Tung cánh chim tìm về tổ ấm

Tung cánh chim tìm về tổ ấm 

Chỉ nghe một câu ngắn ngủi này thôi là người dân miền Nam ngày trước ai cũng biết và nghĩ ngay tới chương trình Chiêu hồi của chính phủ Việt Nam Cộng hòa trước 75.

Tung cánh chim tìm về tổ ấm 
nơi sống bao ngày giờ đằm thắm 
nhớ phút chia ly, ngại ngùng bước chân đi 
luyến tiếc bao ngày xanh 

Đó là 4 câu đầu của bài hát Ngày về của Hoàng Giác mà người miền Nam ngày trước ai cũng nằm lòng. 

Ngày về là một bài hát nổi tiếng, tiêu biểu của loại nhạc tiền chiến do nhạc sĩ Hoàng Giác sáng tác năm 1947. 

Hoàng Giác sinh năm 1924, gốc làng Chèm, xã Thụy Phương, Từ Liêm, Hà Nội. Hoàng Giác được theo học ở Trường Bưởi, một ngôi trường rất nổi tiếng thời đó. Bạn học cùng lớp với ông nhiều người sau này trở thành những nhạc sĩ nổi tiếng như Dzoãn Mẫn, Ngọc Bích và Đoàn Chuẩn. Họ đều thuộc dòng nhạc tình lãng mạn, sáng tác không nhiều, nhưng lại được nhiều người biết đến. Đó là những nghệ nhân tài hoa thực sự trong làng âm nhạc VN nửa đầu thế kỷ 20 và đã có công rất lớn tạo nên nền tân nhạc nước nhà. Họ đều để lại những ca khúc bất hủ, vượt thời gian mà bất cứ ai yêu nhạc cũng đều biết đến. 

Đầu năm 1945, khi mới 21 tuổi, Hoàng Giác viết bài hát đầu tiên, bài Mơ hoa. Đây là bài hát được nhiều người biết đến và yêu thích nhất trong những sáng tác của ông. Nhưng bài mà ông tâm đắc nhất là bài Ngày về. Cũng năm 1945 đó, Cách mạng tháng Tám chống Pháp bùng nổ, cũng như những người yêu nước chống ngoại xâm lúc ấy, Hoàng Giác hăng hái tham gia. Đến khi toàn quốc kháng chiến, ông tham gia Đoàn Tuyên truyền xung phong và tuyệt phẩm Ngày Về được ra đời sau đó, vào những ngày cuối năm 1946. Hoàng Giác đã làm bài này trên đường trở về thăm gia đình sau những chuyến đi công tác xa nhà. 

Lời 1: 
Tung cánh chim tìm về tổ ấm 
nơi sống bao ngày giờ đằm thắm 
nhớ phút chia ly, ngại ngùng bước chân đi 
luyến tiếc bao ngày xanh. 
Tha thiết mong tìm về bạn cũ 
nhưng cánh chim mịt mùng bạt gió 
vắng tiếng chim xanh ngày vui hót tung mây 
mờ khuất xa xôi nghìn phương 
Trên đường tha hương, vui gió sương 
riêng lòng ta mang mối nhớ thương 
âm thầm thương tiếc cho ngày về 
tìm lại đường tơ nay đã dứt 
Nghe tiếng chim chiều về gọi gió 
như tiếng tơ lòng người bạc phước 
nhắp chén men say còn vương bóng quê hương 
dừng bước tha hương lòng đau. 

Lời 2: 
Trong bốn phương mờ hàng lệ thắm 
mơ đến em một ngày đầm ấm 
nhớ phút chia phôi cùng ai dứt đau thương 
tìm đến em nay còn đâu. 
Năm tháng phai mờ lời hẹn ước 
trong gió sương hình người tình mến 
oán trách ai quên lời thề lúc ra đi 
thôi ước mơ chi ngày mai 
Phong trần tha hương bao nhớ thương 
tim buồn ta mơ đôi bóng uyên 
lưng trời âu yếm bay tìm đàn 
lòng nguyện giờ đây quên quên hết 
Ta sống không một lời trìu mến 
như bóng con đò lạc bến 
lờ lững trôi qua cùng ngày tháng phôi pha 
duyên kiếp sau ta chờ mong. 

Mượn hình ảnh con chim lạc đàn, tác giả bộc lộ nỗi nhớ nhung gia đình, quê hương, bạn bè và người thương: “Tung cánh chim tìm về tổ ấm, nơi sống bao ngày giờ đằm thắm, nhớ phút chia ly, ngại ngùng bước chân đi, luyến tiếc bao ngày xanh”. Nội dung bài hát xoáy vào nỗi đau của người tình bị thất hẹn và kết thúc bằng lời than thở, ví số phận cô đơn của mình “như bóng con đò lạc bến, lờ lững trôi qua cùng ngày tháng phôi pha”. 

Tác phẩm của Hoàng Giác không chỉ có Mơ hoaNgày về mà còn có Lỡ cung đàn, Quê hương, Hương lúa đồng quê, Bóng ngày qua,... và ba ca khúc hợp soạn với nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ là Tiếng hát biên thùy, Qua bến năm xưaTrên đường về

Cũng như một số nhạc sĩ cùng thời như Đoàn Chuẩn, Đặng Thế Phong, Doãn Mẫn,... gia tài âm nhạc của Hoàng Giác không vĩ đại nhưng ông đã chứng minh một điều là trong nghệ thuật, số lượng tác phẩm không hẳn là yếu tố quyết định. Hoàng Giác có khoảng 20 bài hát, mỗi bài hát gắn liền với những kỷ niệm, là những cảm xúc chân thật của con người ông về cuộc đời, điều mà ông cho là quan trọng nhất khi sáng tác. Mơ hoa là một cuộc tình nhỏ, trong sáng của người thanh niên vừa bước vào đời; Quê hương là cảm xúc khi đi qua những vùng quê trong kháng chiến chống Pháp; Ngày về là nỗi lòng của kẻ đi xa nhớ về tổ ấm gia đình. Tất cả đều là những nỗi niềm tâm sự của ông với cuộc đời. Mỗi bài hát có một số phận và nhạc sĩ Hoàng Giác vẫn luôn thấy say mê, hạnh phúc bởi những mảnh đời đó. Ông như một cánh chim bạt gió, luôn khao khát được trở về với trời xanh. 

Định mệnh đã đưa đến cho nhạc sĩ Hoàng Giác một người vợ tuyệt vời để đồng cam cộng khổ, để làm điểm tựa tinh thần cho ông trong giai đoạn lao đao nhất của đời ông. 

Năm 1951, song thân của Hoàng Giác cậy nhờ mai mối đi hỏi cô Kim Châu cho con trai họ. Cũng có người can ngăn bố mẹ nàng không nên gả con gái cho “thằng nghệ sĩ nghèo rớt mồng tơi”. Thế nhưng có ai biết được ước mơ của nàng, và nàng đã hân hoan chấp nhận lời cầu hôn. Thế là người đẹp Kim Châu trở thành bà Hoàng Giác năm 19 tuổi. Cả Hà Nội xôn xao. Bao nhiêu chàng trai thất vọng. 

Nói về sắc đẹp, bà Kim Châu được tôn vào hàng giai nhân đất Hà thành. Biết bao chàng công tử phong lưu cầu cạnh được kề cận bên người đẹp, thế nhưng bà Kim Châu đã rũ bỏ tất cả để về nâng khăn sửa túi cho chàng nhạc sĩ tuy nghèo nhưng rất mực tài hoa, đúng như ước nguyện của mình. 

Cuộc sống êm đềm của đôi vợ chồng Hoàng Giác kéo dài được khoảng hơn 15 năm thì tai họa ập xuống. Tuyệt phẩm Ngày về là niềm hạnh phúc và cũng là tai ương cho tác giả. 

Lý do chỉ vì ngày ấy chính quyền miền Nam chọn bài Ngày về của ông làm nhạc hiệu cho chương trình “Tiếng chim gọi đàn”, chương trình Chiêu hồi của chính phủ VNCH. Nhà cầm quyền miền Bắc dị ứng với chuyện này nên đã không những chỉ gây cho tác giả nhiều khó khăn mà cả gia đình của ông cũng chịu nhiều hệ lụy. 

Chúng ta hãy chỉ cần căn cứ vào những lời sau đây của báo chí trong nước gần đây hé lộ ra chuyện này là cũng đoán được tai họa đã giáng xuống cho gia đình ông nặng nề cỡ nào: “Tai họa này đã biến bà Kim Châu từ một người vợ yếu đuối đã tự gắng gượng và trở thành lao động chính, một mình bà phải chạy vạy, lo toan chuyện cơm áo để nuôi sống chồng con. Đằng đẳng suốt bao nhiêu năm trời bà cặm cụi may vá, đan len thuê kể cả phết hồ dán bao bì. Bà không từ chối bất cứ việc gì, cho dù là nhỏ nhặt hoặc lao nhọc, miễn sao đem lại cho bà chút tiền để khả dĩ mua được thức ăn nuôi sống gia đình. Cực khổ như thế nhưng đó cũng là thời gian bà cảm thấy rất hạnh phúc, vì bà không chỉ được chia sẻ hoạn nạn với ông mà còn thấy... ông che mặt khóc khi chứng kiến vợ mình quá cơ cực”. 

Đó là một phần đời chao đảo của người nghệ sĩ già khá trầm lặng này. Ông bà Hoàng Giác năm nay đã 88 tuổi, vẫn còn sống ở VN và vẫn sống thầm lặng từ đó đến giờ. Phải chăng ông mang nặng một tâm sự bấy lâu nay và đang nuối tiếc một điều gì đó? 

Trong thời chiến, bài hát Ngày về thường được phát trên loa phóng thanh, trên trực thăng, trên thuyền bè nhằm kêu gọi những người lầm đường lạc lối hồi chánh, trở về với chính nghĩa, với dân tộc. Lời và nhạc của bài hát thật mượt mà và lai láng tình cảm, dễ xúc động lòng người. 

Chiêu hồi là một chương trình do chính phủ VNCH đề ra để kêu gọi các thành phần của Mặt trận Giải phóng miền Nam và bộ đội miền Bắc buông súng quay về với chính phủ VNCH để hợp tác hoặc trở về với gia đình để làm ăn sinh sống trong chính thể Tự Do của miền Nam. 

Tổng thống Ngô Đình Diệm đã ra Bản tuyên cáo vào ngày 17 tháng 4 năm 1963 mở đầu chiến dịch Chiêu hồi. 

Chương trình này thời gian đầu trực thuộc Bộ Công dân vụ và một thời mang tên “Phong trào Chiêu tập Kháng chiến Lầm Đường”. Sau năm 1963, phân ban Chiêu hồi đổi qua trực thuộc Phủ Thủ tướng. Năm 1965, chuyển sang Bộ Thông tin. Sang thời Đệ nhị Cộng hòa thì chính phủ nâng Phủ Đặc ủy Dân vận Chiêu hồi thành Bộ Chiêu hồi riêng để điều hành hệ thống Chiêu hồi trên khắp 44 tỉnh thành của bốn vùng chiến thuật. Mỗi tỉnh thì có một Ty Chiêu hồi. 

Phương tiện để thực hiện chương trình nầy bao gồm phát thanh, rải truyền đơn bằng phi cơ hoặc nhồi truyền đơn trong đạn pháo để bắn vào vị trí trú ẩn của VC, cũng như thành lập các đội võ trang tuyên truyền. Ngoài ra, chính phủ còn tìm cách thả dù xuống mật khu VC các radio nhỏ để bắt nghe chương trình phát thanh chiêu hồi, giúp người nghe hiểu rõ chính sách của chính phủ, khuyến khích họ mạnh dạn chọn con đường hồi chánh.

Năm 1967 chính phủ miền Nam đưa ra chính sách “Đại đoàn kết”. Theo đó, các thành phần hồi chánh không những được đoàn tụ cùng gia đình, được giúp đỡ để tái định cư mà còn được trưng dụng tài năng tương xứng với công việc ở bên này chiến tuyến. Chính sách này còn mới mẻ, chưa mấy tác dụng thì miền Bắc tung ra cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân năm 1968. Sự kiện này làm gián đoạn chương trình Chiêu hồi vì tình hình an ninh bất ổn, nhưng đến năm sau thì số lượng hồi chánh lại tăng, đạt đến con số 47,023 người cho năm 1969. 

Người hồi chánh được đưa vào các trại để học tập chính trị trong thời gian từ bốn đến sáu tuần. Họ được phát quần áo và cung cấp thức ăn, đến khi xuất trại thì được trả về nguyên quán hoặc định cư ở những vùng ấn định. Một số tùy theo khả năng chuyên môn thì được kết nạp vào Cục Tâm lý chiến. 

Theo tài liệu của Bộ Chiêu Hồi thì trong thời gian từ năm 1963 đến 1973 chương trình này đã thâu nhận hơn 194,000 người hồi chánh. Điều này cũng có nghĩa là loại được bấy nhiêu quân đối phương ra khỏi chiến trường. 

Những bộ đội về với chính phủ VNCH, trở về với đường ngay lẽ phải, thì gọi là Hồi chánh. Vậy thì những người miền Nam lội ngược ra Bắc, nếu có, thì gọi bằng gì? Hồi tà ư? Đúng vậy! Thử hỏi trong chiến tranh VN, có bao nhiêu người từ bỏ miền Nam tự do để lội ngược ra Bắc? 

Có ai dám quả quyết nước VN bây giờ vẫn còn là tổ ấm không? Nếu là tổ ấm thì tại sao đàn chim cả triệu con đã tất tả rời tổ cách đây 37 năm, hàng triệu con liều chết bỏ tổ tha phương khắp nơi những năm dài sau đó và cho đến ngày giờ này, bằng cách này hay cách khác, vô số vẫn lìa tổ để kiếm ăn và tìm kiếm bến lành để đậu? Ngày nay, không những những con chim non (du học sinh) túa ra khắp mọi nơi trên thế giới để học hỏi và để tìm nơi nương nấu, mà những con kênh-kênh, đà điểu và đại bàng (các quan lớn của chế độ) cũng đang âm mưu lập tổ cho riêng mình ở những phương trời xa hầu mong cao bay xa chạy một khi “tổ ấm” VN bị động, không còn bay nhảy múa may được nữa. Người chánh thì ca “Tung cánh chim tìm về tổ ấm”. Người tà thì ca “Tung cánh chim rời xa tổ ấm”. 

18 tháng 4 năm 2012

55 Nhận xét

  1. "Người hồi chánh được đưa vào các trại để học tập chính trị trong thời gian từ bốn đến sáu tuần."

    Vậy là chính quyền "ngụy" ác ôn hơn chính quyền "cách mạng" rồi. Sĩ quan "ngụy" chỉ đi học tập có mười ngày thôi mà!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cộng sản Việt gianlúc 19:12 18 tháng 4, 2012

      Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    2. @ cộng sản Việt gian

      Tiếc quá, nhà em không biết bác viết cái gì mà bị các bác xóa mất rồi. Em không biết nhà bác có thấy sự mỉa mai trong cái còm ở trên của em không. Em đã nếm mùi "trại cải tạo" của chính quyền "cách mạng" rồi bác ạ, mà không phải một cái đâu. Em đào trại về, rồi lại bị tó, vào một cái khác....

      Em chỉ đợi một ngày, nhà em sẽ đi Huế Sàigòn Hà Nội, lùng trong mấy cái ống cống xem có đứa nào trốn trong đó không....

      Xóa
    3. cộng sản Việt gianlúc 18:46 19 tháng 4, 2012

      Xin lỗi Đào Trại! Một sự nhầm lẫn ấy mà. Cứ tưởng Đào Trại bênh vưc cho cái chế độ cs mục nát, thối như c...!

      Xóa
  2. hay lúc đầu đọc thấy nó sao sao ấy,nhưng cang về sau càng thấy áp phê nhất là câu (Hồi Tà) tức (Hà Tồi)đúng thời điểm đó chính quyền Hà Nội thì quá tồi chúc bạn Trân Việt Trinh có những bài viết hay hơn nữa nhé Thân chào

    Trả lờiXóa
  3. Bài này của Trần Việt Trinh thật là quá hay... dân miền Nam như tôi đọc mà nước mắt chực tuôn ra... Chúc Trần Việt Trinh luôn mạnh khỏe và có những bài hay như vậy.

    Trả lờiXóa
  4. Người Miền Namlúc 12:36 18 tháng 4, 2012

    http://www.youtube.com/watch?v=piH5Q5RVkc0

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Người Miền Nam đã cho nghe bài hát Ngày Về với giọng ca của Elvis Phương. Bài nhạc thật hay, giọng ca của Elvis Phương cũng không đến nỗi tệ nhưng Elvis Phương tệ ở chỗ là đã "Tung cánh chim tìm về tổ" quá sớm, lúc tổ còn đang bị dày xéo và ngụp lặng trong cơn đại hồng thuỷ dưới nanh vuốt bạo quyền của những con kênh-kênh, đà điểu và đại bàng

      Xóa
  5. Xin mời nghe bài hát

    http://nghenhacvang.info/nghe-bai-hat-2983/ngay-ve.html

    Trả lờiXóa
  6. Chính quyền VNCH có lỗi với 200 nghìn hồi chánh viên. Số phận của họ chắc tồi tệ gấp cả chục lần quân dân cán chính VNCH. Xin tạ lỗi với các anh.

    Trả lờiXóa
  7. Lũ bán nước phản động! Là con chó coi nhà cho Thằng Mỹ mà không biết nhục... Tụi bay im đi? Anh chém chết đó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CS là tội ác chống nhân loạilúc 13:59 18 tháng 4, 2012

      Loại động vật nào mà rú khiếp thế?

      Xóa
    2. "Yêu nước" đúng là tên CS thứ thiệt, đụng 1 tí là chém là giết. Bản chất của CS trên toàn thế giới cũng đều như thế.

      Xóa
    3. Chúc yêu nước càng chém càng hay tay nghề để sớm chém chết mẹ mấy thằng đầu sỏ cs Ba Đình bán nước hại dân cho dân yêu nước đở khổ!

      Xóa
    4. Yeu nước định mang luật rừng ra với mấy chú nữa à|? chuẩn bị chui vô hang pắc pó nhe con

      Xóa
  8. Làm gì mà giận dữ vậy ? Coi nhà cho Mỹ mới có USD đem về,chứ coi nhà cho thằng Trung cộng được cứt khô gi.

    Trả lờiXóa
  9. Cụ Tổ mày đây! Lũ tụi bay về Việt Nam , anh chém , băm nhừ cho Chó ăn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. CS là tội ác chống nhân loạilúc 14:25 18 tháng 4, 2012

      Chưa trả lời: Loại động vật (sắp bị thịt) nào mà rú khiếp thế?

      Xóa
    2. Ở VN hiện tại không còn là tổ ấm (“tổ ấm” VN bị động), cho nên người ta đã đi tìm tổ ấm ở nước ngoài.

      Xóa
  10. Vớ vẩn: "Người chánh thì ca “Tung cánh chim tìm về tổ ấm”. Người tà thì ca “Tung cánh chim rời xa tổ ấm”. "
    xin hỏi 1 câu rời xa tổ ấm là sao ? sao lại dùng từ "tổ ấm" ở đây. Đã là tổ ấm thì dù đi đâu rồi cũng có ngày khao khát trở về

    Viết lách lung tung mà cũng học đòi phân tích bình luận

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ có "Hồi tà" mới rởi tổ ấm của mình. Còn "Hồi chánh" thì trở về tổ ấm của minh. Đây là ý tác giả.

      Xóa
    2. Ở VN hiện nay không còn là tổ ấm (“tổ ấm” VN bị động), cho nên người ta (kể cả CS) đi tìm tổ ấm ở nước ngoài.

      Xóa
  11. Coi chừng tới phiên lũ yêu nước trắng xương.Hối không kịp đấy . Chúc yêu nước mở to mắt mà nhìn.

    Trả lờiXóa
  12. chán thằng YN dõmlúc 16:03 18 tháng 4, 2012

    Bạn bán nước lấy tên là yêu nước,lũ đổi trắng thay đen,chính cha mẹ anh em bạn còn biết mặt thật của CS chỉ có bạn dù lấy tên là yêu nước vẫn còn mù mờ,tụi tôi vẫn ở VN đây chứ có nước ngoài nào,cứ hãy nhìn những người thân và lối xóm chung quanh bạn đó muốn băm chém gì đó mặc.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Yêu Nước nhưng không yêu cslúc 06:54 19 tháng 4, 2012

      Lời phản hồi của bạn cho thằng YN rất nhẹ nhàng nhưng rất thấm thía! Chỉ có những người hưỎng được bổng lộc hoặc dính líu quyền lợi với bọn lảnh chúa cs thi lên tiếng bênh thôi. Còn đa số người dân thì đói khổ, bị đối xử bất công, cươ'p đất đuổi nhà thì làm sao yêu thương được cái cncs dối trá ta àác đó!

      Xóa
  13. Nói với những ai tự hào là bộ đội cụ hồ!
    Hãy đọc con số mà những cán binh bộ đội cụ hồ đã bỏ hàng ngũ, đã đổi chiến tuyến để quay về với QĐVNCH. 194.000 người là con số rất nhiều.
    Và ngược lại, xin quý vị hãy thử nêu ra cho cho mọi người biết, là đã có bao nhiêu chiến sĩ VNCH đã bỏ hàng ngũ để bám đuôi của bác trong suốt cuộc chiến vừa qua? Theo sự suy luận của riêng tôi là con số 0 to tướng. Chẳng có 1 người chiến sĩ VNCH nào đổi chiến tuyến cả. Thật đáng tiếc cho chủ nghĩa CS!
    Và điều này đã đủ minh chứng: Ai là giặc, ai là chính nghĩa? Ai hèn, ai kiêu hùng? Xin quý vị hãy tự suy nghĩ lấy.
    Tôi rất tự hào vì mình là con của một Chiến Sĩ VNCH.

    Nếu chẳng may mà có ông bố đầu đội nón cối, chân mang dép râu, răng hô, môi thâm, thì thật xấu hổ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Người Việt Quốc Gialúc 19:36 18 tháng 4, 2012

      Trong những người hồi chánh được biết đến nhiều là nhà văn Xuân Vũ, Thượng tá Tám Hà, Trung tá Phan văn Xưởng, Trung tá Huỳnh Cự; ca sĩ Bùi Thiện và Đoàn Chính, con trai nhạc sĩ Đoàn Chuẩn.

      Xóa
  14. Trước năm 75 khi VC mở cuộc tấn công ở đâu dân chúng đều bỏ chạy xa lánh VC đến đó. Nhừng trận chiến lớn như Mậu thân ở Huế, Quảng Trị năm 72 và những ngày tháng 4 năm 75 còn ghi lại những hình ảnh đó.
    VC như là loài quỹ dữ nhân dân Miền Nam ai cũng kinh sợ vì nó gây ra sự chết chóc, hận thù và đói nghèo.

    Trả lờiXóa
  15. Cái vụ Diệm lê máy chém đi năm 1959 thì giải thích sao nhỉ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Theo chính những người thuộc phe cs kể lại, đại khái là. Luật 10/59 thời Ngô Đình Diệm, chính là do âm mưu của phe cs dàn dựng. Ngày ấy, tình báo của cs đã cài cắm vào hàng ngũ Chính phủ Ngô Đình Diệm, đã bày mưu để có luật 10/59 này nhằm mục đích hạ uy tín Chính phủ Ngô, tức là đổ tội cho họ Ngô đã tàn sát dân thường (nhưng thực chất là người của cs chỉ điểm để hạ sát chính những người trung thành với Chính phủ Ngô Tổng Thống, rằng họ là cs). Sau khi hạ uy tín được rồi,(lại còn giết được nhiều đối thủ), người của cs sẽ nhảy ra tranh cử Tổng Thống. Và khi tranh được rồi, lúc ấy ra sao thì mọi người ắt sẽ hiểu.

      Xóa
    2. Ngàn lần Sự Thậtlúc 07:03 19 tháng 4, 2012

      Vậy còn những người yêu nước chống Pháp có tiếng tăm vẫn bị đảng chụp mũ việt gian để mà giết thì bạn trả lời sao?
      Có người trước khi chết còn nói rằng:"Muốn giết thì cứ giết nhưng đừng gọi là việt gian!"
      Còn mấy chục ngàn người bị cs tàn sát không qua xử án trong cải cách ruộng đất, tết Mậu Thân và trong tù gọi là cải tạo thì giả thích làm sao đây, hởi những người yêu cs?

      Xóa
    3. Không những bày ra vụ 10/59 như tôi đã nói ờ trên, mà cs còn kích động những người Đạo Phật phản đối chính phủ Ngô Tổng Thống và mới có vụ tự thiêu của Thích Quảng Đức.

      Xóa
    4. Ông DIỆM chỉ có 1 luật 10/58 . Nhưng tớ cầm quyền thì cũng có 1 luật:DIỆT TUYỆT CHÓ SĂN(CỘNG SẢN)

      Xóa
    5. Xin được sữa : luật 10/59

      Xóa
    6. Luật 10/59 ra đời sau chiến dịch 559 :"Mở đường Trường Sơn chống MỸ cứu nước" và năm sau 60 hạ sinh đứa con rơi MTDTGPMN. Xin hỏi Khai Thieu vào thời điểm đó làm gì có người MỸ nào ở Miền Nam mà chống?

      Xóa
  16. Thì lê máy chém đi chém bọn cs nằm vùng chứ gì mà cần phải giải thích, chứ VNCH có chém dân thường đâu, chỉ tiếc là chém chưa hết nên miền Nam mới bị bọn cs đè đầu đè cổ, mẹ cha nó!

    Trả lờiXóa
  17. Đả đảo MỸ THIỆU bán gạo bao. Hoan hô CỘNG SẢN bán gạo ký.

    Trả lờiXóa
  18. Xin gởi Dân Làm Báo.
    Nếu có thể được xin Dân làm Báo phổ cuộc phỏng vấn về cuộc chiến tranh Việt Nam do thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ kể lại trước khi ông qua đời.
    Tôi thấy đây là một tài liệu rất giá trị,rất cần thiết để cho mọi người tham khảo và biết rõ về nguyên nhân của chiến huynh đệ tương tàn ở Việt Nam.
    vào google: Ngày ấy bây giờ Nguyễn Cao Kỳ,hoặc Nguyễn cao Kỳ Duyên.
    Cám ơn Dân làm báo.
    Lê Anh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  19. Ôi! Nếu năm 1959 cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm có được 1 triệu cái máy chém thì nhân dân VN đâu có điêu đứng như bây giờ!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy! Nhưng thời đó chỉ cần 1000 máy chém. Mồi tỉnh 20 cái là đủ diệt hết cả bè lũ "ăn cơm QG, thờ ma CS" hay "thành phần thứ 3, thiên Cộng" và đám "nối giáo cho giặc, đâm sau lưng chiến sĩ"

      Sự thực thời cố TT Diệm chỉ có một máy chém do thực dân Pháp để lại và chỉ xử dụng có một lần để chém đầu Ba Cụt. Sau đó thấy tàn nhẫn qúa TT Diệm cho dẹp, cất vào nhà lao Chí Hòa cho đến ngày nay (không biết VC còn đề đó hay đưa đi rồi?). Luật 10/59 đã được CS biến hóa thành "máy chém". Thực chất chẳng có thằng CS nào bị chém. Chúng chỉ bị giam giữ, cô lập để không còn hoạt động được nữa. Hay bị xử bắn, nếu có bằng chứng về khủng bố, tấn công giết hại dân lành, gây bất ồn xã hội v.v...

      Xóa
  20. Trần Việt Trìnhlúc 20:53 18 tháng 4, 2012

    Hồi đó một hồi chánh viên về với VNCH được hưởng quyền lợi rất lớn. Vào thời điểm năm 1963, 1 USD = 35 đồng VNCH. Trong khi bộ đội vượt Trường Sơn vào Nam mỗi tháng chỉ lãnh được 5$ tiền VNCH thì những ai muốn từ bỏ CS, về hồi chánh được chính phủ VNCH cam kết như sau:

    Chính phủ cam kết mỗi hồi chánh viên sẽ được:

    1) Đối xử đứng đắn
    2) Hưởng quyền công dân
    3) Săn sóc thuốc men tại Trung Tâm Chiêu Hồi
    4) Đoàn tụ với gia đình
    5) 30$ tiền ăn cho mỗi hồi chánh viên, vợ hồi chánh viên và con lớn. Con nhỏ của hồi chánh viên được 15$ mỗi ngày.
    6) Hàng tháng 200$ tiền tiêu vặt, 100$ cho mỗi người trong gia đình cư trú tại Trung Tâm Chiêu Hồi
    7) Tiền thưởng về vũ khí mang về (từ 500$ đến 75.000$)
    8) Hai bộ quần áo mới, hoặc tiền mặt 1000$
    9) Tiền hoàn hương cho gia đình 1000$
    10) Giúp đỡ kiếm công ăn việc làm
    11) Những hồi chánh viên định cư trong những Ấp Chiêu Hồi sẽ được cấp xi măng, mái, và 1000$ tiền mặt để xây nhà, 2000$ để sắm các vật dụng trong nhà và 6 tháng gạo.

    Trả lờiXóa
  21. Người Miền Namlúc 21:09 18 tháng 4, 2012

    Bạn Khai Thieu,

    Nghe bạn đề cập đến vụ "lê máy chém" tôi mới nhớ đến chuyện này trong các trại "học tập CS". Tôi là người miền Nam đến nay đã gần 70 mà chưa hề nghe hay biết đến vụ "lê máy chém" này cho đến khi VC vào miền Nam. Những chuyện đại loại như vậy chỉ có trong sách vở tuyên truyền của CS mà thôi như chuyện "máy bay ta phục kích trong mây" hay "Lấy thân mình lấp lỗ châu mai".
    Những người CS kể những chuyện tưởng tượng mà cứ tỉnh bơ như thật và không hề biết đến định luật hấp dẫn là gì.

    Cứ đi hỏi những người miền nam thì sẽ biết bạn ạ. Đừng ngớ ngẩn hay giả ngơ nữa.

    Trả lờiXóa
  22. Trước 75, ở Miền Nam , tôi chưa bao giờ được nghe cái vụ máy chém bao giờ. Sau 75 các cán bộ Miền Bắc chính trị lúc nào cũng rao giảng "luật 10/59 ... lê máy chém ..." ở trường đại học, tôi cũng chẳng biết mô tê gì, giờ nghe Người Miền Nam nói tôi sực nhớ và suy nghỉ lại thấy vô lý. Nếu ông NĐD quả thực có máy chém thì cụ thể đã chém ai? Tôi chưa bao giờ đọc hoặc nghe được.
    Bây giờ tôi nghỉ đây là là thủ đoạn lừa bịp và kích động hận thù đẻ lôi kéo người dân gia nhập hàng ngủ của mình.
    Nếu máy chém có thực thì máy chém đó phải ở Miền Bắc, nơi mà Cải cách ruộng đất do đảng CSVN chỉ đạo vào những năm 1955-1956 đã chém hàng trăm ngàn người dân mà nạn nhân được gọi là "địa chủ".

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy. Tôi cũng là người miền Nam, đã ở tuổi thất thập cỗ lai hy nhưng chưa hề nghe hay biết đến máy chém của miền Nam bao giờ. Tôi chỉ nghe, biết và kể như được tận mắt thấy (vì những tài liệu bày ra trước mắt quá rõ ràng) miền Bắc lê máy chém khắp nơi qua chiến dịch cải cách ruộng đất. Điển hình nhất là trường hợp đấu tố bố mẹ vợ của thi sĩ Hữu Loan. Xin hãy nghe Hữu Loan tự thuật như sau:

      "Lúc đó còn là chính trị viên của tiểu đoàn, tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học, lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa. Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần 500 mẫu tư điền.

      Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước. Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn, nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông. Thế rồi, một hôm, Tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố . Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại 2 cái đầu đó, cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách. Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công."

      Xóa
    2. Sự thực thời cố TT Diệm chỉ có một máy chém do thực dân Pháp để lại và chỉ xử dụng có một lần để chém đầu Ba Cụt. Sau đó thấy tàn nhẫn qúa TT Diệm cho dẹp, cất vào nhà lao Chí Hòa cho đến ngày nay (không biết VC còn đề đó hay đưa đi rồi?). Luật 10/59 đã được CS biến hóa thành "máy chém". Thực chất chẳng có thằng CS nào bị chém. Chúng chỉ bị giam giữ, cô lập để không còn hoạt động được nữa. Hay bị xử bắn, nếu có bằng chứng về khủng bố, tấn công giết hại dân lành, gây bất ồn xã hội v.v...

      Xóa
  23. Người Việt Quốc Gialúc 22:34 18 tháng 4, 2012

    "Lê máy chém" cái câu nầy nên dùng vào chế độ nầy thì đúng hơn bởi vì dân vô đồn CA thì chết và nhà cửa ruộng vườn bị chiếm lấy 1 cách công khai làm cho dân than oán kêu thấu tới trời xanh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. miền bắc xhcn .lúc 23:23 18 tháng 4, 2012

      đả đảo Thiệu Kỳ .
      -mua gì cũng có .
      hoan hô bác hồ bác tôn
      muốn mua mảnh vải ............cũng không .

      Xóa
  24. SÓNG TRONG LÒNG SÔNG
    *
    CỬU LONG không nổi sóng
    Sóng dậy dưới lòng sông
    Cuộn chín khúc mênh mông
    Biển đông chờ sóng động
    *
    Miền nam chưa tuyệt vọng
    Khi nhìn lá cờ hồng
    Thấm đẫm máu cha ông
    Của bầy con mất giống
    *
    Đại đồng trong ảo mộng
    Bọn VIỆT cộng vô thường
    Phá cả nhà tình thương
    Trẻ mồ côi đang sống
    *
    TÂM THANH

    Trả lờiXóa
  25. Nguyễn Thị Huệ (Pleiku)lúc 17:09 19 tháng 4, 2012

    Vụ "lê máy chém theo luật 10/59 của Tổng thống Diệm" chỉ là tuyên truyền của Cộng sản, thực tế máy chém này được sử dụng duy nhất 1 lần để xử tử bí thư Cộng sản Tây Ninh Hoàng Lê Kha. Máy chém này sát sinh còn thua xa thảm sát Cải cách ruộng đất tại miền bắc 1956, Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, ... của Cộng sản.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Theo tài liệu trong trang wikipedia cho biết Tướng Ba Cụt Lê Quang Vịnh bị xử chém:
      http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%C4%83n_Nhung

      @Nguyễn Thị Huệ (Pleiku)cho biết chuyện Hoàng Lê Kha bị chém không hiểu ở tài liệu nào, xin vui lóng cho biết để học hỏi. Cám ơn

      Xóa
    2. Lê Quang Vịnh bị chém vào năm 1956 trước khi có luật 10/59 (1959). hơn nữa Vịnh là người thuộc đội vũ trang của Phật giáo Hoà Hảo không liên quan gì đến CS nên việc giải thích như thế là không đúng (không biết hay cố ý không biết?)

      Xóa
  26. tại sao VNCH lại gọi là chiêu hồi,theo tôi tên gọi đó quá dở làm lộ hết ý đồ.rồi tên gọi chính thức BỘ THÔNG TIN CHIÊU HỒI,TY CHIÊU HỒI.những danh xưng đó quá thật thà quá lộ liễu, ta thấy CS rất khôn ngoan dùng những từ rất kín đáo như; BAN TUYÊN HUẤN TRUNG ƯƠNG,BAN DÂN VẬN chẳng hạn.cuộc chiến cho dù đã đi qua nhưng vẫn thấy ấm ức,VNCH quá thật thà,ngây thơ không lường hết kẻ thù của mình quá thâm độc.VNCH với đầy đủ binh hùng tướng mạnh,trang thiết bị hiện đại nhưng đã thua đau CS về tuyên truyền,tranh thủ lòng dân.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn Tuổi trẻ ơi! Một chính quyền vì dân, do dân, từ dân là một chính quyền biết tôn trọng và thi hành quyền Tự Do, Dân Chủ, Độc lập và Văn minh cho dân tộc và đất nước. Thì chính quyền đó phải quang minh, chính đại. Làm việc gì cũng phải minh bạch, thượng tôn luật pháp và tôn trọng ý dân.

      Nếu cũng áp dụng như CS dùng những từ "khôn ngoan" nhưng dối trá, lừa bịp thì có khác gì phường lưu manh, côn đồ, cướp giựt trong chế độ mafia CSVN hiện nay???

      Xóa
Mới hơn Cũ hơn