Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Nhìn về Quê Mẹ ruột đau chín chiều.
Ca dao
QUỐC HỘI – QUYỀN LỰC CỦA NHÂN DÂN
Với xã hội, quan chức Nhà nước được nhìn nhận ở vị trí quyền lực Nhà nước, ở hàm cấp trong hệ thống thang bậc công chức. Ông Phó Chủ tịnh phường. Ông Chủ tịch huyện. Bà Vụ phó. Ông Viện trưởng. Bà Bộ trưởng. Ông Thủ tướng. Ông Chủ tịch nước... Đó là những quan chức thực sự, những người được Nhân dân trao cho quyền lực điều hành bộ máy Nhà nước phục vụ Nhân dân. Quan chức thực sự phải thực sự là công bộc của Dân. Quan chức là làm. Làm để phụng sự Dân.
Đại biểu Quốc hội, dù là Chủ tịch Quốc hội đi nữa, với xã hội, cũng không phải là quan chức. Đại biểu Quốc hội chỉ có một chức danh cao cả, một quyền lực lớn lao là Đại Biểu Nhân Dân. Cùng là Đại Biểu Nhân Dân thì không có đại biểu lớn, đại biểu nhỏ, đại biểu cấp trên, đại biểu cấp dưới. Chức danh trong Quốc hội chỉ để xác định vị trí, phạm vi trách nhiệm trong việc tổ chức, điều hành hoạt động của Quốc hội, không phải là thang bậc quan chức công quyền.
Quan chức Nhà nước được Nhân Dân trao cho quyền lực Nhà nước thì Đại biểu Quốc hội mang ý chí của Dân tạo ra hành lang pháp luật cho quyền lực đó hoạt động. Người Dân được làm mọi việc pháp luật không cấm thì Quyền lực Nhà nước chỉ được làm những việc pháp luật cho phép. Đại biểu Quốc hội thay mặt Dân giám sát chặt chẽ mọi việc làm của quyền lực Nhà nước trong phạm vi cho phép đó.
Quan chức là làm thì Đại biểu Quốc hội là nghe, nói và phán quyết. Người Dân phải được thực sự chọn ra, cử ra tiếng nói của Dân. Từ Nhân dân, từ cuộc sống trở thành Đại biểu của Dân mới gắn bó với Dân, gắn bó với cuộc sống phong phú của đất nước, mới biết lắng nghe Dân, lắng nghe tiếng nói của cuộc sống và đến nghị trường mới dám nói tiếng nói của Dân, nói tiếng nói của cuộc sống, phán quyết theo ý chí của Dân và theo đòi hỏi của cuộc sống.
Hơn thế nữa, Đại biểu Quốc hội còn phải đại biểu cho sự tiến bộ, đại biểu cho sự phát triển xã hội, đại biểu cho xu thế thời đại. Đại biểu Quốc hội không thể nói tiếng nói mòn cũ, trì trệ, lạc lõng của cuộc sống, không thể nói tiếng nói nhỏ nhen, cục bộ của nhóm lợi ích, càng không thể nói tiếng nói của quyền uy Nhà nước ngược ý chí Nhân Dân, ngược xu thế thời đại.
Xã hội phát triển cao là xã hội có sự phân công phân minh, rạch ròi, mỗi người chỉ có một vị trí trong xã hội, chỉ làm một việc của xã hội và phải làm việc có tính chuyên nghiệp cao. Một Nhà nước hướng về Dân, xác định rõ mục đích phục vụ Dân, là công bộc của Dân thì Nhà nước đó phải được tổ chức phân minh, rạch ròi, độc lập giữa ba nhánh quyền lực: Quyền lực Nhân Dân, Quyền lực Nhà nước, Quyền lực Pháp luật. Đó là ba nhánh Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp. Không thể vừa là quan chức hành pháp lại vừa là người lập pháp, tự tạo ra hành lang pháp luật để thoải mái tung hoành, rồi lại vừa là người giám sát sự tung hoành đó. Một người sắm ba vai như vậy thì vai nào cũng hời hợt, không đến nơi đến chốn, không thể tròn vai, không thể chuyên nghiệp và điều tệ hại hơn là quyền lực không được giám sát, mặc sức lộng hành không có giới hạn và hoàn toàn vô trách nhiệm, người Dân không được bảo vệ trước sự lộng hành của quyền lực.
Quyền lực Nhà nước cai trị Dân và sự cai trị đó luôn luôn có xu thế lạm quyền. Quốc hội sinh ra là để giám sát và ngăn chặn sự lạm quyền đó. Vì thế Quốc hội phải thực sự của Dân. Người Dân phải được thực sự chọn ra, bầu ra Đại biểu Quốc hội. Đại biểu Quốc hội phải từ Nhân Dân, từ cuộc sống nóng bỏng sinh động chứ không thể từ quan chức, từ bộ máy hành chính quan liêu xa Dân diệu vợi, lạnh lùng vô cảm với cuộc sống người Dân. Chỉ khi đó Quốc hội mới thực sự là cơ quan quyền lực cao nhất của người Dân, người Dân mới được thực sự làm chủ đất nước thông qua Quốc hội. Chỉ khi đó Quốc hội mới mang vóc dáng Nhân Dân, khí phách Nhân Dân, mang hơi thở cuộc sống.
MỘT THỰC TRẠNG: QUỐC HỘI KHÔNG MANG VÓC DÁNG NHÂN DÂN
Từ yêu cầu, đòi hỏi, từ sứ mệnh, trọng trách của Đại biểu Quốc hội như vậy chúng ta mới thấy Quốc hội của ta không hề có vóc dáng Nhân Dân, không hề mang khí phách Nhân Dân. Nhìn những gương mặt Đại biểu Quốc hội chúng ta thấy rõ Quốc hội từ khóa II đến khóa XIII chỉ là cơ quan đảng, cơ quan Chính phủ mở rộng. Quốc hội sinh ra chỉ để tạo thêm cho đảng cộng sản, cho nhà nước cộng sản một cơ quan quyền lực cai trị Dân, áp đặt ý chí của đảng cầm quyền cho xã hội, hoàn toàn không phải là cơ quan quyền lực của Dân để ngăn chặn và giám sát sự lạm quyền của quyền lực Nhà nước!
Tính số tròn, dân số Việt Nam đến hôm nay là chín mươi triệu người, đảng viên cộng sản chỉ có ba triệu người, những người cộng sản chỉ chiếm hơn 3% dân số. Nhưng 500 Đại biểu Quốc hội khóa XIII của nhiệm kì 2011 – 2016 vừa bắt đầu, có tới 458 Đại biểu là đảng viên cộng sản. Hơn 3% dân số chiếm hơn 90 % ghế trong Quốc hội! Một sự bất công ngang nhiên ở ngay cơ quan lập pháp, nơi xác lập kỉ cương, công bằng xã hội! Một sự coi thường Dân đến đau lòng, đến xấu hổ! Chỉ một con số khách quan đã chứng minh Quốc hội đó là Quốc hội của một đảng chứ đâu phải của toàn Dân! Toàn bộ thành viên cơ quan thực quyền cao nhất của đảng Cộng sản là Bộ Chính trị và Ban Bí thư đều là Đại biểu Quốc hội. Ban chấp hành Trung ương đảng có 175 ủy viên chính thức thì 84 ủy viên Trung ương đảng, một nửa Ban chấp hành Trung ương đảng tràn vào Quốc hội, chiếm ghế trong Quốc hội! Số người là công chức trong bộ máy hành pháp chiếm ghế Đại biểu Quốc hội, chiếm chỗ trong cơ quan lập pháp còn đông hơn nữa! Thành phần Quốc hội như vậy mà ông Tổng Thư kí Hội đồng bầu cử Quốc hội khóa XIII vẫn mạnh miệng tuyên bố: Thành phần cơ cấu Đại biểu Quốc hội phản ánh tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân! Trời ơi, Hội đồng bầu cử Quốc hội mà nói như vậy thì họ còn biết gì đến nỗi đau, nỗi tủi của Dân khi ngước nhìn Quốc hội, nhìn cơ quan quyền lực của Dân đã bị đánh tráo thành cơ quan quyền lực của đảng!
Tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân chỉ là hình thức. Với tính hình thức đó, Quốc hội chỉ mang tính Mặt trận, là phiên bản của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc, nơi gặp gỡ vui vẻ của những người được trở thành Đại biểu và tiêu tốn quá nhiều tiền thuế của Dân nhưng không nói tiếng nói trung thực của cuộc sống, không nói tiếng nói khẩn thiết của Dân!
Quốc hội không còn là cơ quan quyền lực của Nhân Dân để Nhân Dân làm chủ đất nước, Quốc hội chỉ để hợp pháp hóa ý chí của đảng cầm quyền áp đặt cho xã hội, vì thế con số ít ỏi, tỉ lệ nhỏ nhoi người Dân có mặt trong Quốc hội không còn có vai trò thực sự của Đại biểu Quốc hội nữa mà chỉ mang tính tượng trưng để Quốc hội có đủ thành phần xã hội. Từ đó dẫn đến nhiều hệ lụy buồn.
NHỮNG ĐẠI BIỂU KHÔNG ĐẠI BIỂU CHO AI
Đại biểu Quốc hội mang bộ mặt quan chức bề trên không thể gần Dân, hiểu Dân, không thể là đại biểu của Dân. Chuyển vai, như một diễn viên chạy sô, lúc là quan chức nhà nước, lúc là Đại biểu của Dân nhưng không có lúc nào mang khuôn mặt Nhân Dân. Chuyển chỗ, lúc ở cơ quan quyền lực nhà nước, lúc ở cơ quan Quốc hội, không có lúc nào trở về cuộc sống của thân phận người Dân, không hiểu được cuộc sống thực lo toan của người Dân, không hiểu được cuộc sống thực sinh động của đất nước. Mang bộ mặt quan chức, mang tư duy quan chức đi tiếp xúc cử tri mà không lắng nghe Dân, chỉ ham ban phát những lời huấn thị, dạy bảo mòn cũ của bề trên với thần dân. Những chuyến đi về với Dân của những quan chức Đại biểu Quốc hội đó chỉ là một thủ tục chiếu lệ, một vai diễn nhạt nhòa. Đi mà không đến. Nhìn mà không thấy. Gặp gỡ, tiếp xúc mà ngàn trùng xa cách!
Không được cử ra, chọn ra người thực sự đại biểu cho mình, Người Dân chỉ còn là những robot cầm lá phiếu đi bầu cử dưới sự điều khiển của chiếc remot trong tay đảng cầm quyền, bỏ phiếu cho những người do đảng cử. Vài người Dân ít ỏi được đảng cử hoặc được đảng cho phép ra ứng cử không cần là tinh hoa của Dân, không cần nói tiếng nói của Dân, chỉ cần có mặt để có “tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân”!
Ngay sau ngày đất nước thống nhất, một cô công nhân quét rác ở Sài Gòn đã được đảng chọn cử làm Đại biểu Quốc hội. Thật là một hình ảnh lung linh về “tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân” trong Quốc hội! Thật là một minh chứng hùng hồn về chế độ xã hội chủ nghĩa dân chủ gấp triệu lần dân chủ tư bản chủ nghĩa như lời véo von của bà Doan, Phó Chủ tịch nước! Còn những trí thức có tầm cao của trí tuệ và có sự lo toan của trách nhiệm công dân, nỗi lo toan đã vượt lên trên cái riêng để canh cánh với những vấn đề của Dân, của nước, những trí thức có kiến thức lập pháp, có tư duy độc lập, có sự đồng cảm với số phận đất nước, số phận Nhân Dân muốn mang nỗi trăn trở của cuộc sống, của Nhân Dân vào Quốc hội thì hãy nhìn tấm gương nhà khoa học Nguyễn Phúc Giác Hải và luật sư Lê Quốc Quân, những trí thức tự ứng cử Đại biểu Quốc hội liền bị đưa ra tổ dân phố cho những người lạ hoắc ở đâu đến tự nhận là cư dân trong tổ dân phố xưng xưng đấu tố, quyết liệt đặt điều bêu xấu mà người bị đấu tố không được nói lại! Để rồi người tự ứng cử ngoài dự kiến, ngoài đề cương kịch bản của đảng liền bị Hội đồng bầu cử thẳng tay loại khỏi danh sách ứng cử!
Với cách đề cử, ứng cử đó, người ngay thẳng, có tâm, có tầm, ra ứng cử đường hoàng đã bị loại bỏ, số ghế ít ỏi trong Quốc hội dành cho người Dân trở thành cái đích đến cho những cuộc chạy đua như người ta vẫn ào ào chạy chức, chạy quyền, chạy án, chạy trường, chạy điểm, chạy bằng cấp, chạy chức danh và chạy vào hội Nhà Văn Việt Nam! Những cuộc chạy đua để “Quốc hội phản ánh tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân”
Cuộc chạy để “Quốc hội phản ánh tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân” đã đưa hai chị em ruột, hai chủ doanh nghiệp đình đám, cổ phiếu lớn, của cải nhiều, tiền bạc sẵn đều trở thành Đại biểu Quốc hội khóa XIII. Đại biểu chị, đại biểu em này có xứng đáng là Đại biểu của Dân không, xin hãy xem vai trò Đại biểu Quốc hội của họ.
Tại kì họp vừa qua trong phiên Quốc hội chất vấn Thủ tướng, khi các nghị sĩ đều hỏi Thủ tướng về những vấn đề nóng bỏng của cuộc sống, của an nguy đất nước thì Đại biểu em đứng lên sau khi cao giọng tán tụng Chính phủ đã thực hiện rất tốt chống lạm phát và duy trì tăng trưởng liền đặt câu hỏi cũng chỉ để đề cao người được hỏi: Xin hỏi Thủ tướng có định hướng gì và có lời khuyên cho gì doanh nghiệp chúng tôi nên đầu tư vào lĩnh vực nào? Một Đại biểu như vậy rõ ràng không đại biểu cho trí thức, không đại biểu cho công nhân, nông dân và cũng không thể đại biểu cho doanh nghiệp. Các doanh nghiệp hẳn đều quá thất vọng với câu chất vấn Thủ tướng ở diễn đàn Quốc hội của đại biểu doanh nghiệp này. Không có doanh nghiệp nào phải trông chờ Thủ tướng định hướng, phải đợi Thủ tướng khuyên bảo mới biết phải đầu tư vào đâu! Là chủ một tập đoàn đầu tư, là chủ một khu công nghiệp lớn, phát đạt, ông chủ này từ lâu đã xác định rõ hướng làm ăn, đã thừa biết phải đầu tư vào đâu. Nhờ Thủ tướng định hướng, hỏi Thủ tướng chỗ đầu tư, câu hỏi không thật lòng lại vô cùng lạc lõng của ông chủ này chỉ để làm đẹp lòng Thủ tướng, lấy lòng Thủ tướng không đúng chỗ, không xứng với tư cách Đại biểu Quốc hội. Nhân Dân và các doanh nghiệp còn trông chờ gì vào vị Đại biểu mà tư cách công dân và tầm chính trị quá thấp này!
Còn Đại biểu chị thì từ cuộc đời riêng cho đến việc kinh doanh đầy đột biến bất thường và đều gắn bó, liên quan mật thiết, có quan hệ hôn nhân với một tội phạm đang bị công an truy nã. Thuở hàn vi, bà Đại biểu này đã dính líu đến vụ án chiếm đoạt bí mật nhà nước giúp cho nhà thầu nước ngoài trúng thầu một số công trình lớn của ngành điện lực. Vì có dính líu nên khi đã kết thúc điều tra vụ án rồi, bà vẫn bị cơ quan công an cấm xuất cảnh tới hai năm! Hết hạn cấm xuất cảnh, bà liền đi Mĩ mở hướng mới tìm vận hội. Năm năm thân gái xứ người, bà tìm được tấm chồng người Việt có quốc tịch Mĩ và cũng có tiền án đã phải vào nhà tù Mĩ nằm nhai bánh mì. Dẫn ông chồng người Mĩ gốc Việt có tiền án nhưng giầu có về Việt Nam bà bỗng trở thành chủ một tập đoàn kinh doanh. Bà chủ tập đoàn liền kí quyết định bổ nhiệm ông chồng quốc tịch Mĩ làm Tổng giám đốc một công ty nhà đất trong tập đoàn của bà để ông Tổng giám đốc có tiền án này có đất thi thố ngón nghề lừa đảo chiếm đoạt của đối tác làm ăn hơn hai trăm tỉ đồng rồi lặn một hơi về Mĩ và ông đang bị bộ Công an Việt Nam truy nã.
Để bảo toàn vốn liếng làm ăn đã kha khá và vốn liếng xã hội còn quá nhỏ bé, để tiếp tục nuôi tham vọng trên thương trường và cả tham vọng trên chính trường, bà vội vã ra tòa li hôn với ông chồng lừa đảo và ông thẩm phán nhanh chóng kí giấy cho bà li hôn đã bị tòa án thi hành kỉ luật! Dù bà đã li hôn với ông chồng có tiền án bà dẫn từ Mĩ về, dù ông chồng đó có giúp bà trở thành bà chủ doanh nghiệp nhưng bà đã rước về cho đất nước một kẻ tội phạm, kẻ đã cuỗm mất của nhiều doanh nghiệp Việt Nam hơn hai trăm tỉ đồng. Vậy là bà đã góp phần làm nghèo đất nước, làm khốn đốn người Việt Nam đấy! Rõ ràng bà là một công dân không tròn trịa, có tiền sự, có tai tiếng, có dư luận không tốt, không tiêu biểu cho những phẩm chất cao quí của phụ nữ Việt Nam, cũng không tiêu biểu cho những doanh nhân Việt Nam làm giầu bằng tài năng và lòng tự hào dân tộc.
Bà về nước mới được ba năm. Thủ tục pháp lí, chỉ thủ tục pháp lí thôi, xác nhận bà chia tay ông chồng lừa đảo mới được ít ngày. Cũng phải nhìn nhận rằng cả về lương tâm và trách nhiệm bà không thể vô can trong tội phạm của chồng bà. Thế mà bà bỗng trở thành Đại biểu cho những người Dân Việt Nam lương thiện thì người Dân còn chút lòng tự trọng, còn gửi lòng tin vào Quốc hội phải có ý kiến và báo chí phải xăm soi hành tung bất thường của bà là thường tình và cần thiết nữa. Đối phó với sự thường tình đó, tiếng nói đầu tiên ở Quốc hội của bà Đại biểu tai tiếng này là đòi Quốc hội phải có luật bảo vệ quyền riêng tư. Bà đòi hỏi luật bảo vệ quyền riêng tư của công dân chính là bà đòi hỏi Quốc hội phải ra luật bảo vệ những tai tiếng của riêng bà! Một xã hội hoàn thiện sau khi đã xây dựng đầy đủ luật pháp cho mọi hoạt động xã hội thì cũng cần có luật bảo vệ cuộc sống riêng của con người. Nhưng đất nước ta đang còn thiếu quá nhiều luật để đưa cuộc sống bề bộn, ngổn ngang vào kỉ cương mà bà Đại biểu Quốc hội nhiều tai tiếng vội vã đòi Quốc hội ra luật bảo vệ quyền riêng tư thì bà chỉ đại biểu cho riêng bà mà thôi!
Cuộc chạy đua để “Quốc hội phản ánh tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân” đã đưa một ông bác sĩ không chuyên và háo danh trở thành Đại biểu Quốc hội.khóa XIII. Bác sĩ không chuyên vì ông còn mải mê bon chen theo đuổi những cái danh ngoài nghề chữa bệnh của ông. Cái danh mà ông vênh váo trưng ra nhiều nhất và cũng bộc lộ rõ nhất sự bất tài của ông là cái danh nhà văn. Văn chương là lĩnh vực của cảm xúc và tài năng. Đọc ông không thấy năng lượng cảm xúc, chưa có văn, hoàn toàn vắng bóng tài năng, ít người đủ kiên nhẫn để đọc hết một “tác phẩm’ của ông. Viết như ông, người biết chữ và còn năng lực tư duy bình thường, ai cũng viết được nhưng không ai viết vì họ tự biết mình, còn ông thì không biết mình. Không có học vị tiến sĩ ông cũng đấm ngực liền bốn đấm tự xưng liền bốn học vị: Tiến sĩ triết học đây! Tiến sĩ tâm lí học đây! Tiến sĩ xã hội học đây! Tiến sĩ y khoa đây! Xưng tới bốn học vị tiến sĩ vẫn chưa đủ oai, ông còn nhân danh nhà văn đòi Quốc hội phải có luật nhà văn làm cho nhiều Đại biểu Quốc hội phải ngơ ngác hỏi lại ông: Cần có luật nhà văn để làm gì nhỉ? Lúc đó ông mới ngẩn ra: Tôi cũng không biết luật nhà văn để làm gì nữa!
Ông không biết cần có luật nhà văn để làm gì nhưng Nhân Dân biết. Ông đòi Quốc hội phải xây dựng luật nhà văn để ông có tiếng nói, để ông lấy oai, để ông kể công với các nhà văn và với công lao đó, ông quả xứng đáng là hội viên hội Nhà Văn Việt Nam! Thật là một màn hài hước ở Quốc hội uy nghiêm và một nỗi đau của người Dân Việt Nam những năm tháng nhiều chuyện đau buồn này!
Cuộc chạy đua để “Quốc hội phản ánh tính đại biểu rộng rãi cho các thành phần Nhân Dân” đã đưa một nhân cách tầm thường, một kẻ trì trệ, lạc lõng với cuộc sống đất nước, lạc lõng với xu thế thời đại cũng trở thành Đại biểu Quốc hội khóa XIII. Không đồng cảm với Nhân Dân, không đau nỗi đau của người Dân, của cuộc sống thiếu dân chủ, đi ngược xu thế thời đại, kẻ lạc lõng đã đứng giữa Quốc hội xưng xưng đặt điều vu khống những người Dân biểu tình bộc lộ ý chí bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ. Người biểu tình chỉ tập hợp ở công viên, không bước xuống đường cũng bị ông vu vạ là: xâm hại quyền tự do đi lại, quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân, xâm hại thu nhập chính đáng của những cửa hàng, xâm hại quyền được chăm sóc của công dân khi ốm đau, khi chuyển dạ sinh con, xâm hại hạnh phúc của công dân khi xe hoa không thể nhúc nhích vì tắc đường do biểu tình! Ông coi những cuộc biểu tình của người Dân khẳng định ý chí độc lập toàn vẹn lanh thổ là sự ô danh. Nhâng nháo xỉ nhục Nhân Dân: Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho sự ô danh, rồi nhân danh Đại biểu Quốc hội ông đòi: Tôi kính đề nghị loại bỏ luật lập hội và luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kì Quốc hội khóa XIII này!
Con người vượt lên trên thế giới động vật nhờ có tư duy. Có tư duy, con người có tư tưởng, có chính kiến, có thái độ chính trị và con người cũng có nhu cầu bộc lộ tư tưởng, chính kiến. Từng người bộc lộ tư tưởng, chính kiến bằng thái độ sống, bằng ngôn ngữ, bằng chữ viết, bằng báo chí, bằng tác phẩm nghệ thuật. Nhiều người cùng bộc lộ một tư tưởng, một chính kiến thì đó là biểu tình. Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền biểu tình là những quyền cơ bản của con người, của công dân ở xã hội dân sự. Thời giặc giã đe dọa độc lập dân tộc, bảo vệ độc lập dân tộc là mệnh lệnh tối cao của Tổ quốc và của trái tim mỗi người Dân. Dồn sức cho cuộc chiến đấu bảo vệ độc lập dân tộc, người Dân sẵn sàng tự nguyện từ bỏ những quyền cơ bản của con người. Đất nước bình yên trở về cuộc sống dân sự thì những quyền phổ thông của con người phải được nhìn nhận, mọi công dân phải được khẳng định quyền con người của mình. Tất cả các bản Hiến pháp Việt Nam từ thời chiến tranh đến thời hòa bình đều ghi nhận quyền biểu tình của công dân Việt Nam. Hiến pháp 1992, điều 69 ghi: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật. Người Dân có quyền biểu tình theo qui định của pháp luật nhưng chưa có luật cho người Dân thực hiện quyền đó thì Quốc hội phải làm luật. Bác bỏ luật biểu tình là vi phạm Hiến pháp đó, thưa ông nghị Đại biểu cho Dân mà lại lớn tiếng xỉ nhục Dân.
Từ giữa thế kỉ 20, dân chủ đã trở thành xu thế, thành đòi hỏi bức thiết của xã hội loài người, dân chủ là một tiêu chí quyết định của xã hôi văn minh, phát triển. Biểu tình là một ngôn ngữ của dân chủ. Người Dân bộc lộ thái độ, chính kiến với chính quyền bằng biểu tình là điều bình thường ở mọi đất nước có dân chủ. Đã sang thế kỉ 21 rồi mà vẫn bác bỏ luật biểu tình và vẫn dùng bạo lực trấn áp những người Dân biểu tình ôn hòa là một sự man rợ lạc lõng giữa thời đại văn minh. Đại biểu Quốc hội vu khống, lên án người Dân biểu tinh và bác bỏ luật biểu tình là một kẻ hủ lậu lạc lõng giữa thời đại dân chủ, văn minh, không thể chấp nhận ở một Quốc hội dân chủ, văn minh.
TRẢ LẠI DÂN CƠ QUAN QUYỀN LỰC CỦA DÂN
Với thành phần Quốc hội hơn 90% là đảng viên của đảng cầm quyền, hơn 90% là quan chức chạy sô từ cơ quan hành pháp sang cơ quan lập pháp, với những Đại biểu Quốc hội như vừa điểm mặt ở trên, Quốc hội khóa XIII là một sự thụt lùi lớn so với những Quốc hội khóa trước. Quốc hội khóa XIII đã kéo dài thêm sự xa cách giữa Quốc hội với người Dân, kéo dài thêm cả sự xa cách giữa Quốc hội với thời đại. Quốc hội đó lại được giao trọng trách quá nặng nề, lớn lao: Sửa đổi Hiến pháp và xây dựng Luật biểu tình! Người Dân còn hi vọng gì, chờ đợi gì ở Hiến pháp sửa đổi, ở luật biểu tình, sản phẩm của Quốc hội đó!
Con người Hành pháp đã chiếm gần hết ghế ở cơ quan Lập pháp. Đến khi làm luật, Quộc hội lại giao luôn cho bên hành pháp soạn thảo luật. Ngành nào làm việc gì sẽ soạn luật về việc đó. Ngành Thông tin quản lí báo chí thì soạn luật báo chí. Ngành văn hóa quản lí xuất bản thì soạn luật xuất bản. Công an phải đối phó với biểu tình thì soạn luật biểu tình... Chỉ riêng điều này đã cho thấy một nghịch lí: Luật không phải để bảo đảm quyền của người Dân, không phải vì đòi hỏi của xã hội dân sự mà chỉ để tạo ra công cụ mềm cho cơ quan công quyền cai trị Dân. Vì thế hầu hết các luật đều giành phần dễ dãi, giành không gian rộng lớn, giành lợi lộc và giành cả quyền uy cho cơ quan công quyền, đẩy phần khó, phần chật chội, thiệt thòi cho người Dân.
Một bộ luật đúng đắn phải triển khai những bảo đảm cụ thể của cơ quan hành pháp để người Dân được thực hiện những quyền mà Hiến pháp cho họ và ngăn cấm cơ quan công quyền xâm phạm, hạn chế quyền đó của người Dân. Nhưng thực tế luật của Quốc hội ta lại cho phép cơ quan công quyền tước đoạt mất những quyền của người Dân đã được ghi trong Hiến pháp. Hiến pháp cho người Dân quyền tự do báo chí (Điều 69, Hiến pháp 1992) nhưng Luật Báo chí lại cấm báo chí tư nhân là đã tước đoạt quyền tự do báo chí của người Dân! Dân gian có câu: Hồn Trương Ba, da hàng thịt. Dù xác người này mang hồn người kia nhưng vẫn còn cái xác để nhận ra đó là ai. Cơ quan lập pháp của ta mang cả hồn và xác của hành pháp nên chính cơ quan lập pháp lại làm ra luật vi phạm Hiến pháp để cơ quan hành pháp mặc sức lộng hành, vô hiệu Hiến pháp!
Thực tế lại cho thấy, bộ máy công quyền của ta vô cùng cồng kềnh, quan liêu, vô cảm và lười nhác. Việc gì quản lí khó khăn, rắc rối, phức tạp thì cấm béng, thế là yên! Việc gì phiền phức, dây dưa mất thời gian lại có liên quan đến cơ quan khác, liền đóng ngay con dấu khắc sẵn: Kính chuyển, đẩy sang cơ quan khác, thế là xong! Những đơn thư oan ức, đau khổ viết bằng nước mắt và máu của người Dân kêu cứu cơ quan công quyền cứ chạy vòng quanh đèn cù từ cơ quan này sang cơ quan khác, từ trung ương đẩy về địa phương, từ địa phương lại đẩy lên trung ương, vòng quanh bất tận!
Hơn 90% Đại biểu Quốc hội lại là những quan chức công quyền quan liêu, vô cảm, lười nhác đó thì Quốc hội vô cảm với thân phận người Dân, thì công quyền mặc sức lộng hành, thì người Dân bơ vơ, trần trụi trước sự lộng hành của quyền lực là đương nhiên. Những đơn thư viết bằng máu và nước mắt của người Dân gửi đến Quốc hội kêu cứu lại được các ông nghị, bà nghị lạnh lùng “Kính chuyển” như bên cơ quan công quyền. Người Dân thực hiện quyền biểu tình được ghi trong Hiến pháp để nói tiếng nói của lòng Dân Việt Nam trước việc giặc bành trướng ngang ngược xâm phạm lãnh thổ Việt Nam, bắn giết dân lành Việt Nam. Cuộc biểu tình của tinh thần yêu nước đã bị công an hung hãn đàn áp, thẳng tay hành hung. Người biểu tình bị đánh đập thô bạo, bị đạp vào mặt, bị bắt giam phi pháp, bắt không cần lệnh, thích bắt ai thì bắt, bị tước đoạt tài sản. Hiến pháp 1992, điều 71 ghi rõ: Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể. Công an ngang nhiên chà đạp lên Hiến pháp, ngang nhiên đạp tới tấp vào mặt Dân, ngang nhiên bắt bớ, đánh đập Dân hết lần này đến lần khác trong thời gian dài nhưng 500 Đại biểu Quốc hội đều lặng thinh! Thế mà 500 ông nghị, bà nghị đó vẫn tự nhận và vẫn được xưng tụng là Đại biểu của Dân!
Một Quốc hội như vậy làm luật biểu tình và luật biểu tình lại do bộ Công an, những người đã nhiều lần đàn áp, hành hung người biểu tình soạn thảo thì luật biểu tình rồi cũng chung số phận như luật báo chí mà thôi! Một Quốc hội như vậy đang hăm hở mang Hiến pháp 1992 ra viết lại thì tất cả các chương điều của Hiến pháp viết lại đều là điều 4 của Hiến pháp 1992 được diễn đạt bằng nhiều cách khác nhau mà thôi!
Hiến pháp là ghi nhận, là xác định cái bất biến của xã hội đầy biến động. Quyền lực của Nhân Dân là bất biến, là mãi mãi. Quyền lực của đảng phái, dù là đảng cầm quyền cũng chỉ nhất thời, cũng biến động với thời gian, với lịch sử. Điều 4 Hiến pháp 1992 là sự ngự trị của cái biến động ở vị trí của cái bất biến. Điều 4 Hiến pháp 1992 đã đưa quyền lực của đảng thay thế quyền lực Nhân Dân. Vì thế Quốc hội mới có gương mặt như Quốc hội khóa XIII!
Bao giờ Quốc hội mới thực sự là cơ quan quyền lực của Nhân Dân để người Dân được thực sự làm chủ đất nước mình, thực sự làm chủ cuộc đời mình? Ngước nhìn Quốc hội tôi lại có nỗi buồn như người con gái theo chồng xa quê nhìn về quê Mẹ, như nỗi buồn của người Việt phải bỏ nước vượt biên ra đi, từ chân trời tự do khắc khoải nhìn về quê Mẹ: Chiều chiều ra đứng ngõ sau / Nhìn về quê Mẹ ruột đau chín chiều. Quê Mẹ ta đấy mà không còn của ta nữa, không còn mang hồn ta nữa! Buồn lắm! Đau lắm!


Nhìn tấm hình minh họa đầy thuyết phục. Đảng CS có tài ru ngủ... cả Đại Biểu Quốc Hội!
Trả lờiXóaHai Tên đẹp lão Toe toét Cười ....Còn một Bầy em ngủ Gật Gà .... Rồi hai em Má Kề Má , Vai kề vai ..., Kéo Phì Phò .., Mỗi em đều có một giấc mơ Đỉnh cao TRí Tuệ riêng..., Một em chắc đang có sáng kiến..., Phải làm sao cho Dân Nghèo , Anh Giàu .., Một Anh ...Thì Mơ nhất định mình sẽ là một Con Kiến Vàng lạ nhất và Độc nhất , Độc hơn con kiến vàng của Bá Chổi nữa ..., Còn anh nữa đang mơ màng , nghĩ ra một sáng kiến kinh dị , là ra một quyết định , từ nay Cán bộ đi làm chỉ được mặc một cái quần xà lõn , nhưng phải mang giày bóng lộn, và cổ cột cái cà - vạt..., để tiết kiệm , dành tiền cho em ..ôm..., .., Đúng Là Quan Phụ Mẫu Thứ THiệt của Dân ...
Trả lờiXóaSÁT THỦ CHỦ HUÂN CHƯƠNG
Trả lờiXóa*
Hãy sát nhân khi nhân dân cho phép
Được giết người tổ quốc vẫn ghi công
Tảo ngoại xâm tẩy sạch đám MAO hồng
Diệt bành trướng bọn BẮC KINH , TRUNG cộng
*
Ông cha ta đã một thời vang bóng
Chống bắc phương ròng rả bốn ngàn năm
Xây giang sơn gấm vóc dựng VIỆT NAM
Bao xương máu tổ tiên từng bồi đắp
*
Nay vận nước đã đến hồi nguy cấp
Khắp nơi nơi kêu gọi giống TIÊN RỒNG
Hãy đứng lên hởi con cháu LẠC LONG
Diệt xâm lược lũ buôn dân bán nước
*
Có đành để sơn hà hồi bắc thuộc
Hùng khí đâu lại chịu nhục bây giờ
Đừng mãi nằm vớ vẩn với người thơ
Hãy tỉnh dậy buông nàng bằng bồng súng
*
TÂM THANH
Lưu manh, mất dạy, ăn nói hổn xượt vô nguyên tắc như Ông Nguyễn Sinh Hùng mà lên làm Chủ Tịch Quốc Hội là hết biết!.
Trả lờiXóaMột khi Lưu manh lên làm Lãnh Đạo, thì kẽ dưới cấp không là Côn Đồ mới là chuyện lạ, các bạn làm ơn chỉ ra cho Lú ai là người đang cho chúng ta nễ trọng, trong tập đoàn Lãnh Đạo của VN bây giờ, ngay cả 14 người trong BCT.
Lú nhìn quanh chỉ thấy toàn là lũ lưu manh không à!. Bạn nào tìm được ai là người tốt làm ơn chỉ giùm.
Cảm ơn,
Em Là Lú
Quốc Hội Việt Nam, phải gọi là Đảng CS hội thì đúng hơn.Vì tuyệt đại đa số
Trả lờiXóađều là Đảng viên CS,điều tất nhiên là sẽ bảo vệ quyền lợi cho Đảng...
Gia lap ra cai goi la "Quoc Hoi" de lua bip the gioi ma lanh tien cac hoi thien nguyen tai tro de phi da vinh than, cho tung dang vien cua dang cuop cua bon ban nuoc ma thoi.
Trả lờiXóaDân tộc Việt Nam không bao giờ chấp nhận đcs lãnh đạo đất nước. ĐCSVN là đảng cướp nước và hại dân tộc Việt Nam.
Trả lờiXóaNgười tốt Nhất bây giờ chỉ có Bà Bộ Trưởng Tên là Tiến hay KIến gì đó ..., Nhìn thấy bộ mặt đau Đái..Ý quên ..Đau Đớn của Bà Ngước lên nhìn bầu Trời Cao Trong xanh, có chim hót , Gió hú Và Mây Đu Đưa...., Và Bắt Bà con Nghèo Ngồi ngay ngắn Chụp hình.., Còn Bà Môi Đỏ Chót , Tóc Xù Xụ Đứng Ngỏng cổ cổ ra , để chụp ,cho ăn ảnh , và nhất lá ăn cái đôi môi đỏ nhọn...quên đỏ Mọng Như cái ...thôi làm ơn tế nhị một chút đi, Con gái mà thô lỗ quá khó chống lầy...
Trả lờiXóamấy ông nghị trông ngộ quá rớt rãi chảy đầy .lo cho dân đấy khổ ghê hề hề
Trả lờiXóaNghị gật Lú nhỉ ? Hội Đồng chuột .
Trả lờiXóasong chet mac bay
Trả lờiXóatien thay bo tui
ta danh mot giac da
dai bieu quoc hoi cua viet nam la the day cac ban nhin thay chua
Quốc hội khóa 13 này thì khỏi chê là một đàn khỉ đột diễn nhiều trò khỉ đáng xem cười ra nước mắt.
Trả lờiXóaCứ làm ngược những gì CP tuyên truyền mị dân là OK… he he he
Trả lờiXóaBố ngủ , Con Ngủ, Thằng Cu Tí cũng Gục luôn....
Trả lờiXóa"...quan chức Nhà nước được nhìn nhận ở vị trí quyền lực Nhà nước, ở hàm cấp trong hệ thống thang bậc công chức. Ông Phó Chủ tịnh phường. Ông Chủ tịch huyện. Bà Vụ phó. Ông Viện trưởng. Bà Bộ trưởng. Ông Thủ tướng. Ông Chủ tịch nước... Đó là những quan chức thực sự, những người được Nhân dân trao cho quyền lực điều hành bộ máy Nhà nước phục vụ Nhân dân...". Bác đã lầm, nhân dân chúng tôi không bầu cho cái lũ đó làm đại diện bao giờ. D0o1 là tàu cộng bầu và cộng sản tự phân chia quyền lực với nhau để vơ vét tham nhũng mà thôi. Chúng tôi không ngu mà bầu cái lũ chó đó.
Trả lờiXóaHiến pháp ghi; Quốc hội là cơ quan quyền lực nhất, rồi điều 4 lại ghi đảng cs là cơ quan lãnh đạo xã hội. Vậy ai cấp cao hơn, qui định tròng tréo mị dân rồi dẫn đế toàn trị, tham nhũng, độc tài.
Trả lờiXóaTổ chức của quốc hội Việt Nam hay là tay sai Bộ Chính Trị của Đảng Cộng Sản chính là tổ chức của bọn mafia là tên gọi chính xác nhất
Trả lờiXóaCái lũ thối tha đó chỉ là những con rối .Đơn cử như thằng hoàng VÔ phước.Chỉ có ăn tục nói khoác mà thôi!Chứ có ăn thua dì.
Trả lờiXóanhin mat cac dai bieu quoc hoi giong nhu bay khi o so thu
Trả lờiXóaCái QH của VN hiện nay giống như lúc nhỏ tôi chơi ... "nhà chòi" với đám bạn trong xóm, mày làm cái này, con kia làm ... vợ tao nghe, lát nữa mình làm đám cưới. Nghĩa là chỉ là chuyện con nít chơi nhà chòi!
Trả lờiXóaLúc là quan chức, lúc là đại biểu của nhân dân, chỉ có ở VN mới có kiểu quái thai như vậy. Nó được sản sinh từ cơ chế độc quyền toàn trị, mọi chuyện đều theo sự sắp xếp của cái gọi là đảng (cướp). Vì đảng có quyền trên hết, nó là 1 bóng ma khổng lồ trói đầu tất cả, nó hiện diện khắp nơi nhưng chẳng ai thấy mặt, nó mang đến những cái bất hạnh nếu ai ko chịu nghe lời nó. Trong thời kháng chiến còn có câu: cái này bác - đảng ko đồng ý, bác đâu - đảng đâu mà ko đồng ý? nó chỉ là của 1 thằng người cụ thể bằng xương thịt nhưng phủ cái bóng ma đó lên thì chẳng ai biết, dĩ nhiên ko phải ko biết, nó là ý của thằng bí chi bộ hay của thằng bí đảng uỷ nhưng nó đã phủ cái bùa Lỗ Ban "bác - đảng" lên nên chẳng ai thấy nó ở đâu.
"Tôi nói nhưng tôi không chịu trách nhiệm"
Đó là câu nói của 1 bí thư Huyện khi về làm việc với 1 đảng uỷ cấp xã về việc phải bỏ cho ông này ông nọ đậu trong kỳ đại hội đảng sắp tới. Có nghĩa là đảng sắp ai ngồi chỗ nào trước hết rồi, còn việc bầu cử sắp tới chúng ta chỉ việc "chơi nhà chòi" thôi.
Nhìn thấy mấy quan đại bự của dân ngủ sướng quá, nào máy lạnh, ghế ngồi êm ru, có người nói chuyện rù rù thì ... phê 1 cái cho nó sướng, mấy khi được ăn uống thoả thích, đi máy bay ra họp không tốn tiền và quan trọng là tối hôm qua có mấy "thằng em" chiêu đãi, rượu - mồi - gái ê hề nên giờ oải quá, tranh thủ lấy sức để tối nay tiếp tục "chiến đấu" chứ!
Em còn ít tuổi (nói theo chính trị, dưới 30) nhưng rất thích nghe chất vấn các phiên họp quốc hội. Thế nhưng từ khi Quốc hội khóa 13 thì em potai (tai nha, ko phải tay) vì nghe nó chán quá, nghe Bác Thăng mà em thích cũng phát mửa, còn mấy anh khác thì thôi rồi, như đục vào đít. Ngoài Ông Quốc ra Quốc hội khóa này không còn ai đáng tin mà gửi gắm nguyện vọng đâu, tốt nhất là em nghỉ xem, và em đã nghỉ từ lúc Bác Thăng trả lời lần 2. HẾT NIỀM TIN VÀO ĐẤT NƯỚC RỒI! Nếu em có cơ hội, em sẽ ra nước khác, ai chửi em phản quốc, hay phản động em xin nhận bằng cả con tim!
Trả lờiXóaHình ảnh nầy là hình ảnh mấy con heo hầm ở trong chuồng heo, chớ quốc hội gì mà mọi rợ vậy,chỉ biết ăn và ngủ như heo.Lủ súc vật nầy nhìn là muốn ói.
Trả lờiXóangồi cho có tụ vậy thôi , còn quyết thì các tay chóp bu quyết hết rồi,vậy cần tinh táo để làm gì
Trả lờiXóaLấy Ông Trương Tấn Sang làm thí dụ.
Trả lờiXóaCó lúc ông Ta là chủ Tịch nước.
Hô biến một cái Ông là Đại Biểu QH.
"Khò" một cái, Ông Ta quay đầu, chổng mông lại biến thành Ông Kẹ trong "Bộ Cài BCT 14 Vua"
Rõ ràng là Đảng Ta, có Trăm Tai Nghìn Mắt. Tội dân đen, phải làm Bò cho chúng cưởi!.
đảng cộng sản còn độc quyền cai trị thì quốc hội chỉ dựng lên cho có vậy tjhôi.
Trả lờiXóaQUOC HOI CUA DANG, DANG CHI DAN BAU, MOT LU NGHI GAT, KHONG CO CHI KHI DE LAM DAI DIEN CHO DAN.
Trả lờiXóaBầu cho cái lũ này làm đại biểu Quốc Hội bây giờ mới khổ thế này đây. Mấy ai dám gạch tên hết bọn này khỏi danh sách bầu cử. Các bạn thôn dân ở DLB chưa dám làm thì dân mình cũng chẳng ai dám.
Trả lờiXóaHôm 25/5 vừa rồi có lời kêu gọi không đi bầu cử và gạch hết tên chúng nó đi mà không biết các bác thực hiện thế nào mà chúng nó bảo trên 96% số phiếu hợp lệ. Nghe vãi...
@ Nặc danh 09;03 Cá nhân tôi thông cảm bạn! Trừ 2 chữ VIỆT NAM không ai và không bao giờ được phép phản bội, những chữ còn lại dài ngoằng đè chặn trên đầu trên cổ tên nước ta bạn có quyền phản đối.Tôi không thông thái lắm nhưng hình như Hiến pháp cho ta quyền đó. Ai đó biết hơn xin chỉ giáo giùm ! Xin cảm ơn trước!
Trả lờiXóaQuốc hội
Trả lờiXóa1. Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007:
- "Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân. Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn. Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm".
2. Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên:
- “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước... Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức. Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống. Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.
3. Nguyễn Khải, nhà văn, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS, đã viết trong “Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất”:
- “Ngôn từ là mặt yếu nhất trong các lãnh vực thượng tầng cấu trúc tại các nước xã hội chủ nghĩa vì lãnh đạo các nước đó dùng ngôn từ để che đậy... Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ. Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo”.
4. Nguyễn Văn Trấn, con hùm xám Chợ Đệm Mỹ Tho, Phụ Tá Bí Thư Đảng Ủy Nam Bộ (1944), Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974) thì nói huỵch tẹt theo lối nói Miền Nam VIỆT NAM CỘNG HÒA:
- "Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết". (Viết Cho Mẹ và Quốc Hội trang 345, nhà xuất bản Văn Nghệ, 1995)
5. Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói:
- “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”. Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”. “Ðảng (Cộng Sản) của mình đã phạm sai lầm có tính hệ thống mà không nhận ra được và không khắc phục được… Ðảng đã trở thành lực lượng cản trở dân chủ, tự do, cản trở sự phát triển của xã hội. Ðảng đã trở thành ông Vua tập thể, đã trở thành Ðảng trị… Ðảng đã trở thành lực lượng cản trở sự phát triển của xã hội, đã trở thành lực cản của sự phát triển tự do dân chủ của xã hội. Nói theo tinh thần của Marx thì cái gì cản trở sự phát triển là thối nát, là phản động.”
6. Sơn Tùng nói về những đảng viên của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam tham nhũng trong "buổi nói chuyện của nhà văn Sơn Tùng ngày 27/4/2001 tại Trường Cán bộ Quản lý Giáo dục Đào tạo":
- "Nhưng từ một phần tư thế kỷ nay, Đảng ta sa sút xuống đến mức không tưởng tượng nổi so với trước đây, nhân cách nhiều người cộng sản không còn. Nhân cách không còn, vì tham nhũng đến mức không thể chấp nhận."
Website http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang
t/g Phạm Đình Trọng nói rất đúng: "QUỐC HỘI KHÔNG MANG VÓC DÁNG NHÂN DÂN" và "NHỮNG ĐẠI BIỂU KHÔNG ĐẠI BIỂU CHO AI". Nếu không bắt buộc phải đi bầu hẳn chẳng có ai rỗi hơi đóng kịch đi bầu Đại biểu. Căm phẫn phải đóng trò dân chủ cuội hoài, người dân đang chờ cơ hội để đuổi lũ cai trị này về vườn. Ngày đuổi được bọn này về vườn sẽ là ngày vui mừng của toàn dân tộc VN ta.
Trả lờiXóaCoi hình thấy mấy quý vị ĐB Quốc hội ngủ trong hội trường không được thoải mái, tôi có đề nghị thế này: Thay vì làm ghế chỉ có thể ngồi được, tại sao không biến đổi tí chút là làm ghế có thể hạ xuống thành ghế nằm như ở bãi biển chẳng hạn. Như thế nếu có quý vị ĐB nào cảm thấy cần ngủ cứ việc hạ ghế xuống và ngủ thoải mái trong Quốc hội. Chỉ sửa lại một chút nhưng tiện lợi nhiều mặt, nói chữ là: Nhất cử đại tiện.
Hình: Thẩm phán Huỳnh Hồng Thắng - Phó chánh án Tòa án Nhân dân Thành phố Sóc Trăng, đảng viên nòng cốt của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam “đầu người nhưng óc heo,” đã bị bắt quả tang đang "âu yếm" nữ thuộc cấp trên võng trong quán cà phê sân vườn, 2011.
Trả lờiXóa( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/ThamPhanHuynhHongThangDangAuYemNuThuocCapTrenVong-2011.jpg )
Anh Nguyễn Văn Giàu (phường 6, Thành phố Sóc Trăng) bắt quả tang "ngài" Phó chánh án nằm ôm nữ vợ anh trên võng trong quán cà phê sân vườn đêm 2/11/2011. Anh chưa rút súng là may cho "ngài"! TRONG CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN, Tư Pháp có xử dân theo luật hay không? Luật gì? Mọi luật đều phải chịu thua LUẬT RỪNG? Tư Pháp có xử Thẩm phán - Phó chánh án Tòa án Nhân dân, đảng viên nòng cốt của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam “đầu người nhưng óc heo” "lấy" vợ người khác hay không?
Hình: Giường bà Nhi vợ ông Đồng Văn Mật mà Bí thư Đảng ủy xã Mỹ Phước Hồ Ngọc Chính (Sóc Trăng), đảng viên nòng cốt của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam “đầu người nhưng óc heo,” đã chui vào lúc nửa đêm.
( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/giuong-ba-Nhi-ngu.jpg )
Ngày 1/12/2011, trao đổi với VnExpress.net, ông Võ Minh Thủy - Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy Mỹ Tú (Sóc Trăng) - cho biết Bí thư Đảng ủy xã Mỹ Phước Hồ Ngọc Chính (Sóc Trăng) chui vào giường bà Nhi vợ ông Đồng Văn Mật (46 tuổi) ở xã Long Tân, huyện Ngã Năm (Sóc Trăng) vào lúc nửa đêm. Quá bức xúc, con trai ông Đồng Văn Mật dọa đánh thì ông Bí thư Đảng ủy Hồ Ngọc Chính thách thức: - “Tao là Bí thư xã Mỹ Phước, mầy dám đánh tao không?”
Hình: Phó Chánh Văn phòng tòa, thẩm phán Nguyễn Thanh Mộng, đảng viên nòng cốt của đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam “đầu người nhưng óc heo,” ra khỏi nhà nghỉ Tân Hải, phường 5, TP. Cà Mau, cùng người phụ nữ đã có chồng trong giờ hành chính, sáng 7/10/2011.
( http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/PhoChanhVanPhongToaThamPhanNguyenThanhMong-7-10-2011.bmp )
Tỉnh Cà Mau, Phó Chánh Văn phòng tòa, thẩm phán Nguyễn Thanh Mộng bị gia đình anh D, hành nghề chạy xe ôm, bắt quả tang và ghi hình đang ở cùng phòng trong nhà nghỉ Tân Hải (phường 5, TP. Cà Mau) với cô T.T.T, vợ anh D, sáng 7/10/2011. Giải trình sự việc với lãnh đạo cơ quan, ông Mộng lý giải vào nhà nghỉ để tư vấn pháp luật theo yêu cầu của vợ anh D. Trong khi đó, người phụ nữ “tố” bị ông Mộng ép vào nhà nghỉ, nếu không làm theo sẽ bị phát tán hình ảnh đang ôm hôn thẩm phán này.
Website http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang
Tội nghiệp cho những người trong ngành công an. Vất vả đêm ngày để cho Quốc Hội ngủ. Thương các anh lắm cơ!
Trả lờiXóaĐại biểu quốc hội VN hiện nay ,đa phần là nghị gật không đại diện cho nhân dân và cũng ko phải cơ quan quyền lực lập pháp tối thượng của ( tối cao pháp viện ) ...mà do đảng cs VN dựng lên làm lá chắn ,con bài giả hiệu tất cả mọi hoạt động của quốc hội... đều nằm dưới sự chỉ đạo của đảng cs VN ...nên QH VN phục vụ cho nhóm đảng cs trục lợi còn nhân dân ...không có chỗ đứng và quyền tự do dân chủ trong chế độ cs VN cai trị ...
Trả lờiXóaMột câu thôi, tuyệt vời
Trả lờiXóaCả họ tộc của Quan Nguyễn Tấn Dũng giàu sụ , Mời xem :
Trả lờiXóahttp://danlambaovn.blogspot.com/2011/12/thu-tuong-nguyen-tan-dung-bao-nhieu.html?utm_source=BP_recent
QUỐC HỘI NGỦ để “dân làm gốc" bần cùng như thế này đây :
CHỒNG NGHÈO PHẢI MỔ BỤNG VỢ TẠI NHÀ ĐỂ SINH CON,
ĐÀNH ĐỂ QUAN TÀI VỢ NGOÀI ĐƯỜNG ĐỂ QUYÊN GÓP TIỀN ĐƯA VỀ QUÊ,
Mời xem :
http://chhv.wordpress.com/2011/12/04/ph%E1%BB%8Fng-v%E1%BA%A5n-ls-nguy%E1%BB%85n-th%E1%BB%8B-d%C6%B0%C6%A1ng-ha-v%E1%BB%81-phan-quy%E1%BA%BFt-c%E1%BB%A7a-nhom-cong-tac-lhq-qua-cac-v%E1%BB%A5-b%E1%BA%AFt-gi%E1%BB%AD-d%E1%BB%99c-doan/
Mạo danh nhân dân, bầu cử là trò hề che măt thiên hạ, một lũ không thuộc "nhóm lợi ích" này thì thuộc "nhóm lợi ích kia"1 Hiện tại là cuộc đấu đá tranh ăn giữa chúng mà thôi, còn quyền lợi nhân dân Lao Động thì bỏ mặc! Vài ba nhân tố tích cực lên tiếng thì sao có thể át nổi những tập đoàn "nhóm" kia! Chỉ khổ cực nhất là NGƯỜI NÔNG DÂN hiện nay, vì họ không có điều kiện để biết điều gì đang xảy ra. Cần một cuộc CM Nông Dân hiện nay.
Trả lờiXóaBỨC ẢNH LÀ SỰ THỰC VỀ THỰC TRẠNG CÁC VỊ QUAN CHỨC, ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI VIỆT NAM!
Trả lờiXóaTrong các cuộc hội nghị, hội họp, khai mạc, bế mạc, hội thảo... của Quốc hội, Chính phủ, các cơ quan Nhà nước... ĐẠI BIỂU, QUAN CHỨC NGỦ GẬT LÀ CHUYỆN BÌNH THƯỜNG Ở HUYỆN.
Thậm trí trong các Festival, Hội nghành, Hội nghề, Hội diễn... múa may quay cuồng là thế, mà các vị lãnh đạo, đại biểu, quan chức ngồi hàng ghế đầu VẪN NGỦ GẬT(!?)
Nguyên nhân sâu xa bởi, họ đã BIẾT TỎNG NỘI DUNG bài phát biểu, bài thảo luận, bài tổng kết...
GIỐNG KỲ TRƯỚC, GIỐNG NĂM NGOÁI, GIỐNG MỌI KHI...(cộng trừ phần trăm quy định, hoặc mặc dù... tuy nhiên)
Cái gì cần tăng sẽ được tăng...
Phần trăm theo mục tiêu đề ra + 100% = Năm nay (CAO HƠN CÙNG KỲ...)
"Tăng trưởng GDP năm nay đạt được do tất cả các ngành, lĩnh vực đều đạt tốc độ tăng..."
Và cái gì cần giảm như lạm phát, đói nghèo... sẽ được giảm...
Phần trăm mục tiêu đề ra - % Năm ngoái = Năm nay(THẤP HƠN CÙNG KỲ...)
"Giảm tỉ lệ lạm phát và ổn định kinh tế vĩ mô... Việt Nam đã đạt được tăng trưởng bền vững đối với..."
Còn cái gì chưa thực hiện được sẽ là MẶC DÙ, ẢNH HƯỞNG, TUY NHIÊN... VẪN... THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP!!!
Chẳng cần làm ở lĩnh vực nào mà chúng tôi thuộc làu làu những câu trên, thậm trí thuộc cả tỉ lệ, phần trăm của từng lĩnh vực...(chỉ cần biết năm ngoái sẽ ra năm nay, năm nay sẽ ra năm... 2015)
TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU TRÊN CHÚNG TÔI ĐỀU NHÌN THẤY VÀ ĐƯỢC BIẾT Ở VTV4! Hehe
đại biểu quốc hội do đảng phân công . bởi mọi đại biểu khi ứng cử có bao giờ cam kết với cử tri đâu . hãy nhìn các đại biểu có tới 95% không bao giờ là đại biểu của dân . không nói lời của dân yêu cầu . toàn nói theo ăn theo chính phủ . cần bỏ quốc hội để đỡ tốn tiền , thời gian . người dân biết rõ rồi .
Trả lờiXóacác vị đến họp . rồi ngủ , gật . đến chán đuổi về chăn gà thôi .
Trả lờiXóa500 đại biểu ! A dua không ăn thua .
Trả lờiXóa500 đại biểu , chán như con gián .
một lũ ăn theo như con heo .
NOI HOOAI....Vay troiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Trả lờiXóaquoc hoi cung do dang cong san Nam Quyen thoi
Muon XO BO nhung cai Gia Doi + Giiann Xao + Tham Nhung & Tan Ac..?
Hay XOA BO cai che do cong san THOI THA nay
Do la Cach Toi Uu va DUY NHAT.Giuo nhan dan Viet Nam Thoat khoi cai .......NGHEO...TAT CA
ĐBQH do Dân bầu nhưng lại do Đảng đẻ thành ra không phải là quái thai mới lạ
Trả lờiXóaĐúng là ở VN ĐBQH là những người phá tiền của dân, vì tốn tiền bầu ra, tuyên truyền nhưng chẳng làm được gì cả, đúng là một lũ ăn hại.
Trả lờiXóahttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/11/111112_putin_presidency_meeting.shtml
Trả lờiXóaPutin tái tranh cử "không vì cá nhân"
Ở những nước tư bản xấu xa như Hoa Kỳ, Úc, Anh, những người chạy đua chức tổng thống hay thủ tướng thường phải lên tivi hoặc đi thăm dân chúng để vận động - hãy bầu cho tôi đi, tôi rất muốn làm tổng thống/thủ tướng - và nếu tôi được bầu thì tôi sẽ làm cái này cái này v.v... cho các bạn.
Và khi họ được bầu làm tổng thống hay thủ tướng rồi thì họ thường có lời cám ơn nhân dân và thường bày tỏ rằng đây là vinh dự của họ và thường hứa là sẽ làm hết sức mình để phục vụ nhân dân.
Còn ở những thiên đường cộng sản như Nga, Trung Quốc hay Việt Nam, mấy ông quan thường nói rằng thật ra họ không muốn ra làm quan đâu, nhưng mà vì nếu họ không làm thì không có ai có khả năng để làm nên họ mới ra làm thôi.
Ví dụ như vừa rồi, Putin nói rằng cái chức tổng thống ấy cho ông cũng không thèm đâu, nhưng mà ở Nga bây giờ thằng nào cũng dốt cả, chẳng thằng nào có tầm làm tổng thống, nên vì nhân dân mà ông phải ra làm. Nghe mà thấy thương cái ông Putin quá.
tôi nhớ linh mục nguyễn văn Lý đã kêu gọi tẩy chay bầu cử úp hụi từ năm 2007 lận mà nhân dân vn vẫn cứ đảng cử dân bầu thì ráng mà chịu thôi, âu cũng là trời hành mà thằng cs thì đâu có sợ trời sợ đất gì.
Trả lờiXóaráng mà tin theo mà sùng bái mà thờ cúng cái xác sáp thúi đó nữa đi còn khiên hắn vô chùa, nhà thờ nữa thì hết viết.
Cái vụ này nói cho gọn lại là nó giống như công đoàn và Ban thanh tra nhân dân ở một cơ quan nhà nước của CĐCS VN bây gờ í mà. Hai tổ chức này được Ban gám đốc chỉ đạo lập ra để bảo vệ quyền lợi chính đáng cho cán bộ công chức và người lao động.Nhưng thường những thằng này là Đảng viên và là tay chân của giám đốc và ở một cơ quan kia còn có cả một thằng Phó Giám đôc kiêm chủ tịch công đoàn nữa???.Nói chung đây là trò mị dân của một lũ thối nát,háo danh.tham nhũng đục khoát xương máu người lao động thôi,chúng nó chỉ đại diện và bảo vệ quyền lợi cho bè lũ chúng nó chứ đại diện gì cho người lao động.Khốn nạn thay cả một bọn mang mặt nạ người đội lốt thú,khi nào dân mình đập vỡ cái mặt nạ đó ra bọn nó cũng sẽ bị thiêu cháy như ma cà rồng trước ánh bình minh thôi.
Trả lờiXóaNÔNG ĐỨC MẠNH khi còn làm TBT đã ra lệnh bắt ông QUẮC - ông Huynh CA ...bắt nhà báo Nguyên văn Hải TT - Nhà báo Nguyễn việt Chiến TN ... điều tra và viết bài về vụ tham nhũng của PMU18 ...do con rẽ và con gái NÔNG ĐỨC MẠNH + thông gia dính vào vụ PMU18 này ...nên Mạnh chơi trò bẩn luật rừng ...Mạnh bị Nguyễn chí Vịnh dùng mỹ nhân ca ve bia ôm sập bẫy nên đành câm miệng khi Vịnh tung hoành vụ TC2 VÀ T4 ...Mạnh cho đàn em thịt Vỏ văn Kiệt vì có ý tưởng đổi mới cấp tiến ...không đi theo lệnh của cha già thân MAO ...Trung cộng
Trả lờiXóaSao lại là " ngước nhìn quốc hội" ? Đúng hơn là nên " Cúi (xuống) nhìn cuốc hội" vì thực sự chẳng đáng để ngước nhìn đâu tác giả ơi !
Trả lờiXóaỞ TRÊN GIỐNG TRỐNG PHẤT CỜ
Trả lờiXóaỞ DƯỚI NGỒI NGỦ TỈNH BƠ, LẠ KỲ !!!
ĐIỀM TRỜI MẠC VẬN ĐÓ THÌ
GIỮA THỜI QUỐC NẠN PHẢI GHI...NGỦ NGỒI
TRIỂN KHAI, KHAI TRIỂN ...THÔI RỒI !!!
SƠN HÀ TẠO PHÚC...HỞI ÔI....DÂN LÀNH !!!
HOAN HÔ ĐẠI HỘI HOÀN THÀNH !
NHIỆM KỲ CỦA ĐẢNG LƯU MANH KIỆN TOÀN....
Khong ai bau nhom ;
Trả lờiXóaLANH DAO & LU NGHI GAT BU NHIN HIEN NAY DAU ????...
DAY LA DANG CAM QUYEN BAU RA
VA PHAT CHO CAI GHE NGOI DE HAI DAN MA THOI ...????
LU UON HEN BAN BIEN DAO VA DAT CHO GIAC TAU
VA AC ON, PHAT XIT VOI NHAN DAN ...????
cac og nghi gat hehe
Trả lờiXóaKể ra tác giả ĐÌNH TRỌNG cũng rất công phu và tâm huyết với bài viết.Đúng là màn tuồng mà đcsvn biểu diễn qua tấm ảnh thật tuyệt vời,xuất sắc.Đúng như NGUYỄN KHUYẾN đã từng nói:"vua và quan chèo...khác chi thằng hề".Gía mÀ NGÔ TẤT TỐ NGUYỄN CÔNG HOAN VŨ TRỌNG PHỤNG ...sống lại cũng đành bó tay khi dựng hình tượng quan cs.Xin trích tạm cách gọi của NGÔ TÁT TỐ về cụ NGHỊ ngày đó:"hắn đến chốn quan trường chỉ có 2việc:NGỦ GẬT VÀ NGÁP VẶT.THỈNH THOẢNG HẮN NHÌN XUỐNG CHÂN XEM ĐOI HÀI CHÍ LONG ĐÃ MẤT CHƯA?"HẮN CÓ CÁI ĐỨC KHÔNG THÈM BIẾT CHỮ.Đấy là thời kỳ con người con hoang sơ.Nay là thời trí thức hóa toàn cầu ta càng cay đắng và xấu hổ cho dtvn.Nhìn vào từng bộ mặt cũng:"phinh phính nung núc những mỡ cũng phì nộn:"lại thêm cái thái độ:"nghị gật"thì sẽ hiểu dân sẽ được nương nhờ bóng :"quan phụ mẫu như thế nào"?Đêm đen 1màu đen đặc sệt:"nướng dân đen và vùi con xuống hầm tai họa"Đúng là trúc nam sơn không ghi hết tội.Nước đông hải không rửa hết mùi!!!?
Trả lờiXóa