Nguyễn Hưng Quốc - Từ những tiết lộ ấy, người ta mới biết cái gọi là việc tiến thân bằng “chính đôi chân của mình” của Nguyễn Thanh Nghị chỉ là một huyền thoại. Một việc nhỏ mà đã thành huyền thoại như vậy, huống gì là việc lớn. Người ta không tin ông Nguyễn Tấn Dũng nghĩ cũng phải...
Từ sau buổi trả lời chất vấn trước Quốc Hội vào ngày 25/11, tên tuổi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất hiện tràn lan trên vô số các phương tiện truyền thông đại chúng bằng tiếng Việt. Báo chí chính thống nhắc đến ông, đã đành. Các trang web và blog phi chính thống, thường được mệnh danh là lề trái, cũng nhắc đến ông với một mật độ dày đặc. Hầu như tất cả đều tập trung vào hai sự kiện chính: Ông công khai tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như toàn bộ hải phận Việt Nam, hơn nữa, còn công khai dùng chữ “dùng vũ lực đánh chiếm” để chỉ sự hiện diện của Trung Quốc trên Hoàng Sa và một phần Trường Sa từ năm 1974 về sau. Sự kiện thứ hai là việc ông đề nghị Quốc Hội bàn luận và thông qua luật biểu tình.
Bình thường, hai sự kiện ấy đáng lẽ chỉ nhận được lời khen. Đó đều là những việc cần làm và phải làm. Hơn nữa, cần làm và phải làm từ lâu rồi. Tuy nhiên, từ kinh nghiệm của người Việt Nam, những lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng đã gợi lên rất nhiều hoài nghi và tranh cãi. Có hai lý do chính.
Thứ nhất, người ta thấy rõ đó là một trò chính trị (politics) chứ không phải chính sách (policy). Thường, ranh giới giữa hai lãnh vực này khá mơ hồ và hay trùng lấp lên nhau. Nhưng chúng vẫn là hai. Không hiếm lãnh tụ, để theo đuổi một chính sách có lợi cho quốc gia trong dài hạn, đã chấp nhận thách thức dư luận và đối đầu với mọi rủi ro, nghĩa là chấp nhận đi ngược lại các quyền lợi chính trị. Ngược lại, cũng không hiếm lãnh tụ, tung ra hết chính sách này đến chính sách khác, như bươm bướm, chỉ chứa toàn những sáo ngữ trống rỗng, chỉ cốt để mị dân chứ không hề dẫn đến một hành động và một kết quả cụ thể nào cả. Trong trường hợp đó, chính sách chỉ là một chiêu bài. Và chính trị là yếu tố chủ đạo. Nhưng khi chính trị bị tách rời khỏi chính sách, nó chỉ còn là một trò xiếc.
Thứ hai, người ta không tin vì người ta đã bị lừa bịp quá nhiều. Người ta nghe những lời hứa hẹn tốt đẹp quá nhiều. Chống tham nhũng. Giảm lạm phát. Phát triển kinh tế. Điều tra những công ty thua lỗ và có dấu hiệu bất minh. Nâng cao giáo dục. Mở rộng dân chủ. Toàn là những lời nói. Hiện thực: Không có gì thay đổi cả. Khoảng cách giữa lời nói và việc làm xa nhau quá. Vời vợi.
Một ví dụ cụ thể và gần gũi nhất là chuyện liên quan đến Nguyễn Thanh Nghị, con trai trưởng của Nguyễn Tấn Dũng.
Nguyễn Thanh Nghị mới 35 tuổi, ủy viên dự khuyết Trung ương đảng, vừa được bổ làm thứ trưởng Bộ xây dựng.
Ở đây, có hai điều cần được nói ngay: Một, việc bổ nhiệm một người còn trẻ tuổi như vậy không có gì bất thường, nếu không muốn nói là điều đáng khuyến khích. Hai, so với nhiều cán bộ lãnh đạo, Nguyễn Thanh Nghị dù sao cũng là người có học thực sự: ông tốt nghiệp tiến sĩ về kỹ sư kết cấu ở đại học George Washington, Mỹ chứ không phải từ một lớp chuyên tu ở Việt Nam hay mua một cái bằng dỏm nào đó trên internet.
Tuy nhiên, bên cạnh hai điều đó, có hai điểm khác cũng cần được nhấn mạnh. Thứ nhất, ông chưa hề có kinh nghiệm gì về quản lý chính quyền. Chức vụ cao nhất của ông là phó Hiệu trưởng trường Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh. Từ một trường đại học lên một bộ, sự khác biệt không phải chỉ ở quy mô mà còn ở bản chất, giữa quản lý và lãnh đạo. Bản thân ông Nguyễn Thanh Nghị, lúc mới được lọt vào danh sách ủy viên dự khuyết Ban chấp hành Trung ương đảng, cũng tuyên bố là chưa sẵn sàng chuyển công tác: “Tôi nghĩ làm chính trị không đơn giản. Trước mắt mình phải làm tốt công việc hiện tại [...] tôi chưa có ý định chuyển công tác, chỉ muốn được làm chuyên môn.”
Thứ hai, quan trọng hơn, con đường thăng quan tiến chức của ông được dệt đầy huyền thoại. Nhớ, cũng trong thời gian ông mới được bầu vào ủy viên dự khuyết Trung ương đảng, báo chí chính thống thường đăng tải những loạt bài nhằm đánh bóng ông như một thanh niên đầy tinh thần tự lập. Chẳng hạn, trong lúc bố mẹ ông ở Hà Nội, ông một mình ở Sài Gòn. Suốt thời gian học đại học, không có ai, kể cả bạn học và thầy cô giáo, biết ông là con trai trưởng của Thủ tướng. Trong đời sống hàng ngày, ông không khoe. Chỉ đến khi,
“một ngày nọ, thầy hiệu trưởng nhà trường bất ngờ nhận được điện thoại của một đồng chí lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo. Đồng chí lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo yêu cầu Ban giám hiệu cho biết kết quả học tập, rèn luyện của cậu sinh viên là con một cán bộ lãnh đạo cao cấp của Chính phủ. Lý do đơn giản vì có lần, trong cuộc trò chuyện thân mật, đồng chí cán bộ cao cấp của Chính phủ với tư cách một “phụ huynh” đã “ngỏ ý”: “Tôi bận công tác, mong nhà trường giúp đỡ, theo dõi, quản lý “thật chặt”, sợ cháu hư hỏng”.
Lúc này, Ban giám hiệu mới giật mình, không biết cậu sinh viên ấy là ai? Mấy năm liền, chưa thấy nói thông tin có con trai của một cán bộ cao cấp Chính phủ học tập ở trường mình. Ban giám hiệu yêu cầu Bí thư Đoàn trường, người gần gũi nhiều sinh viên nhất cung cấp thông tin, cô bí thư cũng chỉ biết lắc đầu. Tra cứu toàn bộ hồ sơ sinh viên, người ta mới tìm ra Nguyễn Thanh Nghị, khi đó đã là sinh viên năm thứ ba của nhà trường.
Nhưng cũng phải mất mấy ngày đối chiếu mới tìm ra Nghị, vì trong hồ sơ, anh khai rất khiêm tốn, không hề nêu cụ thể chức vụ, đơn vị công tác của ba mình. Một điều rất bất ngờ là toàn thể lớp học, thầy cô, bạn bè đều không biết Nghị là con đồng chí cán bộ cấp cao nọ, nhưng ai cũng biết Nghị là một sinh viên học tập giỏi, có đạo đức tốt, nhiệt tình với các phong trào tập thể.
Khi người ta “phát hiện” ra anh là con đồng chí cán bộ cấp cao thì cũng là thời điểm anh vừa vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam – một vinh dự mà anh đã phấn đấu, giành được bằng chính đôi chân của mình chứ không phải “dựa bóng” của ba.”
Đọc những câu chuyện như thế, người ta dễ nghĩ Nguyễn Thanh Nghị là một thanh niên hoàn toàn tự lập, hay nói theo lời bài báo vừa dẫn, một kẻ muốn thành công bằng “chính đôi chân của mình chứ không phải ‘dựa bóng’ của ba”.
Thế nhưng, hầu như cùng lúc, nhiều tin tức khác được tiết lộ cho thấy đằng sau Nguyễn Thanh Nghị bao giờ cũng có “bàn tay” của Nguyễn Tấn Dũng. Có lúc, ngay cả khi có bàn tay của Nguyễn Tấn Dũng thò vào, ông cũng thất bại. Lần thứ nhất là vào tháng 10 năm 2010, trong cuộc bầu cử Thành ủy viên tại kỳ đại hội đảng bộ thành phố Hồ Chí Minh lần thứ 9, Nguyễn Thanh Nghị chỉ nhận được có 17 phiếu trên tổng cố 400 phiếu bầu, tức chỉ được có hơn 4% số phiếu. Dĩ nhiên ông rớt. Bình thường, những người không phải ủy viên thành ủy hay tỉnh ủy không hy vọng gì vào Trung ương đảng. Nhưng Nguyễn Tấn Dũng vẫn cố thu xếp, thông qua sự đề cử đặc biệt của Bộ chính trị. Kết quả, Nguyễn Thanh Nghị cũng chỉ được 2/15 phiếu. Một trong hai phiếu bầu ấy chắc chắn là của Nguyễn Tấn Dũng. Thua ở cửa địa phương và Bộ chính trị, Nguyễn Tấn Dũng đi vào một cánh cửa khác: Trung ương đảng, nơi thế lực của ông rất mạnh. Lần này, Nguyễn Tấn Dũng thành công. Và Nguyễn Thanh Nghị trở thành ủy viên dự khuyết, một bậc thang cần thiết để ông trở thành thứ trưởng.
Tất cả những sự kiện trên, nhờ những tranh chấp ngấm ngầm trong nội bộ đảng Cộng sản, đã được tiết lộ ra ngoài, đăng tải trên rất nhiều diễn đàn thuộc “lề trái” ở trong nước.
Từ những tiết lộ ấy, người ta mới biết cái gọi là việc tiến thân bằng “chính đôi chân của mình” của Nguyễn Thanh Nghị chỉ là một huyền thoại.
Một việc nhỏ mà đã thành huyền thoại như vậy, huống gì là việc lớn.
Người ta không tin ông Nguyễn Tấn Dũng nghĩ cũng phải.

Ai hơi đâu mà tin thằng 3 D, chuyện thằng Nghị qua các cuộc bầu bán từ địa phương tới Trung ương cho thấy rỏ sự LỐ BỊCH của đảng, đảng thực sự chỉ là một nhóm người. Nghị giống như một đứa trẻ , mới tập đi, đi chưa rành, ko qua nổi bầu bán ở địa phương, chứng tỏ sự yếu kém non nớt, chạy thì té lên té xuống (bầu bán ở Trung Ương lần thứ hai), nhưng lại ĐOAT HUY VÀNG CHẠY QUỐC GIA! Ai cũng phải bật cười, nhưng cười to nhất là 3D, nó cười: Bọn bây chỉ được cái nỏ mồm, chơi trò DÂN CHỦ, tao cứ chơi trò ĐỘC TÀI, tao vẫn cứ thắng, bọn bay cả cái đảng ngớ ngẩn cùng đám dân đen LÀM GÌ ĐƯỢC TAO? Một thách thức mà toàn dân Việt đang hèn nhát cúi đầu?????
Trả lờiXóaĐúng là lố bịch thật - hơn 3 triệu đảng viên mà phải chấp nhậ sự lố bịch như thế thì quả là không thể chấp nhận được
Trả lờiXóaanh dũng có lắm mưu cao
Trả lờiXóachuyện đề chuyện cử xếp vào chỗ quan
con anh kém đức tài hàn(hèn)
nhưng nhờ có bố hiên ngang cầm quyền
đảng ta mắt kém vì tiền
ba dê chi đẹp con nên chức rồi
lắm tiền quyền cũng thế thôi
hỏi khi xuống lỗ để đời chuyện chi
thời nào cũng sẽ qua đi
tiếng lành tiếng ác tuyệt ty tông nòi
ba dê thất thế ai ơi
thì con thanh nghị cũng rơi chức quyền
khôn ngoan dẹp bỏ búa liềm
thì dân sẽ để được yên họ hàng
bằng không nhà cửa toan hoang
hết thời cộng sản diêm vương đến tìm
CHUYEN NHO NHU CON THO! cua 3D
Trả lờiXóaLời nói bất hủ của Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu "Đừng nghe những gì CS nói,mà hảy nhìn kỷ những gì CS làm"chúng hảy luôn cảnh giác với lời nói,và việc làm của họ!
Trả lờiXóaĐúng rất tuyệt"đảng cứ thiên tài và nhân dân cứ dân chủ tuyên truyền và bày la liệt khắp nơi.Còn tao có ngón độc tài ma pia"chúng mày 86triệu dân mở to mắt xem vai diễn của tao của gia đình tao.Đúng chúng mày chỉ võ mồm thôi.Chúng mày là kiếp trâu ngựa là thứ thiêu thân cho trò tiêu khiển của tao của đảng này mà gđ tao đang khuynh loát tất cả.Đau thương nhục nhã và hèn cho cả 1dtộc.Tấn tuồng đã lộ rõ rồi"ngu giốt gian manh xảo trá độc địa tần ác vô nhân tính"Chưa bao giờ lịch sử dtộc lại bi thương như lúc này!"Nhân tài trung kiên chúng tù tội chúng thủ tiêu.Dân đen con đỏ chúng ức hiếp đàn áp.Tài sản của nhà nước chuyển vào tay cha con nhà nó cả"NO LỆ TRONG THỜI KỲ đảng trị đảng lạ HOM NAY"!!!!
Trả lờiXóatin lam sao duoc ma tin, xua co cau tin bom mat bo ,tin ban mat vo nam co mot minh ,tin cs nhu tin vao ke cuop vay
Trả lờiXóaLỘ nguyên hình là một kẻ cơ hội - quyền lực lại tập chung vào những kẻ cơ hội là một đại họa cho quốc gia
Trả lờiXóa"""Khi người ta “phát hiện” ra anh là con đồng chí cán bộ cấp cao thì cũng là thời điểm anh vừa vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam"""
Trả lờiXóacái này chắc chắn là nói xạo! trước khi kết nạp thì phải mất vài tháng để làm lý lịch và chi bộ sưu tra lý lịch đầy đủ nội ngoại của đối tượng. Sau đó gửi lên Quận ủy cho ý kiến. Như vậy phải đến khi VỪA kết nạp mới biết là con ông Dũng thì đánh bóng quá xạo hết chỗ nói!
he..he!!
Bác Tổng Mạnh luôn nói về đạo đức cho thế hệ trẻ
Trả lờiXóanguyễn tấn dũng luôn chống tham nhũng, cơ hội, gỉa dối
VN mấy chục năm nay đầy rẫy thằng nâng bi,bồi bút.
Trả lờiXóaCó bloger đã viết khóa học, lớp học đại học của Nguyễn Thanh Nghị thành chính quy là chuyện không bình thường rồi.Lãnh đạo trường ĐH kiến trúc TPHCM mừng hơn bắt được vàng khi NTN vào trường này,mọi ngón nghề nịnh được đem ra thi thố(cũng may NTN không dính đến ma túy như con của nhiều vị khác)vì vậy NTN mới tiến nhanh như vậy.Tác giả NHQ còn ngây thơ quá khi so sánh công việc quản lý trừơng ĐH và Bộ XD là khác nhau để nói rằng Nghị không thể làm tốt lãnh đạo bộ XD được.NTN từ bí thư đoàn trường lên hiệu phó cũng chẳng biết có làm được hay không vì vậy không nên bàn việc Nghị lãnh đạo bộ thế nào.Họ đưa lên làm gì mà chẳng được,có danh là UVTW mà.Ngay đến chức thứ trưởng bộ XD cũng chỉ là tạm mà thôi.
Theo tôi được biết là việc bầu Nghị UVTW phải qua ĐH với cả ngàn đại biểu(mà các vòng trước Nghị 2 lần không được),thế mới biết thế lực của NTD hiện nay mạnh như thế nào.Nhưng chả ai nói trước được điều gì...
Sao Nguyễn Hưng Quốc kêu ca vậy. Dù sao VN củng còn dân chủ hơn Bắc Triều Tiên mà.
Trả lờiXóaNguyễn Hưng Quốc phải cảm ơn Cộng sản và Bác Hồ chứ. Vì không có họ sao Nguyễn Hưng Quốc trở thành Việt Kiều được.
Chủ tịch HCM muôn năm !
Đảng CSVN quang vinh muôn năm .
Đời đời nhớ ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.
Chủ-nghĩa Mác-Lênin:
Bách-chiến Bách-thắng – Vô-địch
===================
Uncle Slam là Em Uncle Hồ
Bác Quốc ơi, Việt Nam đang ở trong "giờ thứ 25" người có tài có trình độ như bác không nên phí tâm vào những chuyện "nhỏ như con thỏ" này.
Trả lờiXóaTập trung tâm trí ủng hộ đồng bào trong nước xóa đi cái đảng cs vô tài bất tướng, hại nước hại dân này đi, lúc đó những con người " đi lên bằng chính bàn chân của mình" mới có đất dụng vỏ và những kẻ "dựa bóng, dù che" sẽ tự nhiên bị loại bỏ.
Rất tâm đắc với phần phân tích "chính trị" và "chính sách" của bác.
Một khi chính trị và chính sách đối chọi nhau thì chính đó là con đường đi đến nghĩa địa của một người làm chính trị. Con đường của ông Nguyễn tấn Dũng.
Cái tội của báo chí đảng là 'bốc thơm' từ những cái xác đã rửa thúi thành thử nó có mùi khăm khẳm khó ngửi. Nguyễn Thanh Nghị đã đi bằng 'đôi chân của ba mình là Nguyễn Tấn Dũng', điều đó cả nước từ đứa con nít cho tới ông già sắp xuống lổ đêu thấy, vậy mà bằng ngòi bút 'vô sỉ', những tay văn nô, bồi bút vẫn 'bốc thơm' được, phải nói là tài thật.
Trả lờiXóaChính những huyền thoại này của gia đình Nguyễn tấn Dũng là điều kiện ắt có và đủ để nhà nước CHXHCNVN cáo chung .
Trả lờiXóaĐây là điều kiện rất đáng mừng để chế độ cs trình làng cái dối trá Nguỵ dân chủ , vì dân tộc ra trước Đảng ta và quần chúng
thằng cha phá nát cái đất nước này , bây giờ lại đưa thằng con phá nữa thì mấy mà tan nát đất nước này . vinasin vỡ nợ , các tập đoàn trên đà phá sản
Trả lờiXóaĐãng viên bây giờ cũng mũ ni che tai thôi , hoặc ngậm miệng ăn tiền. tiếng nói của họ mà bây giờ xã hội hay dùng < chả là cái đinh rỉ gì>
Trả lờiXóatin the deo nao duoc Nguyen Tan Dung, boc phet tren troi duoi bien. tuyen bo voi noi ve chu quyen the cung chi de quay ti-vi cho dep ti thoi. chang bao gio no lam duoc cai gi cho nhan dan ca dau, vinasin, boxit taynguyen, ngan hang, doanh nghiep nha nuoc, tham nhung. khong duoc viec gi ra hon ca. gio them " luat bieu tinh" voi "chu quyen hoang xa" nua thi da lam sao. khi no ha canh an toan voi day du de tu va con chau ke ngoi, no noi thang toet ra la: " chuyen tam phao ay ma". toi hi vong rang luc day no khong noi " tao noi gi chung may cung tin ah? chung may ngu thi can cu ma chet di!"
Trả lờiXóabo thang cu no chu!
".... lo chi viêc ấy mà lo
Trả lờiXóakiên trong miêng chen co bò đi đâu...
cha con hắn sẽ chung một ống công thôi!