Ni-cô Chiyono học Thiền với thầy Bukko ở chùa Engaku. Trong một thời gian dài cô chăm chỉ thiền định mà không gặt hái được kết quả gì.
Một đêm trăng nọ, ni-cô đi lấy nước trong cái gàu cũ được néo bằng một thanh tre. Thanh tre gãy, chiếc gàu rơi, nước đổ lênh láng.
Đúng lúc ấy cô giác ngộ, và thấy tâm thức mình được giải phóng.
Tôi cố giữ chiếc gàu nước ấy.
Nhưng thanh tre gãy,
Chiếc gàu rơi.
Không còn nước trong gàu.
Không còn trăng trong nước.
Được một ông bạn già giới thiệu, thời gian gần đây tôi mê đọc các bài nói chuyện về Thiền của Osho. Câu chuyện trên về sự giác ngộ của ni-cô Chiyono mở đầu cho cuốn “Bài nói về các câu chuyện Thiền” cùng tên của ông, “Không nước, không trăng”.
“Không nước, không trăng, cậu hiểu chứ?” ông bạn tôi sôi nổi nói. “Và ni-cô Chiyono đã giác ngộ, tâm thức được giải phóng đúng vào cái lúc không nước không trăng ấy...”
“Vì sao?”
“Vì thanh tre mục gãy làm chiếc gàu rơi xuống đất. Gàu rơi thì nước đổ. Nước đổ thì ánh trăng soi trong đó cũng không còn. Gàu và nước là lối tư duy dựa vào những gì mắt thấy tai nghe và sờ mó được. Lối tư duy sáo mòn, cũ kỹ của người đời, của tôi, của ông. Và nó chỉ cho ta thấy cái ảo là ánh trăng hời hợt trên bề mặt của nó.”
“Nhưng cái trăng soi mặt nước ấy cũng đẹp lắm. Và vô hại.”
“Đúng. Người ta tưởng thế, và đó mới thực sư là điều đáng lo ngài. Vì nó mà ni-cô Chiyono chăm chỉ thiền định mãi vẫn không gặt hái được kết quả gì. Vì nó mà tớ và cậu suốt ngày quẩn quanh than với thở như những lão già dở hơi. Suốt đời bám lấy cái trăng và nước ấy, mà trăng thì mờ, mà nước thì đục...”
Câu chuyện của Osho và những lời bạn nói khiến tôi suy nghĩ rất lung.
Quen nhau từ lâu, tôi đoán ông này đang có chuyện gì đó bức xúc lắm.
Một tuần sau ông lại đến. Vừa bước vào nhà, ông nói luôn:
“Cái gàu nước của tớ đổ rồi!”
Tôi chăm chú nhìn ông, chờ nghe tiếp.
“Tớ đã viết đơn xin ra khỏi đảng. Đơn đàng hoàng chứ không phải lẳng lặng bỏ sinh hoạt như khối đứa bây giờ.”
“Vậy nay không nước, không trăng, cậu có cái gì?”
“Tự do.”
Rồi ông nói thêm:
“Tức là tất cả!”.
Hà Nội, 4. 5. 2012
Tags:
Featured


square1 lặng lẽ nhặt cái gầu ,
Trả lờiXóacúi nhìn vài giọt nước và trăng còn đọng lại, tự hỏi :
Tự do?
Có tự do trong 1 cái gầu à?
Có tự do là lựa chọn bỏ đảng hay không bỏ đảng?
Có tự do là lựa chọn biết hay không biết đảng đối xử công minh với dân Văn Giang mất đất mất nhà bằng công an có dùi cui và súng?
Có tự do là lựa chọn nghe hay không nghe bà Quan rất lớn phán rằng
của chúng tao bự hơn của chúng nó cả vạn lần?
Có tự do là chọn lựa đeo hay không đeo khẩu trang khi bước ra đường phố?
Có tự do là chọn lựa ăn hay không ăn các đồ ăn nhiễm độc từ Tầu?
Có tự do là được quyền nhìn đủ các loại Quan xuất đủ chiêu tham nhũng?
Hmm...
Người tự do được quyền lựa chọn nhiều điều thật!
Bao giờ thì người Tự Do được quyền KHÔNG chọn lựa các điều trên?
Thái Bá Tân - Thái Bá Tân - Thái Bá Tân
Trả lờiXóaTôi rất thích cách viết của ông!
Bài viết có ý nghĩa ! Hay.
Trả lờiXóaMất đất mất nhà được tự do
Trả lờiXóacảm ơn ai giải phóng mặt bằng
giải phóng ta khỏi cõi mộng du
từ nay ta sống thật thanh thản .
hỡi kẻ còn hoài niệm vướng mắc
yêu bác yêu đảng yêu ảo ảnh
hãy quăng hết chúng vào sọt rác
cả một đời đã trót đa mang .
Hãy tiến bước trong tự do đích thực
và chiến đấu cho Việt Nam tươi sáng .
“Tớ đã viết đơn xin ra khỏi đảng. Đơn đàng hoàng chứ không phải lẳng lặng bỏ sinh hoạt như khối đứa bây giờ.”
Trả lờiXóa“Vậy nay không nước, không trăng, cậu có cái gì?”
Nam Mo A Di Da ...Tự do
Tức là tất cả!”.
Ông ấy đã "ngộ" ra rồi.
Trả lờiXóaCòn bao nhiêu người vẫn còn "mê"?
Có khả năng là có tự do - Có tự do là có khả năng!
Trả lờiXóaCó tự do là có trí tuệ - Có trí tuệ là có tự do!
Có trí tuệ là có khả năng - Có khả năng là có trí tuệ!
Bài viết ngắn, cô đọng và gợi mở nhiều ý tưởng. Rất hay ! Hoan hô tác giả Thái Bá Tân. Xin lạm bàn thêm vài ý.
Trả lờiXóaTrong câu truyện, người bỏ đảng trả lời là có tự do sau khi cái gàu nước của ông ta đã đổ sạch rồi. Hình ảnh cái gàu nước dụ cho những ràng buộc mà đảng tạo ra lâu nay cột chặt tư duy của ông. Rất có ý nghĩa.
Tuy nhiên, tự do là cái có sẳn trong mỗi người, nó có sẳn trong ta từ lúc ta chào đời. Chỉ vì bị các ảo tưởng và tư duy sai lầm che khuất nên ta thường quên đi sự hiện hữu của nó. Dù có bỏ đảng hay không thì tự do vẫn tồn tại trong ta. Đúng hơn trong câu chuyện này là nhân vật trở về với tự do có sẳn của mình mà thôi !
Tự do nói rốt ráo là khả năng chọn lựa. Còn được chọn lựa thì ta còn tự do. Cái khả năng chọn lựa nhìn nhận vấn đề, giải quyết và suy tư về vấn đề đó là sự chọn lựa của trí óc riêng của chúng ta. Chẳng có thế lực nào- dù là quyền lực siêu nhiên của vị thần hay là quyền lực của một tay độc tài bạo chúa- có thể ngăn cấm được. Đấy gọi là tự do bên trong hay tự do nội tại của mỗi cá nhân.
Con người không sống một mình trên hoang đảo. Hắn buộc phải sống trong cộng đồng xã hội. Hắn cần phải giao tiếp với người khác. Giao tiếp được hiểu là đối thoại với trái tim và khối óc rộng mở . Do vậy trong loại giao tiếp này, con người chỉ cảm thấy tự do khi mọi người xung quanh cũng đều có tự do như hắn ta. Đấy gọi là tự do của xã hội, loại tự do này chỉ có được trong chế độ bảo đảm tự do cá nhân - chế độ dân chủ.
Từ tự do nội tại của mỗi cá nhân sẽ hình thành tự do bên ngoài của toàn cộng đồng xã hội. Càng có nhiều người đổ sạch gàu nước ràng buộc của đảng thì xã hội VN càng gần đến tự do. Hy vọng thay !
Vài suy nghĩ thiển cận xin được chia sẻ với các bạn còm sĩ. Thân.
Dựa vào bài thiền đầy ấn tượng này, xin có một ý:
Trả lờiXóa-Đảng Cộng sản Việt Nam là nơi tập hợp đông đảo đảng viên chức quyền tham nhũng.
-Đảng Cộng sản Việt Nam tan vỡ, có nghĩa là như những nước cựu Cộng sản.
-Tham nhũng sẽ biến mất.
Nhân dân Giao chỉ an hưỡng thái bình.
Có ở trong chăn mới biết chăn nhiều hay ít rận.
Trả lờiXóa