Lê Minh Nguyên (danlambao) - Kể từ khi anh sinh viên Mohamed Bouazizi tự thiêu ngày 17/12/2010 để phản đối chính quyền độc tài, bất công và tham nhũng của Tổng Thống Zine el Abidine Ben Ali ở Tunisia, một phong trào dân chủ đã bùng lên mãnh liệt ở Bắc Phi và Trung Đông và hiện đang tiếp diễn, còn được gọi là Mùa Xuân Á Rập. Nó đã thành công một cách ôn hòa và vẻ vang ở Tunisia, Ai Cập. Nó diễn biến tương đối ôn hòa dù có đàn áp ở Jordan, Bahrain, Algeria, Sudan, Mauritania. Nó đẩm máu ở Lybia, Syria và Yemen. Tuy đẩm máu nhưng nó đã thành công ở Lybia, có lẽ kế tiếp sẽ là Syria với sự hình thành Hội Đồng Quốc Gia ở Istanbul, và Yemen với sự bị thương của tổng thống Saleh và áp lực quốc tế buộc ông từ chức.
Mùa Xuân Á Rập đến khá bất ngờ cho các chế độ độc tài ở Trung Đông, và nó cũng bất ngờ cho Hoa Kỳ đến độ Thượng Viện Hoa Kỳ mở cuộc điều trần và khiển trách hai vị lãnh đạo tình báo quốc gia và CIA, họ nhận lỗi, hứa làm tốt hơn trong tương lai và CIA lập toán đặc nhiệm gần 40 người để chỉ lo nghiên cứu về phong trào cách mạng tương tự như vậy trong tương lai.
Nhưng nếu chúng ta nhìn bức tranh toàn cảnh của thế giới và thời đại thì dễ thấy được sự xuất hiện tự nhiên của nó. Cuộc cách mạng về truyền thông đã đưa nhân loại từ Thời Đại Kỹ Nghệ sang Thời Đại Thông Tin tương đối khá nhanh chóng, nó làm cho các dân tộc có thể tương tác vượt biên cương, sự hiểu biết vượt thời đại, cấu trúc mới của xã hội vượt các định chế chính trị cứng ngắc không thích ứng kịp với sự thay đổi của môi trường. Do đó, nó tạo ra một hiện tượng tức nước ở khắp nơi nào trên thế giới mà các tổ chức chính trị xã hội không thích ứng được với môi trường mới. Cho nên hiện tượng vỡ bờ chỉ chờ cơ hội để xảy ra, ở đâu và lúc nào chỉ là sự tuần tự mà thôi. Nó được thể hiện dưới hai dạng: cách mạng và diễn biến hòa bình.
Nét chung của các quốc gia này là sự lầm than của dân chúng về cả hai phương diện kinh tế và chính trị, và quan trọng hơn hết là ý chí cương quyết muốn thay đổi của họ. Trong thời đại mới, họ vận dụng được những kỹ thuật và phương tiện mà bộ máy đàn áp của các chính quyền được dựng lên trong Thời Đại Kỹ Nghệ chưa bắt kịp. Họ đấu tranh ôn hòa và với một tinh thần kỹ luật cao độ. Sự kết nối có tính cách nhu nhuyển với tất cả các thành phần xã hội đều tham gia. Tất cả đều gặp sự đàn áp mạnh mẽ của công an, nhưng bù lại các quốc gia tây phương đều ngã theo ý chí đã được chứng tỏ của đại khối quần chúng.
Về các nét đặc thù của mỗi quốc gia trong Mùa Xuân Á Rập, ta thấy mức độ đàn áp của an ninh và quân đội có khác nhau trong mỗi quốc gia và cung cách hành xử của quân đội cũng khác nhau trong mỗi quốc gia. Ở Tunisia và Ai Cập quân đội tự kềm chế, giữ tư thế trung dung và vị trí chuyên nghiệp là bảo vệ tổ quốc, tức bảo vệ lãnh thổ và nhân dân, không làm công cụ cho các lãnh tụ độc tài. Trái lại, ở Lybia, Syria, Yemen thì quân đội được dùng để đàn áp phong trào dân chủ và gây nên thảm cảnh máu đổ thịt rơi. Ở Yemen có những vị tướng và tộc trưởng bộ lạc đã đứng về phía cách mạng vì không chấp nhận sự đàn áp dã man của chính quyền.
Mức độ phản ứng của các lãnh tụ độc tài cũng khác nhau, ở Bahrain nhà vua tháo ngân quỹ để cho mỗi gia đình $2,660 đô la. Ở Lybia, ông Gadhafi thẳng tay bắn giết. Ở Yemen, tổng thống Saleh vừa đàn áp vừa hứa hẹn từ chức. Ở Syria, tổng thống Assad vừa thẳng tay đàn áp vừa cải tổ nội các và hứa hẹn những cải tổ khác như đảng phái được tự do hoạt động.
Sự chuẩn bị và tổ chức của các lực lượng cách mạng ở các nước cũng khác nhau, như ở Tunisia và Ai Cập được lãnh đạo bởi giới trẻ, không có lãnh tụ và tổ chức rõ ràng hay nổi bật mà dựa nhiều vào internet và các mạng xã hội. Ở Lybia và Yemen vai trò của các lãnh tụ ly khai từ phía chính quyền và các tộc trưởng khá nổi bật. Ở Syria thì vai trò của tôn giáo lại mạnh mẽ hơn.
Ngoài ra, phản ứng đầu tiên của cộng đồng quốc tế cũng khác nhau. Liên Hiệp Quốc, NATO và Hoa Kỳ can thiệp mạnh mẽ vào Lybia, tuy muộn. Ở Syria Hoa Kỳ và Âu Châu can thiệp ngoại giao và kinh tế tài chánh, nhưng Trung Quốc và Nga lại phủ quyết sự trừng phạt ở Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc nhằm bảo vệ chế độ của tổng thống Assad. Ở Yemen thì Liên Phi đứng ra làm trung gian giải quyết, trong khi ở Tunisia và Ai Cập thì Tây Phương gần như đứng bên lề.
Bài học đầu tiên mà chúng ta rút ra được từ Mùa Xuân Á Rập là phải kiên trì tranh đấu cho đến khi đạt được mục tiêu, và trong sự kiên trì này thái độ ôn hòa, tinh thần kỹ luật cao độ và các biện pháp để bám trụ trường kỳ như vệ sinh, y tế, thực phẩm, an ninh v.v.. cần được đặc biệt quan tâm, giúp cho cuộc cách mạng chóng được thành công. Sự tổ chức và chuẩn bị của lực lượng cách mạng để huy động được đại khối quần chúng và giảm thiểu tối đa sự đàn áp hay phá vỡ từ trong trứng nước của lực lượng an ninh, qua việc tận dụng cell phone và các mạng xã hội như Facebook, Twitter, YouTube v.v.. Các lực lượng cách mạng qua thuyết phục, đã tranh thủ sự trung lập hay ủng hộ của các lực lượng đàn áp như công an và nhất là quân đội. Song song với điều này là tranh thủ sự ủng hộ và yểm trợ của quốc tế. Ngoài ra, quan trọng không kém là ngòi lửa để cho các bổi đã chuẩn bị được cháy phừng, dựng lên được các biểu tượng và thông điệp để phản ảnh thực tế thảm cảnh xã hội, gây sự phẩn uất trong tâm lý quần chúng.
Điều kiện môi trường chính trị thế giới ngày càng trở nên thuận lợi cho cuộc cách mạng ở Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Hàn và Miến Điện. Có lẽ vì vậy mà Miến Điện như có vẽ muốn chủ động thay đổi ôn hòa trong thời gian vừa qua, khi chính quyền tỏ ra hòa dịu với dân chúng, thả trên 200 tù chính trị, ngưng dự án xây đập Myitsone trên sông Irrawaddy mà Trung Quốc đầu tư 3.6 tỷ đô la, mở cửa cho báo chí và bỏ lệnh cấm các trang webs nước ngoài, Quốc Hội công khai thảo luận cải cách dân chủ, thông qua luật cho phép tự do thành lập công đoàn, công nhận quyền đình công ngày 11/10/2011, và tiếp xúc bà lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi. Ông David Ching, một chuyên viên về vấn đề Trung Quốc nhận định rằng việc Osama bin Laden bị loại trừ là một điều lo ngại cho TQ, bởi vì trong cả một thập niên qua kể từ ngày 11/9/2001 đến nay Hoa Kỳ bị xao lãng trong vấn đề phát triển kinh tế ở Châu Á Thái Bình Dương, nơi mà HK xem là sự giàu thịnh của họ trong Thế Kỷ 21, chứ không phải là sa mạc ở Iraq hay núi rừng ở A Phú Hãn. Nhà bình luận chính trị Fareed Zakaria của CNN cũng nhận định tương tự. Bin Laden bị loại thì HK sẽ tập trung nhiều hơn về Châu Á. Lẽ tự nhiên TQ độc tài cộng sản, thiếu trách nhiệm với cộng đồng nhân loại và bành trướng bá quyền, bất chấp luật lệ quốc tế sẽ lọt vào tầm nhấm của HK. Một TQ độc tài đe dọa hòa bình thế giới cần được thay thế bằng một TQ dân chủ để cùng phát triển thịnh vượng.
Trong bài diễn văn của Tổng Thống Obama ngày 19/5/2011 ở Bộ Ngoại Giao, ông đã dứt khoát khẳng định là HK đứng về phía những dân tộc đứng lên vì dân chủ. Theo báo Economist, các nhà tư bản lâu nay đầu tư ở TQ giờ đây cũng đang từ từ khăn gói trở lại HK, cho nên áp lực của họ trong quá khứ lên chính quyền HK để bênh vực TQ ngày nay cũng đã giãm nhiều. Bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã mạnh mẽ chỉ trích sự vi phạm nhân quyền của TQ, không nâng niu TQ như trong thời gian đầu sau khi TT Obama đắc cử.
Thái độ của Liên Hiệp Quốc cũng thuận lợi cho phong trào dân chủ ở cả hai mặt chính trị và pháp lý. Về mặt chính trị, LHQ có thái độ công khai yểm trợ dân chủ, xóa bỏ độc tài. Hội Đồng Bảo An đã quyết nghị cho dùng vũ lực để ngăn chận độc tài. Về mặt pháp lý, LHQ ủng hộ việc đưa ra tòa án quốc tế để xét xử và trừng trị những thủ phạm đã đàn áp dân chủ với tội ác chống nhân loại (crime against the humanity).
Cộng Đồng Âu Châu, Liên Hiệp Phi Châu, khối G8 cũng có thái độ tích cực và hành động thiết thực để giúp các dân tộc dám đứng lên đòi dân chủ. G8 trong tháng 5/2011 đã cam kết giúp $40 tỷ đô la cho các nước trong Mùa Xuân Á Rập. Cộng Đồng Âu Châu đã chủ động giúp người dân Lybia, và đang trừng phạt Syria. Liên Hiệp Phi Châu tích cực đứng ra làm trung gian để dàn xếp cho Tổng thống Saleh ở Yemen rút lui.
Trong khi đó làn gió cách mạng của Mùa Xuân Á Rập đang thổi đến TQ và VN. Chính quyền TQ sợ đến độ xóa bỏ các chữ “hoa lài” trên mọi văn bản, trên Internet, những lễ hội hay sinh hoạt gì có liên quan đến hoa lài. Trong khi đó thì giới trẻ càng ngày càng tiếp cận nhiều hơn với thông tin toàn cầu, hiểu được sự thật những gì đang xảy ra trên thế giới, về luồng chuyển động và tiến hóa của nhân loại, những động tính mà các chính quyền độc tài sợ hãi. Họ muốn tình trạng xã hội tiếp tục sơ cứng để họ tiếp tục cai trị nên chống lại sự thay đổi. Trong khi ngay cả các nước tiến bộ như Singapore, Hoa Kỳ v.v.. chính quyền luôn hô hào “thay đổi hay là chết” để duy trì sự tiến bộ trong một thế giới đầy chuyển động và tranh đua.
Có ba điều kiện tiên quyết cho một cuộc cách mạng dân chủ ôn hòa tiến tới thành công. Điều kiện thứ nhất là cần phải có một sự xuống đường qui mô để phản đối. Sự phản đối này thường có chủ đề lớn là bất công xã hội, tham nhũng, thất nghiệp, lạm phát, cuộc sống khó khăn. Nói chung là một sự khó thở về môi trường chính trị xã hội được đi kèm với một sự đói khát của dạ dày. Sự khó thở về môi trường chính trị xã hội là yếu tố chính vì như ta thấy các quốc gia của Cách Mạng Mùa Xuân có cuộc sống và lợi tức đầu người cao hơn Việt Nam. Điều kiện này hiện nay ở VN đã có, nhưng chưa đạt được tầm vóc qui mô, như 11 cuộc xuống đường trong 3 tháng mùa hè năm 2011. Nhiệm vụ của chúng ta là tạo thêm môi trường thuận lợi để mức độ quan tâm và tham gia xuống đường của quần chúng trong nước được đông đảo hơn. Điều này có nghĩa là sự thông tin trung thực và đầy đủ của hải ngoại đến hạ tầng cơ sở quần chúng ở trong nước qua các kỹ thuật của Thời Đại Thông Tin ngày hôm nay, cùng những hỗ trợ phương tiện để người trong nước khi đã xuống đường thì có thể trụ được.
Sự chia rẽ trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của CS thì thời nào cũng có, nhưng điều quan trọng là nó sẽ dẫn tới sự nổ bùng để làm tung hệ thống, thay vì nổ nhỏ ở bên trong hệ thống như đã thường xảy ra trong các nước cộng sản. Nếu nổ nhỏ bên trong hệ thống thì sẽ làm cho hệ thống được củng cố và vững chắc hơn như Stalin tiêu diệt Trosky ở Nga, Mao Trạch Đông tiêu diệt Lưu Thiếu Kỳ ở Trung Quốc, hay Lê Duẫn chặt vây cánh và hạ nhục Võ Nguyên Giáp ở VN. Trong thời gian qua, ta thấy có sự tranh chấp quyền lực giữa Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang cũng như những các sự chia rẽ khác của các phe nhóm trong đảng CSVN vì tranh giành quyền lợi và quyền lực. Dũng đã thắng thế và hiện nay là siêu tổng bí thư với sự hình thành hệ thống công an trị của ông ta trong chính quyền, trong đảng, trong Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, Viện Kiểm Sát và Quốc Hội. Tuy nhiên Sang vẫn chưa hoàn toàn bị hạ và đang dựa vào thế quần chúng và thế quốc tế. Câu hỏi được đặt ra là nó sẽ nổ trong (implosion) hay nổ ra ngoài (explosion). Có nhiều chỉ dấu cho thấy là nó sẽ nổ ra ngoài, bởi các yếu tố như lòng yêu nước và sự bất mãn của người dân, sự hoang mang của đảng viên CS trung và hạ tầng, ý thức hệ đã mục rữa mà không có cái nào khác để thay thế, sự dính dự càng ngày càng nhiều của HK vào VN, sự xâm lược của Trung Quốc, Thời Đại Thông Tin không cho phép chế độ tuyên truyền một chiều và bưng bít, xu hướng dân chủ của thế giới và quan trọng hơn hết là người dân càng ngày càng không sợ dù chế độ đàn áp khắc nghiệt hơn.
Sự mất ý chí đàn áp của an ninh-quân đội là yếu tố cần thiết thứ ba để cuộc cách mạng chóng thành công và không đẫm máu. Nhìn qua các cuộc cách mạng của Mùa Xuân Á Rập ta thấy sự đổ máu xảy ra nhiều ở Libya và Syria vì hệ thống an ninh-quân đội đồng sàng với độc tài, nó dồn những người dân ôn hòa đến chân tường và buộc họ phải tự vệ chánh đáng bằng vũ trang mà thế giới cuối cùng phải ủng hộ. Tình trạng VN hiện nay, công an thì Nguyễn Tấn Dũng đã nắm chặt, với lực lượng cảnh sát cơ động trang bị tận răng để chuyên môn đàn áp biểu tình khoảng gần 50,000 người của trung ương và địa phương. Tuy nhiên phía quân đội thì có ba yếu tố có vẽ tích cực, đó là họ bất mãn với sự xâm lược của TQ và sự quá sức yếu đuối của lãnh đạo trước ngoại bang, sự không ưa và hay đối chọi với phía công an, và không ai nắm được toàn lực của quân đội mà chỉ nắm một phần. Trong trường hợp cách mạng xảy ra, công an sẽ ra tay đàn áp nhưng quân đội vẫn là một dấu hỏi lớn, họ có thể đứng về phía cách mạng để bảo vệ đất nước, vì họ biết rằng chế độ hiện tại đang mang những gánh nặng quá khứ đối với Trung Quốc mà không thể nào trút xuống được như công hàm Phạm Văn Đồng 1958, hội nghị Thành Đô 1990 và các viện trợ để đánh chiếm Miền Nam trong quá khứ, họ mang vòng kim cô và đã bị TQ khóa miệng. Nếu có được một chế độ mới thì đất nước sẽ không còn bị rơi vào thế kẹt như hiện nay.
Những yếu tố đòn bẩy cho cách mạng Việt Nam hiện nay đã có, vấn đề là chúng ta cần phải làm cho nó thể hiện ra được. Phong trào dân chủ trong nước tuy chưa bùng phát mạnh nhưng đã có và đang âm ỉ ở hạ tầng quần chúng. Sự yểm trợ phong trào dân chủ ở hải ngoại càng ngày càng tích cực hơn, điển hình là những sinh hoạt hỗ trợ quốc nội và vận động quốc tế. Sự bất ổn tiềm ẩn của xã hội như bất công, tham nhũng, công nhân đình công, nông dân bị tư bản đỏ dìm giá thu mua, ngư dân mất ngư trường, sinh viên thất nghiệp, tôn giáo bị kiểm soát và hạn chế, dân oan bị mất đất, kinh tế suy sụp, lạm phát phi mã, mậu dịch khiếm hụt, dự trữ ngoại tệ bị khô cạn, TQ phá hoại, hiện tượng cướp ngày là quan của các cán bộ chức quyền, sự chia rẽ và mất phương hướng trong Đảng CSVN và sự uất ức của quần chúng đối với TQ v.v..
Những yếu tố mà chúng ta cần có và cần làm là tạo được một tâm lý cách mạng trong quần chúng, bởi vì cách mạng là sự nghiệp của quần chúng cho nên chính quần chúng phải đứng lên thì mới giải quyết được. Thứ đến là chúng ta phải tạo được sự trưởng thành về tổ chức và tinh thần đấu tranh, ở trong và ngoài nước, và sau đó là một mồi lửa cách mạng. Trong khi tiến đến cách mạng thì chúng ta thúc đẩy cho sự phát triển một xã hội dân sự và chuẩn bị sự lãnh đạo thích ứng cho công cuộc cách mạng.
Trở lực mà chúng ta sẽ phải đương đầu thì nhiều, nhưng hai trở lực lớn nhất là sự đàn áp của chính quyền CSVN và sự tiếp tay đàn áp của TQ. Ngoài ra, qua kinh nghiệm của LHQ vừa qua trong việc Hội Đồng Bảo An bỏ phiếu cho vấn đề Syria, Nga sẽ không ủng hộ cho dân chủ VN. Tuy nhiên, nhìn qua Yemen và Syria thì chúng ta thấy rõ là sự kiên trì của quần chúng là yếu tố nồng cốt cho sự thành công. Hơn nữa chính sự kiên trì này làm cho HK và thế giới tây phương phải ra tay giúp đỡ, như lời của cựu tổng thống George W. Bush và tổng thống Obama đã nói.
Tuổi thọ của các chế độ độc tài trong thế kỷ 20 và 21, cho dù có thọ nhất như PRI ở Mexico, LDP ở Nhật, hay Đảng Cộng Sản Liên Sô, thường trong khoảng 70, và chế độ CSVN đã gần kề lứa tuổi này. Ông Rupert Mudoch của công ty News Corporation nhận xét rằng dân tộc VN là một dân tộc năng động, yêu chuộng kiến thức, không thể nào chịu đựng lâu trong một chế độ chính trị độc tài được, họ phải thoát ra, nhưng thoát ra bằng cách nào thì ông không biết. Với sự quan tâm và tham dự vào vấn đề đất nước và tương lai của dân tộc, bên trong nước và ở hải ngoại, công cuộc tranh đấu cho dân tộc chúng ta chắc chắn sẽ thành công.


Bà Mẹ Việt cộng Anh hùng chôn sống con của mình
Trả lờiXóahttp://vietnamsaigon.multiply.com/journal/item/998
Đây là một bài viết củng cố niềm tin. Một niềm tin về tương lai chắc chắn xảy ra. Tuy nhiên, vấn đề quan trọng nhất là khi nào? bao giờ, bằng cách nào? vẫn là ẩn số quá lớn, rất mong ngày đó đến, dân chúng xuống đường ăn mừng ngày độc lập thật sự cho dân tộc!
Trả lờiXóaCó một vấn đề mà tác giả đã không nhìn thấy tại VN, đó là cuộc sống tự thỏa mãn của đại bộ phận người dân hiện nay, lấy cái vừa đủ bù đắp cho cái thiếu, đặc biệt là những người 'tập sống dưới chế độ cs' ở miền Nam.
Trả lờiXóaSau hơn 36 năm sống dưới 'mái nhà xã hội chủ nghĩa', từ bị tịch thu nhà cửa, đất cát, đánh tư sản mại bản, đày đi kinh tế mới..., và bán từ cái quần cái áo để sống qua ngày, ít nhiều những con người đó hôm nay đã xây dựng lại nhà cửa, đã có miếng cơm manh áo với cuộc sống no đủ (hoặc tạm no đủ), con cái được học hành, ra trường làm cho công ty này nọ...và họ không muốn mất nữa.
Không muốn mất nữa không có nghĩa là họ bằng lòng với chế độ này nhưng một mặt họ vẫn chửi, một mặt họ vẫn phải sống vì tương lai của con cháu họ. Họ đã mất đi niềm tin sau ngày 30/4, miền Nam rơi vào tay cs, họ đã mất đi niềm tin khi Liên Xô và khối Đông Âu tan rã còn cs VN thì vẫn tồn tại và phát triển.
Họ không tin có một thế lực chính trị nào, cho dù trong hay ngoài nước có thể lật đổ được chế độ cs hiện hành. Họ dòm nhau, người này chờ người kia và có nghĩa là dòm nhau, chờ nhau từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Gai đình tôi là một ví dụ. Gia đình tôi gốc gác 'ngụy quân, ngụy quyền cỡ bự'. Sau năm 75, một số ra nước ngoài theo nhiều con đường khác nhau và một số còn ở lại VN lấy vợ sinh con. Nhưng cái thế hệ con cháu của tôi tuy được cho học hành tử tế nhưng bọn chúng chỉ biết chạy theo đồng tiền, sống với đồng tiền và tự thỏa mãn không cần biết đến gốc gác gia đình, thậm chí bọn chúng chẳng cần quan tâm đến đất nước này là cộng sản hay tự do.
Bọn chúng gần như không đọc báo, kể cả báo lề phải chứ đừng nói chi đến báo lề trái trên mạng.
Vậy là thua. Tệ hơn nữa, khi nhắc tới gốc gác gia đình thì bọn chúng gióng như một lũ ngốc, chẳng biết ông nội giữ chức vụ thời trước là gì, ba mẹ, chú bác tại sao phải ra nước ngoài...?
Đánh thức một lũ ngốc (thế hệ 7X, 8X, 9X)hiện nay là một điều rất khó. Còn thế hệ sinh ra trước năm 75 thì mệt mỏi chán chường vì chờ đợi.
Tất cả, nói chung đều sống và chấp nhận với những thứ vừa phải có được...thì làm gì có 'nổ trong' như tác giả đã trình bày?
Nếu " Chiếm phố Wall " lan đến VN ? Điều gì sẽ xảy ra ?
Trả lờiXóa" Chiếm phố Wall " là hình ảnh kế tục của mùa xuân à Rập , là nối tiếp của cách mạng Hoa Lài , là cuộc cách mạng đòi SỰ Bình đẳng trong tiền tệ lương bổng và phúc lợi xã hội .
Chiếm phố Wall sẽ Lan rộng khắp thế giới . Nó cũng sẽ đến VN . Liệu ĐCSVN có đủ sức đàn áp được hay KHÔNG ?
Hãy mở chiến dịch chiếm Ba Đình và các phố tàu đi.
Trả lờiXóaChỉ cần có vài trái bom tự-chế (IED) nổ trong lăng của Hồ Chí Minh, tại khu Ba-Đình, Hà-Nội thì "bất chiến tự nhiên thành"!
Trả lờiXóaGã nhà quê nói đúng đó , hôm nay có khởi động đấu tranh được không thì chỉ có dân miền bắc con em họ ý thức dân tộc trước hiểm hoạ nô lệ Tàu đứng len .sự đàn áp khó mà thẳng tay được vì họ là dân chế độ , từ đó lôi kéo cha ông họ đang nắm quyền cùng chuyển bánh xe lịch sử , dân miền Nam luôn đồng tình ủng hộ tiếp theo mới được . Trước 1975 tôi có coi một tờ báo một chuyên gia nghiên cứu về Cọng sản nói , chỉ có nội bộ họ đúng lên thay đổi chứ không có lực lượng nào dù trong hay ngoài nước làm được ,
Trả lờiXóaĐúng vậy! Ít đổ máu nhất là nội bộ đảng csvn đấu đá nhau rồi cha con nó tự diệt. Làm sao để tăng mâu thuẩn giữa bọn chúng?
Trả lờiXóalúc nào dân đói thì sẽ có cuộc cm dân chủ ,ngày đó cũng không xa lắm đâu.
Trả lờiXóaDân tình hiện nay bức xúc lắm rồi, riêng với tôi thì ko biết phải nói như thế nào cho hết tâm trạng, ko vào Danlambao để xem thì thấy cuộc sống vô vị mà vô xem 1 lúc thì muốn lên máu.
Trả lờiXóaCái tôi muốn và chờ đợi thật sự là một NGỌN CỜ, một màu cờ mới để trồng loài hoa mới trên mảnh đất bạo tàn và đau thương này do bè lũ cs vô nhân tính gây ra.
Xả soupape nhiều rồi, hãy phất cờ thôi.
Bài tổng kết rất chính xác về MXAR. Trí thức và NDVN cùng nhau làm Mùa Xuân VN thôi! không còn cách khác để thoát nạn Độc Tài đỏ.
Trả lờiXóaTôi thực cũng có tâm trạng như Trùng Dương, nhưng tôi nghĩ muốn có ngon cờ cách mạng thì trước hết phải có lực lượng cách mạng, muốn có lực lượng cách mạng thì phải có sự doàn kết, liên kết những người yêu nước thành một khối cách mạng, chúng ta hãy hẹn nhau vào ngày chủ nhật yêu nước.Đoàn kết là sức mạnh, là ngọn lửa cách mạng. Như tôi nhận thấy những người yêu nước chưa thực sự tìm thấy nhau để có tiếng nói chung, mà chúng ta vẫn chỉ dám lo cơm áo, gạo tiền cho cuộc sống hiện tại, cho gia đinh trong nỗi bức xúc vô bờ bến !!!
Trả lờiXóacái gì họ dùng sức mạnh mà cướp được thì không hy vọng gì họ trả lại bằng cách ôn hoà ( thương lượng ). Đó là ý suy nghĩ của riêng tôi nhưng tôi luôn cầu nguyện cho suy nghĩ đó đừng bao gioe đúng
Trả lờiXóaHuytien.com
Có 3 góp ý tác giả, thứ nhất là cái chuyện "chia rẽ" giữa Sang và Dũng, dựa vào đâu mà tác giả cho là có sự "chia rẽ" giữa 2 nhân vật hay là chỉ dựa vào những tuyên bố bằng mồm của Trương Tấn Sang, xin tác giả chớ có quên cái câu "đừng nghe những gì cs nói hãy nhìn những gì cs làm", trước đây khi Nguyễn Tấn Dũng mới nhận chức và đưa ra những tuyên bố hùng hồn thì cũng có nhiều người ngây thơ hi vọng vào 1 "Giorbachov VN" nhưng rốt cuộc thì Nguyễn Tấn Dũng ăn hại đái nát thế nào thì khỏi phải nhắc lại nữa, thứ hai là cái chuyện "mất ý chí đàn áp của an ninh-quân đội" thì tôi cho là tác giả lạc quan tếu rồi đó, nếu tác giả mà có nghe mấy ông tướng lĩnh quân đôi nói chuyện thì sẽ họ giáo điều kinh khủng, và mấy ông tướng này cũng giàu nứt vách chứng tỏ là họ tham nhũng kinh khủng cỡ nào, muốn họ chống lại chế độ là không dễ đâu, thứ ba là trong đoạn cuối khi nêu ra vài chế độ độc tài thì tác giả lại nêu luôn cả đảng LDP của Nhật đây là 1 điều rất ngớ ngẩn, vì LDP cũng là do dân Nhật bầu lên, chuyện họ nắm quyền suốt nhiều năm cũng là do người dân bầu chọn chứ không phải là họ cướp chính quyền cũng không có chuyện đàn áp đối lập gì cả, đánh đồng họ với những chế độ độc tài thì quả là ngớ ngẩn .
Trả lờiXóaTôi hy vọng Bên Quân đội và Giới lãnh đạo có liêm sĩ ...sẽ phá bỏ vai trò của Cộng sản và đưa Việt Nam phát triển theo thế giới!
Trả lờiXóaChủ Nhật, 16/10/2011, 08:15 (GMT+7)
Trả lờiXóaMyanmar nhìn nhận quyền lập hội và biểu tình
TT - Người dân Myanmar từ nay có thể được lập hội và biểu tình, theo một đạo luật vừa được ban hành. Theo AFP, đạo luật này được quốc hội thông qua và có hiệu lực ngày 11-10 thay thế Luật nghiệp đoàn năm 1962.
Một tù nhân đoàn tụ với gia đình vào ngày 12-10 sau khi Chính phủ Myanmar đặc xá hơn 6.300 tù nhân - Ảnh: Reuters
Theo đạo luật này, người lao động, trừ quân đội và cảnh sát, có thể thành lập các nghiệp đoàn với ít nhất 30 thành viên, có tên gọi và logo.
Họ có thể biểu tình sau thời hạn 14 ngày sau khi cho biết số người tham gia và báo cho chủ doanh nghiệp.
Những người làm việc trong các dịch vụ được xem là thiết yếu (cấp nước, cấp điện, y tế, truyền thông, cứu hỏa) không được quyền biểu tình. Luật cũng không cho phép đóng cửa các nơi làm việc.
Đạo luật này là động thái mới nhất trong hàng loạt động thái chính trị của chính quyền dân sự Myanmar từ tháng 3 đến nay.
Luật sư Nyan Win, người phát ngôn của lãnh đạo phe đối lập Aung San Suu Kyi, hoan nghênh và xem đây là một bước ngoặt “từ không đến có” của nền dân chủ nước này.
ĐÔNG PHƯƠNG
Occupy Hanoi
Trả lờiXóaOccupy Hue
Occupy Saigon
Moi doc thay cai nay , the nao Cong an VN cung hoang hon , bo tien ra ,de thuc tap , chong bieu tinh , ma thuc ra o VNCS , de ot , dem xe bus den nhot len het , la xong ngay .
Cam on ban "Ga nha que " da viet , gia dinh toi cung giong y nhu vay
Trả lờiXóagã nhà quê says:
02:19 Ngày 16 tháng 10 năm 2011
Có một vấn đề mà tác giả đã không nhìn thấy tại VN, đó là cuộc sống tự thỏa mãn của đại bộ phận người dân hiện nay, lấy cái vừa đủ bù đắp cho cái thiếu, đặc biệt là những người 'tập sống dưới chế độ cs' ở miền Nam.
Trước đây tôi có đoán là đảng CSVN sẽ bị lật đổ trong vòng 15 năm đổ lại. Nay với những gì mà đảng đang làm thì chỉ trong vòng chưa đầy 10 năm nữa đảng CSVN sẽ không còn chỗ đứng ở VN
Trả lờiXóaCách tốt nhất để thay đổi chế độ cộng sản ở việt nam lả:
Trả lờiXóa1-: gần gủi tiếp cận những gia đình bà mẹ việt nam anh hùng gia đình thương binh liệt sĩ.giải thich cho họ hiểu con cái họ đã bị lơi dụng và chết oan uổng
2-:tuyên truyền cho con cái cách mang lão thành.cán bộ hưu chí,hiểu rõ được chế độ công sản giả dối và lọc lừa như thế nào.âm mưu bắc thuộc và bán nước của cộng sản trung ương
3-: cài người vào nội bộ quân đội nhân dân cộng sản cho họ hiểu Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình tàn ác với đồng bào trong đó có cha mẹ ông bà của những anh em đang bị thi hành nghĩa vụ quân sự
trên đây là ba yếu tố tuy là tầm thường nhưng thiết thực nhất trong lúc này.đây là việc mà bọn cộng sản sợ nhất..vì cái này chúng dạy ta mà..
Khác biệt cơ bản giửa cách mạng nhung Đông Âu và cách mạng Hoa Lài là gì ?
Trả lờiXóaĐó là ĐỘC LẬP, cách mạng nhung Đông Âu là cách mạng Độc Lập - Tự Do - Dân Chủ còn Cách Mạng Hoa Lài chỉ là cuộc cách mạng Tự Do - Dân Chủ.
Đại may mắn cho các nước Đông Âu là Michail Gorbatschow vừa là TBT Đảng CSLX và Tổng Thống LX đã "âm thầm/lặng lẻ" trao trả độc lập cho các chư hầu của mình không động binh vì nền kinh tế kiệt quệ LX và chạy đụa vỏ trang với Mỹ qua câu nói nổi tiếng vào dịp đi tham dự lể Quôc Khánh Đông Đức vào ngày 5.10.1989 ở Bá Linh: "Wer zu spät kommt, den bestraft das Leben" ( Ai đến qúa trễ thì cuộc đời sẽ trừng phạt nó ) và đúng 4 ngày sau đó (09.10.1989) thì cách mạng nhung Đông Đức đã thắng lợi với cuộc biểu tình lich sử ở Leipzig với khoảng 70.000 người tham dự.
Cho nên cuộc mạng nhung ở VN nếu có thì cũng phải xảy ra như cạch mạng Đông Âu dưới tình thế trăm lần kho khăn hơn nhiều nếu so với Đông Âu, đó là TQ sẽ không bất động ngồi nhìn như LX khi người dân VN nổi dậy làm cách mạng nhung "Độc Lập - Tư Do" ( tạm thời quên đi Dân Chủ !)
Le Minh Nguyên, trên thế giới này chưa có thể chế chính trị nào là ưu việt, hiện tại Mùa Xuân Ả Rap đến với các nước Bắc Phi, là do không dân chủ, không công bằng, thử hỏi Mùa Xuân A Rập đến với Phố Wall trên toàn thế giới thì Lê Minh Nguyên thử trả lời nó đến từ đâu, nền kinh tế tư bản đang hồi suy sụp, nhất là nền kinh tế hàng đầu Thế giới mang trong mình khối nợ công trên 17,5 nghìn tỷ USD, dân tiếp tục xuống đường, thì hệ thống chính trị nhà nước tư bản có yên không, không nhìn về một phía, mà tự trả lời, ông bà ta nói không sai " không có cái ngu nào giống cái ngu nào"
Trả lờiXóaBác họ nhà tôi dạy con trai rằng phải bằng mọi cách để vào đảng CS vì chỉ có là đảng viên mới có thể phá đảng nhanh nhất.Con trai bác ấy dù thuộc thành phần được xem là phản động (bác tôi làm việc cho MT Tây,phải đưa cả nhà di cư vào nam)thế mà anh ấy vẫn chạy để vào được đảng,làm bí thư chi ủy,giám đốc một NH tên tuổi.Anh ấy đã đưa vào đảng và nâng đở những thành phần có vấn đề về lý lịch hoặc dốt nát,tiêu cực.Làm như vậy với tham gia biểu tình,cái nào nên các bác cho ý kiến
Trả lờiXóaPhai phan tich that ky va loai bo nhung yeu to bat kha thi : a-Măc du VN se de dang co nhieu Gorbachep .b-CM Nhung vinh vien o lai DongAu ,CM Hoa nhàu chỉ co thể ket thanh qua bư o TQ (do nguoi dan vo cung uât uc CQCS vi:tham nhung ,bung bit TT kiem duyet,luat tu hinh ,luat mot con ,con ong chau cha, cuop dat di doi ...,co nhiêu TP CN đông dan rông lơn nhat TG co khi chỉ cân mot sư va cham nho như CS hanh hung mot nguoi an xin ve đương la hang tram hang ngan nguoi xum lai...chua noi den sac tôc ,nguoi TQ SD chu viet tuong hinh tuong thanh co tri tương tương cao nen dê bi stress khi buc xuc va de thanh bao loan hay con goi la cuc tanh it kiem che...).c-VN co 4 ngan năm LS dưng va giư Nươc, chưa bao giơ khuât phuc quân BC phương Băc nhưng nay phải quy phuc khâu phuc chúng vi dươi sự LĐ của thân TQ "dên tư chop bu" dạng Hoangvanhoan hay Lechieuthong-Xong yêu to nay dê bi thay đôi khi phongtrao DC ơ Miendien thanhcong va moc lên GorbachepVN cung tư Chop bu nhơ vao hô trơ cua Congdong QT vơi nguoi7vietHNg vi DToc va bien QĐ thanh CS bao vê Biên cương Hai dao ngăn đương BB Tieu ngach va xâm pham CQ VN (hoăc CM Hoa Nhàu ơ TQ rhanh công trươc biên TQ= nhiêu QG ĐL cung la yêu tô quan trong)
Trả lờiXóaThật ra thì VN đã mất từ 1975, còn hiện nay thì VN đang có điều kiện để phục quốc... vì bọn cộng sản đang lung lay. Bằng chứng là Trọng đã chầu thiên triều và nói "hãy vì đại cục" có nghĩa là chúng phải hy sinh một số tiểu cục, và như vậy có cơ hội cho chúng ta đứng lên làm cách mạng giành lại đất nước từ tay CS. (bọn Việt cọng đã hiện nguyên hình là một tỉnh của Trung cộng, tất cả dân Việt bi giờ đã biết) http://www.youtube.com/watch?v=Jdaj-doGje0&feature=player_embedded
Trả lờiXóaChúng tôi đang làm rất nhiều và có thể. Chúng ta đã có khởi đầu là các cuộc biểu tình. Khời đầu bao giờ cũng là khó nhất và nó đã xảy ra. Một ngay gần đây thôi CM sẽ nổ ra.
Trả lờiXóaCác bạn có tâm huyết hãy làm cái gì có thể trong khả năng của mình tới càng nhiều người càng tốt (như thông tin về sự thật XH bất công, đang bị Trung Quốc thôn tính từ từ, CS đã bán nước từng phần để tiến tới sát nhập như là 1 tỉnh của TQ, rút tiền khỏi các ngân hàng, không mua hàng hóa China, bất hợp tác làm lợi cho NNCS,...)
Các bạn hãy kiên nhẫn chờ đợi cho một cuộc kêu gọi toàn dân làm Cách Mạng của chúng tôi.
Điều kiện đàn áp , bóc lột , tham nhũng , hối lộ , sự cách biệt giữa giai cấp giàu nghèo trong xã hội , cộng với độc tài hiện nay của Đảng và Nhà nước đã quá đủ cho một cuộc cách mạng Dân chủ ở VN .
Trả lờiXóaTrái đã chín thúi chỉ còn chờ ngày rơi rụng . Thành phần lãnh đạo ĐCSVN biết rất rõ điều này nên hiện nay đang ra sức đổ " sâm " hy vọng kéo dài thêm tuổi thọ .
Nhắm mắt cũng cảm giác được CÁCH MẠNG MÙA THU như một đám lá vàng ố đang tới mùa rụng rơi
Bắt đầu tại Tây Ban Nha ngày 15.5, phong trào biểu tình “dài hạn” đã lan sang Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Pháp, Ý... trong những tháng sau đó. Với khẩu hiệu “không nhà cửa, không việc làm, không lương hưu, không sợ hãi”, người biểu tình tự nhận đại diện cho một “thế hệ phẫn nộ”. Làn sóng phản đối lan đến Israel vào giữa tháng 7 và đạt đến đỉnh điểm với cuộc biểu tình lớn nhất trong lịch sử nước này, quy tụ gần nửa triệu người tại Tel Aviv vào ngày 3.9.
Trả lờiXóaĐến ngày 17.9, phong trào phản đối bất công xã hội nổ ra ở Mỹ với tên gọi “Chiếm Phố Wall” cùng khẩu hiệu: “Chúng tôi là 99%”. Khẩu hiệu này dựa vào thống kê cho thấy nhóm người giàu nhất nước Mỹ chỉ chiếm 1% dân số nhưng tích cóp đến 23,5% lợi tức quốc gia, theo tờ Le Monde. Chưa kể, tỉ phú Warren Buffett nhận định nhóm 1% này đóng thuế thấp hơn mặt bằng chung của người Mỹ.
Từ “Thế hệ phẫn nộ” đến “Chiếm Phố Wall”, các làn sóng phản đối có cùng chất xúc tác là khủng hoảng kinh tế. Với các kế hoạch cắt giảm ngân sách tấn công trực tiếp vào tiền lương, phúc lợi xã hội hay dịch vụ công cộng thì tình trạng bất công xã hội, chênh lệch giàu nghèo càng thêm nhức nhối. Thêm vào đó là tỷ lệ thất nghiệp, đặc biệt ở giới trẻ, không ngừng tăng lên. Nhóm 99% cho rằng họ đang phải trả giá cho những chính sách sai lầm của chính phủ hoặc cho sự hám lợi của các tập đoàn tài chính.
Bài viết rất hay! quan trọng nhất là làm sao duy trì được tinh thần của những người xuống đường. Tư tưởng của con người VN mình dễ lung lay và dễ nghe thoe lời mỵ dân của CS. tôi nghĩ là làm sao cho họ hiểu rõ được là họ xuống đường được cái gì, trong lúc xuống đường thì đời sống gia đình họ ai có thể chu cấp được. . .
Trả lờiXóanên tuyên truyền rộng rãi cho mọi tầng lớp hiểu rõ. đó là điều quan rọng nhất ,rồi mới tính tiếp chuyện khác. . .
Trả lờiXóaMuốn biểu tình thành công như trồng một cái cây ăn quả,thời kỳ đầu ta chỉ làm cỏ ,bón phân ,tưới tắm cho cây mạnh khỏe chóng lớn.Nên đừng trong cây sẽ ra hoa sớm ,phải đúng thời điểm cây lớn ,mạnh ,cây sẽ đơm bông kết trái.Vì vậy phải chăm bón đi,rồi một ngày không xa ,chúng ta sẽ kết hoa rãi khắp mặt đường ,cách mạng dân chủ sẽ thành công .
Trả lờiXóaNặc danh says:
Trả lờiXóa15:43 Ngày 16 tháng 10 năm 2011
Le Minh Nguyên, trên thế giới này chưa có thể chế chính trị nào là ưu việt, hiện tại Mùa Xuân Ả Rap đến với các nước Bắc Phi, là do không dân chủ, không công bằng, thử hỏi Mùa Xuân A Rập đến với Phố Wall trên toàn thế giới thì Lê Minh Nguyên thử trả lời nó đến từ đâu, nền kinh tế tư bản đang hồi suy sụp, nhất là nền kinh tế hàng đầu Thế giới mang trong mình khối nợ công trên 17,5 nghìn tỷ USD, dân tiếp tục xuống đường, thì hệ thống chính trị nhà nước tư bản có yên không, không nhìn về một phía, mà tự trả lời, ông bà ta nói không sai " không có cái ngu nào giống cái ngu nào"
khả năng đọc hiểu tiếng việt của con giai có vấn đề à,hay con đọc tiếng tàu nhiều nên quên mất cm nó tiếng việt,ở đây đang bàn về những điều kiện cho cách mạng dân chủ ở vn,dựa theo những cuộc cách mạng dân chủ khác,nó liên quan éo gì tới biểu tình chiếm phố wall hở,đúng là " không có cái ngu nào giống cái ngu nào" bố thấy nhiều thằng ngu trên danlambao rồi,nhưng ngu tới mức không hiểu dc tiếng việt thì con là đầu tiên đấy