Vợ anh Đoàn Văn Vươn: chúng em đang lên Hà Nội

Chị Thương nói, mấy ngày nay ở lều, lạnh lắm anh ạ. 

Tội mấy đứa còn nhỏ. Đêm thì gió mạnh, rét lắm. Người lớn nằm vòng ngoài, cho mấy đứa nhỏ nằm giữa. Gần sáng lạnh quá phải đốt lửa, chúng em chẳng ngủ được. Nhưng khổ thế này chứ khổ nữa chúng em vẫn quyết tâm sống ở đây, ăn ngủ ở đây, đất của mình, không đi đâu hết. 

Hôm qua chúng em đến gặp một anh từng bị giam cùng phòng với anh Vươn, anh Quý. 

Anh ấy kể chuyện trong phòng giam cho chúng em nghe. 

Không biết thực hư thế nào, nhưng mà khi mới vào trại giam chồng của chúng em bị đánh anh ạ. 

Ăn uống thì anh ấy nói đồ ăn như cho chó ăn, chúng em xót lắm. 

An Vươn, anh Quý rất mệt mỏi, rất chán, nói chung là chúng em không yên tâm chút nào hết. 

Sao lại giam anh Vươn, anh Quý vào chung phòng với một lũ tội phạm ngoài xã hội? Thế là họ coi anh Vươn, anh Quý như côn đồ rồi. Buồn anh ạ. 

Xin thăm gặp không được. 

Con cái thì ngày nào cũng hỏi bố ở đâu, bố sao rồi. 

Đang yên đang lành, nhà cao cửa rộng, cuộc sống ổn định, giờ tan nát thế này rồi anh ạ. 

Từ chỗ lều chúng em ở, vào tới làng khoảng hơn 2 cây số. Ban ngày không sao, ban đêm heo hút lắm, không điện, không nước, không gì hết. Mọi thứ bị phá, bị đập nát hết rồi. 

Sao họ nói họ phá nhà chúng em là phá nhầm mà họ không màng gì tới việc đền bù, hoặc ít ra thì cũng phải ra ngó xem chúng em sống thế nào chứ. Sao ác thế hả anh? 

Chúng em bây giờ toàn đàn bà, trẻ con, người già, quấn lấy nhau trong giá rét để đòi lẽ công bằng thôi anh ạ. 
Bạn bè lũ trẻ muốn ra thăm lắm, nhưng sợ, người lớn cũng sợ, không ai dám ra thăm. Họ sợ bị liên quan, sợ bị trả thù. 

Hôm nay chúng em lên Hà Nội. Các bác, các chú nhắn chúng em lên Hà Nội để giúp chung em đòi lẽ công bằng. 

Chúng em cám động trước tấm lòng của các bác, các chú, nhưng hai chị em lên xe, ngoảnh lại căn lều, thấy mấy đứa trẻ đứng trong mưa rét tiễn mẹ đi mà xót lắm anh ạ. 

Công bằng không biết đòi tới đâu, nhưng cả nhà chúng em tan nát hết. 

Chúng em đi anh nhé, có gì chúng em sẽ thông tin. 

BÀN THỜ TỔ TIÊN TẠI LỀU CỦA GIA ĐÌNH ANH VƯƠN HÔM NAY CÓ THÊM QUẢ DƯA HẤU 

Đây là bức ảnh cưới của vợ chồng anh Đoàn Văn Vươn trước nhà thờ Súy Nẻo, tại quê anh ấy. Bức ảnh bị cháy sém trong vụ cưỡng chế vừa qua. 



Chị Thương ngóng tin chồng từng ngày



Con đường anh Vươn tự đầu tư, xây dựng, đổ bê tông vào trang trại nhà mình, chỉ là con đường thôi cũng có thể thấy sức lực, tiền của gia đình anh 20 năm qua bỏ ra cải tạo vùng bãi bồi hoang sơ ven biển như thế nào

Nguyễn Quang Vinh

8 Nhận xét

  1. Cầu mong Thiên Chúa luôn ban ơn lành xuống cho gia đình anh Vươn.

    Trả lờiXóa
  2. Bởi anh Vươn không giống ai , anh có bằng kỹ sư nhưng không phải trí thức , anh vác đất lấn biển nhưng không phải nông dân , cũng không phải nhà kinh doanh ...
    Anh là Sơn Tinh .

    Trả lờiXóa
  3. Đã gọi là cộng sản là Satan hiện hình mặt người. Mọi hành vi của cộng sản là những hành động được chỉ đạo bởi hỏa ngục Trung cọng. Chị Thương và vợ anh Quí đi đòi công bằng là còn tin cọng sản! Cộng sản đã giày xéo ai là bọn chúng ăn thịt luôn chứ còn trông mong công bằng từ bọn chúng thì thật ngây thơ!

    Trả lờiXóa
  4. Không Cộng Sảnlúc 00:40 28 tháng 1, 2012

    Chính Quyền mọi rợ,cho nên cách hành xử cũng mọi rợ !!!

    Trả lờiXóa
  5. tôi có đọc thấy ,gia đình anh Vươn được ông tổng bí thư đảng giúp đở .
    đây là một điều tốt ,không thấy dlb đưa tin .toi dù bị đảng của ông rượt chạy khỏi nước ,nhưng chuyện nào ra chuyện đó.
    cảm ơn ông tổng bí thư về chuyện nầy .
    tuy nhiên .tôi có câu hỏi .vì sao ông biết được sự thật vì báo đảng im re như khe nước ứ ,hay là do báo dân la ỏm tỏi tới tai ông và đảng viên của ông không có đường láo khoét .vậy thì tại sao ông còn không thả HK nhà báo tìm cách để nói lên sự thật .dẹp 700tờ nói láo và im re ,không đục lũng mặt cái bọn tàng hình không ai thấy ai nghe .chỉ hao tổn tiền nuôi báo cô báo hại báo đời .mong ông nghỉ lại đuổi bớt bọn bất tài dựa đảng để giết đảng ,thu gọn đảng nhó và có thực lực để thật sự góp công sức cho dân cho nước .hảy thả tù nhân và trọng dụng người tài .như vậy tránh bao nhiêu đổ bể và ông cứu được rất nhiều người .làm chính trị thì sợ gì chết chỉ sợ không được như TRẦN BÌNH TRỌNG trong thế tù binh vẩn oai nghi lẩm liệt .

    Trả lờiXóa
  6. Chị Thương ơi Chị cứ lên Hà Nội, con đường đi tìm Công lý của Chị vẫn còn gian nan lắm, nhưng Chị ơi có chúng em, có cả đồng bào ở bên Chị.

    Trả lờiXóa
  7. Người đọc báolúc 17:18 28 tháng 1, 2012

    Bọn cướp không phải là người, bọn mày phải làm chó, làm súc vật hàng ngàn kiếp thì mới xứng đáng với cái tội của bọn mày gây ra. Lũ súc vật!

    Trả lờiXóa
  8. Chị còn may mắn , nó mà cữ Lê Văn Luyên tới thăm là mệt cho nhà chị

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn