Nhân chuyến đi thăm Trung Quốc của TBT Nguyễn Phú Trọng: Về Hội nghị cấp cao Việt Trung tại Thành Đô 3 và 4/9/1990

Lời giới thiệu - Từ đầu năm 2004, giới cán bộ ngoại giao rồi giới trí thức ở Việt Nam đã chuyền tay nhau tập hồi ký Hồi ức và Suy nghĩ của ông Trần Quang Cơ, nguyên Thứ trưởng Ngoại giao. Tập hồi ký 82 trang (khổ A4, viết xong lần thứ nhất năm 2001, hoàn thành tháng 5-2003) chưa được xuất bản công khai. Với nội dung phong phú, chính xác và trung thực, nó cung cấp những thông tin quý hiếm về những vấn đề Việt Nam đương đại.

Tác giả làm việc ở Bộ Ngoại giao từ năm 1954. Năm 1968 ông tham gia Hội nghị Paris (1968-1973), cuộc đàm phán về bình thường hoá quan hệ với Mỹ (1975-1978) và các cuộc thương lượng giải quyết vấn đề Campuchia (thập niên 80-90 thé ký 20). Năm 1991, được đề nghị làm Bộ trưởng ngoại giao thay thế ông Nguyễn Cơ Thạch, ông viện lí do “sức khoẻ” để từ chối. Cuối năm 1993, ông xin rút khỏi Ban Chấp hành Trung ương Đảng. 

Hai chương trích dưới đây trong cuốn hồi ký Hồi ức và Suy nghĩ của ông Trần Quang Cơ là những thông tin rất quan trọng nói lên sự thật về quan hệ đối ngoại của Việt Nam trong một giai đoạn khó khăn, đồng thời về những bất đồng trong nội bộ lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam. Nội dung hai chương này nêu bật trách nhiệm nặng nề của các ông Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh vào đầu thập niên 1990 (lúc đó là Tổng bí thư và Bộ trưởng Quốc phòng) trong quan hệ với Bắc Kinh và việc giải quyết vấn đề Campuchia.

Vể cuộc gặp cắp cao Viêt – Trung ở Thành Đô diễn ra hai ngày 3 và 4/9/1990, trong hồi ký Hồi ức và Suy nghĩ, ông Trần Quang Cơ viết : 

Cuộc gặp cấp cao Việt – Trung tại Thành Đô : Ngày 29.8.90, đại sứ Trương Đức Duy xin gặp gấp Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh và Thủ tướng Đỗ Mười chuyển thông điệp của Tổng Bí Thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng mời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Thủ tướng Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng sang Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ngày 3.9.90 để hội đàm bí mật về vấn đề Campuchia và vấn đề bình thường hoá quan hệ hai nước. Trương nói mập mờ là Đặng Tiểu Bình có thể gặp anh Tô (ông Phạm Văn Đồng - DLB chú thích). Trung Quốc còn lấy cớ ở Bắc Kinh đang bận chuẩn bị tổ chức ASIAD (Á Vận hội) nên không gặp cấp cao Việt Nam ở thủ đô Bắc Kinh được vì khó giữ được bí mật, mà gặp ở Thành Đô. 

Đây quả là một sự chuyển biến đột ngột của phía Trung Quốc. Trước đây Trung Quốc nói không chỉ sau khi giải quyết xong vấn đề Campuchia mới gặp cấp cao ta và mới bàn vấn đề bình thường hoá quan hệ. Năm ngày trước – ngày 24.8.90 – Trung Quốc còn bác bỏ việc gặp cấp cao, nay lại mời ta gặp cấp cao trong một thời hạn rất gấp và đồng ý cấp cao sẽ nói chuyện về cả hai vấn đề Campuchia và vấn đề bình thường hoá quan hệ. 

Thái độ “thiện chí” gấp gáp như vậy của Bắc Kinh không phải tự nhiên mà có. Nó có những nguyên nhân sâu xa và nhân tố bức bách: 

a. Tất cả những hoạt động đối ngoại và đối nội của Trung Quốc trong hơn 10 năm qua khẳng định chiến lược nhất quán của họ là kiên quyết thực hiện “4 hiện đại”, biến Trung Quốc thành một cường quốc hàng đầu trên thế giới, đồng thời xác định vị trí nước lớn của mình trước hết ở Đông Nam Á và châu Á - Thái Bình Dương. Vì lợi ích chiến lược đó, Trung Quốc kiên trì tranh thủ Mỹ, Nhật, phương Tây, đồng thời bình thường hoá quan hệ với Liên Xô. Nhưng sau hơn 10 năm cải cách và mở cửa, tình hình chính trị, xã hội và kinh tế của Trung Quốc rất khó khăn. Sau sự kiện Thiên An Môn, mục tiêu chiến lược đó đang bị đe doạ nghiêm trọng. Về đối ngoại, bị Mỹ, Nhật và phương Tây thi hành cấm vận. Trong khi đó, quá trình cải thiện quan hệ Mỹ-Xô tiến triển rất nhanh. Xô-Mỹ hợp tác chặt chẽ giải quyết các vấn đề thế giới và khu vực không kể đến vai trò của Trung Quốc. Ngay trong vấn đề Campuchia, vai trò Trung Quốc cũng bị lấn át (Xô-Mỹ tiếp xúc trao đổi chặt chẽ về vấn đề Campuchia, cuộc gặp Sihanouk – Hun Xen ở Tokyo là do sự dàn xếp của Mỹ, Nhật và Thái, ngoài ý muốn của Trung Quốc). Phương Tây tiếp tục đòi Trung Quốc thực hiện dân chủ và giải quyết vấn đề Campuchia trên cơ sở kiềm chế Khmer Đỏ. 

b. Chuyến đi Đông Nam Á của Lý Bằng (6-13.8.90) nằm trong yêu cầu chiến lược của Trung Quốc tranh thủ hoàn cảnh quốc tế hoà bình để thực hiện “4 hiện đại”, diễn ra trong bối cảnh liên minh Trung Quốc xây dựng ở Đông Nam Á trong 10 năm qua để chống Việt Nam đang tan vỡ sau khi Việt Nam rút quân khỏi Campuchia và sau khi Mỹ đã điều chỉnh chính sách. Cuộc đi thăm của Lý đã bộc lộ những điểm đồng và bất đồng giữa Trung Quốc và các nước ASEAN. Các nước ASEAN vẫn rất lo ngại lý do bành trướng của Trung Quốc. Trung Quốc buộc phải cam kết nội bộ các nước trong khu vực, ủng hộ các đảng cộng sản và vấn đề Hoa kiều, tuyên bố sẵn sàng thương lượng và hợp tác về vấn đề Trường Sa. Tiếp tục đối đầu với Việt Nam không còn phù hợp với chính sách Đông Nam Á của Trung Quốc lúc này nữa. 

c. Sau khi Việt Nam đã hoàn tất việc rút quân khỏi Campuchia, các nước phương Tây, Mỹ, Nhật, ASEAN đi vào cải thiện quan hệ với ta theo hướng không có lợi cho tính toán của Trung Quốc ở Đông Nam Á. Trước tình hình đó, Trung Quốc không muốn chậm chân. 

d. Về thời điểm : trong cuộc họp ngày 27 và 28.8.90 tại Nữu Ước, P5 đã thoả thuận văn kiện khung về giải pháp toàn bộ cho vấn đề Campuchia (gồm các vấn đề: các lực lượng vũ trang Campuchia, tổng tuyển cử dưới sự bảo trợ của LHQ, nhân quyền và bảo đảm quốc tế đối với thể chế tương lai của Campuchia). Văn kiện về nhân quyền không đề cập trực tiếp đến vấn đề diệt chủng, chỉ nói Campuchia sẽ “không trở lại chính sách và hành động trong quá khứ”. Còn Trung Quốc buộc phải nhân nhượng không còn đòi lập chính phủ liên hiệp 4 bên ngang nhau, phải chấp nhận vai trò lớn của LHQ. P5 thoả thuận lịch giải quyết vấn đề Campuchia: trong tuần từ 3.9 đến 9.9 họp các bên Campuchia ở Jakarta để lập SNC trước phiên họp Đại hội đồng LHQ, tiếp đó họp mở rộng với các nước trong khu vực (có Trung Quốc), đến khoảng tháng 10-11.90 họp uỷ ban Phối hợp Hội nghị Paris về Campuchia để soạn thảo Hiệp định trên cơ sở văn kiện khung do P5 vạch ra, các ngoại trưởng ký Hiệp định ; 15 nước trong Hội đồng Bảo An thông qua. Trung Quốc đặt cuộc gặp cấp cao Trung-Việt trong cái khung thời gian này. Tuy nhiên Bắc Kinh giấu không cho ta biết gì về những thoả thuận giữa họ và các ư­ớc lớn trong Hội đồng bảo an, mặt khác cũng giữ kín cuộc hẹn gặp ta ở Thành Đô vì không muốn làm cho phương Tây và ASEAN lo ngại khả năng đoàn kết hợp tác giữa Trung Quốc và Việt Nam.Ngày 30.8.90, Bộ Chính trị họp bàn về việc gặp lãnh đạo Trung Quốc. Anh Linh nêu ý kiến là sẽ bàn hợp tác với Trung Quốc để bảo vệ chủ nghĩa xã hội chống đế quốc, và hợp tác giữa Phnom Penh và Khmer Đỏ để giải quyết vấn đề Campuchia, mặc dù trước đó Bộ Ngoại Giao đã trình bày đề án nêu rõ là rất ít khả năng thực hiện phương án này vì phương hướng chiến lược của Trung Quốc vẫn là tranh thủ phương Tây phục vụ “ 4 hiện đại ”. Anh Lê Đức Anh bổ sung ý anh Linh: “Phải nói về hoà hợp dân tộc thực sự ở Campuchia. Nếu không có Pol Pot thì vẫn tiếp tục chiến tranh ”. Anh Võ Chí Công không đồng ý, nói: “Trung Quốc sẽ không nghe ta về hợp tác bảo vệ chủ nghĩa xã hội. Trung Quốc muốn tranh thủ phương Tây”. 

Anh Thạch cảnh giác: “Vẫn có 3 khả năng về quan hệ giữa ta và Trung Quốc, không phải chỉ là khả năng tốt cả. Dự kiến Trung Quốc sẽ nêu công thức “ SNC 6+2+2+2” để nhấn rõ là có 4 bên Campuchia (trong đó Khmer đỏ là 1 bên), xoá vấn đề diệt chủng...” Sự thực sau này cho thấy Trung Quốc còn đòi cao hơn thế !Ngày 2.9.90, ba đồng chí lãnh đạo cao cấp của ta đến Thành Đô đúng hẹn. Tháp tùng có Hồng Hà - Chánh Văn phòng Trung ương, Hoàng Bích Sơn - Trưởng ban Đối ngoại, và Đinh Nho Liêm – Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao. Đáng chú ý là trong đoàn không có bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch. 

Sau 2 ngày nói chuyện (3-4.9.90), kết quả được ghi lại trong một văn bản gọi là “Biên bản tóm tắt ” gồm 8 điểm. Khi nghiên cứu biên bản 8 điểm đó, chúng tôi nhận thấy có tới 7 điểm nói về vấn đề Campuchia, chỉ có 1 điểm nói về cải thiện quan hệ giữa hai nước mà thực chất chỉ là nhắc lại lập trường cũ Trung Quốc gắn việc giải quyết vấn đề Campuchia với bình thường hoá quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Trong 7 điểm về Campuchia, 2 điểm là những điểm có tính chất chung về mặt quốc tế mà 2 bên đang còn tranh cãi (giải pháp chính trị toàn diện cho vấn đề Campuchia ; rút hết quân Việt Nam ở Campuchia có dẫn chứng), còn 5 điểm thì hoàn toàn là đáp ứng yêu cầu của Trung Quốc. Không có điểm nào theo yêu cầu của ta cả. Trong bản thoả thuận, vấn đề nổi cộm nhất là điểm 5 về việc thành lập SNC. 

Lãnh đạo ta đã thoả thuận dễ dàng, không do dự (!), công thức “ 6+2+2+2+1 ” (phía Phnom Penh 6 người ; phía “3 phái” 7 người ; 2 của Khmer đỏ, 2 của phái Son San, 2 của phái Sihanouk và bản thân Sihanouk) mà Từ Đôn Tín vừa đưa ra ở Hà Nội và bị tôi bác. Công thức này bất lợi cho Phnom Penh, với công thức “6+6” hay “6+2+2+2”, tức là hai bên có số người ngang nhau mà Sihanouk và Hun Xen đã thoả thuận ở Tokyo. 

Về sáng kiến “giải pháp Đỏ” cho vấn đề Campuchia mà lãnh đạo ta đưa ra, tưởng như phía Trung Quốc sẽ nhiệt liệt hoan ngênh, song Lý Bằng đã bác đi: “Các đồng chí nói cần thực hiện 2 đảng cộng sản hợp tác với nhau để phát huy hơn nữa. Tôi đồng ý một phần và không đồng ý một phần. Bốn bên Campuchia, xét về lực lượng quân sự và chính quyền, mạnh nhất là hai đảng cộng sản, có vai trò nhiều hơn. Nhưng phần tôi không đồng ý là ở Campuchia không chỉ có hai đảng cộng sản mà còn có các thế lực khác là lực lượng của Sihanouk và lực lượng của Son San. Lực lượng của họ không lớn lắm nhưng họ được quốc tế ủng hộ. Bài xích họ thì cô lập SNC, không thể đoàn kết Campuchia. Cần phải để cho hai bên kia phát huy tác dụng ở Campuchia ”. Và Giang Trạch Dân cùng nói thêm: “Các nước phương Tây rất chú ý tới quan hệ của chúng ta. Các đồng chí đến đây, cho đến nay các nước không ai biết, cũng không cho các bên Campuchia biết. Chúng tôi cảnh giác vấn đề này. Họ cho rằng Việt nam XHCN, Trung Quốc XHCN đều do Đảng Cộng sản lãnh đạo, họp với nhau bàn cái gì đây ? Vì vậy chúng tôi giữ kín chuyến đi này. Tình hình quốc tế hiện nay nếu để hai đảng cộng sản bắt tay nhau là sách lược không lợi cho chúng ta”. 

Thành Đô là thành công hay là thất bại của ta? Ngay say khi ở Thành Đô về, ngày 5.9.90 anh Linh và anh Mười, có thêm anh Thạch và Lê Đức Anh, đã bay sang Phnom Penh thông báo lại với Bộ Chính trị Campuchia nội dung cuộc gặp gỡ cấp cao Việt-Trung. Để thêm sức thuyết phục Phnom Penh nhận Thoả thuận Thành Đô, anh Linh nói với lãnh đạo Campuchia: “Phải thấy giữa Trung Quốc và đế quốc cũng có mâu thuẫn trong vấn đề Campuchia. Ta phải có sách lược lợi dụng mâu thuẫn này. Đừng đấu tranh với Trung Quốc đến mức xô đẩy họ bắt tay chặt chẽ với đế quốc”. Lập luận này được Lê Đức Anh mở rộng thêm: “Mỹ và phương Tây muốn cơ hội này để xoá cộng sản. Nó đang xoá ở Đông Âu. Nó tuyên bố là xoá cộng sản trên toàn thế giới. Rõ ràng nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh này là Trung Quốc.”Nhưng câu trả lời của Heng Somrin, thay mặt cho lãnh đạo Campuchia, vẫn là: “Phải giữ nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của chúng ta. Những vấn đề nội bộ liên quan đến chủ quyền CPC phải do các bên CPC giải quyết”. Về “giải pháp Đỏ”, Phnom Penh nhận định: “Trung Quốc không muốn hai phái cộng sản ở Campuchia hợp tác với nhau gây phức tạp cho quan hệ của họ với Sihanouk và với phương Tây. Vì vậy chúng tôi thấy rằng khó có thể thực hiện “giải pháp Đỏ” vì “giải pháp Đỏ” trái với lợi ích của Trung Quốc ”. Mặc dù ban lãnh đạo Campuchia đã xác định rõ thái độ như vậy, song Lê Đức Anh vẫn cứ cố thuyết phục Bạn: “Ta nói “giải pháp Đỏ” nhưng đó là “giải pháp Hồng”, vừa xanh vừa đỏ. Trước mắt không làm được nhưng phải kiên trì. Ta làm bằng nhiều con đường, làm bằng thực tế. Các đồng chí cần tìm nhiều con đường tiếp xúc với Khmer Đỏ. Vấn đề tranh thủ Khmer Đỏ là vấn đề sách lược mang tính chiến lược… Nên kiên trì tìm cách liên minh với Trung Quốc, kéo Khmer Đỏ trở về… Ta đừng nói với Trung Quốc là làm “giải pháp Đỏ”, nhưng ta thực hiện “giải pháp Đỏ” ; có đỏ có xanh…nhưng thực tế là hợp tác hai lực lượng cộng sản”. 

Nguyễn văn Linh bồi thêm: “Xin các đồng chí chú ý lợi dụng mâu thuẫn, đừng bỏ lỡ thời cơ. Trung Quốc muốn đi với Mỹ, nhưng Mỹ ép Trung Quốc nên Trung Quốc cũng muốn có quan hệ tốt với Lào, Việt Nam và Campuchia. Nếu ta có sách lược tốt thì ta có giải pháp Đỏ. 

"Theo báo cáo của đại sứ Ngô Điền, thái độ của bạn Campuchia đối với ta từ sau Thành Đô có đổi khác. Về công khai, bạn cố tránh tỏ ra bị lệ thuộc vào Việt Nam. Trên cơ sở tính toán về lợi ích của mình, bạn tự quyết định lấy đối sách, không trao đổi trước với ta, hoặc quyết định trái với sự gợi ý của ta trên nhiều việc. Nhìn lại, trong cuộc gặp Thành Đô, ta đã mắc lỡm với Trung Quốc ít nhất trên 3 điểm: 

* Trung Quốc nói cuộc gặp Thành Đô sẽ đàm phán cả vấn đề Campuchia và vấn đề bình thường hoá quan hệ, nhưng thực tế chỉ bàn vấn đề Campuchia, còn vấn đề bình thường hoá quan hệ hai nước Trung Quốc vẫn nhắc lại lập trường cũ là có giải quyết vấn đề Campuchia mới nói đến chuyện bình thường hoá quan hệ hai nước; 

* Trung Quốc nói mập mờ là Đặng Tiểu Bình có thể gặp cố vấn Phạm Văn Đồng, nhưng đó chỉ là cái “mồi” để kéo anh Đồng tham gia gặp gỡ cấp cao. 

* Trung Quốc nói giữ bí mật việc gặp cấp cao hai nước, nhưng ngay sau cuộc gặp hầu như tất cả các nước đã được phía Trung Quốc trực tiếp hay gián tiếp thông báo nội dung chi tiết bản thoả thuận Thành Đô theo hướng bất lợi cho ta.Ngày 7.9.90 Bộ chính trị đã họp thảo luận về kết quả cuộc gặp cấp cao Việt-Trung và cuộc gặp cấp cao Việt- Campuchia sau đó, và quyết định ngay hôm sau Đỗ Mười gặp đại sứ Trung Quốc thông báo lại lập trường của Campuchia ; đồng thời thông báo với Liên Xô, Lào như đã thông báo với Campuchia. Nếu có ai hỏi về công thức “6+2+2+2+1”, nói không biết.Nhưng Báo Bangkok Post ngày 19.9.90 trong bài của Chuchart Kangwaan đã công khai hoá bản Thoả thuận Thành Đô, viết rõ Việt Nam đã đồng ý với Trung Quốc về thành phần SNC của Campuchia sẽ gồm 6 người của Nhà nước Campuchia, 2 của Khmer đỏ, 2 của phái Son San, 2 của phái Sihanouk, thành viên thứ 13 là Hoàng thân Sihanouk giữ chức Chủ tịch Hội đồng. Tạp chí Kinh tế Viễn Đông (FEER) số 4/10 (10.10.90) đăng bài Củ cà-rốt và cái gậy viết về cuộc gặp gỡ cấp cao Trung-Việt ở Thành Đô giữa Tổng Bí Thư Đảng và Thủ tướng hai nước, cho biết hai bên đã thoả thuân công thức “6+6+1” về việc lập SNC. Phía Việt Nam có nhượng bộ nhiều hơn. Việc Ngoại trưởng hai nước không dự họp cấp cao là đáng chú ý. Bên trong, Trung Quốc nói họ coi ông Thạch là người có quan điểm cứng rắn về vấn đề Campuchia cũng như đối với Trung Quốc. Ngày 12.10.90, nhà báo Nayan Chanda nói với anh Thạch: “Trung Quốc đang tuyên truyền rộng rãi là lãnh đạo Việt Nam đánh lừa mọi người, họ ký kết với lãnh đạo Trung Quốc về thành phần SNC nhưng đã không thực hiện thoả thuận cấp cao Việt-Trung. Việt Nam lại còn xúi dục chính quyền Phnom Penh chống việc bầu Sihanouk làm chủ tịch SNC và đưa ra hết điều kiện này đến điều kiện khác.” Ngày 5.10.90, anh Nguyễn Cơ Thạch gặp Ngoại trưởng Mỹ Baker. Baker cho biết là sau khi cuộc họp các bên Campuchia ở Bangkok vừa qua thất bại, Trung Quốc rất bất bình với lãnh đạo Việt Nam. Trung Quốc cho rằng lãnh đạo cấp cao của Việt Nam đã hoàn toàn đồng ý với đề nghị của Trung Quốc về con số 13 thành viên của SNC nhưng lại nói với Phnom Penh là công thức đó là ý kiến riêng của Trung Quốc, đã không làm gì để thúc đẩy Phnom Penh thực hiện thoả thuận giữa cấp cao hai nước. Không thể tin được ngay cả lãnh đạo cấp cao nhất của Việt Nam cũng như Bộ Ngoại giao Việt Nam. Baker còn nói rằng Trung Quốc đã bác bỏ đề nghị của lãnh đạo cấp cao nhất của Việt Nam là Việt Nam và Trung Quốc đoàn kết bảo vệ CNXH chống âm mưu của đế quốc Mỹ xoá bỏ CNXH cũng như đề nghị của Việt Nam về giải pháp dựa trên liên minh giữa Phnom Penh và Pol Pot.Còn Lý Bằng trong khi trả lời phỏng vấn của Paisai Sricharatchang, phóng viên tờ Bangkok Post tại Bắc Kinh, ngày 24.10.90, đã xác nhận có một cuộc gặp bí mật giữa lãnh đạo Trung Quốc và Việt Nam hồi đầu tháng 9 và cho biết kết quả cuộc gặp đã được phản ảnh qua cuộc họp giữa các bên Campuchia ngày 10.9.90 tại Jakarta. Trong khi nói không biết chắc phía Việt Nam đã cố gắng thuyết phục Phnom Penh đến đâu, Lý nhận định là Hà Nội chắc chưa làm đủ mức. Điều đó có thể thấy được qua việc Phnom Penh đã có “ một thái độ thiếu hợp tác”. 

Sở dĩ ta dễ dàng bị mắc lừa ở Thành Đô là vì chính ta đã tự lừa ta. Ta đã tự tạo ra ảo tưởng là Trung Quốc sẽ giương cao ngọn cờ CNXH, thay thế cho Liên Xô làm chỗ dựa vững chắc cho cách mạng Việt Nam và chủ nghĩa xã hội thế giới, chống lại hiểm hoạ “diễn biễn hoà bình” của chủ nghĩa đế quốc do Mỹ đứng đầu. Tư tưởng đó đã dẫn đến sai lầm Thành Đô cũng như sai lầm “giải pháp Đỏ”. 

Sau Thành Đô, trong Bộ Chính trị đã có nhiều ý kiến bàn cãi về chuyến đi này. Song mãi đến trước Đại hội VII, khi Bộ Chính trị họp (15-17.5.91) thảo luận bản dự thảo Báo cáo về tình hình thế giới và việc thực hiện đường lối đối ngoại của Đại hội VI và phương hướng tới, cuộc gặp cấp cao Việt Nam - Trung Quốc ở Thành Đô mới lại được đề cập tới khi bản dự thảo báo cáo của Bộ Ngoại Giao có câu “có một số việc làm không đúng với các Nghị quyết của Bộ Chính trị về vấn đề Campuchia”. Cuộc họp này đầy đủ Tổng Bí Thư Nguyễn văn Linh, các cố vấn Phạm Văn Đồng, Võ Chí Công, các uỷ viên BCT Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Cơ Thạch, Lê Đức Anh, Mai Chí Thọ, Nguyễn Đức Tâm, Đào Duy Tùng, Đồng Sĩ Nguyên, Đoàn Khuê, Nguyễn Thanh Bình. 

Anh Tô nói: “Có thời giờ và có cơ hội đem ra kiểm điểm những việc vừa qua để nhận định sâu sắc thì tốt thôi. Sau chuyến đi Thành Đô, tôi vẫn ân hận về thái độ của mình. Nói là tự kiểm điểm thì tự kiểm điểm. Tôi ân hận là ở hai chỗ. Lúc ở Thành Đô, khi bàn đến vấn đề Campuchia, người nói là anh Linh. Anh Linh nói đến phương án hoà giải dân tộc Campuchia. Sau đó Lý Bằng trình bày phương án “6+2+2+2+1” mà Từ Đôn Tín khi đàm phán với anh Cơ ở Hà Nội đã ép ta nhận song ta bác. Anh Linh đã đồng ý (nói không có vấn đề). Lúc đó có lẽ do thấy thái độ của tôi, Giang mời tôi nói. Tôi nói: tôi không nghĩ phương án 13 này là hay, ý tôi nói là không công bằng... Tôi ân hận là lẽ ra sau đó đoàn ta nên hội ý lại sau bữa tiệc buổi tối. Nhưng tôi không nghĩ ra, chỉ phân vân. Sáng sớm hôm sau, mấy anh bên Ban Đối Ngoại và anh Hồng Hà nói nhỏ với tôi là cốt sao tranh thủ được nguyên tắc “consensus” (nhất trí), còn con số không quan trọng. Tôi nghe hơi yên tâm nhưng vẫn nghĩ có hội ý vẫn hơn. Sau đó, Trung Quốc đưa ký bản thoả thuận có nói đến con số 13… Tôi phân vân muốn được biết nội dung trước khi ta hạ bút ký. Nếu như đoàn ta trao đổi với nhau sau phiên họp đầu, sau khi Lý Bằng đưa ra công thức 6+2+2+2+1 thì ta có thể có cách bàn thêm với họ. Hai là trước khi ký văn bản do chuyên viên hai bên thoả thuận, các đồng chí lãnh đạo cần xem lại và bàn bạc xem có thể thêm bớt gì trước khi ký. Nghĩ lại, khi họ mời Tổng Bí Thư, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng ta sang gặp Tổng Bí Thư, Chủ tịch Quốc vụ viện, lại mời thêm tôi. Tôi khá bất ngờ, không chuẩn bị kỹ. Anh Mười cho là họ mời rất trang trọng, cơ hội lớn, nên đi. Nhưng đi để rồi ký một văn bản mà ta không lường trước hậu quả về phản ứng của Bạn Campuchia, rất gay gắt. Tôi hiểu là Bạn khá bất bình, thậm chí là uất nhau. Cho ta là làm sau lưng, có hại cho người ta.” Anh Linh: “Anh Tô nhớ lại xem. Không phải tôi đồng ý, tôi chỉ nói ta nghiên cứu xem xét và cuối cùng đặt vấn đề thông báo lại Campuchia… Bây giờ tôi vẫn nghĩ thế là đúng. Tôi không thấy ân hận về việc mình chấp nhận phương án 13… Vấn đề Campuchia dính đến Trung Quốc và Mỹ. Phải tính đến chiến lược và sách lược. Phải tiếp tục làm việc với Campuchia về chiến lược, phải có nhiều biện pháp làm cho bạn thấy âm mưu của đế quốc Mỹ chống phá chủ nghĩa xã hội ở châu Á, cả ở Cuba. Nó đã phá Trung Quốc qua vụ Thiên An Môn rồi, nay chuyển sang phá ta… Trung Quốc muốn thông qua Khmer Đỏ nắm Campuchia. Song dù bành trướng thế nào thì Trung Quốc vẫn là một nước xã hội chủ nghĩa.” Anh Thạch: “Về chuyện Thành Đô, Trung Quốc đã đưa cả băng ghi âm cuộc nói chuyện với lãnh đạo ta ở Thành Đô cho Phnom Penh. Hun Xen nói là trong biên bản viết là “hai bên đồng ý thông báo cho Campuchia phương án 6+2+2+2+1” nhưng băng ghi âm lại ghi rõ anh Linh nói là “ không có vấn đề gì ”. 

Tôi xin trình bày để các anh hiểu nguyên do con số 13 là từ đâu. Tại Tokyo tháng 6.90, Sihanouk và Hun Xen đã thoả thuận thành phần SNC gồm hai bên ngang nhau = 6+6. Từ Đôn Tín sang Hà Nội, ép ta nhận công thức 6+2+2+2+1 không được. Đến cuộc gặp Thành Đô, Trung Quốc lại đưa ra. Khi ta sang Phnom Penh để thuyết phục bạn nhận con số 13 với nguyên tắc làm việc consensus trong SNC, anh Hun Xen nói riêng với tôi : chúng tôi thắng mà phải nhận số người ít hơn bên kia (bên ta 6, bên kia 7) thì mang tiếng Campuchia bị Việt nam và Trung Quốc ép. Như vậy, dù là consensus cũng không thể thuyết phục nhân dân Campuchia được. Chỉ có thể nhận 12 hoặc 14 thành viên trong Hội đồng Dân tộc Tối cao. Phải nói là Phnom Penh thắc mắc nhiều với ta. Liên Xô, Anh, Pháp, Nhật, Mỹ đều cho ta biết là Trung Quốc đã thông báo cho họ đầy đủ về Thoả thuận Thành Đô và nói với họ là lãnh đạo Việt Nam không đáng tin cậy. Trung Quốc đã sử dụng Thành Đô để phá quan hệ của ta với các nước và chia rẽ nội bộ ta…” Hôm sau, Bộ Chính trị họp tiếp, anh Mười nói: “Ta tán thành Sihanouk làm chủ tịch Hội đồng Dân tộc Tối cao, Hun Xen làm phó chủ tịch, lấy nhất trí trong Hội đồng Dân tộc Tối cao làm nguyên tắc. Đây không phải là một nhân nhượng… Nếu có anh Thạch đi Thanh Đô thì tốt hơn…” Anh Tô: “Vấn đề chủ yếu không phải là thái độ của ta ở Thành Đô như anh Mười nói, mà là kết quả và tác động đến bạn Campuchia đánh giá ta như thế nào ? Ở Thành Đô, điều ta làm có thể chứng minh được nhưng Cam-puchia cho là ta giải quyết trên lưng họ. Vì vậy mà tôi ân hận. Tôi ân hận là về sau này sẽ để lại hậu quả.” Anh Mười : “Với tinh thần một người cộng sản, tôi cho là ta không sai. Ban Campuchia nghĩ gì về ta là quyền của họ. Với tinh thần một người cộng sản, ta không bao giờ vi phạm chủ quyền của bạn.” Anh Thạch: “Họp Bộ Chính trị để kiểm điểm, tôi xin được nói thẳng. Có phải khi đi Thành Đô về, anh Đỗ Mười có nói với tôi là hai ông anh nhận hơi sớm. Anh Linh nhận công thức 13 và anh Tô nhận consensus (nguyên tắc nhất trí)” . 

Anh Võ Văn Kiệt : “Trong thâm tâm tôi, tôi không đồng ý có anh Tô trong đoàn đi Thành Đô. Nếu có gặp anh Đặng thì anh Tô đi là đúng. Tôi nói thẳng là tôi xót xa khi biết anh Tô đi cùng anh Linh và anh Mười chỉ để gặp Giang và Lý, không có Đặng. Mình bị nó lừa nhiều cái quá. Tôi nghĩ Trung Quốc chuyên là cạm bẫy.” Vốn là người điềm đạm, song anh Tô có lúc đã phải phát biểu: “Mình hớ, mình dại rồi mà còn nói sự nghiệp cách mạng là trên hết, còn được hay không thì không sao. Cùng lắm là nói cái đó, nhưng tôi không nghĩ như vậy là thượng sách. Tôi không nghĩ người lãnh đạo nên làm như vậy.” Thoả thuận Việt Nam - Trung Quốc ở Thành Đô đúng như anh Tô lo ngại đã để lại một ấn tượng không dễ quên đối với Phnom Penh. Trong phiên họp Quốc hội Campuchia ngày 28.2.91, Hun Xen phát biểu: “  Như các đại biểu đã biết, vấn đề SNC này rất phức tạp. Chúng ta phải đấu tranh khắc phục và làm thất bại âm mưu của kẻ thù nhưng bọn ủng hộ chúng không đâu. Mặc dù Hội đồng đã được thành lập trên cơ sở 2 bên bình đẳng nhưng người ta vẫn muốn biến thành 4 bên theo công thức 6+2+2+2+1, và vấn đề chủ tịch làm cho Hội đồng không hoạt động được”. Tôi còn nhớ khi tiếp tôi ở Phnom Penh, ngày 28.9.90, Hun Xen đã có những ý khá mạnh về thoả thuận Thành Đô: “Khi gặp Sok An ở Bangkok hôm 17.9, Trung Quốc doạ và đòi SOC phải công nhận công thức mà Việt Nam và Trung Quốc đã thoả thuận. Nhưng Phnom Penh độc lập. Sok An đã nói rất đúng khi trả lời Trung Quốc là ý này là của Việt Nam không phải của Phnom Penh.” Cuộc hội đàm Thành Đô tháng 9.90 hoàn toàn không phải là một thành tựu đối ngoại của ta, hiện tại đó là một sai lầm hết sức đáng tiếc về đối ngoại. Vì quá nôn nóng cải thiện quan hệ với Trung Quốc, đoàn ta đã hành động một cách vô nguyên tắc, tưởng rằng thoả thuận như thế sẽ được lòng Bắc Kinh nhưng trái lại thoả thuận Thành Đô đã làm chậm việc giải quyết vấn đề Campuchia và do đó làm việc bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc, uy tín quốc tế của ta bị hoen ố. Việc ta đề nghị hợp tác với Trung Quốc bảo vệ chủ nghĩa xã hội chống đế quốc Mỹ, thực hiện “ giải pháp Đỏ” ở Campuchia là không phù hợp với Nghị quyết 13 của Bộ Chính trị mà còn gây khó khăn với ta trong việc đa dạng hoá quan hệ với các đối tượng khác như Mỹ, phương Tây, ASEAN, và tác động không thuận lợi đến quan hệ giữa ta và đồng minh, nhất là quan hệ với Liên Xô và Campuchia. Trung Quốc một mặt bác bỏ những đề nghị đó của ta, nhưng mặt khác lại dùng ngay những đề nghị đó chơi xấu ta với các nước khác nhằm tiếp tục cô lập ta, gây sức ép với ta và Campuchia.Cùng với việc ta thúc ép Phnom Penh đi vào “giải pháp Đỏ”, việc ta thoả thuận với Trung Quốc công thức SNC tại Thành Đô là không phù hợp với nguyên tắc nhất quán của Đảng ta là không can thiệp và không quyết định các vấn đề nội bộ của Campuchia, làm tăng mối nghi ngờ vốn có của Campuchia đối với ta, đi ngược lại chủ trương tăng cường và củng cố mối quan hệ với ta với Campuchia và Lào.” 

Trần Quang Cơ 

Hồi ký “Hồi ức và Suy nghĩ” (Trích) 


Viết lời giới thiệu: Nhà báo Trần Quang Thành 

19 Nhận xét

  1. về cái khoản mắc lỡm trung quốc ngày ấy, bây giờ sắp lặp lại ở chuyến đi của lảo tbt phú trọng

    Trả lờiXóa
  2. 4 tốt, 16 vàng gì. Toàn chơi xỏ Việt Nam.
    Ngu thì chết. Nhưng đau hơn dân mình không ngu mà vẫn phải chết

    Trả lờiXóa
  3. Đọc lại mà thấy buồn. Lũ TQ quả là vô cùng mưu mô xảo trá. Nhưng ngày ấy VN còn có cái bên ngoài lãnh thổ để thoả thuận với bọn chúng, thế của đảng ngày ấy dù khó khăn nhưng còn khá hơn tình hình hiện nay nhiều lần
    Ngày nay thì đảng chẳng còn cái gì để làm quân bài tẩy trong chuyến đi của tổng Lú ngoài hy sinh lợi ích của quốc gia dân tộc mình làm cứu cánh giữ cho vị trí của đảng khỏi lung lay

    Có một chân lý không bao giờ thay đổi:
    -TQ không bao giờ là bạn tốt với VN hoặc bất kỳ một nước nào. Với họ thì chỉ có mèo trắng và mèo đen
    -Nó không bao giờ hy sinh lợi ích quốc gia của nó cho mục tiêu CS thế giới. Họ nhận thức đúng đắn về vấn đề phong trào CM trên toàn thế giới chỉ là khẩu hiệu suông (trên thực tế cho đến nay nó đã sụp đổ tan tành, các quốc gia thuộc khối CS trước đây tự lo cứu lấy dân tộc của mình và chẳng còn nhớ gì đến cái khối u ác tính đó nữa) trong khi Lãnh đạo của ta luôn mơ hồ về vấn đề này. Từ nhận thức sai nên đã có lúc họ sẵn sàng hy sinh lợi ích quốc gia để củng cố cho cái khối u ác tính có tên Phe XHCN

    Ngày đó khi hệ thống XHCN lần lượt sụp đổ như quân cờ domino, nếu Lãnh đạo đảng không mắc mưu của TQ khiến đảng CSVN rơi hẳn vào vòng tay của họ, nếu chúng ta sáng suốt dũng cảm đi tự đi trên đôi chân của mình, thực sự bắt tay với các nước khác, mở rộng dân chủ thì lịch sử dân tộc ta có thể đã mở ra một chương mới tốt đẹp hơn rất nhiều so với hiện nay. Một cơ hội tốt cho dân tộc đã bị bỏ phí

    Trả lờiXóa
  4. Tôi cho rằng đây là những mảng tối của đảng, một thời đã được giấu kín chỉ có một số rất ít biết đến. Đến nay phơi ra ánh sáng nó cho thấy ngay chính những cái đầu được cho là suất xắc nhất trong đảng lúc đó vẫn mắc phải sai lầm. Sai lầm của một người dân không ảnh hưởng nhiều đến XH nhưng chỉ một sai lầm nhỏ của người lãnh đạo sẽ ảnh hưởng đến toàn cục, đến vận mệnh của cả một dân tộc

    Rõ ràng người TQ đã có những bước đi đầy tính toán và phải thừa nhận là khá chính xác, trên cơ sở nhận định tình hình và dự đoán được diễn biến. Nếu đem so sánh thì lãnh đạo của ta như những đứa trẻ được đem ra làm trò chơi cho lãnh đạo TQ thao túng

    Quá buồn

    Trả lờiXóa
  5. Thành quả của đảng csVN đối với TQ sau bao nhiêu năm nắm quyền.
    -Ngày xưa còn có tranh cãi.
    -Bây giờ lắng nghe và ký tên.
    [ Tin tưởng lẫn nhau - Phát triển toàn diện ]

    Trả lờiXóa
  6. khơ me đỏ là anh em của 2 Đảng CS Tàu và Việt. Không thể bỏ anh em duoc!

    Trả lờiXóa
  7. Lãnh đạo cấp cao VN,và Bộ Chính Trị ĐCS VN thú nhận bị "Mắc lỡm "Trung Quôc ở Thành Đô ngày 03/09/1990.Thực ra Đảng CS VN đã bị Mắc Lỡm TQ nhiều lần.

    Như hồi tháng 9-1958,Hồ C Minh,Phạm V Đồng bị Mắc lỡm TQ vụ ký công Hàm công nhận Hoàng Sa,Trường Sa là của TQ,không thể chối cãi.Tại Thành Đô,bọn TQ nhử Phạm V Đồng bằng cách mời Đồng đi cùng phái đoàn VN để Đồng được gặp Đặng T Bình.Nhưng khi qua Thành Đô,Đồng chỉ được gặp Giang T Dân và bọn đàn em sinh sau đẻ muộn hơn Đồng.Ký biên bản 10 điều mà hết 7 điều có lợi cho TQ,còn 3 điều không "có gì mới"

    Nguyễn văn Linh,Phạm v Đồng cùng đồng bọn ĐCS VN đã quá tức tối bị TQ lừa.Chúng nói họp kín,không một nước thứ 3 nào biết,Nhưng sau khi họp ở Thành Đô xong,thi TQ đã thông báo cho Liên xô,Mỹ và nhiều nước phương Tây biết là VN bán rẻ Campuchia,hòng chia rẽ VN và các nước Lào.Campuchia và các nước Asian.Phạm văn Đồng đành tự an ủi mình-"TQ có bành trướng đi nữa thì dù sao TQ cũng là nước CS XHCN."Nó coi mình như đứa trẻ lên 3 bị chúng lừa mà còn tỏ ra trung thành với quân lật lọng.

    Đảng ta ngu quá,bị TQ lừa cũng phải.

    Trả lờiXóa
  8. Ngày mai Nguyễn Phú Trọng qua Trung cộng cũng lặp lại trường hợp tương tự và chắc sẽ đi theo vết xe đổ của lớp đàng anh, mang màu sắc CNCS đễ làm con bài tẩy ...cũng như tinh thần 4 tốt và 16 chữ mà Trọng và 14 tên trong đám vua tập thể thường đem ra ca tụng với lá bùa yểm của bọn giặc bành trướng bắc kinh ,tập đoàn cs Hà Nội chơi với Bắc Kinh khác gì ( chơi dao có ngày đứt tay )

    Trả lờiXóa
  9. - Người VN hiện nay thực sự có còn chủ quyền trên đất nước của mình không?

    Mới vừa qua, biển có bão lớn, ngư dân ta vào các đảo của nước mình tránh bão, nhà nước VN phải xin phép Tàu cộng trong khi Biển Đông và 2 quần đảo HS- TS trong khu vực là của ta qua hàng ngàn năm thực hiện chủ quyền của VN! Bằng cách này, các anh đã nhìn nhận VN không có chủ quyền gì trên các đảo của VN!

    - Tàu cộng đã hoàn toàn chiếm Biển Đông. Biên giới bên cạnh việc mất đất đai, mọi trọng điểm, cao điểm chiến lược có lợi cho việc phòng thủ biên giới cho ta, nhờ đó VN đã ngăn được các cuộc tấn công ngang qua biên giới của địch quân, tất cả các vị trí chiến lược ấy nay đã thuộc về phía Tàu cộng! Khi cần, chúng xua quân qua biên giới mà ta thì đã mất mọi điểm tựa để từ đó chống trả, ngăn chặn! Chưa nói đến việc người của Tàu cộng đang làm việc trên mấy trăm ngàn hecta đất rừng đầu nguồn của ta trên 6 tỉnh biên giới! Giặc đã vào nhà!

    - Bên ngoài Tàu cộng tấn công, lấn chiếm, bao vây, tranh thủ loại bỏ khả năng phòng thủ của ta. Bên trong VN, người của Tàu cộng, qua các hợp đồng kinh tế, đã có mặt khắp nơi. Người của Tàu cộng, dưới danh nghĩa lao động, du lịch... ra vào VN không cần chiếu khán, đi lại... muốn ở đâu ta chẳng biết, ca của ta không thể kiểm soát, không dám xét hỏi...Đối ngoại, muốn làm gì, quyết định gì, VN phải thăm dò, tham khảo, hỏi ý Tàu cộng! Đối nội, người VN yêu nước phản đối hành động xâm lăng ngang ngược của Tàu cộng, tất cả đều bị bắt, tù đày hết! Dân chúng trong nước biểu tình chống Tàu cộng, tất cả mọi cuộc biểu tình bày tỏ thái độ đều đã bị dẹp bỏ! Việt Nam có còn chủ quyền không?

    VN trong thế trận của Tàu cộng, chưa đánh đã thua, nước đã mất! Mất nước, dân chúng phẩn nộ, tinh thần yêu nước sục sôi! Nếu anh là người VN, anh phải cảm kích, lên tinh thần… trước nhiệt tình yêu nước của đồng bào anh. Anh phải bảo vệ họ, tiếp sức với họ, vì nếu không, anh phải tự cảm thấy nhục nhả vì mất nước, đồng bào cả nước sẽ mất tất cả. Vì cái họa chung, mỗi người đều phải góp một bàn tay, đó là bổn phận vì VN đã rơi vào tình trạng vô cùng nguy hiểm trước quân Tàu cs!

    Chống kẻ xâm chiếm lãnh thổ VN các anh không chống, ai chống kẻ xâm lăng Trung cộng, anh bắt hết, bỏ tù dài hạn hết, anh đang làm hộ công việc của kẻ xâm lăng, Tàu cộng! Vậy anh chính là giặc rồi! Anh đã đầu hàng giặc và đang làm việc cho giặc!

    Trong vai trò của nhà nước, công việc giữ nước là của anh, dân đóng góp, mướn anh, trả lương cho anh là để anh làm công việc này... Công việc của anh, anh không làm, người không có nhiệm vụ, vì ý thức đại họa chung, phải đứng đậy làm công việc này: Cứu nước, trong đó có anh và gia đình anh; Lẽ ra anh phải cảm kích, mang ơn họ ….hết lòng, hết sức giúp họ. Anh đã không giúp, không cảm thấy xấu hổ, không cảm thấy tội lỗi với lương tâm một con người, bổn phận đối với đất nước, đồng bào khi quốc gia lâm nguy; ngược lại, anh bắt bớ, hành hạ, tra vấn, khủng bố tinh thần họ, những người yêu nước, những người ơn của anh và gia đình anh! Anh có còn là một con người không? Nước mất, đồng bào cả nước sẽ mất tất cả, trong đó có anh và gia đình anh…

    Theo giặc, anh đang hủy hoại cuộc đời của người yêu nước, hủy hoại sự bình yên, hạnh phúc của gia đình họ và tội lỗi này cũng lớn, rất lớn…về mặt lương tâm đồng thời với tội lỗi nặng nề mà các anh phải mang trước tòa án của quốc gia, dân tộc!

    Hiện nay, có thể anh còn chưa hiểu và còn chưa tin có Thượng Đế tối cao, nhưng anh sẽ tin, anh sẽ khóc trong thống hối vô cùng và kêu cầu Thượng Đế cứu anh một khi anh biết tin anh phải ra trước một tòa án, tòa quốc tế, hay tòa án quốc gia VN, của chính đồng bào cả nước của anh.

    Nước đã mất vào tay kẻ địch rồi, chủ quyền quốc gia đã mất rồi… không mau thức tỉnh cùng nhau cứu nước, cứu mình, còn đem những chuyện tồi tệ cuả đảng cs trong quá khứ để phân trần, đánh lạc hướng dư luận để làm gì! VN mất nước cũng vì trong hàng ngũ của bộ máy điều khiển quốc gia có những con người trong giờ phút lâm nguy của cả dân tộc, của chính mình mà vẫn còn có suy nghĩ và hành động như thế này!

    Trả lờiXóa
  10. Anh lé - Đổ Mười nd - Nguyễn Chí Vịnh - Lê khả Phiêu và một số con hoan đệ tử ghép thành một trục ,nghe lời chỉ giáo của bọn Trung cộng và đi theo lý tưởng giai cấp vô sản của chế độ cs ...đám này là đám gây ra vua tập thể đễ ngồi lì tại Ba đình HN đã hiến dâng biên giới Phía bắc và biển đảo VN cho giặc Tàu ...

    Trả lờiXóa
  11. Mấy thằng Việt Cộng ngu dốt như thế mà lại nắm vận mệnh dân tộc,trời ơi là trời!!!!!!

    Trả lờiXóa
  12. Hay là Bác mở một trang Blog đi.




    Bầu đàn Văn nghệ sỹ Quảng Ninh đi thực tế sáng tác nơi Bắc Kinh
    ======================



    Thi nô Văn nô Báo nô Quảng Ninh

    Túi quả mướp lên đường sang Bắc Kinh

    16 văn nghệ sữa đi thực tế sáng tác

    Đoàn đi thực tế tai Thủ đô Bắc kinh, thành phố

    Thượng hải - Hàng châu - Tô châu – Nam Ninh

    Ngân sách do Nhăn Răng còng đóng thuế

    Ca ngợi xứ « lạ » 16 chữ Vàng linh tinh

    Chuyến này chắc có Thi Hào Trần Gia Thái

    Trần Sĩ Đại mang ống đu đủ thổi phát kinh !


    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  13. Người ta là ngu dốt mà lại nắm quyền quản lý bạn sao bạn Dũng ...
    Có vẻ dân mình chả còn biết làm gì để thay đổi ngoài việc lên đây chửi CS là ác, là ngu nữa rồi ...

    Trả lờiXóa
  14. Dân den ơi, đừng "đâm sườn bần" nhau nữa, nghĩ ra cách hành động đi…cái ấy mới là việc cần thiết! Đúng không Dân đen?

    Trả lờiXóa
  15. Gửi Dânđen 13:15!
    Không phải tất cả dân đen ai cũng tồi tệ trí tuệ như bạn đâu, đừng có vơ đũa cả nắm. Thằng Dũng rác lên không được sự tín nhiệm của nhân dân mà do đảng sắp đặt chia chác ghế với nhau. Nó không đại diện cho ít nhất là tôi để mà quản lý nghe bạn

    Trả lờiXóa
  16. Nhân dân ta cả nước đều biết 14 anh cầm lái của đảng cs là 14 anh dốt, vậy vì sao bộ máy nhà nước cs này vẫn chạy mỗi ngày, năm này qua năm khác? Những người này họ đâu có rành rẽ gì về điện toán, họ đâu có lái máy bay được, họ không lái tàu được, họ không điều khiển radar được, họ cũng chẳng lái tàu hỏa hay xe buýt được, họ không thể hiểu được ngôn ngử của ngành kế toán trên những trang số dày đặc chi chit số, họ càng không thể đánh đấm, tra tấn ai, vậy sao họ điều khiển được cả một bộ máy kềm kẹp bao trùm xã hội được?

    Họ dốt, không làm được. Nhưng họ điều khiển, dù giỏi dù dở, họ kềm kẹp cả nước được là nhờ những người biết, những người có học, giỏi hơn họ, những người thường được gọi là trí thức, làm thay cho họ và được trả lương, dù lương này là tiền thuế các ông, các bà dốt này… cho người thu gom từ nhân dân, rõ hơn là tiền thuế của đồng bào đóng góp, từ tiệm vàng đến chị bán xôi. Nếu không có bàn tay của những người trí thức, làm sao mấy ông dốt, bà dốt này điều khiển được bộ máy xã hội chủ nghĩa đói khổ, è ạch, cà rịch cà tang này?

    Riêng cái vụ bắt bớ, đánh đập, khủng bố, tra tấn người này thì khác, nó chẳng liên can gì đến người trí thức cả …nó chỉ liên can đến các anh vai u thịt bắp ở đồn, ở bót, ở chổ làm, nhà giam người, ở những chổ ác ôn cồn đò này, các “máy đánh người” này xem ra ra vẻ “ngầu” lắm, oai phong…ngon lành lắm (dù chẳng lý cớ chi cả!) còn về nhà… vợ chưởi các anh vai u này nát tan vì tội ngu!
    “Ông đánh người ta, mai mốt đây ai đánh ông, ai đốt nhà ông, vợ con ông, ai bỏ tù ông thăm thẳm chiều trôi…sao ông ngu thế! Ông mà cứ tiếp tục ngu như thế thì chớ trách tôi, tôi cho ở một mình, đói khổ đấy nhé!”

    Chuyện xãy ra là như vậy nên cả nước mới khổ! Người giỏi hơn đông đảo, mỗi năm ra trường hàng ngàn sinh viên, bác sĩ, kỹ sư… nhiều trình độ khác nhau, người giỏi trong nước trùng điệp, nhưng lại đi phục vụ cho các ông bà dốt để họ làm bậy, cả nước kêu trời, rồi xúm nhau than!

    Cũng tại mình thôi, có phải không quý anh em hiền nhân chi quân tử? Chỉ khi mình cùng bảo nhau, hè nhau thay đổi… thì mọi việc sẽ thay đổi, còn mình không thay đổi thì mình cứ phải tiếp tục… kêu trời lâu dài nữa! Chẳng vậy mà còn bị Ông Trời rầy, quở cho nữa… chuyện làm được, nó không làm, lại đi kêu tôi làm cho nó!

    Lời quê, ý dại, chia sẻ với bà con, anh em gần xa chút cho vui cửa vui nhà, để cái đầu nó đở nhẹ vì bực bội, căng thẳng bởi cảnh mất nhà, mất nước trong tay mấy thằng Tàu bành trướng. Cũng vì mấy ông mấy bà dốt này đây! Nếu vô tình có đụng chạm, thì đấy chỉ là vô tình… xin anh em, bà con lượng thứ.

    Trả lờiXóa

  17. Chuyến công du của Anh Tư sang Ấn Độ
    =====================




    Anh Tư sang Ấn gặp chú Chà và

    Có đem mẫu bầy sâu Nhà nước ta ?

    Cái nôi Văn minh lớn  Nhân loại

    Chắc sâu thành Hoa Sen lẫn bướm bà ?

    Tránh không tiếp lão ĐÁI Bỉnh Quốc

    Ôm hôn hít « Ngộ - Nỉ » 4 TỐT ca ca

    Học Ấn nước Dân chủ dân số trên một tỷ

    Gandhi cùng thời Chí sĩ Phan Nước ta .. ..



    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    Trả lờiXóa
  18. Đọc xong thấy các "đỉnh cao trí tuệ" dốt cả sử tàu lẫn sử Ta vậy thua là đáng đời. Nhục ơi là nhục

    Trả lờiXóa
  19. Nó ngu , nó thua Tàu cộng, nhưng nó lại đánh đập, bắn giết, tù đày dân ta…dù chính dân ta nuôi béo nó!

    Nó thua mà nó vẫn làm vua! Còn anh, còn tôi, còn chúng ta và toàn dân ta thì mất đất, mất nhà, mất tất cả!

    Phải làm gì đây? Phải làm gì đây chứ? Dân ta phải làm một chuổi, một loạt các hành động gì đi chứ?

    Im lặng để chấp nhận tan nát hết đời mình, đời con, cháu mình… vì những thằng ngu này sao?

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn