Y đức ngày nay đã đạt đến mức... thất đức!

Mai Tran (danlambao) - Sự thật mất lòng, kính mong quý vị lương y chân chính đừng vì lời nói thật, mang ý muốn xây dựng của chúng tôi mà phật ý. Chúng tôi hoàn toàn giữ vững niềm tin và sự tôn trọng nơi quý vị. Chúng tôi cũng xác định đây chỉ là một số suy nghĩ và góp ý hạn hẹp, phiến diện mà thôi.

I.THỰC TRẠNG: 

Gần đây trong xã hội VN đã xuất hiện thêm HAI LOẠI MÁY CHÉM, sẵn sàng “thi hành án tử” cho công dân, mà không cần qua xét xử, không cần bản án: đó là MÁY CHÉM DO CÔNG AN, và MÁY CHÉM DOTHÀY THUỐC, sẵn sàng đưa những người có “số đột tử” qua bên kia thế giới một cách chớp nhoáng! Công dân VN bây giờ lãnh “án tử” vô cùng dễ dàng và mau lẹ, đến độ cả nạn nhân và người thân đều…bất ngờ! 

Ra đường không đội nón bảo hiểm: tử hình! Tình nghi ăn trộm vặt: tử hình! Có vấn đề với CA như bất bình bất hòa, hay vi phạm luật lưu thông: tử hình! Có vợ lọt vào mắt CA mà không được đáp ứng mau lẹ: tử hình! CA muốn được ăn tiền, được đút lót mà người “vô phước” không kịp đáp ứng: tử hình! Án tử được thực hiện cấp tốc chỉ trong vài giờ đến vài ngày, là thân nhân kẻ bất hạnh sẽ được “mời đến” lãnh xác từ đồn CA hay bệnh viện về, tha hồ ma chay đình đám! “Máy chém CA”, đã một thời khiến cả nước và cả thế giới kinh hoàng. 

Nhưng gần đây, một loại máy chém khác có vẻ êm đềm, nhẹ nhàng hơn bội phần: đó là “máy chém lương y”! Loại này mới thật gây sốc cho mọi người! “LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU”, nay bỗng “từ mẫu” giết người như giết ngóe! Chả thế mà sáng nay tôi vừa cầm tờ báo Tuổi Trẻ đọc sơ, liền giật mình kinh hoảng với một loạt các tin liên quan đến ngành “từ mẫu”: Nghề y không chỉ để mưu sinh”, “Bệnh viện đa khoa Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre chấn chỉnh tình trạng quát nạt người dân”, “Tất cả các phòng khám có bác sĩ Trung Quốc đều VI PHẠM!”, “Cho thôi chức giám đốc trung tâm y tế huyện Đầm Dơi”… Trước đó là các “cáo phó” của những vụ chết vì BS lơi là, vô cảm, vô trách nhiệm: bệnh nhân chết oan hàng loạt từ khắp vùng đất nước, như Thái Nguyên một bệnh nhân bị chết oan do BS lơi là, em Võ Như Hảo 17 tuổi ở Bến Tre chết sau khi vào bệnh viện từ tỉnh táo đến hôn mê, người nhà nhiều lần kêu cứu, nhưng BS không quan tâm bệnh nhân, mà còn quát nạt bà mẹ: “Biết gì mà nói, để đó đã có BS lo…”, rồi BS cho y tá “ban” cho một mũi chích, liền sau đó bệnh nhân cấp tốc về…bên kia thế giới không kịp giã từ mẹ, do bị sốc thuốc! Một cháu bé 8 tuổi chết vội do BS làm lơ!...Còn rất nhiều trường hợp khác nữa không kể hết, đã được đưa lên báo, chưa kể những trường hợp bệnh nhân âm thầm chết oan do các “từ mẫu”máu lạnh, vô cảm, hay tai điếc mắt đui trước những tiếng kêu của các bệnh nhân cấp cứu. Hoặc vì bệnh “nghèo” khiến gia đình không có phong bì cho BS kịp thời, đành câm lặng đưa thân nhân xấu số về lo “hậu sự” cho yên mồ ấm mả! Con, cháu tôi cũng sém chết oan do lúc sinh mà BS và y tá còn… bận nói chuyện riêng! 

Trong bài “Nghề y không chỉ để mưu sinh”, ông Dương Quang Trung được báo trích dẫn nói: “Nếu như sai sót của thày thuốc do yếu kém về chuyên môn, không phát hiện được bệnh còn có thể châm chước, nhưng sai sót về tinh thần phục vụ, thái độ giao tiếp, ứng xử thì hoàn toàn không thể chấp nhận được, mà phải có biện pháp xử lý nghiêm khắc!”. 

Dạ thưa ông nói chí phải, nhưng ông có cách nào để “xử lý nghiêm khắc” những “dì ghẻ” hay những “đao phủ thủ” này không? Còn những người dân như chúng tôi thì sợ lắm, và đầu hàng thôi ông ạ! Chúng tôi, những người từng phải vào bệnh viện, vì sinh mạng của mình hay của người thân, chỉ biết trình thưa vâng dạ từ bà quét phòng đến cô y tá phát thuốc, nhất là các ông bà y bác sĩ thì chúng tôi chỉ dám cúc cung kính bái, và đầy sợ hãi những người “cầm quyền sinh sát” này, chẳng khác nào đối với hung thần, phải kiêng nể kẻo bị… vật chết! (Là trong lòng nghĩ vậy, còn bề ngoài thì chúng tôi luôn tôn vinh họ như thần thánh, cha ông, đấng bề trên cao cả, vì kém lễ độ hay nghi ngờ tài năng của họ thì chỉ có chết oan!). 

BS bây giờ ngoài “máu lạnh”, còn có máu tự cao tự hào rất lớn. Họ muốn mọi người coi họ là vô song, là toàn hảo. Mà mọi người tôn kính họ chưa đủ đâu, chính họ còn tôn kính họ hơn người khác đấy! Nhất là các BS trẻ mới ra trường còn cần phải bổ sung kiến thức và kinh nghiệm, miệng họ luôn luôn tự xưng với mọi người là “Sác sĩ”, hoặc “Bác”, theo cách gọi BS bây giờ, kẻo chúng ta quên hoặc không biết cái chức danh cao quý đó của họ. Ai nuôi người thân trong BV thời gian lâu sẽ rõ, sẽ luôn thấy chướng tai gai mắt vì những chuyện như thế. Chẳng hạn chú BS mới ra lò nói với một cụ già đáng ông nội ông ngoại rằng: “Sao? Muốn lọc thận đêm nay hay sáng mai để “Bác” lo cho?” Muốn lọc ban ngày ban mặt, muốn được điều kiện tốt thì phải “biết điều”, phải tự hiểu, thì BS sẽ “lo cho”, còn không thì đừng có hòng! Bệnh nhân nào mà được BS, y tá đến tận giường thăm là biết ngay rằng người nhà phải “biết cư xử” với BS, còn bệnh nhân nghèo không có bao thư lót tay, thì BS có đi ngang qua mà muốn hỏi gì thì BS cũng phất tay đi luôn, vô cùng thẳng thừng, chẳng cần che dấu làm gì, vì “chúng” (bệnh nhân) luôn phải cần mình, chứ mình cần gì “chúng”?! “Muốn tốt thì phải chi nhiều, Lương y từ mẫu là điều… trên tiên!”, lên đó mà đòi! 

Một ngày người nhà nằm bệnh viện, thì mình cần thủ sẵn tiền trăm, có khi tiền triệu tùy tình hình bệnh tật. Mỗi lần nhờ y tá thì dúi vài chục, gặp BS thì dúi tiền trăm, tiền triệu, nếu muốn được quan tâm chăm sóc không bị bỏ rơi. Bệnh nhân bị ướt tấm drap muốn thay, phải dúi tiền cho bà lao công, gọi là lao công chứ đó là những bà nội… ghẻ của mình! Bệnh nhân được thay áo quần và drap giường ngày một lần, nhưng thỉnh thoảng thấy có bệnh nhân thay áo quần cả năm lần bảy lượt vì tè ra, vì đánh đổ đồ ăn thức uống, vẫn không sao, và bà lao công còn sốt sắng tận tình giúp ngay nữa kìa, trong khi người khác xin thay thêm một lần áo cũng chẳng được, mà còn bị la cho đến phải xấu hổ! Đồng tiền làm nên hết! 

Đạo đức nghề nghiệp, lương tâm thày thuốc, ai mà chả học qua, nhưng “cái lòng” không có thì chỉ còn lại có “Y THẤT ĐỨC”, mà nhiều người trong ngành đạt tận đỉnh! Vì thế bệnh nhân gần đây chết như ngoé, một cách công khai, chưa kể “chết chui”, “chết lủi” không ai biết tới. Rồi các “từ mẫu” cũng đua nhau ra tòa vì buôn thuốc gian lận! Lãnh đạo ngành thì rất “nhân từ” với các đồng nghiệp, bao che nâng đỡ, kể cả tạo bằng chứng giả hay thủ tiêu bằng chứng để đồng nghiệp được… thư thái khi phạm lỗi, vì lúc này người, lúc khác ta thì sao? “Y đức” không dành cho bệnh nhân thì dành cho đồng nghiệp! 

Tôi nhớ đến chuyện mới đây, đứa cháu nhỏ của tôi được hơn một tuổi, cháu ngồi xe tập đi, vì chạy nhanh xe tung cả miếng ván chắn, tuột xuống cầu thang, máu me đầy mặt! Tôi ôm cháu cho xe chạy vội đến một bệnh viện ở gần nhà để cấp cứu. Bước vào tôi ấy một đống BS, y tá đang đứng nhởn nhơ cười nói, còn tôi vừa run lập cập vừa khóc năn nỉ xin BS cứu chữa cháu, vì không biết cháu chấn thương nguy hiểm đến mức nào! Cả đám người này mặt tỉnh queo, tay thọc trong túi áo đi lại tiếp tục cười nói. Tôi muốn hét lên nhưng đành cắn răng chịu. Một BS trẻ vừa đi tới, tôi chạy lại bên đưa cháu nhỏ mặt đầy máu, còn cháu khóc thét vì đau. Cả đội ngũ “áo blouse trắng” nói như giỡn với Bs vừa tới: “Coi xem có chữa được không? Nhỏ nhít mà chữa gì? Đem đi chỗ khác đi!”. Không thể tả nổi sự uất hận trong tôi lúc đó, thiếu điều tôi muốn cất tiếng chửi, hay nhổ vào mặt lũ người vô lương tâm, mất nhân tính đó, nhưng tôi đành yên lặng vội vàng bế cháu trở ra xe đến BV khác! Bản thân tôi có lần bị phỏng phải vào 2 BV mà không nơi nào nhận hay sơ cứu vết thương cho mình trước tình trạng khẩn cấp. Đến BV thứ 3 thì đợi gần 2 giờ đồng hồ mới có BS đến coi qua rồi giao cho y tá lo! 

Còn phải kể đến trường hợp thuốc giả, cho thuốc để câu bệnh, bán thuốc quá hạn, và cả bệnh quan liêu cửa quyền của rất nhiều những người thày thuốc này nữa! Như vậy căn bệnh vô cảm, vô trách nhiệm, và vô lương tâm của ngành y, cộng thêm với lòng tham danh, tham tiền, tự cao tự đại của đa số các người “cầm sinh mạng” của dân, hiện nay đã trở thành căn bệnh trầm kha, và là nỗi lo sợ của những bệnh nhân khốn khổ, hay là nguyên nhân những cái chết oan của họ! 

II. NGUYÊN NHÂN Vì ĐÂU?: Rất dễ nhận ra nguyên nhân của căn bệnh này: 

1-Sự thiếu được giáo dục về nhân bản đối với các người này! Những đức tính ngay thẳng thật thà, lòng tự trọng, lòng nhân ái, lương tri và lương tâm, trách nhiệm của ngành y hay còn gọi là Y Đạo,Y Đức họ đã không có được, bởi sự khiếm khuyết của nền giáo dục gia đình đến học đường! 

2- Họ bị tiêm nhiễm những thói tục, những tính xấu của xã hội chung quanh, từ những lãnh đạo trong gia đình, trong học đường và trong xã hội, các gương sống không ngay thẳng, nói một đàng làm một nẻo, có thể từ cả người thày dạy họ, dư NGÔN GIÁO nhưng thiếu phần THÂN GIÁO, những thói quen “nói hay làm dở”, coi trọng đồng tiền, muốn sống phong lưu hưởng thụ. 

3- Cũng có thể một phần là do “đói ăn vụng, túng làm liều”, vì cái nghề BS, lương y tuy cao quý, nhưng đồng lương và sự đãi ngộ cho ngành y và ngành giáo dục là hai ngành quan trọng nhất, thì không đủ tương xứng để giúp họ giữ vững được lương tâm trách nhiệm, khiến một số người (một số thôi, còn nhiều kẻ dư tiền nhưng vẫn thế!), phải tự đi tìm những đồng tiền bất chính, phạm đạo đức và danh dự! Ngày xưa người thày giáo và thày thuốc chỉ có giúp đỡ, ban phát cho người khác, chứ KHÔNG NHẬN SỰ BAN PHÁT của kẻ khác, do đó họ được kính trọng, và là ân nhân của mọi người! 

4- Cuối cùng cũng phải nhắc đến một nguyên nhân căn cốt của mọi thứ tội lỗi của con người: đó là chủ thuyết VÔ THẦN, DUY VẬT! Chính cái chủ thuyết vô thần, không tin có đời sau, có linh hồn, có nhân quả, và tôn thờ vật chất thái quá, khiến người ta không e ngại bất cứ tội lỗi nào, kể cả tội giết người, miễn đem lại lợi lộc, chức danh, tiền tài, và một cuộc sống vật chất càng dồi dào càng tốt,vì “không hưởng thì chết còn hưởng được gì?”. 

Nói tóm lại, “xã hội nào, con người nấy”! Một xã hội đã bị xuống cấp đạo đức trầm trọng, nên sản sinh ra những con người tha hóa, ham danh lợi tiền của mà bỏ qua lương tâm! Thực trạng hai ngành cao quý là GIÁO DỤC và Y KHOA, là chứng minh cụ thể và rõ rệt nhất cho sự xuống dốc, tha hóa này, khiến cho những con người liên quan đến nó, ngày xưa được tin tưởng, kính trọng bao nhiêu, thì ngày nay bị coi khinh và chê trách, mất tín nhiệm bấy nhiêu! 

III. LÀM SAO KHẮC PHỤC? 

Căn bệnh và nguyên nhân đã rõ, muốn khắc phục tình trạng “đã bị ô nhiễm nặng”, thì phải “xử lý môi trường” trước, sau đó lo “bảo vệ môi trường”: 

1- Chúng ta phải “xử lý ô nhiễm” bằng những biện pháp kỷ luật của ngành cũng như của luật pháp: từ nhắc nhở, ra chỉ thị, cho đến bắt đương sự phải CHỊU TRÁCH NHIỆM TRỌN VẸN về hậu quả họ gây ra cho bệnh nhân và người khác, tùy theo mức độ nặng nhẹ, kể cả xử phạt bằng tiền hay tù. Nếu trường hợp xét thấy không cảm hóa được thì mạnh dạn đưa ra khỏi ngành kể cả những giáo sư, thày dạy đã “mất chất”, để thanh tẩy môi trường này, và tạo lại niềm tin cho công chúng, niềm vinh dự cho người thày thuốc. Vấn đề là CÓ LÀM ĐƯỢC KHÔNG? AI LÀM? LÀM ĐẾN ĐÂU…?, nếu xã hội cứ còn tham nhũng, bè phái, chạy chọt, bằng giả, ưu ái kẻ “có công”, “có cán”…! 

2- Duyệt xét lại chế bộ lương bổng, quy chế đãi ngộ cho những người thày thuốc có lương năng và lương tâm, để họ “có thực mới vực được đạo”, chứ đừng để cảnh lo toan,thiếu thốn làm bận tâm người thày,thày giáo cũng như thày thuốc. 

3- Ra luật cấm tất cả các hình thức nhũng lạm, hối lộ, dúi tiền cho lao công, y tá, BS. Nếu ai có lòng thì bỏ vào MỘT QUỸ CHUNG được quản lý minh bạch của bệnh viện, để ban lãnh đạo chia sẻ với đội ngũ của mình theo luật chung. 

4- Khâu tuyển lựa người học ngành Y, ngoài những tiêu chuẩn về điểm thi tuyển, cần phải chú ý đến tiêu chuẩn đạo đức và lương tâm trong sáng đủ để họ yêu mến nghề, biết đặt chữ TÂM và cái ĐỨC lên trên mọi giá trị vật chất. Người có tài nhưng kém đức thì cần loại ra khỏi ngành sớm, trước khi họ đỗ đạt. 

5- Điều cuối cùng để chấn chỉnh ngành này, điều chính vẫn là ý chí và ước muốn của những người trong ngành y. Thiếu yếu tố này, thì mọi nỗ lực của xã hội cũng không đi đến đâu, vì họ là thành phần trí thức, nắm vai trò quan trọng trong cuộc sống của mọi người. Họ sẽ là “chủ lực” trong cuộc cải cách này. 

IV. KẾT LUẬN

Cần phải lành mạnh hóa xã hội, để lành mạnh con người. Xã hội tốt, con người sẽ buộc phải tốt để có thể hòa nhập vào xã hội. Lành mạnh hóa xã hội phải từ đường lối và quyết tâm của cả guồng máy lãnh đạo. Chấn chỉnh lại nền giáo dục quốc gia, cần có chương trình giáo dục NHÂN BẢN song song với kiến thức. Nếu có sự quyết tâm và lòng nhiệt thành của người lãnh đạo, cùng với một nền luật pháp công minh, thì sẽ có thể chấn chỉnh lại xã hội, trong đó có ngành giáo dục lẫn ngành y. Xã hội xưa của ta đã làm được, thì ngày nay buộc phải làm được, nếu không có nghĩa là chúng ta thụt lùi, đi ngược lại với trào lưu chung của nhân loại. Đó là niềm mong đợi trong khắc khoải của mọi người. 

Saigon, ngày 16/10/2011 

56 Nhận xét

  1. 1 BAC SI MOI RA TRUOMG MUON VO BV TIM MACH 115 PHAI CHI 100 CHAI DO CO PHAI LA Y DUC KHONG

    Trả lờiXóa
  2. Tôi đố ông thánh nào có thể làm xã hội này lành mạnh trở lại.

    Trả lờiXóa
  3. Chỉ biết ngao ngán, không biết làm gì hơn vì không biết gì về y khoa.

    Trả lờiXóa
  4. Thật ra chỉ có 1 cách giải quyết đơn giãn thôi . Đó là tăng thu nhập của y, bác sĩ, y tá . Hành động "Nhân Bản" đầu tiên chính là tôn trọng người hành nghề y, bằng cách ... tăng thu nhập cho họ .

    Trong 1 xã hội mà nhiều người không có tài năng gì xuất sắc, không có cống hiến gi đặc biệt cho xã hội nhưng vẫn có thu nhập "khủng", có đời sống cao quá mức hơn đời sống đa số dân chúng (những người có thu nhập hợp pháp như ca sĩ, người mẫu, diễn viên, ... và nhũ*ng người có thu nhập bất hợp pháp như cán bộ, cảnh sát tham nhũng, ăn cắp) thì người hành nghề y vừa phải dầu tư chất xám rất nhiều lại vừa làm việc rất căng thẳng, mệt nhọc nhưng có mức thu nhập quá thấp thì họ sẽ có tư tưởng bất mãn, bất như ý .

    Mặc dù "Lương Y (phải) như từ mẫu" nhưng không có ai chịu làm từ mẫu trong sự bất công phi lý đó . Thu nhập cao hơn thì trách nhiêm tự giác sẽ đi kèm theo .

    Vấn đề là làm thế nào để tăng thu nhập cho y bác sĩ và y tá ? Chỉ có chính phủ mới giải quyết được vấn đề này bằng cách xử dụng ngân sách quốc gia 1 cách hợp lý, tạo điều kiện thêm cho ngành y, ... Chính phủ kém thì sẽ không giải quyết được vấn đề này . Đừng đổ lỗi cho y tá, bác sĩ .

    Trả lờiXóa
  5. Hơ hơ có trời mới cứu nổi thảm trạng chung của mấy nước XHCN nếu nhân dân không được mở mắt
    Hãy tự đặt câu hỏi vì sao mà dân chúng thuộc mấy nước CS không có phong trào "chiếm phố Wall" đòi quyền bình đẳng cho tầng lớp nghèo và chịu khó tìm hiểu thì may ra

    Trả lờiXóa
  6. chẳng cần gì hết chỉ cần xóa bỏ chế độ vô thần .là bản tánh con người y đức sẽ trở lại như xưa .

    Trả lờiXóa
  7. Thằng bác sĩ nào cà chớn thì đập bỏ mẹ nó đi!

    Trả lờiXóa
  8. Một xã hội nát bét. Tất cả là sản phẩn của bọn cộng sản. Không riêng gì bác sĩ mà tất cả mọi người trong xã hội khốn nạn này đều như thế...

    Trả lờiXóa
  9. Cám ơn tác giả, bài viết rất đúng. Nói đến ngành y hay sư phạm của VN thì ôi thôi. Toàn là thối như phân cả, bằng mua, cái gì cũng mua cả, nhưng cái Tâm không có thì làm sao mà kỷ cương được. Muốn thay dổi trừ khi thay máu lãnh đạo mới và cho những người có tâm thực sự lãnh đạo mới khá được.

    Trả lờiXóa
  10. " Lương y như từ mẫu" giờ phải hiểu là : " Nguyên lương thì bỏ mẹ" mới đúng các bác ạ. Tăng thu nhập cho họ cũng không phải là giải pháp tăng y đức .Còn nạn bằng giả của quan chức thời nay không phải lỗi của ngành Sư phạm. Thầy giáo có làm ra và bán mấy cái bằng đó đâu.Tất cả là do ở cái chế độ cộng sản này đạo đức nói chung là một thứ xa xỉ.

    Trả lờiXóa
  11. Thưa Mai Tran (danlambao) - cám ơn vì viết rất đúng! Nhưng có lẽ nên góp ý với bạn về các giải pháp "LÀM SAO KHẮC PHỤC". Theo thiển ý của tôi các giải pháp của bạn nêu lên chỉ giải quyết được phần ngọn. Cái gốc của vấn đề chỉ có thể giải quyết bằng cách lật đổ mẹ cái chế độ thối tha này đi.

    Trả lờiXóa
  12. Dù những nghề đáng kính trong như nghề y, nghề giáo nhưng chịu sự quản lý méo mó thì khác gì như nuôi con gà trong ống tre, nuôi quả dưa trong hộp gỗ. Hình hài của nó không còn như thứ thường thấy.

    Trả lờiXóa
  13. cung kho trach ho lam,muon dc lam o benh vien,ho phai lo chuc toi hang tram trieu chu it dau.xh nay la the do cac ban!

    Trả lờiXóa
  14. co 1 thang bac si o thai binh bi dam chet do.

    Trả lờiXóa
  15. VÔ BỆNH VIỆN MÀ THẤY CÁI MẶT MẤY THẰNG BÁC SỈ CỨ KHINH KHỈNH THÌ CHỈ VÔ MẶT NÓ NÓI:"MÀY KHÔNG CHỮA BỆNH ĐÀNG HOÀNG COI CHỪNG TAO ĐÂM NHƯ THẰNG NGOÀI THÁI BÌNH BÂY GIỜ."

    Trả lờiXóa
  16. Hăm dọa hành hung bác sĩ , y tá là giải pháp cho vấn đề y đức ?

    Chỉ có bọn vô học, ngu xuẩn, xã hội đen bẩn thỉu, con cháu đảng viên mới làm như thế !

    Trả lờiXóa
  17. Biết nói gì đây tôi cũng là một người trong cuộc và đang muốn bỏ nghề vì áp lực công việc, điều tiếng và đồng lương chết đói!
    Nếu không có thêm thu nhập từ nguồn khác cuộc sống của BS là cuộc sống đạm bạc và đến khi họ hay người nhà bị bệnh họ cũng không đủ tiền để chạy chữa cho chính bản thân và người thân của mình. Điều đó thật bất công cho những người BS chân chính! Bạn bè và đàn em của tôi bỏ nghề rất nhiều! Một BS đàn em nói với tôi nếu sống đàng hoàng thì không sống nổi còn nếu làm điều tiếng thì lương tâm không cho phép thế là chỉ còn cách bỏ nghề thôi anh!
    Có một lần có người hỏi tôi biết có đường nào để họ chạy mấy trăm triệu cho con họ vào trường Y!? Tôi thật bất ngờ và thấy như mình bị xúc phạm nặng nề nhưng bình tĩnh suy nghĩ lại thì đây là một thực tế đang xảy ra trong xã hội này. Không phải tất cả các BS đều như thế cả nhưng tiêu cực đã không chừa cổng trường Y khoa! Đó là chưa kể một thời gian dài chính quyền này họ tuyển toàn là lý lịch hồng hơn chuyên loại bỏ nhiều người có năng lực.
    Câu chuyện ngành Y chỉ là một hệ quả tất yếu của một chế độ chính trị xã hội yếu kém giải quyết vấn đề phải từ gốc rễ như nhiều bạn đã nhận xét!

    Trả lờiXóa
  18. đây là một câu chuyện có thật.
    tôi có một người bạn,mẹ của anh ấy bịnh tiểu đường,mạch máu dẩn xuống chân bị tắc nghẽn,vào chợ rẩy mỗ thông mạch máu,1 tuần sau binh viện cho cưa đến đầu gối,bà đau nhức kêu la hơn 10 ngày,chích thuốc giảm đau không có tác dụng,bịnh viện hội chuẩn bảo là tắc mạch máu sóng lưng dẩn xuống chân,bịnh viện quyết định mỗ thông mạch máu một lần nửa,nhưng khi ra phòng mỗ thì bịnh viện đoạn tiếp một đoạn nữa qua khổi đầu gối,và công thêm vết mỗ thông mạch máu,bạn tôi nóng lòng hỏi bác sỉ,tại sao đoạn thêm một khúc chân của mẹ tôi?và mỗ thông mạch máu dọc xương sống lưng,nếu lần này không có kết quả tốt thì sẽ cắt ở dâu? không ai trả lời?
    việc diều trị cứu người bịnh là việc chuyên môn của bác sỉ,nhưng với những căn binh không thể điều trị được, thì bác sỉ phải thông báo cho gia đình biết đễ họ tự quyết định lấy mạng sống của thân nhân mình,đằng này bác sĩ quyết làm đễ cho một người thân thể toàn vẹn khi mới vào bịnh viện,diều trị hơn 1 tháng tốn gần 120 triệu đễ rồi trâu lành thành trâu què,tiền mất người nhà tốn,đau đớn thân thể binh nhân chịu,đây là y đức ưu việt của bác sỉ trong thiên đường xhcn,vì tiền hơn vì y đức ./.

    Trả lờiXóa
  19. bao nhiêu tên bác sỉ có lý lịch ưu tiên?và thực học ở trung học phổ thông ra sao ai cũng biết,bỏ học ăn chơi quậy phá nhiều hơn học hành,thế là kiến thức thời trung học bị yếu kém,thi đại học được cộng điểm ưu tiên,công thi bằng tiền,thì làm sao có bác sĩ giỏi về chuyên môn.
    trong số bác sỉ ở việt nam ai biết được bao nhiêu thằng học bổ túc???
    trong số bác sĩ vn ai bao nhiêu thằng không học nghành y có bằng bác si???vì trong chiến tranh đã làm y tá,những thằng chấp nhận ăn gian học giả
    thì làm sao có được đạo đức chân chính?xã hội vn hiện nay mọi nghành,mọi công sở,mọi đoàn thể điều có mùi thúi như xác chết nằm trong lăng ba đình./.

    Trả lờiXóa
  20. Hai nghành sư phạm và y khoa hiện nay khó mà chấn chỉnh được .VÌ sao ?.Vì nó đã mục từ gốc .VÌ sao mục ?.VÌ cái chế độ đỉnh cao trí tuệ khác loài người này nó tạo nên một xã hội mất nhân bản ,suy đồi đạo đức ...XIN được kể ra đây một minh chứng của một trường được xem là đào tạo ra những con người làm cha ,làm mẹ .

    TRƯỜNG QUÂN Y 2 TRỰC THUỘC QUÂN KHU 7 hiện nay hợp tác với đại học y HÀ NỘI đào tạo hệ BÁC SỸ CHUYÊN TU ,DƯỢC SỸ CHUYÊN TU .TUYỂN SINH ĐẦU VÀO MUỐN ĐẬU GIÁ TỪ 220.000.000 VND .
    Ở QUÂN KHU CHÍN cũng có hình thức tuyển sinh như vậy ,dành cho khu vực miền tây NAM BỘ .VỤ CHẾT LÀM BN Ở BẾN TRE TRONG CA TRỰC CỦA BS TRƯỞNG KHOA CŨNG XUẤT THÂN TỪ TRƯỜNG NÀY .

    Trả lờiXóa
  21. Xem lai cach giao duc.
    giao duc gia dinh, nha truong, xa hoi la nguyen nhan.

    Trả lờiXóa
  22. Không chỉ trường Y mà hầu như rất nhiều trường đào tạo nghề, chỉ cần chi tiền là có bằng ngon lành, bằng xịn chứ không đểu tí nào

    Trả lờiXóa
  23. Không thể phủ nhận là vẫn còn những người làm nghề Y có Y đức. Nhưng đại đa số thì cả tay nghề lẫn đạo đức có vấn đề. Không chỉ ngành Y mà tất cả các ngành nghề khác tình hình cũng tồi tệ như vậy. Cả một XH tồi tệ và nó là sản phẩm của CNXH mà ra

    Trả lờiXóa
  24. Thân phân con nguoi trong thiên dang csvn không khac chi con Ga ,con Vit v..v.!

    Trả lờiXóa
  25. Những người nặng lòng với đất nước ,sót xa cho dân tộc vì cái hoàn cảnh xã hội VN ngày nay quá bi đát , trên mọi lảnh vực , không riêng gì ngành Y và ngành Giáo , khắp mọi miền đát nước , cứ đưa ra đề tài tranh luận để rồi sót xa lại càng sót xa triền miên . Tại sao chúng ta không đi thẳng vào vấn đề chung nhất , đó là nguyên nhân của mọi nguyên nhân . Cái nguyên nhân không khó tìm ( vì nó lồ lộ ) , nhưng khó giải quyết , đó là sự lãnh đạo độc quyền và toàn diện của Đảng CSVN.

    Trả lờiXóa
  26. Năm 2001 tôi bị tai nạn xe ở quận Bình Thạnh bất tỉnh không biết gì. Khi tai nạn xảy ra, tôi được người dân "chăm sóc" tận tình đến nỗi không còn thứ gì giá trị trên người từ đôi giày, đồng hồ, điện thoại, bóp và cặp táp... Đưa tôi vào một bệnh viện lớn nhất quận Bình thạnh ở đường Nơ Trang Long (không nói ra thì ai cũng biết bệnh viện đó tên gì) trong tình trạng mất máu rất nhiều và không có người thân nào. Thời gian tôi bị tai nạn khoảng gần 1h trưa, khi tôi mở mắt ra thì thấy nằm trong phòng cấp cứu rồi và nằm kế bên tôi là 1 cô khoảng 60-70 tuổi cũng mê man bất tỉnh. Tôi lại tiếp tục ngất xỉu vì mất máu quá nhiều, thậm chí cái quần lót của tôi cũng ướt đẫm máu từ đầu tôi chảy xuống. Lần thứ hai tôi mở mắt ra cũng đang nằm trong phòng cấp cứu và tôi thấy 1 y tá đến gần cụ già đó và nói "Chết rồi, giờ sao đây". Ông bác sỹ đứng gần đó trả lời mắt không thèm nhìn vào cụ già đang nằm kế tôi "Chết thì đem xuống nhà xác chứ sao". Tôi nghe mà lạnh cả người vì không chấp nhận mình sẽ chết như vậy.

    Tôi lục hết túi quần túi áo và thật may mắn còn được 1 tờ 50 ngàn đã bị thấm máu hơn một nửa, tôi nắm cái áo cô y tá gần đó và nói nhỏ " Chị gọi giúp nhà em số điện thoại này" tôi chỉ nói được như thế và đút tiền vào túi cô ấy. Phước đức tôi cũng lớn lắm nên cô ấy gọi về gặp mẹ tôi. Khoảng 30 phút sau, mẹ tôi chạy vào bệnh viện và yêu cầu làm thụ tục chụp CT cho tôi vì tôi bị bể đầu, một ông bác sỹ nhìn mẹ tôi và nói " Đủ tiền chụp CT không, 1 triệu rưỡi 1 tấm, chụp lần hai thì giảm giá, thôi cho về đi không sao đâu". Có lẽ hắn thấy mẹ tôi ăn mặc có vẻ như không đủ tiền chụp, thực tế gia đình tôi cũng khá giả nhưng vì đang ở nhà mặc đồ bộ chỉ kịp khoác cái áo gió và chạy vào bệnh viện. Mẹ tôi la lên " 100 cây vàng cũng chụp chứ đừng nói là 1 triệu rưỡi". Kết quả, tôi bị tụ máu trong não và nhập viện điều trị gần 3 tuần mới xuất viện.

    Nhập viện, mẹ tôi đổi tiền lẻ 10-20 và 50 ngàn rất nhiều. Tuần lễ sau, tôi chuyển qua phòng VIP máy lạnh nằm riêng thì được đối xử rất tốt. Thậm chí, quần áo tôi mặc 1 ngày thay 2-3 lần và lần nào cũng được chọn số 8-9 nút ví dụ 126, 54 vvv

    Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi, nếu như lần đó không có tờ 50.000 nhàu nát đẫm máu. Có lẽ tôi bây giờ đã mồ yên mã đẹp rồi.

    Vài dòng chia sẻ, vẫn chưa có dịp hậu tạ anh xích lô ngày nào vì không có bất cứ thông tin.

    Trả lờiXóa
  27. Đã có một thời khi XH tụt dốc người ta đổ tại nguyên nhân khách quan, đó là do hội nhập mở cửa. Nay thời đó đã qua lâu rồi mà đạo đức con người đâu có khá hơn (theo tôi vẫn tiếp tục thụt lùi), trong khi đó bao nước còn mở cửa hội nhập trước ta sao đạo đức XH nó không tồi như VN?
    Tôi không thể trả lời thay cho bạn mà mong mỗi người VN tự tìm câu trả lời cho riêng mình

    Trả lờiXóa
  28. Lương y như từ mẫu:lương y là bỏ mẹ.Lương tăng mới như từ mẫu

    Trả lờiXóa
  29. Tăng lương cũng là điều hay ,nhưng vấn đề chính là Y đức và lương tâm của đội ngũ ngành y không còn nữa thì làm sao phục hồi.Tất cả là sản phảm của chế độ cộng sản vô thần,con người không tín ngưỡng không tôn giáo,sống với giáo điều của đảng, suy tôn vật chất, thì đòi hỏi gì ở họ lương tâm với đạo đức.Bó tay chấp nhận thôi.

    Trả lờiXóa
  30. Ở đâu có đạo đức,ở đó không có CS.Ở đâu không có CS,ở đó có đạo đức.

    Trả lờiXóa
  31. ÔNG THÁNH NÀO LÀM ĐƯỢC XÃ HỘI LÀNH MẠNH TRỞ LẠI TÔI XIN THAY MẶT CẢ HỌ NHÀ TÔI (ÔNG BÀ , TỔ TIÊN, BỐ MẸ,...) XIN LẠY ÔNG NGHÌN LẠY

    Trả lờiXóa
  32. moi thanh qua la do bac ho va dang ta ma co ,dung co phan nan chi duoc ca ngoi thoi

    Trả lờiXóa
  33. Đa số BS làm việc ở bệnh viện đều phải đút lót cho Giám đốc & Bí thư đảng để đươc vào làm. Nếu không "phong bì, điếu đóm" thì làm sao "gỡ vốn" rồi còn "sinh sống" nữa chứ!? Ngoai ra hàng tháng còn phải "hụi chết". Và một khi đã được các "sếp đảng ủy" chống lưng rồi thì còn sợ ai nữa? Mà đâu phải chỉ có ngành y tế, sức khỏe. Còn ngành nghề nào thoát khỏi việc "chung chi, phong bì, điếu đóm"? Ngành Giáo dục là một ngành "nhân văn" nhất, nơi đào tạo con người, mà không có "tiền, vàng" đút lót thì phài "ĐÚT TÌNH" để kiếm điểm, lấy bằng. Đã vậy Hiệu trưởng không những "làm tình" với học sinh của mình, còn đem các em "đút tình" cho các quan đầu tỉnh, mà bà con đã biết qua báo chí nhà nước.

    Bởi vậy hãy nghe chính tay tổ trong đảng CS Liên Xô sau này là Tổng thống đầu tiên Boris Nikolayevich Yeltsin tuyên bố: "Không ai có thể thay đổi hay làm cho chế độ Cộng sản thay đổi, mà chì có một cách duy nhất là TIÊU DIỆT nó". Hãy nhớ lấy, đừng mơ hồ nữa.

    Trả lờiXóa
  34. Hai cái máy chém ở xã-hội Việt-Nam bây giờ là hiện-thực. Người dân nghèo thì có muốn sống theo mệnh-số cũng bị bức-tử. Không có biện-pháp nào để sửa chữa cái xã-hội suy-đồi này! Chính chế-độ cộng-sản đã gây ra những biến-tướng khổ-nạn cho dân. Nhập viện hả? Thân-nhân của người bệnh phải đóng trước 2 triệu đồng, tiền lót tay cho những y-tá, bác-sĩ trong ngày cũng hết 400 ngàn đồng, viện-phí và thuốc uống 700 ngàn đồng. Truyền dịch vô máu bệnh-nhân hả? Một chai nước truyền là 200 ngàn đồng.Vậy là một ngày, thân-nhân người bệnh tốn cho bệnh-viện 1 300 000 đồng. Tiền nhà trọ, tiền ăn của 2 người thay nhau nuôi bệnh cũng 400 ngàn đồng/ngày. Nếu bệnh-nhân nằm bệnh-viện một tháng thì tiền đâu mà trả? Khi người bệnh được về nhà thì gia-đình từ khá-giả trở thành túng-thiếu. Những người nước ngoài gốc Việt, khi về Việt-Nam, lỡ bị nhồi máu cơ tim hay bị tai-biến mạch máu não thì cũng phải tốn từ 8 000 tới 15 000 đô-la để thoát khỏi lưỡi hái của Thần Chết! Lương-y như từ-mẫu, chuyện đó đã thuộc về dĩ-vãng!

    Trả lờiXóa
  35. Miền Nam trước đây, có tham nhũng nhưng quỹ phúc lợi của nhân dân luôn đảm bảo, Đi học không mất tiền,vô bịnh viện cũng hoàn toàn miễn phí...
    Năm 1974 tôi bị tông xe gần bịnh viện thống nhất bây giờ,người ta chở vô phòng cấp cứu. Lúc đó khoảng 22g, Bs, y tá cho chụp X-quang, chích thuốc , băng bó cánh tay bị gãy rồi cho thuốc về nhà tái khám. không mất 1 đồng xu nào mà còn được phục vụ nhiệt tình....
    Cách mạng VN đấu tranh để đua xã hội, cuộc sống nhân dân ấm no hạnh phúc, sinh mạng được bảo vệ tuyệt đối v.v.. mà tôi thấy ngày càng đi xuống, tồi tệ hơn nhiều vậy mấy ông csvn?????????

    Trả lờiXóa
  36. Chế độ chó đẻ thì đẻ ra những loại chó chết có thế thôi.

    Trả lờiXóa
  37. Da chon nghe y thi phai co y duc.Khong the do thua cho hoan canh de phui trach nhiem cua minh.

    Trả lờiXóa
  38. Chủ nghĩa duy vật thì làm gì có tâm, có đức.

    Trả lờiXóa
  39. Người Việt Nam hết thuốc chữa rồi!ai muốn thực sự làm người thì hãy vượt biên.

    Trả lờiXóa
  40. Chỉ có chế độ Vô Thần mới biến những con người đáng được kính trọng như Thầu giáo và thầy thuốc trở thành Như thế!
    Một chế độ mà Tri thức và Trình độ sư phạm và trình độ chữa bệnh điều có thể hối lộ mà có được ... thì có cái gì là không mua được!

    Trả lờiXóa
  41. Nhà nông không có đấtlúc 21:19 18 tháng 10, 2011

    Muốn đời sống của mình và xã hội thay đổi, tốt lên chỉ khi nào Nước Việt không còn bóng dáng cộng sản, chứ bây giờ thì mơ đi!.

    Trả lờiXóa
  42. Tui còn nghe nói có 1 bác sĩ nổi tiếng về Gan , còn đầu tư vào sản xuất thuốc để rồi lại ghi thuốc đó bán cho bệnh nhân - đó mới chính thức là " Từ Mẫu " đó mấy ông ơi !

    Trả lờiXóa
  43. Bài viết “Y đức ngày nay đã đạt đến mức... thất đức!” của Mai Tran nói rất đúng, không nặng nề chỉ trích mà lại có tính xây dựng (nói theo báo lề đảng), nhưng bảo đảm rằng bài này không thể đăng được trên báo chí VN (báo lề đảng).

    Bài viết nêu các nguyên nhân và cả giải pháp nhưng tất cả chỉ là đàn gảy tai trâu, không thể LÀM SAO KHẮC PHỤC được bằng các biện pháp đã nêu.


    Nếu như NGUYÊN NHÂN Vì ĐÂU là “xã hội nào, con người nấy”! Một xã hội đã bị xuống cấp đạo đức trầm trọng, nên sản sinh ra những con người tha hóa, ham danh lợi tiền của mà bỏ qua lương tâm!”

    Và “Căn bệnh và nguyên nhân đã rõ, muốn khắc phục tình trạng “đã bị ô nhiễm nặng”, thì phải “xử lý môi trường” trước, sau đó lo “bảo vệ môi trường”.

    Thì giải pháp căn cơ phải là thay đổi xã hội VN hiện giờ.
    Muốn thay đổi xã hội thì phải thay đổi thể chế, muốn thay đổi thể chế thì phải từ bỏ độc tài cộng sản.

    Nói ngắn gọn sẽ là như thế, không có tình thế đảo ngược nào và không có cách nào khác hơn.

    Điều gì đcs cũng đòi định hướng xhcn. Cái gì đcs cũng đòi độc quyền lãnh đạo, nhưng tất cả những sai lầm đcs đều thoái thác trách nhiệm, đổ vấy cho “thằng khách quan, thằng chủ quan lẫn thằng thế lực thù địch”.

    Chừng nào còn độc tài cs, chừng đó còn “đảng là đạo đức là văn minh”, còn xã hội tha hóa và chừng đó Y đức ngày càng ... thất đức!

    Trả lờiXóa
  44. Nếu có những bệnh viện của các tôn giáo , do các Thầy , các Soeur phụ trách , họ có Thượng đế , có tinh thần hy sinh phục vụ,như vậy dân nghèo đỡ khổ , và bọn Bác sĩ của Đảng không còn làm cao nữa và nhân dân có thể so sánh để thấy ai tốt , ai xấu.

    Trả lờiXóa
  45. Rất đúng!! tôi từng nuôi mẹ bệnh ở B.V TRƯNG VƯƠNG y nhu vậy đấy

    Trả lờiXóa
  46. Ai đọc sách đều rõ "Lương y như từ mẫu" là câu thành ngữ của người Tàu từ ngàn xưa, vậy mà soạn giả Đào Thản lại ghi rành rành là của…bác Hồ! Có cả chú thích ở số 86: "Tới thăm bệnh xá Vân Đình, tỉnh Hà Tây, Người căn dặn cán bộ bệnh xá thực hiện điều này, 20-4-1963".(Lời non nước – Danh ngôn của chủ tịch Hồ Chí Minh, Nxb Trẻ tái bản tháng 2 năm 2008, trang 183). Nguyên văn ông Hồ nói: “Người ta có câu: "Lương y kiêm từ mẫu", nghĩa là một người thầy thuốc đồng thời phải như là một người mẹ hiền” (trích “Thư gửi Hội nghị Quân y”, tháng 3-1948, HCM Toàn Tập, tập 5, 1948-1950 trang 64. Nxb Sự Thật, HN 1985).

    Chứng cứ:
    http://i190.photobucket.com/albums/z151/hanlenhan/LoiNonNuoc-183.jpg

    Trả lờiXóa
  47. Tra loi cho 1 ban Nac danh sau day :

    Vấn đề là làm thế nào để tăng thu nhập cho y bác sĩ và y tá ? Chỉ có chính phủ mới giải quyết được vấn đề này bằng cách xử dụng ngân sách quốc gia 1 cách hợp lý, tạo điều kiện thêm cho ngành y, ... Chính phủ kém thì sẽ không giải quyết được vấn đề này . Đừng đổ lỗi cho y tá, bác sĩ .

    Toi dang song o nuoc ngoai , dieu lam toi het suc ngac nhien la o nuoc nao cung vay , " luong " nhung nguoi lam y te rat thap , boi vay thinh thoang co nhung cuoc bieu tinh cua ao blouse trang, doi tang luong . Nhung khong phai vi vay ma bac si y ta nhan vien y te khong lam tron nhiem vu . Ho tiep nhan binh nhan khan cap va dieu tri den noi den chon .

    Khi toi bi tai nan xe co o Las Vegas , ong bac si nguoi VN lam vat ly tri lieu co 1 tuan , ma bat toi " ky ten " 20 to giay , roi tu ong dien ngay thang vo , cuoi cung thi ong duoc hang bao hiem cua nguoi gay tai nan tien boi thuong rat cao ! do la ong VN an gian , toi khong biet may ong My co lam giong nhu vay khong ?

    Trả lờiXóa
  48. Toàn những lãnh đạo (theo điều 4 hiến pháp nhé), có kinh nghiệm và theo quan điểm "chuyên chính vô sản" và "đấu tranh giai cấp", thì làm sao "giáo dục NHÂN BẢN" được.

    Trả lờiXóa
  49. Tui có một người quen, đúng hơn là em ruột của chị dâu tui, là Tiến sĩ Y khoa, Trưởng khoa... của một bệnh viện lớn tại Nha Trang. Anh ta xuất thân từ Y tá khi đi bộ đội và học chuyên tu lên. Về chuyên môn, sống lâu lên lão làng, anh ta thuộc loại khá nhưng là tiến sĩ Y khoa mà một chữ tiếng Anh tiếng Pháp cũng không biết thì...và cuộc sống hiện nay của anh ta chỉ là ăn nhậu và kiếm tiền.
    Vì ỷ y vào sự quen biết, nên một đứa em của tui đã chết khi gửi gắm cho anh ta. Tui không tách anh ta, nhưng trách ở chỗ, khi bệnh tình của em tui diễn biến xấu, điện thoại cầu cứu thì anh ta đang ở trên bàn nhậu...
    Học thực thì ít vì mãi lo ăn nhậu, nghiên cứu thì không, còn bằng cấp thì tự nhiên mà có, điều đó đã một phần nói lên tình trạng máu lạnh đang là cơn dịch lây lan trong ngành y.
    Và cờ đến tay ai người đó phất. Có điều kiện kiếm tiền tại sao không? Ngành y đang là cỗ máy kiếm tiền của thời đại HCM.
    Thực ra để thần thánh hóa HCM, người ta gán cho ông ta, cái này bác Hồ dạy, cái kia cũng bác Hồ dạy...vậy thôi. HCM không dạy ai làm người cả mà chỉ là những câu nói ngoại giao của một kẻ làm chính trị. Tới đâu, nói để mà nói lấy lòng.

    Trả lờiXóa
  50. tai họa cho danVN bắt nguồn từ csVN, chúng đã và đang thủ tiêu những giá trị của loài người

    Trả lờiXóa
  51. Thiệt nghĩ lại hệ thống y-tế của VNCH ngày xưa dễ thương hết sức,ai có tiền thì vô nhà thương tư chăm sóc nhanh chóng,sạch sẽ;ai không tiền thì vô nhà thương công -còn gọi là thương thí- chẳng tốn một đồng xu vì thuốc men đồ dùng y tế do Mỹ viện trợ quá nhiều.Than ôi,mất hết rồi bây giờ mới tiếc!

    Trả lờiXóa
  52. Chuyện bây giờ mới kể.
    Cách đây khoảng 10 năm,tôi làm công nhân của 1 công ty đá hoa cương trong Khu công nghiệp Sóng Thần.Vào cuối ca làm việc buổi sáng lúc 11 giờ ,tôi cùng một số đồng nghiệp đi lên căng tin để ăn cơm trưa thì xảy ra đụng xe giữa tôi và một người khác.Tôi bị bể đầu do va chạm mạnh nên đuọc bạn tôi chở đến bệnh viện Quân đoàn 4 nằm sau lưng Khu công nghiệp ,vào khoảng 12 giờ.Khi đến nơi bạn tôi đưa tôi vào phòng cấp cứu rồi khai báo với 1 người trong đó ,không rõ là bác sĩ hay y tá.Sau khi nghe xong người này lảng lặng bỏ đi ,còn tôi với bạn tôi thì đứng xớ rớ trong đó chờ(xin đựơc nói thêm lúc đó mặt tôi đầy máu ,chảy xuống ướt cả một bên áo)với một suy nghĩ chắc là người này đi lấy dụng cụ hay gì đó..Nhưng bé cái lầm,vì khoảng hai tiếng đồng hồ sau người này mới quay trở lại để băng bó cho tôi.Trong tâm trạng bực tức ,tôi mới hỏi người này nãy giờ anh đi đâu mà lâu vậy,thì anh ta tỉnh bơ trả lời trưa rồi nghỉ đi ăn cơm trưa.Hú hồn,may mà tôi bị chấn thương bên ngoài nên không sao bởi vì từ khi vào đến khi được người này bắt tay vào khám và băng bó là khoảng hai tiếng ,chứ giả sử bị va chạm bên trong người thì có lẽ ngày hôm nay,tôi chắc không có cơ may ngồi kể lể con cà con kê như nãy giờ.
    Sau cái ngày lịch sử đó,mỗi lần nghĩ hay nhìn thấy nhà thương,bác sĩ tôi lại rùng mình.Đúng là Lương y như từ mẫu.Lời thề Hêbôrát...quá???

    Trả lờiXóa
  53. Tôi mua bảo hiểm y tế của một chị làm việc ở UBND phường,nhưng khi đi khám bệnh ở phòng khám ở phường với hóa đơn là 70 ngàn thì phải trả 20 ngàn vì cho là tôi khám bệnh trái tuyến,thật buồn cười phải không quý vị?

    Trả lờiXóa
  54. Lỗi hệ thống; Tất cả đều như vây chứ không riêng ngành y

    Trả lờiXóa
  55. Một đất nước cần nhất là sự trong sạch ít nhất của: Y tế.
    Giáo dục.
    Tòa án,tư pháp.
    Trời ơi,ba cái món này ở VN ngày nay thì, xin lổi, thúi rùm.
    Các quan đầu to nhất VN hãy tìm sách vở tài liệu còn sót lại của thời trước 1975 mà học hỏi.

    Trả lờiXóa
  56. Ngành y mà còn những tay như Dương Quang Trung thì chỉ có tan nát. Già rồi thì ở nhà dưỡng già đi, không chịu. Hắn hết xen chỗ này, chọt chỗ kia để sắp kèo cho ngành y, để kiếm chác. Bệnh viện nào hắn cũng chỏ mũi vào, định hướng, nâng đỡ, gửi gắm, dự án nào cũng có hắn nhúng tay can thiệp. Hắn là trùm mafia đỏ của y tế Sài Gòn không sai.

    Thêm nữa, ngành y đã bị chính trị hóa từ khởi thủy của chế độ chứ không phải mới đây. Thử hỏi, ai chỉ ra cho mọi người một trưởng/phó khoa nào mà "không Đảng, không tiền, không thế"? Giám đốc nào không phải là hạt giống đỏ, tiền của đất đai bao la, không là con anh sáu cháu anh năm, có đường dây ở cấp bộ này, vụ nọ, thành ủy, ủy ban? Cán bộ chủ chốt, lãnh đạo như thế thì mong gì người có tâm còn đất sống, nói chi đất để dụng võ? Anh nào yêu nghề thì đành nhịn nhục, sống chung với lũ...yêu quái và suốt đời như cái bóng ma trong bệnh viện vì tiếng nói không có trọng lượng, bị trù ếm, cô lập nếu không bị đồng hóa. Mọi người chúng ta gặp trong bệnh viện đa số đều "sống trong mái trường XHCN" nên nó tốt đẹp thế!

    Các tôn giáo "nhạy cảm" thì không được tham gia vào lĩnh vực y tế và giáo dục cho nên hiếm có BV nào tồn tại. Khi nó được tồn tại thì nó cũng không khác gì vì vẫn không "thoát khỏi bàn tay của quỷ". Ví dụ BV Thiên Phước ở Quận 3, Sài Gòn bây giờ.

    Cấp cứu là một lĩnh vực vô cùng quan trọng của Thành phố mà giao cho BS Nguyễn Tuyết Mai, Trưởng khoa Cấp cứu ngoại viện BV Trưng Vương, cháu Dương Quang Trung thì ô hô...ai tai! Bệnh viện đa khoa hàng đầu Sở Y tế Sài Gòn là BVND 115 mà về tay Phan Văn Báu, em trai Phan Thanh (Ba Tung), nguyên Trưởng phòng CSHS CA TP HCM thì tanh bành té bẹ BV là cái chắc. Báu còn câu kết với em ruột là Phan Văn Hiếu, Giám đốc Trung tâm giám định Pháp y TPHCM, "anh em nhà Giám đốc" này đến xác chết bệnh nhân cũng mổ rỉa, không tha.

    Thực trạng nó thế, phân tích nhiều cũng thế thôi. Bởi vậy:
    Số phận của bệnh nhân? May thầy phước chủ
    Số phận Lương y? Ra đi hoặc bán linh hồn cho quỷ.
    Giải pháp cho ngành y? Không có, cho đến khi có một cuộc cách mạng thật sự.


    Từ Nhân Dân.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn