Đọc tập thơ của Trần Gia Thái, buồn về hội chứng "méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách" của nền văn học hôm nay

Trần Mạnh Hảo (danlambao) - ...Thế mà Trần Gia Thái dám vu oan giá họa cho các vị yêu nước hết mực kia là xấu xa, là phản động thì có phải ông đã bị “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách” rồi hay sao? Ông Trần Gia Thái nên biết rằng năm ông sinh ra đời, tức năm 1955, nhà văn Nguyên Ngọc đã được giải nhất giải thưởng văn nghệ Việt Nam với tác phẩm “Đất nước đứng lên” đồng hạng với tác phẩm thơ “Việt Bắc” của Tố Hữu. Thế mà ông dám “hắt một chậu mực lên mặt, dội một xô nước thối lên người” ông Nguyên Ngọc...

*

Chúng tôi xin mạn phép ông Trần Gia Thái mượn cụm từ “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách” của ông để gắn vào đuôi nhan đề bài viết này. 

“Lời nguyện cầu trước lửa” (NXB Hội nhà văn 2011) là tập thơ đầu tay của ông Trần Gia Thái, 56 tuổi, thấy đề chức danh ở phần gấp bìa một như sau: “Ủy viên thường vụ - Trưởng ban nghiệp vụ hội nhà báo Việt Nam. Chủ tịch hội nhà báo thành phố Hà Nội. Tổng giám đốc -Tổng biên tập Đài Phát thanh - Truyền hình Hà Nội”. Sau khi viết bài phê bình: “Vì sao nhà thơ Hữu Thỉnh hết lời ca ngợi những câu thơ tẻ nhạt của Trần Gia Thái?” in trên hàng chục báo mạng, chúng tôi thiết nghĩ sẽ không viết gì thêm về tập thơ của Trần Gia Thái nữa. 

(Nhân đây, chúng tôi cũng xin thưa về danh xưng “chúng tôi” khi viết phê bình văn học. Có khá nhiều bạn đọc, bằng những góp ý dưới bài viết của chúng tôi, chê chúng tôi dốt: rằng, ông Hảo chỉ được quyền xưng tôi, chỉ có mình ông sao lại xưng là “chúng tôi”, hay có rất nhiều ông Hảo khác cùng đứng tên, hay ông đại diện cho một tập thể người nào để viết? Thưa, để giữ phép lịch sự và để khiêm tốn, khi trước tác, người ta không ông ổng xưng tôi thế này, tôi thế nọ, nghe chướng; vì “cái tôi đáng ghét” mà! Do đó, việc người viết dùng danh xưng “chúng tôi” là một thói quen khiêm tốn, lễ phép của văn hóa viết, văn hóa nói Việt Nam và thế giới. Nhiều vùng miền Trung và miền Nam khi nói chuyện với nhau, tuy chỉ có hai người, hai bên vẫn nhất mực xưng “ bầy tui” đó sao” ?) 

Khi đọc “Lời nguyện cầu trước lửa” của Trần Gia Thái, trang 58, đến đoạn sau, với những lời nói rất nôm na, không thể gọi là thơ, chúng tôi quyết định viết bài báo này. Xin trích : 

“…Tôi lịm dần, lịm dần trong đớn đau cùng cực 
Không đau đớn làm sao khi anh bị hàm oan, bị người ta hắt một chậu mực lên mặt, dội một xô nước thối lên người. 
Cơn đau quặn thắt thay vì thét lên: Không phải thế, tôi nuốt nước mắt vào trong miệng vẫn rầm rì như cầu nguyện: không phải thế… 
Không… phải… thế, cho đến khi toàn thân dại tê vô cảm. 
Ai bảo cây ngay không thể nào chết đứng 
Trước mắt người đời tôi thành kẻ méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách…” 
(Lời ông già tiên tri và bài thơ viết ở tầng tư) 

Thưa qúy bạn đọc, trên đây là những lời ông Trần Gia Thái viết về nỗi đau tột cùng của ông khi ông bị người ta vu oan giá họa. Nhân vật xưng “tôi” trên có thể là chính tác giả hoặc là một cái tôi biểu tượng, cái tôi hư cấu, nhưng hệ quả mà lời vu oan mang lại thì tột cùng đau đớn cho “tôi”. 

Thưa ông Trần Gia Thái, để khỏi bị “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách”, khế ước về đạo đức xã hội quy định rằng: cái gì mình không muốn, thì đừng đổ vấy lên đầu kẻ khác; rằng tự do của anh nghĩa là đừng làm mất tự do của người khác. 

Việc ông Trần Gia Thái chỉ thị cho thuộc hạ ở Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội, tối 21/8/2011, tối 22/8/2011 đã phát hình hai chương trình truyền hình dài dằng dặc nhằm bôi nhọ, vu oan giá họa cho những người yêu nước biểu tình chống quân Trung Quốc xâm lược tại khu vực quanh Bờ Hồ Hoàn Kiếm Hà Nội như các ông: nhà văn Nguyên Ngọc, GS. Nhà văn Nguyễn Huệ Chi, TS. Nguyễn Quang A, GS.TS, nhà khoa học Ngô Đức Thọ, TS. Nguyễn Văn Khải, Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội Phạm Xuân Nguyên, nhà văn Vũ Ngọc Tiến, TS. Viện phó Viện Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện… là xấu xa, là phản động, cần kiên quyết với những phần tử phản động này… thì hành vi vu khống khủng khiếp này nên gọi tên là gì thưa ông Trần Gia Thái ? Ông Trần Gia Thái đang bị những người yêu nước chân chính trên kiện ra tòa vì tội vu khống. Nếu những nhân vật nổi tiếng kia xấu xa, phản động như ông Trần Gia Thái vu vạ, sao ông Bí thư thành ủy đảng cộng sản Việt Nam thành phố Hà Nội Phạm Quang Nghị lại mời họ đến gặp cùng đối thoại. Chính ông giám đốc công an Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh đã trả lời báo chí rằng, những người biểu tình quanh Bờ Hồ vừa qua là những người yêu nước… 

Thế mà Trần Gia Thái dám vu oan giá họa cho các vị yêu nước hết mực kia là xấu xa, là phản động thì có phải ông đã bị “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách” rồi hay sao ? Ông Trần Gia Thái nên biết rằng năm ông sinh ra đời, tức năm 1955, nhà văn Nguyên Ngọc đã được giải nhất giải thưởng văn nghệ Việt Nam với tác phẩm “ Đất nước đứng lên” đồng hạng với tác phẩm thơ “ Việt Bắc” của Tố Hữu. Thế mà ông dám “hắt một chậu mực lên mặt, dội một xô nước thối lên người” ông Nguyên Ngọc (và các chiến hữu yêu nước) đáng tuổi cha ông Thái, một vị công thần cách mạng, công thần văn học của nhà nước Việt Nam như thế thì thử hỏi, ông là người có văn hóa hay không ? Ủng hộ, đứng đằng sau những người yêu nước biểu tình như các ông Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Xuân Nguyên, Ngô Đức Thọ, Nguyễn Xuân Diện… kia là các bậc nguyên lão quốc gia như GS. Hoàng Tụy, thiếu tướng nguyên đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Trọng Vĩnh, luật sư Trần Lâm, nhà ngoại giao Dương Danh Dy…, là toàn thể nhân dân im lặng, không phải các thế lực thù địch nào đâu thưa ông Trần Gia Thái ? 

Chúng tôi lấy làm lạ, một người căm thù đến xương tủy những người yêu nước chân chính như ông Trần Gia Thái mà cũng dám cầm bút làm thơ ư ? Khi đã “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách”, khi mang trong người “ tâm hồn nước lạ” như Trần Gia Thái, dứt khoát không thể có tấm lòng cao đẹp để bước vào ngôi đền thi ca. 

Trần Gia Thái dành cả trang năm của tập thơ để in thủ bút “tuyên ngôn nghệ thuật” rất chi là hoành tráng của ông như sau: “Để có một tác phẩm văn học nghệ thuật ra đời phải có biết bao nhiêu sự vun đắp bồi bổ tích nạp ghê gớm ngoài bản thân tác giả Những đóng góp ấy thậm chí còn vượt lên , vượt xa trở thành vô hình vì quá lớn lao mà chỉ những người coi nhẹ chữ TÔI mới nhận biết được. Tập thơ này cũng vậy - ở đây – quê hương, dòng họ, gia đình, vợ con, bằng hữu, đồng nghiệp, người thân đã hào phóng ban tặng tôi cảm xúc, lại còn mang đến cho tôi một môi trường thanh sạch để trải mình…Xin được cám ơn, biết ơn và yêu thương tất cả… Hà Nội 20/4/2011, ký tên Trần Gia Thái” 

Những dòng thủ bút tuyên ngôn có cánh mở đầu tập thơ trên, chắc chắn ông Trần Gia Thái phải đọc đi đọc lại, cẩn thận từng câu chữ rồi mới chụp để in lên sách cho bàn dân thiên hạ tỏ tường. Chúng tôi chưa từng đọc ở đâu một đoạn văn trúc trắc, lủng củng, ý tứ lộn xộn, tầm phào, lại sai ngữ pháp tiếng Việt như đoạn văn trên của Trần Gia Thái. Câu văn đầu của đoạn trên không có dấu chấm câu, lại thiếu cả thành phần chủ ngữ và thành phần vị ngữ. Câu văn luộm thuộm không rõ nghĩa mà lại rất buồn cười: “ngoài bản thân tác giả” thì những việc “ vun đắp bồi bổ tích nạp ghê gớm” kia trút vào đâu, trút vào hư vô à ? Câu văn thứ hai hết sức vô nghĩa khi Trần Gia Thái bảo “ Những đóng góp ấy” (tức thành công của tác phẩm văn học nghệ thuật) “ vượt lên, vượt xa trở thành vô hình vì quá lớn lao” là sao ? Ô hay, thí dụ “Truyện Kiều” của Nguyễn Du, thơ Nguyễn Trãi, thơ Hồ Xuân Hương…vì quá lớn lao mà biến thành vô hình cả hay sao ? Chỗ này, Trần Gia Thái đã viết rất bậy. Trần Gia Thái, ở cuối câu văn thứ hai đưa ra một ý tưởng mà giời cũng không hiểu nổi là: “… mà chỉ những người coi nhẹ chữ TÔI mới nhận biết được” ? Người thưởng thức tác phẩm văn học phải mang hết cái TÔI của mình mới có thể thành tri âm tri kỷ với tác giả được. Đọc thơ Hồ Xuân Hương mà bỏ cái tôi ra ngoài, tức bỏ hồn vía ra ngoài, bỏ con người thật với đầy đủ thành tố phồn thực bản năng của mình ra ngoài thì làm sao cảm nhận được hồn vía thi ca tuyệt diệu của bà chúa thơ Nôm ? 

Câu văn thứ ba, Trần Gia Thái hạ một kết luận kinh người: “Tập thơ này cũng vậy”. Nghĩa là tập thơ “Lời nguyện cầu trước lửa” của ông Thái tuân thủ mọi kết luận của hai câu trước: “đóng góp ấy… vượt lên, vượt xa, trở thành vô hình vì quá lớn lao”. Viết như thế này, cầm bằng như Trần Gia Thái đã cho tập thơ mình là quá lớn lao. Chưa từng có ai trên đời dám vỗ ngực cho thơ mình là lớn lao một cách công khai trước bàn dân thiên hạ như Trần Gia Thái ? Vì tập thơ này của Trần Gia Thái lớn lao đến độ biến thành vô hình, thành không có thật hay sao? 

Một người chưa biết viết câu văn tiếng Việt đơn giản, viết sai ngữ pháp, viết thật tối nghĩa, phản nghĩa, lủng củng như Trần Gia Thái, sao có thể lãnh đạo toàn ngành báo chí từ báo chữ, báo nói, báo hình của thành phố Hà Nội ? Bó tay! 

Đọc cả tập thơ “ Lời nguyện cầu trước lửa”, chúng tôi chẳng tìm thấy sự lớn lao nào cả, chí thấy toàn chữ là chữ, toàn nói là nói, nhưng chất thơ thì biến thành vô hình, biến thành không có thật. 

Xin trích nguyên văn bài thơ “Lời nguyện cầu trước lửa” (trang 67) được lấy làm tên cho cả tập thơ để thách đố bạn đọc xem có tìm ra câu thơ nào không ? Chắc Trần Gia Thái cho bài thơ này hiện đại lắm, “lớn lao đến mức thành vô hình” lắm lắm, tâm huyết lắm, là cái đinh của cả tập thơ: 

“Lời nguyện cầu trước lửa 

( Kính tặng Đại Đức Thích Minh Pháp) 

Ấy là lúc chuyển sang nghi thức cuối cùng của Đàn lễ tân niên 
Trang nghiêm Đại Đức tọa theo tư thế Đức Phật ngự trên tòa sen 
Tự tay ông khơi ngọn lửa 
Lớn dần lớn dần lửa đồng điệu cùng âm vang lời cầu nguyện của những thiện nam tín nữ 
Lửa bay phần phật như cờ vàng rồi hợp thành một tháp lửa vàng 
Vàng cuồn cuộn hất ngược vào không trung 
Đêm và ngày giao hòa 
Quyền uy phủ vàng mật thất 
Tựa như muôn lưỡi mác uốn cong kết thành đài lửa 
Hoàng Liên 
Hoàng Liên 
Tòa sen vàng đấy ư ? 
Trong quầng lửa kỳ biến dường như quần tụ những gương mặt chúng sinh rạng ngời ký thác trên dung nhan Phật 
Từ mơ hồ vọng về lời sấm 
Gió bão nắng mưa nóng lạnh đội lên từ sâu thẳm đất hay ngồn ngộn kéo về từ vũ trụ bao la ? 
Không, không hẳn thế 
Đấy là lời vị Đại Đức có đôi mắt sáng như sao và giọng nói trầm hùng vang động 
Ông nói với lửa bằng ngôn ngữ riêng 
Ngọn lửa dịu dần dịu dần hóa thân vào một vầng trăng viên mãn sau cái lắc chuông đường đột như một khẩu lệnh cắt đứt chuỗi âm thanh tưởng như triền miên vô tận ấy khiến ta bừng tỉnh 
Ôi, giá như bức tường kia là một tấm gương thì các phật tử lúc này sẽ được chiêm ngưỡng chính mình và cảm nhận rõ sự thăng hoa hàm súc 
Gió và gió 
Hương hoa tràn theo gió 
Gió cuốn theo hương của muôn loài thảo dược thấm quyện nên một trời hương tinh khiết 
Nhìn họ, ta tin những điều thiện cát trong lá sớ kia sẽ thành hiện hữu 
Mãn nguyện một đêm hương 
Sương ngủ quên trên lá 
Trăng đã khóc 
Những giọt nước mắt hoan hỉ mừng cho sự giải thoát 
Sẽ không còn nữa cảnh đói niềm tin” 
( hết bài thơ) 

Đọc xong bài được Trần Gia Thái gọi là thơ này, chúng tôi không biết nó thuộc thể loại gì: văn xuôi, văn tế, văn tường thuật, văn đưa linh…hay mê cung triết học ? Cầu mong ông Trần Gia Thái thương tình mà chỉ giáo cho sự tò mò có thể phát ốm của chúng tôi được giải tỏa phần nào ? Với kiến văn hạn hẹp người trần mắt thịt, chúng tôi xin cá với ông Trần Gia Thái bài sớ trên của ông mà là thơ thì chúng tôi xin … chết liền. 

Các bài “sớ” được gọi là thơ theo kiểu phi thể loại, câu chữ ngùng ngoằng ngũng ngoẵng hiện đại quá khiếp này của Trần Gia Thái còn khá nhiều, như : “Chợt hoàng hôn”, “ Nháp hộ một tình yêu”, “ Tuổi 53”, “Lời ông già tiên tri và bài thơ ở tầng tư”, “ Trò truyện với Cổ loa”, “Lời bia mộ”… 

Chúng tôi xin trích bài được gọi là thơ, bài đầu tiên của tập ( trang 12), thấy toàn là những câu nói tầm thường hơi bị sến, năng xuống dòng : 

“Ảo ảnh 

Không nỗi buồn nào buồn hơn 
Không sự thật nào thật hơn 
Rằng trước tôi em là ảo ảnh 
Em là quá vãng dội về thánh thiện dại ngây 
Em trong hơn mưa 
Hạt mưa trần trong nắng 
Mưa tan trong tay, mưa tím bầm cảm giác 
Em tan cùng mưa khi vướng một sợi nhìn 
Gần đến thế mà sao không thể với 
Bến bờ ơi 
Em ảo ảnh đến muôn nghìn…”
(hết bài thơ) 

Nhiều lần chúng tôi đã viết: trong thơ có nói nhưng chỉ toàn là nói không thì không phải là thơ. 

Chúng tôi xin trích hết bài “Giọt đắng”, từng được một ông nhà thơ kiêm nhà phê bình khen là khái quát có tầm triết học : 

“Giọt đắng 

Quán cà phê vắng lặng 
Giọt cà phê đóng băng 
Phin cà phê nghẹn tắc 
Và ta 
Đậm đặc 
Không đường 
Bất lực nhìn niềm đau nỗi nhớ 
Hả hê cào cấu 
Hả hê vẫy vùng 
Quán vắng 
Ngày không em 
Quán vắng 
Buồn thênh thang 
(hết bài thơ) 

Mười ba câu nói xuống dòng liên tù tì, dễ dãi, sáo mòn như thế mà sao dám gọi là thơ ? 

Ngoài một số bài thơ tình lãng mạn ưa triết lý vu vơ tầm phào kiểu trên, Trần Gia Thái còn chơi thơ cổ điển, nhại kiểu thơ thất ngôn xưa của Đoàn Văn Cừ, Nguyễn Bính, nhưng dở và sáo hơn nhiều, cũ hơn nhiều tiền nhân xưa cũ. 

Chúng tôi xin trích một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt của Trần Gia Thái có tên là “Nghiêng cả về thu”( trang 20) : 

“Hơi ấm còn đây người ở đâu 
Buồn dâng ngày lạnh lụt mưa ngâu 
Biển say dốc cạn dòng sông đắng 
Nghiêng cả về thu khúc thẳm sầu” 

Những “buồn dâng”, “bến say”, “khúc thẳm sầu”… nghe cũ quá, cải lương quá giời ạ ! 

Chúng tôi xin trích thêm một bài thất ngôn tứ tuyệt phải nói là đại nhạt nhẽo, có tên là “Lời thơm rót mật” ( trang 21) của Trần Gia Thái : 

“Đêm nay tôi thức ru em ngủ 
Xin đừng mộng mị dáng hình ai 
Thây kệ gió than ngoài khung cửa 
Lời thơm rót mật giấc hương dài” 

Phải nói là Trần Gia Thái đã có tài kéo cả một đại dương sáo rỗng, đại dương nhạt nhẽo vào tập thơ “ lớn lao đến vô hình” này của mình. Xin trích, khỏi bình luận : 

“Có một mối tình sét đánh 
Say từ ánh mắt đầu tiên 
Có một mối tình đắm đuối 
Rượu nồng ủ kín hơi men” ( Mơ- tr.24) 

Phần lớn thơ Trần Gia Thái đều làm bởi niềm “say đắm đuối” rất chết cười như trên. Chúng tôi xin lược trích một số câu thơ điển hình cho kiểu nói sáo, nói sến, nói lẩn thẩn ngô nghê là sở trường của trường thơ dở Trần Gia Thái: “Để tim này lạnh câm” / “Làm nghẹn con tim hồng” / “Để tim ta xáo động” / “Ngọt ngào bù đắp đắng cay”/ “Sao ánh mắt cứ nhìn đi đâu thế/ Để trời thu Hà Nội cũng sập sùi” / “vẫn trinh trắng tình đầu / Vẹn Nguyên từ kiếp trước” / “Men nào cho anh say” / “Em hát nữa đi em/ Cho lòng tôi thỏa khát” / “Đi gieo tiếp mùa vui/ Lời tình tôi đang trải” / “Anh nhìn em đắm thắm/ Em nhìn anh bao dung” / “Căn nhà mình quánh đặc những yêu thương” / “Mắt em nồng lóng lánh một ngày mai” / “Bánh đa tôi nhận gà với gạo/Là để ngày mai đội ra đình” / “Ai xem tế lễ thì cứ việc/ Tôi chỉ thích xem cỗ được bày” / “Lạy trời mẹ vẫn còn dư sức/ Tôi thì…ông ngoại… sắp sửa lên” (Chú của Trần Mạnh Hảo: “Tôi sắp sửa lên ông ngoại” được thi ca hóa theo trường phái con cóc của TGT thành “Tôi thì… ông ngoại sắp sửa lên”. A di đà Phật, thơ với chả phú, kinh hãi thế là cùng !)… 

Xin trích tiếp thơ sến, thơ sáo của trường thơ dở TGT: “Rủ con tim héo” / “Tim ơi” / “Có xuân rồi tôi chỉ thiếu em” / “Rạo rực lòng rạo rực đường vui” / “Nồng nàn say chuyện xưa” / “Trước biển dặm dài đắm đuối” …v…v…và v…v…Có khi Trần Gia Thái chơi lục bát không vần: “Lại cầm tay, lại vân vi/ Em đừng mách mẹ anh hư… em đừng/ Thế rồi lớn thế rồi xinh” (Bao giờ- tr. 29). 

Một tập thơ không có bài nào khá, không có câu thơ nào hay, chỉ toàn chữ nghĩa dông dài, sáo cũ, sáo mới, toàn câu nói xuống dòng ngô nghê, nôm na là thế, sao ông Hữu Thỉnh chủ tịch Hội Nhà Văn lại khen “Lời nguyện cầu trước lửa” đến thế ? Chưa hết, trên báo Văn Nghệ số 36+37, số đặc biệt kỷ niệm quốc khánh 2-9-2011 vừa qua, một ông nhà thơ kiêm nhà phê bình đã dành một trang nguyên vẹn hoành tráng ca tụng tập thơ này của ông Trần Gia Thái hết lời. Chắc “hai ông lớn” này chuẩn bị dư luận cho ông TGT nhận giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam năm 2012 đây ? Cứ đà này, tập thơ dở nhất nước sẽ thành tập thơ hay nhất nước; rồi tiến thêm TGT sẽ được đủ các giải thưởng nhà nước, giải thưởng HCM sau này. Nếu những người chân chính không hét to lên, rằng xin quý vị hãy dừng ngay trò ma giáo trong việc đánh giá giá trị của văn học, đánh tráo hay dở, lừa đảo nhân dân bằng cách tôn vinh những tác phẩm dở nhất nước đang được thực thi trong ma trận giải thưởng ngất trời. 

Nền văn học quốc doanh đang bị thao túng bởi những trùm sò mang động cơ phi văn học; bởi những mưu mô chạy giải; bởi những ban giám khảo gà mờ hay tư túi xét người không xét tác phẩm; những giải thưởng hàng nghìn tỉ đồng đang bị hội chứng ngụy văn chương làm hoen ố. Người đọc chân chính một là dời bỏ văn học quốc doanh, hai là điên theo đoạn thơ điên sau của Trần Gia Thái: 

“Tôi mong là người điên 
Người điên không phải đề phòng 
Người điên có quyền sống thật 
Quyền yêu, quyền giận, quyền buồn 
Không bị người đời thô bỉ 
Nhẩy sổ vào cuộc sống riêng” 
(Một lần đúng-tr. 52) 

Chúng tôi xin thực lòng can ông Trần Gia Thái; xin hãy bỏ ước muốn thành người điên như đoạn thơ ông vừa viết. Bởi vì khi tỉnh táo, ông đã làm khổ chúng tôi bằng tập thơ “Lời nguyện cầu trước lửa”. Huống hồ khi điên lên, ông có thể chơi hết mình, tung ra hàng trăm thi phẩm chết người, khiến ông Hữu Thỉnh phải bò ra mà viết bài tán tụng, há chẳng phải là lúc mà người đọc chúng tôi ù té chạy hết ư ? Eo ôi, sợ nhất là viễn cảnh ngoảnh lại văn đàn chỉ còn toàn một lũ “méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách” thì có phải cùng với ông Hữu Thỉnh, ông sẽ đắc tội xua đuổi văn học chân chính ra khỏi xã hội đầy bấc trắc của chúng ta hôm nay hay sao ? 

Sài Gòn tối 28-9-2011 

76 Nhận xét

  1. Trần Gia Thái nên làm thơ như anh Quân đê, anh Quân đã bảo bây giờ làm thơ đếch cần ẩn dụ, làm thơ chửi ngay mặt chúng nó. Anh TGT dám không?

    Trả lờiXóa
  2. "(Nhân đây, chúng tôi cũng xin thưa về danh xưng “chúng tôi” khi viết phê bình văn học. Có khá nhiều bạn đọc, bằng những góp ý dưới bài viết của chúng tôi, chê chúng tôi dốt: rằng, ông Hảo chỉ được quyền xưng tôi, chỉ có mình ông sao lại xưng là “chúng tôi”,..."

    Ai mà thắc mắc về danh xưng "chúng tôi" thì quả là, xin lỗi các bác, dốt thật. Cái thói quen xưng là "chúng tôi" để giữ phép lịch sự và khiêm tốn đã có tự cái đời nảo đời nào. Hồi đầu thập niên 1970, thầy tôi có nhắc đến điều này khi dạy chúng tôi cách thuyết trình.

    Trả lờiXóa
  3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  4. em có 5 ngón tay
    không đủ đếm các bác
    ngu ngơ và nghếch ngác
    làm thơ như đổ... rác
    ở bển, mấy năm này!

    "dịch" thơ tố hữu!

    Trả lờiXóa
  5. Tự tay ông khơi ngọn lửa
    Lớn dần lớn dần lửa đồng điệu cùng âm vang lời cầu nguyện của những thiện nam tín nữ
    Lửa bay phần phật như cờ vàng rồi hợp thành một tháp lửa vàng
    Vàng cuồn cuộn hất ngược vào không trung
    Đêm và ngày giao hòa
    Quyền uy phủ vàng mật thất

    Bài thơ này PHẠM HÚY rồi ( ở câu thứ 3 ), ban tuyên giáo TƯ đâu không ra lệnh cách chức, bỏ tù TGT.

    Trả lờiXóa
  6. Tho to cao nhai tho to huulúc 05:39 29 tháng 9, 2011

    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  7. Hữu Thỉnh và Gia Thái chia chác đặc quyền, đặc lợi cho nhau ấy mà, chỉ chết tiền dân thôi. Đám người dám miệt thị những người yêu nước thì chúng không còn là giống người nữa rồi. Trần Mạnh Hảo viết thế, chứ viết nữa, bọn chúng cũng trơ cái mặt thớt ra thôi, không biết xấu hổ đâu!

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  9. Bút Tre mở trời thơ dân dã
    Tố Hữu gieo trồng đất tụng ca
    Gia Thái cóp về đống ba hoa
    Bôi trang giấy nhạt nhòa ,dơ chữ nghĩa

    Anh đi công tác Pơ-lêi
    Ku dài dằng dặc biết ngày nào ra*
    Bên đây biên giới là nhà
    Bên kia biên giới cũng là quê hương**
    Mãn nguyện một đêm hương
    Sương ngủ quên trên lá***


    Thơ tuyệt hay tuyệt lạ
    Tuyệt cú mèo đó nha .

    (*Bút Tre , **Tố Hữu, ***Gia Thái)

    Trả lờiXóa
  10. Đọc thơ của Gia Thái mà cảm thấy ghê tởm quá...người sao thì thơ vậy

    Trả lờiXóa
  11. Bác lú nhưng thơ bác không lú chút nào cả. Quá hay.
    Xin góp vài lời thô thiển

    Bút Tre mở trời thơ dân dã
    Dủ Chân xin đội đá vá trời
    Bao giờ dân chúng đổi đời
    Mình về bên ấy ngồi chơi với tình

    Trả lờiXóa
  12. Chê thơ một chuyện mà vạch mặt bọn Trí Thức Xã Hội Chủ Nghiã thì nhiều .

    TMH đang khêu tim đèn Ái Quốc .

    Trả lờiXóa
  13. không hổ danh dân làm báo,cám ơn tác giã,cho em đăt một năm đọc dân làm báo

    Trả lờiXóa
  14. Ở xóm tôi có ông già chuyên làm thơ con cóc (mà ông tự nhận như thế). Thơ của ông phê phán thói hư tật xấu, xả rác ra ngoài đường, ăn ở mất vệ sinh...trong xóm thế mà ai cũng khen hay. Cái hay của thơ ông là sau khi có "sự kiện" gì đó ông liền làm bài thơ "con cóc" phê phán lập tức có tác dụng giáo dục ngay, thậm chí có người còn thuộc lòng truyền miệng cho nhau nghe.
    Thật sự, khi biết ông Trần Gia Thái làm chức to như thế, làm được thơ nhiều như thế mà đọc thơ ông thấy còn tệ hơn thơ "con cóc" ông già xóm tôi! Buồn cho thời cuộc quá!

    Trả lờiXóa
  15. "Không nỗi buồn nào buồn hơn 
    Không sự thật nào thật hơn "
    và ....
    không có thơ nào dở hơn
    thơ tình Trần Gia Thái!

    Trả lờiXóa
  16. Đọc thơ TGT Chỉ có thể nói một câu : THẰNG ĐIÊN TRONG CƠN MÊ SẢNG .... ( tức là hai lần điên ) VĂN chẳng ra văn , Thơ cũng chẳng ra Thơ ! Gieo vần chẳng theo luật lệ nào ! Là dân kỹ thuật sinh ra thuộc thế hệ 5X , lại là một cựu sinh viên Bách khoa chứ KHÔNG phải VĂN khoa hay báo chí nhưng đảm bảo những bài Thơ của tôi còn hay và ĐÚNG luật gieo vần bằng vạn TGT ! Đến là sợ Thơ với thẩn , Triết lý chẳng ra Triết lý , bệnh học đòi theo phong cách VIỆT PHƯƠNG hoặc CHẾ LAN VIÊN đây mà ! Thơ là gì ? Là phút xuất thần, là Thăng Hoa cảm xúc trước một hiện tương gì đó ( Thiên nhiên , con người , nỗi đau, niềm hạnh phúc ...v...v....) ...nhưng quan trọng là sự Thăng Hoa đó được gieo vần để tạo nên những cung bậc , những nốt nhạc bằng lời ..khiến người đọc cùng cảm xúc và Hoà tan tâm hồn mình vào cũng thi sĩ ....Chứ Thơ gì mà bắt người đọc như ĂN PHẢI CỨT DÁN thế mà gọi là Thơ ? Điên điên dại dại ..oán trách cuộc đời ! Đau và nhục hơn là thằng NHÀ Thơ điên dại này lại đang đứng đầu một cơ quan truyền thông hàng đầu của HÀ Nội ? Đọc những dòng chữ điên loạn lộn xộn đó của TGT tôi có cảm giác như đang đọc một lời tiên tri nào đó cho chinh số phận sẽ đầy tủi nhục của TGT ......xin nhắn nhủ chút với TGT : CHỈ CÓ QUAY ĐẦU MỚI LÀ BỜ !

    Trả lờiXóa
  17. Giao Su Tien Si BAN BAO.lúc 08:48 29 tháng 9, 2011

    Tran Manh Hao , I can you.
    Doc xong bai tho dau cua TGT.
    Toi nhu muon Tau Hoa Nhap Ma.

    Trả lờiXóa
  18. Cám ơn Trần Mạnh Hảo đã can đảm lột trần bọn thơ giả cho nhân dân xổ toẹt vào chúng.

    Trả lờiXóa
  19. Thơ trần gia thái dở hơi
    Thơ đây còn dở hơn nhiều

    Bình thơ ra dáng sĩ thi
    Vần thơ không hiểu nói gì ,bình thơ

    Trả lờiXóa
  20. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  21. Đả là nhà văn ,nhà thơ lại là cán bộ đương quyền của nhà cầm quyền đương thời,nhà cầm quyền là CS,cá nhân củng là đảng viên CS,thì thơ văn ấy chỉ tồn tại thời CS thôi.Viết ra củng chỉ tô hồng cho chế độ CS,ai viết trái với CS thì ta đây phải bôi bác nói xấu lại thôi dù là bật trưởng thượng đi trước .Ăn cây nào rào cây nấy mới là trung thành,có chết củng nên chết chung ,dù biết rằng chết xuống địa ngục phải không nhà thơ,nhà văn Trần Gia Thái .

    Trả lờiXóa
  22. Uhm....! Thơ gì mà giống văn tế quá !

    Trả lờiXóa
  23. Mới biết và đọc Dân làm báo, anh Ba Sàm, Quê choa, ... từ khi có những cuộc biểu tình yêu nước, nhưng phải công nhận một điều : Dân Làm Báo có nhiều tay viết cự phách không chê vào đâu được ! tự trách làm sao trước kia không biết được những trang này. Từ đó biết thêm bao người viết hay như Huy Đức, Trần Mạnh Hảo, ....nhiều lắm. Và còn nhiều bài của những người dân Vô danh hay quá. Trong dân có biết bao tài năng mà họ không biết dùng người. Quanh quanh ba cái ông Hữu Thỉnh nhạt nhòa sáo rỗng.
    Xin cám ơn tác giả Trần Mạnh Hảo về mấy bài bác bình luận phân tích hay quá.
    Thôi kệ họ in thơ cứ việc in , chắc chẳng ai mua đọc đâu loại thơ ấy, thời gian đâu mà đọc những cái vô vị ấy cho phí mắt ...Chắc tác giả dùng để tặng thôi, tặng mỗi người quen 10 cuốn hehe
    Họ tâng nhau cũng kệ họ thôi...

    Chỉ có điều buồn ấy là : Mong họ hãy đừng có dùng ngôi đền thi ca để mưu toan tính toán cho những Danh vọng , tiền tài , chức tước,mưu mô...vì thơ là lãnh địa cao quí không phải đất dành cho cái đó, dành cho những tráo trở lươn lẹo trong đờì ( 2 phóng sự truyền hình HN vu khống, đổi trắng thay đen của Trần Gia Thái đối với những con người trong sáng yêu nước đến da diết trong các cuộc biểu tình là một minh chứng rõ nhất )

    Trả lờiXóa
  24. Thái chắc là đạo hàm bậc nhất của Tố Hữu,chúc mừng Thái!

    Trả lờiXóa
  25. Nhà thơ Trần Tha Giáilúc 10:22 29 tháng 9, 2011

    Cho dù Tòa án quận ĐĐ xét xử vụ kiện tội vu khống của Trần Gia Thái với các Nhân sỹ kết quả như thế nào, nhưng chỉ với bài viết này của Trần Mạnh Hảo, trong lòng bạn đọc, các Nhân sỹ đã thắng kiện ngay từ bây giờ.
    Nhục,nhục quá cho dòng họ Trần Tha Giái!
    Sổ phong quỷ của DLB lại thêm một con quỷ đội lốt văn thơ.
    Hoan hô Nhà thơ- Nhà phê bình Trần Mạnh Hỏa, ấy, xuỵt... Trần Mạnh Hảo!

    Trả lờiXóa
  26. TRẦN MẠNH HẢO QUÁ GIỎI.NHỮNG NGƯỜI BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC HẾT SỨC CẢM ƠN NHÀ THƠ,NHÀ PHÊ BÌNH,TIỂU LUẬN TRẦN MẠNH HẢO . ÔNG LÀ BẬC CÓ TẦM CAO TRÍ THỨC XUẤT SẮC CẢ TRÊN LĨNH VỰC VĂN HỌC,TRIẾT HOC CHÍNH TRỊ CỦA ĐẤT NƯỚC NÀY!!!!!!

    Trả lờiXóa
  27. Kẻ xôi thịt ngo ngoe chính trị,nhân cách người không trọng làm chi.Miếng ăn đè nặng trong đầu,trắng đen mờ mịt cúi đầu nịnh trên.

    Trả lờiXóa
  28. Mới biết và đọc Dân làm báo, anh Ba Sàm, Quê choa, ... từ khi có những cuộc biểu tình yêu nước, nhưng phải công nhận một điều : Dân Làm Báo có nhiều tay viết cự phách không chê vào đâu được ! tự trách làm sao trước kia không biết được những trang này. Từ đó biết thêm bao người viết hay như Huy Đức, Trần Mạnh Hảo, ....nhiều lắm. Và còn nhiều bài của những người dân Vô danh hay quá. Trong dân có biết bao tài năng mà họ không biết dùng người. Quanh quanh ba cái ông Hữu Thỉnh nhạt nhòa sáo rỗng.
    Xin cám ơn tác giả Trần Mạnh Hảo về mấy bài bác bình luận phân tích hay quá.
    Thôi kệ họ in thơ cứ việc in , chắc chẳng ai mua đọc đâu loại thơ ấy, thời gian đâu mà đọc những cái vô vị ấy cho phí mắt ...Chắc tác giả dùng để tặng thôi, tặng mỗi người quen 10 cuốn hehe
    Họ tâng nhau cũng kệ họ thôi...

    Chỉ có điều buồn ấy là : Mong họ hãy đừng có dùng ngôi đền thi ca để mưu toan tính toán cho những Danh vọng , tiền tài , chức tước,mưu mô...vì thơ là lãnh địa cao quí không phải đất dành cho cái đó, dành cho những tráo trở lươn lẹo trong đờì ( 2 phóng sự truyền hình HN vu khống, đổi trắng thay đen của Trần Gia Thái đối với những con người trong sáng yêu nước đến da diết trong các cuộc biểu tình là một minh chứng rõ nhất )

    Trả lờiXóa
  29. Đọc thơ TGT tôi có linh cảm TGT đã đắc đạo rồi. Ý thơ "vút cao", không như những suy nghĩ, suy luận "đời thường", do đó ngay cả người Việt, đọc tiếng Việt cũng không thể nắm được cái "thần" của TGT. Hay quá, tuyệt quá!!! Văn chương cũng là nơi "dạy dỗ" con người thì những người như TGT cũng đã được tích cóp những "tinh d.ch" để bước lên. Hoan hô TGT, ủng hộ TGT, tôi sẽ cố gắng bán hết những đồ vật trong gia đình để sưu tầm hết tập thơ "xuất hồn" này để ... ĐỐT ĐI vì tôi chỉ muốn bảo vệ "tượng thần" của tôi mà không muốn người khác chia sẻ. ĐỐT ĐI thì cũng đau nhưng ĐỠ KHỔ. Thiện tai.

    Trả lờiXóa
  30. Đúng là một kẻ bất tài, vô liêm sỉ... Xin đừng xả rác vào tiếng Việt như thế, ông Gia Thái.

    Trả lờiXóa
  31. Ông cha ta có câu " Ăn cơm chúa , phải múa tối ngày " . Các Bác khó tính quá không khéo lại vào tròng " Ăn cơm nhà , vác ngà voi "

    Ba chuyện Văn chương vớ vẩn như ruồi bu kiến đậu ở thời buổi nhiểu nhương , nói cho lắm chẳng ra con giáp nào cả

    Trả lờiXóa
  32. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  33. da ta cac bac da mo mat cho dan

    Trả lờiXóa
  34. Không đồng tình với cách xưng hô Chúng tôi mặc dù khâm phục bác Hảo. Tôi nghĩ xưng hô Chúng tôi chỉ có ý nghĩa cho sự sợ hãi trách nhiệm và thiếu tự tin. Cái chủ nghĩa tập thể nó tạo ra điều đó. Cách xưng hô dõng dạc "tôi": tôi nghĩ, tôi nói rằng, theo tôi, quan điểm của tôi... thể hiện trách nhiệm cao hơn rất nhiều và một khía cạnh nào đó nó đàng hoàng, rõ ràng hơn. Chứ cá nhân mà cũng xưng "chúng tôi" thì tôi thấy khó chịu lắm.

    Trả lờiXóa
  35. Xin có đôi lời phản biện. Ở đây, tôi không bàn chuyện TGT tư cách như thế nào, thơ TGT hay hay là dở. Tôi chỉ thây cái phần TMH nhận xét về "tuyên ngôn nghệ thuật" của TGT là không đúng. Không rõ là TMH không hiểu hoặc cố tình không hiểu hay vì tôi dốt nát nên hiểu khác. Cụ thể:
    - Câu thứ nhất tôi hiểu ý ông TGT là: để có một tác phẩm văn học nghệ thuật ra đời thì ngoài bản thân tác giả còn phải có biết bao nhiêu sự vun đắp bồi bổ tích nạp ghê gớm (của những người khác)
    - Câu thứ 2: "Những đóng góp ấy..." chính là sự vun đắp nêu trên chứ không phải là "thành công của tác phẩm văn học nghệ thuật" như TMH giải thích.
    - Do vậy câu thứ 3 phải hiểu là những đóng góp của người thân, bạn bè của TGT đối với tập thơ trở thành vô hình vì quá lớn lao chứ không phải là tác giả tự nhận tập thơ của mình quá lớn lao.
    TMH có thể không đồng tình với CNCS vì những khiếm khuyết, sai lầm của nó nhưng chính TMH cũng đang mắc những sai lầm tương tự đấy.

    Trả lờiXóa
  36. Xin có đôi lời phản biện. Ở đây, tôi không bàn chuyện TGT tư cách như thế nào, thơ TGT hay hay là dở. Tôi chỉ thây cái phần TMH nhận xét về "tuyên ngôn nghệ thuật" của TGT là không đúng. Không rõ là TMH không hiểu hoặc cố tình không hiểu hay vì tôi dốt nát nên hiểu khác. Cụ thể:
    - Câu thứ nhất tôi hiểu ý ông TGT là: để có một tác phẩm văn học nghệ thuật ra đời thì ngoài bản thân tác giả còn phải có biết bao nhiêu sự vun đắp bồi bổ tích nạp ghê gớm (của những người khác)
    - Câu thứ 2: "Những đóng góp ấy..." chính là sự vun đắp nêu trên chứ không phải là "thành công của tác phẩm văn học nghệ thuật" như TMH giải thích.
    - Do vậy câu thứ 3 phải hiểu là những đóng góp của người thân, bạn bè của TGT đối với tập thơ trở thành vô hình vì quá lớn lao chứ không phải là tác giả tự nhận tập thơ của mình quá lớn lao.
    TMH có thể không đồng tình với CNCS vì những khiếm khuyết, sai lầm của nó nhưng chính TMH cũng đang mắc những sai lầm tương tự đấy.

    Trả lờiXóa
  37. @ nặc danh 8:45
    Dân kỹ thuật? trường nào vậy? Cao Thắng hay Don Bosco?

    Trả lờiXóa
  38. Cảm ơn NV. Trần Mạnh Hảo đã có bài viết rất hay, đúng lúc vừa để khẳng định sự trong sáng, chân chính của các nhà Trí thức lão thành VN và vừa vạch mặt cái bọn giả danh nhà văn kia trước bàn dân thiên hạ.
    Chẳng còn gì để nói với 3 cái loại giả danh nhà văn như Hữu thỉnh và T.G.Thai, một lũ ăn bám nhân dân.

    Trả lờiXóa
  39. Gửi tới TGT:

    Sư chẳng gia sư
    Người chẳng ra người
    Chỉ thấy một kẻ u mê chữ nghĩa
    Thơ của ngươi hay nồi lẩu nhân tâm.

    Trả lờiXóa
  40. Chỉ cần nghe qua những lời "kết tội" hết sức vô văn hóa của ông TGT đối với những bậc nhân sỹ, trí thức rất xứng đáng được tất cả mọi người kính trọng về tuổi tác, kiến thức, công lao đóng góp cho đất nước, thì người ta cũng có thể hiểu được khá chính xác nhân cách của cái vị thuộc hàng "mẫu nghi thiên hạ" kiêm nhiều chức, mà oái oăm lại độc những chức có quan hệ chặt chẽ với nền văn hóa của dân tộc,của thế giới.
    Tất nhiên đây là một hành động cá biệt. Nhưng nếu các nhà nghiên cứu về đạo đức học quan tâm đến vô số hành đông cá biệt tương tự như thế này, thì cuối cùng có thể dần vạch ra được những nguyên nhân của tình trạng đạo lý, nếp sống... của xã hội đang xuống cấp.

    Trả lờiXóa
  41. @Một con Cừu,
    Tôi đọc đoạn văn của TGT thấy nó kỳ kỳ, nên khi NV.TMH phân tích tôi không nghi ngờ gì. Sau khi đọc đoạn ý kiến của bạn, tôi đọc kỹ lại thì thấy đoạn văn của TGT "kỳ thật".
    Chúng ta có thể hiểu ý của tác giả nhưng giả sử đã là nhà văn thì trong lời mở đầu, lời giới thiệu không thể nào cẩu thả như vậy được. Ngoài lỗi chấm, phẩy, viết hoa thì câu không đủ, ví dụ: ...vượt trên, vượt xa ... cái gì (Objective), rồi mới trở thành ...vô hình được chứ! đoạn kế tiếp rất vô duyên ... "Chỉ những người coi nhẹ chữ TÔI mới nhận biết được" là sao? đang nói về công sức lớn lao của những người giúp đỡ mình nói như thế người đọc ko hiểu và sai ngữ pháp, sai ý ... nói chung một đoạn văn ngắn nhưng cái sai thì rất dài.
    Tôi cũng ko đồng ý với NV.TMH về cách diễn giải chữ "chúng tôi" thay cho "Tôi". Nhưng OK, đó có khi là văn hóa vùng miền.

    Trả lờiXóa
  42. Trả lời với hai bác: (năc danh 12h21 ngày 29/9/11 và Niềm hi vọng 13:49 cùng ngày) Cách xưng hô " Chúng tôi" như của tác giả TMH là đúng đấy.Đó mới tuân thủ "phương châm hội thoại" , mà nếu các bác có thể xem lại chương trình học ở cấp 2( có gì không phải thì xin lỗi nhé)

    Trả lờiXóa
  43. @Niemhyvong
    "Chỉ những người coi nhẹ chữ TÔI mới nhận biết được"
    Đoạn này thì TGT muốn khoe rằng ông ta là người coi nhẹ cái TÔI, biết nghĩ về người khác nên mới nhận ra công lao vun đắp của những người khác đấy mà, có gì đâu mà không hiểu.
    Nhưng đấy là ông ta tự nhận thôi, còn tôi thì nghi ngờ điều đó (xã hội giờ nhiều người như vậy lắm - "Miệng nam mô, bụng bồ dao găm")

    Trả lờiXóa
  44. thơ hay chẳng có chức gì
    thơ tững lắm chức hóa thành thơ điên
    điên vì nhiều chức nhiều quyền
    cho nên nói dại y như là kẽ điên./.

    Trả lờiXóa
  45. Tôi cũng gặp lối xưng hô đó trong cách viết comment, và hơi ngạc nhiên , về sau quen, và hiểu đó là lối xưng hô khiêm tốn Có lẽ đó là văn hóa vùng miền ( "chúng tôi" trong cách viết thay vì "tôi")

    Từ nay các bài bình luận của bác Hảo, có tôi ủng hộ nên hehe, bác cứ dùng đại từ " chúng tôi " bác nhé.

    Trả lờiXóa
  46. Thơ của ông Trần Gia Thái có khác gì thơ "Lê Đọp"

    Trả lờiXóa
  47. Ông Trần Giá Thái này làm thơ cũng như kiểu nhạc trẻ bây giờ ấy. Hát cứ như đọc, toàn chữ là chữ mà chẳng thấy nghĩa. Có đọc đến 100 lần cũng chẳng thuộc nổi thơ của ông Thái. Cái này có lẽ dành cho những ai bị chứng mất ngủ thì nên mua đọc.

    Trả lờiXóa
  48. CHẾ ĐỘ VÔ LUÂN CŨA ĐĨNH CAO TRÍ TUỆ TRONG THỜI ĐẠI ĐỒ ĐỄU CHĨ SÃN SINH RA NHỮNG CÁI MÁY ĐẦN NHƯ NHAU,HỌ KO BIẾT LUÂN THƯỜNG ĐẠO LÝ NHÂN CÁCH CŨA TỖ TIÊN NƯỚC VIỆT ,VÀ HỌ CHĨ CÓ TÀI SINH RA NHỮNG KẼ LỪA ĐÃO RỐI TRÁ ,VÀ SIÊU ĐẴNG NHẤT LÀ CHẾ ĐỘ ĐẼ RA NHỮNG KẼ THAM NHŨNG ĐỤC KHOÉT CỰC KỲ THÔNG MINH -ĐAU LẮM THAY ĐỒNG BÀO ƠI ***

    Trả lờiXóa
  49. Nhà thơ Trần Gia Thối thì hay hơn,ôi những vần thơ CS!

    Trả lờiXóa
  50. Đúng với ý của ND 17:02 thơ này là thơ ráp của người trẻ!

    CÁc vị sao cứ phê bình mãi về chữ viết "chúng tôi" của ông TMH vậy?
    Chắc các vị quên rồi, khi muốn viết một văn bản , hoặc môt lá đơn ,hoặc với một đối tương đáng được tương kính, người ta thường dùng chữ "chúng tôi" thay cho cái "tôi" không được lịch lãm cho lắm.
    Cũng có thể đó là cách hành văn giống trong Pháp ngữ họ dùng chữ "Nous"
    thay cho chữ "Je".

    Tôi cũng làm thơ con cóc, nhưng không sao vì tôi là một người tầm thường. Nhưng ông TGT là một người nắm hàng lô chức vụ về văn học, báo chí truyền thông mà làm thơ kiểu này thì thật là đáng xấu hổ!

    Ông TMH thì phê bình thơ qúa siêu rồi, lúc mới đọc mấy dòng thủ bút của "thiên tài cao vút" TGT tôi thú thật là văn chương của ông tối om om, khiến tôi phải đốt đèn dầu lên mà vẫn phải chết khiếp vì đọc thấy ông đã tự phong thánh cho thơ của ông!
    Tôi tuy dốt nhưng cũng thấy thơ của ông chẳng có thể cho vào thể loại nào? Chẳng có vần có vận, chẳng phải là thơ tự do!
    Chắc ông TGT tưởng là thơ tự do là mình cứ phăng ngang nói ngang là "tự động" nó biến thành thơ tụ do hay sao?
    Tôi "ưng ý" nhất là "cái câu":

    "Gió bão nắng mưa nóng lạnh đội lên từ sâu thẳm đất hay NGỒN NGỘN kéo về từ vũ trụ bao la!"

    Giời ơi! Xin mượn giong bình thơ của "ngài" Hữu Thỉnh,chỉ có lời Hữu Thỉnh mới lột tả được ý thơ này!

    Với câu thơ 22 chữ dài bất tận không cần chấm, phẩy TGT đã chạy một mạch với sức thơ "dũng mãnh" đem đất trời vận chuyển khí hậu vào "vũ trụ" một cách rất là "NGỒN NGỘN" ý thơ!!!!!!!

    Cám ơn ông Nguyễn Mạnh Hảo đã viết bài này chứ không khéo nhiều vị mua tập thơ về đọc lại bị tẩu hỏa

    Trả lờiXóa
  51. Toàn bộ ý thơ đều quy về một dòng chức danh in ở bìa.Vậy khi đọc dòng chữ đó xong thì vứt vào sọt rác vì đã biết trong đó viết gì rồi,vậy các Bác đọc làm chi cho mờ đôi mắt,cho lòng quặn đau!
    VN đang vào thời kỳ mà như Nguyễn bỉnh Khiêm đã tiên đoán:Ông già đi học chử,con nít để râu,thằng giữ trâu làm thầy...

    Trả lờiXóa
  52. Một tên trọc phú Trần Gia Thái mà cũng biết làm thơ.Hắn còn làm Giám Đốc truyền thanh,truyền hình Hà Nội thì Thủ Đô còn loại văn hóa nô dịch và và thối hoắc.

    Cho thằng Trân gia Thái xuống làm nhân viên đài truyền hình Trà Vinh và Sóc Trăng để anh em Miền Nam dạy nó đỡ ngu hơn.

    Cho TGT đi viết khẩu hiệu còn có thể tạm được,chứ thơ gì mà thua khẩu hiệu nữa.

    Trả lờiXóa
  53. đúng là không biết tên tác giả thì thôi chứ biết rồi cũng thấy mùi thum thủm như thơ vậy. cái chức danh hão cũng chỉ góp phần tăng thêm sự lố bịch.

    Trả lờiXóa
  54. Người yêu văn chươnglúc 21:43 29 tháng 9, 2011

    Trước hết xin bái phục bác Trần Mạnh Hảo đã dám đọc cái gọi là thơ của Trần Gia Thái. Với tôi thì chỉ cần nhìn thấy cái tên tác giả , tôi đã nhổ toẹt vào rồi. Giờ đọc bài của bác , buộc phải đọc các trích dẫn , đọc xong rồi tôi đang dị ứng khắp người đây. Giời đất thiên địa ơi ,cái gì mà thối thế. Tôi mà làm sao , tôi bắt đền bác đấy.

    Trả lờiXóa
  55. Cảm ơn Trần Mạnh Hảo đã làm rõ con người Trần Gia Thái. Đơn giản thơ của ông ta là "thơ lựu đạn" của con người cũng là lựu đạn.Thơ thẩn là vậy đó. Tiếc rằng ông ta lại là lãnh đạo tư tưởng của thủ đô. Ông ấy lãnh đạo đài gì nhỉ???

    Trả lờiXóa
  56. Trần gia thái và HỮU Thỉnh chia nhau trong nỗi tủi nhục của 3 miếng ăn chứ văn chương gì kiểu đó.Lại kiểu học cái đức cụ Nghị ngày xưa rồi đó"HẮN KHÔNG CÂNF BIẾT CHỮ "CHỈ NGỦ GẬT VÀ NGÁP VẶT THÔI".Chúng tôi những người vinh dự được làm nhiệm vụ mang những đứa con tinh thần được thai nghén và sinh nở 1cách thận trọng đáng nâng niu của những người nghệ sỹ tới các thế hệ hoc trò mà có những tác phảm như thế đạt giải thì hổ thẹn và nhơ nhuốc cho nền vh nước nhà quá!Cám ơn TRẦN MẠNH HẢO đúng là đẳng cấp văn chương ông đã làm cho cuôc thi hấp dẫn vào giờ sau của hậu trường.Nếu không có những bài viết của ông thì sân chơi ấy buồn biết mấy và chúng tôi cũng chỉ dừng lại ở những nhân cách từ giải mà thôi,buồn quá.ĐÚNG NÓI NHƯ NHÀ THƠ MAI HỒNG NIÊN tặng khi nhà thơ VIỆT PHƯƠNG vào hội nhà văn2010"Thôi đành vào hội cho vui=như là hội vật một thời ông cha"Có phải văn chương của thời mạt là vậy?!

    Trả lờiXóa
  57. Một mình ông Hửu Thỉnh đã làm chết bao nhiêu người , vì cười hết nước mắt.Nay lại thêm lê Văn Thảo , Trần Gia Thái chắc là chết toi cái nền văn học Việt Nam .

    Trả lờiXóa
  58. Cám ơn bác Trần Mạnh Hảo . Nhờ bác những người dân chúng tôi mới nhìn thấy được bộ mặt thật về vốn văn chương của những nhà "báo cô" của CS . đúng là cười ra nước mắt . Trần Gia Thái làm thơ theo " mốt thời đại " nghĩa là ngày nay có nhiều người sính thơ nên đi đâu cũng làm thơ , ngồi chỗ nào cũng làm thơ , đén cả đi... cũng nảy ra thơ . đến nỗi quê tôi kể cả ông làm nghề hoạn lợn cũng làm thơ . Trần Gia Thái lại còn hợm mình cho là sự cao siêu đến cả " vô hình " . Tôi lại sực nhớ câu chuyện về tay lái buôn đại bịp lừ nhà vua dệt bứ gấm vô hình cho vua mặc . vì trước đó lão lái buôn đã nói với vua là : " chỉ những kẻ dốt nát thì không thể thấy được bức gấm vô hình đó " vì thế khi vua mặc bộ quần áo may bằng gấm đó vào thấy c... tồng ngồng mà không dám kêu vì sợ mình là kẻ dốt nát . liên tưởng với cái " vô hình " của TGT cũng chỉ là tồng ngồng vậy thôi

    Trả lờiXóa
  59. Thơ của hắn cũng có tí tình ý ở một câu nhưng vẫn không đáng để đọc! Cái dở hơi là hắn giữ vị trí như vậy mà có cái kiểu thơ đó thêm cái kiểu tung hứng nhau như vậy thì thật là...! Thời thế này bao giờ mới khá hơn đây!

    Trả lờiXóa
  60. 1 hôm khi đang đi trên đường bỗng tôi gặp 1 thằng chạy xe ẩu tông vào mình, đã vậy đứng dậy nó còn ko xin lỗi tôi, tức quá tôi chửi nó 1 câu
    - Ê mày đây là ở tp "Hồ Chí Minh" nha mày, chứ ko phải ở trong "rừng" trong "rú" đâu mà chạy xe kiểu đó.

    Trả lờiXóa
  61. Tôi cá là Trần Gia Thái làm những bài thơ này khi đang uống bia ôm. Tửu nhập 'thơ xuất' và khi đọc lên được mấy 'ẻm' và các chiến hữu cùng ôm khen rằng 'hay quá xá là hay' nên tích cóp lại thành tập thơ 'lời nguyện cầu trước lửa'. Và chữ lửa ở đây phải hiểu là 'lửa dục vọng' đã làm cho nhà thơ TGT mụ mẫm cái đầu,tưởng tượng ra 'ẻm' mà mình đang ôm trong lòng là Đại Đức gì đó. Uống đã quá, chơi bời đã quá, nhà thơ phát điên lên nên làm luôn bài thơ điên.
    Một bài thơ thường ra đời trong một hoàn cảnh nào đó, cũng vậy thơ của TGT đều có 'hoàn cảnh riêng' không tiện nói ra, thành thử nó không ra văn mà cũng chẳng ra thơ. Nếu chúng ta hiểu được hoàn cảnh ra đời của từng bài thơ của TGT trong tập thơ 'lời nguyện cầu trước lửa', chắc chắn chúng ta sẽ thông cảm cho tác giả hơn là trách cứ (?).
    Còn nữa, TGT đang 'quyền cao chức trọng', thì thơ có dỡ một chút cũng chẳng sao bởi vẽ rắn thêm chân là chuyện thường ngày của bọn bồi bút để chứng minh rằng 'thơ như vậy mới là thơ'.
    Tôi cho rằng, thơ của TGT nên đưa vào sách giáo khoa lớp chồi, lớp lá gì đó đẻ các cháu tập đánh vần cho thông thạo tiếng Việt. Xin cám ơn.

    Trả lờiXóa
  62. Đúng là thời đại. Văn haY chử tốt mà phải ngồi nghe mấY thằng dốt nói bừa .Bởi VậY nên Xã hội suY đồi Về đạo đức. giáo dục thì ngàY một tệ hại...nghĩ mà buồn cho một đất nước mấY ngàn năm Văn hiến...thật cám ơn bác Trân Manh Hao đã dám nói thẳng ,nói thật

    Trả lờiXóa
  63. Nhà văng xuống hàolúc 04:38 30 tháng 9, 2011

    Thơ Bác Trần Gia Thái
    Có mùi hơi khai khái
    Dân quê gọi nôm na
    Đó là mùi nước đái

    Trả lờiXóa
  64. Các ông chê tui nhiều
    Tui càng được đảng yêu
    Đảng rõ hơn ai hết
    Tui theo đảng nói liều

    Trả lờiXóa
  65. Đảng biết được bao nhiêu
    nhưng đang có nhiều quyền
    có quyền là có tiền
    nên tôi bắn tiểu liên

    Trả lờiXóa
  66. Trương Duy Nhất nói giải thưởng Hồ Chí Minh nặng mùi?lúc 10:42 30 tháng 9, 2011

    Hãy nghe Trương Duy Nhất phóng viên báo Đại Đoàn Kết- lề phải, nay chuyển sang viết bờ nốc lề giữa (chân giữa) nói: nhiều giải thưởng trong đó có GIẢI THƯỞNG HỒ CHÍ MINH QUÁ NẶNG MÙI. Hi hi!
    Các bác nào bây giờ vào lăng viếng cụ nhớ đeo băng bịt mõm vào không có là bị thối người lây đấy nha.
    Vậy nếu tay "lều thơ" Phạm Tha Giái này thích mùi Hồ Chí Minh thì cớ sao ông Trần Mạnh Hảo lại cản mũi kỳ đà? Cho cả giải đầy đủ cả củ cả rễ đi.

    Written by truongduynhat on Time posted: 12:00 am30 September 2011-Total:1,137 views

    ...Trong khi những giải thưởng nhà nước (gọi là giải chính thống), thậm chí cả giải Hồ Chí Minh ngày một nhạt, chán, lời ra tiếng vào và quá nặng mùi, thì việc ra đời các giải thưởng văn học tư nhân như Bách Việt, Làng Chùa, Lá Trầu, Trần Nhương… là đáng cổ vũ, khích lệ, nó tạo thêm một món ăn lạ và một sân chơi mới cho văn giới. (Hết trích)

    Trả lờiXóa
  67. Lạ nhỉ?
    Dũng cảm nhỉ...
    Hoan hô ông Trương Duy Nhất!

    Trả lờiXóa
  68. Ông Trương Duy Nhất nói ông "tuy không mới nhưng có góc nhìn khác" vì vậy tuy lâu nay Đảng vẫn có cách nhìn cũ về Bác Hồ là không có "mùi" thì riêng ông lại khác, Bác Hồ có "mùi". Thậm chí còn "nặng mùi" nữa.

    Trả lờiXóa
  69. NHÌN HÌNH ẢNH CỦA BÀI MÀ TÔI THẤY KINH TỞM CHO CẢ TRANG BÁO TÔI CHỈ LƯỚT QUA CHỨ KHÔNG DÁM NHÌN,TÔI MONG RẰNG NHỮNG BÀI VIẾT SAU THÌ CÓ SỬA ĐỔI...
    TÔI CŨNG CHƯA ĐỌC BÀI NÀY MÀ CHỈ GỬI LỜI NHẮN NHƯ VẬY MONG QUÝ VỊ THÔNG CẢM.
    XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN.!

    Trả lờiXóa
  70. Tôi sẽ đặt hàng " Máy làm thơ " đem bán cho ông Hữu Thỉnh với Gia Thái cho ông TMH thất nghiệp chơi .Nhưng dưới mỗi bài thơ luôn hiện lên hàng chữ không cách chi xoá được .
    Thơ người máy NHT .
    Thơ người máy TGT .

    Trả lờiXóa
  71. Hữu Thỉnh khen thơ Trần Gia Thái nghe giống như mấy "cụ" Ba Đình bảo nhau : -Thịt lợn nấu giả cầy chúng mình ăn như chó nhẩy .
    Cũng giống như một buổi họp mấy "cụ" quên "đeo kính",tròn mắt nhìn :
    - Ôi Phóng ơi , lóng em dài như hotgirl .

    Trả lờiXóa
  72. Ối ông Trần Mạnh Hảo và mấy ông bình loạn ơi ! Các ông chẳng nghĩ rằng TGT đang tạo ra một phong cách thơ mới - Cộng sản thời bình đấy !Những từ ngữ và phong cách trình bày trong thơ của Nguyễn Duy rất đặc biệt nên đã gây được tiếng vang lớn. TGT nay cũng thế, dẫu sao thơ của ông cũng đã có tiếng vang rùi còn gì. Mặt khác, tâm hồn thơ của TGT là cao vút lên trên tất cả và mang cái "ĐIÊN" trong lòng thì các bác làm sao mà hiểu được mà bình. Theo tôi, tập thơ này cần phải được lưu hành và lưu trữ bảo mật.

    Trả lờiXóa
  73. "Nền văn học quốc doanh đang bị thao túng bởi những trùm sò mang động cơ phi văn học; bởi những mưu mô chạy giải; bởi những ban giám khảo gà mờ hay tư túi xét người không xét tác phẩm; những giải thưởng hàng nghìn tỉ đồng đang bị hội chứng ngụy văn chương làm hoen ố." (TMH)
    Nhận xét trên đây của ông Trần Mạnh Hảo chẳng phải là phát hiện mới mẻ gì. Nó vốn là như thế. Thêm một thi sĩ Trần Gia Thái nữa trong nên văn học quốc doanh thì đã sao?

    Trả lờiXóa
  74. Thêm một thi sĩ Trần Gia Thái nữa trong nên văn học quốc doanh thì đã sao?
    Ý tôi muốn nói "Thêm một thi sĩ Trần Gia Thái giành được các giải thưởng cao quý của nền văn học quốc doanh nữa thì đã sao?"

    Trả lờiXóa

  75. Nhà Thơ Ba Lê xin mãi mãi làm Cu Ba thức « gác mãi »... Lý Nhã Kỳ như ri …
    =====================



    Xin chọn em … đôi nhũ hoa diệu Kỳ !

    Tên cùng Chàng Râu kẽm vừa ra đi

    Đôi mắt Sơn Tây trên dung nhan chẳng có

    Ngực khủng hàng hiệu mát mẻ đến diệu Kỳ

    Đại sứ Du lịch xứ Việt thế này AI chẳng đến !

    Mơ màng chút Hạ Hồng tình dục li ti

    Tiếng Anh hơn bác Lại Văn Sâm một tí

    Cu Ba thức « gác mãi »... Lý Nhã Kỳ như ri …




    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    he he he ! Be be be !!

    Trả lờiXóa
  76. Kính gửi Dân Làm Báo
    Theo ý ngu muội của thảo dân để rõ trắng đen xin lập một thăm dò dân ý xem gồm 3 lựa chọn:
    1. Hay
    2. Dở hơi bốc mùi thum thủm
    Kẻo khổ thân "ĐAI SU HÀO TRẦN GIA CHÉM" à quên TG Thai nhưng tôi tin phương án 1 sẽ có chắc chắn 1 phiếu chính là của tác giả

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn