Quê Hương

Trần Quốc Việt (danlambao)
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Đảng thôi...

*

(Phỏng theo bài thơ "Quê hương" của Đỗ Trung Quân)

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy cố yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng vui nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho quan trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về nặng tập trên vai

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con ngóng thèm thuồng
Quê hương là con đò nhỏ
Sương rơi chờ khách đêm khuya

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về bóng đổ hắt hiu
Quê hương là vòng tay lạnh
Bơ vơ bao kẻ bên lề

Quê hương là bến nước lạ
Phận gái trôi dạt trời xa
Quê hương là luồng cá bạc
Máu rơi thấm đẫm khoang thuyền

Quê hương là ngày mưa lớn
Thương cha vất vả trên đường
Quê hương là đêm trăng lạnh
Em thơ ngủ mệt bên thềm

Quê hương nếu ai lên tiếng
Sẽ không thoát khỏi lao tù
Quê hương nếu ai hờ hững
Tủi lòng lịch sử ngàn xưa

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Đảng thôi

Trần Quốc Việt (danlambao)
danlambaovn.blogspot.com

18 Nhận xét

  1. DOC BAI NAY MA NUOC MAT ROI.

    Trả lờiXóa
  2. sao Quê Hương của bác Quân với bác Việt khác nhau thế nhờ??

    Trả lờiXóa
  3. Một Đất Nước có hai quê hương :
    Quê hương cuả những con yêu của mẹ ,
    Quê hương của thằng bán Mẹ , bán Cha .
    Một Đất Nước có hai Tổ Quốc :
    Tổ Quốc Việt Nam từ ngàn đời bất khuất ,
    Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa của Đảng và Bác Hồ .
    Hai quê hương , hai tổ quốc đối chọi nhau như Thiên Đàng và Hoả Ngục .
    Hãy chọn cho mình một quê hương , một tổ quốc .
    Thiên đàng hoả ngục hai bên ,
    ai khôn thì dại , ai dại thì khôn !....

    Trả lờiXóa
  4. “Quê Hương” hai chữ chiêu bài!

    Ngô Minh Hằng

    Quê hương là gì hở đảng?
    Khi mà đảng giết tin yêu
    Nếu quê là “vòng tay ấm” ( 1)
    Sao dân bỏ nước, đi nhiều???
    Quê hương: đảng giăng bẫy mật
    Cho dân cay đắng từng ngày
    Quê hương đảng gieo độc chất
    Trồng người từ tuổi thơ ngây!!!
    Quê hương, dân lành, đảng giết
    Đầu dân, bêu ở cuối đường
    Máu dân đảng không thương tiếc
    Xác dân đảng dấp bờ mương
    Quê hương : nhà tù lớn nhỏ
    Khắp cùng thành thị, thôn trang
    Còn kia lá cờ máu đỏ
    Là còn đau đớn kinh hoàng!
    Quê hương xưa là tổ ấm
    Nhưng nay đảng phá tan tành
    Dâng Tàu Nam Quan, Bản Giốc
    Không màng ô nhục sử xanh!
    Quê hương: nghẹn ngào tiếng nấc
    Của bao thế hệ lương dân
    Đảng trưng chiêu bài, quỉ thuật
    Đảo điên, ngu mị, vô thần!!!
    Quê hương: đỉnh cao tham nhũng
    Lừa dân, cướp đất, cướp nhà
    Đảng chiếm thành đô, nhung gấm
    Xua dân núi thẳm rừng xa!
    Quê hương, đảng gây băng hoại
    Tạo ra đủ kiểu bụi đời
    Ai yêu quê hương chủng loại
    Án tù, đảng nhốt khơi khơi...
    Quê hương, diệt trừ tôn giáo
    Sống còn, chỉ đạo quốc doanh
    Mưu gian, đảng luồn vào đạo
    Vu oan, hại kẻ tu hành!
    Quê hương: độc tài còn đó
    Là còn nanh vuốt bạo tàn
    Dân còn đau thương khốn khó
    Quê còn lạc hậu lầm than!!!
    Đảng lấy chiêu bài tổ quốc
    Manh tâm dụ kẻ dại khờ!
    Và đảng bày mưu lập chước
    Nói điều lừa mị, ru mơ!
    Đảng bảo: quê hương, phải nhớ (2 )
    Về nguồn như trẻ về nôi!
    Đảng bảo: quê hương có một (3)
    Yêu quê, ta phải tô bồi!
    Nghĩa là về xây dựng đảng
    Đem tiền nuôi đảng dài ngôi
    Đồng thời, đem về chất xám
    Nếu không, chẳng lớn thành người!!! (4)
    Tránh xa, hỡi người tuổi trẻ
    Đừng tin mà nát tương lai
    Đảng lừa dân bằng bánh vẽ
    Vắt chanh, triệt hạ nhân tài!


    Ngô Minh Hằng

    1, 2, 3 & 4: Ý thơ của Đỗ Trung Quân.

    (Theo Web Nguyệt San Việt Nam online)

    Trả lờiXóa
  5. Quê hương như Hằng và thơ
    Ai còn mong ngóng ước mơ trở về .

    Ngày anh đi vì người bỏ cuả ,
    vẫn nhớ quê đau đáu cõi lòng
    Đất tanh tưởi máu người lợm giọng.
    Cầu xin sao sương gió sẽ xoá nhoà,
    Cộng hồi tâm , ta xí xoá bắt tay nhau .

    Mấy chục năm rồi ,bên ấy còn Xã Nghiã ?
    Ta muốn trở về xây dựng lại quê hương .
    Ta còn anh còn Chị còn người Thương.
    Sao quên được những tháng năm êm ả !

    Ta phải làm gì cho trời Nam cố Quốc ,
    Mẹ có biết chăng con nhớ lắm quê hương !

    Trả lờiXóa
  6. Ai cũng biết khế có thể chát. Khế có thể chua.
    Nhưng không biết khế ngọt lại có dư vị ngậm ngùi đến thế.
    Không ai không thương cây khế của Ngoại trồng.
    Không ai không nhớ mùi sữa đòng đòng của lúa mới đâm bông.
    Không ai ra đi mà không có lúc quay đầu nhìn lại.
    Nhìn lại, để nhìn thấy chính mình.
    Thấy mình lủi thủi trên hành trình trồng 1 cây khế mới.

    Đây là những hành trình xót xa nhất của 1 phận người. Chấp nhận đối mặt với cái chết, bỏ lại hết, không chỉ của cải hay nhà cửa, (nếu như mà còn), không chỉ những tình cảm đan bện tạo thành trái tim của 1 con người, người đi bỏ lại cả quê hương và quá khứ, bỏ lại cả ngôn ngữ và thói quen, bỏ lại cả cây khế ngọt, bỏ lại cả vầng trăng trên mái ngói xưa và hương thơm từ những cây cau trổ bông trong cơn mưa nhẹ. Bỏ lại cả những con cá lia thia tím ngắt mới xúc trong đìa...
    Bỏ lại...

    Bỏ lại hết, chỉ mong đánh đổi lấy 1 điều : Tự do.
    Tự do sống như mình muốn sống.
    Tự do nói điều mình muốn nói.
    Tự do làm cho đời sống của mình tốt đẹp hơn.
    Tự do sống như một con người.
    Họ đã đến nước Mỹ với 2 tay không và tấm lòng như vậy...

    Sẽ không ai có thẩm quyền hơn 1 Tổng Thống Mỹ để nói về dân Mỹ, Thomas Jefferson, sau là Tổng Thống thứ 3 của Mỹ viết : "những người làm cuộc hành trình đến đất nước này, đều có quyền mà thiên nhiên ban tặng, họ có quyền rời bỏ quê hương mà họ đã sinh ra bởi tình cờ, do định mệnh, để tạo dựng 1 quê hương mới... bằng lựa chọn."

    Chắc không phải hỏi vì sao người ta buộc phải bỏ lại cây khế ngọt...
    Xin xem cả bài ở đây :
    http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/square1-thoi-chau-my-chuan-bi-lam-nuoc-my-2

    Trả lờiXóa
  7. Bật tiếng khóc cho vầng trăng quê hương bị nghẽng !
    Áng mây đem,che phủ cả bầu trời.
    GIẶC kéo về mở trò chơi giải phóng .
    Có giải gì đâu,chỉ thấy giải phóng mặt bằng.
    Đảng ta đó nay ló ra ngàn mắt !
    Đảng ta đây,nay đủ xương sắt gan đồng.
    Trăm ngàn mắt dõi trông chống đảng ;
    Xương sắt gan đồng,Tàu cộng phủ giăng .
    Quê hương lần lần mất đất .
    Biển mênh mông,giặc chiếm đến lúc chẳng còn.
    Máu đổ xuống,từ biên cương,từ Biển đảo.
    Vận nước,làm người Dân sao lại yên lòng !
    Ông lão nhìn dòng cữu long,lòng nhớ ngày dậy sóng.
    Bà già nhai trầu,bên hiên vắng bóng trẽ thơ .
    Tiếng the thé,phụ nữ quê xách chai mua rượu chịu.
    Thanh niên bỏ ruộng nương ra tỉnh kiếm tiền.
    Thiếu nữ lấy chồng xa,lấy tiền nuôi mẹ.
    Cảnh quê nay sao lắm xót xa !
    Niềm nam tự hào nhiều cái nhứt.
    Nhứt lúa,nhứt cá ba sa,nhứt tôm cá xuất khẩu hàng đầu .
    Nhứt nghèo,nhứt thất học,nhứt nước Khổ .
    Quê hương tôi là chùm khế ngọt.
    Để trẽ thơ trèo hát mỗi ngày.
    Vàng vọt xanh xao gì thiếu chất.
    Quê hương chờ Dân Tộc đáp lời !(Dân tộc)

    Trả lờiXóa
  8. Que huong moi nguoi chi mot
    Nhu la chi mot...dang thoi.
    Hay vo cung ,tham thuy vo cung cau nay ma cac ong "chop bu" trong dang cong san Sang Trong Sinh...Hung Dung doc xong chac se tang cho ong Tran Quoc Viet cai huy chuong "yeu dang boi tinh" do nghe .Xin chia vui voi ban hihi.

    Trả lờiXóa
  9. Quê Hương
    =========



    Quê Hương chút khói lam chiều
    Quê Hương thương nhớ cô liêu vọng về
    Quê Hương tiếng địch sơn khê
    Quê Hương hương cốm tóc thề ngang vai
    Quê Hương quyện góc hình hài
    Quê Hương dậy sóng mây dài Hàn Giang
    Quê Hương đồng vọng mơ màng
    Quê Hương Bố Hạ mênh mang thiên đàng
    Quê Hương nhớ Cửa Ô sang
    Quê Hương phất phới cờ vàng quân ca
    Quê Hương đò xế quái tà
    Quê Hương Đà Nẵng chiều xa cõi người
    Quê Hương châu thổ xanh tươi
    Quê Hương lưu vực nụ cười Cửu Long
    Quê Hương sương khói tình trong
    Quê Hương chiều xuống đáy lòng Sông Hương
    Quê Hương Vỹ Dạ vô thường
    Quê Hương tiếng gọi kiều nương Cần Giờ
    Quê Hương mắt biếc Cần Thơ
    Quê Hương khói sóng lững lờ Kiên Giang
    Quê Hương cố quận giữa đàng
    Quê Hương vỡ lệ tình tang đàn bầu
    Quê Hương ly biệt mưa ngâu
    Quê Hương theo cánh mây sầu về quê
    Quê Hương tiếng sáo diều mê
    Quê Hương vẫn giữ lời thề sắt son
    Quê Hương vương vấn lòng con
    Quê Hương suối ngọt sông tròn biển xa
    Quê Hương che khuất chiều tà
    Quê Hương nhung nhớ lòng ta bồi hồi
    Quê Hương ngàn dặm xa xôi
    Quê Hương nay đã thật rồi xa quê
    Quê Hương miền cát trắng về
    Nha Trang Hòn Đợi vuốt ve Hòn Chồng
    Quê Hương núi Vọng Phu trông
    Quê Hương cánh nhạn cánh hồng vút bay
    Quê Hương có lũy tre gầy
    Quê Hương có bác giữ xây cầy bừa
    Quê Hương bát ngát làng xưa
    Quê Hương trầm xuống trăng vừa đang lên
    Quê Hương bom lửa vang rền
    Quê Hương dạ khúc tháp đền hồn quê
    Quê Hương mùa gặt lúa về
    Quê Hương xuân vũ giọt mê giọt mòng
    Quê Hương thơm ngát đêm trong
    Quê Hương đưa nhịp nỗi lòng thơ ngây
    Quê Hương chỗi nhịp giã chày
    Quê Hương vang mãi khoan hay khoan hò
    Quê Hương qua bắc Mỹ Tho
    Quê Hương chút gió gọi đò sang sông
    Quê Hương Yên Phụ Sông Hồng
    Quê Hương chút nắng Sài Gòn năm xưa
    Quê Hương Tô Thị tiếng mưa
    Quê Hương áo lụa duyên thừa Hà Đông
    Quê Hương Seine một dòng sông
    Paris muôn thuở bóng hồng Quê Hương
    Quê Hương ánh sáng Quê Hương
    Paris rộng lượng phi thường bao dung
    Paris đổ bến ngàn trùng
    Quê Hương xin chọn tình chung thủy này
    Quê Hương chớm gió heo may
    Mùa Thu đã chết bên này Sông Seine
    Bên kia Hồ Tháp hương sen
    Bên bồi bên lở nỗi lòng Paris
    Vĩnh Long thôn nhạn hồng di
    Sóc Trăng kinh lạch (dậy) xuân thì Cà Mâu
    Quê Hương một góc trời sâu
    Quê Hương tranh mái đượm mầu khói lam



    L’Île de Ré 02 tháng 5 năm 2002
    Nguyễn Hữu Viện

    Trả lờiXóa
  10. Quê Hương và Chủ Nghĩa

    Nguyễn Quốc Chánh, Saigon

    Chủ nghĩa dạy em, thù hận hờn căm
    Chủ nghĩa dạy em, độc ác bất nhân
    Chủ nghĩa dạy em, lọc lừa xảo trá
    Chủ nghĩa dạy em, dối gian trăm ngả
    Chủ nghĩa dạy em, bội phản vong ân
    Chủ nghĩa dạy em, giết chết lương tâm
    Chủ nghĩa dạy em, vô thần đấu tố
    Chủ nghĩa mù, rước voi dày mả Tổ
    Chủ nghĩa ngu, thờ đồ tể ngoại bang
    Chủ nghĩa bưng bô, xây dựng thiên đàng
    Chủ nghĩa lừa em, những con bò sữa
    Chủ nghĩa bất lương, ma cô nhà chứa
    Chủ nghĩa tú bà, dụ dỗ thơ ngây
    Chủ nghĩa cò mồi, vơ vét luôn tay
    Chủ nghĩa cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
    Chủ nghĩa lưỡi câu, móc mồi dân tộc
    Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự do
    Chủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nô
    Chủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống

    Ai nhân danh hạnh phúc
    Thứ hạnh phúc ngục tù
    Ai nhân danh dân chủ
    Thứ dân chủ si ngu
    Ai nhân danh chân lý
    Thứ chân lý đui mù
    Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghĩa,
    Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
    Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
    Sự thật đó có làm em đau nhói ?
    Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
    Chồn cáo kia có rình rập trước sau
    Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
    Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
    Em đứng lên như đại dương dậy sóng
    Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
    Những tượng hình, chủ nghĩa, phải tiêu tan
    Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,
    Em bây giờ khôn lớn
    Mắt rực lửa yêu thương,
    Biết đâu là sự thật
    Em tìm thấy con đường.
    Tự-Do sẽ nở hoa
    Trên quê hương khốn khó
    Anh như con ngựa già
    Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
    Đốt những đám cỏ khô
    Dọn đường cho em đi làm lịch sử

    Em hãy ngồi xuống đây
    Anh kể câu chuyện này
    Trên cánh đồng cỏ cháy
    Ngậm ngùi như khói bay
    Con ngựa già một đời
    Chưa thấy được ngày vui
    Mắt mỏi mòn trông đợi
    Những mầm cỏ xanh tươi.
    Đã bao nhiêu năm rồi
    Hướng nhìn về xa xôi
    Tâm tư đau nhức nhối
    Cuộc đời vẫn nổi trôi
    Em nhìn về tương lai
    Cố dấu tiếng thở dài
    Mắt dường như ngấn lệ
    Có phải vì khói cay?
    Em thấy đó, trên đường đi không đến,
    Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
    Những con thú người nhảy múa kiêu căng
    Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghĩa.
    Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ.


    ***

    Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản:
    “Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân.
    Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động. Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu: “Ðừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

    (Source: http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=3176:3176&catid=37:bandoc&Itemid=56 )

    Trả lờiXóa
  11. Quê hương của tui.lúc 15:26 11 tháng 9, 2011

    Đây đích thị là quê hương của các lãnh đạo CSVN. Chỉ có dân khổ chứ làm lãnh đạo có việc chi đâu.

    Trả lờiXóa
  12. Quê hương của tui nói tầm bậy!. lãnh đạo csvn làm gì có quê hương!

    Cám ơn tg Trần Quốc Việt diễn tả quê hương của Nguyễn Trung Quân đúng bản chất của quê hương Việt thật hay.

    Trả lờiXóa
  13. Quê hương là phiên chợ chót
    Để ta đem bán hàng ngày.

    Trả lờiXóa

  14. Hồng vũ – Mưa đỏ
    ==========



    Hồng vũ !…
    Mưa đỏ !…
    Không ngừng rơi trên Đất Mẹ 66 năm Mùa Mưa dài
    Hồng vũ !…
    Mưa đỏ !…
    Không ngừng rơi trên Quê Hương 66 năm Mùa Đông dài
    Thành cơn Hồng Thủy trên địa đàng này
    Hồng vũ trên Hồ Gươm !…
    Mưa đỏ trên Tháp Rùa !…
    Từng giọt mưa buồn
    Mưa sắt mưa máu mưa lửa đã đang rơi trên Quê Mẹ Quê Hương
    Hồng vũ – Mưa đỏ đang trút như thác đổ trước khi dứt tàn
    Đổ trên đôi vai gầy guộc của Mẹ già
    Đổ trên đôi vai gầy guộc của em thơ
    Đổ trên đôi vai gầy guộc của Toàn Dân
    Đổ trên đôi mái tóc muối tiêu lưu vong lưu đày
    Cơn mưa đỏ máu đang phủ trên đoàn Người đi biểu tình
    Những giọt mưa đỏ xa lạ rơi trên Tâm hồn Da vàng 66 năm Mùa Mưa dài
    Cơn mưa đỏ máu đang xa lạ rơi trên Tâm hồn Việt Nam 66 năm Mùa Mưa dài
    Như trong bồn tắm máu
    *
    Hồng vũ !…
    Mưa đỏ !…
    Không ngừng rơi trên Đất Mẹ 66 năm Mùa Mưa dài
    Hồng vũ !…
    Mưa đỏ !…
    Không ngừng rơi trên Quê Hương 66 năm Mùa Đông dài
    Thành cơn Hồng Thủy trên địa đàng này
    Anh đang đứng bên bờ Hồng Thủy trong ác mộng ngày
    Anh chẳng còn nghe tiếng em kêu thảm thiết
    Bên nửa Bán cầu này thần giao cách cảm
    Bên nửa Bán cầu kia sao yên tĩnh, chắc trước là khi giông bão ? !
    Hà Nội – Hồ Gươm sao yên bình, chắc trước là khi bão giông ….
    *
    Hồng vũ !…
    Mưa đỏ !…
    Không ngừng rơi trên Đất Mẹ 66 năm Mùa Mưa dài
    Hồng vũ !…
    Mưa đỏ !…
    Không ngừng rơi trên Quê Hương 66 năm Mùa Đông dài
    Thành cơn Hồng Thủy trên địa đàng này
    Trong cơn mơ mòng
    Anh thấy người ta đang dời Lăng tẩm
    Xác ướp trong hòm gương đem chôn không từ tâm
    Rạng đông lại về trên Hà Nội – Thăng Long
    Bình minh lại hồi sinh trên khắp Non Sông
    Mưa đỏ chẳng còn rơi trên nền cờ đỏ
    Mưa Xuân Xuân vũ lại về trên mầu cờ Tình tự Dân tộc Quê Hương
    Không còn Hồng vũ trên Hồ Gươm !…
    Chẳng còn mưa đỏ trên Tháp Rùa !…
    Không còn từng giọt mưa buồn
    Chẳng còn mưa sắt mưa máu mưa lửa đã đang rơi trên Quê Mẹ Quê Hương
    Không còn Hồng vũ – Mưa đỏ đang trút như thác đổ trước khi dứt tàn
    Chẳng còn đổ trên đôi vai gầy guộc của Mẹ già
    Chẳng còn đổ trên đôi vai gầy guộc của em thơ
    Chẳng còn đổ trên đôi vai gầy guộc của Toàn Dân
    Chẳng còn đổ trên mái tóc muối tiêu lưu vong lưu đày
    Chẳng còn mưa đỏ mưa sắt mưa máu mưa lửa rơi trên Quê Mẹ Quê Hương
    Chẳng còn máu đỏ quanh anh – chẳng còn nỗi đau trầm thống
    Ái a chẳng còn nỗi đau trầm thống
    Ái a chẳng còn nỗi lưu đày lưu vong
    Mưa đỏ chẳng còn rơi trên nền cờ đỏ
    Mưa Xuân Xuân vũ lại về trên mầu cờ Tình tự Dân tộc Quê Hương
    Không còn Hồng vũ trên Hồ Gươm !…
    Chẳng còn mưa đỏ trên Tháp Rùa !…
    Không còn từng giọt mưa buồn
    Chẳng còn mưa sắt mưa máu mưa lửa đã đang rơi trên Quê Mẹ Quê Hương


    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  15. QUÊ HƯƠNG LÀ GÌ ?

    Quê Hương là những khóm tre,
    xóm làng, bờ ruộng, thuyền bè, lạch, sông.
    Quê Hương là mít, nhãn lồng,
    sầu riêng, măng cụt, bưởi bồng, chuối, cau.

    Quê Hương là lúa Cà Mau,
    ngô, khoai, đồng cỏ xanh màu quanh năm.
    Quê Hương là nón mẹ chằm,
    sáo điều, trăng sáng, đêm rằm, mưa thu.

    Quê Hương là bác nông phu,
    tiếng nôi kẽo kẹt, lời ru nhịp nhàng.
    Quê Hương là phá Tam Giang,
    Trường Sơn, Bạch Mã, Đèo Ngang, Rù Rì.

    Quê Hương là núi Ba Vì,
    Áo dài trắng xóa mỗi khi tan trường.
    Quê Hương là miễu, Chùa Hương,
    Vĩnh Nghiêm, Thiên Mụ, Giáo Đường, Đình, Lăng.

    Quê Hương là Huế, Cao Bằng,
    Saigòn, Hà Nội, Sóc Trăng … , ba Miền.
    Quê Hương là Giỗ Gia Tiên,
    Vua Hùng, Lạc Việt, Thánh Hiền, Sử Xanh.

    Quê Hương là những bát canh:
    mồng tơi, rau muống, cải xanh, bí, bầu ….
    Quê Hương là bé chăn trâu,
    hồ, mương, ao cá, nhịp cầu bắc ngang.

    Quê Hương là Cửu Long Giang …,
    giọng hò, mái đẩy nhịp nhàng, khoan thai.
    Quê Hương là những dân chài
    ra khơi bủa lưới miệt mài, hăng say …

    Ông Cha căn dặn điều này:
    ''Đừng làm nô lệ hoặc tay sai Tàu !
    Bắc Quan * đến mũi Cà Mau
    đề cao cảnh giác giặc Tàu xâm lăng !''

    Đồng Bào Nước Việt nghe chăng
    Diên Hồng Hội Nghị, Bạch Đằng, Đống Đa …
    còn vang khắp cõi Sơn Hà:
    ''Không cho giặc cướp NƯỚC NHÀ VIỆT NAM !'' ? ? ?

    Đaminh Phan văn Phước, 2003

    Ghi chú:
    ''Bắc Quan'' là cửa ải đi sang phương Bắc (Tàu), trái nghĩa với ''Nam Quan'' do Tàu dùng để sang ''Nam Quốc Sơn Hà'' của chúng ta ! ! !
    Những chữ đầu câu thơ không viết hoa, dấu phẩy hay dấu chấm ở cuối câu thơ là để cho phần định nghĩa được ''xuôi'' theo văn phạm hay ngữ pháp.

    Trả lờiXóa
  16. Quê hương là chùm lựu đạn
    Cho dân trèo hái mỗi ngày
    Quê hương nhà tù cộng sản
    Cờ buá liềm đập đầu cắt cổ

    Quê hương là tấm vé số
    Tuổi thơ con thất thểu chợ trời
    Quê hương là đứng xếp hàng
    Thịt ôi cũng phải đút lót

    Quê hương là thằng công an
    Nửa dêm đập cửa lôi đi
    Quê hương là kiểm kê tài sản
    Tịch thu đất vườn cả nghĩa trang

    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ Đảng cộng nô thôi
    Quê hương nếu ai không chống cộng
    Sẽ không lớn nổi thành người

    Tẻi SàiGòn

    Trả lờiXóa
  17. Quê hương là chùm lựu đạn
    Cho dân trèo hái mỗi ngày
    nguyen bai chi co cau nay hay thui kakakkaaka

    Trả lờiXóa
  18. Quê hương là đồ con đĩ ,
    Phương Nga nhóp nhép tối ngày
    Quê hương còn gì biển đảo ,
    chú Đồng ký nợ năm nào.

    Quê hương là anh Thú Dzũng ,
    đồng phục nịnh hót ba Tàu.
    Quê hương là thằng Tô Vịnh ,
    quỳ mọp liếm gót quan Thày.

    Quê hương có ai không nhớ ,
    bác Hồ đã bán xong rồi..
    Quê hương còn gì để nói ,
    hết rồi , quên hết cho rồi !

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn