Có những người anh

TNCG - Trang Thanh Niên Công Giáo đã nhận được các bức thư của các bạn sinh viên gửi đến nói về suy nghĩ của mình đối với 4 bạn sinh viên Vinh bị công an Nghệ An bắt cóc đầu tháng 8 năm 2011 và sắp đưa ra xét xử. Chúng tôi xin được giới thiệu một trong những bức thư nói lên suy nghĩ cũng như tâm tư của một bạn sinh viên ngoài Công Giáo. Em là bạn học và cũng là thành viên tích cực trong các sinh hoạt của các sinh viên Công Giáo Vinh. Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, Cha mẹ, anh chị của em hiện đang là những cán bộ đang công tác trong bộ máy chính quyền tại Nghệ An. Sau khi nhà cầm quyền Nghệ An bắt cóc và giam giữ các thành viên của mình, em đã viết ra rất nhiều suy nghĩ của mình để nói về các bạn cũng như về xã hội Việt Nam hôm nay. 

Trần Thị Hoài Đức - Vào một buổi sáng những ngày đầu tháng 8 năm 2011. Khi những anh em khác báo cho tôi biết anh Trần Hữu Đức, anh Đậu Văn Dương, anh Chu Mạnh Sơn, anh Nguyễn Hoàng Phong đã bị bắt cóc. Tôi đã không tin nổi. Đến lúc kiểm chứng nguồn tin chính xác thì tôi lại không thể tưởng tượng nổi một bộ máy được gọi là chính quyền mà lại có những hành động như bọn xã hội đen, hành động như một đất nước thời loạn lạc. Tại sao họ lại phải tìm mọi cách để bỏ tù bằng được những thanh niên sống và hành động đầy lòng nhân ái này? 

Gần một năm trôi qua là chừng ấy thời gian chờ đợi và hi vọng, là chừng ấy tháng ngày tôi tập trung suy nghĩ, nhìn nhận lại cái xã hội mà mình đang sống. Để rồi đau xót nhận ra một điều là xã hội này, chế độ này từ lâu đã không còn đúng với những gì tôi đã được học, được nhồi nhét về những cái tốt đẹp mà chế độ này thêu dệt. Chừng ấy thời gian trôi qua cũng đã có biết bao đổi thay nhưng trong lòng tôi vẫn không nguôi nhớ về những anh em Công Giáo, những người anh em nhiệt tình giúp đỡ con người, những người luôn tràn đầy nhiệt huyết vì tha nhân. Nhưng đáp trả lại cho các anh là nhà tù của cái gọi là “chính quyền nhân dân”

Từ ngày cắp sách đến trường, tôi đã được nghe về lịch sử nước mình đầy vẻ vang, rừng vàng biển bạc… Tôi đã từng hi vọng, từng tin một ngày gần đây nhất người dân sống dưới chế độ này sẽ được hưởng sự ấm no hạnh phúc, sẽ được ánh sáng của Đảng dẫn đường đến bến bờ hạnh phúc. Nhưng bao nhiêu năm qua rồi, từ thời ông, thời cha và giờ đến đời tôi thì tôi thấy những điều đó còn quá xa vời, càng ngày càng thấy xã hội này đầy rẫy bất công và vô lý, càng ngày xã hội này càng dạy cho con người ta sống cam chịu, càng ngày càng dạy con người ta sống độc ác, giả dối, gian manh. 

Có ở đâu như ở xã hội này khi trong bệnh viện treo nhan nhản biển hiệu “lương y như từ mẫu” thì ngoài cổng bệnh viện, các bệnh nhân nghèo bệnh nằm ngồi lê lết mà không được vào bệnh viện chữa trị vì không có tiền. Khẩu hiệu “Trẻ em hôm nay thế giới ngày mai” treo khắp mọi ngõ ngách vậy mà chính cái chế độ này lại đi ngược lại với điều đó. Hằng ngày đi ra đường chúng ta thấy có biết bao biển quảng cáo nạo, hút, phá thai được treo một cách công khai, tràn lan.Vào bệnh viện, đến phòng gọi là “phòng thủ thuật”, chúng ta sẽ không khỏi bàng hoàng khi nhìn thấy trong đống kim tiêm, bao bì, các vỏ bánh kẹo, hoa quả là những bàn tay, bàn chân, những mảnh thi thể của các thai nhi bị giết giết hại…nằm lẫn lộn trong đó. Giá trị sự sống, giá trị con người trong xã hội bây giờ được đối xử vậy đó. Mầm non tương lai của đất nước, của xã hội lại được xếp chung vào hàng rác thải. Vậy mà khi những người trẻ Công Giáo có tấm lòng cao cả, yêu thương và tìm cách lên tiếng, bảo vệ những những sinh linh bé nhỏ đang ngày ngày đang bị giết hại. Các anh đã sẵn sàng hi sinh thời gian, công sức để thu nhặt xác thai nhi đem về chôn cất, với ý niệm: “các em không có được quyền sống thì cũng có được một mảnh áo tang và được chôn cất như con người”

Tôi còn nhớ lắm hình ảnh mỗi khi các anh đưa các em sang nghĩa trang chôn cất trong tiết trời mưa tầm tã, nhìn các anh hì hụi leo lên đồi, đập vỡ từng viên gạch, trộn hồ để chôn cất các em mà lòng tôi không khỏi ngậm ngùi và cảm phục. Có một cử chỉ của một người anh em trong trung tâm đã in đậm và đánh thức tình yêu thương con người trong tôi là: mỗi lần đi chôn cất các em, anh đều bỏ vào trong các chiếc quan tài nhỏ một bông hồng đỏ thắm. Người ta thường mang cúc vàng, cúc trắng để tiễn đưa người đã khuất, còn anh lại mang cho các em những bông hồng đỏ. Khi tôi hỏi ý nghĩa của việc anh làm, anh cho biết: Hoa Hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu thương, và các em đáng được nhận được tình yêu thương đó. 

Cho dù có che đậy khôn khéo, cho dù có cố tình tách rời những thanh niên mang đầy tình yêu thương này ra khỏi xã hội đi chăng nữa thì điều đó đó càng khẳng định thêm một điều: "khoảng cách sẽ làm lụi tàn tình yêu yếu ớt nhưng lại là cho tình yêu đích thực bùng cháy!". Thời gian trôi đi không quay trở lại và có những thứ sẽ mờ nhạt theo thời gian nhưng những việc các anh làm vì con người, vì dân tộc này sẽ mãi mãi còn đó. Dù không được chế độ này đón nhận, dù bị nhà cầm quyền tìm cách bỏ tù. Nhưng trong lòng tôi và mọi người yêu mến đồng loại, yêu mến sự thật, công lý và hòa bình thì các anh là những vị anh hùng đáng được tôn vinh. 

Em của các anh,

(Thanhnienconggiao)

10 Nhận xét

  1. Một bài viết rất thực tế và chân tình .Như thế là em đã thức tỉnh rồi đấy .Con người chỉ hơn con vật ở tình thương, trí tuệ, sự thật và tấm lòng chân thành với nhau, nhưng những thứ vô giá đó thì con người CS không thể có được .
    Gia đình ,gia tộc quê hương ,dân tộc và tổ quốc là cái trường tồn với mọi cá nhân cùng nhân dân .Cộng sản đặt đảng,tính đảng trên mọi giá trị vĩnh cửu đó thì chúng là kẻ ngu dốt vô tri phải không em ? Chúng là ma, quỷ mặc áo cà sa đấy em ạ !

    Trả lờiXóa
  2. Hảy đọc và tham gia vào Dân Làm Báo hy vọng em và các bạn của em sẽ thấy được thêm nhiều đều đáng thấy.

    Trả lờiXóa
  3. Cộng sản chỉ lừa nhân dân và lợi dụng nhân dân .Thực tế bọn chúng chưa bao giờ biết dữa vào dân cả .Trước đây dân lạc hậu nên chúng đã lừa được nhân dân nước mình ,này thì báo lề dân đã át lề đảng và thức tế đất nước VN hiện nay có nhiều trí thức trong nước ngoài nước rất gỏi và cũng chưa bao giờ phong trào chống cộng, đòi tự do dân chủ ở trong nước lại mạnh như bây giờ .Đảng phải chết vì sự thật vì trào lưu và dòng chảy lịch sử!

    Trả lờiXóa
  4. Thời CS những người giỏi, những người yêu nước thật, những người thật thà ngay thẳng, những người đấu tranh cho lẽ phải, công bằng, đấu tranh cho quyền lợi dân tộc, đấu tranh cho tự do, dân chủ đều bị đảng bỏ tù hoặc giết cả .
    Như vậy chúng là gì ???
    Chúng có phải ác quỷ nhân danh thần thánh không ???
    Ôi! Thật đau thương cho dân tộc VN khi có một đảng bán nước, giết dân, côn đồ, tham nhũng vô lương tâm vô nhận thức đang cầm quyền hiện nay .

    Trả lờiXóa
  5. Hoài Đức !chắc hẵn cỡ tuổi em thuộc hàng con nhưng ở đây xin được phép xem
    Đức như một người em trong Thôn !Bài viết cũa em quá tuyệt ! tha thứ cho anh là quã thực lúc đầu anh chỉ đọc thoáng qua và chưa có sự cãm nhận gì về nó !mãi đên hôm nay :bài cũa em ko thua gì cũa anh Chổi !câu văn trong bài nó lay động day dứt được cái lương tri cũa con ngưới !đầy tính Nhân văn câu kết rất có ý nghĩa anh xin trích " Khoãng cách sẽ làm lụi tàn tình yêu yếu ớt .Nhưng lại làm cho tình yêu đích thực bùng cháy "vâng đúng như em viết dù bọn họ có tàn ác bắt các em chụp vào người các em điều này khoãn kia thì các em vẫn luôn trong tim mọi người,các em sẽ là những cành hoa mọc thẵng trên những phiến đá xấu xí và các anh những thế hệ cha chú mãi mãi mang ơn các em !thân nhé

    Trả lờiXóa
  6. Thương đau! nhưng vẫn tin rằng, linh hồn các em bé mà được các em bé sẽ thêm sức mạnh cho các anh và công lý sẽ chiến thắng!

    Trả lờiXóa
  7. Một bài báo đáng để đọc và suy nghĩ nhưng chỉ có vài người đọc và phàn hồi. Dân tộc Việt đã tới ngày mạc vận rồi ư.

    Trả lờiXóa
  8. Bravo...em Hiền Đức, một bài viết rất là hay và câu văn rất sắc bén
    Việt Nam còn những tuổi trẻ như vậy thì CS một ngày gần đây cũng không còn chổ để duy trì cái "ÁC", vì "Tình Yêu" đích thực sẽ bùng cháy !

    Trả lờiXóa
  9. Trần Thị Hoài Đức tuyệt lắm, em xứng đáng là tấm gương sáng cho thanh niên Việt Nam!

    Vô cùng ngưỡng mộ và cảm phục em! Chúc em ngày càng vững vàng trong cuộc sống và lý tưởng em đã chọn...
    Cảm ơn em đã tiếp bước cho mỗi con người Việt Nam yêu công lý, tự do, hòa bình.
    (Những người con Hà Nội ở xa Tổ quốc)

    Trả lờiXóa
  10. bài viết thật xúc động.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn