Ngô Nhân Dụng - Theo dõi các bloggers ở Việt Nam thì chúng thấy rất nhiều người trẻ đang mang những ước vọng như nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang: “Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người. Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam.” Những ước nguyện viết trước đây gần nửa thế kỷ, cũng không khác những lời thiết tha của Việt Khang bây giờ.
Nguyễn Ðức Quang khác hẳn các nhạc sĩ cùng thời, những năm tang thương nhất trong cuộc chiến tranh Nam Bắc. Phản ứng của Nguyễn Ðức Quang không phải là đau khổ, thở than, tuyệt vọng. Các bài hát của anh toát ra tính chất khỏe mạnh, lạc quan, xây dựng, hướng về tương lai; trong khi anh vẫn ý thức thân phận khốn khổ, nhục nhằn của quê hương mình. Trong thời gian đó nhiều nhà đặt ca khúc khác nổi tiếng từ những phòng trà, những quán cà phê trong thành phố, kéo bao nhiêu người vào cơn mộng mị của họ. Nguyễn Ðức Quang hát cho các thanh niên, sinh viên, học sinh đi làm trại công tác, vì tâm nguyện giúp ích xã hội.
Sống trong giai đoạn chiến tranh khốc liệt này, ai sống ở miền Nam Việt Nam cũng ý thức thân phận làm dân một nước nhỏ bị đẩy vào một cuộc tranh chấp quốc tế giữa các cường quốc. Năm 1970 Nguyễn Ðức Quang nhìn thấy: “Dân chúng ta đã mềm nhũn... Người ơi này tấm thân gầy, một sông núi hai vai lửa cháy!” (Xương Sống Ta Ðã Oằn Xuống). Trong cuộc chiến tranh, những người lính miền Bắc bị tuyên truyền không hề ý thức mình đang gây ra một cuộc chiến huynh đệ tương tàn, như Trịnh Công Sơn than thở “Hai mươi năm nội chiến từng ngày;” còn những người miền Nam phải cầm súng chống cự cũng biết rằng đây là một cuộc chiến tranh bất đắc dĩ. Như khi nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn, một người lính, nói với người lính bên kia: “Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước - Vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi.” Nguyễn Ðức Quang nhìn xa hơn, thấy một sự thật là dân mình bị “bọn lái buôn” lường gạt: “Anh ơi anh, chung quanh ta còn có bao nhiêu đứa nhân danh mang đời ta đem bán cho muôn người nơi xa vời; từ Sài Gòn kia ra Hà Nội ấy!” (Bọn Lái Buôn ở Khắp Nơi). Nguyễn Ðức Quang nhìn thấy “Người dân mình bị dầm nát như loài giun thôi.” Vì cùng là nạn nhân phải trả món nợ cho cả hai khối tư bản và cộng sản, bằng xương máu dân mình, “Việt Nam chịu ân oán cho cuộc tranh đua... Bao nước vây chung quanh đòi nợ - Một dân tộc trả bằng máu hai chục năm qua.” (Im Lặng Là Ðồng Lõa). Người nhạc sĩ đã lên tiếng nói lên một sự thật.
Khác với những nhạc sĩ chỉ than thở và tìm quên trong các tình tự cá nhân hay tự che giấu đời sống thật sau những tư tưởng mộng mị hay siêu hình, Nguyễn Ðức Quang là một nhạc sĩ “nhập thế.” Anh kêu gọi, “Một người đi một bước, ngàn người cùng đi muôn bước. Ði làm đuốc soi quê hương ta đập tan bóng tối.” (Ðuốc Hồng Tuổi Trẻ). Anh viết những ca khúc cho các thanh niên đi xây dựng nhà cửa cho đồng bào tị nạn, “Rồi ngày mai này nhà sẽ cao - Anh em ơi tô nhanh lên nào!” (Làm Nhà). Anh đặt những ca khúc cho các học sinh, sinh viên đi làm công tác giúp ích: “Những nhát cuốc hôm qua hay bây giờ, làm Việt Nam thành một kho ấm no!” Và “Những nhát cuốc chôn sâu lời thở dài - Những nhát cuốc đưa ta về ngày mai... Những nhát cuốc reo vui mùa Tự Do.” (Những Nhát Cuốc)
Tâm hồn Nguyễn Ðức Quang lúc nào cũng vui vẻ yêu đời, anh muốn khơi dậy niềm tin tưởng, hy vọng cho các thanh niên chung quanh mình. Trong các cuộc lửa trại, các lúc họp đoàn, một thế hệ sinh viên học sinh khắp miền Nam đã hát với anh những câu ca đầy tin tưởng: “Hy vọng đã vươn lên trong màn đêm bao ưu phiền - Hy vọng đã vươn lên trong lo sợ mùa chinh chiến - Hy vọng đã vươn lên trong nhục nhằn tràn nước mắt - Hy vọng đã vươn dậy...” Rồi anh nhắc lại nhiều lần, nghe như lời cầu nguyện: “Hy vọng đã vươn dậy trong lòng anh, trong lòng tôi, trong lòng ai... Hy vọng đã vươn dậy trong ngày qua, sang ngày nay, cho ngày mai!”
Nguyễn Ðức Quang là người nhạc sĩ đi gieo rắc ý thức lạc quan và xây dựng cho một thế hệ các thanh niên miền Nam, những người không theo cộng sản. Trong lúc một chế độ dân chủ đang bắt đầu thành hình, nhiều người bắt đầu chán nản vì các cuộc tranh luận trong xã hội, một hiện tượng không thể nào tránh được trong các xã hội muốn sống tự do dân chủ. Một biến chứng của cuộc sống tương đối tự do là tinh thần phê phán đưa tới cãi cọ gay go và cay đắng quá đáng. Nguyễn Ðức Quang hát lên: “Không phải là lúc cứ ngồi đặt vấn đề nữa rồi - Phải dùng bàn tay mà làm nên tươi mới. Hàng chục năm qua ta ngồi ngó nhau, nghi ngờ nhau, khích bác nhau cho cay, cho sâu, cho thật đau.”
Nguyễn Ðức Quang cố gắng thuyết phục đồng bào, nhất là giới trẻ: “Không phải là lúc ta ngồi mà cãi suông. Không tin nơi nhau thế ta định nhờ ai bắt đầu? Thế giới ngày nay không còn ma quái; Thần tượng tàn rồi, còn anh với tôi; Chúng ta đi tới bằng cái tầm thường thôi!” Ðể “bắt đầu,” Nguyễn Ðức Quang hô hào: “Làm việc đi không lo khen chê! Làm việc đi hãy say và mê!” Và báo động: “Mình chậm chân đi sau người ta, còn ngồi đây nghĩ lo viển vông, thắc mắc, ngại ngùng, đến lúc nào mới là xong?” Bài ca Không Phải Là Lúc Cứ Ngồi Ðặt Vấn Ðề tuy viết từ năm 1966 nhưng nếu được cất tiếng hát lên bây giờ vẫn còn thích hợp.
Một năm sau khi Nguyễn Ðức Quang qua đời, hát lại các bài ca của anh viết từ những năm chinh chiến cũ, chúng ta vẫn thấy những lời ca tha thiết của anh còn rất cần thiết cho các bạn trẻ hiện nay. Trong lúc nền văn hóa kim tiền đang tràn ngập, trong lúc bao thanh niên mất kim chỉ nam đạo đức, còn bị sa vào vòng ma túy, trộm cướp; nước Việt Nam cần một cuộc phục hưng tinh thần, trước hết là cho giới trẻ, ngay trong trường học.
Nước Việt Nam đang cần nhiều nhạc sĩ nối tiếp Dòng Nhạc Nguyễn Ðức Quang, đem gieo rắc niềm tin tưởng, hy vọng, ý chí xây dựng quê hương. Một nét đẹp trong các sáng tác của Nguyễn Ðức Quang là lời và nhạc khỏe mạnh, vui tươi, hùng tráng nhưng không thuộc loại bài ca dành cho quân đội. Ðây là những bài hát của người dân yêu nước bình thường. Những biểu lộ của tình yêu nước nồng nhiệt cũng không rơi xuống tinh thần bài ngoại mù quáng, không hề kêu gọi đi giết người. Tính chất nhân bản này vắng mặt ở phần lớn các bài hát thường gọi là “cách mạng.” Chỉ khi người ta tự tin ở chính dân tộc mình, tin ở lý tưởng yêu thương đất nước của mình, thì mới lộ rõ thái độ nhân bản đó.
Trong khi cả nước lo lắng về nạn ngoại xâm, những ca khúc sôi sục lòng yêu nước như: “Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại - Xương da thịt này cha ông miệt mài” phải được tiếp tục sáng tác để các thanh thiếu niên Việt Nam bây giờ họp nhau cùng ca hát. Ðể một lần nữa, chúng ta xác định “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ!” Với “Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng!” Những khúc hát Nguyễn Ðức Quang đã viết tặng cho tuổi trẻ có thể gây cảm hứng cho các nhạc sĩ thời nay, để các bài hát yêu nước, yêu đời, yêu người lại được ca vang khắp các nẻo “Ðường Việt Nam.”
(Các ca khúc của Nguyễn Ðức Quang dẫn trong bài đều trích từ mạng của Phong trào Du Ca Việt Nam, ducavn.com)

Kế hoạch Thôn tính Việt Nam của Trung Quốc
Trả lờiXóaVề mặt địa lý: Trung Quốc – Tàu Khựa - đã đem quân đổ bộ vào lãnh thổ Việt Nam ra sức lấn chiếm đất đai, tài nguyên với chiêu bài thuê đất, thuê rừng và hợp tác lao động. Giặc Tàu đã đem một đội ngũ lưu manh, gian xảo, thất học vào bành trướng, phá phách nhằm lâu dài xây dựng một đội ngũ cách mạng thôn tính Việt Nam; Về lãnh hải, chúng tuyên rao gian manh và tráo trở hòng độc chiến biển đông, trong đó có 2 đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà bao thế hệ cha ông Việt Nam đã có công khai phá, gìn giữ và bảo vệ.
Về Chính trị, quân sự: Giặc Tàu Khựa ra sức đe dọa, bắt nạt hòng làm khiếp nhược chế độ; lung lay và tê liệt ý chí chiến đấu anh hùng, gan dạ, bất khuất của nhân dân Việt Nam. Với hệ thống vũ khí của giặc Tàu có tối tân đến đâu, đa dạng đến đâu thì nhân dân Việt Nam tin chắc một điều, đó là hàng Tàu là hàng đểu, dân Tàu là dân gian manh, đểu cáng và Việt nam có quyền sử dụng vũ khí các nước khác để chống Tàu. Việc chống Tàu nhất định sẽ thắng lợi, vì Tôi tin nhân dân Tôi có thể làm được điều đó, lịch sử đã chứng minh.
Về Kinh tế: Trước khi tung chiêu bài “hàng Tàu có mặt khắp Việt Nam”, “Người Việt Nam xài hàng Trung Quốc”, giặc Tàu đã chấn chỉnh hàng ngũ lãnh đạo của Đại Hán, mưu đồ chiêu dụ Việt Nam tổ chức bộ máy và nhân sự theo kiểu Tàu nhằm làm cho bộ máy lục đục, mất đoàn kết, mâu thuẫn nội bộ và tê liệt chức năng (Sáp nhập Bộ Thương mại vào Bộ Công Nghiệp thành Bộ Công Thương). Lợi dụng sự tê liệt này, Tàu tiếp tục áp dụng các kế sách thâm độc trước đây như “mua móng trâu”, “mua đồng đồng” ... để đẩy mạnh tuồn hàng vào Việt Nam, tung thêm các chiêu bài mới như “mua con đỉa”,”mua khoai lang”, “mua vải”, “mua khoai mì” … và còn gì nữa? Hàng hóa Tàu tiếp tục tràn ngập lãnh thổ Việt Nam với các hóa chất cực độc để hòng xóa sổ nòi giống Việt nam chăng?
Người dân Việt Nam phải tự phân tích, đánh giá, nếu không sẽ chịu hậu quả nghiêm trọng.
Người dân Việt Nam còn trần chờ gì nữa? hãy đứng lên với tinh thần bất khuất, quật cường và anh dũng của mình đòi lại những gì mà cha ông ta đã làm được, tiêu diệt và xóa sổ bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc đi! Vậy thì chúng ta không còn ai khác để chơi hay sao lại phải chơi với Tàu Khựa? Hãy chứng tỏ mình là con dân Việt Nam!
tuyet voi qua
XóaĐọc bài viết của bác Ngô Nhân Dụng , hình ảnh những trại hè ngày xưa bỗng như sống lại, khi đó, những thanh niên đầy nhiệt huyết đào giếng , quét đường, sừa nhà giúp dân, khi đó, lời nhạc của Nguyễn Đức Quang đã làm bớt đi mệt nhọc trong những lúc nghỉ giải lao.Bây giờ hình ảnh những thanh niên đó không còn thấy nữa từ Nam ra Bắc.
Trả lờiXóanhững bài ca Mgô N Dung dẫn chứng được Nguyển đ Quang lúc bấy giờ đặt ten là những bài ca khai phá.
Trả lờiXóaMùa xuân năm 1967 quân BằC Việt tràn qua vỹ tuyến 17 đánh vào Trung Lương Gio Linh dân ở đây di chuyễn về vùng đuờng số 9 ở Đông Hà, gần Tân Sở
Hè năm 1967 chính quyền miền nam VN phát động chương trình CPS [chương trình phát triển sinh hoạt học đường] kêu gọi hoc sinh sinh viên toàn miền nam [tự nguyện không bắt buộc]ra vùng giới tuyến xây dựng trường học, nhà ở bệnh xá..... giúp dân tỵ nạn CS .Chính phủ hỗ trợ đi lại ăn ở
Nguyễn Đức Quang là 1 trong số những người trong ban tổ chức chương trình CPS phụ trách văn nghệ
Thời đó các bài hát này không phổ biến ngoài xã hội vì nó không có tính thương mại. NĐQ hát và tập cho hoc sinh sinh viên hát mỗi khi có lửa trại,thường là cuối ngày lao đông cuối tuần lao động.Thời gian tham gia chương trnìg CPS là một tháng, HS_SV thay phiên nhau đổi ca
Các học sinh S V từng tham gia chương trình CPS thìch nhạc NĐ Q nhiều hơn Trinh C Sơn vì nhạc N Đ Q có tính cách dấn thân,mạnh mẽ,không yếu đuối ủy mỵ như nhạc TCS
viết rõ thêm cho lớp trẻ hiểu CPS là Chương Trình Phát triển sinh hoạt học đường. Không biết có nhớ sai không bạn Ngô Minh? Tuy vậy phong trào Hướng Đạo Việt Nam lại làm chuyện giúp người dân rất nhiều .
XóaĐúng ra Nguyễn đức Quang là một Huynh Trưởng Hướng Đạo Việt Nam , Ông thường viết những ca khúc hùng tráng cho cho phong trào Hướng Đạo nói riêng và cho Thanh Niên Miền Nam Việt Nam nói chung. Phong trào HĐVN tôi luyện Thanh Niên Nam, Nữ trở thành những con người ích cho chính mình và cho xã hội bằng sự sinh hoạt ngoài trời, nơi thiên nhiên bằng những cuộc cắm trại, học chuyên môn như cứ người chết đuối, moóc, xemapho... giúp đở đồng bào, xây dựng nhà cửa tái thiết cho đồng bào lánh nạn Cọng sản.....Còn nhiều và rất nhiều. Sau nầy khi tốt nghiệp Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức ông được đưa về Chiến Tranh Chính trị. Nơi nầy ông sáng tác bài: " Cờ bay cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại hôm qua bằng máu.....và được giải nhất cùng với bài hát : "Trên đầu súng ta đi Tổ Quốc đã vương mình..." Lâu quá rồi nên có nhiều thiếu sót maong các bạn thông cảm.
Trả lờiXóaDân Làm Báo đăng video clip có giọng người hát dở quá.
Trả lờiXóaĐề nghị Dân Làm Báo đăng clip này có giọng hát hào hùng và hay hơn nè:
http://www.youtube.com/watch?v=9AOmwF7zKSk
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang hát đó bạn, nhạc sĩ thì có bao giờ hát hay hơn ca sĩ đâu.
XóaGửi bạn Người Xứ Huế mến,
Trả lờiXóaBạn nhắc tôi mới nhớ bài Trên Đầu Súng. Bài này rất hay và oai hùng. Xin gửi tặng bạn bài này:
http://www.youtube.com/watch?v=sYRW60Nudfk
trả lời Luc Bình :chương trình CPS là chương trình có thật song song với nó còn có chương trình Thanh niên thiện chí lâu quá tôi không nhớ ai phát động phong trào TNTC này,nhưng cả 2 phong trào đều nhằm vào đối tượng là HS --SV toàn miền Nam VN dùng thời gian nghỉ hè làm công tác từ thiện đặc biệt giúp đỡ dân chúng tỵ nạn cộng sản ở 2 quận hay xã gì đó tên Trung Lương Gio Linh Nơi ở mới gọi là khu Trung Gio Như tôi nói khu này bên cạnh đường số 9 thuộc quận Cam :ộ bấy giờ.Các trại sinh làm nhà ,trường học ,nệnh xá ,đào giếng....Trại sinh các tinh miền Nam VN tập trung ở Đà Nẵng sau đó bay tiếp ra phi trường La Vang ở Quảng Trị rồi đi xe ra Trung Gio chính phủ cung cấp phương tiện máy bay, xe và tiền ăn hàng ngày.Đọc bài Ngô nhân Dụng viết làm nhớ đến một thời đi học
Trả lờiXóaSửa lai :chắc là xã Cam Lộ thuộc quậb Đông Hà.Trung Gio bấy giờ nằm kẹp giữ sông Thạch Hãn và đường số 9
Trả lờiXóaCPS được phát động cả nước , ăn uống đúng là do chính phủ chu cấp,tôi không ở ngoài "nớ" nên không rõ địa danh đó. Thời đó tuổi thơ,tuổi thanh niên dưới nền Cộng Hòa có quá nhiều hạnh phúc và nhiều nhiệt huyết.Chưa có em bé nào bị công an đánh bầm mình chỉ vì 10 mét dây điện.Chúng mình quá may mắn.
Xóahttp://www.youtube.com/watch?feature=player_detailpage&v=dXi3AXHT-ku
Trả lờiXóaTặng các bạn bài hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghể, được bài bởi ban hựp ca Asia.
Tôi biết và hát bài này vào thập niên 70 lúc đó mới bắt đầu sinh hoạt Hướng đạo, từng đêm lửa trại hàng loạt tiếng vỗ tay rầm rập như những bước chân quân hành. Sau đó bài này phát triển mạnh trong phong trào Du ca của SVHS.
Trả lờiXóaTôi đã cho bài này và bài "Trên đầu súng ta đi" vô điện thoại lâu nay rồi để thỉnh thoảng mở ra nghe để nhớ lại 1 thời học sinh. Cho đến giờ tính thời sự của bài "Việt Nam quê hương ngạo nghễ" vẫn cháy bỏng như ngày nào.
Hùn vốn cho dân tộc!
Trả lờiXóaEm nhận thấy bài hát ĐẾN VỚI QUÊ HƯƠNG của Bùi công Thuấn,bài VIỆT NAM VIỆT NAM của Phạm Duy và bài VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TA NGẠO NGỄ của Nguyễn dức Quang rất xứng đáng là bài quốc ca hơn là TIẾN QUÂN CA,bởi gì TIẾN QUÂN CA có hình ảnh máu lửa chết chóc kinh tởm quá,chúng ta cùng hy vọng QUÊ HƯƠNG sẽ đổi mới cùng với bài QUÓC CA VN.
Trả lờiXóa