Đi, gặp và nghe nói

Le Nguyen (Danlambao) - Trên chuyến bay đường dài xuyên lục địa, rất tình cờ tôi được xếp ngồi bên một phụ nữ người Á Đông. Trong đầu có ý nghĩ cô là người Việt Nam nhưng với bản tính dè dặt vốn có, tôi không mở lời gợi chuyện làm quen vì trên các đường bay quốc tế trong thời gian hiện tại, có thật nhiều người tóc đen đi làm ăn lẫn đi du lịch nước ngoài. Trong khối người đó không ít "đại gia" với các quan chức nhà nước đi công tác lẫn đi "du hí" nước ngoài. Lẽ khác, tôi muốn giữ khoảng cách và nguồn gốc Việt Nam để thuận lợi trong việc quan sát, nghe thấy, ghi nhận cảm nghĩ của người Việt trong nước lúc di chuyển và chờ đợi ở các trạm chuyển tiếp trong các phi trường quốc tế.

Quả đúng như tôi tiên đoán, người phụ nữ ngồi bên cạnh đúng là người Việt Nam, cô đã chủ động hỏi tôi có phải là người Việt Nam không? Rồi từ thái độ dửng dưng lúc ban đầu, qua trò chuyện chúng tôi dần thân thiện với nhau lúc nào không hay. 

Có thể nói cô chiếm được cảm tình của tôi bởi những điều cô nói về cô có thể tin được. Cô là một doanh nhân thành đạt bằng chính sự chăm chỉ, cần cù lao động của cả gia đình cô. Sự thành đạt của cô hiện tại có nhiều may mắn, nó khởi đi từ chiếc xe cũ đưa rước khách nước ngoài của chồng cô, một người đàn ông hiền lành, chân thật đã tạo được sự tin tưởng của một doanh nhân Hàn Quốc đến Việt Nam tìm cơ hội làm ăn thời mở cửa, và sau đó nhiều doanh nhân khác qua sự giới thiệu về chồng cô của ông này như là một địa chỉ đáng tin cậy nên các doanh nhân Hàn Quốc đến sau đều tìm đến thuê mướn chồng cô đưa rước, đi đến trong lẫn ngoài thành phố Saigon đã bị đổi tên, giúp đại gia đình cô có cuộc sống ổn định so với số đông người dân Saigon còn lại thời đó. 

Đến khi cơ sở sản xuất của các doanh nhân Hàn Quốc đưa vào hoạt động, các thành viên trong gia đình cô lần lượt được nhận vào làm việc trong các cơ sở này. Một lần nữa do sự cần cù chăm chỉ, tận tụy tận tâm với công việc được giao phó, rồi nghề dạy nghề cô được đưa vào những vị trí cao hơn và trách nhiệm nhiều hơn. Cuối cùng cơ hội đến với gia đình cô, khi các ông chủ Hàn Quốc tín nhiệm giao khoán sản phẩm cho gia đình cô tự thuê mướn người, tự tổ chức điều hành công việc độc lập, không xen vào các quyết định thuộc công việc "nội bộ" của gia đình cô. Từ đó gia đình cô vươn lên có của ăn của để và sự thành đạt như ngày hôm nay, theo cô tưởng chừng như không thể tin được nhưng lại là sự thật. 

Câu chuyện cô doanh nhân thành đạt qua tài năng trí tuệ trong cuộc hành trình tìm kiếm thịnh vượng bằng chính đôi chân của chính mình, tôi được nghe trên chuyến bay dài xuyên lục địa, nếu câu chuyện chỉ có thế thì không có gì đặc biệt, đáng để kể ra ở đây. 

Điểm đặc biệt ở cô không chỉ biết làm giàu lo cho bản thân và gia đình, cô còn biết phẫn uất với bất công xã hội do các luật lệ kỳ quái của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa gây ra cho những người dân lao động nghèo sống chung quanh cô. Có nhiều điều cô nói với giọng bức xúc như vẫn còn văng vẳng bên tai tôi: "Tại sao bắt phạt người đội mũ bảo hiểm không đủ tiêu chuẩn khi tham gia giao thông mà không bắt người bán, người sản xuất?... Tại sao lại đòi phạt người dân lấy lãi ngân hàng cao hơn mức nhà nước qui định mà không bắt các ông ngân hàng trả lãi cao ngoài văn bản để lôi kéo khách hàng?..." 

Có lẽ bức bối dồn nén lâu ngày như quả bóng căng cứng không có dịp xả ra nên giọng nói của cô càng lúc càng thêm gay gắt, cô làm như chính tôi đại diện của nhà nước cộng sản Việt Nam không bằng: "Thử hỏi người dân lao động đầu tắt mặt tối chạy ăn từng bửa, bao nhiêu người biết cái mũ bảo hiểm nào tiêu chuẩn, cái nào không đủ tiêu chuẩn?... Là doanh nhân gởi tiền vô ngân hàng, anh muốn có được lãi cao hay lãi thấp?... Luật lệ gì như con nít làm luật!" 

Câu chuyện của cô doanh nhân mà tôi gặp trên chuyến bay xuyên lục địa chưa kết thúc nhưng tạm dừng lại ở đây, bởi trong chuyến đi dài ngày này, tôi còn gặp ba "đại gia" trong nước do thân nhân của một trong ba đại gia này sống ở nước ngoài giới thiệu. Một gia đình đại gia có nhiều quán ăn, nhà hàng ở thành phố Sàigon, đang xây dựng khu nghỉ dưỡng cao cấp một trăm năm mươi căn hộ ở Mũi Né, Phan Thiết trên mãnh đất rộng nhiều mẫu tây, có con du học và có bất động sản ở nước ngoài. Một bà đại gia khác làm chủ bệnh viện tư cùng một số nhà cửa ở nơi đắc địa nhất Việt Nam là quận nhất Saigon và cũng có con du học thành tài trở về quản trị bệnh viện tư của bà. Bà đại gia còn lại làm chủ khu nghỉ dưỡng cho thuê kim làm chủ trang trại hoa tiếng tăm, cung cấp chính cho lễ hội hoa Đà Lạt cùng nhiều lễ hội của nhà nước lẫn tư nhân, khắp cả nước. 

Ở đây tôi không đi xa cũng như không đi sâu vào các thông tin ít ỏi có được mà chỉ có vài nhận định chung về ba đại gia này. Cả ba đại gia có điểm chung là ở nơi công cộng rất kín tiếng, nếu cần phải nói thì chỉ nói những câu đại loại chung chung như: "Đất nước còn nhiều khó khăn... nhà nước đang cổ phần hóa các công ty quốc doanh..." Những điều họ nói không khác mấy với những gì tôi được nghe mấy chục năm nay trên các phương tiện truyền thông của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Thế nhưng ở nơi riêng tư, chỉ có tôi và riêng rẽ từng đại gia một thì nội dung cuộc nói chuyện có khác, có phần tích cực dễ thông cảm, đáng tin hơn tuy lời nói, cách diễn đạt của cả ba đại gia có khác nhưng có cùng một ý chính: "Làm ăn ở Việt Nam phải quan hệ với quan chức nhà nước mới làm ăn được... cái gì kiếm được mình chuyển ra ngoài... còn làm ăn được thì làm, không được nữa thì chạy... nhà nước này tham ô từ trên xuống dưới, kể cả cấp thấp nhất là phường, khóm... họ làm từng dự án riêng lẻ để xóa dấu vết tiêu cực... sớm muộn nó phải sụp thôi!..." 

Có thể nói trong chuyến đi dài ngày xuyên lục địa, tôi đã gặp và nghe tâm tư rời rạc không đầu không đuôi của những người giàu mới nổi trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, từ cô doanh nhân đến các đại gia. Tất cả họ bày tỏ thái độ đối với nhà nước cộng sản khác nhau, người thì bảo "làm luật như con nít" kẻ thì nói "tham ô từ trên xuống dưới, sớm muộn nó phải sụp thôi!" 

Theo tôi, họ là thiểu số may mắn trong số đông kém may mắn trong nước hiện nay nên họ không có nhu cầu dựng chuyện "nói xấu" hoặc mang lòng thù hận như "ngụy quân, ngụy quyền; bọn phản động lưu vong; các thế lực thù địch nước ngoài..." có âm mưu tuyên truyền chống phá chế độ như nhà nước thường rêu rao, họ chỉ bày tỏ cảm nghĩ thật của mình đối với nhà nước cộng sản này, một nhà nước làm luật như con nít, một nhà nước tham ô từ trên xuống dưới, sớm muộn phải sụp thôi!... 

Tất cả những người này đều không có "nợ máu" với nhân dân như những người phải gạt nước mắt bỏ nước ra đi vào những ngày, tháng của năm 1975 thế kỷ trước. Thế nhưng tại sao trong tư tưởng của họ có ý nghĩ bỏ nước ra đi, có toan tính tháo chạy khỏi thiên đường cộng sản Việt Nam nơi họ sinh ra lớn lên với nhiều kỷ niệm "xã hội chủ nghĩa" gắn bó cả đời người, nơi mà những kẻ giàu tiền lắm bạc như họ lên xe xuống ngựa có kẻ hầu người hạ như ông hoàng bà chúa hơn hẳn các người giàu ở các xứ tư bản giãy chết. Thế thì tại sao... tại sao họ lại toan tính bỏ nước ra đi, còn là một câu hỏi khá nhức nhói cho ai còn lải nhải chế độ ta ưu việt, tốt đẹp vạn lần hơn...? 

Những tâm tình riêng tư của người Việt Nam cùng dòng máu đỏ da vàng mà tôi gặp và nghe họ nói trong chuyến đi dài ngày, khiến cho lòng tôi len nhẹ một niềm đau lẫn dậy sóng vui buồn lẫn lộn. Vui vì trong tất bật mưu sinh nhiều may mắn họ vẫn còn thấy được, phân biệt được tốt xấu, hay dở của một chính quyền làm luật như con nít, một chính quyền tham ô từ trên xuống dưới sớm muộn phải sụp thôi! Buồn vì nhiều người tài giỏi, lương thiện cứ toan tính bỏ nước ra đi thì lấy ai đấu tranh chống xấu ác, chậm tiến lạc hậu cho đất nước tốt đẹp hơn, cho tương lai Việt Nam sánh vai các nước tiên tiến và theo kịp thời đại? 

Tuy thế, tôi rất thông cảm cho sự chọn lựa hướng đi có phần tiêu cực bởi họ trưởng thành trong khuôn khổ xã hội chủ nghĩa, được dạy "vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc" nên trong họ không còn một tổ quốc để chết sống, để đi về, để "quyết tử cho tổ quốc quyết sinh" cũng như họ được dạy yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội, nên chi khi nhận thấy chủ nghĩa xã hội hiển hiện trần trụi “xương trắng với da khô, với lúc nhúc giòi bọ” không có gì đáng để yêu, thậm chí là đáng ghét nên họ sẵn sàng ngoảnh mặt dứt áo ra đi không luyến tiếc, không có gì để trách họ, có trách có giận chăng là những kẻ đã gây nên hậu quả này. 

Hôm nay khi ngồi trước bàn phiếm ghi lại những cảm nghĩ rời rạc không ăn nhập gì với nhau nhưng rất thật của những người đồng bào tôi đã gặp, nghe họ tâm tình trong chuyến đi xuyên châu lục nhiều ngày và trong tôi vẫn còn in đậm nét nhiều hình ảnh không hư cấu, ngụy tạo của những người đồng bào không hẹn mà gặp trên xứ lạ quê người. Ôi, dân tộc tôi sao khốn khổ thế! Đất nước tôi gần bốn mươi năm được người ta hả hê gọi là thống nhất, chế độ của nước tôi được người ta ra rả ca ngợi tốt đẹp vạn lần hơn... thế mà sao đến hôm nay hơn nửa thế kỷ, kể từ ngày cộng sản cướp được Miền Bắc Việt Nam xây dựng xã hội chủ nghĩa vẫn còn có rất nhiều người toan tính bỏ nước ra đi. Tôi biết, đồng bào tôi biết còn rất nhiều người có ý định “tháo chạy” không chỉ có những người tôi đi, gặp và nghe nói mà có cả giòng tộc của những kẻ đang nắm giữ quyền lực, độc quyền lãnh đạo đất nước Việt Nam thu gom vơ vét, buôn quan bán chức, bán cả giang sơn của tổ tiên nghìn đời để lại! 


39 Nhận xét

  1. Đọc xong uất hận, muốn viết muốn, nói cái gì đó nhưng bất lực, ngôn từ bất lực. Nhớ ngày xưa trên thiên đường buồn wa, mới hối lộ lão tiên già gác cổng, nửa quả đào tiên xin được của Đại thánh Ngộ Không, hé cửa cho dòm xuống hạ giới. Thấy người ngựa đông đúc, ăn nhậu khí thế zui wa! nên ham, chả bù tiên giới toàn mấy lão tiên râu dài tới rún, uống trà đáng cờ lảm nhảm chuyện tiên cơ nhàm! thi thoảng mới thấy vài em tiên nữ trùm kín mít toàn vải là vải, tha thướt lội qua, lội lại chả thấy gì chán! đêm nằm vắt trán tưởng tượng mãi mỏi cả óc mà chẳng thấy chi. Thiên đường già nua, tiên nữ cũ xưa, chả bù mấy em hạ giới cứ mơn mởn mơn mởn như quả đào tiên đương thì, ngồn ngộn, trắng phếu dập dìu ngập tràn phố phường bắt ham. Nghĩ xưa công đức vô lượng, tịnh tu vạn kiếp mới có được vé vớt vào chốn thiên đường, tiêu phí vạn năm nhàn nhã thật uổng phí. Nay chốn thiên đình mới đổi chủ cụ Lê Nin ở xứ bạch dương nhờ công đức vô lượng tế độ mấy chục triệu chúng sinh chuyển biên chế xuống âm ty, gây nạn nhân mãn chốn âm ty, làm Hội đồng âm phủ hoảng quá triệu tập đại hội bất thường tam cõi Nhất trí bầu cụ Lê nin làm thượng đế nhiệm kỳ mới nhằm an toàn cho âm phủ tránh nạn nhân mãn. Vậy muốn hiểu chốn nhân gian không ai khác phải thượng vận Lê Nin thượng đế. Bấm độn ngày tốt thượng triều vấn an thượng đế Lê Nin, sau bày tỏ nguyện vọng vi hành trần gian thăm thú dân gian. Thượng đế phán "ngươi ở tiên cảnh đã lâu, nay xuống trẩn gian, không thể ở bừa bãi được. ta có đứa học trò xuất sắc xưa tu ở hang Bắc bó xứ Việt nam, nay đã đắc đạo thành tiên, kiến tạo được một chốn thiên đường hạ giới tên gọi "Việt Nam Xã Hộ Chủ Nghĩa", ngươi nên xuống đó tìm hiểu sẽ tốt hơn", có ý chỉ của thiên thượng mình liền hạ giới tới chốn thiên đường hạ giới. Thấm thoát nay đã hơn nữa thế kỷ. Ngoài việc còng lưng cày bừa kiếm ăn, khản cổ hô khẩu hiệu của tiên nhân Hồ Chí Minh, vẫn chưa được ăn nhậu phè phỡn, tiên nữ hạ giới bao la nhưng không có tiền hưởng thụ. Giờ chân mỏi gối chồn mới biết nhầm!. Ngày xưa làm tiên nhân không nhận ra cảnh giới của ảo giác; tưởng trần gian hơn hẳn thiên đường. Giờ tu vạn kiếp để lội lên oải wa! ối ông Lên Nin ơi cứu con với!!!! Tb thiên đường từ ngày thượng đế Lê nin tiếp quản không biết có như thiên đường hạ giới Việt nam không??? nếu giống thôi ta xuống địa ngục cho chắc!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngay cả dũng xà mâu cũng biết là sẽ sụp nên ra sức vơ vét để chuồn. Nhưng lưới trời lồng lộng thưa mà khó lọt, chạy cũng không thoát được đâu con ạ. Chỉ ức một nỗi là bọn chó " còn đảng còn mình" chẳng biết chạy về chốn nào, ấy vậy mà cha con nhà dũng xà mâu quăng cho cục xương là cứ thế lao vào cắn đồng bào mình. Đúng loài chó phản chủ, loài ăn cháo đá bát.

      Xóa
    2. Hoàn toàn đồng ý! Bọn cs cao cấp đều biết sẽ bị sụp đổ, nhưng vẫn còn cứng miệng hô hào khẩu hiệu để vơ vét thêm đuợc chút nào hay chút đó mà thôi.
      Toàn là 1 lũ biết bóp cò súng để giết người không gớm tay làm sao mà điều hành đất nước cho được!

      Xóa
  2. Kính chuyễn 14 thằng,con trong bctcsvn trả lời

    Trả lờiXóa
  3. Đúng! chúng nó ra rả " Yêu nước là yêu đảng ,yêu chủ nghĩa xã hội" cho nên người dân thấy đảng toàn là một lũ cướp , chủ nghĩa xã hội là một xã hội thối nát thế là người ta bỏ nước ra đi thôi !

    Trả lờiXóa
  4. ĐCS Chúng thường nói: của dân, do dân, vì dân, dân tin yêu Đảng. Nhưng không bao giờ chúng dám làm thăm dò dư luận với ND là có bao nhiêu % dân tin tưởng Đảng lãnh đạo? có bao nhieu % dân tin ở nhà nước này? làm thăm dò ngay trên báo lề đảng cũng không dám. Thôi dân trí VN thấp(do ngu dân) thăm dò ở các TP lớn dân trí cao hơn.
    ĐCSVN thử một lần xem sao??

    Trả lờiXóa
  5. Không phải người dân bình thường không tin đảng CS đâu, ngay cả nhân vật chóp bu của đảng cũng không tin đảng (nếu có thì cũng chỉ ngoài miệng). Lấy 1 ví dụ là 2 nhân vật đang "hot" ở Tàu là Bạch Lai Hy và Cốc Khai La. Hai ngườii này là con nhà nòi CS và cũng là cán bộ chóp bu của đảng CS Tàu tích luỹ tài sản, tiền bạc gởi ra ngân hàng nước ngoài để khi có biến là "vù". Bạc không tin vào chính quyền CS.
    Vương Lập Quân là tướng CA của Tàu cộng khi biết được âm mưu của 2 vợ chồng Bạc định giết mình để diệt khẩu thì thay vì chạy lên Bắc Kinh gặp Bộ chính trị lại chạy vào lãnh sự Mỹ để câu cứu. Quân cũng không tin vào đảng
    Hầu như không ai tin vào CS cả, chỉ đục nước béo cò ăn theo nói leo để kiếm chác cho bản thân, gia đình dòng tộc và khi có biến thì "bye bye" CS.

    Trả lờiXóa
  6. Ai cũng biết sự thật đó cả. khăp hang cùng ngõ hẽm trên rưng dưới biển đâu cũng kêu ca oán thoán .Các nhà lãnh đạo thừa biết thế,nhưng đã sa lưới mắc bẫy rồi .Thương thay!
    CHỜ CHẾT THÔI !

    Trả lờiXóa
  7. Sống theo hiến pháp, mà phải chấp nhận điều 4 hiến pháp, cho phép đảng cộng sản VN, "ngồi xổm" trên luật pháp. ai cũng chỉ làm cho mình, lách luật mà sống. Ai đám phản đối lại điều khỏan này ?

    Trả lờiXóa
  8. Tôi mới từ SG về Mỹ sau một chuyến đi VN thăm nhà. Khi ra đến phi trường TSN, thì có một ông VN khoản 50 mươi mấy tuổi đảy vợ tôi và xe hành lý trong lúc chúng tôi đang sắp hàng để lấy vé. Đang lúc đảy vợ tôi ông ấy còn có nói những lời thô lổ như :"xếp hàng thì xếp cho nhanh đi, sao mà quê quá!" , nhưng chính ông ta là người quê nên đả cử sự như vậy. Ông ta tiếp tục những lời nói đụng chạm , nên tôi mới quay lại và nói : "Ông im đi!". Ông ta nhìn tôi rất câm thù và nói : "Tao không im thì mày làm được gì tao" . Thật sự tôi định đấm ông này vài cú đấm nhưng nghĩ lại nhịn đi để đi về Mỹ , không ấy bị bắt lại ở VN. Sau đó tôi mới biết ông ta không phải là khách đi chung chuyến nhưng là nhân viên làm ở sân bay . Vợ tôi nói rằng khi vào cửa , thì có một nhân viên an ninh (công an?)hỏi : "Có cần gíup gì không?". Khi qua đến Đài Loan, tôi có gặp cặp vợ chồng lớn tuổi mà ông VN cà chớn đưa vào ở bên VN để xin lổi là đả lớn tiếng với người đả đưa ông bà sấp hàng ở TSN. Ông bà ấy cho biết là ông VN kia đả dụ ông bà $200,000 VN chỉ vì ông bà ấy cần gíup đở . Thì ra người an ninh(công an ) đứng ở cửa hỏi có cần gíup đở gì để gặt tiền thôi.
    Họ đối sử với những con người khác tệ hơn thú vật vì họ có quyền và họ là công an. Khi ăn cứơp , đẩy phụ nử còn hỏi chu chát : "Mày làm gì được tao?" . Đúng là một đám không biết nhục nhả là gì .
    Tôi làm được một điều là không bao giờ trở lại VN nửa cho đến khi đất nước không còn CS nửa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chán thì làm được gì?lúc 16:53 5 tháng 5, 2012

      ai cũng như bác đụng chuyện thì nói không về Vn nữa thì bác có còn phải là người VN không?

      Xóa
    2. Mịa, mới tối qua đi đón bà chị từ Mỹ về qua cữa thằng kiễm soát hỏi bà chị :Bác về có quà gì cho con không?" bà chị móc túi cho $5 hắn có vẽ không hài lòng . Bọn chúng là thế.

      Xóa
    3. @chán thì được gì? Được chứ. Không phải bực mình vì cái lũ làm ô nhục 2 tiếng VN. Công An các anh tự cho VN bây giờ là tài sản riêng của các anh? Khi đuối lý thì đem câu hỏi: "Bác có còn phải là người VN không?" Còn chứ! Chỉ có các anh Công An kém văn minh và "Bác Hồ" của các anh không phải là người VN. Không tin thì yêu cầu đảng Hèn với giặc Ác Với Dân của anh trưng cầu dân ý thì biết liền.
      Còn một điều nữa. Người Mỹ, người Anh, Canada, Úc... nói tiếng Anh, nhưng đều có quốc tịch khác nhau. Người Việt có quốc tịch Pháp, Mỹ...họ là công dân của nước khác rồi, họ về thăm VN vì phần lớn còn có tình cảm, kỷ niệm của thời trước CS thống trị VN. Nếu Công An CSVN là lực lượng vú em, thay tả, đổ bô, bảo vệ đảng, thay mặt đảng mà bất lịch sự, thô bạo, ăn tiền tham nhủng...thì những người ngoại quốc gốc Việt không về VN, để tiền đi du lịch nước khác vui hơn, họ có tự do chọn lựa.

      Xóa
    4. Tôi cũng sống ở tư bản lâu rồi và cũng đã lâu ko có hứng về VN chơi vì tất tần tật cái gì cũng thấy thật vô lý, khó chịu!!! Ngay từ cửa thủ tục nhập cảnh thôi đã mất hứng với kiểu nói năng hách dịch rất mất dạy của họ và rồi thì ty tỷ những điều bực bội mà cái "lỗi hệ thống của chế độ"độc quyền tạo nên! Nhưng dù muốn hay ko thì VN cũng là quê hương mà, chúng ta cũng nên góp phần theo cách nào đấy để quê hương mau chóng được giải thoát chứ đừng chỉ than vãn rồi đợi cái chế độ ấy nó "tự sinh, tự diệt" thì biết đến bao giờ?

      Xóa
  9. Thực trạng XHVN dưới chế độ XHCN và sự lãnh đạo ĐCSVN:
    - Tham nhũng hóa toàn xã hội: những đại gia VN hiện nay có 3 loại:
    . Tư bản đỏ (kiếm chác từ tham nhũng, các cty con, cty sân sau hớt các dự án, HĐ do mình chủ trì).
    . Kẻ cơ hội: tận dụng cơ hội tối đa từ quyền lực sẵn có của kẻ khác (lãnh đạo từ nhỏ đến lớn trong bộ máy nhà nước, tạm gọi là lãnh đạo CS) để khai thác cái họ cần, dĩ nhiên cũng phải hoàn lại tiền, tài sản, lợi ích cho lãnh đạo CS với các khoản không nhỏ.
    . Tư bản thực thụ: làm từ bàn tay trắng, thực lực của chính họ.

    Cả 3 loại đại gia này đều chắc chắn phải chi tiền cho lãnh đạo CS để bôi trơn mọi hoạt động và có nhiều cơ hội hơn để phát triển. Nếu không chi chắc chắn không sớm thì muộn cũng thân bại danh liệt. Điều này chắc chắn các doanh nghiệp VN đều nắm rõ. Bản thân tôi đã từng làm nhiều dự án liên quan đến nhà nước, chưa có dự án nào mà không chi khoản under table này chỉ có chi nhiều hay ít mà thôi. Có những dự án thậm chí lỗ (lời 30%, chi hết 50% sao mà không lỗ!!) cũng phải chi để có việc mà làm. Và tôi biết chắc tất cả các doanh nghiêp khác cũng như vậy. Tham nhũng là vấn nạn trong XHVN có sự dung dưỡng của ĐCSVN. Các khoản chi này nếu tính theo GDP tôi cho rằng không nhỏ, nhưng không đem lại hiệu quả cho nền KT và lợi ích cho XH.

    Những kẻ tham nhũng, cơ hội thường chi tiêu phung phí, ăn chơi trác tác từ tiền không phải do mồ hôi, công sức mình kiếm được. Điều này góp phần làm XHVN băng hoại.

    Tham nhũng làm mục ruỗng các tổ chức, cơ quan ql nhà nước, làm suy thoái đạo đức toàn xã hội.
    - Lạm quyền: có quá nhiều vụ như Tiên Lãng, Văn Giang trên toàn quốc lạm quyền sử dụng bạo lực đàn áp. Rồi Boxit, Vinashin, PVN, EVN... Lạm quyền độc đoán khi điều hành kinh tế gây thiệt hại hàng chục tỷ USD.
    - Độc đoán khi không cho dân có quyền làm chủ xã hội của mình(dân chủ): quyền chính trị, tự do ngôn luận, lập hội...

    Chúng ta đang sống trên chính mảnh đất ông cha để lại tại sao phải bỏ chạy đi nơi khác chỉ vì những sai trái của chế độ. Tất cả mọi cá nhân đều có quyền tự do, quyền được sống, quyền được quyết định tương lai, hạnh phúc bản thân cũng như thiết chế xã hội phù hợp. Nên nhớ chế độ là do chính chúng ta dựng lên và cũng chính chúng ta cho phép nó vận hành như hiện nay.

    Nếu VN dân chủ, tôi cho rằng VN sẽ phát triển qua mặt bất kỳ nước nào trong khu vực ĐNÁ trong vòng 10 năm nữa. Tin tôi đi!!!!

    Trả lờiXóa
  10. Người Nam-Địnhlúc 17:19 5 tháng 5, 2012

    Tôi cũng đã từng gặp người giàu trung trung thôi. Họ cũng có cãm nghĩ như vậy. Hầu như ai cũng có í tưởng bỏ chạy.

    Làm sao giữ được Hoàng Trường Sa ?

    Trả lờiXóa
  11. các bác đã nói lên tính ưu việt của nhà nước VN XHCN rồi đó.
    TGCN dãy chết làm sao giàu có và quyền lực bằng Đúng không

    Trả lờiXóa
  12. Trả lời
    1. Đối với mọi ý kiến không giống mình đều bị coi là CAM,Chống cộng kiểu ngu si mù quáng như thế tốt nhất về làm vườn hay hơn
      .Mưa nói đúng , tham nhũng thì ở đâu cũng có, kể cả Mỹ Anh Pháp..ytalia..Có điều ở VN còn quá nặng nề và lộ liễu..Việc chống là cần chống nhưng phải phản ánh cho trung thực.Đúng là có một số ngân hàng tự tăng lãi suất cao hơn qui định và đã bị xử lý..Vậy Việt kieu chống cộng kiểu các người nghĩ gì khi JIMY Trần , chồng ĐBQH Hoàng Yến ,một VK Mỹ đang bi truy nã bởi chính phủ Mỹ?Bao nhiêu kẻ về VN chơi gái , sa đọa.. Và quay ngược lại lịch sử thì quan chức cũ chế độ SG từng nổi tiếng là tham nhũng..
      Nói như vậy để các vị biết , xấu , tốt ở đâu và ở chế độ nào cũng có ,đừng chống cộng kiểu càn rỡ không ai nghe được đâu!

      Xóa
  13. Tôi thì tôi lại nghi ngờ "cô doanh nhân thành đạt qua tài năng trí tuệ" này quá. Một doanh nhân thành đạt và có trí tuệ thì không thể nào không theo dõi tin tức diễn ra hàng ngày, hàng giờ để tranh thủ thời cơ làm giàu. Một người thành đạt cũng không có tầm nhìn nhỏ hẹp như vậy. Nếu có theo dõi tin tức thì ắt hẳn cô ấy sẽ biết rằng có một số lãnh đạo, nhân viên của 1 số ngân hàng trả lãi suất cao hơn quy định đã bị xử lý. Việc tham nhũng đâu chỉ có ở riêng Việt Nam hay ở riêng các nước XHCN. Ở đâu chả có, chế độ nào chả thấy! Tư bản cũng thế thôi. Người thì cũng có người này, người khác; có người chính, kẻ tà. Bàn tay, bàn chân còn có ngón ngắn, ngón dài mà. CÓ những kẻ muốn rời bỏ quê hương mà đi những cũng có khối Việt kiều muốn hồi hương đấy thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hello công an mạng tên Mưa. Dù Mưa có bênh chế độ thì trong cơn trả thù gió tanh mưa máu sắp tới, ông vẫn bị truy bức vì quá khứ CA của mình. Tôi từng chứng kiến vợ một viên ca bị trả thù khóc nói: Chồng em luôn tốt với mọi người, mà sao lại ra nông nỗi này. Một người bán nước ở cổng bệnh viện đáp: Có thể chồng cô là người tốt, nhưng sẽ không còn là tốt nữa khi đứng chung trong hàng ngũ của những kẻ không tốt. Đó là nhân quả. Hi hi. Mưa nên suy nghĩ hè.

      Xóa
    2. Bạn Mưa biết một mà không rõ hai.
      Vấn đề có nhiều người, phần lớn đã cao tuỗi, muốn về VN có nguồn gốc ở tập quán, văn hóa và tình cảm (chẳng hạn khi qua đời nằm gần ông bà trên đất nước đã được sinh ra); những người muốn ra đi là những người trẻ, có ý thức về tương lai của chính họ, cũng như do bất mãn với hệ thống cầm quyền, các vấn đề xã hội ở VN.
      Người già về VN, ngòai chút ít tiền, không đóng góp được gì nhiều cho phát triển xã hội, họ không còn là rường cột quốc gia.Người trẻ trái lại là sức lao động, là chất xám, là động lực cho những thay đổi tích cực cho xã hội, trong những điều kiện nhất định.
      So sánh hai vấn đề này với nhau giồng đem lê so với táo, kết luận do đó vô giá trị.
      Vế vấn đề tham nhũng, nói ở đâu cũng có là cách nói lấy được, hoặc do kém tri thức, mặc nhiên chấp nhận nó để xã hội tiếp tục bị xé nát, hoặc bao biện cho nó vì chính mình là đồng lõa, thậm chí là thủ phạm, cả hai đều là tội phạm.

      Ai cũng biết tham nhũng gây tác hại cho một đất nước như thế nào, khỏi cần dẫn chứng. Vấn đề là có nên tiêu diệt hay ngăn chận nó đến mức tối đa để xã hội được công bằng, đất nước được phát triển nhanh chóng hay không. Nếu không là đồng phạm hoặc kẻ huởng lợi từ tham nhũng thì mới bàn tiếp đến những chuyện như về vai trò của chế độ cầm quyền, nền tư pháp, các tồ chức dân sự, các cơ quan kiểm soát, báo chí và truyền thông trong công tác chống tham nhũng.

      Xóa
  14. Chỉ có bọn lắm tiền nhiều của mới bỏ Việt Nam đi ra nước ngoài hưởng cuộc sống sung túc,nhưng tiền đâu mà chúng lắm thế,có lẻ vì tài năng chăng hay cùng cộng tác với bọn CSVN mà làm giàu trên xương máu đồng bào ,rất ích kỷ ,còn nhân dân lao động miếng ăn kiếm từng ngày còn lắm vất vả muốn đi chơi trong nước xem thắng cảnh Việt Nam củng chả có tiền huống hồ đi ra ngoài các nước khác ,rồi lực lượng nào sẻ đấu tranh chống bất công,chống độc tài đảng trị ,chống tham ô ,đó là thành phần trí thức nghèo mạt rệp ,nông dân ,công nhân chạy ăn từng bửa,họ hy sinh mạng sống ,đói khổ từng ngày vì chính nghỉa ,tương lai con cháu mai sau họ nhất định đấu tranh quyết thành công .Nhửng người giàu có hơi bất mản một chúc rồi muốn đi vì họ có rất nhiều tiền ,nhà cửa ở nước ngoài đả có sẳn con cháu được du học ,ôi rất là sung sướng ,sao họ không nghỉ phải làm gì là cùng nhửng người yêu nước cùng nhau đấu tranh cho một nước Viêt Nam dân chủ tự do ,tiêu diệt bọn lảnh đạo tham nhủng ,và giúp đở nhửng người nông dân công nhân nghèo khó .Họ quá ích kỷ khi chạy trốn ra nước ngoài .Rất đáng khinh .

    Trả lờiXóa
  15. Gửi bạn Mưa
    Thử hỏi bạn trong 100 SV đi du học có bao nhiêu em muốn trở về ? Tỷ lệ là bao nhiêu ? Hãy làm môt cuộc khảo sát hỏi ý kiến người dân về sự đồng tình và lòng tin vào chính quyền,Đừng tự dối lòng, hãy khảo sát đi.Chính phủ đã bao giợ dám khảo sát về niềm tin chưa?Sẽ biết kết quả thât sự ngay thôi.Và đó mới là dân chủ .
    Suốt cuộc đời công chức của mình, tôi nhận thấy tình trạng đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp trầm trọng.XUỐNG CẤP TOÀN DIỆN!
    Nước nào cũng có tham nhũng, nhưng khi mất uy tín thì họ có liêm sỉ, có văn hóa Từ chức.Còn ở VN........thôi , chán không buồn kể.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Okie, tôi đồng ý với bạn làm 1 cuộc khảo sát về vấn đề này! Mah sao ta chỉ khảo sát ở các du học sinh? Sao lại không làm khảo sát ở tất cả mọi đối tượng, tầng lớp? Xin lỗi bạn, ở lứa tuổi ấy, các bạn còn lắm mơ mộng về cuộc sống trời tây mà chưa biết cuộc sống ở đấy thật sự là như thế nào. Ở trong chăn mới biết chăn có rận bạn ạ. Khi trẻ tuổi thì mong đi tây, đến khi xế chiều thì lại mong ngóng về quê hương. Tôi thì tôi chả dối lòng mình đâu bạn ạ, tôi đang nhìn thẳng vào vấn đề ấy chứ. Dân chỉ mất lòng tin vào những ông to bà lớn nào mà bị biến chất thôi chứ họ chả nghĩ đến chuyện mang nguyên cả 1 hệ thống chính trị ra mà bàn cãi với âm mưu lật đổ chính quyền. Khi đó, cuộc sống sung sướng đâu chưa thấy, chỉ thấy phải sống chật vật với bao sự hỗn loạn trong xã hội.

      Xóa
    2. Bởi vì nhiều người suy nghĩ như "mưa" nên CS còn ở VN, nhìn quanh các nước nổi tiếng về nhân quyền xem, có ai giống ta không ??? Ngoại trừ thằng Chệt, Cuba, Bắc Triều Khùng... có chế độ "ưu việt" như ta. "Mưa" này chắc xuất phát từ kênh thúi quá

      Xóa
    3. Khi tranh luận thì nên hạn chế đả kích hay "chửi" người khác, như thế thì kém cỏi lắm bạn ạ! Các nước nổi tiếng về nhân quyền, trong đó có Mỹ chăng? Đúng, nơi đó không giống ta! Nó nổi tiếng về nhân quyền, dân chủ nhưng nó lại là nơi phân biệt chủng tộc kinh khủng nhất!
      Mình thì không quan tâm đến còn "cộng sản" hay không còn "cộng sản". Mình chỉ quan tâm đến việc các ông lãnh đạo có làm cho nước mình phát triển hay không? Hay đang thụt lùi? Miễn có phát triển, dù ít cũng được. Mình nghĩ dân mình chỉ cần sống trong 1 đất nước hòa bình, ổn định và đang phát triển là okie.
      Chào hề!

      Xóa
    4. @ Mưa
      Nói Mỹ "là nơi phân biệt chủng tộc kinh khủng nhất" thì quả là quá dốt nát về nước Mỹ. Mở to mắt ra nhìn TT Obama là dân da đen kìa.

      Xóa
    5. Đúng Obama là người da màu đầu tiên làm tổng thống ở Mỹ..đó là một tiến bộ gần đây thôi,sau bao nhieu tranh đấu của cộng đồng da đen Mỹ gốc Phi Châu.Lich sử Mỹ còn ghi nhận nhũng cuộc chinh phạt, diệt chủng chính nguòi Mỹ gốc da đỏ kia..cộng đồng Mỹ da trắng bây giờ đều có xuát xứ phàn lớn từ Châu Âu ..Người da đỏ mới là Mỹ gốc ..

      Xóa
    6. Gửi bạn Vem viết:
      Haha, Tôi thì tôi không biết là ai dốt nát hơn à nha! Đâu phải ông Obama (vị tổng thống đầu tiên của da màu) lên làm tổng thống là nước Mỹ không phân biệt chủng tộc đâu bạn. Cả khối người trên khắp 5 châu đều nhận biết điều này bạn à! Hạn hẹp quá, hạn hẹp quá!
      Người ta thường ví Mỹ như cái nồi phá lấu. Mọi người trước khi đến Mỹ đều nghĩ nó là thiên đường nhưng lại không biết ở cái thiên đường đó các người Mỹ gốc Phi phải từng uống nước từ máy lạnh với bảng thông báo dành cho người da màu.
      Xin lỗi bạn, tôi xin trả từ "dốt nát" lại cho bạn. Tôi không dám nhận :))

      Xóa
    7. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
  16. Thật sự rất dễ có những suy nghĩa ra nước ngoài để trốn tránh chế độ này. Thiết nghĩ nếu như bạn có tiền tài thì bạn có nghĩ đến một vùng đất nào đó có tự do, nền dân chủ và quyền con người được đề cao để bản thân, gia đình sinh sống không? tại sao phải gắn bó với với đất nước đầy rẫy bất công và thiếu (hay nói trắng ra là không có) nhân quyền??? một đất nước người dân bị trị, bị bịt mồm, bịt đường sống bằng cái gọi là pháp luật là hiến pháp? Một đất nước như Inddoonesia còn có thể hy vọng về nhân quyền nhưng theo tôi ở Việt Nam mà các phụ huynh(hay nói chung là ngườ lớn) cứ ngày ngày thể hiện lối sống cá nhân mà không nghĩ đến cộng đồng(như xã rác bừa bãi, chửi tục, chen lấn.......)để rồi chính họ lại là cái gương cho tầng lớp con cháu cứ vậy làm theo thì thiết hỏi tương lai đất nước có còn mảng sáng nào không???

    Trả lờiXóa
  17. Ở VN làm gì có luật. "Luật là tao đây này" - Một ông gác hai chân đen đúa lên ghế, hết ngoáy tai rồi ngoáy mũi lôi ra mấy cục đen xì vứt lên bàn và phán như vậy. Người nước ngoài đến VN tá hỏa khi biết muật VN; Hễ hai phương tiện giao thông đụng nhau thì anh nào đắt tiền hơn anh ất sai vè phải đền.

    Trả lờiXóa
  18. csVN dành nhau cướp ruộng đất của dânlúc 22:01 5 tháng 5, 2012

    Cọng sản là ác độc gian dối-thích nghi kỵ người khác, thích gây chia rẽ, thích tham nhủng, thích lừa bịp...và độc ác nhất là ganh ty.

    Bọn chúng ganh tỵ nhau về cách làm giàu trên xuong máu người dân cần cù lao động đến nỗi chúng thấy thằng lớn có biệt thự thì cướp ruộng đất của dân để bán lại cho mấy tên cao cấp hơn để cấu kết với nhau bán cho các công ty Nước ngoài để chia nhau. Cướp và không cần đền bù, hoặc giả nhỏ ra vài giột cho có lệ.

    Đả đảo cọng sản bán nước hại dân, đả đảo!

    Trả lờiXóa
  19. Đi để biết đó biết đây với thiên hạ. Nhu cầu đi cho biết là hoàn toàn chính đáng. Đi để học hỏi các nước phát triển trên thế giới về khoa học kĩ thuật, kinh nghiệm quản lý…Ở lại làm việc với họ để học hỏi cách làm việc, để học lấy nền tảng cơ bản để sau này tự mình phát triển. Có những ngành ở VN chưa phát triển thì việc người VN ra nước ngoài học tập và làm việc, đạt được thành quả nhất định cũng làm tăng vị thế của VN, khiến thế giới nhìn VN khác đi mà. Đâu phải cứ ru rú ở trong nước mới là yêu nước. Thời đại toàn cầu hóa rồi. Dù rằng vẫn có những người ra đi vì lợi ích ích kỉ của bản thân nhưng không phải ai muốn ra đi cũng là để chạy trốn thực tại xã hội. Mong rằng một số người đừng chỉ suy bụng của một số người ra bụng của tất cả mọi người.

    Trả lờiXóa
  20. Phải lên tiếnglúc 03:00 6 tháng 5, 2012

    Đây là chuyện của chính tôi : Cách đây 15 năm, trong một dịp về thăm cha mẹ già ở VN tôi ngồi trên chuyến bay từ HongKong về Sài Gòn, cạnh một "đại gia" khá nhã nhặn và cởi mở, có lẽ vì ông ta đã được học tập một thời gian dài ở Mỹ. Ông ta kể cho tôi nghe đủ mọi chuyện (có lẽ muốn "dợt" lại mớ vốn tiếng Anh của mình sợ nó rỉ sét) rồi khoe là sang VN cho công tác làm sân golf. Nghe tới đó là tôi cảm thấy khó chịu, vì mới tối hôm trước khi lên đường về VN tôi đã nghe một cô bạn Thái Lan kể cho nghe là ở nước cô, nông dân kiên quyết không bán đất cho tư bản Tàu sang mua đất làm khu giải trí ăn chơi. Tôi nghe mà phục lăn.

    Tôi hỏi "các ông nghĩ gì khi sang VN mua đất làm sân golf" Ông ta hiểu ý của tôi nên nói là "vừa làm kinh doanh, vừa tạo công ăn việc làm cho người bản xứ". Nghe tới đấy là tôi nóng máu lên rồi, ben hỏi lại "Ông có biết rằng, với những người nông dân chân chất kia, bán đi mảnh ruộng là bán đi mạch sống của cả gia đình người ta ? Cũng có người bị nhà nước ép bán với giá rẻ mạt, thì mua đuợc cái xe cái 'đài' rồi, ăn nhậu vài ba tháng hết rồi thì họ làm gì mà sống, đi đâu mà dựng nhà trong thời đại 'tấc đất tấc vàng này ' Rồi tôi tặng luôn cho một phát súng ân huệ " Các ông hãy suy nghĩ lại điều đó bằng lương tâm con người công chính, đặt mình vào hoàn cảnh của họ, đừng suy nghĩ theo kiểu của người giàu quăng cho con chó miếng xương rồi mặc nó gặm được thì gặm không thì thôi"

    Tôi nói và lòng run lên với sự phẫn uất, làm như chính cha mẹ anh em mình là nạn nhân bị cưỡng chế không bằng ...đó là câu chuyện của hơn một thập niên về trước khi tin tức về dân oan chưa phổ thông như bây giờ, và tôi chỉ là một người trẻ (xem ra còn) bàng quan với nỗi đau của dân oan lắm, chỉ thấy trái tai gai mắt thì đặt vấn đề ngay lúc đó vậy thôi ...giả sử như gặp ông nhà giàu ấy váo thời điểm bây giờ chắc là trong hai sẽ có một phải bị escort xuống máy bay hic hic...

    Trả lờiXóa
  21. Bình tĩnh,kết nối những trái tim yêu nước, đấu tranh bàng con đường bất bạo động( vì bạo động ta sẽ thua ngay từ trong trứng vì đôi kháng với một tổ chức cs, đầy đủ súng ống, quân đội, công an...)để đòi hỏi cho ra đời một tổ chức "những người yêu nước" để đấu tranh công khai với những bất công, tham lam,cướp đất, cướp tài nguyên, ức hiếp dân...của cs.Chỉ có con đường duy nhất là chúng ta phải đoàn kết lại cả sức người, sức của, không được chùn bước,nói khơi khơi, khi gặp sự cố chúng ta lại sợ chết không dám đấu tranh, chúng ta đang cần một thủ lĩnh thực sự cho phong trào, có bạn nào có cao kế gì thì hãy chia sẻ cho anh em biết với, tìm ra con đường đấu tranh hiệu quá, chứ chỉ nói lời căm phẫn thôi thì mới đạt một nửa, còn nửa nữa là chúng ta phải hành động. thân ai chào và cám ơn các bạn.

    Trả lờiXóa
  22. Dang vien CSVN va nhan dan VN cung nhau , chay qua My songlúc 19:44 6 tháng 5, 2012

    DIEU " BUON CUOI " LA TAT CA CHUNG TA : NHAN DAN VN ; VA DANG VIEN CSVN , DEU KIEM TIEN DE CHAY QUA MY SONG !

    Tôi biết, đồng bào tôi biết còn rất nhiều người có ý định “tháo chạy” không chỉ có những người tôi đi, gặp và nghe nói mà có cả giòng tộc của những kẻ đang nắm giữ quyền lực, độc quyền lãnh đạo đất nước Việt Nam thu gom vơ vét, buôn quan bán chức, bán cả giang sơn của tổ tiên nghìn đời để lại!

    Trả lờiXóa
  23. ối giời ! có ai lại muốn làm " Cá chậu chim lồng ".
    Không ai muốn sống chung với "hủi", nhưng cuộc sống nghiệt ngã không cho phép ta lựa chọn.
    Nếu được phép chọn nơi cư trú....có lẽ VN chỉ còn lại không quá 1000 người sống trên lãnh thổ VN ???
    - 1000 tên tư bản đỏ.

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn