Mai này, khi mẹ là đống bụi nhỏ lặng lẽ, các con hãy chơi với mẹ, với đất từ tim và xương cốt của mẹ!
Nếu bác thợ nề nhặt mẹ lên, bác sẽ biến mẹ thành gạch, và mẹ sẽ mãi mãi dính chặt trong tường; nhưng mẹ ghét những hốc nhỏ tĩnh mịch. Nếu họ biến mẹ thành gạch trong nhà tù, mẹ sẽ đỏ mặt vì xấu hổ khi mẹ nghe người tù khóc; và nếu mẹ là viên gạch ở trường, mẹ sẽ vẫn đau khổ vì mẹ không thể cùng hát với các con vào mỗi sớm mai.
Mẹ chỉ thích là bụi cho các con chơi trên đường quê. Hãy ôm lấy mẹ, vì mẹ là mẹ của các con; hãy dày vò mẹ vì mẹ đã sinh ra các con, hãy đạp lên mẹ, vì mẹ đã không cho các con trọn vẹn sắc đẹp và trọn vẹn sự thật! Hay các con chỉ hát và chạy trên mẹ, để mẹ có thể hôn lại những bàn chân yêu dấu ngày xưa.
Khi các con đặt mẹ trên lòng bàn tay, hãy ngâm những lời thơ đẹp, và mẹ sẽ chảy rì rào hân hoan giữa các ngón tay của các con. Mẹ sẽ bay lên để nhìn các con, để tìm lại những ánh mắt, mái tóc của những người mẹ đã dạy dỗ.
Và khi các con vẽ đùa hình ảnh trên mẹ, mỗi lần vẽ xong các con hãy xóa tan đi, và khi xóa tan mẹ, hãy xóa thật trìu mến và bi thương!
Gabriela Mistral (1889–1957) là nữ thi sĩ Chile đoạt giải Nobel văn chương năm 1945.
Trần Quốc Việt dịch
Nguồn: The Nobel Prize Treasury, biên tập bởi Marshall McClintock, nhà xuất bản Doubleday &Company, Inc. 1948, trang 38-39.
Nguyên tác tiếng Tây Ban Nha, bản dịch tiếng Anh của Alice Stone Blackwell. Tựa đề bản tiếng Anh là "To The Children".


Hỡi con, lệnh cha con truyền, hãy lo tuân giữ,
Trả lờiXóalời mẹ con dạy, chớ bỏ ngoài tai. (Cn 6,20)
Sách Châm Ngôn đoạn 6 câu 20
Ngày hôm nay là ngày đặc biệc dành cho mỗi người Mẹ trong mỗi người.Hạnh phúc nào hơn khi ta còn cơ hội đễ phụng dưỡng Mẹ.Và là người VN chúng ta có chung một người Mẹ-là Tổ Quốc,đau lòng biết bao khi tương lai đất Mẹ ko biết rồi sẽ đi về đâu?-Lời nguyện cầu ko an ủi được Mẹ,nhưng con xin Mẹ cho chúng con thời gian...đễ còn được phụng dưỡng Mẹ,Mẹ nhé!
Trả lờiXóaLời ru của Mẹ (st)
Trả lờiXóahttp://chaobacsy.vnweblogs.com/post/8364/363462
Nhân ngày của Mẹ,
Trả lờiXóabạn lại làm tôi muốn khóc.
Lucila Godoy Alcayaga thì tôi chưa gặp, vì bà sinh ngày 7 tháng 4 năm 1889 tại Vicuña, Chile, sáu năm sau khi kết thúc cuộc Chiến tranh Thái bình dương (1879-1883), giữa Chile với Peru và Bolivia.
Đất nước Chile như một bao lơn trông ra Thái bình dương giống như Việtnam, nhưng lớn và dài hơn Việt Nam (756.096km2 và dài 4.300km ).
Gabriela Mistral được thừa nhận như một sứ giả văn hóa, ngoại giao; một người thầy quốc tế tại Batây, Hoakỳ và lànhà thử nghiệm chương trình cải cách giáo dục của Mễtâycơ năm 1922. Bà chính thức được xem như một nhà thơ nổi tiếng, khi thắng giải năm 1914 cho "Sonnets of Death". Nét say đắm trong thơ trữ tình của bà cùng với tình yêu trẻ thơ như một điệp khúc trong những tuyển tập Desolación (1922), Tala (1938), và lagar (1954). Bà trở thành người đàn bà Nam Mỹ đầu tiên được giải Nobel văn chương 1945. Mistral mất ngày 10 tháng 1 năm 1957 tại Hempstead, New York.
"Đêm nay nữa mấy ngàn đêm mẹ nghỉ
Nắm mồ in nơi đồi núi hoang trùng
Những con suối chảy quanh lòng buốt giá
Cát bụi rồi, hồn tạ thế vô danh
Buổi sáng con nhớ chiều,
để đêm về với mẹ
Mưa trầm luân mưa đày aỉ riêng mình
Cho giọt nước tan vào lòng biển nhớ
Con làm sao mẹ hỡi, chỗ mưa tuôn."