Lời giới thiệu: Xin trân trọng giới thiệu các bạn vài ý kiến của chúng tôi về hiện tình đất nước, và suy nghĩ về sự phát triển trong tương lai. Những ý kiến và suy nghĩ này đã được Gs Trần Văn Thọ khởi xướng và soạn ra lần đầu cách đây khoảng 3 tháng. Bản thảo đã qua rất nhiều lần bổ sung và chỉnh sửa, để đi đến sự đồng thuận và dung hòa những khác biệt về quan điểm và cách nhìn giữa chúng tôi. Những ý kiến và suy nghĩ được trình bày trong bài này đã được gửi cho giới lãnh đạo trong Đảng, Chính phủ, và Quốc hội. Mới đây, một số báo cũng đề cập đến một số khía cạnh trong bản ý kiến của chúng tôi. Hôm nay, chúng tôi chính thức công bố để chia sẻ cùng các bạn quan tâm.
Hồ Tú Bảo, Nguyễn Tiến Dũng, Trần Hữu Dũng, Giáp Văn Dương, Nguyễn Ngọc Giao, Ngô Vĩnh Long, Vĩnh Sính, Nguyễn Minh Thọ, Trần Văn Thọ, Cao Huy Thuần, Nguyễn Văn Tuấn, Hà Dương Tường, Vũ Quang Việt, Phạm Xuân Yêm
Xin nói ngay và nhấn mạnh rằng đây không phải là bản kiến nghị, mà là một bản phân tích. Chúng tôi phân tích những diễn biến trong thời gian qua liên quan đến kinh tế, đối ngoại, giáo dục, khoa học, y tế, và văn hóa. Từ những kết quả phân tích, chúng tôi xác định một số nguyên nhân chủ yếu, và phát biểu một số suy nghĩ về định hướng phát huy những thế mạnh và khắc phục những yếu kém trong tương lai, nhằm đưa đất nước tiến vào một thời kì phát triển mới. Cố nhiên, những lĩnh vực chúng tôi chọn để phân tích và phát biểu có thể không đầy đủ, hoặc những nhận xét của chúng tôi không có gì “mới”, nhưng đây là một nỗ lực tập thể nhằm hệ thống hóa, bổ sung và làm mới những gì các lãnh đạo Đảng và Nhà nước, nhân sĩ và trí thức đã phát biểu trong quá khứ.
Chúng tôi nghĩ rằng là người Việt không ai mà không muốn đất nước mình phát triển nhanh và bền vững. Nhưng nhìn qua các nước chung quanh có cùng văn hóa và điều kiện phát triển, chúng ta phải chạnh lòng thú nhận rằng những thành tựu đạt được trong thời gian qua ở nước ta chưa tương xứng với tiềm năng của dân tộc, và nhất là chưa tương xứng với sự hi sinh to lớn của hàng triệu người trong hai cuộc chiến vừa qua. Chúng tôi hi vọng rằng những phân tích và suy nghĩ trình bày trong bài này sẽ giúp cho mỗi chúng ta nhìn lại để -- nói như lời kết của bản ý kiến là -- “mở ra con đường mới để dân tộc tiến nhanh về phía trước, để đất nước phát triển nhanh chóng, giàu mạnh và tự chủ.”
NVT
===================
Cải cách toàn diện để phát triển đất nước
Các tác giả:
Hồ Tú Bảo, Nguyễn Tiến Dũng, Trần Hữu Dũng, Giáp Văn Dương, Nguyễn Ngọc Giao, Ngô Vĩnh Long, Vĩnh Sính, Nguyễn Minh Thọ, Trần Văn Thọ, Cao Huy Thuần, Nguyễn Văn Tuấn, Hà Dương Tường, Vũ Quang Việt, Phạm Xuân Yêm
Nội dung
Tóm tắt
Mở đầu
Việt Nam nhìn từ thế giới bên ngoài
Việt Nam hiện nay: thực trạng và nguyên nhân
Cải cách vì một nước Việt Nam giàu mạnh và tự chủ
Kết luận
Tóm tắt
Việt Nam chúng ta đang đứng trước một khúc ngoặt lịch sử. Theo dõi những diễn tiến của xã hội Việt Nam, đặc biệt trong những năm gần đây, chúng tôi thật sự lo âu về tương lai của đất nước. Bản ý kiến này không nêu lại những thành tựu Việt Nam đã đạt được, mà tập trung vào vấn đề nội lực Việt Nam đang suy yếu: Kinh tế bấp bênh, giáo dục và y tế xuống cấp, khoa học và công nghệ non yếu, đạo đức xã hội suy thoái, tham nhũng tràn lan, bộ máy nhà nước nhiều bất cập. Trong lúc đó, kinh tế ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc và đe dọa về an ninh từ nước láng giềng phương Bắc ngày càng rõ nét.
Năm 2008 lần đầu tiên thu nhập đầu người của Việt Nam vượt qua ngưỡng 1.000 USD, thoát ra được vị trí của nước thu nhập thấp. Nhưng ta đã mất gần 35 năm kể từ khi đất nước thống nhất, nếu kể từ khi đổi mới cũng gần một thế hệ mới đạt được thành quả còn khiêm tốn này. Trong cùng thời gian đó, nhiều nước ở châu Á đã đạt thành quả được cả thế giới ngưỡng mộ. So với các nước trong vùng và trên thế giới có cùng điều kiện phát triển trước đây, nước ta hiện nay vẫn còn ở vị trí rất thấp trong hầu hết mọi lĩnh vực, từ kinh tế, giáo dục đến khoa học. Mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” mà Đảng Cộng sản Việt Nam đề ra vẫn còn rất xa. Hiện nay chưa có dấu hiệu cho thấy Việt Nam có thể đạt mục tiêu trở thành nước công nghiệp hiện đại vào năm 2020.
Khi phân tích vấn đề, chúng tôi thấy có hai nguyên nhân sâu xa, liên quan đến thể chế nói chung, và cơ chế tuyển chọn người lãnh đạo và quản lý nhà nước nói riêng.
Thứ nhất, thể chế còn thiếu dân chủ. Có thể nói rằng thể chế hiện nay là di sản của thời chiến tranh, bao cấp và chủ nghĩa xã hội kiểu Lênin-Stalin, với đặc điểm cơ bản là hạn chế dân chủ, hạn chế tự do tư tưởng, thiếu tinh thần thượng tôn pháp luật. Hệ quả là xã hội suy giảm tính năng động và hiệu quả, hạn chế sáng tạo trong khoa học và giáo dục, không chống được suy thoái giá trị đạo đức và văn hóa, bất công và cách biệt xã hội tăng lên, và không khuyến khích việc sử dụng hiệu quả các nguồn lực trong và ngoài nước để phát triển. Chế độ tiền lương bất hợp lí trong cơ chế “xin cho” đã đẩy nhiều công chức vào con đường tham nhũng, và làm cho nhiều nhà giáo, bác sĩ, nhà khoa học,... không chuyên tâm với nghề nghiệp và không giữ được đức tính cao đẹp vốn có từ xưa. Hoàn toàn đáng lo ngại khi thể chế hiện nay đang hạn chế sức mạnh của đất nước và làm lung lay nền tảng của xã hội.
Thứ hai, là hệ quả của nguyên nhân thứ nhất, trong thành phần lãnh đạo đất nước chưa có nhiều người tài giỏi, bản lĩnh, chịu trách nhiệm cao và quy tụ được bên mình những trí thức và cộng sự chân chính. Từ trung ương đến địa phương, nhiều quan chức thiếu cả năng lực và đạo đức cần thiết. Tình trạng bằng cấp giả và chạy chức chạy quyền đã trở thành vấn nạn nhức nhối. Việc lợi dụng vị trí công quyền để trục lợi cá nhân đang là hiện tượng phổ biến ở nhiều cán bộ nhà nước.
Theo chúng tôi, phải có một cuộc cải cách mang tính cách mạng về thể chế mới giải quyết được hai vấn đề này. Chúng tôi nghĩ rằng trách nhiệm này trước hết thuộc về đảng cầm quyền và trên thực tế hiện nay cũng chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới đảm nhận được vai trò này.
Vì vậy, chúng tôi đề nghị Đảng Cộng sản Việt Nam xem xét thực hiện 8 điểm sau:
1. Kiên quyết xây dựng nhà nước dân chủ pháp quyền.
Không có ai và tổ chức nào đứng trên và đứng ngoài pháp luật. Để thực hiện được điều này, cần triệt để tôn trọng Hiến pháp và đảm bảo sự thực thi Hiến pháp theo tinh thần hiến pháp là trên hết. Đồng thời, cần có cơ chế kiểm soát quyền lực, cần có hệ thống tòa án độc lập để chế tài được các hành vi lạm dụng quyền hành, tham nhũng, làm giàu bất chính và ức hiếp dân chúng.
Triệt để dân chủ hóa, đúng như mục tiêu mà Hiến pháp đề ra. Đảng cần chứng minh bằng hành động thực tế rằng đó không phải là khẩu hiệu mà chính là thao thức thường xuyên của lãnh đạo, của các cơ quan công quyền. Để thực hiện dân chủ trong khuôn khổ pháp lý hiện nay, cần thật sự triển khai và áp dụng nội dung của Hiến pháp. Trước hết, phải thật sự tôn trọng các quyền mà Hiến pháp đã ghi rõ, đặc biệt là quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, và được quyền lập hội, quyền biểu tình trong khuôn khổ pháp luật, và quyền bình đẳng trước pháp luật.
Pháp luật nhằm bảo đảm quyền tự do của người này không xâm phạm đến quyền tự do của người khác chứ không phải nhằm hạn chế hoặc triệt tiêu tự do. Tất nhiên, tự do cá nhân phải tôn trọng lợi ích tập thể, nhưng không nên viện lợi ích tập thể với mục đích triệt tiêu tự do. Cụm từ "theo quy định của pháp luật" phải được hiểu trong tinh thần đó để các quyền được Hiến pháp công nhận có giá trị thực sự chứ không phải chỉ có tính cách lý thuyết. Hiện nay, không thiếu thí dụ luật được viết nhằm hạn chế quyền công dân được ghi trên Hiến pháp. Thí dụ điển hình là luật bầu cử và Quyết định 97. Luật bầu cử hạn chế quyền ứng cử của công dân vì đòi hỏi người tự ứng cử phải được Mặt trận Tổ quốc thông qua. Quyết định 97 của Thủ tướng nhằm hạn chế quyền phản biện chính sách của trí thức. Thật ra, tất cả các quyền của công dân đều đã nằm trong Hiến pháp Việt Nam, chỉ cần triển khai và thật sự áp dụng.
Cần bảo đảm nền móng của dân chủ: đó là tự do ngôn luận. Quyền tự do ngôn luận mà Hiến pháp đã ghi rõ cần đi vào thực chất với việc bảo đảm tính công khai và minh bạch của các hoạt động công quyền và quyền tranh luận của xã hội và công dân đối với những hoạt động đó. Những hạn chế cần thiết của tự do ngôn luận, như các bí mật quốc gia (thuộc phạm vi hình sự) hay bí mật kinh doanh, đời tư của công dân (dân sự), phải được ghi rõ trong các đạo luật (được quốc hội thông qua) chứ không phải là qua các nghị định, quyết định của hành pháp.
2. Tiếp thu các tư tưởng tiến bộ nhằm thực hiện mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.
Không nên tự ràng buộc vào một ý thức hệ duy nhất. Chủ tịch Hồ Chí Minh nếu chỉ biết học thuyết Mác-Lênin, không tiếp thu mọi tư tưởng tiến bộ của thế giới thì đã không viết được bản Tuyên ngôn độc lập gói ghém những giá trị phổ quát của nhân loại. Mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” là rất hợp lòng dân. Các hệ tư tưởng là công cụ nhằm giúp đạt mục tiêu trên. Kinh nghiệm trên thế giới cho thấy một xã hội muốn phát triển cần có tự do tư tưởng và tự do ngôn luận do đó cần thoát khỏi sự ràng buộc vào một ý thức hệ duy nhất. Ra khỏi sự ràng buộc vào ý thức hệ đó cũng sẽ cho thấy Việt Nam độc lập với Trung Quốc về mặt tư tưởng và đi trước Trung Quốc về cải cách thể chế.
3. Xây dựng một nhà nước vững mạnh bằng cách minh bạch hóa việc bổ nhiệm các chức vụ cao cấp, thực hiện việc tuyển chọn công chức theo qui trình khách quan dựa trên khả năng, cải cách chế độ tiền lương cho hợp lý.
Nêu cao trách nhiệm cá nhân trong hệ thống công quyền. Tất cả công chức và người lãnh đạo trong hệ thống nhà nước phải chịu trách nhiệm cá nhân về nhiệm vụ của mình, không được ẩn náu dưới danh nghĩa trách nhiệm tập thể. Cơ chế tập trung dân chủ khi đem áp dụng trong việc điều hành chính phủ đã bị nhiều người lợi dụng để bao biện cho thói vô trách nhiệm, ỷ lại, đổ lỗi cho tập thể, cơ hội, bè phái, “cha chung không ai khóc”. Ngoài ra, cần xây dựng cơ chế tách bạch sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước để tránh sự chồng chéo, áp đặt, kém hiệu quả.
Minh bạch hóa trong bổ nhiệm tất cả các chức vụ, kể cả vị trí cao cấp. Tạo cơ chế công khai và dân chủ hóa để có thể tuyển chọn những nhà lãnh đạo tài đức và đáp ứng được đòi hỏi của dân tộc, được dân tin tưởng và được thế giới nể trọng. Không nên tiếp tục cách làm hiện nay là dàn xếp trong nội bộ Đảng rồi đưa ra Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm. Những người đủ tài đức nhưng không phải đảng viên cũng cần được xem xét bổ nhiệm vào các vị trí quan trọng. Chính phủ Hồ Chí Minh sau Cách mạng Tháng tám cũng đã có phương châm này.
Xây dựng bộ máy công chức làm việc có trách nhiệm và hiệu quả, và có cơ chế tuyển chọn khách quan dựa trên tài năng chuyên môn. Hiệu suất của bộ máy công quyền là điều kiện tối cần thiết để kinh tế, giáo dục, văn hóa phát triển nhanh và lành mạnh. Cho nên, việc tuyển chọn công chức phải dựa trên tiêu chí chuyên môn và đạo đức, độc lập với quan điểm chính trị ở nhiều loại công việc.
Cải cách chế độ tiền lương nhằm bảo đảm người công chức có thể sống bằng đồng lương của mình. Công chức phải được bảo đảm sống bằng đồng lương để tập trung vào công việc. Chế độ tiền lương cần hợp lí và phù hợp với khả năng, cống hiến thực của công chức để có thể thu hút được những người có khả năng nhất trong xã hội vào bộ máy công quyền. Đây là một trong những vấn đề cốt lõi cần đặt thành mục tiêu ưu tiên phải thực hiện ngay.
4. Phát triển kinh tế theo hướng bền vững trong đó ưu tiên hàng đầu là tạo công ăn việc làm và nhanh chóng cải cách việc điều hành và quản lý doanh nghiệp quốc doanh trong đó có các tập đoàn kinh tế.
Về việc phát triển kinh tế, tạo công ăn việc làm cho người lao động cần được đặt thành ưu tiên hàng đầu. Để phát triển bền vững và hướng tới toàn dụng lao động cần đẩy mạnh công nghiệp hóa theo hướng ngày càng cạnh tranh trên thị trường quốc tế và chú trọng phát triển nông thôn.
Đề nghị lập một hội đồng tư vấn chiến lược phát triển để giúp chính phủ vạch ra chiến lược phát triển có trọng điểm, không dàn trải và dẫm chân lên nhau, kết hợp thỏa đáng lợi ích quốc gia và lợi ích vùng nhằm phát triển nền kinh tế có chất lượng. Hội đồng này tập trung những chuyên gia có trình độ, có chức năng xây dựng và giám sát việc thi hành chiến lược phát triển với đủ thẩm quyền và chế độ đãi ngộ thích hợp. Bộ phận này phải được đặt trên tất cả các bộ ngành liên quan tới lĩnh vực kinh tế, đứng đầu là Thủ tướng hoặc Phó thủ tướng thường trực, có những chuyên viên tài năng, có cơ chế tiếp thu ý kiến của giới doanh nhân và trí thức. Bộ phận chuyên trách này sẽ có tiếng nói quan trọng trong việc quyết định các dự án lớn, trong quy hoạch phát triển và xây dựng kết cấu hạ tầng.
Cải cách chế độ sở hữu ruộng đất và tạo cơ hội có việc làm ngoài nông nghiệp là hai trụ cột để nâng cao mức sống của người dân ở nông thôn. Cần có chiến lược về đất đai, qui hoạch rõ rệt các vùng chuyên canh nông nghiệp và vùng có thể phát triển công nghiệp, cải cách để xác định rõ đâu là đất tư hữu và đâu là đất công hữu, tiến tới xóa bỏ hẳn chính sách coi đất đai là sở hữu toàn dân như hiện nay. Tư hữu hóa sẽ là cơ sở để giải quyết việc tập trung ruộng đất manh mún hiện nay để thực hiện sản xuất lớn nông nghiệp và phục vụ công nghiệp hóa nông thôn. Mặt khác, như nhiều người đã chỉ ra, đất đai là một nguồn tham nhũng rất lớn, gây hàng ngàn vụ khiếu kiện của dân trong những năm qua, tệ nạn này sẽ được hạn chế rất nhiều nếu người dân trên nguyên tắc được toàn quyền sở hữu (thay vì chỉ có quyền sử dụng) đất đai của mình.
Cần xóa bỏ chế độ hộ khẩu để người dân khi đến đô thị làm việc có thể yên tâm với cuộc sống ở đó và không cần giữ lại quyền sử dụng đất ở nông thôn.
Cần nhanh chóng cải cách việc điều hành và quản lý doanh nghiệp quốc doanh đặc biệt là các tập đoàn kinh tế. Thời gian qua tập đoàn kinh tế đã trở thành nơi hội tụ của các nhóm lợi ích và người có quyền chức, gây ra bất ổn cho nền kinh tế và tình trạng tham nhũng bành trướng. Vì thế, cần đặt các doanh nghiệp nhà nước, đặc biệt là các tập đoàn kinh tế, trong khung pháp lý chung của luật pháp; xóa bỏ việc hành pháp trực tiếp lãnh đạo kinh doanh và thay vào đó là Hội đồng quản trị độc lập có nhiệm kỳ, do Quốc hội hay Hội đồng Nhân dân bổ nhiệm, nhằm tránh biến tập đoàn thành một phần của các nhóm lợi ích. Ngoài ra, cần xóa bỏ các ưu đãi đặc biệt (về tín dụng, thuế, bảo lãnh nợ,...) cho doanh nghiệp quốc doanh; và không phân biệt đối xử giữa doanh nghiệp quốc doanh và ngoài quốc doanh.
5. Ngăn chặn sự xuống cấp của văn hóa và đạo đức xã hội.
Văn hóa và đạo đức xã hội đang xuống cấp nghiêm trọng. Kỷ cương phép nước và nhân phẩm của con người đang bị coi thường. Chưa bao giờ cái xấu, cái giả và cái ác, biểu hiện ở nhiều dạng nhiều mặt, lại xuất hiện nhiều như bây giờ. Các giá trị văn hóa tốt đẹp của nhân loại chưa kịp nuôi dưỡng và bén rễ thì đã bị những cái xấu, cái giả lấn át. Thói háo danh, hình thức phô trương, mê tín dị đoan lại càng được dịp lên ngôi. Vì thế, cần quảng bá, khuyến khích những giá trị văn hóa tiến bộ của nhân loại như tự do, bình đẳng, bác ái, pháp quyền… và khôi phục những tinh hoa văn hóa truyền thống để làm nền tảng cho mọi sinh hoạt của xã hội. Cần nghiêm khắc xử lý cán bộ ở các cấp cao khi có hiện tượng sai phạm đạo đức để làm gương. Đặc biệt quan trọng là việc sử dụng hiệu quả vai trò tích cực của công luận để phê phán và ngăn chặn sự suy thoái của đạo đức và văn hóa.
6. Thực sự làm cho giáo dục, y tế, khoa học và công nghệ là quốc sách hàng đầu.
Nguồn lực lớn nhất của Việt Nam là con người. Vì thế, chiến lược phát triển cần phải xây dựng theo hướng chủ yếu dựa vào nguồn nhân lực ngày càng có kỹ năng và khả năng làm chủ công nghệ cao. Chiến lược phát triển cũng cần phải vì cuộc sống của đại đa số dân chúng nhiều hơn nữa. Do đó, phải có biện pháp hiệu quả nhằm cụ thể hóa các chính sách về giáo dục, khoa học và công nghệ. Đồng thời, lãnh đạo phải cho thấy quyết tâm chăm lo sức khỏe của người dân qua các cải cách về y tế.
Cần tránh chính trị hóa học đường. Thay vào đó, cần giáo dục đạo đức, khích lệ tinh thần yêu nước, trách nhiệm công dân, và ý chí phấn đấu của tuổi trẻ. Điều tối quan trọng là cần đảm bảo tự do học thuật, tăng tính tự chủ, tự chịu trách nhiệm của các cơ sở đào tạo.
Do tầm quan trọng và tình hình ngày càng xuống cấp của giáo dục, chúng tôi đề nghị Thủ tướng trực tiếp chịu trách nhiệm về giáo dục, cụ thể là chỉ đạo nội dung cải cách, theo sát việc triển khai các chiến lược, chính sách, và chịu trách nhiệm về kết quả của các cải cách lớn.
7. Thực hiện đoàn kết dân tộc
Chấp nhận và dung hòa với những người bất đồng chính kiến nhưng cùng mục tiêu phát triển đất nước. Đặc biệt trước những diễn biến phức tạp và nguy hiểm ở biển Đông, hòa hợp hòa giải dân tộc cũng có nghĩa là cổ vũ lòng yêu nước của mọi người dân không phân biệt chính kiến, quá khứ. Chúng tôi đặc biệt đề nghị nên có hình thức ghi nhận và biểu dương sự dũng cảm hy sinh của những quân nhân Việt Nam Cộng hòa bảo vệ Hoàng Sa năm 1974.
8. Triển khai một đường lối ngoại giao độc lập, dựa trên một thể chế dân chủ, chú trọng hơn đến quan hệ chiến lược với ASEAN và Hoa Kỳ, trong khi tiếp tục coi trọng quan hệ hữu nghị và bình đẳng với Trung Quốc.
Quan hệ Việt Nam và Trung Quốc cần được xây dựng trên cơ sở hoàn toàn bình đẳng, nhưng không xem đó là quan hệ đặc biệt, càng không thể coi đó là đồng chí tốt. Việt Nam không thể “hợp tác toàn diện” với một nước lớn và mạnh hơn mình hàng chục lần và có những quan hệ phức tạp về lịch sử và địa chính trị, nhất là đang thể hiện rõ tham vọng và đã có những hành động bành trướng, xâm hại chủ quyền và an ninh quốc gia của Việt Nam.
Về Biển Đông, Quốc hội Việt Nam cần ra một tuyên cáo đặc biệt về Công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, khẳng định đó không phải là sự thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa. Công hàm Phạm Văn Đồng chỉ là thiện chí của Việt Nam ủng hộ Trung Quốc trong việc tranh chấp với Mỹ về an ninh ở vùng biển gần Đài Loan. Tuyên cáo này vừa để làm rõ quan điểm của Việt Nam trước dư luận quốc tế, vừa xóa bỏ những ngờ vực của không ít người Việt Nam ở trong và ngoài nước, góp phần tăng thêm tình đoàn kết dân tộc trước hiểm họa ngoại xâm.
Cần đoàn kết với Philippines, Malaysia và Brunei trong việc chống lại tuyên bố “Đường Lưỡi Bò” của Trung Quốc. Chúng tôi đề nghị Việt Nam đưa ra đề án với ASEAN đặt tên vùng biển Đông nước ta (mà Trung Quốc và nhiều nước gọi là biển Nam Trung Hoa) là Biển Đông Nam Á.
Trước bước ngoặt lịch sử của đất nước hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam mang một trách nhiệm nặng nề đối với tiền đồ dân tộc. Chúng tôi mong thấy một cuộc cách mạng mới về thể chế để Việt Nam có thể phát triển thành một nước giàu mạnh và tự chủ.
A. Mở đầu
Việt Nam chúng ta đang đứng ở đâu trên bản đồ kinh tế và trên cục diện chính trị của khu vực và thế giới? Đất nước chúng ta sẽ thụt lùi về nhiều mặt, hay là sẽ phát triển mạnh mẽ, bền vững, đáp ứng khát vọng của dân tộc là mong thấy một nước Việt Nam giàu mạnh, phát triển hài hòa với thiên nhiên và xã hội, chia sẻ được những giá trị phổ quát của thế giới văn minh và giữ vững độc lập về kinh tế, chính trị, văn hóa? Nền tảng xã hội, văn hóa, giáo dục và thể chế của ta hiện nay có tạo đủ những điều kiện cơ bản để đất nước phát triển theo hướng tích cực không?
Theo dõi những diễn tiến của xã hội Việt Nam, đặc biệt trong những năm gần đây, chúng tôi thật sự lo âu khi thử trả lời những câu hỏi nêu trên.
Từ gần 20 năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đã đưa ra mục tiêu phát triển đất nước là “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Đây là mục tiêu đúng đắn, có giá trị phổ quát và nước nào cũng muốn nhắm tới. Thế nhưng, hiện thực cho thấy Việt Nam không luôn tiến được theo hướng đó, nếu không nói là trên nhiều mặt Việt Nam đã đi ngược lại. Một bộ phận nhỏ giàu một cách bất hợp pháp, sinh hoạt xa hoa trong khi đa số dân chúng hằng ngày phải vật lộn với cơm áo, với chi phí cho giáo dục, y tế trong cơn lạm phát. Tham nhũng ngày càng trầm trọng, len lách vào mọi ngõ ngách của xã hội làm ảnh hưởng đến ý chí phấn đấu, tinh thần hướng thượng của người dân, và ngày càng có nhiều trường hợp công chức làm mất thể diện quốc gia. Bộ máy công quyền ở các cấp nổi lên quá nhiều người thiếu cả tài lẫn đức đến nỗi một lãnh đạo cấp cao của Đảng phải thừa nhận là bây giờ có quá nhiều “sâu”. Do tham nhũng, thiếu người tài đức gánh vác việc nước nên bộ máy nhà nước có nhiều bất cập. Tiếng nói của trí thức, của các nhà báo chân chính ngày càng mất hiệu quả. Đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng, bắt đầu lan tràn vào cả trong học đường, trong viện nghiên cứu khoa học, là những nơi lẽ ra phải đi đầu về đạo đức.
Năm 1996 Đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra mục tiêu công nghiệp hóa - hiện đại hóa, chủ trương phấn đấu làm cho Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại vào năm 2020. Từ đó đến nay đã 15 năm, đã đi gần 2/3 đoạn đường dự định mà cái đích còn quá xa vời. Việt Nam chưa có được một ngành công nghiệp áp dụng công nghệ tiên tiến và cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường thế giới. Chúng ta chủ yếu vẫn còn xuất khẩu hàng công nghiệp gia công, dùng nhiều lao động giản đơn và tùy thuộc sản phẩm trung gian nhập khẩu. Doanh nghiệp nhà nước nhất là tập đoàn kinh tế được dành mọi ưu đãi về vốn và đất nhưng cho đến nay chẳng những không đóng được vai trò chủ đạo như nhà nước chủ trương mà còn gây ra gánh nặng nợ nần và bất ổn cho toàn nền kinh tế.
Nền kinh tế yếu cùng với bộ máy nhà nước nhiều bất cập đã đưa đến một hậu quả nghiêm trọng là Việt Nam ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc. Về kinh tế thì đã quá rõ: Hàng công nghiệp của Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam, nhập siêu từ Trung Quốc cao ở mức dị thường, vừa gây bất ổn kinh tế vĩ mô vừa cản trở khả năng chuyển dịch cơ cấu công nghiệp của Việt Nam. Doanh nghiệp Trung Quốc chiếm phần lớn các gói thầu xây dựng, mua quyền sử dụng lâu dài rừng và bờ biển Việt Nam, đưa lao động vào Việt Nam dưới nhiều hình thức - kể cả bất hợp pháp - và nhiều nơi hình thành cộng đồng người Hoa mới... Về chính trị và tư tưởng, tuy không rõ ràng và dễ nhận biết như trong kinh tế, nhưng sự phụ thuộc là có. Cũng vì gắn bó với Trung Quốc về ý thức hệ, về thể chế chính trị mà ta không triển khai được đường lối ngoại giao khôn ngoan hiệu quả, không tận dụng được sức mạnh thời đại để làm cho dân giàu nước mạnh. Chẳng những thế, lệ thuộc về kinh tế và ngoại giao sẽ dễ dàng dẫn đến việc mất chủ quyền. Điều này đưa đến một thực tế nghiêm trọng: An ninh quốc gia bị đe dọa!
Từ tháng 5 năm nay (2011), vấn đề biển Đông trở nên nổi cộm. Ảnh hưởng của Trung Quốc đến an ninh của ta đã thấy rõ. Thật ra, chuyện Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông lần này không đáng lo bằng sự thâm nhập của họ ngày càng mạnh và sâu vào kinh tế, chính trị và văn hóa của ta. Khi kinh tế ta yếu, bộ máy nhà nước yếu, nền tảng đạo đức xã hội lung lay, Trung Quốc có thể thực hiện được mục tiêu biến Việt Nam thành một nước lệ thuộc toàn diện vào họ.
Chúng tôi, những người có tên trong danh sách dưới đây, vô cùng lo lắng, bức xúc trước nguy cơ Việt Nam bị thụt lùi trong tiến trình phát triển của thế giới mà hậu quả là Việt Nam có thể mất độc lập và tự chủ dưới hình thức này hay hình thức khác. Để tránh nguy cơ này, Đảng Cộng sản Việt Nam, với trọng trách đối với tiền đồ của đất nước, cần cải cách và triệt để đổi mới thể chế, nhằm củng cố và phát huy cao nhất sức mạnh của dân tộc, tận dụng thời cơ quốc tế, để mở ra con đường phát triển mới cho đất nước. Những nhận định về thực trạng và đề nghị cải cách dưới đây là xuất phát từ bức xúc về nguy cơ hiện nay đối với Việt Nam và ước vọng của chúng tôi về một nước Việt Nam thực sự giàu mạnh, văn minh và tự chủ. Chúng tôi tin rằng, đây cũng chính là ước vọng của toàn dân Việt Nam nói chung.
B. Việt Nam nhìn từ thế giới bên ngoài
Nhìn kinh tế thế giới trong nửa thế kỷ gần đây ta thấy nhiều nước, nhất là những nước ở châu Á, đã phát triển nhanh, rút ngắn khoảng cách với các nước đi trước, thậm chí có nước đã tiến lên ngang hàng với các nước tiên tiến. Có mấy khi chúng ta xét xem một cách khách quan, nghiêm túc những yếu tố cơ bản, những đặc trưng chung nhất làm cho các nước ấy thành công? Cho đến nay, Việt Nam có nghiên cứu kinh nghiệm các nước nhưng chủ yếu là những chính sách, chiến lược cụ thể, còn những yếu tố thuộc nền tảng thể chế và xã hội, nền tảng văn hóa, giáo dục..., tức là những tiền đề để cho các chính sách, chiến lược cụ thể ấy thành công, thì hầu như không được chú trọng nghiên cứu, hoặc có nghiên cứu nhưng không được thực thi, áp dụng.
Ta thử lấy trường hợp Hàn Quốc làm thí dụ: Hàn Quốc vào đầu thập niên 1960 là nước kém phát triển nhưng sau đó vượt qua giai đoạn phát triển ban đầu và thành công trong giai đoạn phát triển bền vững, trở thành nước tiên tiến trong thời gian rất ngắn. Quá trình công nghiệp hóa của nước này bắt đầu từ năm 1961 nhưng chỉ sau một thế hệ, Hàn Quốc đã trở thành một nước công nghiệp phát triển đáng kể trên thế giới và đến năm 1996 được kết nạp vào Tổ chức hợp tác và phát triển kinh tế (OECD) là tổ chức của các nước tiên tiến. Từ một nước nhận viện trợ nhiều vào các thập niên 1960 và 1970, Hàn Quốc bắt đầu chuyển sang vị trí của nước đi viện trợ từ cuối thập niên 1980. Hiện nay, nhiều công ty của Hàn Quốc trong các ngành công nghệ cao như điện tử, xe hơi đã vươn lên hàng đầu thế giới.
Tổng hợp các kết quả nghiên cứu về sự thành công của Hàn Quốc ta có thể nêu lên mấy nguyên nhân chính. Thứ nhất là tố chất của người lãnh đạo. Đó là những nhà chính trị mà tinh thần yêu nước vượt qua những niềm tin ý thức hệ, luôn trăn trở về con đường đưa đất nước đuổi kịp các nước tiên tiến. Họ cũng là những người thức thời, biết học hỏi ở đâu, tham khảo thể chế, cơ chế nào và du nhập công nghệ gì để phát triển nhanh. Và họ cũng biết rằng để xây dựng chiến lược phát triển trên cơ sở hiểu rõ nội lực và ngoại lực không thể không dựa vào người tài thật sự. Bởi vậy, chung quanh lãnh đạo toàn người tài giỏi, nhất là nhiều người đã du học và làm việc ở các nước tiên tiến. Thứ hai, với ý thức rằng bộ máy hành chính mạnh, hiệu suất cao mới vạch ra được các chính sách cụ thể và thực thi có hiệu quả các chính sách ấy, Hàn Quốc từ rất sớm đã có cơ chế thi tuyển công chức nghiêm ngặt để có được đội ngũ quan chức tài giỏi, mang trong mình sứ mệnh lo việc nước. Thứ ba, trong quá trình phát triển, Hàn Quốc xây dựng được quan hệ lành mạnh, hiệu quả giữa nhà nước và doanh nghiệp. Nhà nước yểm trợ để doanh nghiệp vươn ra thị trường thế giới nhưng có cơ chế để doanh nghiệp không ỷ lại vào nhà nước như buộc doanh nghiệp phải có thành quả xuất khẩu mới tiếp tục được hỗ trợ. Thứ tư, giáo dục, nghiên cứu khoa học và công nghệ được quan tâm hàng đầu. Vào giữa thập niên 1980, nghĩa là chỉ sau khoảng 25 năm từ khi bắt đầu quá trình phát triển, Hàn Quốc đã có những đại học, những viện nghiên cứu đạt chất lượng thuộc đẳng cấp quốc tế.
Những đặc trưng trên hầu như xuyên suốt trong quá trình phát triển, kể cả giai đoạn đầu, dưới thể chế độc tài chính trị (1961-1987). Hàn Quốc không phải không có tham nhũng, nhưng không tràn lan trong xã hội mà chỉ giới hạn ở một vài chính trị gia và một số ít tập đoàn kinh tế. Đặc biệt hầu như không có hiện tượng bòn rút của công, rút ruột công trình xây dựng, càng không dám lạm dụng, lãng phí tiền viện trợ.
Trong 50 năm qua, những nền kinh tế khác tại châu Á phát triển nhanh trong thời gian dài như Đài Loan, Malaysia, Thái Lan cũng đều có những đặc trưng giống Hàn Quốc, tuy nội dung chi tiết có khác và thành quả ít ấn tượng hơn.
Bây giờ nhìn lại trường hợp Việt Nam. Năm 2008, lần đầu tiên thu nhập đầu người của Việt Nam vượt qua ngưỡng 1.000 USD, thoát ra được vị trí của nước thu nhập thấp theo tiêu chuẩn của Ngân hàng thế giới. Nhưng ta đã mất gần 35 năm kể từ khi đất nước thống nhất, nếu kể từ khi đổi mới cũng gần một thế hệ mới đạt được thành quả khiêm tốn đó. Mặt khác, cơ chế, chính sách trong thời gian qua, đặc biệt trong 4-5 năm gần đây, đã làm cho kinh tế phát triển chủ yếu dựa vào vốn, hiệu quả đầu tư giảm và kéo theo lạm phát, lãng phí. Chất lượng phát triển cũng giảm nghiêm trọng: môi trường xuống cấp, phân hóa giàu nghèo tăng nhanh. Từ thành quả khiêm tốn và chất lượng phát triển thấp này, liệu từ nay Việt Nam có thể bắt đầu giai đoạn phát triển bền vững và kéo dài trong nhiều thập niên để thực sự có dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, có vị trí xứng đáng trong khu vực châu Á và trên thế giới?
Cũng theo tiêu chuẩn của Ngân hàng thế giới, tính theo giá năm 2009, thu nhập đầu người 4.000 USD là cái mốc của nước thu nhập trung bình cao và 12.000 USD là mốc vượt lên hàng các nước thu nhập cao. Ở châu Á, Hàn Quốc từ một nước nghèo đã vươn lên hàng các nước thu nhập cao chỉ trong 4 thập niên (thu nhập đầu người năm 2009 là 17.000 USD). Malaysia (7.000 USD) và Thái Lan (4.000 USD) đang nỗ lực tạo điều kiện để trở thành nước tiên tiến, có thu nhập cao trong vòng hai thập niên tới.
Chỉ kể từ thời kỳ sau đổi mới, Việt Nam đã nhận viện trợ gần 20 năm rồi mà chưa thấy lãnh đạo Việt Nam đưa ra kế hoạch tới bao giờ sẽ không còn nhận viện trợ. Ngược lại, ở Hội nghị các nhà tài trợ mới đây, chính phủ còn nhấn mạnh Việt Nam vẫn là nước nghèo, cần thế giới tiếp tục quan tâm, giúp đỡ! Sang Seoul gặp sinh viên ta đang du học ở đấy sẽ nghe họ buồn rầu nói về hình ảnh Việt Nam tại Hàn Quốc. Trong khoảng 95.000 người Việt Nam tại đây thì 60.000 là lao động xuất khẩu và 30.000 là phụ nữ sang lấy chồng vì lý do kinh tế. Vậy thì hình ảnh Việt Nam ở đây làm sao tốt được? Trí thức nước ngoài hiện nay khi nói về Việt Nam ít có ai lạc quan về tương lai kinh tế nước ta. Đó là họ mới chỉ thấy tình trạng tham nhũng, trình độ của quan chức mà họ tiếp xúc và những chính sách bất cập mà họ thấy được.
Phân tích trong phần tiếp theo cho thấy thực trạng đáng lo ngại về kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, khoa học & công nghệ và đối ngoại, cũng như những nguyên nhân chính đã đưa đến trình trạng đó.
C. Việt Nam hiện nay: Thực trạng và nguyên nhân
Phân tích hiện trạng Việt Nam, chúng tôi thấy có quá nhiều vấn đề đang làm cho nền tảng xã hội bị lung lay, đất nước suy yếu. Hầu hết những vấn đề đó bắt nguồn từ thể chế và cơ chế.
1. Về kinh tế
Hiện nay trong cơ cấu xuất khẩu của Việt Nam tuy hàng công nghiệp chiếm khoảng 60% nhưng chủ yếu vẫn là những ngành dùng nhiều lao động giản đơn. Thêm vào đó, sản xuất các mặt hàng này phải phụ thuộc vào nguyên liệu và sản phẩm trung gian nhập khẩu. Các loại máy móc, những sản phẩm có hàm lượng kỹ năng lao động cao chỉ chiếm khoảng 10% tổng xuất khẩu. Xuất khẩu của Việt Nam còn phụ thuộc nhiều vào nông sản, nguyên liệu. Từ năm 2002 nhập siêu của Việt Nam tăng nhanh và gần đây khuynh hướng này càng mạnh hơn. Nhập siêu quá lớn đang gây ra bất ổn vĩ mô.
Trong 5 năm qua, sau khi gia nhập WTO, Việt Nam đã đi theo hướng hầu như mở toang cửa nền kinh tế mà không kèm theo việc thiết lập một hệ thống pháp lý cần thiết nhằm giám sát các mặt trái của nền kinh tế thị trường. Kết quả là Việt Nam đã vô tình xây dựng và củng cố một nền kinh tế tư bản hoang dã phục vụ các nhóm lợi ích (nhất là các tập đoàn kinh tế), phá hoại tài nguyên thiên nhiên, bòn rút của công làm giàu cho cá nhân trong khi lao động chân chính phải khổ sở với đồng lương thấp trước sự leo thang của vật giá.
Từ năm 2006 Việt Nam cho phép lập các tập đoàn kinh tế nhưng không đi kèm quy định giám sát cần thiết cũng như điều kiện buộc phải xác lập hệ thống quản lý doanh nghiệp, minh định rõ trách nhiệm và quyền hạn của lãnh đạo công ty. Điều này đã đưa đến hậu quả nghiêm trọng, trở thành một trong những nguyên nhân chính của cuộc khủng hoảng hiện nay. Sự đổ vỡ của Vinashin cho thấy bản chất của các tập đoàn kinh tế.
Chính sách phân quyền xuống địa phương đã không phát huy được sức sáng tạo và cạnh tranh để phát triển mà ngược lại, mở cửa cho những người có chức có quyền ở địa phương lợi dụng cơ hội đào khoét tài nguyên đất nước để làm giàu cá nhân, kể cả việc giao đất và tài nguyên cho nước ngoài khai thác ở những nơi trọng yếu về an ninh và quốc phòng. Luật Đất đai coi đất đai là sở hữu công, do đó dành cho chính quyền quyền thu hồi đất của bất cứ ai. Luật lại giao quyền này cho Ủy ban Nhân dân ở mọi cấp, xuống tận cấp quận, huyện, với giá do chính Ủy ban Nhân dân quyết định nhằm mục đích “phát triển kinh tế”. Đây chính là lý do nhiều đất đai mầu mỡ của nhân dân bị thu hồi để làm khu phát triển công nghiệp, sân gôn, hay xây nhà kinh doanh. Do được phân quyền, nhiều địa phương giao đất rừng, hầm mỏ cho công ty Trung Quốc khai thác trong 50 năm, kể cả những vùng nhạy cảm về an ninh mà trung ương không biết. Ngoài ra, tình trạng thu hồi đất có tính cách cưỡng chế đã giải thích tại sao có quá nhiều vụ dân oan liên quan đến đất đai.
Chính sách phân quyền hoàn toàn hợp lý để tạo sự chủ động, sáng tạo cũng như nhằm giải quyết các vấn đề riêng của địa phương, kể cả tạo cạnh tranh giữa địa phương này và địa phương khác. Nhưng thực tế các yếu tố tích cực đó đã không phát huy tác dụng, ngược lại chỉ làm nảy sinh các mặt tiêu cực. Tại sao như vậy? Đó là do năng lực yếu kém và thiếu tinh thần trách nhiệm của nhiều lãnh đạo địa phương như sẽ nói dưới đây.
Quy hoạch phát triển cũng là vấn đề đáng lo ngại của ta. Nhìn chung, cho đến nay quy hoạch nặng tính chất áp đặt, nóng vội, duy ý chí, thiếu thiết kế tổng thể và nhiều khi thiếu tính chuyên nghiệp. Những yếu kém này thể hiện ở nhiều lĩnh vực. Trong phát triển đô thị thì đó là việc quy hoạch vội vã, thiếu khoa học dẫn đến tình trạng ùn tắc giao thông liên tục và kéo dài, ngập úng do mưa, đào đường, đắp đường, chắn lô cốt ... ở khắp mọi nơi. Trong đầu tư thì đó là tình trạng đầu tư theo phong trào, tràn lan kém hiệu quả như việc đầu tư trong nhiều dự án về kết cấu hạ tầng, về nhiều dự án phát triển công nghiệp và dịch vụ kém hiệu quả. Việc quy hoạch phát triển yếu kém dẫn đến tình trạng khai thác tài nguyên cạn kiệt, ồ ạt, chạy theo lợi nhuận trước mắt mà không tính đến hiệu quả lâu dài; không xét đầy đủ đến tất cả các khía cạnh liên quan đến hiệu quả kinh tế, văn hóa, môi trường, v.v. Nhiều cảnh quan thiên nhiên và di tích văn hóa bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đặc biệt môi trường bị ô nhiễm nặng nề. Điển hình của việc này là nhiều dòng sông đã và đang bị các công ty đua nhau “bức tử”. Nguồn nước sinh hoạt, nước trong các ao hồ từ các thành phố lớn đến nông thôn cũng bị ô nhiễm ở rất nhiều nơi. Chính do ô nhiễm nguồn nước sinh hoạt, ở nhiều vùng đã xuất hiện những “làng ung thư”. Điều này gióng lên hồi chuông cảnh báo cấp bách và đòi hỏi chính quyền phải có những biện pháp mạnh mẽ hơn nữa trong việc bảo vệ môi trường và chất lượng nguồn nước. Ngoài ra, ô nhiễm không khí cũng ở trạng thái báo động và ô nhiễm ở các làng nghề cũng ở mức nguy hiểm.
Nguyên nhân của tình trạng này là do thiếu nhận thức đúng đắn về tầm quan trọng của quy hoạch, do khả năng hạn chế của chính quyền địa phương, và không loại trừ những toan tính tư lợi hoặc lợi ích cục bộ của những người có trách nhiệm.
Đâu là nguyên nhân dẫn đến tình hình kinh tế như hiện nay? Chúng tôi cho là có ba nguyên nhân sâu xa.
Thứ nhất, Đảng Cộng sản Việt Nam kiên trì phương châm xây dựng “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” trong đó chủ trương vai trò chủ đạo của sở hữu nhà nước, của kinh tế nhà nước. Từ khi có phương châm này (1991), do sự thuyết phục của những người có tư tưởng cải cách, nội dung có thay đổi một phần nhưng cái cốt lõi vẫn giữ nguyên mà hiện thân của nó là các tập đoàn kinh tế do nhà nước lập ra. Nhiều tập đoàn kết nối với một số lãnh đạo làm thành những nhóm lợi ích chi phối chính sách kinh tế. Khi có sai phạm các lãnh đạo đó bám theo phương châm nói trên của Đảng để trốn trách nhiệm.
Thứ hai, trong cơ quan nhà nước, trách nhiệm cá nhân không rõ ràng và thiếu động cơ để quan chức, lãnh đạo các bộ phấn đấu để bộ mình giải quyết các vấn đề lớn của đất nước. Ngược lại, ta thấy nhiều trường hợp họ chạy theo những hoạt động ngoài công việc mình phụ trách, lãng phí thì giờ và công quỹ. Có bộ trưởng phụ trách kinh tế trong lúc kinh tế khủng hoảng lại dành thời gian hướng dẫn nghiên cứu sinh viết luận án tiến sĩ, vốn là việc của giáo sư đại học. Có cục trưởng phụ trách vấn đề giá cả trong lúc lạm phát người dân khốn đốn lại bỏ đi đóng phim! Suốt trong hơn 10 năm qua, ai cũng thấy rõ công nghiệp Việt Nam thiếu sức cạnh tranh, hàng hóa của Trung Quốc ào ạt tràn vào nước ta, doanh nghiệp nhỏ và vừa không phát triển được, v.v. Cũng đã có rất nhiều đề án, chiến lược được trí thức trong và ngoài nước đưa ra, kể cả phân tích của học giả nước ngoài và các cơ quan quốc tế, nhưng tất cả đều bị xếp lại, không được chuyển thành chính sách để thực hiện.
Thứ ba, một phần liên quan đến vấn đề thứ hai vừa đề cập, trình độ, năng lực, tư cách của rất nhiều quan chức các cấp ở trung ương và địa phương không đạt yêu cầu. Rất tiếc chúng ta chưa chứng kiến những hình tượng lý tưởng của nhà cầm quyền “lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ”, còn người ngược lại thì quá nhiều. Trong cơn bão giá làm dân chúng điêu đứng mà trách nhiệm chính ở những bộ liên quan, nhưng tiền mua xe hơi của quan chức cao cấp được tăng lên và được giải thích đó là chính sách đối phó với giá cả leo thang! Thí dụ tương tự về sự vô cảm, vô trách nhiệm của quan chức thì quá nhiều. Hậu quả tiêu cực của chính sách phân quyền đã nói phần lớn là do trình độ văn hóa, trình độ chuyên môn và tư chất đạo đức của các chức trách địa phương. Chúng ta nghe nhiều về các hiện tượng tiêu cực ở địa phương hơn là những điển hình tiên tiến, ít thấy những lãnh đạo dấn thân vì dân giàu nước mạnh ở địa phương mình. Hiện tượng đưa người thân quen vào bộ máy công quyền rồi trang bị thêm bằng cấp đạt được bằng con đường bất minh cũng làm suy yếu bộ máy hành chính ở rất nhiều nơi
2. Về văn hóa
Văn hóa, đạo đức xã hội đang suy thoái trầm trọng. Chưa khi nào tin tức về tệ nạn xã hội lại có mật độ dày đặc như hiện nay. Dường như, cái xấu và cái ác đang hoành hành ngoài xã hội và tràn lên mặt báo mỗi ngày. Kỷ cương, phép nước bị coi thường, tính tự giác tôn trọng pháp luật và các quy ước xã hội và văn hóa rất thấp. Mê tín dị đoan lên ngôi, không chỉ ở tầng lớp đại chúng mà ngay ở cả một số cán bộ cao cấp ở các cơ quan công quyền. Hiện tượng “buôn thần bán thánh” trở thành phổ biến. Những chuẩn mực về văn hóa, những giá trị phổ quát như chân-thiện-mỹ đã bị sự giả dối, cái xấu và cái ác bóp nghẹt không nhân nhượng.
Hệ quả của điều này là các thang giá trị trong xã hội bị đảo lộn. Sự tự trọng, danh dự đã bị sự giảo hoạt, gian dối lấn át. Người ta sẵn sàng làm đồ giả để dâng cúng Quốc tổ, Quốc mẫu; sẵn sàng tranh cướp trong các lễ hội hoa; sẵn sàng túc trực chen lấn xô đẩy đến hỗn loạn trong lễ hội phát ấn.
Chưa bao giờ, nhân phẩm của con người có thể bị xúc phạm dễ dàng và tính mạng của con người có thể bị coi rẻ như vậy. Những vụ đánh giết nhau với hung khí xảy ra thường xuyên, nhiều khi chỉ vì những nguyên nhân không đâu. Không chỉ giữa những người dân bình thường với nhau, mà còn cả giữa đại diện của cơ quan công quyền với dân chúng. Vốn văn hóa dân tộc trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết trước sự tấn công của văn hóa ngoại, đặc biệt là văn hóa Trung Quốc dưới mọi hình thức, thể loại.
Một điều hết sức đáng băn khoăn là thế hệ thanh thiếu niên đang lớn lên trong một môi trường thiếu hình mẫu cá nhân về lý tưởng và đạo đức, do vậy dễ quen một cách tự nhiên với các thói xấu như quay cóp, gian lận thi cử, đạo văn, hối lộ... Tính vị kỷ được đề cao, đi liền cùng sự thờ ơ với các vấn đề của xã hội, của đất nước.
Nguyên nhân trực tiếp của hiện tượng suy thoái đạo đức, văn hóa này là sự thiếu trách nhiệm của các cơ quan chức năng; sự băng hoại, tha hóa của nhiều công chức qua việc tham nhũng và hối lộ; và sự kiểm soát báo chí và truyền thông, - vũ khí mạnh nhất để chống lại tham nhũng, bất công, giả dối, ác độc - đã làm cho công luận bị hạn chế và vô hiệu hóa.
3. Về giáo dục
Giáo dục là vấn đề được toàn xã hội Việt Nam quan tâm nhất từ nhiều năm nay. Từ cuối thập niên 1990 nhà nước đã đưa giáo dục lên quốc sách hàng đầu, nhưng thực tế thì tình hình giáo dục ngày càng tụt hậu, sa sút, nhất là trong những năm gần đây. Một vài điểm nổi bật dễ thấy của giáo dục Việt Nam trong những năm qua như sau.
Một là chất lượng đào tạo sút kém, từ bậc phổ thông đến đại học và càng lên cao chất lượng càng yếu. Nhìn tổng thể, giáo dục Việt Nam chưa đào tạo đủ những người có kiến thức và năng lực để đáp ứng nhu cầu của phát triển đất nước. Nhân lực đào tạo ra ở cuối bậc đại học, cao đẳng và dạy nghề còn ở khoảng cách xa với đòi hỏi thực tế của các ngành nghề và xã hội.
Hai là hệ thống giáo dục phổ thông gây ra nhiều hiện tượng làm bức xúc trong xã hội như tổ chức quá nhiều kỳ thi, lãng phí sức người, sức của; dạy thêm, học thêm tràn lan; chương trình giáo dục và sách giáo khoa luôn thay đổi nhưng chất lượng không được cải thiện. Ngoài ra, bệnh thành tích và các tệ nạn tham nhũng trong giáo dục hết sức phổ biến.
Ba là giáo dục đại học có chất lượng nói chung còn thấp, gần đây lại phát triển hỗn loạn với nhiều trường tư chạy theo lợi nhuận lại được cấp phép bừa bãi, không đáp ứng một quy hoạch có cân nhắc nào. Tình trạng nói trên dẫn đến hiện tượng “tị nạn giáo dục”, khi những người giàu có ở Việt Nam, kể cả các quan chức trong Đảng và chính phủ, đều tìm cách cho con em ra nước ngoài học, thậm chí từ cấp phổ thông.
Bốn là bằng cấp trở thành mục đích, là cứu cánh của cả xã hội, và các tệ nạn học vẹt, học tủ, bằng giả, gian lận trong thi cử, … không hề được bài trừ một cách kiên quyết. Nhiều quan chức bị tố cáo trên báo chí về việc dùng bằng giả hay gian lận thi cử rồi cũng được bỏ qua, thậm chí được bổ nhiệm chức vị cao hơn. Hiện tượng mua bằng, sao chép luận án, thuê viết luận án, v.v. đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến đạo đức học đường nói riêng và toàn xã hội nói chung.
Năm là chế độ phong chức danh phó giáo sư và giáo sư ở đại học còn nhiều bất cập. Các tiêu chuẩn phong chức danh hiện nay không khuyến khích nhà giáo đại học hướng đến những nghiên cứu khoa học đích thực, có ý nghĩa mà thường làm những việc để dễ có “điểm” theo quy định không đâu có của việc phong chức danh. Ngoài ra, các chức danh này lẽ ra chỉ dành cho người giảng dạy đại học hoặc nghiên cứu khoa học, nay được phong ở nhiều ngành cho nhiều người vốn không có vị trí giảng dạy đại học hay nghiên cứu ở cơ quan khoa học, làm cho nhiều quan chức hành chính nhảy vào tham gia công việc của đại học một cách không thích đáng.
Trong nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng sa sút của giáo dục đã được bàn luận rộng rãi, chúng tôi cho rằng các nguyên nhân sau đây là chính yếu.
Một là giáo dục của Việt Nam trong những năm qua thiếu một tầm nhìn chiến lược tổng thể; thiếu kiên quyết theo đuổi một triết lý giáo dục xác định; thiếu kế hoạch đồng bộ từ cơ cấu tổ chức đến triển khai các hoạt động giáo dục; ở rất nhiều nơi, sự cứng nhắc và áp đặt của hệ thống chính trị đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động giáo dục. Thêm nữa là nội dung giáo dục nặng nề, phương pháp dạy và học lạc hậu, chậm đổi mới; và trên hết là thiếu những người lãnh đạo ngành giỏi cùng một đội ngũ quản lý giáo dục hiệu quả. Những cố gắng thay đổi của ngành giáo dục trong những năm qua thường mang tính vụn vặt, chắp vá, nhiều khi do quyết định vội vã của một vài cá nhân và càng làm tình hình thêm rối.
Hai là lương của giáo viên quá thấp làm họ không thể vô tư toàn tâm toàn ý với công việc. Do giáo viên phải tự bươn chải trong một xã hội cha mẹ sẵn sàng làm mọi việc cho sự học của con cái, nhiều tiêu cực đã nảy sinh, ảnh hưởng đến tư cách và hình ảnh người thầy, vốn là điều kiện tiên quyết cho thành bại của giáo dục.
4. Về y tế
Tình trạng bệnh tật và y tế của nước ta thật hết sức đáng lo.
Số người chết vì tai nạn giao thông làm nhức nhối xã hội, nhưng nguyên nhân tử vong trong các bệnh viêm phổi, viêm họng, viêm phế quản và viêm tiểu phế quản cấp, tiêu chảy, viêm dạ dày, ruột non có nguồn gốc nhiễm khuẩn, cúm, sốt rét còn cao hơn nhiều. Mẫu số chung của các bệnh này là tình trạng thiếu dinh dưỡng vì nghèo khó, là môi trường bị ô nhiễm trầm trọng, là sự bất cập trong chính sách về y tế và thiếu đạo đức nghề nghiệp của người thầy thuốc.
Dịch vụ y tế ở Việt Nam có phát triển trong những năm vừa qua (số lượng cán bộ nhà nước làm về y tế tăng xấp xỉ 40% trong giai đoạn 1995-2009, và có thêm nhiều cơ sở y tế tư nhân xuất hiện), nhưng tình trạng quá tải ở các bệnh viện công, với hiện tượng 2-3 người phải nằm chung một giường bệnh ở nhiều nơi, không giảm đi mà thậm chí có phần tăng lên. Lý do là, tuy dịch vụ y tế tăng lên, nhưng bệnh tật ở Việt Nam còn tăng nhanh hơn. Ví dụ, nếu năm 2000 cứ 100 nghìn người có 242 ca ung thư, thì đến năm 2010 con số này đã tăng lên thành 315 ca, so với trung bình trên thế giới là dưới 200 ca. Nếu như trong giai đoạn 2002-2006 cứ 100 người thì có 9 lượt nhập viện trong năm, thì đến năm 2009 con số đó đã tăng hơn 30% thành 12 lượt nhập viện, thuộc loại cao nhất trên thế giới. Tỷ lệ bệnh tật tăng nhanh là cái giá mà Việt Nam đang phải trả cho kiểu phát triển kinh tế thiếu bền vững, thói làm ăn giả dối dẫn đến môi trường bị ô nhiễm và thực phẩm độc hại.
Tương tự như đối với ngành giáo dục, nhà nước ở trung ương và địa phương chưa chú tâm đầu tư đúng mức đến ngành y tế, trong khi tiếp tục lãng phí trong việc xây dựng nhiều công trình không hoặc chưa cần thiết. Tỷ lệ chi phí mà nhân dân phải tự bỏ ra cho dịch vụ y tế tăng lên nhanh. Nhiều người nghèo có bệnh không được nhập viện, hay phải trốn viện vì không có tiền đóng viện phí. Lương chính thức trả cho các y bác sĩ không đủ sống và không xứng đáng với địa vị của họ. Những điều này góp phần làm cho các tệ nạn tiêu cực, sự suy đồi về đạo đức lan tràn vào trong ngành y tế. Người thầy giáo và người thầy thuốc vốn là những người được xã hội ta tôn trọng từ xưa, nhưng sự suy thoái về đạo đức đã làm phai nhạt đi truyền thống tốt đẹp này.
5. Về khoa học và công nghệ
Có thể nói những đặc điểm chính của khoa học và công nghệ (KH&CN) Việt Nam trong mấy chục năm qua là sự đóng góp còn rất hạn chế của KH&CN vào công cuộc phát triển đất nước; lực lượng làm KH&CN được đào tạo nhiều nhưng không làm việc hiệu quả; các chính sách và cách thức tổ chức hoạt động KH&CN còn nhiều bất cập.
Có thể tóm tắt những điểm nổi bật của bức tranh tổng quát về tình trạng khoa học và công nghệ của Việt Nam hiện nay, như sau:
Thứ nhất, có thể nói hoạt động nghiên cứu và ứng dụng KH&CN ở Việt Nam còn mờ nhạt: hoạt động nghiên cứu KH&CN có chất lượng thấp và KH&CN chưa có những đóng góp xứng đáng cho sự phát triển đất nước.
Chất lượng thấp này có thể thấy rõ qua các thước đo khách quan như số lượng các công trình công bố trên các tập san khoa học quốc tế uy tín và số bằng phát minh sáng chế. Trong 10 năm qua, số lượng công bố của các nhà khoa học Việt Nam chỉ bằng 1/3 của Thái Lan và 2/5 của Malaysia. Hơn nữa, ở nhiều lĩnh vực, phần lớn những nghiên cứu này là do hợp tác với nước ngoài, tức còn phụ thuộc vào “ngoại lực” quá nhiều. Trong giai đoạn 2000-2007, các nhà khoa học Việt Nam chỉ đăng kí được 19 bằng phát minh, trong khi cùng thời gian này Malaysia có 901 bằng phát minh. Thái Lan (310), Philippines (256) và Indonesia (85) cũng đều có số bằng phát minh nhiều hơn Việt Nam nhiều lần.
Ứng dụng và sáng tạo KH&CN trong sự phát triển của Việt Nam còn mờ nhạt, chưa tương xứng với lực lượng đông đảo cán bộ KH&CN được đào tạo và chưa đáp ứng được đòi hỏi của xã hội. Kinh phí đầu tư, chính sách và cách quản lý chưa cho thấy KH&CN khó có thể trở thành yếu tố quyết định để Việt Nam thoát ra khỏi nhóm quốc gia chủ yếu chỉ sản xuất sản phẩm đơn giản hay gia công hàng hóa. Hiện tại, phần lớn doanh nghiệp làm ăn chưa dựa trên KH&CN và hầu hết không có liên kết chặt chẽ với các cơ sở KH&CN.
Thứ hai là số người được đào tạo để hoạt động KH&CN tuy rất đông với nhiều bằng cấp, nhưng phần lớn không thật sự hoạt động KH&CN, mà lay lắt hoặc “chân trong chân ngoài” với danh nghĩa làm KH&CN.
Có thể nêu ra một số nguyên nhân chính của tình trạng trên:
Một là, Việt Nam thiếu một chiến lược KH&CN thích hợp nên chưa xác định được lộ trình của KH&CN, và tập trung vào những hướng quan trọng rất cần cho phát triển đất nước và có thể tạo ra thành quả ý nghĩa. Hạn chế này có phần do việc thiếu các chuyên gia đầu đàn ở mức độ am hiểu sâu sắc lĩnh vực chuyên môn, có kinh nghiệm và uy tín quốc tế, có thể lãnh đạo được những tập thể khoa học. Một nguyên nhân của tình trạng trên là: Tuy số lượng cán bộ KH&CN của ta được đào tạo nhiều, nhưng hầu hết chỉ ở mức vừa xong giai đoạn học việc (như có bằng tiến sĩ mới là xong giai đoạn học để thành người làm nghiên cứu), thường không được rèn luyện thêm trong môi trường KH&CN phát triển để thành nhà khoa học trưởng thành.
Hai là, các nhà khoa học Việt Nam chưa có được môi trường KH&CN thích hợp để có thể làm việc và sáng tạo. Môi trường này gồm ba yếu tố cơ bản: điều kiện làm việc đủ tốt, lương đủ sống để tập trung cho công việc, các chính sách hợp lý có tác dụng kích thích tinh thần sáng tạo, dấn thân vì khoa học. Điều kiện làm việc ở phần lớn các đại học và các viện nghiên cứu của Việt Nam nói chung còn thiếu thốn, chưa đủ để tiến hành nhiều đề tài quan trọng và tiên tiến trong khoa học. Một số nơi có trang thiết bị tốt, lại không giải quyết được vấn đề tiền lương. Tiền lương của người làm khoa học thấp vừa ảnh hưởng đến nội dung, chất lượng nghiên cứu vừa gây ra nhiều hiện tượng tiêu cực, người có năng lực nghiên cứu cũng không chuyên tâm với nghề mà phải xoay xở tìm thêm thu nhập ngoài lương.
Nhiều chính sách và cách quản lý đề tài KH&CN chưa hợp lý cũng góp phần làm ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng của nghiên cứu. Thí dụ tiêu biểu như cách tổ chức đề tài khoa học còn nặng tính xin-cho, làm nhiều người làm nghiên cứu mất nhiều thì giờ chạy dự án; việc tuyển chọn và nghiệm thu đề tài thiếu nghiêm túc nên rất nhiều đề tài không có ý nghĩa và giá trị khoa học. Những quy định, tiêu chuẩn hiện nay về việc phong các chức danh giáo sư, phó giáo sư không khuyến khích các nhà khoa học hướng đến những nghiên cứu quan trọng và thách thức, có giá trị khoa học cao hoặc cần cho sự phát triển, mà dễ hướng đến những nghiên cứu dễ làm, những nơi dễ công bố để có đủ “điểm” thỏa mãn các tiêu chuẩn phong chức danh, vốn không có ở bất kỳ nước nào khác. Đây thật sự là những điều rất không hợp lý đã được nhiều nhà khoa học góp ý gần hai chục năm, nhưng không được thay đổi.
Người làm nghiên cứu trong ngành khoa học xã hội còn luôn nỗi ám ảnh sợ “chệch hướng”, mất lập trường, nên nói chung sáng tạo bị hạn chế, khoảng cách so với cộng đồng khoa học thế giới càng lớn. Ngoài ra, ngược với yêu cầu rất cao về sự bình đẳng, sự tự do tư duy của môi trường khoa học, việc mất dân chủ ở các cơ quan khoa học thường rất lớn, nhiều trường hợp nội bộ mâu thuẫn, giành giật địa vị, hoàn toàn không xứng đáng với phẩm vị của người làm khoa học.
6. Về quan hệ đối ngoại
Sau khi gia nhập ASEAN và bình thường hóa quan hệ với Mỹ, Việt Nam mở rộng quan hệ ngoại giao, kinh tế và giao lưu văn hóa với hầu hết các nước. Sau năm 2000, quan hệ đó được đẩy mạnh thêm một bước bằng Hiệp định thương mại Việt Mỹ và gia nhập WTO. Cùng với trào lưu toàn cầu hóa, kinh tế Việt Nam hội nhập mạnh mẽ vào dòng chảy của thế giới, các quan hệ đối ngoại khác cũng nhộn nhịp hơn trước.
Có thể ghi nhận nhiều mặt tích cực của hiện tượng đó. Chẳng hạn xuất khẩu sang thị trường lớn nhất thế giới (Mỹ) được đẩy mạnh, cơ hội du học của sinh viên Việt Nam tăng nhanh, giành được vị trí trong các tổ chức khu vực và quốc tế như ASEAN, APEC, WTO. Nhưng nhìn kỹ ta thấy những mặt tiêu cực lớn hơn nhiều, rất đáng lo ngại.
Theo chúng tôi, so với thời mới đổi mới, mở cửa (đầu thập niên 1990), hình ảnh Việt Nam trên thế giới xấu đi nhiều. Tham nhũng lan ra cả trong các quan hệ quốc tế. Chỉ kể những sự kiện lớn (như dự án ODA của Nhật, vụ in tiền polymer ở Úc,…) cũng thấy thể diện đất nước bị tổn thương nhiều. Các vụ nhỏ hơn thì nhiều vô kể, chỉ cần gặp những doanh nhân nước ngoài có kinh nghiệm làm việc ở Việt Nam là biết rõ. Điều đáng nói là nhà nước Việt Nam đã không có thái độ thích đáng, không xử lý nghiêm những sự kiện bị nước ngoài chỉ trích. Điển hình là vụ in tiền polymer, báo chí nước ngoài nhiều lần nêu tên thật của cựu thống đốc ngân hàng nhà nước mà cả đương sự và chính phủ đều giữ im lặng. Là người Việt Nam có ý thức dân tộc ai cũng thấy hổ thẹn về sự kiện này.
Nhìn sang lĩnh vực đầu tư nước ngoài, ta thấy nổi bật lên sự hiện diện rất lớn của Đài Loan, Hồng Kông, Hàn Quốc, Singapore và gần đây là Trung Quốc. So với các nước tiên tiến như Mỹ, Nhật, Pháp,.. thì những nước mới nổi, mới phát triển chưa có nhiều những công ty đa quốc gia tầm cỡ; chưa có công nghệ cao; chưa coi trọng sự minh bạch, hoạt động đúng theo luật và nhất là giữ thanh danh đã được xác lập của mình. Không ít trường hợp các công ty của những nước mới nổi tạo những quan hệ bất chính với quan chức nhà nước Việt Nam, nhất là với chính quyền địa phương, để được cấp các dự án béo bở. Chúng tôi rất lo ngại khi thấy nhà nước Việt Nam quá dễ dãi để cho tư bản nước ngoài đầu tư ồ ạt vào việc xây dựng các khu nhà ở quy mô lớn, các khu du lịch, sân gôn, v.v. và hình thành những cộng đồng người Hàn, người Hoa trên đất nước mình. Trong khi giới doanh nhân trong nước còn non yếu, chưa có khả năng làm chủ đất nước và cuộc sống của tuyệt đại đa số người dân còn nhiều khó khăn, liệu có nên để cho nước ngoài xây dựng những vùng đặc biệt như vậy? Trong nhiều năm qua, đầu tư nước ngoài triển khai ồ ạt ở Việt Nam mà cơ cấu công nghiệp không chuyển dịch lên cao hơn, không tạo ra được những mặt hàng xuất khẩu có hàm lượng công nghệ cao.
Trong chiều hướng chung ấy, quan hệ với Trung Quốc là đáng lo nhất. Đầu tư của Trung Quốc chưa nhiều bằng những nước nói trên nhưng sự hiện diện của Trung Quốc trong những hình thái khác đang làm Việt Nam mất dần chủ quyền trong nhiều lĩnh vực. Nếu tình hình hiện tại không thay đổi thì đầu tư trực tiếp từ Trung Quốc sẽ tăng nhanh, không bao lâu sẽ chiếm vị trí số một tại Việt Nam.
Hiện nay, quan hệ ngoại thương Việt Trung gây ra bất ổn kinh tế vĩ mô của Việt Nam, tiềm ẩn nguy cơ về an ninh kinh tế và gây khó khăn trên con đường công nghiệp hóa của ta. Mậu dịch giữa hai nước tăng nhanh từ năm 2000 nhưng ngày càng mất quân bình. Do nhập khẩu tăng nhanh, nhập siêu của Việt Nam đối với Trung Quốc ngày càng mở rộng. Hiện nay nhập siêu của Việt Nam đối với thế giới chủ yếu là nhập siêu với Trung Quốc.
Nhìn cơ cấu xuất khẩu của Việt Nam sang thị trường Trung Quốc ta thấy nguyên liệu và nông sản phẩm chiếm vị trí áp đảo. Cơ cấu này hầu như không thay đổi trong 10 năm qua. Nhập khẩu của Việt Nam từ Trung Quốc thì hầu hết là hàng công nghiệp. Các loại máy móc và các sản phẩm trung gian như sắt thép, thậm chí các loại vải để dệt may là những mặt hàng nhập khẩu chính. Theo Hiệp định thương mại ASEAN - Trung Quốc, đến năm 2015 Việt Nam sẽ bãi bỏ hàng rào quan thuế trên hầu hết các mặt hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, tình hình sẽ càng bi đát hơn nữa. Con đường công nghiệp hóa của Việt Nam sẽ rất khó khăn. Nhưng chính phủ Việt Nam không thấy nguy cơ đó dù đã được trí thức trong và ngoài nước cảnh báo nhiều lần. Ngược lại nhà nước còn cho tiến hành khai thác bô-xit để xuất khẩu sang Trung Quốc làm cho cơ cấu ngoại thương hiện nay đã bất lợi càng trở nên bất lợi hơn. Cần nói thêm rằng tính chất của ngoại thương Việt Trung hiện nay là quan hệ của một nước tiên tiến với một nước chậm phát triển. Tính chất này vừa tạo ra khó khăn cho kinh tế Việt Nam vừa làm hình ảnh Việt Nam trên thế giới xấu đi nhiều.
Thách thức từ Trung Quốc không chỉ trong ngoại thương. Các công ty Trung Quốc thắng thầu phần lớn các dự án trọng điểm quốc gia của Việt Nam. Trung Quốc với lối làm ăn không minh bạch, sẵn sàng mua chuộc, lại quả, nên dễ thắng phần lớn các gói thầu lớn ở Việt Nam. Theo ước tính, Trung Quốc chiếm khoảng 50% giá trị thầu trong vòng 10 năm nay, đặc biệt Trung Quốc thắng thầu tới 90% các dự án trọng điểm về điện, dầu khí, viễn thông, cơ khí, hóa chất và 100% dự án khai khoáng. Trong việc thực hiện các dự án này, Trung Quốc đưa nhiều lao động đi theo, kể cả các hình thức bất hợp pháp, thậm chí hình thành những khu cư trú đặc biệt cho người Hoa. Ngoài ra, nhiều chính quyền địa phương còn cho công ty Trung Quốc thuê rừng, thuê bờ biển hàng nửa thế kỷ, kể cả những nơi nhạy cảm nhìn từ góc độ an ninh quốc gia.
Một vấn đề nữa là Việt Nam ngày càng vay nợ từ Trung Quốc. Theo số liệu chính thức của Bộ Tài chính Việt Nam, nợ từ Trung Quốc tăng rất nhanh, gấp 10 lần trong 4 năm gần đây (1,4 tỉ USD năm 2009). Nếu khuynh hướng này tiếp tục, chẳng bao lâu Trung Quốc sẽ trở thành chủ nợ lớn nhất và lớn áp đảo đối với Việt Nam.
Quan hệ Việt Trung cũng ảnh hưởng nhiều đến đường lối đối ngoại của Việt Nam. Vấn đề này sẽ được bàn riêng trong một mục ở phần D.
Trong thời đại hội nhập, quan hệ đối ngoại của Việt Nam như được trình bày trên đây hoàn toàn không lành mạnh, ảnh hưởng đến con đường phát triển sắp tới của Việt Nam và tiềm ẩn nguy cơ mất chủ quyền. Yếu tố nào gây ra tình trạng đáng lo này? Có thể kể hai nguyên nhân chính:
Thứ nhất, nội lực của Việt Nam quá yếu nên khi hội nhập với thế giới không hoặc ít tranh thủ được thời cơ từ ngoại lực để phát triển, ngược lại bị ngoại lực chi phối. Thị trường Trung Quốc lớn và rộng nhưng hàng hóa của Việt Nam không chen vào được. Nội lực yếu vì sao? Vì trình độ của nhiều lãnh đạo và quan chức có hạn, không ít trường hợp họ không vì dân vì nước mà vì lợi ích riêng, sẵn sàng tạo điều kiện thuận lợi cho nước ngoài dù thấy bất lợi cho xã hội, cho đất nước. Mở tung cửa thị trường cho hàng hóa và tư bản nước ngoài mà không định hướng để phát triển những ngành mới và có sức cạnh tranh trên thị trường thế giới, không đi kèm các luật lệ, quy định cần thiết để giám sát cũng là một biểu hiệu yếu kém của nội lực.
Thứ hai, trong lúc nội lực của Việt Nam còn quá yếu, quan hệ “đặc biệt” với Trung Quốc càng làm cho Việt Nam ngày càng lệ thuộc vào nước này. Kinh tế Trung Quốc lớn, mạnh áp đảo, phát triển nhanh, và lại ở cận kề Việt Nam, trong khi kinh tế Việt Nam nhỏ yếu, phát triển chậm hơn mà Việt Nam lại sẵn sàng đồng ý “hợp tác toàn diện” (4 trong 16 chữ vàng), tạo mọi điều kiện để hợp tác toàn diện thì dẫn đến kết quả như đã thấy.
7. Tổng kết: Đâu là những nguyên nhân sâu xa?
Trên đây chúng tôi đã điểm qua thực trạng kinh tế, văn hóa, giáo dục, y tế, nghiên cứu khoa học và đối ngoại của Việt Nam hiện nay và trình bày một số nguyên nhân chính dẫn tới tình trạng đó. Nổi lên trên hết là hai nguyên nhân cơ bản, chung cho tất cả các mặt của xã hội:
Thứ nhất, thể chế còn thiếu dân chủ. Có thể nói rằng thể chế hiện nay là di sản của thời chiến tranh, bao cấp và chủ nghĩa xã hội kiểu Lênin-Stalin, với đặc điểm cơ bản là hạn chế dân chủ, hạn chế tự do tư tưởng, thiếu tinh thần thượng tôn pháp luật. Hệ quả là xã hội suy giảm tính năng động và hiệu quả, hạn chế sáng tạo trong khoa học và giáo dục, không chống được suy thoái giá trị đạo đức và văn hóa, bất công và cách biệt xã hội tăng lên, và không khuyến khích việc sử dụng hiệu quả các nguồn lực trong và ngoài nước để phát triển. Chế độ tiền lương bất hợp lí trong cơ chế “xin cho” đã đẩy nhiều công chức vào con đường tham nhũng, và làm cho nhiều nhà giáo, bác sĩ, nhà khoa học, ... không chuyên tâm với nghề nghiệp và không giữ được đức tính cao đẹp vốn có từ xưa. Hoàn toàn đáng lo ngại khi thể chế hiện nay đang hạn chế sức mạnh của đất nước và làm lung lay nền tảng của xã hội.
Thứ hai, là hệ quả của nguyên nhân thứ nhất, trong thành phần lãnh đạo đất nước chưa có nhiều người tài giỏi, bản lĩnh, chịu trách nhiệm cao và quy tụ được bên mình những trí thức và cộng sự chân chính. Từ trung ương đến địa phương, nhiều quan chức thiếu cả năng lực và đạo đức cần thiết. Tình trạng bằng cấp giả và chạy chức chạy quyền đã trở thành vấn nạn nhức nhối. Việc lợi dụng vị trí công quyền để trục lợi cá nhân đang là hiện tượng phổ biến ở nhiều cán bộ nhà nước.
D. Cải cách vì một nước Việt Nam giàu mạnh và tự chủ
1. Cải cách thể chế là quan trọng nhất
Có thể nói Việt Nam chúng ta đang đứng trước một bước ngoặt lịch sử. Phải có cuộc cách mạng về thể chế mới tránh được nguy cơ này và đưa đất nước phát triển bền vững. Ai sẽ đảm nhận cuộc cách mạng mới này và nội dung cốt lõi của cuộc cách mạng là gì?
Chúng tôi cho rằng ở thời điểm này chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực hiện được cuộc cách mạng này. Đảng Cộng sản Việt Nam cần tự thay đổi để lãnh đạo dân tộc bước vào một thời đại mới, thời đại củng cố và phát huy sức mạnh của toàn dân tộc để đất nước trở nên giàu mạnh, tự chủ. Đó cũng chính là sức mạnh to lớn mà Đảng cộng sản Việt Nam (trước đây là Đảng Lao động Việt Nam) đã phát huy, đã phấn đấu, hy sinh trong suốt lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc. Cuộc cách mạng thể chế này, theo chúng tôi, bao gồm những khía cạnh sau:
Thứ nhất, không áp đặt một hệ tư tưởng, một ý thức hệ duy nhất vào thể chế chính trị, vào đời sống của dân, vào các hoạt động kinh tế - giáo dục - văn hóa - báo chí, để tạo điều kiện cho người dân, nhất là giới trẻ tiếp cận được những tinh hoa, những tiến bộ của thế giới. Chủ tịch Hồ Chí Minh nếu chỉ biết Mác-Lênin, không tiếp thu mọi tư tưởng tiến bộ của thế giới thì đã không viết được bản Tuyên ngôn độc lập gói ghém những giá trị phổ quát của nhân loại. Trên thực tế, chính Đảng Cộng sản đã từ bỏ nhiều khẩu hiệu phi lý một thời đã được cường điệu. Chẳng hạn “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội” từng là một trong những khẩu hiệu được phổ biến rộng rãi (sau năm 1975) nhưng đã dần dần biến mất. Đó là một sự thay đổi tích cực cần ghi nhận. Mong rằng Đảng Cộng sản tiến thêm một bước tránh dùng các cụm từ như “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” để các thế lực bảo thủ vì lợi ích riêng không thể dựa vào đó để làm cho đất nước trì trệ, lạc hậu. Chúng tôi cho rằng Đảng Cộng sản chỉ giữ mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” là hợp lòng dân.
Ra khỏi sự ràng buộc vào một ý thức hệ cũng sẽ giúp cho Việt Nam độc lập với Trung Quốc về mặt này và đi trước Trung Quốc về cải cách thể chế. Làm được điều này, Đảng Cộng sản vừa được lòng dân vừa tạo được uy tín trên thế giới.
Thứ hai, phải triệt để thực hiện dân chủ, đúng như quy định của Hiến pháp và đúng như trong Cương lĩnh mà Đảng Cộng sản Việt Nam đề ra. Đảng phải làm thế nào để nhân dân thấy rằng đó không phải là khẩu hiệu mà chính là khát khao, trăn trở thường xuyên của lãnh đạo, của nhà cầm quyền để mọi người dân thật sự được tham gia bàn bạc và quyết định việc chung. Để thực hiện dân chủ trong khuôn khổ pháp lý hiện nay, chỉ cần triển khai và thật sự áp dụng nội dung của Hiến pháp.
Trước hết, phải thực sự tôn trọng các quyền mà Hiến pháp đã ghi rõ, đặc biệt là quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận và quyền bình đẳng trước pháp luật. Đầu tiên là quyền tự do báo chí. Muốn biết một nước có dân chủ hay không, chỉ cần nhìn tình trạng báo chí là thấy. Mà tình trạng báo chí trong nước ta thì nhân dân thấy rõ là chưa làm được nhiệm vụ thông tin trung thực và soi sáng được dư luận. Tiếp theo là quyền bình đẳng trước pháp luật. Bình đẳng trước pháp luật có nghĩa rằng luật pháp là ở trên cao nhất, tối thượng, ai cũng ngang nhau và đều ở dưới pháp luật. Vậy mà nhân dân thấy quá nhiều người có quyền chức tự cho mình quyền đứng cao hơn người khác, thậm chí cao hơn cả pháp luật. Như vậy là ta chưa tiến được bước nào, thậm chí còn đi lùi, trên con đường "nhà nước pháp quyền" mà chính Hiến pháp đã đề xuất. Bình đẳng trước pháp luật bao hàm bình đẳng trước công vụ như một hệ quả tất nhiên. Do đó, những phân biệt đối xử như lý lịch, đảng viên hay không, đều là trái với Hiến pháp. Bình đẳng trước công vụ, ai cũng có quyền bầu cử, ứng cử như nhau, ai cũng phải được tuyển dụng vào các cơ quan hành chính trên cơ sở duy nhất là năng lực và tinh thần trách nhiệm. Chỉ với biện pháp đó, thực hiện triệt để, nền hành chính của ta, từ trung ương đến địa phương, mới có thể tuyển dụng được người tài giỏi xứng đáng.
Thứ hai, triệt để tôn trọng nguyên tắc “Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất”. Đảng Cộng sản phải thực sự thực hiện nguyên tắc đó để làm nhân dân tin rằng lá phiếu của mình chắc chắn góp phần vào việc xây dựng một cơ quan xứng đáng là đại diện toàn dân.
Thứ ba, bảo đảm có hệ thống tòa án độc lập là sự phân quyền vô cùng quan trọng. Để có được sự độc lập và bảo đảm khả năng chuyên môn về luật pháp, các thẩm phán cần phải được tuyển dụng như công chức, được bổ nhiệm theo một quy chế riêng có mục đích bảo vệ tính độc lập của họ. Thẩm phán ở cấp cao có trách nhiệm bổ nhiệm thẩm phán cấp dưới, cần có nhiệm kỳ dài, chỉ bị truất quyền giữa nhiệm kỳ nếu vi phạm luật pháp.
Cần nhấn mạnh điều này: Nếu Đảng đứng trên hiến pháp và quyết định thay cho Quốc hội và tòa án thì tình trạng mãi kéo dài như hiện giờ: Nhiều sai phạm lớn của cán bộ, đảng viên chỉ được xử lý nội bộ, được bao che, nên không phòng chống được tham nhũng, và kết quả là mất lòng dân và bộ máy nhà nước kém hiệu lực.
Thứ tư, cần tạo cơ chế công khai, minh bạch, thực sự dân chủ, trước hết là trong Đảng để có thể chọn lựa và làm xuất hiện những nhà lãnh đạo xứng tầm với trí tuệ của dân tộc, được dân tin tưởng và được thế giới kính trọng. Không nên tiếp tục cách làm hiện nay là dàn xếp trong nội bộ Đảng rồi đưa ra Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm.
Chúng tôi thẳng thắn nêu những vấn đề này chỉ với mong muốn Đảng Cộng sản Việt Nam xứng đáng là tổ chức lãnh đạo đất nước, không bị trói buộc bởi những giáo điều, những mô hình đã bị thực tế lịch sử loại bỏ. Những giấc mơ, những lý tưởng tốt đẹp cần được chứng minh từng bước bằng thực tế, bằng kết quả hiện thực chứ không chỉ bằng duy ý chí, và bị lợi dụng bởi một nhóm người cầm quyền, dùng giáo điều, dùng khẩu hiệu để củng cố quyền lực và lợi ích phe nhóm mà hậu quả là đất nước tụt hậu và tha hóa…
Nếu bốn điểm nói trên được thực hiện, dân chúng sẽ tin tưởng ở Đảng Cộng sản, tin tưởng ở người lãnh đạo và hy vọng về một đất nước tốt đẹp hơn. Do đó dân chúng nếu có bất mãn và phê phán lãnh đạo hay quan chức thì chỉ là đối với cá nhân chứ không phải đối với Đảng Cộng sản. Ngược lại, dân chúng được tự do sử dụng các quyền chính đáng của mình thì chính là giúp Đảng phát hiện ra những người không đủ tư chất đảm trách công việc lãnh đạo hay quản lý. Thực hiện dân chủ cũng là biện pháp hữu hiệu để phòng chống tham nhũng.
Ngoài ra, Đảng Cộng sản cần quan tâm hơn đến vấn đề đoàn kết dân tộc. Nếu những điểm nói trên được thực hiện thì kết quả là gắn bó được dân với Đảng và thực hiện được đoàn kết. Tuy nhiên, cần đưa ra các chính sách cụ thể, chẳng hạn nghiêm cấm việc lạm dụng quyền lực để đề bạt người thân, có quy chế luật lệ nghiêm khắc để xử lý các trường hợp sai phạm. Việc cất nhắc, đề bạt không dựa trên lý lịch chính trị mà theo năng lực và tư chất đạo đức. Đảng và Nhà nước cần nghiêm chỉnh thực hiện chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc đối với cựu quan chức và quân nhân của chế độ cũ ở Miền Nam, nhất là trong bối cảnh cần đoàn kết dân tộc trước yêu cầu tăng nội lực để phát triển đất nước và trước nguy cơ ngoại xâm. Đặc biệt trong tình hình phức tạp ở biển Đông, để cổ vũ lòng yêu nước của mọi người dân không phân biệt chính kiến, quá khứ, chúng tôi đề nghị nên có hình thức biểu dương sự dũng cảm hy sinh của quân đội Việt Nam Cộng hòa ở Hoàng Sa năm 1974.
Trong việc thúc đẩy sự hòa giải và hòa hợp dân tộc, cần có biện pháp hữu hiệu để người Việt ở nước ngoài hợp tác với các cơ sở trong nước, nhất là trong nghiên cứu khoa học, trong giáo dục và phát triển kinh tế, để cùng làm cho đất nước giàu mạnh.
2. Củng cố bộ máy nhà nước.
Một chính phủ mạnh và hiệu quả là điều kiện tối cần thiết để kinh tế phát triển nhanh và có chất lượng cao. Để củng cố bộ máy nhà nước, cần cải cách chế độ tiền lương và thực hiện việc thi tuyển quan chức. Đây là vấn đề cốt lõi của nhiều vấn đề.
Cải cách chế độ tiền lương là một việc tuy khó nhưng cấp bách và không thể trì hoãn, vì nếu không sẽ không thể giải quyết được vấn đề nào khác. Thiết nghĩ, đây là vấn đề nan giải nhưng không hẳn là không có giải pháp nếu nhà nước thực lòng quyết tâm. Trước mắt, chúng tôi đề khởi một số nội dung cải cách như sau:
Thứ nhất, hiện tượng phổ biến hiện nay là tiền lương chỉ chiếm một phần nhỏ trong thu nhập của quan chức, công chức, thầy giáo, v.v.. Do đó, trước tiên phải minh bạch hóa các nguồn thu nhập này và lần lượt đưa vào lương.
Thứ hai, cải cách thuế để tăng thu ngân sách. Đặc biệt cần đánh thuế lưu thông bất động sản, đánh thuế suất cao đối với những người sở hữu nhiều bất động sản, và đánh thuế thừa kế tài sản.
Thứ ba, tăng tỉ lệ tiền lương trong tổng thu ngân sách. Trước mắt giảm tỉ lệ đầu tư công lấy từ ngân sách, hoãn những dự án đầu tư lớn cần nhiều vốn nhưng chưa thật cần thiết..
Thứ tư, tinh giảm bộ máy công quyền ở trung ương và địa phương.
Chúng tôi đề nghị nhà nước lập ra ngay một ban chuyên trách về cải cách tiền lương gồm các chuyên gia kinh tế, tài chính, hành chánh. Ban chuyên trách này sẽ khẩn trương nghiên cứu, xem xét 4 nội dung cải cách nói trên, để trong thời gian ngắn đưa ra đề án cải cách khả thi.
Quan chức, công chức phải là những người được tuyển chọn nghiêm túc qua các kỳ thi định kỳ và cuộc sống của họ và gia đình họ phải được bảo đảm bằng tiền lương. Tiền lương cũng phải đủ sức hấp dẫn người có năng lực vào bộ máy công quyền. Nội dung các kỳ thi tuyển cho quan chức cấp trung trở xuống cũng cần chú trọng trình độ văn hóa và sự hiểu biết về luật pháp và cơ cấu hành chánh. Quan chức cấp trung ương, cũng với nội dung ấy nhưng ở trình độ cao cấp hơn và thêm các chuyên môn cần thiết. Trình độ văn hóa và sự khó khăn phải vượt qua các cửa thi tuyển sẽ nâng cao khí khái và lòng tự trọng của quan chức, tránh hoặc giảm được tệ nạn tham nhũng. Việc thi tuyển quan chức còn có tác dụng tạo niềm tin và động lực học tập trong giới trẻ vì ai cũng có cơ hội bình đẳng thi thố tài năng cho việc nước. Chế độ tiền lương và việc thi tuyển quan chức cần được thực hiện trong vòng 3-4 năm tới.
3. Về chiến lược, chính sách phát triển kinh tế
Đây là vấn đề khá rộng và lớn, ở đây chỉ xin nói đến mấy điểm chúng tôi cho là quan trọng nhất.
Nguồn lực lớn nhất của Việt Nam là con người. Chiến lược phát triển phải vì cuộc sống của đại đa số dân chúng và chủ yếu dựa vào nguồn nhân lực ngày càng có kỹ năng cao qua giáo dục và đào tạo, qua khả năng làm chủ công nghệ.
Hiện nay xuất khẩu lao động và phụ nữ lấy chồng nước ngoài vì lý do kinh tế đang là hiện tượng làm bức xúc người dân và ảnh hưởng đến uy tín của Việt Nam trên thế giới. Chúng tôi đề nghị nhà nước đưa ra mục tiêu đến năm 2020 phải thực hiện toàn dụng lao động, không còn ai phải miễn cưỡng ra nước ngoài chỉ vì sinh kế.
Để phát triển bền vững và hướng tới toàn dụng lao động cần đẩy mạnh công nghiệp hóa theo hướng ngày càng cạnh tranh trên thị trường quốc tế và chú trọng phát triển nông thôn. Cho đến nay trí thức trong và ngoài nước đã đề xuất nhiều chiến lược, chính sách về các vấn đề này nhưng không được nhà nước quan tâm thực hiện. Để giải quyết vấn đề này, chúng tôi đề nghị nhà nước cần tập trung những chuyên gia có trình độ, thành lập một bộ phận chuyên trách để xây dựng và giám sát việc thi hành chiến lược phát triển với đủ thẩm quyền và chế độ đãi ngộ thích hợp. Bộ phận này phải được đặt trên tất cả các bộ ngành liên quan tới lĩnh vực kinh tế, đứng đầu là Thủ tướng hoặc Phó thủ tướng thường trực, có những chuyên viên tài năng, có cơ chế tiếp thu ý kiến của giới doanh nhân và trí thức. Việt Nam hiện nay cũng có những cơ quan như Bộ Kế hoạch & Đầu tư hay Bộ Công thương nhưng quyền hạn liên quan tới vấn đề này bị phân tán, ràng buộc bởi nhiều mối quan hệ với cơ quan hay doanh nghiệp nhà nước, vì vậy thường khó có thể đề xuất được những chính sách hiệu quả, hoặc do phải cân nhắc lợi ích của quá nhiều đối tượng nên những nội dung thống nhất được cũng mang tính thỏa hiệp, chung chung.
Về xây dựng kết cấu hạ tầng, chúng tôi đề nghị hoãn kế hoạch xây dựng đường sắt cao tốc vì chưa cần thiết, tốn kém lớn và đã được chứng minh bằng các phân tích khoa học là không có hiệu quả. Thay vào đó, cần tu bổ nâng cấp đường sắt Thống Nhất, mở rộng mạng lưới đường sắt phổ thông đến vùng đồng bằng sông Cửu Long và các tỉnh miền Bắc, đồng thời xây dựng đường bộ cao tốc Bắc Nam và xây dựng các tỉnh lộ, huyện lộ nối nông thôn với đường sắt và đường cao tốc này, nhất là nối nông thôn với các đô thị gần đường cao tốc. Kết cấu hạ tầng như vậy mới thúc đẩy công nghiệp hóa nông thôn.
Liên quan đến phát triển nông thôn, việc cải cách chế độ hạn điền, tư hữu hóa sở hữu ruộng đất cần được đẩy mạnh. Chế độ hộ khẩu đã được cải thiện nhiều nhưng mỗi đô thị lại có các quy chế riêng, cần cải cách theo hướng tự do hóa việc thay đổi chỗ ở hơn nữa để người dân khi đến đô thị làm việc có thể yên tâm với cuộc sống ở đó và không cần giữ lại quyền sử dụng đất ở nông thôn. Với sự phân tán, manh mún của ruộng đất hiện nay, việc tăng năng suất nông nghiệp gặp khó khăn. Tăng năng suất nông nghiệp và công nghiệp hóa nông thôn là hai trụ cột để nâng cao mức sống của người dân ở nông thôn nói riêng và phát triển kinh tế nói chung.
Đối với hoạt động của doanh nghiệp, thị trường lao động hiện nay có vấn đề không ăn khớp giữa cung và cầu: Ở các khu công nghiệp tại các thành phố lớn bắt đầu có hiện tượng thiếu lao động, doanh nghiệp khó tuyển dụng số lao động cần thiết, mặc dù ở nông thôn vẫn còn lao động dư thừa. Nguyên nhân là do thị trường lao động chưa phát triển, cung và cầu không gặp nhau. Một nguyên nhân nữa là chất lượng lao động (trình độ văn hóa, trình độ chuyên môn, khả năng tiếp thu tri thức về hoạt động của doanh nghiệp,...) không đáp ứng nhu cầu của doanh nghiệp. Biện pháp để cung cấp lao động một cách ổn định phải bao gồm chính sách ngắn hạn (phát triển thị trường lao động) và chính sách trung dài hạn (nâng cao chất lượng lao động, tăng cường giáo dục nghề nghiệp). Chính quyền địa phương ở nông thôn cần tích cực hơn nữa trong lĩnh vực này.
Nhà nước cần lắng nghe chuyên gia, trí thức về việc quyết định các dự án lớn. Đặc biệt, chúng tôi đề nghị tạm ngưng kế hoạch xây dựng nhà máy điện hạt nhân ở Ninh Thuận vì những lý do chúng ta đã biết và các chuyên gia của ta cũng đã có những phân tích cho thấy dự án này quá tốn kém và chứa nhiều rủi ro tiềm ẩn. Nhiều người trong chúng tôi cũng đã đề nghị ngưng kế hoạch khai thác bô-xit ở Tây nguyên vì các lý do về môi trường, an ninh, hiệu quả kinh tế, và sự lệ thuộc vào nước ngoài.
Vấn đề cuối cùng là cải cách doanh nghiệp quốc doanh trong đó có các tập đoàn. Cần đặt các doanh nghiệp đó trong khung cảnh chung của luật pháp, xóa bỏ việc để hành pháp trực tiếp lãnh đạo kinh doanh - dù dưới dạng Thủ tướng quản hay Bộ trưởng quản - và thay vào đó là Hội đồng quản trị độc lập và có nhiệm kỳ, do Quốc hội hay Hội đồng Nhân dân bổ nhiệm, nhằm hạn chế sự thao túng của các nhóm lợi ích. Doanh nghiệp quốc doanh dùng tiền của dân và nhằm phục vụ dân, do đó phải có tiếng nói của đại diện nhân dân. Hội đồng quản trị có đại diện của dân do các tổ chức hội chuyên nghiệp và Mặt trận Tổ quốc đề cử, có đại diện của người tiêu dùng chính do các ngành sử dụng đề cử, có các chuyên gia đầu ngành trong lĩnh vực hoạt động doanh nghiệp do các hội chuyên gia đề cử. Hội đồng quản trị sẽ bổ nhiệm chủ tịch công ty hay tập đoàn. Để cho doanh nghiệp nhà nước hoạt động có hiệu quả và thực sự phục vụ nhân dân thì phải có các tổ chức chỉ đạo, kiểm tra nghiêm túc. Ngoài ra, số lượng doanh nghiệp phải hạn chế, không thể để cho chính quyền các cấp tự do lập ra như hiện nay. Đặc biệt, phải công khai, minh bạch trong việc cấp vốn, việc cấp và sử dụng các nguồn lực quốc gia cho các doanh nghiệp nhà nước. Ngoài những trường hợp đặc biệt ưu tiên cho doanh nghiệp nhà nước đã được công khai, minh bạch, chính sách cần bảo đảm công bằng cơ hội, bảo đảm hiệu quả sử dụng và không phân biệt giữa các thành phần kinh tế, không phân biệt giữa các công ty, kiểm soát và hạn chế việc hỗ trợ các nguồn lực quốc gia theo kiểu chủ nghĩa tư bản thân hữu.
4. Về văn hóa, giáo dục, y tế, nghiên cứu khoa học và công nghệ
Chúng tôi có mấy đề nghị cụ thể sau:
a) Cần có chính sách ngăn chặn sự xuống cấp của văn hóa và đạo đức xã hội. Tăng cường quảng bá và khuyến khích những giá trị phổ quát, tiến bộ của nhân loại như tự do, bình đẳng, bác ái, dân chủ, quyền con người,… Đồng thời, phục hồi những giá trị văn hóa truyền thống tích cực để làm nền tảng cho các ứng xử văn hóa, các chuẩn mực đạo đức trong sinh hoạt xã hội. Song song với việc này cần tích cực bảo tồn các di tích văn hóa, lịch sử của dân tộc và ngăn chặn sự xâm thực không chọn lọc của văn hóa ngoại lai, đặc biệt là từ Trung Quốc.
b) Cần giảm các hình thức thi đua, tuyên dương, trao huân chương như hiện nay: Các cơ quan, các đoàn thể tổ chức quá nhiều lễ kỷ niệm những mốc hoạt động (20 năm, 30 năm, v.v.) và vận động để được nhận huân chương. Đây là hình thức tốn kém thì giờ, ngân sách mà không có hiệu quả, chưa kể đến những tiêu cực trong quá trình xin-cho vốn rất phổ biến. Phong trào học tập đạo đức Hồ Chí Minh cũng không thật sự hiệu quả vì dân chúng thấy tình trạng tham nhũng ngày càng trầm trọng, người cần học tập đạo đức Hồ Chí Minh (cần kiệm liêm chính chí công vô tư, ...) trước hết phải là những người ở cấp lãnh đạo và quản lý nhà nước. Tổ chức học tập nghị quyết của Đảng sau các kỳ đại hội như cách làm hiện nay cũng tốn kém và làm ảnh hưởng đến việc quản lý nhà nước ở trung ương và địa phương. Thay vào đó nên áp dụng các hình thức khác thích hợp và ít tốn kém thì giờ, ngân sách.
c) Việc cải tổ giáo dục được bàn quá nhiều trong thời gian qua nhưng không đưa lại kết quả. Do tầm quan trọng và tình hình ngày càng xuống cấp của giáo dục, chúng tôi đề nghị Thủ tướng trực tiếp chịu trách nhiệm về giáo dục, cụ thể là chỉ đạo nội dung cải cách, theo sát việc triển khai các chiến lược, chính sách, và chịu trách nhiệm về kết quả của các cải cách lớn.
Một trong những nội dung cải cách cấp bách phải là nâng cao vị thế của người thầy, bắt đầu từ đồng lương đủ sống và nuôi gia đình. Từ đó tiến đến việc thiết lập lại sự trung thực trong học tập và thi cử, trả lại tính trong sáng của tuổi trẻ cho học trò, tạo điều kiện cho những tài năng nảy nở.
Một nội dung nữa là tôn trọng quyền tự do học thuật và tư tưởng ở đại học cũng như trong các hoạt động trí thức, văn hoá nghệ thuật, tạo ra sức thu hút đối với tuổi trẻ và qua đó giúp thế hệ trẻ có động lực phấn đấu mạnh mẽ, có ý thức công dân cao và hoài bão phát triển đất nước. Nhân đây chúng tôi cũng đề nghị Thủ tướng hủy bỏ Quyết định 97 đòi hỏi trí thức chỉ được góp ý riêng với các cơ quan có thẩm quyền.
d) Cụ thể hóa các biện pháp làm cho giáo dục, đào tạo là quốc sách hàng đầu. Triệt để thực hiện miễn phí bậc tiểu học và trung học cơ sở (chậm nhất là đến năm 2015) và trung học phổ thông (đến năm 2020). Song song với việc nâng cấp các đại học đang có, cần có ngay kế hoạch xây dựng một hoặc hai đại học chất lượng cao, trong đó nội dung giảng dạy, cơ chế quản lý, và trình độ giáo sư cũng như tiêu chuẩn đãi ngộ tương đương với các đại học tiên tiến ở châu Á. Về các đại học và trường cao đẳng ngoài công lập, cần có biện pháp chấn chỉnh giải quyết ngay những nơi không đủ chất lượng và có quy chế để ngăn ngừa hiện tượng kinh doanh giáo dục hiện nay. Ngoài ra, cần ban hành các sắc thuế khuyến khích doanh nghiệp và những cá nhân có tài sản đóng góp vô vị lợi (chủ yếu là tặng không) cho sự nghiệp giáo dục. Những vấn đề này cũng cần có kế hoạch thực hiện cụ thể trước năm 2015.
Cần tăng cường mở rộng và xây dựng thêm các trường, các khoa liên quan khoa học tự nhiên và công nghệ, xây dựng nhiều trường cao đẳng công nghệ để cung cấp đủ lao động cho công nghiệp hoá trong giai đoạn tới. Hiện nay, một mặt, trong nhiều ngành, sinh viên tốt nghiệp ra truờng không có việc làm, trong khi một số ngành về công nghệ tin học, điện tử, hoá học, kế toán, nông cơ, v.v.. thì nguồn cung cấp thiếu hoặc không đủ chất lượng. Chính sách sắp tới cần chú trọng đầu tư xây dựng thêm các ngành ở các lĩnh vực này và cải thiện chương trình, nội dung giảng dạy để nâng cao chất lượng. Mặt khác, nhu cầu về lao động có trình độ trung cấp và cao đẳng kỹ thuật, cao đẳng kế toán,... đang và sẽ tăng nhanh nhưng khả năng cung cấp còn rất hạn chế. Tâm lý coi thường bậc trung cấp và cao đẳng trong xã hội Việt Nam rất lớn. Cần có chính sách khuyến khích học tập trong các bậc học này, chẳng hạn tăng cường chế độ cấp học bổng và quan tâm giới thiệu việc làm cho học viên sau khi ra trường. Tóm lại, cần đổi mới thể chế giáo dục và đào tạo hiện nay mới có thể thực hiện toàn dụng lao động và đẩy mạnh công nghiệp hoá trong thập niên 2010.
Nhiều cải cách trong giáo dục cũng nên được áp dụng trong y tế: tăng đầu tư xây dựng bệnh viện, xây dựng các cơ sở y tế ở nông thôn và phổ cập bảo hiểm y tế để người nghèo có thể tiếp cận dịch vụ y tế với phụ phí thấp. Nên có chính sách miễn phí khám bệnh và phí nhập viện cho người dân nghèo hoặc cận nghèo.
e) Tăng cường đầu tư và cải thiện việc sử dụng ngân sách cho nghiên cứu khoa học: Một trong những lý do thành quả nghiên cứu khoa học của ta còn khiêm tốn là do thiếu đầu tư. Đầu tư cho nghiên cứu khoa học và công nghệ năm 2006 chẳng hạn chỉ có 428 triệu USD, chiếm khoảng 0,17% GDP. Trong cùng năm, Thái Lan đầu tư 1,79 tỉ USD (0,3% GDP) và Malaysia 1,54 tỉ (0,5% GDP). Đáng chú ý là Trung Quốc đầu tư 1,4% GDP cho khoa học và công nghệ trong năm 2010 và đặt mục tiêu đầu tư 4% GDP vào năm 2015. Ngân sách đầu tư cho khoa học công nghệ ở Việt Nam có đặc tính là tập trung vào việc xây dựng cơ sở vật chất thay vì chi tiêu cho việc thực hiện các dự án nghiên cứu khoa học. Ngoài việc tăng đầu tư, cần phải xem xét lại việc sử dụng ngân sách khoa học. Theo cách làm hiện nay thì chúng ta có thể có những thiết bị khoa học tinh vi, nhưng không có người sử dụng hiệu quả những thiết bị này. Trong thực tế, tình trạng "thiết bị trùm chăn" đó đã trở nên phổ biến. Như đã phân tích ở trên, nền khoa học nước ta hiện nay còn lệ thuộc quá lớn vào các đồng nghiệp nước ngoài vì thiếu chuyên gia có trình độ cao. Do đó, thay vì đầu tư xây thêm phòng thí nghiệm, cần chú trọng đầu tư vào đào tạo chuyên gia có trình độ chuyên sâu.
Chẳng những cần tăng đầu tư cho khoa học và công nghệ, chúng ta cần phải cải cách hệ thống phân phối ngân sách cho nghiên cứu khoa học và quản lý khoa học. Hiện nay, các đề tài nghiên cứu cơ bản ở cấp nhà nước do các nhà khoa học xây dựng đã được quản lý khá tốt bởi Quỹ KH&CN quốc gia (Nafosted). Nhưng với các loại đề tài nghiên cứu ứng dụng và phát triển sản xuất ở các cấp - do cơ quan chủ quản ra đề tài, kêu gọi các nhà nghiên cứu nộp đơn xin và các cơ quan chủ quản xét duyệt và thẩm định - lại chưa có sự tham gia đúng mức của các nhà chuyên môn. Vì lý do này nhiều đề tài nghiên cứu của các bộ ngành, địa phương đề ra không theo kịp trào lưu và định hướng của khoa học quốc tế và nhu cầu thực tế.
5. Chiến lược đối ngoại
Trong chiến lược đối ngoại của Việt Nam hiện nay, Trung Quốc, Mỹ và ASEAN có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
"Đường lối ngoại giao của Việt Nam là thân thiện với mọi nước": nguyên tắc đó luôn luôn là lý tưởng. Nhưng lý tưởng đó cũng luôn luôn va chạm với một thực tế mà không nước nào tránh khỏi: đó là thực tế chiến lược mà vị trí địa dư là yếu tố then chốt.
Chẳng hạn quan hệ của ta với Trung Quốc. Dù Việt Nam muốn chân thành làm bạn với Trung Quốc đến đâu đi nữa, vị trí địa dư của Việt Nam cũng bắt buộc ta phải đồng thời nhìn Trung Quốc như một vấn đề an ninh cốt tủy và thường xuyên. Không việc gì ta phải giấu diếm quan tâm sinh tồn đó bằng 16 chữ vàng. Càng giấu, ngôn từ và hành động ngoại giao của ta lại càng để lộ yếu kém, sợ hãi, khiếp nhược. Chỉ bằng cách nói thẳng với Trung Quốc: "Nam quốc sơn hà nam đế cư", ta mới có thể làm bạn với Trung Quốc trên một vị thế không phải là khúm núm, thần phục. Ngày xưa, chỉ có ta với Trung Quốc thôi, ngoài trứng với đá không có ai khác, vậy mà tổ tiên ta vẫn có thể hiên ngang nói thẳng như thế, huống hồ bây giờ, thế giới đổi khác, quan hệ chiến lược có thể mở rộng với nhiều nước khác, cho phép Việt Nam lập hàng rào chiến lược bằng những quan hệ đặc biệt với nhiều nước.
Trung Quốc chắc phải hiểu cái thế tất yếu đó của Việt Nam. Cho nên họ vừa dụ dỗ, vừa uy hiếp để Việt Nam không thiết lập quan hệ đặc biệt với Mỹ và ngay cả không mơ tưởng đến một sách lược cân bằng lực lượng như nhiều nước trong khối ASEAN công khai áp dụng. Việt Nam có gì khác với các nước ASEAN khác khiến Trung Quốc có thể uy hiếp được? Không phải vì cái vị thế "núi liền núi sông liền sông" trong địa dư mà chính vì "núi liền núi sông liền sông" trong tư tưởng. Chẳng có ai phản đối: văn hóa Trung Quốc đã từng sáng chói cả một vùng trời Đông Á, ta chịu ảnh hưởng không phải là chuyện lạ, chuyện dở. Chuyện dở là chịu ảnh hưởng mà không biết sáng tạo như Nhật Bản. Chuyện dở là chịu ảnh hưởng đến cái mức phải làm cho giống nguyên bản để khỏi bị xem là man di. Từ trong tư tưởng, Trung Quốc đã là cái khuôn để rập theo. Họ Khổng giáo thế nào, ta Khổng giáo thế ấy. Họ Mao, ta cũng đã từng Mao. Họ đang là gì, ta cũng đang thế ấy. Suốt cả thế giới châu Á, có lẽ ngoài Việt Nam và Bắc Triều Tiên, không có nước nào làm cái bóng dưới mặt trời tư tưởng của họ. Trung Quốc biết rõ như thế, việc gì họ chẳng nắm cái điểm yếu đó để dụ và đe? Họ biết rõ ta sẽ không nghĩ đến cái thế cân bằng lực lượng, vì từ trong tư tưởng ta đã không có ý niệm cân bằng, đã lựa chọn nghiêng về một phía, đã nhượng bộ họ trên khắp lĩnh vực.
Họ lại còn tha hồ nắm cái điểm yếu đó vì biết chắc rằng không ai muốn sát cánh với ta thực sự khi quan hệ thân sơ của ta không rõ ràng. Về ngoại giao, dĩ nhiên ta cần giao hảo thân thiết với Trung Quốc như với Nhật, với ASEAN, nhưng về chiến lược, cả lịch sử lẫn thực tế ngày nay không cho phép ta xây dựng an ninh trường kỳ trên tư tưởng trụ cốt "Trung Quốc là bạn đặc biệt". Ta không minh bạch trên điểm đó, ai sẽ tin ta? Ai sẽ liên minh chiến lược với ta để ngăn chận kẻ mà ta vẫn nhận là "bạn đặc biệt"? Thế nhưng trên thực tế ta lại không thể minh bạch được vì một đằng quyền lợi quốc gia đòi hỏi ta phải cảnh giác Trung Quốc, một đằng tư tưởng chính thống lại xem Trung Quốc là bạn đặc biệt. Mâu thuẫn đó phải chấm dứt thì quan hệ chiến lược mới phân minh.
Vậy ai là đồng minh chiến lược với ta? Đồng minh ở đây không có nghĩa là gia nhập vào một liên minh quân sự mà bao gồm các trường hợp những nước có cùng quan tâm chiến lược trong các quan hệ ngoại giao. Trong định nghĩa rộng đó, thực tế ngày nay cho thấy dù muốn dù không chỉ có Hoa Kỳ mới có thể trở thành đối tác chiến lược của Việt Nam trong việc thiết lập thế cân bằng lực lượng để ta giữ nước. Câu hỏi duy nhất còn có thể đặt ra là: nước Mỹ có sát cánh với ta để cùng ta bảo vệ những quyền lợi thiết thân nhất của ta? Cụ thể, nước Mỹ có thể cùng ta ngăn chận bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông?
Nước Mỹ không dại gì trả lời câu hỏi đó rành rọt và công khai. Câu hỏi đó, chính ta phải trả lời, và chỉ ta mới trả lời rành rọt được mà thôi. Nếu ta làm cho người Mỹ thấy rằng quyền lợi của họ và quyền lợi của ta là một, không những chỉ trên Biển Đông mà cả trong chiến lược lâu dài của họ ở Đông Á và cả Á châu thì hai nước sẽ sát cánh với nhau. Hơn nữa, nếu ta giúp củng cố các thể chế ASEAN để vừa tăng đoàn kết và ổn định trong khu vực vừa tạo cho Mỹ cơ hội vận động nhân dân Mỹ và nhân dân thế giới ủng hộ sự hiện diện của Mỹ tại Đông Nam Á thì ta lại càng thắt chặt quyền lợi của Mỹ với quyền lợi của ta hơn.
Nhưng quyền lợi mà thôi chưa đủ để xây dựng một quan hệ chiến lược bền vững, trường kỳ. Bởi vì đe dọa của Trung Quốc là trường kỳ, giải pháp đối phó cũng phải trường kỳ để quan hệ đồng minh (theo nghĩa rộng nói trên) không phải là quan hệ giai đoạn, chiến thuật. Cái gì tạo ra chất lượng cho một quan hệ chiến lược bền vững? Địa-chính trị ngày nay nói rõ: tư tưởng, văn hóa là yếu tố chiến lược cùng với vị trí địa dư. Chính thể dân chủ ở Đài Loan là yếu tố chiến lược gắn kết thêm với yếu tố quyền lợi trong quan hệ giữa Mỹ và xứ ấy. Nước Nhật quân phiệt phải dứt khoát viết lại hiến pháp để trở thành đồng minh chiến lược bền vững nhất của Mỹ trên thế giới. Do đó, cải cách thể chế theo hướng dân chủ hóa như đã trình bày ở trên ngoài mục đích tăng nội lực còn là điều kiện để mở rộng chiến lược ngoại giao.
Ai cũng biết: thực chất của ý thức hệ hiện nay ở Trung Quốc là chủ nghĩa dân tộc nước lớn. Dưới lớp áo xã hội chủ nghĩa, trái tim của Trung Quốc ra lệnh cho dân tộc họ phải trả thù nhục nhã của thế kỷ 19, nhanh chóng chiếm lĩnh địa vị đại cường, ngự trị như bá chủ trên vùng Đông Á. Làm sao ta đồng chí với họ được? Ngược lại, đó là tư tưởng mà ta phải triệt để chống như một đe dọa đè nặng trên sự sống còn của dân tộc. Tư tưởng chính trị của Việt Nam là tư tưởng Hồ Chí Minh, xây dựng trên quan tâm duy nhất là độc lập của dân tộc. Vì độc lập, ta phải đoàn kết dân tộc, lấy đoàn kết làm tư tưởng, lấy dân tộc làm mục tiêu chứ không phải một lý thuyết nào xa lạ với thực tế mà người dân đang thấy trước mắt. Vì yếu tố tư tưởng quan trọng như vậy, chúng tôi đề nghị Việt Nam hãy dứt khoát cắt rốn tư tưởng với Trung Quốc. Ta đã có một Hồ Chí Minh đặt nền móng dân chủ cho một nước Việt Nam độc lập khác hẳn nền móng mà Mao đã đặt cho Trung Quốc năm 1954. Ta đã lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm tư tưởng chỉ đạo. Tư tưởng độc lập đó cần phải được vun xới sâu hơn trong bối cảnh ngày nay. Cần suy nghĩ rằng: một phần lớn tư tưởng đó đã được thoát thai từ tình trạng chiến tranh, hết chiến tranh thuộc địa đến chiến tranh chia cắt trong một thế giới chia hai theo lằn ranh ý thức hệ. Bây giờ nước ta không còn chiến tranh nữa, đã bắt đầu phát triển lên công nghiệp hóa, hiện đại hóa, lại hội nhập vào một thế giới hoàn toàn đổi khác trong đó ý thức hệ tranh chấp ngày xưa đã biến mất rồi. Bối cảnh hoàn toàn đổi khác, tất nhiên tư tưởng của lãnh tụ cũng phải được hiểu theo một tinh thần mới, phải được chắt lọc lại, chỗ nào là tinh túy trường kỳ, chỗ nào là chiến thuật giai đoạn, chỗ nào thích hợp cho dân chủ ngày nay, chỗ nào đã đáp ứng xong rồi những nhu cầu trong quá khứ. Toàn dân sẽ tham gia thực hiện nền móng dân chủ mà lãnh tụ đã đặt viên gạch đầu tiên từ thuở khai sinh nhà nước. Ngôi nhà sẽ xây kết hợp hài hòa tư tưởng Hồ Chí Minh với những tư tưởng dân chủ của thế giới, vạch ra một mô hình dân chủ thích hợp với hoàn cảnh hiện nay của Việt Nam. Mô hình đó cũng sẽ không chối bỏ nguyên tắc căn bản của chính thể hiện nay là "đảng lãnh đạo". Vấn đề là phải thiết lập cho kỳ được dân chủ thật sự trong đảng và định nghĩa lại cho minh bạch thế nào là "lãnh đạo" theo ý kiến của toàn dân.
Không khó khăn gì để thể chế hóa hai vấn đề đó. Nhân dân và trí thức Việt Nam không thiếu óc sáng tạo. Thách thức là có ý muốn hay không. Từ lâu, vấn đề đã được đặt ra, nhưng chẳng bao giờ giải quyết. Thời cuộc ngày nay không cho phép trì hoãn nữa. Không những lòng tin của nhân dân có hạn mà an ninh của đất nước bắt buộc phải thế. Đe dọa từ phương Bắc buộc ta phải từ giã con đường cụt trong tư tưởng. Hoặc ta không có đồng minh, hoặc có đồng minh thì phải minh bạch, không ai hứng đạn cho ta nếu không tin ta.
Tất nhiên ai cũng có thể chất vấn: đồng minh (trong ý nghĩa cùng một quan tâm chiến lược) với Mỹ, ta có mất độc lập chăng? Trong lịch sử thế giới từ sau 1945, có hai kinh nghiệm đồng minh trong đó một bên là siêu cường, một bên là nước bại trận, mất cả chủ quyền, mất cả tiềm năng kinh tế, mất cả quân đội: đó là nước Đức và nước Nhật. Cả hai nước đều trở thành cường quốc. Nước Đức liên minh chiến lược với Mỹ nhưng không mất độc lập ngoại giao với Liên Xô. Nước Nhật liên minh với Mỹ nhưng không mất độc lập ngoại giao với Trung Quốc. Quan hệ chiến lược có ảnh hưởng trên quan hệ ngoại giao, nhưng không trùng hợp. Ngay cả Hàn Quốc, liên minh với Mỹ, họ có mất độc lập ngoại giao với ai đâu?
Tại sao họ không mất? Tại vì hai lẽ. Thứ nhất, họ biết vận dụng nội lực, xây dựng ở bên trong một thể chế lành mạnh, hữu hiệu, đưa đất nước họ từ tình trạng lệ thuộc, độc tài, lên tình trạng dân chủ, cường quốc. Sức mạnh bên trong là yếu tố không thể không có để độc lập với thế giới. Chính vì vậy mà toàn thể nhân dân ta khát vọng một cải cách toàn diện để lãnh đạo cùng với toàn dân đưa đất nước lên địa vị độc lập, độc lập với Trung Quốc, dĩ nhiên, và độc lập với cả Mỹ.
Thứ hai, họ biết vận dụng thời cuộc quốc tế để không trở thành chư hầu của một cực. Hiện nay, ai cũng tưởng chừng như Mỹ và Tây Âu đang trên đà đi xuống, Trung Quốc đang ở thế thượng phong bất khả cưỡng. Đúng vậy. Nhưng tình hình đó lại có một mặt tích cực khác cho ta mà chính ta cần phải thấy rõ: cái thế thượng phong trịch thượng, ngạo mạn, thủ đoạn của Trung Quốc hiện nay là vấn đề của cả thế giới dân chủ, hòa bình, tự do, chứ không phải riêng gì của ta. Việt Nam đang có một cái thế rất lớn, lớn hơn cả thời 1945, là đứng chung với cả thế giới đó trong một mặt trận chung. Chúng tôi nói "đồng minh" hoặc "quan tâm chiến lược" là nói trong ý nghĩa đó. Việt Nam "đồng minh" với cả thế giới đó chứ không phải với riêng ai. Việt Nam "đồng minh" với cả những lực lượng tiến bộ, dân chủ, trong lòng xã hội Trung Quốc. Vấn đề là ta có đủ quyết tâm làm như thế hay không, thế giới có xem ta như vậy hay không mà thôi. Đây là cơ hội ngàn năm một thuở, là quốc sách để cứu nước, chưa bao giờ có.
Việt Nam sẽ không bao giờ là chư hầu của ai nếu ta vận dụng được sức lực của toàn dân. Chọn dân tộc và chọn thế giới dân chủ, hòa bình, tự do, tôn trọng môi trường thì mới thoát ra được cái ách của Trung Quốc, hiện nay và mai sau.
Dĩ nhiên, dù đẩy mạnh quan hệ với Mỹ, ta vẫn coi trọng quan hệ với Trung Quốc trên nguyên tắc bình đẳng. Vì là láng giềng gần, sự giao lưu mật thiết giữa các tầng lớp dân chúng, nhất là giữa giới trí thức và lớp trẻ để tạo sự tương kính, hiểu biết nhau. Đó cũng là yếu tố góp phần gìn giữ hòa bình. Tuy nhiên, Việt Nam là nước nhỏ hơn nhiều về nhiều mặt, không thể theo phương châm “hợp tác toàn diện”, mà phải chọn lựa lĩnh vực và mức độ.
Riêng về vấn đề Biển Đông, chúng tôi có hai đề nghị: Một là, Quốc hội Việt Nam cần ra một tuyên cáo, một nghị quyết đặc biệt về Công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958, khẳng định đó không phải là sự thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa mà chỉ là thiện chí của Việt Nam ủng hộ Trung Quốc trong việc tranh chấp với Mỹ về an ninh ở vùng biển gần Đài Loan. Trung Quốc đã phản bội Việt Nam khi dùng công hàm đó để chủ trương chủ quyền của mình ở Hoàng Sa và Trường Sa. Tuyên cáo này vừa để thanh minh trước dư luận quốc tế vừa xóa bỏ những ngờ vực trong không ít người Việt Nam ở trong và ngoài nước, tăng thêm tình đoàn kết dân tộc trước hiểm họa ngoại xâm. Thứ hai, trên thực tế Việt Nam không làm chủ hết cả quần đảo Trường Sa nên cần đoàn kết với Philippines, Malaysia và Brunei trong việc gìn giữ quần đảo này và chống lại Đường Lưỡi Bò của Trung Quốc. Chúng tôi đề nghị Việt Nam chủ động đưa ra đề án với ASEAN đặt tên Biển Đông nước ta (mà Trung Quốc và nhiều nước khác gọi là biển Nam Trung Hoa) là Biển Đông Nam Á.
E. Kết luận
Trên đây là phân tích sơ lược về thực trạng của Việt Nam và đại cương về các giải pháp nhằm cải cách toàn diện để phát triển đất nước. Những nội dung chi tiết hơn không được đề cập để tránh loãng thông tin. Tuy nhiên, qua đó cũng có thể rút ra kết luận:
Việt Nam chúng ta đang đứng trước một khúc ngoặt lịch sử. Kinh tế, văn hóa giáo dục, khoa học đều suy thoái, nền tảng đạo đức xã hội lung lay và trên nhiều mặt ngày càng lệ thuộc vào nước láng giềng phương Bắc. Vì thế, Đảng Cộng sản Việt Nam cần làm một cuộc cách mạng mới để cứu đất nước khỏi nguy cơ này và mở ra con đường mới để dân tộc tiến nhanh về phía trước, để đất nước phát triển nhanh chóng, giàu mạnh và tự chủ. Cốt lõi của cuộc cách mạng mới là dứt khoát từ bỏ sự ràng buộc của một chủ nghĩa, một học thuyết đã không còn sức sống ở cả Việt Nam và trên thế giới. Gắn chặt với học thuyết ấy, chủ nghĩa ấy cũng làm nước ta ngày càng lệ thuộc vào quỹ đạo của phương Bắc ngày càng nặng.
Trí tuệ, khí khái, bản lĩnh và lòng yêu nước của tiền nhân ta là những bài học vô cùng phong phú, quý giá. Bây giờ là lúc phải học lại, học hơn nữa tầm nhìn chiến lược “khoan thư sức dân” của Trần Hưng Đạo, “khai dân trí, chấn dân khí” của Phan Châu Trinh, tư tưởng dân chủ, đoàn kết dân tộc và tinh thần học tập phóng khoáng của Hồ Chí Minh. Và hơn bao giờ hết chúng ta phải kế thừa khí phách Nguyễn Trãi “… Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương, tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có”.
Mong rằng với sự sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, đất nước chúng ta sẽ nhanh chóng ra khỏi thời kỳ khó khăn nghiêm trọng hiện nay và bước vào một kỷ nguyên phát triển mới./.
Đồng ký tên:
Hồ Tú Bảo, Giáo sư Tin học, Viện Khoa học và Công nghệ Tiên tiến Nhật Bản, Nhật Bản.
Nguyễn Tiến Dũng, Giáo sư Toán học, Đại học Toulouse, Pháp.
Trần Hữu Dũng, Giáo sư Kinh tế học, Đại học Wright State, Hoa Kỳ.
Giáp Văn Dương, Nhà nghiên cứu (Vật lý), Đại học Quốc gia Singapore.
Nguyễn Ngọc Giao, Nhà báo, nguyên Giảng viên Toán, Đại học Paris VII, Pháp.
Ngô Vĩnh Long, Giáo sư Sử học, Đại học Maine, Hoa Kỳ.
Vĩnh Sính, Giáo sư danh dự (Sử học), Đại học Alberta, Canada.
Nguyễn Minh Thọ, Giáo sư Hóa học, Đại học Leuven, Bỉ.
Trần Văn Thọ, Giáo sư Kinh tế học, Đại học Waseda, Nhật Bản.
Cao Huy Thuần, Giáo sư danh dự (Chính trị học), Đại học Picardie, Pháp.
Nguyễn Văn Tuấn, Giáo sư Y khoa, Đại học New South Wales, Úc.
Hà Dương Tường, Giáo sư danh dự (Toán học), Đại học Công nghệ Compiègne, Pháp.
Vũ Quang Việt, Chuyên gia tư vấn Thống kê Kinh tế cho Liên Hiệp Quốc, Myanmar, Philippines và Lào; nguyên chuyên viên cao cấp Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ.
Phạm Xuân Yêm, Nguyên Giám đốc nghiên cứu Vật lý, Đại học Paris VI và Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học, Pháp.

Cho dù các ông có ý kiến ý cò gì đi nữa nhưng nếu còn chế độ công sản này thì người dân Việt nam không thể ngóc đầu lên được. Toàn bộ người dân VN ngày nay chưa vác bị đi ăn xin và ăn cướp lẫn nhau là may rồi đấy. Nhưng việc này chắc chắn sẽ phải xẩy đến nếu còn Cộng sản tiếp lục lãnh đạo đất nước trong những năm sắp tới.
Trả lờiXóaViết hay, viết đúng cũng chưa đủ. Viết làm sao để dcsVN bị bắt buộc thay đổi hay từ giả chính nó, thì mới gọi là đủ.
Trả lờiXóađảng cộng sản Việt nam, không hy sinh điều 4 hiến pháp, để trở về hiến pháp năm 1946 đâu!
Trả lờiXóaCác vị học giả, trí thức uyên thâm phân tích chi li tình hình các mặt đều đúng cả, những điều quý vị thấy tôi thấy , anh thấy và mọi người đều thấy, duy nhất chỉ có đảng CSVN vừa dốt vừa kiêu ngạo vừa ươn hèn là không cần biết, không cần thấy. Phạm Văn Đồng đã mắng một câu "Trí thức như cục phân" là vậy, giờ nầy quý vị còn mơ tưởng "Chỉ có đảng cộng sản VN làm được những cải cách mới" là hoàn toàn trật lất! kỳ vọng vào những con người nầy khác nào kỳ vọng vào cái ông Gaddafi chết đến đít vẫn cương. CSVN cũng vậy không có gì thay đổi và đổi thay nếu không dùng tác động từ sức mạnh của quần chúng đòi hỏi CSVN phải rời khỏi vũ đài chính trị, kỳ vọng vào dân chúng thôi sợ sệt, bỏ hết sợ hãi vùng lên lật đổ ách thống trị hà khắc của CSVN thì nghe còn được. Trông chờ vào CSVN cải tổ vô ích, cái thể chế nầy muốn cải tổ sữa chữa cũng không có cách nào sửa chữa, nó như chiếc đồng hồ giả nay bị hỏng
Trả lờiXóaXin lỗi trông mong con đĩ hoàn lương dễ hơn trông mong đảng CSVN sửa đổi. Lịch sử cho thấy toàn bộ đảng cộng sản các nước đều bị đào thải chứ chắng có cách nào sửa chữa.
Một thằng cướp thì nó không bao giờ từ giả khi đang có tiền vào như nước, khi không có một cái gì đó tác động vào nó (Coi chế độ CS là một thằng cướp) vậy cái gì tác động nó để cho nó từ giả vũ khí ? Đó là sách lượt nên đi trước, còn nói thằng cướp mà vào chùa tu thì hơi khó, nếu không làm cho nó từ giã.
Trả lờiXóaTừ cổ chí kim
Trả lờiXóaTừ đông sang tây
Từ nam chí bắc
Chưa bao giờ thấy một chế độ độc tài nào sụp đổ hay thay đổi vì những ý kiến, kiến nghị, thư góp ý....cả.
Muốn có tự do, dân chủ, quyền làm người phải trả giá bằng máu, nước mắt, gông cùm, tù tội và ngay cả mạng sống đấy các cụ ạ.
Tuy nhiên cũng cám ơn các cụ đã có lòng đối với Tổ Quốc, Dân Tộc. Chúc các cụ sức khỏe.
Cộng Sản là một thể chế lừa bịp thôi, làm sao mà thay đổi
Trả lờiXóaTại sao hiến pháp ông Hồ phải sài của Mỹ mà lâu nay gọi là đế quốc, chủ nghĩa tư bản và kẻ thù ? Tại sao lại dùng hiến pháp của một kẻ thù sáp đặt cho mình mà đường lối mình không muốn đi theo
Chỉ có 2 chử: LỪU BỊP
Để làm được việc nầy,trước tiên hết ta phải nhập vaò ít ra là một triệu con bò,vì khi bọn lãnh đạo mà rời khỏi quyền lực,chúng chỉ có mỗi một trình độ là chăn bò!
Trả lờiXóaĐảng là khúc cản của xã hội . Khi nào gỡ được khúc cản đường thì mới nói tới máy xe .
Trả lờiXóaCòn Đảng còn mình !!! Chỉ có cách phải xuống đường biểu tình mới xách ném được khúc cản đường này , hết Đảng rồi mới tính tiếp được .
Làm thế nào vận động Nhân Dân xuống đường biểu tình , để buộc Đảng phải thoái vị là việc làm ưu tiên hàng đầu hiện nay .
Trong thời điểm này cũng khó mà động được bọn này,theo tôi thì chừng 5-10 năm nữa,khi mà cái ngu cái dốt của bọn này làm cho dân tình sống không nổi nữa,thì lúc đó mới hết thời của chúng,y như thời phong kiến,thay đổi triều đại cũng chỉ khi con người ta không có cái ăn cái mặt thôi,giờ người ta còn được,hoặc là bọn tàu vào đánh,bọn mỹ vào đuổi tàu,thế là cộng sản tiêu,vì không có lí do gì mà các nước trên thế giới đều giúp nhau phát triển,chỉ có một số thằng độc tài cứng đầu cứ đi rêu rao là ""chủ nhgĩa tư bản sẽ sụp đổ,đó là hệ quả tất yếu"",nhớ ngày xưa đi học giáo dục công dân mà giờ tức cười,có đi nhiều nơi,sống nhiều nơi,mới thấy được sự giả dối, đạo đức giả của bọn cộng sản,những người anh em mà chúng nhắc tới như campuchia chẳng hạn,có bạn nào qua đấy sống thử 6 tháng sẽ biết dân bên này ""Yêu"" dân Việt Nam đến nhường nào,đó là công ơn của cộng sản đấy,phải nói là chỉ có mấy anh đạo hồi với da đen vốn ghét mỹ nên nghe tới Việt Nam là cười,còn lại nghe đến việt Nam là người ta nhắc đến cộng sản,tôi không quên ơn công sản đã giải phóng đất nước,nhưng giải phóng không có nghĩa là nắm quyền độc tài,đa đảng là phải có yếu tố nước ngoài sao?Thử hỏi nếu các đảng đều là người việt,thậm chí không cho việt kiều tham gia,thì nước mình vẫn là nước mình,chỉ do mấy thằng này làm vua lâu rôì,kêu nó buông bỏ nó đâu chịu,khi mất quyền thì có chạy đàng trời,tôi tin không bà con việt kiều nào thấy bọn chúng mà không nện cho một trận,còn tôi xin chấp nhận là tên đồ tể cho người đời sỉ nhục,tôi xin là người bắn viên đạn ""Ân huệ"" vào đầu những thằng gaffdafi Việt Nam này.
Trả lờiXóaViệt Nam ta thừa sức vượt qua các nước khác trong khu vực để trở thành một con rồng kinh tế nhưng không phải dưới sự lảnh đạo của cái đảng súc vật đang cai trị,túm lại muốn cải cách kiểu gì củng được bắt buộc phải khai tử đcs.
Trả lờiXóabài viết rất hay , còn hay hơn của tên y tá
Trả lờiXóaNhất trí với 10 responces trên , hoàn toàn nhất trí . Quí vị tác giả cuả bài phân tích này hiểu hiện tình đất nước VietNam nhưng chưa hiểu việt cộng ? Đỉnh cao trí tuệ đấy . Ghớm , làm mới với lại bổ sung ... Kính.
Trả lờiXóanhinngo
" Bài viết rất hay , còn hay hơn của tên y tá "
Trả lờiXóaY tá này chả có thể so sánh với cái gì cả .
Các bác là những nhà trí thức hãy làm gì cho dân Việt ta đỡ khổ. Trong thời đại ngày nay mà nhiều người dân còn ước ao có được cái ty vi để xem cho đỡ buồn. Công chức chưa đủ tiền mua sửa cho con. Khổ lắm các Bác ơi làm sao để sánh vai với các cường quốc năm châu?
Trả lờiXóaĐọc xong ý kiến đóng góp của mấy giáo sư tiến sĩ , em suýt vơ nhầm màn hình máy tính làm giấy chùi đ..
Trả lờiXóaMột đảng độc tài mà đòi góp ý , nỡm nào . Mấy anh có muốn ké tí lộc giải xui với đảng thì cứ huỵch toẹt ra , thế có phải dễ thương hơn không .
KẾT LUẬN: Không thể phân tích, lý giải, kiến nghị gì với lũ CSVN được, nói với lũ này như nước đổ đầu vịt. Chỉ có một giải pháp duy nhất - lật đổ mẹ cái chế độ chó chết này đi!
Trả lờiXóaMột bài phân tích chi tiết và logic.
Trả lờiXóaViệt Nam chúng không không thiếu nhân tài, nhưng cái gốc rễ ở đây là những người lãnh đạo có thật tâm mong muốn làm cuộc cách mạng hay không? Chúng ta làm được hết nếu thật sự có quyết tâm và lấy Đất Nước, Dân Tộc làm "lợi ích cốt lõi". Sẽ khó có sự thay đổi nếu không có một động thái nào từ phía nhân dân.
Chúng ta, mỗi công dân có trách nhiệm tác động để tạo sức mạnh cho sự thay đổi theo ước vọng của đa số nhân dân.
Một đvcs nói: QUÁ HAY! ĐẢNG CSVN NÊN CẢI CÁCH ĐỂ SỐNG CÒN CÙNG DÂN TỘC VÀ THẾ GIỚI .ĐẢNG ĐÃ HY SINH GIẢI PHÓNG ĐẤT NƯỚC LÀM CHO THẾ GIỚI KHÂM PHỤC.NAY ĐẢNG TỰ BIẾT VÌ DÂN TỘC MÀ ĐỔI MỚI,ĐẢNG VẪN CỨ LÃNH ĐẠO THEO CON ĐƯỜNG ĐỔI MỚI. ĐẢNG SẼ ĐƯỢC NHÂN DÂN (KỂ CẢ NHỮNG NGƯỜI BẤT ĐỒNG) HOAN NGHÊNH ,ĐẢNG SẼ ĐƯỢC DÂN TỘC VÀ THẾ GIỚI TÔN VINH ,ĐƯỢC CÁC QUỐC GIA TRÊN THẾ GIỚI SẼ NOI THEO. ĐẢNG SẼ ĐỜI ĐỜI SỐNG MẢI
Trả lờiXóa1. Cải cách thể chế là quan trọng nhất. Đúng là như vậy nhưng bài viết này không phân tích đầy đủ và giải thích tại sao các chính quyền và đảng CS ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ. Cũng chả phân tích được tại sao ĐCSTQ quyết định dùng quân đội để dẹp bỏ phong trào Thiên An Môn. Bài viết này cũng không phân tích và giải thích tại sao ĐCSVN xử dụng các chính sách ngày càng cứng rắn để diệt ngay từ trong trứng nước các mầm mống dân chủ đa đảng. Bài viết này tránh né đề cập đến dân chủ đa đảng. Bài viết này đưa ra các giải pháp không phù hợp với thực tế VN.
Trả lờiXóaNguyên tắc để cải cách chính trị ở VN là : từng bước, hòa bình và ổn định. Mời các bạn xem Chương Trình Hiện Đại Hóa Chủ Nghĩa Xã Hội hay dân chủ độc đảng . Cần nhấn mạnh dân chủ độc đảng cần bắt đầu từ dân chủ trong nội bộ đảng để thảo luận chương trình hiện đại hóa CNXH, khi đó ĐCSVN sẽ phân hóa thành 2 nhóm – ủng hộ và không ủng hộ. Cả hai phe đều cần: phe cải cách đẩy mạnh cải cách và phe không cải cách kìm hãm không để cải cách quá nhanh đưa đến sai lầm. Thực hiện chương trình cải cách này chính là cơ sở để cải cách toàn diện đất nước để phát triển đất nước và làm cho TQ từ bỏ tham vọng ở Biển Đông.
Mô hình chính trị kinh tế tốt trên thế giới thì không thiếu. Cái thiếu của VN là có những người lãnh đạo dám hy sinh quyền lợi riêng tư của mình vì quyền lợi chung của dân tộc. Chổ này quá khó và cũng là cốt lõi của mọi vấn đề. Làm sao tìm được một đội ngũ lãnh đạo dám quên mình vì dân tộc, có lẽ nền văn hóa của dân tộc Việt chưa đủ tầm để sản sinh ra được một đội ngũ như vậy. Ôi toàn một lũ người tham lam ích kỷ thì làm sao bàn đến chuyện ích quốc lợi dân.
Trả lờiXóaDân Làm Báo cũng có nói hết mấy điều này rồi mà. Vấn đề cốt lõi bây giờ là dứt dây đám Gadafi Hà Nội thôi. Không nói không rằng gì được với cái đám quỉ này.
Trả lờiXóaCái này phải nói là phản động nặng lắm rồi.
Trả lờiXóaNói nhiều nhưng không biết đảng nghe bao nhiêu......
bai nay hay qua ro rang ranh mach dung trinh tu rat phu hop voi xu the hien nay ?khong nhu may bai cuong linh chinh tri hay ly luan chinh tri cua may ong sap chet roi ???
Trả lờiXóadang nha nuoc len lang nghe va phat huy
Kính gởi blog danlambao, các nhà trí thức, nhà yêu nước trong & ngoài nước. Theo ý kiến của Tôi có nhận định như sau :
Trả lờiXóa_ Một thằng ăn trộm thì không bao giờ tự nhận mình là ăn trộm nếu không bị bắt quả tang * chứng cớ ).
_ Một thằng ăn cướp thì chẳng bao giờ nhìn nhận mình là thằng ăn cướp bao giờ.
_ Một thằng ngu dốt thì có bao giờ nghĩ mình ngu dốt đâu.
_ Một chế độ độc tài, dốt nát thì bao giờ cũng cho mình là đỉnh cao trí tuệ.
_ Một chế độ CS tàn bạo ác độc bao giờ cũng cho mình là người độ lượng khoan hồng.
Hiện nay, thể chế chính trị nào chuyên quyền, dùng quyền lực đè đầu cởi cổ, đàn áp, bóp nghẹt tiếng nói của dân Vietnam ? Đó là chế độ CSVN hiện nay.
Rất cám ơn danlambaođã đăng bài viết của các nhà trí thức, các nhà yêu nước đã phân tích tỉ mỹ về tình hình trong nước VN hiện nay nhưng điều đó chẳng có tác dụng gì đối với bọn chóp bu CSVN & người dân VN trong nước cả.
Thay vì viết bài ý kiến cải cách toàn diện để đất nước phát triển thì nên các Bác nên dành thời gian này viết bài " Làm thế nào để thay đổi chế độ CSVN hiện nay thành chế độ đa nguyên đa đảng & dân chủ ". Đây mới là cốt lõi vấn đề để đưa đất nước Vietnam tiến lên dân chủ, bình đẳng bình quyền, tự do, đa nguyên, đa Đảng & hùng cường, giàu mạnh.
Phân tích dù có hay đến mấy, giả sử đã đạt tới mức chỉ ra đúng các nguyên nhân và vạch ra chính xác hướng phát triển cũng trở nên vô giá trị trước tuyên bố sau: "Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát"
Trả lờiXóaCốt lõi và là mệnh đề đầu tiên để cho đất nước phát triển là DÂN CHỦ. Còn đảng cầm quyền thì không bao giờ có dân chủ. Tuỳ thuộc vào tình hình đất nước mà đảng sẽ nới ra một chút khi này hay thắt chặt thêm khi khác, còn trên thực tế chưa bao giờ chúng ta có dân chủ. Xin được mượn câu tục ngữ để nói về dân chủ ở VN "Một nửa ổ bánh mỳ vẫn là bánh mỳ nhưng một nửa dân chủ không thể gọi đó là dân chủ"
Nội dung của DÂN CHỦ chính là QUYỀN BÌNH ĐẲNG giới. Mọi con người không phân biệt tuổi tác, không phân biệt giới tính, các tầng lớp XH đều có quyền bình đẳng như nhau. Trong bình đẳng vấn đề LỢI ÍCH TẬP THỂ được đặt làm ưu tiên phải được hiểu cho đúng. Từ tập thể KHÔNG PHẢI LÀ NHÀ NƯỚC LÀM ĐẠI DIỆN để tập chung lợi ích vào Nhà nước. Tập thể được nêu ra chính là ĐẤT NƯỚC VÀ NHÂN DÂN, phải được đặt lên hàng đầu, làm trọng tâm để tập trung chăm lo. Nhà nước do nhân dân lập nên (chứ không phải do đảng dựng lên) phải phục vụ cho mục tiêu đó. Như vậy buộc phải TÁCH QUYỀN LỰC CỦA ĐẢNG RA KHỎI CHÍNH QUYỀN điều này đảng không muốn từ bỏ. Đảng không từ bỏ thì mọi cải cách đều vô nghĩa
Các kiến nghị trên rất hay nhưng không khả thi trong thể chế chính trị một đảng.
Trả lờiXóaSự suy sụp về kinh tế và tài chính của Việt Nam là điều khó tránh khỏi và xét cho cùng cũng là do hệ thống chính trị ngày càng kém cỏi và yết ớt của Việt Nam.
Việc cải cách kinh tế tài chính, dù có được thực hiện cũng sẽ không thành công nếu không thực hiện cải cách toàn diện hệ thống chính trị hiện thời của Việt Nam.
ĐCS đã giữ thế độc quyền quá lâu và hoàn toàn không có đối thủ cạnh tranh. Theo qui luật cạnh tranh sinh tồn của Darwin:”Vạn vật nếu không có cạnh tranh sinh tồn thì sẽ yếu dần và mất đi”, ĐCS thiết nghĩ cũng không phải là ngoại lệ.
Để cải cách chính trị, cần thực hiện hai mục tiêu cơ bản:
1. Tạo tính cạnh tranh cho ĐCS để lớn mạnh và phát triển, tạo ra nhân tài trong ĐCS đủ năng lực để đảm nhận vai trò “Tổng công trình sư” cho công cuộc phát triển của VN.
Để tạo được tính cạnh tranh, cách hiệu quả nhất hiện thời là ĐCS nên tách làm hai đảng hoạt động độc lập, có điều lệ riêng và được hiến pháp và luật pháp VN công nhận.
Một đảng cũng là người của Đảng mà hai đảng cũng là người từ Đảng mà ra , nên việc tách ra làm hai sẽ không làm ảnh hưởng đến quyền lợi chính trị của Đảng, và cũng không có TLTĐ nào xen vào được, và chung qui điều này chỉ có lợi chứ không có hại.
Hai đảng được tách ra phải hoạt động thực sự độc lập với nhau, và để bảo đảm việc này, cần có một bên thứ ba giám sát và định đoạt, đó là người dân, thông qua lá phiếu của mỗi người trong một thể chế thực sự dân chủ.
2. Tạo một thể chế chính trị thực sự dân chủ, theo đó người dân thực sự có quyền quyết định về các vấn đề quan trọng của quốc gia chẳng hạn như đảng phái nào sẽ nắm quyền, ai sẽ là lãnh đạo quốc gia,… thông qua bầu cử, trưng cầu dân ý, v.v…
Thể chế dân chủ tạo tạo ra sức mạnh tổng lực cho một quốc gia, không quốc gia nào có thể phát triển tốt nếu người dân không dám suy nghĩ, không dám nói và làm gì cũng sợ sệt. Hãy để mọi người được mạnh dạn suy nghĩ, ý tưởng vì điều đó có lợi cho đất nước và tạo ra công ăn việc làm cho nhiều người.
Hai mục tiêu trên là cực kỳ quan trọng mà việc thiếu một trong hai sẽ dẫn đến thất bại trong cải cách chính trị.
Khi Đảng tách làm hai, hiến pháp phải được sửa lại trên cơ sở đa nguyên.
Người dân chỉ có quyền dân chủ thật sự khi cho phép tự do báo chí.
Bài viết này chỉ là một ý tưởng cho mục đích tìm giải pháp dung hòa cho tình hình hiện thời, và sâu xa hơn, cho mục đích một nước VN hùng mạnh mà không phải lệ thuộc vào bất kỳ ai.
Bài viết hơi dài nhiều ý nghĩa , tốt nhất là chia làm nhiều kỳ để bạn đọc dể đọc mà thấm nhuần ý nghĩa của bài viết , đăng một lúc như vậy đôi khi chỉ đọc lướt qua nên không hiểu sâu xa , đối với đại đa số bạn đọc nhất là viết kiều sống tại hải ngoại tiếng việt của họ còn hạn chế cho nên không thể nào dành cả tiếng hoặc có khi hơn để đọc một bài viết dài như vậy .
Trả lờiXóaĐa7ng nhiều kỳ thì sai khi đọc một kỳ người đọc sẽ trông vào những kỳ sau sau khi đã thấm nhuần bài đăng kỳ trước , có như vậy ý nghĩa bài viết sẽ tăng lên nhiều , đó là ý kiến riêng của tôi .
ở đời đâu có ai đang ngồi ở mâm cao cỗ đầy mà chịu nhường chổ cho người khác ,nếu có, thì nhường chổ này qua chổ khác ngon ăn hơn thì được. chỉ những người thật sự yêu nước thương dân mới dám làm chuyện này ,vì làm theo cách này thứ nhất các ông ấy sẽ ngồi chơi xơi nước thứ hai tự nhận mình là kẽ dốt
Trả lờiXóaTư tưởng không thông đeo bình tôn không nổi vì đầu tiên là phải tổng tuển cử tự do rồi mời làm gì thì làm,nếu không có dân chủ,tự do thật sự tất cả chỉ là số không.
Trả lờiXóaCs không có lỗ tai và không biết chữ để mà đọc kiến nghị. Nó chỉ biết nói như con vẹt mà không có suy nghĩ...
Trả lờiXóaGaddafi thất thủ rồi mà vẫn còn hô hào kháng chiến.Quyết bảo vệ cái ghế vững chắc của mình. Tôi nghĩ chế độ csvn cũng vậy, không thể dùng lời lẽ phải trái được. Vô ích lắm các bạn ạ.
Cộng sản là vô nhân tính mà.
Bài viết này tốn rất nhiều công sức cộng với tình yêu đất nước chân chính.Tôi khẳng định là người viết bài này nhìn thấu rõ hiện trạng đất nước cũng như nhìn mặt mình trong gương sáng!!!_Đất nước VIỆT NAM ĐANG TRONG CƠN BỆNH NẶNG CẦN PHẢI UỐNG THUỐC TRỊ ĐÚNG BỆNH BỆNH MỚI HẾT ĐƯỢC_KHÔNG THỂ DÙNG BÙA CHÚ TRUNG QUỐC HAY LÒNG TIN MÁC LÊ MÀ KHỎI BỆNH_PHẢI TIN THẦY THUỐC CÓ ĐẠO ĐỨC,CÓ HỌC,CÓ KINH NGHIỆM TRỊ ĐƯỢC BỆNH NHIỂM ĐỘC BÙA CHÚ NÀY!!!_(UỐNG THUỐC THẦY LANG BỆNH CÀNG NẶNG THÊM)...PHẢI TỰ NHÌN NHẬN BỆNH NÀY LÂU NGÀY QUÁ NÓ VÔ ĐẾN TẬN XƯƠNG TUỶ RỒI!!!HÃY MAU CHỮA TRỊ!!!Tôi xin mươn lời bâc thánh mà kết luận: CÓ BỆNH MÀ KHÔNG UỐNG THUỐC LÀ NGU SI,KHÔNG CÓ BỆNH MÀ UỐNG THUỐC LÀ ĐIÊN CUỒNG_CÂU NÓI NÀY CŨNG ĐỂ MỌI NGƯỜI KIỂM CHỨNG QUÁ TRÌNH LỊCH SỮ ĐẤT NƯỚC VN HÔM NAY!!!./.
Trả lờiXóa"Nước đổ lá môn, sóng chao đầu vịt". Tội nghiệp cho các thầy, cả hải ngoại và trong nước lại đi lập lại vết xe của các vị hiện đang trong tù hay sắp vào tù là đi kiến nghị, đề nghị, phân tích (chứ không phải kiến nghị híc), như Hà Vũ, Nguyên Ngọc, Huệ Chi, Phạm Toàn,... các Thầy coi chừng bị ám sát.
Trả lờiXóaÝ kiến ý cò với Cs mà làm gì, bọn nó có biết nghe đâu, lũ mặt người dạ thú lòng lợn tham lam tàn ác vô độ.
Trả lờiXóaViệc của trí thức lúc này là nên thức tỉnh lòng dân u mê thì mới mong cải tạo được đất nước
Không thấy các bác phân tích kỹ về an ninh và quốc phòng? phải làm gì để cho quân đội, công an lành mạnh trong sạch? gấp rút hiện đại hoá quân đội, đủ sức bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, lãnh haỉ? Hiện nay quân đội ta so với thế giới chỉ là quân đội hạng 3, tham nhũng diện rộng và trình độ rất thấp. Phải làm gì để công an tích cực đấu tranh phòng chống tội phạm, bảo vệ nhân dân, không lưu manh ăn tiền đàn áp nhân dân? tích cực phản gián chống gián điệp Trung Quốc trên tất cả các mặt trận?... Tóm lại: phải thoát á, phải quay đầu là bờ tương tự Miến Điện, phải đi theo các nước dân chủ văn minh phương Tây và Mỹ, phải thả hết tù chính trị như anh Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định,... và đặc biệt là phải loại bỏ chủ nghĩa Mác-Lê ý thức hệ cộng sản, phải đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, phi chính trị hoá quân đội và công an (như lời của bác cố trung tướng Trần Độ) thì tự đâu sẽ vào đó, mới sửa được lỗi hệ thống. Phải hy sinh đời bố củng cố đời con chứ đừng hy sinh đời bố đào mồ cho đời con các bác ạ (thế hệ các bác đã mù quáng theo ý thức hệ cộng sản hy sinh đời bố đào mồ cho đời con đó). Làm được điều đó không ai khác mà chỉ có toàn thể nhân dân Việt Nam bằng một cuộc cách mạng dạng hoa sen gì đó (kiểu như libya) mà thôi, ĐCS không thể và không bao giờ làm được.Chúc các bác khoẻ để ủng hộ phong trào dân chủ đang lên.
Trả lờiXóa"Cộng sản không thể sủa chữa mà phải đào thải" / "Chỉ có người cộng sản chết mới là ngươì cộng sản tốt - ngươì cộng sản tốt là người cộng sản đã chết"/ "Cộng sản chỉ tuyên truyền bậy bạ và nói láo, nói một đằng làm một nẻo"/.... quá thất vọng./.
may anh chi cs choi do qua xoa bai di cho dan den song voi dan chu nhung ngay cuoi doi hit khong khi tu do di lam kho cho dan toc dua roi
Trả lờiXóaViệt nam ngày nay không có Đảng cộng sản như một tổ chức. Chỉ có một bọn người nhân danh đảng để trục lợi càng nhiều càng nhanh càng tốt để đến khi dân lật đổ thể chế thối nát thì biến.
Trả lờiXóaVì vậy chẳng có ai mất thời gian lắng nghe điều gì cả. Vịt nghe sấm, đàn gảy tai trâu cả.
Tôi không đủ trình độ lĩnh hội hết những gì các giáo sư nói, nhưng tôi nghĩ các giáo sư có việc của giáo sư, dân lao động có việc của dân lao động. Nếu các bạn cũng là dân lao động thì hãy làm một cái gì đó dù nhỏ để góp phần vào sự thay đổi của nhân dân chứ tôi quá chán ngán mấy bạn chửi cộng sản này nọ mà ko chịu suy nghĩ. Các bạn bảo cộng sản ko có lỗ tai và ko biết chữ để đọc kiến nghị thì các bạn định lật đổ cộng sản bằng cái gì? Súng đạn ư? Nếu chỉ biết đến sức mạnh của họng súng thì các bạn cũng thật vô nhân tính và hạn hẹp trong tầm nhìn.
Trả lờiXóaSau bao nhiêu năm và bao nhiêu thế hệ nhân sỹ trí thức hải ngoại - quốc nội đã hết lòng trần tình cho sự nghiệp kiến thiết quốc gia hùng cường thịnh vượng. Giờ đây là bản kiến nghị của các nhân sỹ hạt nhân của cộng sản yêu cầu cải cách toàn diện, quả thật như là TỐI HẬU THƯ gửi cho tập đoàn cộng sản. Chúng tôi, những thanh niên Việt Nam đang nín lặng chờ đợi đến từng phút từng giây sự chuyển biến toàn diện tích cực hầu đem lại nền TỰ DO - DÂN CHỦ trên quê hương thân yêu của chúng ta.
Trả lờiXóaSao mấy bác còn ngây thơ đến thế Thời gian, công sức để suy nghỉ tìm biện pháp thay thế không làm, lại làm cái chuyện vớ vẫn này. Các bác không nghe Cọng sản gộc Enshin đã phát biểu: Cọng Sản không thể sửa đổi, chỉ có thay thế nó thôi. Goocbachop: Cọng sản chỉ giỏi tuyên truyền và nói láo. Các bác bỏ công sức Làm Kiến nghị này rồi nó cũng giống như ném đá ao bèo thôi. Đã bao nhiêu kiến nghị rồi nhưng các bộ óc tự xưng là đỉnh cao nhân loại kia có thèm đếm xỉa ghì hay không. Các bác chỉ kiến nghị làm sao tài sản của nhóm thái thú Ba Đình tăng với cấp số nhân và làm sao rửa được số tiền nhơ bẩn đó thì mặc may nhóm thái thú mới nghe. Chúc các bác luôn mạnh khỏe để có cơ hội giúp được nước nhà.
Trả lờiXóabai nay cua cac vi dai tri thuc yeu nouc hai ngoai qua hay qua dai khuyen bao csvn bo ho khau den tet maroc tet tunisia? quy vi cung khg biet phan biet 2 chu THIEN va AC nhu csvn.cac vi o PARIS phai lat mac la HCM co duoc unesco cong nhan la danh nhan van hoa khg? ts HA DUONG TUONG con cu HA DUONG BUU chau cac cu HA DUONG HOAN,HADUONG CAN truyen thong cach mang ai da giet co to tri phu SON TAY.va quy hoi nhom HUYEN TAM MAM.LEHIEU DANG.doc cuon memoir dun viet cong cua TRUONG NHU TANG.nho co bien co lich su hai ngoai da co tren 300.000 chat xam tam voc QT .quy vi thich che do cs dem vo con ve song voi thien dang cs .csvn muon ha canh an toan nen noi guong tt SERISA dot co BUA LIEM giai tan dang csvn roi dem vo con ra hai ngoai dat nuoc giao lai cho nhan dan khg phai chet bat dac ky tu nhu GADAFI va toi ban nuoc cho giac tau con cai khg phai lam linh danh thue cho giac tau
Trả lờiXóavô thần vô tâm là chính quyền hiện tại,mình đã dọc bài tác giã trong một tuần,suy ngẫm thao thức,cám ơn tác giã,
Trả lờiXóaCần phải đấm cho vỡ mặt tụi làm hại đất nước !
Trả lờiXóaKhông nên kiến nghị .
Đọc bài viết này tôi mong rằng đoạn cuối của bài viết này vứi những chữ ký của trí thức trong nước..bởi vì ĐCSVN chỉ e ngại khi trí thức trong nước lên tiếng hơn là những người ở ngoài nước..ĐCSVN biết và hiểu rõ những điều trên, họ cố ý đưa nước VN vào con đường này..mấy ông ở nước ngoài thì kiến nghị sao cũng được..nhưng trí thức trong nước cũng kiến nghị như mấy ông thì hiệu quả ra sao mấy ông cũng đã thấy rõ..nói vơi' người CS thì như nước đỗ lá môn vậy thôi...
Trả lờiXóatiếc không có giải pháp
Trả lờiXóaMột bài viết công phu, tập hợp suy nghĩ của nhiều trí thức hải ngoại là điều đáng trân trọng. Những phân tích và gợi ý hoàn toàn xây dựng, tất nhiên chính quyền CS có nghe hay không là chuyện của họ, nhưng người dân chúng ta nói thì cứ nói.
Trả lờiXóaTôi hoan nghênh việc làm của các trí thức có tên trong bài viết nầy. Xin gởi lời biết ơn và trân trọng.
Đành rằng trong bối cảnh đảng CSVN nắm giữ quyền lực Việt Nam quá chặc chẽ và xã hội Việt Nam gần như hoàn toàn liệt kháng, nên trí thức yêu nước Việt Nam trong và ngoài nước sử dụng những hình thức như: “Thư Ngỏ”, “Thỉnh Nguyện Thư “, “Kiến Nghị”, “Ý Kiến”, v.v… Nhưng tất cả chỉ là “Đàn khảy tai trâu”!
Trả lờiXóaQuí vị thử nhìn những nước cựu cộng sản Châu Âu xem, có nước nào mà đảng cộng sản tự làm cái việc “chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát” không?. Thưa quí vị, đảng CSVN biết quả rõ những việc mà quí vị cho “Ý Kiến”, “Kiến Nghị”, kể cả các nguyện vọng, trăn trở, v.v… của quí vị, nhưng nếu đảng CSVN thực hiện những điều nầy thì rõ ràng là quí vị muốn đảng CSVN “tuyên bồ chúng ta tự sát”. Mong quí vị làm và kêu gọi bằng những phương cách thực tế hơn mà nhân dân trên toàn thế giới đã và đang làm đối với các chế độ độc tài.
Kính Gửi :Các Tác giả ,Ý kiến :Cải cách toàn diện để phát triển toàn diện đất nước .
Trả lờiXóaVới tôi, các tác giả đã viết thể hiện với tấm lòng sâu sắc, vì nước ,vì dân, mà chính phủ cũng chỉ có cách là.Cải cách toàn diện thì mới phát triển đất nước được , không cải cách toàn diện đất nước ta gặp nguy mất .
Tôi hỏi ? Các bác tác giả là , khi gửi ý kiến bằng văn bản này, các bác có nhận được giấy hẹn phản hồi của cơ quan đơn vị nhận, mà các bác gửi không ?
Thân gửi : trong thôn dân làm báo ,với trình độ hiểu biết pháp luật còn hạn hẹp như tôi , cũng biết rằng , khi gửi ĐƠN TỪ ,KIẾN NGHỊ ,Ý KIẾN bằng văn bản ,đến cơ quan đơn vị nào, người gửi phải yêu cầu có giấy hẹn trả lời ,thời gian do bên nhận đơn quyết định ,không có lý do gì, mà chỉ nhận đơn không, mà không trả lời , dù đơn hoặc kiến nghị hay ý kiến đó không đúng , cũng xin trả lời là không đúng , thế mới là "DÂN CHỦ " không có giấy hẹn đơn từ vào thùng rác hết . Tôi rất mong những bác đứng ở vị chí " THAM MƯU " Từ TƯ đến địa phương lắng nghe những ý kiến, kế sách của những người dân tâm huyết với đất nước , chắt chiu những ý tinh túy nhất , để THAM MƯU cho cấp trên của mình xét duyệt !
Một người dân ít học mong các bác thông cảm .
Cám ơn !
Một bài phân tích có tâm và có tầm
Trả lờiXóaƯớc gì có 1trịêu ngừơi VN đọc bài viết này
Cải cách về văn hóa đây, mời bà con xem đi.
Trả lờiXóahttp://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3062
điều 4 với công an là hàng rào ngăn cản xả hội tự do dân chủ tiến bộ,nếu mở nó ra thì không còn gì là độc tài cộng sản,cám ơn những ý kiến của các nhà tri thức hải ngoại vì sự tiến bộ cho dân cho nước, những ý kiến này muôn đời vẫn là cái mũ phản động được cường quyền độc tài cộng sản ba đình xữ dụng từ khuya, chính những người bất đồng chính kiến,lẫn những người yêu nước chống tàu xâm lược trong nước đã bị cường quyền cs chụp lên đầu,kể cả 2 bao cao su./.
Trả lờiXóaBản phân tích của quý vị học giả, tri thức người Việt Nam ở nước ngoài đề cập một cách toàn diện thực trạng tình hình Việt Nam hiện nay thể hiện sự đau đáu, lòng yêu quê hương đất nước của quý vị được nhiều người Việt Nam rất cảm kích. Song giải pháp mà quý vị đưa ra chưa triệt để để giải quyết vấn đề một cách căn cơ.
Trả lờiXóaNhững vấn đề quý vị đưa ra, thực tế thì nhiều nhà lãnh đạo cấp cao, nhà khoa học, nghiên cứu, học giả, tri thức... thậm chí quần chúng trong nước hiện nay cũng đã biết. Song từ việc biết đến việc thực hiện vướng phải một "cái núi to tướng" đó là sự độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN. Chính sự độc quyền này đẻ ra hàng trăm, hàng ngàn tệ nạn kiềm hãm sự phát triển của đất nước. Ngay như gần đây hầu hết người Việt Nam đều lên án sự xâm lấn chủ quyền biển đảo của Trung Quốc đối với Việt Nam, đã xảy ra cả chục cuộc biểu tình thể hiện lòng yêu nước ở Hà Nội và Sài Gòn nhưng đều bị chính quyền dập tắt. Trong hoàn cảnh nhạy cảm ấy đáng lý ra Đảng và Nhà nước phải ủng hộ tinh thần yêu nước của người dân chống lại sự bành trướng của Bắc Kinh, trái lại ông TBT Nguyễn Phú Trọng dẫn đoàn tuỳ tùng qua Trung Quốc ký thoả thuận 6 nguyên tắc, tiếp tục củng cố "16 chữ vàng, 4 tốt". Rõ ràng ông Trọng muốn "chọc tức" nhân dân Việt Nam, coi lòng yêu nước của nhân dân không ra gì và rằng "ý đảng đã quyết người dân phải chấp hành".
Giải pháp tối ưu nhất, căn cơ nhất để giải quyết tình trạng suy đồi, kém phát triển, lạc hậu... hiện nay ở Việt Nam là là phải mở rộng dân chủ, tiến hành đa đảng, từ bỏ ý thức hệ cổ hũ, lỗi thời Mác-Lê, đặt tinh thần thượng tôn pháp luật lên trên hết. Vì lợi ích chung của quốc gia, dân tộc ĐCSVN phải chấp nhận đổi mới theo phương án đa nguyên, lúc đó ĐCSVN vẫn bình đẳng như các đảng khác, nếu đủ năng lực lãnh đạo, đủ uy tín thì nhân dân sẽ người quyết định. Còn không tiến hành đổi mới thì ĐCSVN sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát như tên độc tài Gaddafi bị bánh xe lịch sử của Libya nghiền nát vào ngày 20/10/2011 mãi mãi là câu chuyện mang tính thời sự.
Gaddafi "dựng nghiệp" bằng tất cả máu xương, tiền, vàng của dân Lybie, có tài sản công khai và kếch sù trên toàn thế giới, sống bao nhiêu đời không hết, nhưng có chịu từ chức hay sửa đổi gì không? VC và TC cũng thế, ngoài tiền của, chúng còn muốn cưỡi đầu dân cơ, mà lưu vong thì không có ai để cho chúng cưỡi đầu cả! Chung quy là CÁI NGHIỆP CHƯỚNG chúng tạo nên rồi, thì chúng phải chờ để gặt cái quả mà chúng đã gieo trồng cho đúng phép công bằng của Thượng Đế: MỘT CÁI CHẾT KHÔNG TOÀN THÂY VÀ Ê CHỀ NHỤC NHÃ!
Trả lờiXóaTôi đồng ý với những tác giả bài viết về quan điểm muốn đất nước phát triển thì phải bắt đầu bằng việc GIỮ VỮNG ĐỘC LẬP DÂN TỘC.Đi với trung quốc hay đi với Mỹ cũng đều là dở cả nếu không giữ được độc lập dân tộc.Điều này đã được chứng minh rất rõ trong chính lịch sử của đất nước ta.Miền Nam trước năm 75 thế kỷ 20 tuy đi cùng Mỹ,nước dẫn đầu trong hệ tư tưởng tư bản ,nhưng hoàn toàn phụ thuộc Mỹ nên xã hội rối ren,tham nhũng cũng tràn lan ,không phát triển được.Miền bắc phát triển theo tư tưởng cộng sản nhưng phụ thuộc quá nhiều vào Trung quốc nên đã phạm những sai lầm lớn trong cải cách ruộng đất ,trong phát triển hợp tác xã và do bảo thủ trì trệ,ỷ lại trong cơ chế quản lý .
Trả lờiXóabài viết công phu, hàm chứa sự suy nghĩ, phân tích sâu sắc,toàn diện dù còn né tránh vấn đề cốt lõi, tiếc thay.
Trả lờiXóaThật ra những điều quý vị nêu ra đối với những người có chút hiểu biết và trăn trở với hiện tình đất nước thì không có gì mới, chỉ có điều quý vị là những trí thức "ngoài nước" không bị đe dọa hay o ép bởi hệ thống an ninh chính trị cs nên thoải mái tỏ bày chính kiến một cách lớp lang nhưng như nhiều ngu dân của trang Dân Làm Báo này đã nhiều lần tỏ ý thì các vấn nạn mà quý vị nêu ra để cầu mong dcs sửa đổi là vô phương,vô vọng là vớ vẫn và viễn vông, tại sao lại như vậy, bởi gì các vấn nạn đó xuất phát từ các nguyên nhân thuộc về bản chất của chế độ, bởi nếu sửa đổi thì không còn dcs cầm quyền hay lãnh đạo gì nữa, như thực tế đã xảy ra ở Liên Sô và Đông Âu trước đây, dù sao cũng ghi nhận tâm ý của quý vị , thân!
Chỉ uổng công sức của quý vị quý nhà khoa học ,có tầm ,có tâm với đất nước .Rất tiết là uổng giấy mực thôi -Cộng sản đời nào nó chịu nghe ,nếu có nghe đời nào nó thực hiện .
Trả lờiXóaKÍNH THƯA QUÝ VỊ .HÃY nhìn lại lịch sử vn 66 năm cầm quyền của đảng CS thì có bao nhiêu nhà , trí thức ,văn nghệ sỹ ,nhà khoa học trong và ngoài nước ,tướng lãnh cách mạng lão thành giác ngộ yêu nước .Có hàng triệu tâm thư kiến nghị gởi đến những người được coi là đỉnh cao trí tuệ của CS mà ta có nghe đâu .DẨU RẰNG người ta thừa biết chuyện họ đang lãnh đạo là làm hại dân hại nước (MẤT NƯỚC) .NHƯNG họ không bao giờ chịu buôn đâu -LÃNH ĐẠO CS VN VẨN THỪA BIẾT 66 NĂM CẦM QUYỀN CHO ĐẾN HÔN NAY CS VẨN CHƯA ĐÀO TẠO NỔI MỘT KỸ SƯ CHẾ TẠO ĐƯỢC CON ÓC BÙ LON .(phải đi nhập của nước lạ).
THIÊN KHÁNH
bộ chính trị ,chúng cũng là người chứ có phải là heo ,chó đâu mà bảo đàn gảy tai trâu
Trả lờiXóaPhân tích như thế này thì cũng hàng trăm người thực hiện rồi.
Trả lờiXóaQuan trọng là bây giờ cần những người dám dấn thân hy sinh để thay đổi cơ chế, bắt buộc ĐCS phải thực hiện, hoặc lật đổ luôn để xây dựng nên một xã hội mới.
Nói mồm bây giờ ko ăn thua nữa
Vì Dân
đây cũng là hình thức thể hiện xã hội dân sự ,và thúc đẩy sự tiến bộ cho ĐCS,họ nghe cũng tốt ,không nghe thì bài viết cho người khác nghe,để tạo dư luận rộng rãi cho dân chúng trong nước biết ,để nhân dân tự tìm cách chuẩn bị tinh thần đối phó với những diễn biến sắp tới,để đón ánh sáng bình minh,cảm ơn các vị no cơm ấm áo nhưng không bỏ tổ quốc
Trả lờiXóaLà một người dân thôi nhưng thiết nghĩ rằng các cụ đưa yêu sách đó đối với CS chẳng khác gì bảo hổ đùng ăn thịt. Vì bản chất của CS là độc tài còn hơn cả phát xít của thập kỉ 40 . Không có con đường nào khác là phải đấu tranh đòi đa nguyên
Trả lờiXóaHỡi các Anh Chị Em trong thôn danlambao, hỡi các nhà trí thức, hỡi các Anh Chị Em yêu nước trong & ngoài nước. Chúng ta cứ nói hay, nói dài, nói mãi mà chẳng giúp ích gì cho đất nước VN hiện tại được.
Trả lờiXóaHầu hết dân tộc VN có bản chất hiền hòa, không muốn đụng chạm đến chính trị. Bởi vậy, dân tộc VN đã phạm phải sai lầm và phải trả giá cho sự sợ sệt hèn nhác của mình. Ai Ai cũng nói hay, nói dài nói mãi mà chẳng đưa ra được biện pháp thiết thực nào cả.
Cư nói mãi trên văn bản đi rồi chúng ta sẽ chờ sung rụng nhé. Thật là buôn cười cho một dân tộc chỉ biết sợ sệt & an phận thì lấy gì mà canh tân đất nước .
Có biết bao nhiêu tổ chức chống cộng sản trong ngoài nước muốn thay đổi chế độ độc tài CSVN hiện nay đều hư hư ảo ảo cả. Cứ nói mãi mà chẳng có một hành động thực tế nào thì dân chúng chán lắm.Chỉ tội cho dân đen phải chịu kiếp nô lê CS mãi mãi mà thôi.
Đừng kiến nghị, thỉnh nguyện thư hay ý kiến...vv gì nữa cả, các bác hãy suy nghĩ làm sao hướng dẫn dân chúng có thể vượt qua sự sợ hãi mà hăng hái tham gia xuống đường biểu tình như Tunisia, Ai Cập, Libya để lật đổ chế độ độc tài Đảng tri CSVN hiện nay. Dân tộc VN trong nước mong chờ ngày ấy lắm, mong sao chế độ CSVN sẽ sụp đổ như chế độ Gadafi của Libya.
Thật tôn trọng các trí thức ,kiến thức của các trí thức là không bàn cãi ,nhưng làm thế nào đạt được mục đích thì các lão trí thức nên bàn ngay với con cháu trong nhà sẽ có những sáng kiến cho dân tộc ,các vị có nghe lời con cháu trong nhà không?
Trả lờiXóaTôi nhất trí với nội dung ý kiến của Dân tộc 08:28. Muốn cải cách gì cũng phải có Dân chủ mà như vậy thì phải tách đảng ra khỏi chính quyền. Vừa đá bóng vừa thổi còi thì mọi chuyện vẫn như cũ
Trả lờiXóaCác Bác điều tra dùm xem có phải thời gian gần đây có tình trạng xe tự nhiên bốc cháy trên đường,có phải xăng dầu kém chất lượng không bảo đảm an toàn , và cần phải xem lại có phải xăng dầu này mua của nhà máy lọc dầu nào ( Nhà máy lọc dầu Dung Quốc , hay mua của Singapore)
Trả lờiXóahttp://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/10/xe-air-blade-boc-chay-o-trung-tam-ha-noi/
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/08/xe-khach-dang-chay-bong-boc-chay/
http://phapluattp.vn/2011062205275336p1015c1074/oto-dang-chay-bi-chay-rui.htm
http://phapluattp.vn/20110426091013449p1015c1074/xe-tai-bong-dung-boc-chay-39-chiec-vespa-bi-thieu-rui.htm
http://phapluattp.vn/20110413084719497p1015c1074/xe-tai-tu-boc-chay-gay-ach-tac-tren-quoc-lo-1a.htm
http://phapluattp.vn/20110411083853190p0c1110/mot-chiec-o-to-bi-chay-rui-giua-pho.htm
http://phapluattp.vn/20110329092137465p1015c1074/xe-hop-tien-ty-boc-chay-dung-dung-giua-pho-dong.htm
http://phapluattp.vn/20110328100039885p1015c1074/o-to-dang-di-bong-boc-chay-nghi-ngut.htm
Hãy xem cái này:
Trả lờiXóa"Chúng tôi cho rằng ở thời điểm này chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực hiện được cuộc cách mạng này. Đảng Cộng sản Việt Nam cần tự thay đổi để lãnh đạo dân tộc bước vào một thời đại mới, thời đại củng cố và phát huy sức mạnh của toàn dân tộc để đất nước trở nên giàu mạnh, tự chủ. Đó cũng chính là sức mạnh to lớn mà Đảng cộng sản Việt Nam (trước đây là Đảng Lao động Việt Nam) đã phát huy, đã phấn đấu, hy sinh trong suốt lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc"
và cái này:
Thứ hai, phải triệt để thực hiện dân chủ, đúng như quy định của Hiến pháp và đúng như trong Cương lĩnh mà Đảng Cộng sản Việt Nam đề ra. Đảng phải làm thế nào để nhân dân thấy rằng đó không phải là khẩu hiệu mà chính là khát khao, trăn trở thường xuyên của lãnh đạo, của nhà cầm quyền để mọi người dân thật sự được tham gia bàn bạc và quyết định việc chung. Để thực hiện dân chủ trong khuôn khổ pháp lý hiện nay, chỉ cần triển khai và thật sự áp dụng nội dung của Hiến pháp.
mâu thuẫn, mâu thuẫn, đại mâu thuẫn
Độc tài (Đảng trị) đối lập 1-1 với dân chủ.
Mấy ông GS, TS này sao có vẻ dốt thế!
Các bác đúng là cá QUAN VĂN ,MƯU SĨ TÀI GIỎI .
Trả lờiXóa- Các bác hãy đi đầu phong trào này đi chúng em sẽ ủng hộ và đi theo .
- cảm ơn các bác trí thức có bài viết hay .
Đừng trông mong đảng cs cải tổ, cứ nghĩ xem: đối với kẻ ăn cướp thì làm sao bảo nó đừng đi lấy đồ của người khác?! Kiến nghĩ cũng nhiều, gửi đi cũng nhiều, nhưng kết quả là nhận cái lắc đầu, bỉu môi và thậm chí còn ra lệnh bắt nữa là đàng khác. Tôi khâm phục đối với tinh thần yêu nước của các vị, nhưng tôi vẫn nghĩ câu mà cha tôi thường dạy tôi khi còn nhỏ: " già đòn non lẹ đánh đau thì chừa", một đứa con hư và không biết nghe bằng "lời" thì chỉ có cách "đánh", cs cũng vậy. Lòng dân và toàn dân chính là đòn đánh hữu hoệu nhất.
Trả lờiXóaHOI DAU MA NOI VOI BON DAO BO...CHI DEM CHUNG RA MA THIT DI LA VUA...
Trả lờiXóaVí quyền lợi của đảng csVN - còn đảng còn mình - TBT Trọng Lú nhân cuôc bái kiến thiên triều đã ký văn kiện bán đứng đất nước Việt cho Tàu cộng rồi. Cờ hoa Trung-quốc đã mọc thêm một ngôi sao mới !
Trả lờiXóaĐừng khảy đàn ngang lỗ tai trâu nữa, vừa hao hơi tốn sức mà chẳng nên công trạng gì.
.
Cũng hay !
Trả lờiXóaNếu đám phản động này tiếp tục câm điếc thì nhân dân sẻ đứng lên nhổ cỏ thôi .
Ủng hộ cải cách triệt để. Trước tiên là phải cải cách hệ thông chính trị. Đó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân làm cho đất nước trì trệ, kém phát triển
Trả lờiXóaMột Bài viết tóm tắt các mục tiêu xây dựng đất nước mang tầm chiến lược vô cùng ý nghĩa với Dân tộc Việt Nam.
Trả lờiXóaTác giả là những Nhân tài, Trí thức của đất Nước VN này, những trí thức với tấm lòng yêu Tổ Quốc nồng nàn đã nhìn thấy biết bao cái xấu, cái ác đang hoành hành trên quê hương VN này & chưa khi nào nhiều hơn bây giờ, ngược lại những điều tốt đẹp, tử tế cho cuộc sống, cho công đồng xã hội, cho nền văn minh tiến bộ của Việt nam thì chưa khi nào hiếm hoi như ngày nay. Chúng tôi đã biết đã lo lắng, trăn trở cho tương lai của cả dân tộc, tôi cũng như vậy, tôi đã bật khóc vì súc động vì còn rất nhiều trí thức đang âm thầm thể hiện trách nhiệm, chăm lo cho dân tộc này.
Tôi xin đóng góp thêm ý kiến ở điểm 1, mục 01: Về cải cách thể chế.
Cần tách bạch rõ cả về nội dung lẫn hình thức về: Đảng, Nhà Nước. Đảng phái là một bộ phận của Nhà nước, Nhà Nước là Đại diện cho Nhân dân, dể Lãnh đạo, quản lý điều hành đất nước nên được phân chia theo cơ chế chuẩn thành "Tam Quyền phân lập gồm Tư Pháp, Lập Pháp & Hành pháp", Đảng phải là một bộ phận làm nhiệm vụ cố vấn, định hướng về đường lối, chính sách cho Chính Phủ (Hành Pháp), Người đứng đầu Chính phủ là Thủ tướng, có thể do dân bầu trên cơ sở được phê duyệt tư cách ứng viên bởi Tồng thống hay Chủ tịch Nước; Người đứng đầu Nhà nước phải là Thổng thống hoặc Chủ tịch Nước do dân bầu.
Người là đảng viên của bất kỳ Đảng phái nào khi tham gia vào chính phủ, vào Nhà nước phải rời tư cách, chức vụ trong đảng của mình. Đảng Lãnh đạo cách gián tiếp chứ không nên can thiệp trực tiếp như hiện nay. Hiện nay chúng ta chỉ có một đảng là Đảng CS, đang tham gia lãnh đạo trực tiếp đất nước và tất cả các mặt, các lãnh vực XH, những đảng viên có mối liên kết, bảo vệ chặt chẽ với nhau tạo ra một khối bất khả xâm phạm, đây là nguyên nhân trực tiếp phá vỡ tính nghiêm minh của pháp luật, hay nói khác là Pháp luật không/ rất khó bao phủ/ chế tài lên thành phần đảng viên hay tổ chức đảng; Đảng cấp trên cũng không bị bất kỳ cơ chế nào giám sát, chế tài thế nên bản chất tự nhiên dẫn đến sự qua loa, chủ quan, sa ngã, không rèn luyện, không gìn giữ, không gường mẫu ... đây là câu trả lời cụ thể nhất, Tại sao hàng loạt những đảng viên thoái hóa biến chất về đạo đức, lạm quyền, tham lam vơ vét, trục lợi ...? là cái gốc của sự bất công và biết bao cái xấu khác sinh xôi nảy nở và phát triển trong cộng đồng xã hội trên cơ sở của sự lạm quyền này.
Vì dân tộc Việt nam hôm nay và mai sau, Vì thế hệ của chúng ta và thế hệ con cháu lạc Việt, Để thực hiện mơ ước của Ông Hồ Chí Minh cũng là mơ ước của 90 triệu dân VN: "Việt nam sẽ sánh bước cùng các cường quốc năm châu"... Việt nam chỉ có một con đường, cũng là con đường tốt nhất cho dòng máu lạc hồng không bị nồi da xáo thịt là: Tổ chức Đảng Cộng sản ở VN cần phải hy sinh những quyền lợi riêng tư trước mắt, cải cách triệt để thể chế chính trị theo hướng mà các tầng lớp Trí thức chúng tôi đang tha thiết gởi lên Quý vị và trân trọng đề nghị.
Bài phân tích hay nhưng quá dài dòng. Thật ra những điều này ai cũng hiểu và ai cũng nhìn nhận ra. Cái quan trọng nhất là tư tưởng lãnh đạo, cái này thông thì mọi thứ khác sẽ thông và thay đổi thôi.
Trả lờiXóaVấn đề của chúng ta hiện nay là mỗi người phải là 1 chiến sĩ thông tin, hãy luôn tranh thủ cơ hội tuyên truyền, vận động, thức tỉnh mọi người xung quanh mình về những sai trái của nhà cầm quyền. Đến 1 lúc nào đó khi rất nhiều người cùng hiểu biết vấn đề, cùng quan tâm đến thời cuộc, đến quyền lợi chánh đáng của mình thì sẽ có cộng hưởng. Khi đó chúng ta sẽ chuyển sang giai đoạn cùng xuống đường. Chỉ 1 cuộc tuần hành lôi kéo khoảng 100.000 người là đủ thay đổi chế độ. Mỗi một người chỉ cần vận động được chừng 3 người là đủ thành công.
Trả lờiXóakhôn ngoan cảc đời mà hồ đồ trong chốc lát. Lộ bí mật quốc gia, tội này tù mục gông
Trả lờiXóaTối ngày bọn lãnh đạo CSVN cứ nói:"Quyết tâm đưa đất nước VN tiến lên CNXH." Mà CNXH là gì? Bọn chúng chả hiểu rõ ràng gì cả.
Trả lờiXóaBọn lãnh đạo CSVN giống như một con người bị Quỷ nhập vào rồi, bọn chúng bị con Quỷ XHCN nhập vào hồn bọn chúng nên tối ngày bọn chúng cứ kêu ca đưa đất nước tiến lên CNXH hoài. Thậm chí, kinh tế thị trường mà bọn chúng còn thòng cái đuôi "Định hướng XHCN". Hết biết!!! Po tay chấm com!!!
Nhân tài như lá mù thu . Mọi người hãy phát hiện và giới thiệu những người có đức và tài ra xây dựng đất nước
Trả lờiXóaHiện giờ dân chửi như con
Trả lờiXóaMai đây chắc khó có còn độc tôn
Muốn biết người đó là ai thì hãy nhìn vào những người bạn của người đó nên muốn những người "tốt" hội tụ về mình thì tôi mong DLB nên xóa hết những comments không được VĂN HÓA, VD: SO SÁNH CON NGƯỜI LÀ CON VẬT NÀY CON VẬT KIA, DLB NÊN xóa hết và không cần họ hưởng ứng vì Họ thể hiện là họ quá thiếu VĂN HÓA, HỌ chỉ làm hại DLB mà thôi, dù họ có nói trúng ý của DLB thì DLB cũng nên kìm chế cảm xúc vì muốn làm việc lớn trước hết phải bình tĩnh mới suy nghĩ được thấu đáo và hành động mới đúng được.OK? @Ban Quản Trị DLB
Trả lờiXóaTầm không có mà tâm cũng không luôn thì đường có huy vọng gì cho mệt.
Trả lờiXóaNói với các ngài đỉnh cao trí tệ này cũng bằng thừa thôi các bác à ! Ai đời đang ở đỉnh cao quyền lực và tiền tài vật chất không thiếu thứ gì... ( chỉ còn thiếu là mua thêm một vầng trăng của thi sĩ Hàn Mặc Tử mà thôi)... Mà lại "nở" từ bỏ nó bao giờ hả các bác ?! Không có chuyện đó đâu, không hy vọng được gì đâu ! Hãy nhìn qua đất nước Libya tên độc tài Gadhfi đến chết mới chịu đầu hàng và Van Xin tha thứ.
Trả lờiXóa- Còn nói về việc để tránh cảnh "nồi da xáo thịt" hả ! Các vị không thấy các ngài đỉnh cao đang "Hầm" nhân dân VN trong nồi áp suất sao ? Tất cả những "Van Nài Tha Thiết" của các vị cũng không làm động lòng Các Ngài ấy đâu ạ ! Chỉ còn một cách duy nhất là Phải đuổi các ngài ấy đi chổ khác chơi mà thôi, nếu các ngài ngoan cố, thì lấy "thun" bắn vào mắt từng em một ! Cộng sản là thế Ngoan Cố và Dối Lừa (tác nhân gây ra những đau thương mất mát cho VN và trên thế giới) Cộng sản là không thể cải tạo - Chỉ có thể Loại Bỏ mà thôi !!!
Chỉ nói ngắn gọn 1 câu rằng: Đa đảng
Trả lờiXóavì độc đảng không thể có những điều đó xảy ra! dù cố gắng đến bao nhiêu!
đơn giản, thực tế sẽ không có tòa án độc lập trong thể chế độc đảng!
Tòa án không độc lập thì không thể đạt được những điều nói trên!
csvn muon ha canh an toan nen noi guong TTSERIA neu con ngoan co bao thu se phai tra gai dac gap ngan lan GADAFIA truoc het dot co BUA LIEM cai gi cua nhan dan tra lai cho nhan dan cuu duoc vo con khoi lam no le cho giac tau lam cho 9o tr dong bao chem giet lan nhau den bao moi cham rut,csvn co 300 ty mua dat o my.canada,uc au chau .88.000 -1tr m2 muon mua dat o uc chau hoi gia dinh ts NGUYEN LAN DUNG co tran trai trong soai o DARWING muon may ngan cong nhan ksn vn
Trả lờiXóaThời chống Pháp xuất hiện nhiều nhân tài là bởi vì giai đoạn đó các trí thức được đào tạo bởi sự hội tụ của tinh hoa văn hoá Á đông kết hợp với tinh hoa văn hoá Pháp tạo nên một tầng lớp trí thức vừa quân tử vừa lịch lãm trí tuệ .Những ai đã học tại các trường chuyên nghiệp giai đoạn sau những năm 70 hẵn còn nhớ môi trường đào tạo của đất nước ta như thế nào thì tất yếu sẽ sinh ra những cán bộ như ngày nay
Trả lờiXóaHiện nay chúng ta không thể nói và cũng không thể làm cái việc Xóa bỏ vai trò lãnh đạo của đảng CS được, nếu đảng cs không nắm quyền thì ai nắm đây? đảng cs sẽ không từ bỏ và đất nước cũng sẽ sôi sục. Thế nên cái gì cũng phải có từng bước. Vì tổ quốc VN và mảnh đất VN thân yêu, vì thế hệ chúng ta hôm nay và tương lai của con cháu Lạc hồng mai sau, đảng cs phải có những hy sinh cá nhân, hy sinh quyền lợi của nhóm, đảng phái.
Trả lờiXóa- Quốc hội xây dựng luật cho đảng cs hoạt động và từng bước đảng phải giảm vai trò can thiệp vào chính phủ.
- Mở rộng tự do ngôn luận, báo chí, truyền hình, tạo niềm tin trong dân chúng, động viên dân tăng cường tố cáo, giám sát và có biện pháp bảo vệ một cách thỏa đáng. Luật pháp cũng phải thực thi nghiêm túc với những đảng viên.
- Cải cách thể chế như trong phần ý kiến của chúng tôi ở trên.
- Đất nước sẽ trở nên sáng sủa khi Đảng cs thực hiện đúng vai trò lãnh đạo gián tiếp của mình là cố vấn, định hướng các chủ trương chính sách, quyết sách cho chính phủ...
- Những Đảng viên sẽ có những sáng tạo, có thể thành lập thêm 1, 2 đảng phái hoạt động song song, hoặc thế chân kiềng với Đcs...
- Từng bước hoàn thiện thể chế dân chủ, copy và hoàn thiện cơ chế luật pháp dân chủ trên quê hương VN.
....
Ôi là người dân VN, chỉ nghĩ đến một đất nước có nên dân chủ, văn minh, nhân dân hạnh phúc tôi đã thấy rất vui trong lòng.
Co le cac ngai chua danh gia dung ban chat va muc dinh cua cs,hon nua the ky roi,cac ngai hay kiem kiem va danh gia nhung loi noi va hanh dong cua cs tu nam 193O cho den nay 2O11,co cai gi la ich nuoc loi dan khong,chi lam kho va lam hai To Quoc va nhan dan toi.Cac ngai hay nhin vao hoan canh cua To Quoc va nhan dan hien gio thi thay ro het roi, con noi gi nua.Hay hanh dong di, khong giam hanh dong thi dap men ngu di cho Tau Cong go cua doi the cho cac ngai thanh No Le nhu dan Tay Tang....Vi au tri tho o u toi, tiec mau xuong va song an than,de dat nuoc quy ve mot moi, mot moi han thu mot moi dau thuong. Nuoc sap mat, nha sap tan, nhan dan sap thanh no lo roi ma cac ngai con ngoi yeu ma nan ni cau xin ke ban nuoc buon dan....Than oi, cac ngai hoc rong tai sao sao ngay tho the.....Cac van kien ban nuoc co ca day, sao cac ngai khong doc de co y kien.Cac ngai khong giam hoi cs tai sao ban nuoc./.
Trả lờiXóaChỉ cần làm được như tác giả viết thì đến 2020 Việt nam sẽ trở thành một nước có nền kinh tế vững chắc và không lệ thuộc. Nhưng nếu vậy thì...chết mẹ đảng còn gì. Dù sao thì sự nghiệp của đảng vẫn quan trọng ơn tiền đồ đất nước. Đất nước nghèo yếu lạc hậu còn có bọn côn đồ ở nước ngoài thò tay ra đỡ chứ đảng mà hấp hối là đại hoạ, chúng nó diễn biến hoà bình tắp lự chứ chả tha. đảng sẽ ghi nhận bài viết và để trả công cho tác giả và tỏ thành ý, sẽ không có xe hơi, xe máy, xe vận tải, xe chữa lửa, xe cứu thương hay bất cứ loại xe nào có thể gây sát thương được đến gần tác giả trong cự ly 10 mét nếu tác giả đừng đi lại ngoài bờ hồ những ngày cuối tuần.
Trả lờiXóaNhân chuyện cụ cố Tổng Nông mới cưới cô vợ trẻ hơn tuổi con của cụ cách đây mấy ngày. Xin phép được có đôi lời “mừng” cho các cụ đã về hưu và các cụ còn tại vị, những cụ vẫn đang là hình tượng đẹp lão tốt đời của giới trẻ và nhân dân VN. Xin các cụ thứ lỗi cho con, hôm nay phải nói ra sự thật mà các cụ bảo con không được hở miệng
Trả lờiXóaỞ các nước Tư bản cái chuyện đạo đức của các đầy tớ nhân dân thường được lôi ra xét nét từng ly từng tý một. Dân chúng người ta sợ nhất dù lãnh đạo có tài nhưng thiếu đạo đức thì coi như vứt đi hết. Thiếu tư cách đạo đức thì cái gốc làm người đã mất chứ nói chi làm lãnh đạo. Ấy là ở xứ người
Ở ta từ xưa đến nay, hễ đã là lãnh đạo thì chuyện đời tư của các cụ là hết sức nhậy cảm. Tốt thì phải khoe và vẽ thêm rồng thêm phượng nhưng xấu nhất định phải che không được nói tới, vì như vậy là làm mất uy tín lãnh đạo, dám nói xấu đảng tội nặng quyết không tha
Báo chí còn bị cấm thì người dân làm sao mà biết được. May ra chỉ mấy anh thư ký, bảo vệ mỗi khi các cụ ngồi họp kín mới chụm vào nhau thì thào ông này trai gái, ông kia hay văng tục, ông nọ say xỉn tối ngày.v.v. Thế nên trong mắt người dân và nhiều cán bộ đảng viên nhãi nhép, các cụ vẫn là những ngôi sao sáng trên trời, là những bậc thánh nhân xuống trần gian giúp nước
Thực ra ngay cả mấy anh thư ký, bảo vệ cũng không ai rành bằng chính các cụ với nhau. Những mưu mô bẩn thỉu nhằm triệt đối thủ, những chiêu ăn bẩn của nước của dân, giết người diệt khẩu, phản thầy hại bạn, bán nước hại dân.v.v. Các cụ ai cũng không ít thì nhiều đều có nhúng tay vào cả. Những chuyện như vậy là bí mật quốc gia, nếu chúng hở ra thì đừng nói dân mà ngay đảng viên thường cũng rùng mình khiếp sợ. Hở ra thì cho đến đứa con nít cũng nhận ra rằng cái thần tượng bấy lâu mà mẹ cha chúng kính thờ hoá ra chỉ là một phường lưu manh vô lại, làm dân thường cũng không xứng đáng chứ nói gì làm “đầy tớ” nhân dân
Lịch sử sẽ minh chứng cho những lời tôi nói tất cả là sự thật và không sớm thì muộn nó cũng dần lộ rõ trong nay mai. Nói sớm thế này vì thấy nhiều bác vẫn còn mang ảo tưởng hiến kế, phải trái, đúng sai cho các cụ nghe. Trong khi các cụ còn đang nát óc lập mưu, làm sao giết được thằng này đưa thằng khác lên, làm sao cho túi tao nó dầy thêm tí nữa, rồi con kia sao chân nó không dài thêm một chút, còn hơi đâu mà nghe mấy cái chuyện của các bác. Nếu còn nhiệt huyết tôi khuyên các bác hãy nói với dân, để nhân dân hiểu ra sự thật còn bõ công hơn. Không thì nói chuyện với cái đầu gối của mình may ra là nó sẽ hiểu
Cựu tổng thống Nga nói:
Trả lờiXóaCỘNG SẢN KHÔNG THỂ NÀO SỬA CHỮA ĐƯỢC, MÀ CẦN PHẢI ĐÀO THẢI!
Thế giới nói thế, cả nước VN nói thế và cá nhân kẻ hèn này cũng nói thế
Nếu làm được như vậy thì Đảng công sản Vn phải tự giải tán sao?Cái thế trót leo lên lưng hổ nếu bi giờ nhảy xuống thì chết không còn xương a?Các vấn đề nêu trên rất là đúng nhưng giữ ai,bỏ ai là điều không thể làm được .Phải dỡ ra làm lại từ đầu tức là giải tán Đảng cộng sản này đi thì mới làm được!Thế thì phải có 1 Enxin mới trên đất Việt.
Trả lờiXóaMột bài viết mang tính lý thuyết quá chuẩn, nhưng..............thiếu phần là phải hành động thế nào? Phần quan trọng nhất mà không có thì dân đen như em đọc cũng như không!
Trả lờiXóaCác vị này có phải là Nhân dân đâu mà góp ý.
Trả lờiXóabài viết súc tích, công phu - vấn đề cốt lõi là 14 vị trong bộ chính trị có giám nhìn thẳng vào sự thật không ? Bởi cái thể chế quái thai mà các vị đang cầm càng đã quá lạc hậu, phản tiến hóa,phản tiến bộ và phản phổ quát.Chính thể chế độc tài toàn trị đã cướp trắng tay quyền lợi căn bản của người dân sống trong một nước độc lập.Tốt nhất cho các vị là nên nghe giới tin hoa và trí thức góp ý để vừa tránh đổ máu, nồi da xáo thịt, huyn đệ tương tàn.Bằng không trong tương lai không xa các vị cùng gia đình các vị sẽ phải đền mạng như "LŨ CHUỘT CỐNG " ở trung đông vừa qua.....đời 14 vị và cả đại gia đình các vị chỉ có chọn một trong hai giải pháp nói trên.....
Trả lờiXóaBài viết hay, công phu, có tính "thực tế", tôi tin rằng những người cầm quyền của Việt Nam sẽ tiếp thu. Cũng đừng mong họ tiếp thu ngay, họ phải "nghiên cứu" đã chứ, họ phải chế thêm để nói là của họ chứ. Mọi người hãy chờ xem, chân lý bao giờ cũng chiến thắng.
Trả lờiXóaSao lại gọi là các "cụ" , hở mấy anh trên kia , "cụ" đâu mà cụ , đây là các
Trả lờiXóa"cu nặng" .Cu không nặng sao lắm con rơi ? Cu có nặng mới cưỡi được vợ trẻ hơn tuổi của con tuổi của cháu mình chứ . Cu nặng thì mới nhiều lỗ golf chứ.
Các cán bộ đảng viên ráng mà phấn đấu , về già sẽ được thành "cu nặng" . Khỏi cần đọc kiến nghị , thư ngỏ .v.v...chi cho nhọc . Chủ tịch , đại tướng ...đến y tá lớp 3 trường làng , con rơi con vãi khắp nơi , sức đâu mà đọc .
Cac bac o nuoc ngoai gop y nhu vay bon cam quyen cs Viet nam cam lam ,neu cac bac ve nuoc chung bat ngay.
Trả lờiXóaTrả lời bạn Tiểu Trinh. Cụ là cách gọi ngày xưa quan lớn bắt người dân phải xưng hô như vậy. Tất nhiên là có cụ nặng và có cụ nhẹ, có cụ ông và có cả cụ bà nữa đấy
Trả lờiXóaCo phai bac Nong Duc Manh kinh yeu cua chung ta cuoi vo be khong ,ai co thong tin gi thi cho biet.
Trả lờiXóaCảm ơn các tác giả nhưng chỉ tiếc thay : Đàn khẩy tai trâu.
Trả lờiXóaLão nông ấy mà cần gì vợ bé. Hồi vợ lớn sống hắn đã đầy một loạt phụ nũ đội lốt bộ phân chăm soc sưc khỏe lãnh đạo rồi. Thực ra tên gọi cho đẹp chứ ai chả được lợi. Nhân viên biên chế trong dội này chỉ cần nằm ngửa phanh ra 1 lần, dù chỉ 1 lần là thăng quan tiến chức ngay. Có vị còn lên bộ trưởng. Còn nhân vậy chính thì tất nhiên là sơng lên tiên rồi
Trả lờiXóaLấy vợ trẻ ai chả thích đúng không bác Nguyên Sinh Hùng chủ tich quốc hội
Các nhà trí thức này thì giỏi nhưng chỉ tội bị mù, vẫn chấp nhận Hồ chì Minh và đảng cộng sản thì làm gì có tự do, tự do làm theo lời chúng thì có
Trả lờiXóaVề lý thuyết thì có vẻ xuôi, về thực tế thì ...quên đi.
Trả lờiXóalu vua tap the thuong xuyen den nha hang HUONG CANG pho hang BAI chu nhan ten HUNG THOT kong kong thuong thuc thu dan dam bop tu A denZ khach VIP free con duoc ly si phong bi ve nop thue cho quy phu nhan ruou ngon gai dep thang nao cung thich di di hoai hoai roi se chet thuong ma phong bat dac ky tu nhu GADAFIlieu hon ba xa thue xa hoi den cat chim nhu cha con thang NGUYEN DUC NHANH
Trả lờiXóaCaí đám gọi là trí thức naỳ vơí đủ loại bằng cấp mà sao có thể hèn và ngu đến thế . Trićh " Mong rằng vơí sự sáng suốt của đảng cộng sản Việt Nam ... " Chỉ riêng câu naỳ đã noí lên tính cách ngu và hèn của bọn naỳ . Lịch sử cuả cộng sản là lic̣h sử của bán nước và mang súng đạn ngoaị bang mà cụ thể là taù , nga về giết dân Việt dưới ngụy danh yêu nước , giải phóng dân tộc , độc lập , tự do . Và hiện taị chúng đang bán nước cho taù để vinh thân , phì gia mà làm caí kiến nghị thổ tả naỳ để chúng nó lâý đi vệ sinh hay sao thế ? Hạng trí thức naỳ mơí đúng là bọn trí thức mà chúng nó , bọn cộng sản , coi không bằng cục phân đây .
Trả lờiXóaTin rằng quý vị tác giả của bản kiến nghị/phân tích trên đã bỏ thời gian quý báu vào đây để đọc phản hồi của nhơn dơn.
Trả lờiXóaTui cho rằng:
1. Quý vị tác giả "mâu thuẫn, mâu thuẫn, đại mâu thuẫn" (như bạn nào đã nói). Quý vị mà còn tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng csVN là chưa thể giải thích cho người khác hiểu các khái niệm Dân Chủ - Tự Do. Các khái niệm này phải được thực hiện trên căn bản Pháp Trị qua bầu cử Tự Do. Mà bầu cử Tự Do là dẹp đảng csVN triệt để.
2. Hay là quý vị tác giả định chơi một cú dụ dỗ đảng nó "diễn biến hòa bình"? Chiêu này không xong đâu. Vì những kẻ siêu lừa còn phải gọi đảng csVN bằng cụ. Đảng nó chuyên lừa dđảo dân VN mới có cơ nghiệp bán nước buôn dân hiện nay.
TRI + NGÔN + HÀNH phải là NHẤT QUÁN !
Trả lờiXóaTôi công nhận việc trước tác Ý KIẾN DÀI của 14 Tác giả là công phu …nhưng mới DỪNG LẠI ở TRI + NGÔN ….
Hãy HÀNH ĐỘNG để 14 Tác giả PHẢI DẤN THÂN ngay cả về Nước TÙ ĐÀY
như 14 vị Trần Huỳnh Duy Thức
như 14 vị Cù Huy Hà Vũ
như 14 vị ĐỖ THỊ MINH HẠNH nam
như 14 vị PHẠM THANH NGHIÊM nam
như 14 vị ĐIẾU CÀY
như 14 vị LÊ QUANG ĐỊNH
chắc chắn Ý KIẾN ấy khả tin hơn ….thuyết phục hơn !
Nhiều tác giả trên ĐÃ NHẬN THẤY RẰNG
"VIỆT NAM đang có nhiều vấn đề đáng lo ngại: kinh tế bấp bênh, giáo dục và y tế xuống cấp, khoa học và công nghệ non yếu, đạo đức xã hội suy đồi, tham nhũng tràn lan, bộ máy nhà nước thiếu hiệu quả ! ...."
DO ĐÂU ??? BỌN GIẶC TRONG việt gian CÒN NGUY HIỂM 1.000.000 LẦN bọn giặc cỏ TRUYỀN KIẾP Phương Bắc .....
Chính chỉ 1 NHÓM giặc trong VINASINK làm mất gần 5.000.000.000 Mỹ kim
COI NHƯ đánh chìm đánh đắm hơn 1 SIÊU HÀNG KHÔNG MẪU HẠM chạy bằng năng lượng NGUYÊN TỬ USS John C. Stennis hạ thủy ngày 03 tháng 5 năm 1975
trị giá 4.500.000.000 Mỹ kim
http://en.wikipedia.org/wiki/USS_John_C._Stennis_(CVN-74)
Chính chỉ 1 NHÓM giặc trong VINASINK làm mất gần 5.000.000.000 Mỹ kim
COI NHƯ đánh chìm đánh đắm GẦN 1 SIÊU HÀNG KHÔNG MẪU HẠM chạy bằng năng lượng NGUYÊN TỬ
USS George H.W. Bush (CVN-77) hạ thủy ngày 9 tháng 10 năm 2006
trị giá 6.200.000.000 Mỹ kim
http://en.wikipedia.org/wiki/USS_George_H.W._Bush_(CVN-77)#cite_note-dailypress-1
KIỀU HỐI VIỆT KIỀU gần 10.000.000.000 Mỹ kim mỗi năm CHƯA KỂ chuyển lậu ! …..
VỊ CHI VIỆT KIỀU gởi gần 2 SIÊU HÀNG KHÔNG MẪU HẠM chạy bằng năng lượng NGUYÊN TỬ mỗi năm !
Làm sao đối phó với hiểm họa ngoại xâm ????????????
khi CHƯA DIỆT BỌN GIẶC TRONG việt gian CÒN NGUY HIỂM 1.000.000 LẦN bọn giặc cỏ TRUYỀN KIẾP Phương Bắc .....
TỰ ĐẶT CÂU HỎI :
" Mong rằng với sự sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, đất nước chúng ta sẽ nhanh chóng ra khỏi thời kỳ khó khăn nghiêm trọng hiện nay và bước vào một kỷ nguyên phát triển mới"
QUẢ THẬT NGÂY THƠ !
Vì CHÍNH Đảng Cộng sản Việt Nam LÀ TỘI ĐỒ tòng phạm CÕNG RẮN CẮN GÀ NHÀ rước voi về giày mả Tổ !!!!
CHÍNH Nhiều tác giả trên NHẬN RA ngộ ra khi đã viết
"Gắn chặt với học thuyết ấy, chủ nghĩa ấy cũng làm nước ta ngày càng lệ thuộc vào quỹ đạo của phương Bắc ngày càng nặng."
HỌC TẬP những bài học vô cùng phong phú, quý giá của TIỀN NHÂN như của Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi , Phan Châu Trinh .....LÀ ĐÚNG
RẤT TIẾC Nhiều tác giả trên CỐ Ý NGU DẠI hay ĐÁNH LỪA BẠN ĐỌC khi viết HỌC TẬP " tinh thần học tập phóng khoáng của Hồ Chí Minh" bên cạnh Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi , Phan Châu Trinh .....vì HCM là tên tội đồ của Dân tộc khi mang về TỔ QUỐC
"một chủ nghĩa, một học thuyết đã không còn sức sống ở cả Việt Nam và trên thế giới. Gắn chặt với học thuyết ấy, chủ nghĩa ấy cũng làm nước ta ngày càng lệ thuộc vào quỹ đạo của phương Bắc ngày càng nặng."
"Công đâu công uổng công thừa, công đâu sách nước tưới dừa Tam Quang".
Trả lờiXóaBiết bao nhiêu là kiến nghị của các vị lão thành cách mạng có uy tín lớn, mà tụi "nó" có thèm xem qua? có chăng đi nữa cũng xem để trù dập, điểm mặt đưa vào sổ đen sổ đỏ chờ cơ hội là thịt...
Còn tiếng nói phản biện của các nhân sĩ trí thức giống như "Nước đỗ đầu vịt, đàn gãi tai trâu" Kết cục thì vào nhà đá...
Theo tôi cách này có tâm mà không có dụng do đó kế này KÉM, vì "bứt dây động rừng" nên các nhân sĩ chắc chắn sẽ nằm trong danh sách bị theo dõi đặc biệt, sau này muốn rục rịch cũng khó mà được.
"Mấy Ông Bà nầy " viết một bài rất DỠ mà DÀI !!!
Trả lờiXóaHay là "mấy Ông Bà nầy " bị mua chuộc bởi csVN, lý do:
-Chê lãnh đạo CS, nhưng lại năn nỉ CS thay đổi
-"Công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958, khẳng định đó không phải là sự thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ở Hoàng Sa và Trường Sa"
- "Tư tưởng dân chủ, đoàn kết dân tộc và tinh thần học tập phóng khoáng của Hồ Chí Minh" ( HCM học CCRĐ của Tàu, thống nhất đất nước bằng vũ khí CS để giết dân)
-"Chúng tôi đặc biệt đề nghị nên có hình thức ghi nhận và biểu dương sự dũng cảm hy sinh của những quân nhân Việt Nam Cộng hòa bảo vệ Hoàng Sa năm 1974" ("Mấy Ông Bà nầy " không nói : VNCH bảo vệ Tự Do Dân Chủ )
-"Chúng tôi cho rằng ở thời điểm này chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực hiện được cuộc cách mạng này"
...
Thay vì , viết một bài hịch để kêu gọi Nhân Dân ý thức về Dân Chủ Tự Do, Đa Nguyên Đa Đảng, tự bỏ tư tưởng CNCS trong tâm hồn ( rát rưới của nhân loại!), "mấy Ông Bà nầy " kêu gọi người dân yên tâm ngồi chờ những "người CS bất tài" làm cách mạng, thay đổi, nâng cao cuộc sống Dân tộc VN.
Với chức danh trí thức, mà "mấy Ông Bà nầy " viết một bài DÀI và DỠ như vậy, thì dân VN còn nghèo và lạc hậu là đúng rồi.
Bạo mồm quá đó nha .
Trả lờiXóaĐừng có ai tự thiêu như Tây Tạng nhá . Chớ để đảng đổ thừa cho xăng dầu tư bản có vấn đề . Lấy lí do để đảng nhập khẩu xăng dầu Trung Quốc khai thác ở phần Biển Đông của Việt Nam .
Trả lờiXóa"Bỏ điều 4 là tự sát" NMT
Trả lờiXóaLại có thêm một đề xuất của các bác nho sĩ. Là một dân thường tôi không thấy vai trò của người dân trong đề xuất của các bác. Đã nói là tư tưởng dân chủ thì nhân dân có vai trò quyết định tối cao. Nhà nước là công cụ của nhân dân. Nhân dân là bố còn nhà nước là con. Bố định đoạt con nên bố không bao giờ lại đề nghị con mở rộng dân chủ. Con mà lếu láo thì sẽ bị ăn đòn.
Trả lờiXóaGobachốp nói rồi: Cộng sản không thể tự cải cách, chỉ có thay mà thôi. Các tác giả bài này mơ hồ quá. Các nhân sỹ trong nước cũng đã đưa ra các đề án, kế hoạch... như thế.
Trả lờiXóakinh chao dai tri thuc viet kien nghi khuyen csvn da so la tri thuc song o PARIS nhu ngai bon soir nguyen ngoc giao cac vi co du kien thuc tim hieu HCM co duoc UNESCO cong nhan la danh nhan the gioi ? neu ngai cong nhan la dung 100% chung nga non chao cacvi .quy vi da doc cuon memoir d un VIET CONG cua tsl truong nhu tang chua .quy vi da doc phong QUY 19 dai tri toi ngay18.2.2005 dung dau ts nguyen dang hung .cuoi tsHO THIEU TRI trong do co nhieu da dem vo con ve song voi thien dang csvn quy vi thuoc ve nhom nao.thong luan hay phat giao thong nhat dai hoa thuong THICH QUANG DO moi viet thu cho tbt csvn trong cai gi cua nhan phai tra lai nhan .sau 75 csvn coi dan nhu co rac con doi vio cac tri thuc nhu quy coi la ke thu so 1 xin quy tinh ngo de con chau phai lam linh danh thue cho giac tau va dung de cho tren 300.000 chat xam hai ngoai mac lua nhu quy vi ve hau ha cho che do khon nan csvn
Trả lờiXóaKhông bổ bề ngang thì bổ bề dọc. Bản phân tích đánh giá tình hình của các tác giả rất cần thiết. Chúng ta nên giúp phổ biến cho nhiều người đọc, để hiểu đất nước mình hơn. Tư duy đúng sẽ hành động đúng.
Trả lờiXóaTuy nhiên, em cũng giống phần lớn các bác ở đây, vẫn muốn thay đổi triệt thể chế này. Đa đảng là con đường đúng đắn và nhanh nhất để cưu nguy đất nước và đưa đất nước tiến lên.
Bọn cọng sản có thể tham gia, nhưng hiện tại làm gì có chuyện chúng sẽ đổi mới, mà chúng có đổi mới thì cũng để tồn tại thêm. Chúng là người Việt Nam, tiếc thay chúng thiếu đức quá.
CAC BAC VIET CUNG DUNG THOI!!! KIEN THUC CAC BAC UYEN THAM VA NANG TINH DAT NUOC- NHUNG CO MOT DIEU CAC BAC CHUA HIEU ( CHUA HIEU VI CAC BAC BI DCSVN NO LUA TINH VI )LA: MOM CS NOI VI NHAN DAN,CUA NHAN DAN,,,VA NHIEU MY TU KHAC,NHUNG THUC CHAT DAT NUOIC NAY-VIET NAM LA CUA DCSVN. DANG LANH DAO NHA NUOC-QUAN LY NHAN DAN-LAM CHU !!!NO LAM CHU NEN CAC BAC NOI CO HAY CHAM DEN QUYEN LOI CUA NO ,DAN GAY TAI LU CHO THOI!!!MAT CONG VO ICH-LU GIOI BO CSVN CHI NOI CHUYEN DUOC BANG TIENG SUNG THOI,,,,VA CAI BAN MAT LUU MANH NHATLA CHINH DAI CA -HO CHI MINH KIA KIA,LOT MAT THAT CUA NO RA MOI LAT DO CHUNG NO.....BAN CHAT VAN DE O CHO DO.....
Trả lờiXóaGửi các Tri thức!
Trả lờiXóaCác vấn đề bất cập của Đất Nước ngày hôm nay không phải người dân không biết. Nhưng điều quan trọng là giải pháp. Các sách lược, góp ý với Đảng và Nhà Nước trong bao nhiêu năm dường như không đem lại kết quả gì, kể cả về lý luận lẫn thực tiễn. Vậy nguyên nhân do đâu?
Theo tôi nguyên nhân chủ yếu là chúng ta không CHÍNH DANH.
Vậy cần có sự ủng hộ mạnh mẽ một ai đó và lobby cho người đó, thì chúng ta mới tạo ra một tiếng nói đáng kể trong sự nghiệp đổi mới. Như vậy là nên ủng hộ cho ai?
Theo tôi chủ tịch Nước Trương Tấn Sang là người mà các tri thức có thể tin tưởng được.
Thứ nhất ông ta là người có các quyền độc nhất được hiến pháp bảo vệ.(Ví dụ ông ta có thể đơn phương ân xá cho các nhà đấu tranh dân chủ bị cầm tù)
Thứ hai ông ta cũng là người xuất thân nơi quyền quý( chứ không như bọn đê tiện học cơm học gạo bây giờ)
Thứ ba ông ta được biết đến như một người lì lợm dám "chiến"
Thứ tư trước đây ông ta là thường trực ban bí thư như vậy "con nhang đệ tử" ở trong đảng là tương đối nhiều.
Cuối cùng về mặt tướng pháp mà nói chúng ta có thể hoàn toàn tin tưởng ở con người này, ông ta sẽ gây cảm hứng cho các đột phá mạnh mẽ trong xã hội cho dù điều đó là tốt hay xấu tuỳ thuộc vào tình hình và lịch sử.
Vậy tôi đề nghị chúng ta công khai ủng hộ ông Trương Tấn Sang thì sự nghiệp đổi mới đất nước mới có hy vọng.
Có hai điểm tôi muốn nói:
Trả lờiXóa1) "tư tưởng dân chủ, đoàn kết dân tộc và tinh thần học tập phóng khoáng của Hồ Chí Minh." (trích)
- HCM có tư tưởng dân chủ, đoàn kết dân tộc hồi nào? Nhiều người dân qúa rành về HCM chỉ cười khẩy.
2) "Mong rằng với sự sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam" (trích)
- sự sáng suốt của đảng csvn? Nếu đã sáng suốt thì cần gì ai cố vấn, chỉ dẫn!
Chế độ cs hiện nay chia nhau ăn, nhưng không ai chịu trách nhiệm trực tiếp. Đảng CSVN đứng trên luật pháp, tồn tại chỉ bằng súng đạn, nhà tù, và phân hóa người dân để cai trị. Bão đang tới và nó sẽ quét sạch mọi rác rến.
CAC BAC TRI THUC HAI NGOAI NGAY THO QUA !!!! CCHO CO TIN CONG SAN MA VE NUOC DONG GOP TO QUOC- NAM 1975 CAC BAC VUOT BIEN 50O/O SONG CHET TREN BIEN -CSVN NO GOI CAC BAC LA LU DI DIEM AN BO THUA SUA CAN CUA BON DE QUOC,,,THAM CHI NO CON SAI LINH BIEN FONG XA SUNG BAN BA CON VUOT BIEN -NAM 2000 CAC BAC GUI TIEN VE SO O MOT NAM 8 TY DOLAR MY BANG LAI RONG CUA CA NUOC XHCN VNAM -SO TIEN CUA CAC BAC CUU NGUY CHO CHE DO KHOI SUP DO KINH TE-LU CSVNAM NO LAI UON LUOI DONG BAO HAI NGOAI LA KHUC RUOT NGAN DAM -LA THIT CUA THIT VNAM-LA MAU CUA MAU VNAM-NHUNG KHI CAC BAC VAO TAY CHUNG NO ROI-LA CON SOI DOI TRO MAT TOM CAC BAC NHOT TU VOI CAI AN BO TIU NHU LUAT SU CU HUY HA VU,,,,,-TOI CHI KHUYEN CAC BAC DUNG CO NGAY THO LU MAT NGUOI DA TH-DCSVN-LU MA CO HOAN LON DI DIEM -DO TIEN SY GIAY CHUI DT ,,,BAN CAN BA AY KHONG THE TIN DUOC...KHI CHIUNG CON CAM QUYEN.....LU CAN BAN CHI NOI CHUYEN VOI NHAU BANG SUNG DAN THOI....CAC BAC TRI THUC NGAY THO QUA!!!!!
Trả lờiXóaxin lỗi,những gì các bác trí thức đó nói,người khác đã nói từ trước,nhưng kết quả thế nào,tự mỗi người đã thấy,và em hỏi thêm,nếu đảng nó coi nhưng nó không làm thì các bác làm thế nào,qua năn nỉ nó chăng.Nghĩ tới lợi ích quốc gia là tốt,nhưng nếu tới lúc mà không dám hành động chỉ ngồi đó khuyên nhủ thì sẽ thành nhu nhược,tự chuốc hại vào thân
Trả lờiXóaLại thêm một đề xuất của các bác nho sĩ. Là một thường dân tôi không thấy vai trò của nhân dân trong dề xuất của các nho sĩ. Tôi cho rằng theo tư tưởng dân chủ thì nhân dân là người định đoạt nhà nước, nhà nươc là công cụ của nhân dân vậy không có việc nhân dân phải đề nghị nhà nước mở rộng dân chủ cho nhân dân. Con mở rộng dân chủ cho bố.
Trả lờiXóaCho đến thời điểm này mà hôm qua tôi vẫn thấy mấy con chuột phát biểu rằng "không nên vì lạm phát mà hy sinh tăng trưởng". Bản chất mối quan hệ giữa lạm phát và tăng trưởng là gi?
Là một thường dân các bác nho sĩ cho tôi hỏi theo tôi hiểu không biết có đúng hay không: tham nhũng có nghĩa là cán bộ đảng viên ăn cắp tài sản mà nhân dân giao cho nhà nước quản lý. Nếu không có tăng trưởng thì làm sao có các dự án, mà không có dự án tức là không có việc để chi mà không có việc để chi thì làm sao có điều kiện để ăn cắp. Tăng trưởng là cái cớ để đẻ ra các dự án.
Ngoài ra, nếu hiểu tham nhũng như trên đây là đúng thì tại sao có việc phân biệt đối xử giữa dân và cán bộ trong việc ăn cắp. Dân ăn cắp thì gọi là ăn cắp còn cán bộ đảng viên ăn cắp thì gọi là tham nhũng cho nó sang trọng.
Cho đến hôm qua họ vẫn còn bàn bạc "tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước như thế nào?". Thật là khôi hài, theo tư tưởng dân chủ nhà nước là công cụ của nhân dân thế mà nhà nước lại thiết lập doanh nghiệp để cạnh tranh với nhân dân.
Qua hai chi tiết trên đây để có thể cho thấy đề xuất của các bác nho sĩ đã có tác dụng thế nào?
da so dai tri thuc gui ban kien nghi deu la thanh phan thuoc nhom huynh tan mam,levan nuoi ,lehieu dang an com qg tho quy cs chua tinh ngo .nen doc bai cua TRAN GIA PHUNG (dan chim viet) cac vi da sang mat chua .tri thuc doi voi cs chi la cuc phan la ke thu so 1 cua dang BUA LIEM .cu nhin 14 vua tap co thang nao tri thuc dau deu nhung thang ACAC QAUY cung nhu HCM la chua AC AC QUY ts ngo vinh long co biet ba ls ngo ba trhanh noi gi khg?.ts tran xuan tho noi tieng ve thuong mai da dem vo con ve nuoc song trong thien quy cs chua?
Trả lờiXóaHọ và tên: Trương Tấn Sang
Trả lờiXóaSinh ngày: 21-1-1949
Dân tộc: Kinh
Tôn giáo: không
Quê quán: Xã Mỹ Hạnh, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An.
Ngày vào Đảng: 20-12-1969.
Trình độ học vấn: Đại học (Cử nhân Luật).
Lý luận chính trị: Cao cấp
Tóm tắt quá trình công tác
1966-1969: Công tác phong trào thanh niên, học sinh sinh viên P.K 2.
1969-1971: Đảng Ủy viên, Bí thư Đoàn thanh niên, phụ trách đội du kích bí mật thị trấn Đức Hòa, Long An.
Ông Sang xuất thân từ Sinh Viên học sinh, là thành phần tinh hoa đất nước, chúng ta có thể đặt niềm tin vào ông.
Đi công tác, đem theo va li nhiều quá.
Trả lờiXóaKhuyên nhủ thì CS không nghe, tốt nhất các bác tác giả nên dành thời gian nghĩ cách nào có thể vận động nhân dân bị áp bức cùng xuống đường thì may ra làm bọn CS hoảng sợ mới chịu thay đổi.
Trả lờiXóaBọn này chỉ muốn cho roi cho vọt mới chịu nghe.