Han Dinh (bạn đọc Danlambao) - Câu nói này, tôi cũng có nghe trong dân gian lâu ngày. Nhưng khi đi làm trong công ty thì không còn chỉ nghe nữa mà vừa thấy vừa nghe, hiểu rõ ngọn ngành rau cỏ thế nào là thượng thì đội và hạ thì đạp. Ôi, thấy Sếp chửi nhân viên thấy ghê, nghe nhân viên chửi lại thằng nhân viên cấp dưới mà thấy sợ...
Sợ luôn mấy chú nhân viên quèn sau 2 tầng... lầu bị chửi thì hiên ngang đi chửi mấy em lao động tay chân (đi phát tờ rơi, hay maketting thời vụ).
Tôi từng bị sếp nói (chửi) thế này: Tôi nói chú không thông à, chú học hành thế lào ấy, cha mẹ chú không dạy là phải vươn nên à. Chú cứ sống tà tà kiểu ấy thì có mà ăn cám nợn cả đời.
Tôi... lỡ dại phang... đại lại, thế là tôi bị đuổi việc ngay hôm đó. Bước ra khỏi cty tôi hiên ngang nhủ thầm: thiệt là ở phần nó, nó mất đi một đứa nghe chửi!
Kể chuyện của tôi cho vui thế thôi, chứ tôi biết chắc anh chị em nào đã làm việc với các đấng “quan to, xếp lớn” cũng bị như tôi, có khi còn bị chửi nhiều hơn.
Các đấng này xem những lời chửi của họ là bình thường, tao lớn tuổi hơn mày, tao nhỏ hơn mày nhưng tao chức to hơn mày, tao học dốt hơn mày nhưng tao có thẻ đảng... tao có quyền chửi (quyền chửi éo bị cấm trong hiến pháp và quyền... nghe chửi cũng íu bị cấm trong hiến pháp).
Tôi thì tôi không chịu. Trong hợp tác xã ngày xưa, tôi đi cuốc đi cày, đi gieo mạ bằng tất cả sức khỏe và lòng nhiệt thảnh. Nhưng vụ mùa không đạt đâu phải lỗi tại tôi, thế mà bọn cán bộ bảo chúng tôi lười. Tôi còn nhớ tết năm đó chúng tôi éo có cái bánh chưng để nếm mùi tết, mà lão cán bộ đâu phải xa lạ. Lão ở ngay sát bên HTX, thừa biết là mùa màng thất bát tại ông trời. “Mất mùa là tại thiên tai. Được mùa là tại thiên tài đảng ta!”. Lão cán bộ này chỉ nhớ vế sau còn vế đầu lão vờ quên luôn vì thiên tai có ngồi trước mặt đâu để chửi cho sướng miệng. Thế là lão đạp chúng tôi là lười biếng, lão muốn tâng công. Tôi còn nhớ như in cái giọng Bắc kỳ rặc của lão: Các ông, các bà nàm kiểu lày tôi báo cáo nên cấp trên cho ra khỏi HTX hết. Nhà Lước giao đất cho các ông các bà mà nàm như thế lày à.
Chuyện xưa kể sao mà hết, nhưng mà hôm nay trên nước VN sao vẫn còn một bầy đàn láo khoét như thế, bà con ta nhắm mắt mà còn thấy nữa kìa.
Có phải là : thằng trên chửi thằng dưới, thằng dưới chửi thằng dưới nữa...
Mà trên của thằng trên là thằng nào?
Dạ xin thưa cùng bà con hai họ: nó ở tận Bắc Kinh.


"NỢ CỨT"
Trả lờiXóaPhạm Thế Việt - Ngày đó hợp tác xã ra một chiến dịch thu gom phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không đóng đủ thì bị cắt gạo. Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội loài người.
Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan trọng và cấp thiết. Người người, nhà nhà mua xi măng mua gạch về xây cầu tiêu. Cầu tiêu phải làm bằng xi măng thì cứt mới không bị phân huỷ, chứ ỉa xuống đất vài ngày là bọ hung ăn hết, lấy gì mà đóng cho nhà nước. Vậy nên, cái cầu tiêu quan trọng hơn cái nhà.
Chuyện ỉa đái lúc này cũng cực kỳ quan trọng, dù ai đó có bị tào tháo rượt ở đâu thì cũng phải nhanh nhanh ba chân bốn cẳng chạy thẳng về cầu tiêu nhà mình mà giải quyết chứ để mất đi một cục là mất đi lon gạo chứ chẳng chơi. Nhiều người đi làm ngoài đồng, ngày trước, khi mắc ỉa thì chạy vô bờ, vô bụi làm đại cho xong, nhưng bây giờ, làm như vậy có mà đói chết. Vậy nên, phải tìm cách, có người làm đại vào bao ni lông, có người cuộn trong lá chuối, có người cẩn thận hơn đi vào trong cái càmèn đựng cơm để mang về cho an toàn mà đổ xuống cầu.
Có nhiều chuyện dở khóc dở cười trong chiến dịch này lắm, ai sống thời đó chắc biết. Khi chiến dịch ra đời thì cũng là lúc không biết bao nhiêu con chó phải chết. Chó chết vì đói, cơm khoai đã không có ăn, đến cục cứt cũng bị nhà nước dành mất thì lấy gì mà sống.
Nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, cố gắng lắm không để thất thoát cục nào, vậy mà đến tháng vẫn không đủ cân nộp, má tôi sai anh em chúng tôi đi tìm đá sỏi bỏ vào cho đủ. Khi mang lên cân người ta kiểm tra và phát hiện nhà tôi gian lận nên lập biên bản và làm kiểm điểm. Họ còn ghi rõ ràng trong biên bản gian lận như thế nào, có bao nhiêu cục cứt và bao nhiêu cục đá sỏi. Quả đúng không sai, cái đời người nông dân u tối làm sao mà lừa được mấy ông nhà nước, mấy ông tinh vi vô cùng. Kết quả là nhà tôi bị cấm không cho nhận gạo một tháng. Trong một buổi họp người ta đưa tên má tôi ra kiểm điểm trước dân về việc gian lận lấy đá sỏi trộn với cứt để nộp cho nhà nước. Họ không cho má tôi phân bua gì hết. Nhưng không đành lòng nhìn cảnh con đói, bà đứng dậy thẳng thừng, dứt khoát. Bà nói: Việc tôi làm gian lận tôi chịu trách nhiệm trước toàn thể mọi người, nhưng các người nhìn đi thì cũng phải nhìn lại, nhìn ngược thì cũng phải nhìn xuôi, các người có nhìn vào nhà tôi không, nhà tôi có bốn người, một người lớn và ba đứa con nít, tôi thì suốt ngày đi làm ngoài hợp tác xã, có cục nào tôi đã ỉa ngoài hợp tác xã hết rồi, còn con tôi ở nhà, nó là con nít nó ăn bao nhiêu, ỉa bao nhiêu, nó ỉa ra cục nào chó lủm cục đó thì lấy đâu đủ cứt để mà nộp cho mấy ông. Vậy mà bây giờ mấy ông kiểm điểm tôi, cắt gạo thì lấy gì tôi nuôi con, lấy gì ăn để mà ỉa mà đem cứt nộp cho mấy ông. Nói gì thì nói, la gì thì la, nhà tôi vẫn bị cắt gạo tháng đó.
Không còn gì khốn nạn hơn thế. Nói thiệt, đến bây giờ trong hồ sơ giấy tờ ở kho lưu trữ quốc gia thì nhà tôi vẫn còn một món nợ lớn với nhà nước mà không thể nào trả nổi, đó là nợ cứt.
http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=11891
Cám ơn Tạ Từ, một comment đọc cười ra nước mắt. Chuyện tương tự như thế này xảy ra mổi ngày từ khi có đảng nhưng ít người viết thật và hay như bác.
Trả lờiXóaChuyện cười chảy nước mắt, ôi CNXH thật bi hài.
Trả lờiXóatàu thì lạ, tay thì quen: http://phamkong.blogspot.com/2011/10/nhuc-cho-nuoc-viet.html
Trả lờiXóaThì đã nói là "hèn với giặc, ác với dân" là quá đủ ý nghĩa rồi
Trả lờiXóaNhờ những đống phân bắc đó, để vãi ruộng, trồng rau. Cho nên đất nước của chúng ta, mới có những thế hệ đảng viên đỉnh cao trí tuệ như ngày hôm nay.
Trả lờiXóahaaaaaaaaaaaaaaaa ta tu noi rat dung,toi o mien nam nhung co que o mien bac.dau biet thoi do nguoi ta can cuc den vay,moi ia xong la co nguoi xum toi gianh.nghi lai that kho.
Trả lờiXóavi o viet nam co LUAT RUNG cua dang ta!! nen chuyen thuong doi ha dap moi "thinh hanh" nhu vay do!!!
Trả lờiXóacám ơn han dinh. nhờ bài của bạn mà có bài comment của tạ từ. đúng là cười ra nước mắt,tôi nghĩ ngày hôm nay cũng chẳng khá hơn gì đâu,trong cái xã hội cộng sản này,tham lam, đê tiện,hèn hạ thậm chí có phần hơn nhiều.đúng không các bạn..
Trả lờiXóabạn TẠ TỪ comment cho nghiêm túc đi!nếu tôi nhớ ko nhầm thì cứt(xin lỗi:phân)đc khoán theo ĐẦU NGƯỜI chứ ko phải hộ gia đình đâu!.mà trộn sỏi vào thì bí thư tỉnh ủy KIM NGỌC đã thử nghiệm rồi nhưng ko ăn thua nên mới"XÚI" dân trộn đất vào đấy!.CHÚC BẠN CÓ THÊM NHỮNG CÒM HÀI HƯỚC VÀ THÚ VỊ.
Trả lờiXóaBan xem lai hai hinh ong Nguyen phu Trong ,tong bi thu va ong Hoang trung Hai pho thu tuong , thay canh hai ong khum num bat tay , bat ca hai tay , trong khi phia Tau thi chi bat mot tay , moi thay bai viet tren cua HanDinh la hay lam , rat hay .
Trả lờiXóaanh VIENXU ơi. Cái ảnh bắt tay ấy ở cái link nào thế? Anh cho em xin, em cũng muốn xem tận mắt xem nó ra làm sao, nó ra thế nào? Anh giúp em nhé.
Trả lờiXóaXin thưa với tác giả là cái vụ thằng trên chửi thằng dưới, rồi thằng dưới chửi thằng dưới nữa thì đâu đâu cũng có, xứ nào cũng có. Không lạ lùng gì. Nhưng cái vụ thằng trên của thằng trên ở tận Bắc Kinh thì duy chỉ có ở Việt Nam ạ.
Trả lờiXóaBức hình biếm họa nói thay lời. Triều đại CS ác với dân, hèn với giặc đời đời bị nguyền rủa.
Trả lờiXóa