
Chí Thiện (bạn đọc danlambao) - Cách đây vài năm, khi còn làm việc ở một cơ quan công quyền, tôi được tiếp xúc với nhiều người dân đến nộp đơn khiếu kiện. Có một trường hợp đặc biệt gây ấn tượng với tôi, đó là một phụ nữ khá kiên trì với việc viết đơn kiện người tình của chồng, nhưng cũng là gián tiếp “tố cáo” chồng mình. Chồng của bà ta là ông Trần Văn Thành, lúc ấy đang là phó tổng biên tập báo Phụ Nữ Việt Nam; tình nhân của ông Thành là bà Nguyễn Phương Minh, lúc ấy là Phó chủ tịch Hội LHPNVN, kiêm Tổng biên tập báo Phụ nữ Việt Nam.
Người vợ ấy nói với tôi rằng, đơn thư của bà đã được gửi tới khoảng 20 cơ quan báo chí, ban ngành, đoàn thể, nhưng hầu như không nhận được hồi âm, hoặc họ chỉ giải quyết qua loa lấy lệ. Tôi xin chép ra đây một trong những đơn thư ấy để gửi đến các bạn vì bản thân nó là một câu chuyện hoàn chỉnh, hấp dẫn và nói lên được khá nhiều vấn đề đang diễn ra trong xã hội của chúng ta.
*
Kính gửi: Bà Hà Thị Khiết, Ủy viên TW Đảng, Chủ tịch Hội LHPNVN.
Tên tôi là: Phan Thị Vinh, 56 tuổi, nguyên là giáo viên nghỉ hưu ở Diền Thái, Diễn Châu, Nghệ An. Hiện nay tôi trú tại phòng… nhà… khu tập thể Quỳnh Mai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Tôi là vợ ông Trần Văn Thành, Phó tổng biên tập báo Phụ Nữ Việt Nam.
Kính thưa bà, tôi muốn được trực tiếp gặp người lãnh đạo cao nhất của TW Hội LHPNVN để giãi bày, nhưng tôi biết bà bận trăm công nghìn việc, không dễ gì gặp được. Vì thế tôi viết lá thư này mong bà bớt chút thời gian lắng nghe và minh xét cho tôi.
Thưa bà, tôi là người phụ nữ vô cùng đau khổ, bao nhiêu năm qua sống trong tủi nhục vì bị người khác cướp đoạt hạnh phúc. Nếu người quan hệ bất chính với chồng tôi, phá hoại hạnh phúc yên ấm của gia đình tôi chỉ là một phụ nữ bình thường ngoài xã hội thì tôi đâu dám làm phiền đến bà. Nhưng người đó không ai khác lại chính là bà Nguyễn Phương Minh, Phó chủ tịch Hội LHPNVN, kiêm Tổng biên tập báo Phụ nữ Việt Nam. Có thể câu chuyện của tôi hơi dài dòng, nhưng tôi xin minh chứng để bà rõ.
1. Người chồng tuyệt vời và những tháng năm hạnh phúc
(Những tiêu đề phụ do người biên tập đặt)
Kính thưa bà. Năm 1976, anh Trần Văn Thành đi B ra và nhận công tác tại báo PNVN. Đối với cá nhân tôi thì chồng tôi là một con người tuyệt vời về mọi mặt, hết lòng yêu thương vợ, yêu quý con. Có thời gian tôi dạy học cách nhà gần 200 km, đường núi hiểm trở, vậy mà anh Thành vẫn mượn xe đạp đi lên thăm tôi…
Vợ chồng tôi yêu nhau say đắm, luôn biết thông cảm, nhường nhịn, chăm sóc lẫn nhau. Chúng tôi sống tràn trề hạnh phúc trong suốt gần 20 năm đầu.
Không phụ lòng yêu thương quý mến của chồng, tôi vô cùng tự hào và biết ơn anh ấy. Đáp lại, tôi rất thương yêu, quý trọng bố mẹ chồng. Gia đình bố mẹ chồng làm ruộng (vợ chồng tôi cùng quê, cùng đội sản xuất), tôi luôn sắp xếp công việc ở trường một cách khoa học, hợp lý để có thời gian giúp đỡ, chăm sóc bố mẹ chồng từ việc lớn đến việc nhỏ cho chồng yên tâm công tác. Mỗi năm vài ba dịp được sống bên nhau qua các kỳ nghỉ phép của cả hai vợ chồng, chúng tôi đã dành tất cả tình yêu thương săn sóc và động viên nhau cùng tiến bộ.
Trước năm 1983, khi anh chưa được phân nhà, mỗi lần nghỉ hè, mấy mẹ con tôi lại ra Hà Nội với anh thì thì cả nhà tôi sống vui vẻ, sum họp đầm ấm tại phòng làm việc của anh tại tầng thượng của báo PNVN tại 47 Hàng Chuối. Có lẽ đó là thời gian hạnh phúc nhất của tôi và gia đình tôi. Mặc dầu cuộc sống lúc ấy còn khó khăn đủ bề, nhưng chồng tôi vẫn hết lòng yêu thương và đầy trách nhiệm với vợ con. Tôi còn nhớ hồi đó, cứ đến bữa ăn là anh Thành xách cặp lồng sang bếp ăn của TW Hội mua cơm cho cả nhà cùng ăn. Có hôm chỉ có rau muống luộc, cá mè kho thì anh động viên mẹ con ăn tạm. Hôm nào có món ngon thì anh mua thêm cho mẹ con bồi dưỡng. Những ngày hè, ngày phép ngắn ngủi sống sum họp vợ chồng, được anh động viên chăm sóc nhiều, tôi cảm thấy vui khỏe và hạnh phúc vô cùng. Chính niềm vui và hạnh phúc đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi vượt qua tất cả để lo toan chu đáo việc nhà và làm tốt việc trường.
Mẹ chồng tôi rất yếu, cụ bị bệnh đau dạ dày kinh niên, suốt mùa đông phải ngồi hơ bụng bên bếp lửa, cụ ăn cháo quanh năm. Ngày 12/10/1984, sau một cơn đau dữ dội dẫn đến bục dạ dày, mẹ chồng tôi đột ngột qua đời. Bố mẹ chồng tôi chỉ có 2 người con trai. Tôi là con dâu trưởng, một chú em chưa có gia đình đi làm ăn tít tận trong nam không về, bố chồng tôi thì yếu, các cháu còn nhỏ chưa giúp được gì, một mình tôi phải lo tất cả mọi việc cho lễ tang để đưa mẹ tôi về nơi an nghỉ cuối cùng. Việc tang lễ xong xuôi, 5 ngày sau anh Thành cùng một số anh chị em đại diện cho báo PNVN mới về. Ngày hôm sau đoàn trở về Hà Nội, riêng anh Thành ở lại với vợ con gần 1 tháng. Suốt trong thời gian đó, anh không nề hà việc gì, từ giặt giũ quần áo, cơm nước đến dọn dẹp sửa sang nhà cửa. Anh còn đi xin gốc cây của hàng xóm, vất vả đào lên rồi đem về nhà bổ nhỏ, phơi khô, bó thành từng bó nhỏ để vợ con đun dần.
Năm 1985, anh Thành được phân công vào Văn phòng 2 của báo ở 38 Võ Văn Tần, TP HCM. Anh mang một con trai vào ở cùng và đi học ở trong ấy. Để hợp lý hóa gia đình như vợ chồng đã bàn, hè năm 1985 anh đón mẹ con tôi vào 38 Võ Văn Tần, chuẩn bị cho việc chuyển công tác của tôi vào với anh trong đó. Suốt 2 tháng ở với chồng con tại 38 Võ Văn Tần, tôi được mọi người ở VP2 giúp đỡ rất nhiều. Xong xuôi mọi việc, anh bảo tôi về quê cắt giấy tờ chuyển vào. Tôi về nhà chưa được 2 tuần thì nhận được thư anh báo: “Em đừng cắt giấy nữa, anh lại trở ra HN công tác như cũ”. Thế là tôi tiếp tục ở lại với ngôi trường thân yêu và bạn bè đồng nghiệp của tôi. Còn anh cùng cháu trai trở ra Hà Nội. Không thực hiện được ý định hợp lý hóa gia đình, thế là hàng năm cứ đến hè, cả gia đình tôi lại sum họp tại HN. Sau đó tôi lại trở về Nghệ An dạy học…
2. Đám mây u ám và sự hoài nghi
Bố chồng tôi lâu nay đã già yếu, đầu năm 1992 thì lâm bệnh nặng, nằm liệt giường gần 1 năm. Suốt năm đó, tôi đã nhắn nhiều người, bằng nhiều cách, kể cả viết thư, nhưng chồng tôi vẫn không thấy về. Lúc đó con lớn học ở HN, con nhỏ chưa biết gì. Một mình tôi chạy lo thuốc thang, tắm giặt, cơm cháo chăm sóc bố chồng. Bên cạnh đó tôi vẫn cố gắng hoàn thành công tác ở trường trên cương vị là tổ trưởng tổ chuyên môn với 12 giáo viên. Bà có biết tôi đã cố gắng đến mức nào không? Có ngày hầu như tôi không được ngả lưng. Ngày hai buổi tới trường, tối về một mình trực bố, tiếng kêu la, trăn trở của bố suốt đêm khiến tôi không tài nào chợp mắt được, có lúc gần như kiệt sức. Tôi đành xin phép các anh chị tôi cho mẹ đẻ của tôi sang ở với tôi để giúp đỡ trông nom bố chồng thay tôi trong những lúc tôi đi dạy học. Tôi vẫn gắng vượt lên khó khăn để làm tròn bổn phận người con dâu.
Đau yếu, khắc khoải chờ mong mãi chẳng thấy con trai về, đến ngày 12 tháng chạp năm đó, bố chồng tôi đã trút hơi thở cuối cùng trên cánh tay tôi. Trước khi ra đi, biết con trai không về, bố chồng tôi đã gắng hết sức tàn trăng trối một câu: “Thằng Thành có làm chủ tịch nước thì cũng phải về với tui một tí chứ”. Lúc đó mọi người vây xung quanh cụ đều trào nước mắt. Có đau lòng không hở bà?!
Khi nhớ lại lời trăng trối của cùng trước khi cụ đi xa, cũng như lần mẹ chồng tôi mất, lần này cũng lại một mình tôi đứng ra lo liệu từ đầu đến cuối để đưa bố tôi về nơi an nghỉ cuối cùng. Công việc xong xuôi đâu vào đấy thì gần 6 giờ tối hôm đó anh Thành mới về, cùng với đại diện của cơ quan báo. Sau 3 ngày anh Thành đã vội vã quay ra HN, mặc dù tôi đã cố nài nỉ anh ở nhà thêm ít ngày nữa, vì nhà lúc này lạnh lẽo, trống trải quá. Nhưng anh vẫn quyết ra đi. Lúc này tự nhiên tôi so sánh: năm 1984 mẹ mất thì anh Thành về ở nhà với vợ con gần 1 tháng. Bây giờ cả mẹ và bố đều đã mất thì anh ở nhà có 3 ngày. Qua đó tôi cảm nhận được sự thay đổi không bình thường của chồng tôi.
Kính thưa bà! Từ khi Nguyễn Phương Minh lên làm Tổng biên tập, chồng tôi làm Phó tổng biên tập được mấy năm, tôi thấy anh ấy bắt đầu thay đổi, ngả nghiêng, lạnh nhạt với tôi… Trước sự đối xử trái ngược hoàn toàn đó, tôi đã linh cảm có sự chẳng lành.
Tháng 6/1993, nghỉ hè, tôi lại ra HN thăm chồng như bao hè khác. Tôi đến cơ quan báo PNVN lấy chìa khóa nhà. Mọi người xúm níu lấy tôi cười cười nói nói, câu ra câu vào… Qua thái độ của họ, tôi lờ mờ hiểu ra là chồng tôi có bồ. Lúc đó tôi chưa biết là ai, nhưng tinh thần bắt đầu cảm thấy lo lắng. Rất buồn, tôi định lên tầng 3 gặp chồng tôi ngay, nhưng mọi người cản lại, bảo giờ này anh ấy đang nghỉ trưa, tí hãy lên. Tôi đợi đến đúng 1 giờ rồi đi lên. Tôi thấy chồng tôi và Nguyễn Phương Minh đang ở trong phòng của Phương Minh, bà Minh mặc váy hoa lửng, tay áo khoét sát nách, cổ trễ trông rất khêu gợi. Lúc đó một ý nghĩ xuất hiện trong đầu tôi: Tại sao bà Minh mặc váy ngủ trong giờ làm việc ở cơ quan? Trang phục như vậy hoàn toàn không phù hơp với cương vị làm việc của bà, nếu không nói là thiếu nghiêm túc và bất lịch sự. Tôi lịch sự: “Chào anh – chị”, bà Minh nói: “Chúng tôi đang bàn việc cơ quan”. Sau đó cả ba người cùng lặng đi khoảng 3 phút, không ai nói câu gì. Rồi chồng tôi đứng dậy bảo tôi sang phòng anh ấy (tầng ba lúc đó có 2 phòng, là phòng Phương Minh sát ngay cạnh phòng của chồng tôi).
Thái độ của bà Minh hôm đó khiến tôi rất ngạc nhiên. Tôi không ngờ một người lãnh đạo cơ quan văn hóa như bà Minh mà lại cư xử bất lịch sự, thiếu văn hóa như vậy. Khi vợ cấp phó của mình lặn lội từ quê xa xôi ra thăm chồng thì tối thiểu khi tôi chào, bà Minh cũng nên chào đáp lại, nên mời khách ngồi, mời khách uống nước, rồi mới hỏi thăm sức khỏe, công việc. Nhưng bà Phương Minh đã không làm được cái việc tối thiểu ấy. Sau này tôi mới hiểu ra là bà Minh mất bình tĩnh, lúng túng khi thấy tôi nên mới xử sự không bình thường như vậy!
3. Đôi “gian dâm” dần lộ diện
Tối hôm đó, tôi tâm sự lại với đứa con gái lớn (SN 1971), con tôi nói: “Chuyện quan hệ của cha con biết từ lâu rồi. Chính bà Phương Minh theo đuổi cha, phá hoại hạnh phúc của mẹ đấy! Con biết, tháng 5 vừa rồi cơ quan báo PNVN đi du lịch ở Thái Lan, bà Phương Minh đã kéo cha đi làm tình ở bên đó, cả cơ quan đều biết…”. Tôi hỏi: “Tại sao con không nói cho mẹ?”. Con tôi trả lời: “Vì con quá thương cha, thương mẹ. Con không muốn mẹ phải đau khổ. Cả cuộc đời mẹ chưa được một ngày thảnh thơi sung sướng. Con cũng không muốn làm mất danh dự của cha ở cơ quan. Khi con mới biết quan hệ của hai người (con hay đến cơ quan để gặp cha và bắt gặp một số hiện tượng…), con đã tìm mọi cách gặp bà Phương Minh. Khi gặp được thì bà Phương Minh nói với con: “Tôi không nói chuyện với trẻ con”. Con tức quá hỏi lại: “Không muốn nói chuyện với trẻ con thì muốn nói chuyện với sư tử Nghệ An à?”. Mẹ ơi, vì quá thương mẹ mà con phải giấu lặng trong lòng”.
Nghe con nói, lòng tôi đau như bị muối xát, tinh thần sụp đổ. Lúc này hé dần trong tôi chân dung vị Phó chủ tịch Hội, Tổng biên tập báo đầy ý thức quyền lực và đang cố gắng bằng mọi cách lôi kéo, quyến rũ chồng tôi. Biết nguy cơ mất mát tình cảm đang rình rập, tôi vẫn bình tĩnh chuyện trò vui vẻ với chồng như ngày nào… Nhưng anh ấy cố tình lảng tránh sự gần gũi của tôi, lúc nào anh cũng ra vẻ bài bài vở vở. Chờ lúc lên giường, tôi nói chuyện thì anh ấy lại bảo là mệt, làm việc suốt ngày, đau đầu, không muốn nghe…
Với quyết tâm cứu vẫn hạnh phúc, tôi đã đi đến một quyết định khó khăn, đó là bỏ nghề dạy học để đi theo chồng, bất chấp hậu quả xảy ra. Thế là từ tháng 7/1993, tôi đem con ra Hà Nội ở hẳn với chồng. Lúc đó tôi mới hơn 40 tuổi. Cay đắng đến gần, ngọt bùi thì xa vời vợi… Chồng tôi đối xử với tôi rất tồi tệ. Anh ấy muốn đi lúc nào thì đi, về lúc nào thì về, bữa ăn bữa không.
Còn tiếp.... (“Cuộc chiến” giành giật lại chồng - công an vào cuộc hăm dọa người đàn bà cô thế)
Tác giả bài viết: Chí Thiện

cám ơn Chí Thiện và danlambao, cho mọi người biêt tin thật!
Trả lờiXóaĐề nghị đ/rận trưởng ban tư tưởng TƯ,đ/r t.đ.q bộ đầu b.ca kiểm tra ngay.Nếu có thật xử lý triệt để,đừng để mang tiếng cho BỐ GIÀ Mafia của chúng ta.Đảng ta đang đẩy mạnh việc học tập tư tưởng của bác hò,không lý gì để tác dụng ngược.Đảng ta ưu việt muôn năm,không việc gì đảng ta không làm được.Nước,vẫn bán khỏe re thì chuyện trao đổi cái sung sướng thật sự là hoàn thiện cái hạnh phúc mà chxhcn đảng ta hướng tới.
Trả lờiXóaCó cả công an hăm dọa ư? Khốn kiếp chúng bảo vệ cả cái sự khoái lạc bất chính cho đảng viên sao trời? Liếm sạch mọi dấu vết ghê thật.
Trả lờiXóaCộng sản sẵn sàng ăn thịt cả con đẻ của nó ,còn vợ thì cũng thịt luôn!
Trả lờiXóaTQ còn dùng cả mỹ nhân kế để gài bẫy các vị trong BCT mê gái để trở thành tay sai cho TQ nữa mà!
Trả lờiXóakinh nghiệm nhãn tiền cho các vị BCT còn nóng đấy!
Chuyện như thế này nhiều vô kể trong hàng ngũ đcsvn. Tôi biết tên Luyện, ở Nghệ An (quê hương Bác Hồ), đảng viên, chỉ là phó phòng hành chính HVCTQS đóng ở thị xã Hà Đông (nay là quận Hà Đông-Hà Nội), đã lén lút về quê đầu độc giết vợ (khoảng năm 1984), để sau đó chính thức thành vợ chồng với cô bồ cùng cơ quan. Nhiều người nghi vấn việc này vì vợ tên Luyện chết có nhiều uẩn khúc, mâu thuẫn so với trình bày của tên Luyện. Biết để biết vậy thôi, có ai điều tra vụ này đâu. Nhưng trong con mắt những người tử tế, tên Luyện và cô vợ mới bị khinh bỉ như loài vật.
Trả lờiXóaThằng con bất hiếu bất nhân của chế độ cộng sản!
Trả lờiXóaTình yêu hay chính trị cả 2 ... chế độ cộng sản đều hành xử kiểu ...( Vắt chanh bỏ vỏ ) Hãy nhìn bác: VỎ NGUYÊN GIÁP - NGUYỄN TRỌNG VĨNH - NGUYỄN HỘ - TỐNG VĂN CÔNG v v & v v
Trả lờiXóaKhông nghe, không thấy không biết sẽ sống thoải mái hơn. Thấy rồi, biết rồi nghe rồi sẽ kinh tởm chúng nó. Càng biết càng thấy đau lòng cho đất Nước cho nhân dân.
Trả lờiXóaxin chia sẻ với bà Vinh.từ trước tới giờ đoc báo PNVN tôi ngỡ tưởng tbt báo phải là con người tài giỏi năng động thế nào chứ.tôi rất bất ngờ.
Trả lờiXóaCon người như thế nào sẽ tạo ra môi trường như thế ấy và nó sẽ tác động lại con người.
Trả lờiXóaHọc tập và làm theo tấm gương đạo đức của hồ chủ tịch mà...
Trả lờiXóaĐạo đức cách mạng mà lỵ....phải cướp cho bằng được...cướp vợ, cướp chồng người ta..cướp tài sản người ta...tóm lại "người cách mạng cs tốt phải là người vô đạo đức, vô luân"
Trả lờiXóaGiám đốc Công ty cao su Lộc Ninh Kiêm bí thư đảng ủy công ty Nguyễn Ngọc Tòng công khai sống tay ba với bà Tuyến vợ của cấp dưới tại công ty dân Lộc Ninh ai cũng biết nhưng có ai dám nói gì đâu. Miệng thì lúc nào cũng rao giảng đạo đức. Mới cách đây gần một năm bà Tuyến bị tạt a xít rồi mọi việc vẫn rơi vào im lặng đến nay vẫn không thấy nói ai là thủ phạm
Trả lờiXóaMột đất nước mà lãnh đạo, công chức lại hkoong sống, thực hành kỹ cương pnaps luật mà lại bày : tuyên truyền " SỐNG VÀ HỌC TẬP THEO GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH" là răng rứa hè?
Trả lờiXóaHình ảnh đẹp của người CS trong lòng dân thời chiến đã hoàn toàn mất hẳn trong mắt người dân. Những hào quang của chiến thắng đã được đảng CS vơ hết vào mình, giờ đây không giúp được gì cho họ nữa, vì họ đã tự bộc lộ bản chất thực trong con người họ, mà một thời ánh hào quang của chiến thắng che lấp. Hay đúng ra những người thừa kế di sản vinh quang của đảng đã tiêu sài hết sạch. Những cán bộ lãnh đạo của đảng như Minh và Thành thì nhiều lắm. Người thì thiếu đức, người thì tham nhũng, người thì vừa thiếu đức vừa tham nhũng, gian tham, bè cánh sát phạt nhau, trang quyền, tranh lợi... TQ đã nắm là lợi dụng chỗ này để nắm và khuynh đảo ĐCS VN, mà hậu quả về tham nhũng, kinh tế, văn hóa, xã hội chính trị...diễn ra tràn lan trên khắp cả nước là như vậy.
Trả lờiXóaXin chào các bạn. Tuy chỉ đọc được the 1st chapter nhưng tôi đã thấy xót xa cho cô Vinh rồi. Phụ nữ Việt trong nước có nhiều điều mà tôi rất ngưỡng mộ và cần học hỏi nhiều. Họ có những điều mà tôi và những người bạn tôi sinh trưởng tại Mỹ mà ít có ai làm được,đó là sự hy sinh to lớn cho gia đình.
Trả lờiXóaTôi nhớ là tháng 3 vừa qua, tôi có vào VnExpress đọc mục tâm sự nói về đề tài ngọai tình giữa sếp và nhân viên trong cơ quan gì đấy,tôi nhìn sang bên cạnh mục tâm sự thì thấy họ có làm một cuộc khảo sát thăm dò ý kiến hỏi độc giả. Thứ hai, 14/2/2011, 18:14 GMT+7 Là nữ giới, bạn đã bao giờ ngoại tình chưa? Chưa bao giờ 34.3% 6,454 phiếu
Từng một lần 26.1% 4,912 phiếu
Nhiều lần 34.5% 6,501 phiếu Ý kiến khác 5.2% 973 phiếu Tổng cộng: 18,840 phiếu
Câu hỏi cho nam lẫn nữ đều giống nhau, tôi bấm vào xem kết quả, tôi vô cùng bị shocked khi thấy kêt qủa cuả nam và nữ tỹ lệ ngoại tình BẰNG NHAU.
Thần tượng phụ nữ Việt trong nước cuả tôi luôn tự hào về họ hoàn toàn bị sụp đổ. Tôi đang phân vân không biết có nên trách họ hay là thương họ hay là trách cho một cái xã hội đạo đức bại hoại như hiện nay.
http://www.youtube.com/watch?v=6RIzYawQxwg&feature=related
Trả lờiXóaMỘT LÃNH ĐẠO NHƯ ÔNG THÀNH COI CHA MẸ KHÔNG RA GÌ ( THUA NGƯỜI DƯNG )CON LÀM LẢNH ĐẠO CHA MẸ CHẾT CÒN KHÔNG MUỐN VỀ CHỊU TANG -ĐỐI VỚI NHÂN DÂN TỤI NÓ COI NHƯ RÁC RỞI .
Trả lờiXóaTUI ĐÃ TỪNG ĐI ĐÁM TANG NGƯỜI NHÀ CỦA CÁN BỘ - NHÌN THẤY CẢNH BỐ MẸ CHẾT CHƯA CHÔN MÀ CON CÁI TỔ CHỨC ĂN NHẬU THÂU ĐEM VÀ KIỂM THÙNG PHÚNG ĐIẾU -ÔI ĐẠO ĐỨC XHCN -HỌC CÁI TƯ TƯỞNG QUÁI THAI ...
Năm 2007, bà Phương Minh và ông Thành đã bị cán bộ báo PNVN tố cáo tham ô hàng chục tỉ đồng/năm từ tiền quảng cáo. Đơn được gửi đi rất nhiều nơi, nhiều người biết vụ này.
Trả lờiXóaKính gữi : Bà Phan thị Vinh .
Trả lờiXóaHòan cảnh của bà kể ra cũng buồn thật . Tuy nhiên , đa số những bà vợ của những ông chồng Cộng Sản lấy nhau trước năm 1975 thì hoàn cảnh ai cũng na ná giống nhau !
Trước năm 1975 . Ở miền Bắc của ta , đa số trai gái gặp nhau thành vợ thành chồng đều ở cùng chung đội , chung đoàn chung HTX sản xuất với nhau . Hồi đó chúng ta ai cũng " Áo anh rách vai , quần em có hai miếng vá " Chúng ta cùng đi chân đất ! Sau năm 1975 nhờ sự giàu có của miền Nam mà cán bộ của ta ai cũng thay đổi , nhất là những cán bộ đảng viên ! Họ có chức có quyền nên họ quên đi những ba vợ quê muà đã bao năm chung sống .
Kính thưa bà Vinh : Chồng bà là một cán bộ và cũng là một đảng viên đảng CSVN . Dỉ nhiên cán bộ ai cũng học và noi theo gương của chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại ! Dù sao bà cũng còn may mắn hơn bà Nông Thị Xuân vợ của bác Hồ rất nhiều . Bà chỉ bị chồng bỏ rơi chứ không bị chồng lấy búa đạp đầu rồi dàn cảnh xe đụng như vợ bác Hồ cũng là may mắn cho bà lắm rồi .
Chúc bà cuộc sống còn lại với con cái thật vui vẽ và quên đi người chồng bội bạc ấy . Chồng bà là đảng viên đảng CSVN , mà đã là CS thì thằng nào cũng như thằng nấy , chẳng có thằng nào xứng đáng làm người .
quan chức nó sướng thì cứ để cho chúng nó chơi chứ chúng nó mà không ăn chơi được thì dân còn khổ nữa.
Trả lờiXóaCháu thành thật cảm thông với Cô,và cảm ơn Người viết , loại đàn ông như thế cứ kiện cho tới cùng cho hết đường công danh .
Trả lờiXóa100 thằng cán bộ dưới chế độ này thì 92 thằng như vậy !
Trả lờiXóaTRỜI ĐẤT /MỘT TỔNG BIÊN TẬP BÁO PHỤ NỮ...CHUYÊN TƯ VẤN VÀ GỞ RỐI CHUYÊN TƠ LÒNG ....MÀ NHƯ VẬY .....THÌ GỞ RỐI TƠ LÒNG CHO BẠN ĐỌC LÀM SAO HỞ ........TRỜI .?????????????
Trả lờiXóaNghe nói ông phó tổng đó và mấy đệ tử của ông Trần Văn Thành vẫn đang la liếm ở báo ấy thì đúng là ông ấy cũng vô liêm sỉ thật và tờ báo Phụ nữ bây giờ cũng kém cỏi thật, phải dùng những đức hạnh ấy làm báo thì ai tin ai nghe hả giời!
Trả lờiXóaHoan hô đảng ta trong sạch vững mạnh sống khỏe nhờ quán ba và bia ôm + tham ô hủ hóa tước đoạt quyền lợi của cải nhân dân (CSGT thì ăn tiền mãi lộ của LX như cướp cạn )
Trả lờiXóaTrên một nền tảng đểu giả "là lý tưởng Cộng Sản", thì đương nhiên sẽ sản sinh ra những con người đểu giả "con người Cộng Sản", và chắc chắn chúng sẽ là nạn nhân của sự đểu giả ấy.
Trả lờiXóaAi đó kể chuyện TBT báo Lao Động Vương Văn Việt và Phó TBT Vũ Bích Hằng đi. Hay hơn báo Phụ nữ Việt Nam nhiều
Trả lờiXóaCON Phuong Minh nay la con diem chinh tri, no ko chi an nam voi thang Thanh ma con voi hang tram thang khac. Con nay mac benh ngua DIT nhu cac con CA VE khac nhu...Con me Nguyen thi Binh bo thang Tho bac, con "hang voi BT", con trung chien, con Ngan, con ....vv Chung no tien than bang cach NAM NGUA
Trả lờiXóaMột chuyện ở quê tôi,mẹ già một chủ tịch chết,tay ấy không đội tang mẹ,mọi người lấy làm lạ hỏi ,thì nghe được câu trả lời :tôi chỉ có chịu tang Bác Hồ mà thôi .Hết ý thật,Cộng sản là vô thần ,duy vật chỉ biết có Đảng trưởng mà thôi ,Trách chi người cộng sản tàn ác vô nhân đạo,chỉ biết có mục đích bảo vệ Đảng mà thôi.
Trả lờiXóacai thu chong nhu vay con o voi nhau lam gi ha? chi Vinh oi chi con co con cua chi /anh Thanh ma bi chi bo thi se trang tay / vi con chi da hieu biet vo cung roi / chuc chi vuot qua duoc mat mat nay/
Trả lờiXóaBo quach di cho xong /chi con co cac con cua chi ma /chung no la nguoi hieu biet chi co anh Thanh moi la ke trang tay/ Chuc chi vuot qua moi su /
Trả lờiXóaKẻ bội tình như chồng chị thì cũng chẳng có gì để chị tiếc nuối vì anh cũng có phần quyết định vào mối tình ngoài luồng ấy và chị còn có các con cũng rất hiểu biết và thương mẹ. Nhưng tôi đoán chị làm đơn kiện này để vạch mặt kẻ điếm đàng lòng thú mà mặt giả nhân cướp đi chồng chị là Nguyễn Phương Minh, Phó chủ tịch Hội LHPNVN, kiêm Tổng biên tập báo Phụ nữ Việt Nam để đương sự phải trả giá ít ra thì kẻ 9 người 10. Nếu không con điếm đó ngồi trên chồng chị đã đành mà nó còn tiếp tục điếm đàng ngồi trên đầu nhân dân VN nữa. Chị làm như thế là đúng bởi nếu một lời từ biệt nhẹ nhàng với chồng chị thì quá dễ dàng cho con điếm tham tình tham tiền kia. Chúc cho vụ kiện của chị đạt kết quả.
Trả lờiXóachết cười với mấy truyện sex của ông Nguyễn Xuân Diện
Trả lờiXóacho mụ cave TBT báo PN một vết seo trên mặt nhớ suốt đời.
Trả lờiXóaCo kien duoc kg vay qui vi , toi kg ranh lam ve luat phap o VN vi dang sinh song o My. Cach day vai thang toi da ve VN cung tinh kien 1 nhung nhieu ban be khuyen la kg the nao, cung nhu xin gap mat lanh dao cong ty ma ng do dang lam viec de khieu nai ve tu cach dao duc cua nhan vien ho nhung toi bi can tro kg cho gap mat ban tong giam doc , ten do ten la Ta Trong Khoi hien la giam doc khu vuc mien Trung cua cong ty co phan BAO VE THUC VAT SAI GON da du do va quan he bat chinh voi vo toi va nhieu phu nu khac o khap khu vuc mien Trung noi nao ma cong ty dat Tram Dich Vu . Tiep xuc voi nhieu nhan vien cua cong ty duoc biet nguoi nay kinh doanh rat gioi,thanh dat som nen rat ngang tang kg coi ai ra gi ,cong voi ben gia dinh vo rat giau co, giau nhat Da Nang bay gio , co vo lam truong phong to chuc o Cong ty van tai bien Sai Gon va 2 con nhung van co tinh di pha hoai nhieu gia dinh khac . Toi co nhieu bang chung de buoc toi no nhu ghi am nhung loi thu toi cua no va nhieu thanh tich an nam voi nhieu phu nu khac ma no chinh mieng da khai nhan nhung cung kg the to cao duoc no vi cong ty thi bao che ma chinh quyen thi kg chiu xu ly can thiep vao doi tu nen toi danh bo tay .
Trả lờiXóaNói chung ở VN, kiện chuyện ngoại tình, hủ hóa cũng chỉ có tác dụng làm mất mặt chúng nó thôi chứ không hy vọng có ai xử đâu.
Trả lờiXóaAnh hãy viết câu chuyện đó lên danlambao cho nhiều người biết, ảnh hưởng đến uy tín và công chuyện làm ăn của tên Khôi.Chỉ có dư luận quần chúng mới xử được bọn này.
Cứ như thế này từ Phường, Xã ra Tỉnh, Thành bạn nào biết chuyện gì bê bối hãy công bố. Có thể chuyện không đến đâu mà cũng rất có thể sự thiệt hại là...không thể nào kiểm được. Hãng xe gắn máy V. cách đây mấy năm bị một mẻ khi một khách hàng dán lời tố cáo chê bai chất lượng xe trên toàn thân xe rồi chạy khắp Sài Gòn. Thiệt hại cho hãng V ấy kỳ đó là đáng kể và sau đó mẫu xe đó mất tiêu luôn.
Trả lờiXóaAi cũng có gia đình, chồng/vợ, con, bạn bè, đồng nghiệp và cả những đối thủ trên đường hoạn lộ. Bai viết xuất hiện như vầy chưa ăn thua nếu không có ai đó, ngày mai "vô tình" để quên tờ A4 in nó ra rồi để trên bàn hoặc xe của ả, nhắn một câu vu vơ, gọi một cuộc điện thoại hoặc giả vờ "phẫn nộ" với kẻ bị tố cáo ấy. Thế giới này sẽ thành một địa ngục cho hắn ta, ả ta. Chỉ riêng những tiếng cười khúc khích , những ánh mắt, những câu nói đầy ngụ ý hai chiều cũng đã khiến "nạn nhân" xây xẩm sau khi tẩm ( quất ).
Sáng mai chẳng hạn, bạn nào đó ở báo PNVN cứ thử áp dụng bài này xem. Thế nào bà TBT cũng chết dở, sống dở nhiều phen. Công Luận với Quả Đấm thép là như vậy đó.
muốn ngồi vào ghế chủ tịch hội phụ nữ,chủ tịch hôi thanh niên phường.v.v... dù đã có chồng có con, các em phải tranh thủ trực đêm ở cơ quan, trân mình cho chủ tịch phường,bt đảng ủy phường tham khảo lý lịch thân thể trước khi có quyết định nhậm chức,muốn lên cao hơn nủa thì cứ thế mà hiến thân.
Trả lờiXóahơn 90 % các bà có chức có quyền hiên nay trong chế độ cộng sản đương quyền,không đi con đường trực đêm ở cơ quan,hay trực điễm hẹn thì đừng mong có ghế cao để ngồi./.
Chi oi ,loi nay do Chong chi qua dam me sac duc chu dau do thua chi tong bien tap duoc.trau khong uong nuoc thi dau ai ghi dau duoc a chi vo Lon dang kinh Kia.toi nghi Dan lam bao khong nen quan tam den nhung chuyen nhu vay , bao dong va nham nhi qua .hungboi
Trả lờiXóaDanlambao ơi ! Con Phương Minh này còn là TBT báo PN không ? Để cho bon trẻ con trên chợ nó đến xé xác con chó này ra ! Thay mặt cô Vinh cho con này một trận , để nghị ai đó cung cấp số điện thoại và địa chỉ của đôi gian phu dâm phụ này và tung ảnh chúng nó lên mạng ngay nhé ! Lũ tranh chông cướp vợ này phải giải quyết ngay ! ! Làm ở báo Phụ nữ mà động cỡn thế ? Lúc nào cũng bảo vệ quyền lợi của phụ nữ .... Cả một thòi tuổi trẻ tôi cũng đã bao lần đọc CHỊ THANH TÂM của chúng nó !
Trả lờiXóaHãy cùng nhau báo thù cho chị Vinh các bạn ơi ! Không gây thương tích , Không phạm luật....mà chỉ làm cho nó nhục nhã nhớ đời ....đến mực ...không dám nằm ngửa với ai nữa ...
cai loai pho ban.Ai cung co the de cho so soang lung tung nhu suc vat
Trả lờiXóatong bien tap phuong minh hay con quy dam duc?
Trả lờiXóaCai loai dan ba nhu con mu tong bien tap nay ma dai dien cho ca bao phu nu thi that la oach qua con gi!
Trả lờiXóaSau năm 1975 ,DCSVN còn có chủ trương gài cán bộ CS vào nhà của sỉ quan VNCH đi tù , để lấy vợ và con gái của SQ VNCH , hầu phá nát gia dình, xã hội miền Nam... Chủ trương này là có thật.Tội ác này Trời ko dung , đất ko tha. Không ai thâm hiểm ,gian xảo , quỉ quyệt... bằng DCSVN.
Trả lờiXóaNghe thì cũng buồn, nhưng các chú các bác phải nhìn vè 2 phía. có những người vợ cũng kì khôi lắm, tối ngày cứ ghen bóng ghen gió. xã hội bây giờ tỵ hiềm, hiểm hóc lắm các bạn phải nhìn nhận chứ đừng chửi người ta như vậy không tốt.
Trả lờiXóa