ở lại chửi thằng chạy cong đuôi hèn , ngu , dốt .
Gà cùng một Mẹ nỡ nào đá nhau !
Mẹ ơi ngó xuống mà coi .
Gà con đấu đá mẹ phơi thân gầy !
chính quyền thổ phỉ sẽ tiếp tục đàn áp và phớt lờ những điều có lợi cho người dân
Trả lờiXóadung hoang toan dung chinh quyen tho phi la duong nhien dang mafia la han roi .khong nhu the thi lam j ton tai duoc den ngay hom nay . dang cong san viet nam bay gio chi can co may cau cot loi la cuop tran bop va giet chi co the thoi
Trả lờiXóaRất tiếc là vẫn còn nhiều người lý giải những sinh hoạt xã hội hay chính trị ở VN theo cách nhìn thuần lý thuyết, khác xa thực tế, cho dù là lấy lời "ông thánh" Hồ ra chứng minh. Tác giả bài này lại là luật gia, một cái nghề nằm trong hệ thống cầm quyền toàn trị, tức là để làm cảnh cho chế độ. Một khi đã làm cảnh, giới hạn của nó nằm trong các vụ xử mất gà ,trộm vịt, chứ đụng vào những vụ án có chút ít liên quan đến nhà cầm quyền thì, nếu có đụng chạm, sẽ bị xử theo ý đảng, chả cần luật lệ gì ráo.
Trả lờiXóaHiến pháp của VN không là căn bản của hệ thống pháp luật. Nó chỉ dùng để phô ra thế giới, rằng chế độ cũng dân chủ như ai (còn hơn triệu lần đân chủ tư sản!!!!), một khi đem ra áp dụng, ai khờ dại tin theo nó là... sẽ nát như tương ...chệt.
Khi đọc đến đoạn bọn Mỹ,bọn ngụy rồi gian ác này nọ thì tôi thấy bài viết này không có giá trị để tham khảo rồi
Trả lờiXóa"Đừng nghe những gì cộng sản nói. Mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm" (Lời: TT Nguyễn Văn Thiệu)
Trả lờiXóaTUI NO CO BAO GIO TON TRONG PHAP LUAT CUA CHINH TUI NO LAM RA DAU MA BINH LUNG!!!!
Trả lờiXóaHãy nhìn vào cái tác giả muốn chém đừng chỉ nhìn vào con dao vì mỗi người để chia sẻ chung về cái điều/vật/thứ... muốn chém nhưng mỗi người lại có những con dao khác nhau vì hoàn cảnh và vị trí của mình.
Trả lờiXóaĐúng cs có biệt tài biến NGƯỜI thành thú và hiện giờ dân tộc đang bị bọn thú lãnh đạo.Đương nhiên NGƯỜI không thể dùng lời để nói với thú .Đó là điều đau xót nhất hiện nay của 1dân tộc.Giờ cáo chung của nó đã tận cùng.Vì vậy hắn càng lộ rõ thú cắn càn.Nơi nào cũng phải lên tiếng và ai cũng phải vì cộng đồng chung vì cuộc sống chung của mỗi con người.Hãy vượt qua nỗi sợ hãi.
Trả lờiXóaBài viết bổ ích quá. Kiểu này thì em sẽ biểu tình mà không cần xin phép rồi. Đi biểu tình đi bà con ơi :)
Trả lờiXóaTac gia la mot luat su ma sao co the ngu ngo khi nhac di nhac lai chu "Nguy" thay cho VNCH. Viet va noi, mot luat su phai chinh xac voi nhung ten, khai niem duoc chinh thuc cong nhan. Voi hang trieu trieu nguoi da song thoi VNCH tu "Nguy" chi xuat phat tu nhung ke gay chia re, han thu Dan Toc. Toi khong co y noi tac gia la nguoi nhu vay nhung tac gia hay can trong trong su dung tu ngu nhat la khi ky ten voi danh phan mot luat su.
Trả lờiXóa( Xin loi da danh chu khong dau tu DTDD )
may thang lanh dao no dau co thoi gian ma xem cac ban viet gio tren mang thoi gian chung ngoi dem tien tham nhung va lam cach nao dan ap nguoi dan hon nua va cuop duoc tien nhieu hon nia
Trả lờiXóaBiểu tình không cần phải xin phép nếu cần thì chỉ là báo cho mọi người biết trước là có biểu tình thôi.Luật VN chỉ là cái bánh vẽ cho những người không thực tế, việc xử lý lại là theo luật rừng.
Trả lờiXóaHơn 35 năm để cho Ông Tâm ngộ ra những điều mà con nít ở thế giới tự do cũng biết. Ông sẽ cần một khoảng thời gian tương tự để nhận ra rằng chính thể mà Ông gọi là Ngụy là đích mà Việt Nam phải mất cả thế kỷ nữa mới đạt được. Ông đã bị CSVN nhồi sọ để đến ngày hôm nay vẫn coi người Anh em mình là kẻ thù. Không lẽ Ông không nhận ra được cái áo chính nghĩa mà các Ông tự khoác cho mình thực chất là chỉ là "lục lâm thảo khấu", theo cách nói của luật sư Cù Huy Hà Vũ, hay sao?
Trả lờiXóaTôi thật đáng tiếc cho cách hành xử của Ông. Từ bây giờ, dưới mắt cộng đồng mạng Ông là NGỤY QUÂN TỬ.
8 điểm.
Trả lờiXóaVề chổ quì gối!
Mời đọc:
Trả lờiXóahttps://www.facebook.com/note.php?note_id=10150267779880698
Việc cưỡng chế giải tán biểu tình là không có cơ sở pháp lý
Trả lờiXóaViệc Công an Hà Nội áp dụng Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 của Chính phủ để yêu cầu người biểu tình giải tán và cưỡng chế giải tán biểu tình yêu nước, phản đối Trung quốc gây hấn tại Biển Đông là vi phạm Hiến pháp và tư tưởng Hồ Chí Minh về quyền tự do biểu tình vì:
a) Hoạt động biểu tình nói trên phù hợp tư tưởng Hồ Chí Minh về quyền tự do biểu tình thể hiện tại Sắc lệnh số 31 ngày 13-9-1945 do chính Chủ tịch Hồ Chí Minh ký và đến nay chưa một nguyên thủ quốc gia nào của Việt Nam tuyên bố phủ định tư tưởng đó. Tư tưởng Hồ Chí Minh về quyền tự do biểu tình là tư tưởng dân chủ, tiến bộ, phù hợp với xu thế thời đại và pháp luật quốc tế.
b) Hoạt động biểu tình nói trên phù hợp với quy định tại Điều 69 Hiến pháp “Công dân có quyền… biểu tình theo quy định của pháp luật”. Hiến pháp là đạo luật có hiệu lực pháp luật cao nhất trong hệ thống pháp luật quốc gia. Công dân có quyền chỉ tuân theo Hiến pháp nếu không có văn bản pháp luật cụ thể hoá Hiến pháp.
c) Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 của Chính phủ không điều chỉnh hoạt động biểu tình: Trong hệ thống pháp luật Việt Nam hiện hành chưa có luật biểu tình. Vì vậy, hoạt động biểu tình nói trên phù hợp với Hiến pháp và không trái pháp luật vì không có pháp luật để đối chiếu, đánh giá biểu tình là trái pháp luật hay phù hợp với pháp luật. Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 được Chính phủ ban hành chỉ trên cơ sở đề nghị của Bộ trưởng Bộ Công an, không dẫn chiếu Điều 69 Hiến pháp nên không phải là văn bản pháp luật hướng dẫn, thể chế hoá quyền biểu tình quy định tại Hiến pháp. Nghị định số 38/2005/NĐ-CP ngày 18-3-2005 của Chính phủ không có điều luật nào quy định hai chữ “biểu tình”, không có điều luật nào giải thích thuật ngữ “biểu tình”, nên không phải là văn bản pháp luật điều chỉnh hoạt động biểu tình mà chỉ điều chỉnh việc “tụ tập, tập trung đông người” khác.
Tác giả việt :
Trả lờiXóaNhà nước ta cứ nói bọn ngụy quyền miền Nam là độc tài, tàn ác, đàn áp nhân dân, nhưng thực ra dân chúng trong nam thời đó được tự do biểu tình hơn bây giờ nhiều. Bằng chứng rõ ràng là vì bọn ngụy quyền miền nam tôn trọng quyền tự do biểu tình của người dân hơn nhà nước ta ngày nay rất nhiều nên nhiều đồng chí nội thành của ta như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lê Hiếu Đằng v.v... và còn nhiều đồng chí còn sống khác nữa, mới có thể công khai vận động tổ chức những cuộc biểu tình lôi kéo đông đảo quần chúng, sinh viên học sinh tham dự để ủng hộ cuộc chiến đấu giải phóng miền nam, thống nhất đất nước của chúng ta.
Nhũng người ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản có tên ở trên nay trở thành những con rùa rút đầu :
Huỳnh tấn Mẫm nay thành Huỳnh thoái Mẫm
Lê hiếu Đằng nay thành Lê hiếu Sắc .........
Đảo điên
Trả lờiXóaAi về thăm đất nước tôi
Nhìn xem xã hội thú ngồi trên dân
Đảo điên thế sự xoay vần
Đây thời thú vật hóa thân làm người
Cái thời mà lủ đười ươi
Ngang nhiên ăn sống nuốt tươi dân lành
Nông thôn cho đến thị thành
Đi đâu cũng thấy thú hành nhân dân
Việt Nam nổi tiếng xa gần
Bắt người là thú xử dân luật rừng
Trong xã hội loài người viết như tác giả là đúng nhưng trong xã hội loài thú thì vô ích vì thú không biết tiếng người.
Lê dủ Chân says:
Trả lờiXóa22:01 Ngày 11 tháng 9 năm 2011
Đảo điên
..............
Hay, một bài thơ thật hay . Thật là ý hợp tâm đầu.
Rất là đơn giản mà bạn đã lột sạch cái bản chất của chế độ .
Bạn yên chí, dù THÚ không đọc, NGƯỜI đọc . Hy vọng một ngày nào đó, bớt sợ, NGƯỜI sẽ lùa, trả THÚ lại vào rừng và NGƯỜI thì sẽ mãi là NGƯỜI .
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaGiờ nầy mà ông Tâm còn viện dẫn ra những lời "bác Hồ" nói,ông Tâm là người trí thức,hiểu biết nhiều,thông thạo internet,chắc ông hiểu tên phản quốc Hồ Chí Minh là ai? những hành động và những lời phỉnh gạt lừa bịp của tên gian tặc, dâm tặc nầy và những tội ác của hắn đối với dân tộc Việt Nam qua vụ giết người dân không gớm tay trong Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất và Tổng Công Kích Mậu Tân mà hắn vẫn ngoác cái mõm chó của hắn sủa rằng yêu dân tộc ,yêu đồng bào và hắn cũng là thằng mãi quốc cầu vinh qua văn kiện bán Đảo Hoàng Sa do tên Phạm văn Đồngký bán cho Tàu cộng,đó là những việc làm mọi rợ của "bác Hồ " của ông Tâm, đáng cho dân tộc Việt Nam nguyền rủa tên bịp bợm ,lưu manh,bán nước nầy.Tên hắn sẽ bị lưu xú vạn niên
Trả lờiXóakhông gian chung quanh Hồ Gươm sẽ trở thành không gian mở!
Trả lờiXóanhững cá nhân nào bức xúc vấn đề gì thì tự mình ghi mặt trước và mặt sau áo đang mang, im lặng đi bộ dạo quanh hồ gươm!!
Không vi phạm gì cả, nếu nội dung ghi trên áo không vu khống, xuyên tạc, kích động bạo lực, hoặc chống chính quyền.
ví dụ:
TRUNG QUỐC HÃY TRẢ HOÀNG SA CHO VIỆT NAM!
TRUNG QUỐC NGƯNG NGAY BẮT BỚ, CƯỚP BÓC, ĐÁNH ĐẬP NGƯ DÂN VIỆT NAM!
HIẾN PHÁP CẦN ĐƯỢC TRƯNG CẦU DÂN Ý!
TỘI THAM NHŨNG LÀ TỘI PHẢN CÁCH MẠNG! (CuBa)
đấy là hình thức biểu tình cá nhân, được pháp luật bảo vệ, không vi pham cấm tụ tập (vì đây là độc lập từng cá nhân)
thang nay luat rung chu luat gia gi , do rac ruoi
Trả lờiXóaHừm, ông Tâm nói rằng những "tên Ngụy" nay đã 70 tuổi rồi, gần chết rồi nên không còn "nguy hiểm" nữa.
Trả lờiXóaTôi chẳng hiểu có ai liên hệ tính chất "nguy hiểm" với độ tuổi 70 như ông Tâm này nói hay không nhưng tôi dám chắc, ngay trên những gì nói ra, viết ra, cán bộ Nhà Nước cũng không dám nói như vậy. Chứ đừng nói đó là ông Tâm. Thật rõ giọng lưỡi nâng bi kiếm điểm chứ không phải một người viết có lòng tự trọng.
Tôi nay hơn 50, sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, chắc cũng "vinh dự" được liệt kê vào hàng ngũ con em "Ngụy" mà ông Tâm kể ra. Tôi xin nói với ông Tâm rằng ngoài tư cách thấp kém của ông ông còn dốt đặc cán mai, nhất là môn Vạn Vật hay Sinh Vật bây giờ. Nếu không, ông cũng biết rằng người ta có thể truyền đạt suy nghĩ, lối sống xuống con cháu và ngàn đời sau, xá chi giới hạn tuổi tác. Cũng là nhờ tôi và nhiều người khác được lớn lên và đào tạo dưới mái trường Nhân Bản ở miền Nam trước 1975 mà bây giờ mới thấy rằng cũng cầm bút viết như nhau mà đâu phải ai cũng được sáng mắt, sáng lòng.