Những tiếng gọi bạn thống thiết dưới màn sương

Phương Bích - Trong buổi sáng âm u của vùng sơn cước, tôi cầm ô đứng dưới làn mưa bụi dày đặc nhìn vào bên trong khu trại qua hàng rào sắt. Đằng xa bác Phan Trọng Khang cùng Ngô Duy Quyền đầu trần đang lững thững trong mưa đi bộ đến bên tôi. Cả ba chúng tôi đứng yên lặng bên nhau, cùng nhìn đau đáu vào bên trong, hy vọng dẫu chỉ một lần, được nhìn thấy Bùi Hằng từ xa. Chỉ sau dăm phút, nhác trông thấy ba bóng người đi qua khu nhà để xe, tôi và bác Khang căng mắt nhìn, đoán già đoán non không biết đó có phải là Bùi Hằng không. Rồi Quyền chợt kêu lên thảng thốt:

- Chị Bùi Hằng kia rồi!

Không biết có đúng hay không, nhưng tôi cũng bắt đầu kêu lên theo, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:

- Hằng ơi! Hằng ơi! Hằng ơi! Phượng đây! Bác Khang đây! Quyền đây! Hằng ơi!...

Cả bác Khang và Quyền cũng kêu lên gọi Bùi Hằng. Tôi thấy Bùi Hằng dừng lại, cúi xuống nhìn ra ngoài đường qua những tán cây. Cô ấy giơ cả hai tay lên. Chúng tôi gọi liên tục, không biết nói gì, chỉ gọi mỗi tên cô ấy. Mọi người đang đứng từ xa, thấy chúng tôi gọi tên Bùi Hằng liền tất tưởi chạy đến, nhưng họ đã đưa Bùi Hằng đi khuất vào bên trong rồi. Những người không được nhìn thấy Bùi Hằng đều vô cùng nuối tiếc, nhưng rồi lại tự an ủi rằng sẽ lại được nhìn thấy cô ấy khi trở ra.

Ảnh Facebook Nguyễn Lân Thắng
 Tôi không nhớ mình có khóc hay không, nhưng bác Khang nói thấy những giọt nước mắt trên mi tôi. Chỉ biết rằng giây phút được nhìn thấy Bùi Hằng dẫu có cách xa hàng trăm mét và bị ngăn cách bởi hàng rào sắt và những rặng cây, nhưng cũng đủ khiến cho tôi xúc động biết chừng nào. Trời Tam Đảo vẫn mù mịt sương giăng, chúng tôi hết đứng lại ngồi, đếm từng giọt thời gian trôi. Hơn 11 giờ, đoán chừng sắp hết giờ thăm nuôi, tất cả chúng tôi lại kéo nhau ra đứng bên hàng rào sắt ngóng đợi. Thấp thoáng thấy bóng người đi ra từ khu nhà thăm nuôi, chúng tôi bắt đầu lấy hết sức gọi thật to:

- Hằng ơi! Chị Hằng ơi! Cô Hằng ơi! Bác Trai đây, chị Hiền đây, T30 đây, Phương đây...

Những tiếng kêu, tiếng gọi như vỡ òa ra trong niềm sung sướng, sau ngần ấy ngày đằng đẵng cách biệt. Dường như Bùi Hằng dùng dằng không muốn đi tiếp, cứ cố nán lại và cúi xuống nhìn ra ngoài. Thế là họ không cho Bùi Hằng đi qua khu nhà xe nữa mà bắt lộn trở lại. Dẫu không nhìn thấy bóng dáng cô ấy nữa, nhưng chúng tôi vẫn không ngừng gọi tên cô ấy. Lân Thắng lấy hết sức gào to:

- Chị Hằng giữ gìn sức khỏe nhé.

- Ừ!

Cô ấy trả lời đấy! Mọi người sung sướng bảo nhau.

Trong mỗi trái tim bạn bè đều thổn thức một niềm thương cảm khôn nguôi với người bạn đang bị giam hãm bên trong hàng rào sắt kia. Những cánh hoa đào đem đến cho Bùi Hằng bị trả lại dường như cũng héo úa. Trên chặng đường về, tôi mới có thời gian để nhớ lại giây phút khi nhìn thấy bóng dáng Bùi Hằng. Lúc này mới có thời gian để cho nước mắt rơi. Bùi Nhân nói thấy mẹ đang khóc khi bước vào nhà thăm nuôi. Có lẽ cũng như chúng tôi, sau ngần ấy ngày bị giam cầm, mới được nhìn thấy nhau, làm sao không khỏi rơi nước mắt? Tôi đoán đêm nay trong trại giam (chúng tôi gọi cái cơ sở giáo dục đó là trại giam), hẳn nước mắt Bùi Hằng vẫn chưa ngừng rơi.

Có lẽ trong lịch sử của cái trại giam này chưa từng có một cuộc thăm nuôi nào xúc động đến thế. Liệu những tiếng gọi bạn thống thiết qua hàng rào sắt kia có lay động được chút tình thương yêu đồng loại nào, trong tâm hồn những con người đang cai quản ở cái trại giam này hay không? Tôi gạt nước mắt nghĩ: ác gì mà ác thế? Chỉ có nhìn nhau thôi mà cũng không cho người ta nhìn nhau. Ác gì mà ác thế không biết!

Phương Bích

29 Nhận xét

  1. Ác ôn - Phi nhân tính - Lừa đảo - Lưu manh là những đức tính quý báu được trui rèn qua bao năm tháng đấu tranh để tôi luyện thành bản chất của Đảng Cộng Sản Việt Nam chúng ta. Chị Bích đừng ngạc nhiên hay ta thán nhé. hô...hô...

    Trả lờiXóa
  2. Chị Phương Bích: Chúng tôi bắt đầu lấy hết sức gọi thật to:
    - "Hằng ơi! Chị Hằng ơi! Cô Hằng ơi! Bác Trai đây, chị Hiền đây, T30 đây, Phương đây...".

    Vâng! Tôi tin chắc rằng tiếng gọi của quý anh chị Bùi Hằng nghe, và chẳng những, Bùi Hằng mà còn đồng bào cả nước nghe theo tiếng gọi của quý anh chị nữa.
    Cố gắng lên quý anh chị ơi. Đất nước sắp đến giờ lật trang sử mới. Chúng tôi luôn sát bên cùng quý anh chị.

    NHL

    Trả lờiXóa
  3. Người Miền Namlúc 07:16 15 tháng 1, 2012

    Thiệt là tàn nhẫn, hãy đạp đổ chế độ này đi các anh chị cô chú bác Hà Nội ơi. Chế độ này tồn tại càng lâu, con người càng mất nhân tánh. Rất mong 1 ngày nào đó qúy vị lấy hết can đảm viết lời hiệu triệu "đứng lên đáp lời sông núi", nội dung rõ ràng rằng: mọi người hãy đứng lên lật đổ chế độ, nhà nước CHXHCN này 1 lần cho xong.
    Cách đây 1 năm công an Sài Gòn có thẩm vấn tôi tại quận 1, tụi nó nói thẳng với tôi rằng: "giờ này các anh chưa mạnh nên các anh giả bộ viết kiến nghị, góp ý v.v... hoặc là kêu gọi không bạo động. Chúng tôi biết rõ mục đích cuối cùng của các anh là muốn lật đổ chúng tôi... Hiện tại, chúng tôi để cho các anh nói, các anh viết mà chưa bắt hết các anh, vì chúng tôi biết các anh còn sợ chúng tôi nên không dám nói thẳng là chống chúng tội" Đó là những lời tuyên bố thẳng thừng của ít nhứt là 15 thằng cán bộ khi chúng nhốt tôi ở SG. Với những suy nghĩ đó tụi cầm quyền lúc nào cũng nghĩ là ta sẽ lật đổ chúng, cho nên tôi hy vọng 1 ngày nào đó chúng ta mạnh dạn viết đúng như nhà cầm quyền suy nghĩ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hãy làm cho Giấc mơ Hy vọng thành Sự thật.Trí tuệ và lòng yêu nước sẽ là võ khí chống lại CS ...

      Xóa
    2. thấy sao nói vậylúc 08:01 15 tháng 1, 2012

      Bạn chọn tên nào cũng được nhưng chọn tên Lạc Long Quân thì hoàn toàn không thích hợp , nói ít mong bạn hiểu .

      Xóa
    3. Chúng ta thấy có nhiều nhân sĩ trí thức bị buộc tội lật đổ, thì có nghĩa là nhiều gia đình, anh em bè bạn của họ và những người chịu ảnh hưởng bởi nhân cách của các nhân sĩ trí thức này cũng sẽ muốn lật đổ. Một chế độ, một nhà cầm quyền mà có đông đảo người dân muốn lật đổ thì có nghĩa là nó xứng đáng bị lật đổ. Xứng đáng thì ta làm thôi, vì lật đổ chính quyền vốn là quyền cơ bản của dân.
      Chúng nó đã sẵn sàng vũ trang để chơi với dân một trận chiến cuối cùng rồi đấy. Chỉ có điều, đến phút cuối cùng thì chúng nó còn được mấy mống đi với nhau thì đó là ẩn số. Ẩn số x này chạy tới không khi có thêm nhiều tiếng súng Đoàn Văn Vương thức tỉnh mọi người, không chỉ thức tỉnh lương tâm, mà còn vì hiểm họa một ngày nào đó chính bản thân mình thấy mình nhập dòng hồn ma dân oan.

      Xóa
  4. Nhà dột từ nóclúc 07:50 15 tháng 1, 2012

    Đầu năm đọc tin chỉ muốn khóc. Khóc Kim Tiến, Văn Vươn, Duy Thức, Minh Hằng...

    Trả lờiXóa
  5. thật cảm động đọc bài này tôi đã khóc "ác gì mà ác thế" ác nhất vẫn là bọn công sản chúng giết người cướp nhà của dân nhân chứng là tôi,tôi đã bị chúng cươp mất ngôi nhà

    Trả lờiXóa
  6. thật là xúc động qúa, 'xác' những cánh hoa đào tặng chị Hằng đã héo úa nhưng 'nó' lại đang dần nở rộ trong mỗi trái tim người VN,và qua mỗi ngày thì mùa xuân của dân tộc lại càng đến gần hơn phải kô 'chị' ...!!!
    8x - pleiku

    Trả lờiXóa
  7. Đọc những dòng của Phương Bích viết tôi cứ thấy nghèn nghẹn, cay cay nơi sống mũi, nước mắt cứ muốn trào ra. Tình cảm của các bạn cùng biểu tình với Bùi Hằng làm tôi nhớ lại tình đồng chí, đồng đội của những năm tháng gian khổ trong chiến tranh, chia nhau từng bánh mì luộc, chuyền tay nhau hút chung một điếu thuốc Tam Đảo.
    Các vị lãnh đạo đảng, các giáo sư, tiến sĩ triết học Mác – Lê, các giảng viên trường đảng vẫn rao giảng rằng đảng cộng sản là “đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động”, rằng đảng “không có một lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân và dân tộc” v.v… và v. v…
    Không biết là đảng tìm tòi, sáng tạo như thế nào mà dân oan ngày càng đông, người mất đất, mất nhà ngày càng nhiều.
    Nông dân mất ruộng thì biết làm gì để sống?
    Quốc gia mất đất, mất đảo, mất biển thì cái mộng “vươn ra biển lớn” của đảng có thành không?
    Người dân VƯƠN ra biển thật, vươn ra bằng mồ hôi và máu của mình để chinh phục những con sóng dữ, biến vùng đất hoang hóa, đầm lầy mà đến cả lực lượng thanh niên xung phong cũng bỏ cuộc thành vùng đất màu mỡ, thành những đầm nuôi tôm, nuôi cá. Vậy mà cái miệng ông quan chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng nói việc làm đó không có lợi cho xã hội. Trời ơi là trời! Không biết đầu óc thằng quan chánh này nó có phát triển bình thường không? Càng nói thì cái tham của chúng nó càng lòi ra! Thế thì cái câu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” vẫn được các cán bộ tuyên giáo rao giảng có thấm vào tim gan những quan tham như các quan ở Tiên Lãng không? Dù vẫn còn độc tài, dù cho vẫn nói kinh tế quốc doanh là chủ đạo thì đảng vẫn phải đưa hai tiếng “dân giàu” lên đứng đầu tiên trong một dãy từ mĩ miều mà đến cả các nước giàu có, văn minh bậc nhất cũng phải thèm. Anh Vươn đã vươn ra biển để làm giàu bằng chính trí tuệ, công sức của mình thì thằng quan chánh nói là không có ích cho xã hội.
    Mặc dù anh Vươn đang ở tù, nhưng người dân vẫn kính trọng anh gấp ngàn lần các loại “đầy tớ” của dân vô liêm bất chính như thế. Anh ở tù chỉ vì bọn quan cách mạng đã dồn anh đến bước đường cùng rồi. Sức anh chỉ có thể vươn ra biển được đến thế thôi, chúng cướp đất lấn biển của anh thì làm sao anh vươn tiếp được nữa, có chăng phải 100 năm sau mới hình thành bãi bồi mới để mà lấn tiếp.
    Những người tốt, dám nói thẳng nói thật thì lần lượt vào tù. Những người lên tiếng đòi lại biển đảo cho Tổ quốc như Bùi Hằng thì bị bắt nhốt. Không áp được tội danh nào thì nhà nước dùng tiểu xảo côn đồ là xử phạt vi phạm hành chính đưa vào cơ sở giáo dục “phục hồi nhân phẩm”.
    Đất nước này sẽ đi về đau hỡi các đồng chí trong Bộ chính trị?
    Tôi gọi “đồng chí” để nhớ tới ngày xưa, chứ biết bao giờ cho dến ngày xưa? Một thời lịch sử đã qua rồi, phải thay đổi thôi, nếu cứ khư khư độc đảng, độc quyền thì đương nhiên là độc tài rồi! Có dân một quốc gia nào ưa cái giống độc tài đâu!

    Trả lờiXóa
  8. Thương quá!
    Những người con của đất Việt yêu nước mà bị bắt giam đọa đày như thế này thì bản chất bán nước hại dân của cái chế độ cs đã bộc lộ không cân phải chứng minh nữa.
    Không còn cách nào khác để cứu những người con rất đáng yêu thương của dân tộc Việt Nam là phải lật đổ cái chế độ phản quốc hại dân của cs trên đất Việt này.

    Trả lờiXóa
  9. 1. “Cái nhà là nhà của ta / Công khó ông cha lập ra / Cháu con phải gìn giữ lấy / Muôn năm giữ nước non nhà“! Những câu hát trên tuổi trẻ Miền Nam xưa trong sinh hoạt học đường và các đoàn thể có lẽ không ai là không thuộc, hát lên với tâm hồn rất sảng khoái, tự tin trên tư thế là người chủ đất nước, bởi vậy, ”Đất hoang ta phá, đất khô ta gầy / Đất mang hoa thắm, tương lai ta đầy / Đất ta ta xới, đất ta ta bồi / Đất ta ta tới, đất ta ta ngồi / Đất cho ta sống, quê hưong ta bồng / Đất cho ta chết, quê hương ta về” (“Hát từ đồng hoang” Miên Đức Thắng).
    Đọc thêm!diendancongnhan.blogspot.com

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đọc bài cũa PHƯƠNG BÍCH sao tôi thấy tim tôi đau nhói,đã hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước đã có bao giờ MẸ VIỆT NAM phải buồn tủi như hôn nay:những người con chí hiếu của mẹ không được quyền yêu mẹ,không được quyền xoa dụi chữa lành vết thương mà kẻ thù đã hành hạ mẹ
      MẸ VIỆT NAM ƠI!!!!sao những đứa con yêu mẹ lại bị người ta hành hạ đọa đày thân xác thế này?????

      Xóa
  10. Cái ao là ao của ta
    Công Má công Ba lập ra
    Con trai phải gìn giữ lấy
    Đêm ngày vô ra hò dô

    Đất hoang ta cấy
    Cỏ hoang ta chăm
    Đất sanh con cháu
    Tương lai đầy đàn

    Đất ta ta xới
    Đất ta ta cày
    Đất ta ta bới
    Đất ta ta nằm

    Đất lành Chim đậu
    Bướm đậu trên Chim
    Đất dành cho Chim
    Muốn vẽ gì vẽ ..
    ( Tiếng hát hoang dại )

    Trả lờiXóa
  11. Đồng Khô Hồ Cạnlúc 14:32 15 tháng 1, 2012

    Cãm động trong tình thương thắm thiết vì lý tưởng cho quê hương.
    Chia xẽ tình ấy cho bớt đau thương.
    Đời còn dài, đường còn xa.

    Trả lờiXóa
  12. Yêu nước Việtlúc 16:06 15 tháng 1, 2012

    Tôi đã khóc nhiều khi đọc những bài viết của chị Phương Bich dành cho chị Bùi Hằng, Thật cảm động cho những tình cảm đồng đội dành cho nhau và càng căm thù lũ mọt nước hại dân đang thống trị đất nước Việt của chúng ta

    Trả lờiXóa
  13. Chắc BH không nghe rỏ được những tiếng kêu tha thiết của các bạn.Lần sau khi đi mọi người nhớ mang theo đồ chơi gây tiếng động,chắc chắn BH sẻ nghe thấy,gần Tết rồi có tiếng giống như pháo cũng vui,nếu có sảy ra vài chàng "chến sỉ" theo chân bác..cũng chỉ là "tai nạn thôi".Thương lắm BH ơi.

    Trả lờiXóa
  14. Nội quy của thăm nuôi là CÂM và CÂM ,cả người thăm lẫn người được nuôi.Hậu quả là ÁC và ÁC dẫn đến CHẾT NGƯỜI : Nghe lời quân quản đem theo 3 tháng gạo đi cải tạo mà đã 6 tháng vẫn bị giam.Lúc này nó mới cho thăm nuôi lần đầu,nội quy là chỉ được gởi quà chứ không cho gặp mặt và tuyệt đối IM và IM .Cả trại đi lao động,chỉ vài người cáo bịnh và trực phòng ở lại.Ai cũng lấy cớ MẮC TIỂU để đứng sát rào B40,hy vọng nhìn mặt người thân...Qua 3 lớp rào như thế,vợ anh Vỹ đứng trên đống đất ở ngoài,tay chỉ vào túi áo,tay kia dơ cao xòe cả 5 ngón ý nói có gởi 5 ĐỒNG.Anh Vỹ cố nhìn mặt vợ thì bị vệ binh đuổi vào... Hôm sau,THƯ TUYỆT MỆNH có đoạn viết "... nỡ nào tôi đã đi 6 tháng mà nó có BẦU 5 tháng ..."

    Trả lờiXóa
  15. Thời gian qua rõ ràng CT Sang đã nói : Chủ quyền lãnh thổ là thiêng liêng là bất khả xâm phạm . TT Dũng đã tuyên bố trước QH : Hoàng sa là lãnh thổ bị TQ cưỡng chiếm bằng vũ lực . Chúng ta phải đòi lại bằng biện pháp hòa bình. TBT Trọng nói : Đặt quyền lợi Quốc gia - Dân tộc lên hàng đầu .
    Đáng lẽ sau những tuyên bố này chính quyền cs phải thả ngay lập tức những người đấu tranh ôn hòa vì TS - HS là của Việt nam ra như anh Điếu cày , chị Thanh Nghiên . . Nhưng ngược lại họ lại bắt chị Bùi Hằng . Nực cười là vào trại phục hồi nhân phẩm dành cho những người cai nghiện . Ô hô ! Nghiện yêu nước phải vào trại để cai ! Không hiểu Đảng cs định đưa thông điệp gì đến toàn dân qua hành động này ?
    Tôi tin rằng chị Bùi Hằng sẽ vững vàng trong điều kiện sống mới . Với bản lĩnh đó khó có thế lực nào khuất phục được chị

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi, chúng nói dzậy chứ có bao giờ là dzậy đâu. Dân tộc này có cần tiếp tục đi chung với những "người bạn đường" như thế nữa không nhỉ?

      Xóa
  16. Chỉ sau dăm phút, nhác trông thấy ba bóng người đi qua khu nhà để xe, tôi và bác Khang căng mắt nhìn, đoán già đoán non không biết đó có phải là Bùi Hằng không. Rồi Trích: Quyền chợt kêu lên thảng thốt:

    - Chị Bùi Hằng kia rồi!

    Không biết có đúng hay không, nhưng tôi cũng bắt đầu kêu lên theo, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực:

    - Hằng ơi! Hằng ơi! Hằng ơi! Phượng đây! Bác Khang đây! Quyền đây! Hằng ơi!..

    Rõ khổ cho chị Phương Bích, đó là Bùi Hằng gỉa đấy các bác, Buì Hằng thiệt đã bị bọn tình báo TQ ám hại vào đêm 29.11.2011 ở TP Saigòn rồi.

    Chỉ khi nào con trai Bùi Hằng được phép vào trò chuyện với Bùi Hằng thì mới hy vọng là Bùi Hằng còn sống...còn những là thơ tung trên mạng mạo danh con trai Bùi Hăng thì là chuyện dễ ẹt của CAM.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tên này mới trốn khỏi nhà thương Biên Hòa ra à? Sao viết ra những điều giống bọn thần kinh thế!

      Xóa
  17. Hãy viết lại cảm xúc của mình. Tất cả sẽ là dữ kiện của một bộ phim truyền hình vào năm 2015 nói về một tình bạn thắm thiết xót xa của những người yêu nước thời cộng sản.

    Trả lờiXóa
  18. nghèo hèn lạc hậulúc 09:30 16 tháng 1, 2012

    chả nhẽ cứ thăm nuôi"bà trưng"này hay sao ?
    phải làm j để cứu chị minh hằng chứ hãy làm đơn kiến nghị gủi lên ub nhân quyền liên hợp quốc và có sự tham gia kí tên của những công dân việt nam .nếu không đuợc thì phải dùng bạo lưc vậy cứ như bác vương o tiên lãng hải phòng cứ nhằm đầu những tên cộng sản TO nhất thì sẽ thay đổi được vận mệnh đất nước thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bản chất Cộng Sản trong mọi hành động điều bất chính, bỉ ổi. Hãy biến căm hận thành hành động. Định mệnh đã biến anh chị thành anh em .
      Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta .

      Xóa
  19. Ác hơn cả thực dân đế quốc
    Rồi chúng bây sẽ nhận ngay quả báo !

    Trả lờiXóa
  20. Hằng ơi !Hằng ơi
    Tiếng gào của con chim Quốc
    thống thiết
    áo não
    tiếng gào khản máu
    Tiếng đáp lại của con chim báo bão
    Ừ ừ ừ ...
    Trại phục hồi nhân phẩm ư ?
    Nhốt một thân xác
    nhưng không nhốt được Trái Tim
    đã hoà quyện với Trăng toả sáng
    khắp mọi miền .

    Hằng ơi -cho tôi gửi niềm tin
    Năm Mới Nhâm Thìn
    cuối đường hầm là Ánh bình minh

    Trả lờiXóa
  21. Xa Cách
    Hằng ơi ! hai bốn tháng
    có chẵn bảy trăm ngày
    còn đâu mỗi chủ nhật
    rủ nhau đi xuống đường
    ai mang giùm nón lá
    như ánh trăng chị Nguyệt
    còn đâu tiếng gào thét
    đả đảo đảng cộng sản
    còn ai thẳng cánh tay
    ném máu tháng vào mặt
    lũ công an ngu dại

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn