Lữ Phương bảo vệ Mác, chống độc tài toàn trị


Nguyễn Thanh Giang - Trong bài viết “Ông Võ Văn Kiệt và tôi”, Lũ Phương đã kể ông từng nói với Võ Văn Kiệt rằng:

“Anh Sáu biết tại sao tôi quan tâm đến chủ nghĩa Mác như vậy không? Đó là do tôi nghe lời ông Đồng và ông Duẩn, hai ông này luôn khuyên nhủ cán bộ phải học tập chủ nghĩa Mác vì không hiểu chủ nghĩa Mác thì không thể xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội. Nghe lời hai ông đó, tôi đã quay mặt vào tường trong suốt 10 năm để tìm hiểu; anh có biết sau đó tôi đã kết luận như thế nào không?”. Ông nhướng mắt lên và hỏi: “Sao?”
Tôi nhớ đã trả lời ông một cách tỉnh queo câu sau đây: Tôi nói hai cha nội đó chẳng biết Mác là con mẹ gì hết!. Không tưởng tượng được! Sau khi nghe câu nói báng bổ đó của tôi, ông đã cười phá lên, thoải mái như chưa bao giờ thoải mái đến như vậy! Không biết có đúng hay không, nhưng cái bí mật về chủ nghĩa Mác-Lenin mà ông không khi nào nói đến mỗi khi gặp tôi, dường như đã bộc lộ qua những tiếng cười của ông hôm đó”. 

Trao đổi với bbcvietnamese.com hôm 26 tháng 02 vừa rồi, trong chuyên đề về trí thức, ông còn “ vơ đũa cả nắm”: "Tôi thấy, Chủ nghĩa Mác chẳng dính dấp gì đến thực tại Việt Nam cả. Thứ nhất, những người nhân danh chủ nghĩa Mác để họ quản lý, lãnh đạo xã hội, họ cho rằng “tiến lên chủ nghĩa xã hội”, nói một cách văn vẻ, thì họ ngộ nhận, họ hiểu lầm, họ không hiểu gì cả … họ lợi dụng, họ bóp méo hoàn toàn chủ nghĩa Mác, không dính dấp gì ở đây, nó là một chủ nghĩa Lenin, Stalin hóa, và nó là của Mao Trạch Đông. Cho nên những người nhân danh cái này để gọi là lãnh đạo Việt Nam, thì hoàn toàn không có cơ sở thực tế”.

Theo Lữ Phương:

“Chủ nghĩa Mác là một học thuyết có tham vọng đặt ra và giải quyết được mọi vấn đề của thời đại một cách hiện thực, triệt để, nhưng do bản thân chỉ là một thứ triết học chứa đựng không ít những suy lý tư biện cho nên những giải pháp kết tụ trong cuộc cách mạng gọi là vô sản là hoàn toàn bất khả thi, và tính chất bất khả thi này đã nằm ngay trong bản thân khái niệm giai cấp vô sản của Mác: giai cấp vô sản không phải là giai cấp công nhân thực tế mà chỉ là một khái niệm triết học trong hệ thống triết học của Mác mà thôi. Chính vì cứ nhất quyết coi những kết luận về chủ nghĩa xã hội của Mác là “khoa học”, đặc biệt coi chủ trương “chuyên chính vô sản” của ông là cái cốt tuỷ cần phải nắm vững để đấu tranh xây dựng xã hội mới, cho nên các chế độ gọi là “chủ nghĩa xã hội hiện thực” nhân danh Mác đã đi vào con đường bế tắc: không có phát triển trong dân chủ và nhân đạo mà chỉ có trì trệ, bất lực trong chuyên chế và độc đoán mà thôi. Vấn đề đặt ra về mặt thực hành, theo tôi, do đó không phải là “vận dụng” chủ nghĩa Mác như một khoa học – nhất là cột Mác vào Lênin tạo thành một thứ chủ nghĩa Mác-Lênin – mà là hãy đối xử với chủ nghĩa Mác như một thứ triết học, được đối xử như vậy thì những các mặt tích cực lẫn tiêu cực trong lập luận của Mác cũng đều bổ ích cho đời sống. Trung tâm vấn đề ở đây là sự phân biệt cổ điển giữa triết học và khoa học, giữa tư tưởng suy lý và tư tưởng thực tiễn” (1).

Ông tìm thấy những yếu tố rất đáng trân trọng của Mác: 

“Hệ thống triết học của Mác, mặc dù tư biện, nhưng chứa đựng nhiều yếu tố tích cực: gợi ra cho những người nghiên cứu những định hướng mang tính phát hiện, nhắc nhở người ta phải chú ý đến những nhân tố hiện thực đã tạo nên lịch sử (như ảnh hưởng của khoa học kỹ thuật, những lợi ích vật chất, những mâu thuẫn giai cấp trong lòng một dân tộc...), những điều mà có lúc giới nghiên cứu đã không quan tâm đúng mức. Riêng khái niệm lao động bị tha hoá của Mác thì đã biến thành nguồn cảm hứng bất tận cho những xu huớng phê phán đến tận nền móng chẳng những đối với các hình thức tồn tại của xã hội hiện đại mà còn có thể đặt cơ sở để hình thành một thứ triết học chống tha hoá đối với cuộc sống nói chung của con người” (2).

“Sự đóng góp của Mác vào đời sống tư tưởng của nhân loại là điều không thể phủ nhận được, sự đóng góp ấy bao giờ cũng đứng bên ngoài hình thức chính trị hoá triết học kiểu Lênin, và do đó chủ nghĩa Mác của Mác cần phải tiếp tục được thanh lọc khỏi những “vấy bẩn” của chủ nghĩa Lênin. Chủ nghĩa Lênin đó, thực chất chỉ là một thứ chủ nghĩa Mác bị xét lại theo phương hướng xuyên tạc triệt để nhất trong lịch sử triết học Mác: nhân danh cho một thứ ý thức hệ gọi là “khoa học”, nó đã tạo ra mô hình nhà nước toàn trị ý thức hệ đưa đời sống tinh thần xã hội trở về thời kỳ Trung cổ. Đích thực, không thể có một “phản ánh luận mácxít-lêninnít” nghiêm chỉnh theo tinh thần học thuyết Mác (2).

“Triết học của Mác chứa đầy tham vọng giải phóng trần gian. Từ sự mâu thuẫn giữa tư bản và công nhân, giữa chủ và thợ trong phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa vào thế kỷ 19 ở phương Tây, Mác đã khái quát thành những mâu thuẫn xâu xé lịch sử loài người từ khởi thuỷ cho đến ngày nay: mâu thuẫn giữa những người nghèo và người giàu, giữa những người bị áp bức và đi áp bức, giữa dã man lạc hậu và văn minh tiến bộ, giữa ý thức hư huyễn và ý thức chân thực... – từ những mâu thuẫn ấy đưa ra triết lý về lao động và lao động bị tha hoá để giải quyết một lần cho xong tất cả.  Dấu ấn của tinh thần lạc quan của thế kỷ 18, 19 đã biểu hiện trong học thuyết Mác khá rõ rệt: đó là niềm tin mạnh mẽ về sự tất thắng của Lý trí, Khoa học và Tiến bộ trong việc tạo dựng tương lai. Để thể hiện niềm tin đó, và với ý hướng muốn thoát khỏi phương pháp tư biện trong các triết học duy tâm, Mác đã kêu gọi người ta trở về với cái hiện thực thời ông đang sống và dấn thân thay đổi nó” (3).


Song, thật đáng tiếc, không chỉ Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông lần lượt bóp méo Mác ngày càng tệ hại cho những mục đích chính trị của họ, mà ngay cả Angghen cũng từng làm xuy xuyển Mác:

“Sự lý giải của Angghen về mối quan hệ giữa ý thức xã hội với tồn tại xã hội cũng không tránh khỏi sự thiếu nhất quán đối với triết học Mác. Phân biệt sự khác nhau giữa tự nhiên và xã hội, Angghen cho rằng nếu quy luật của tự nhiên hoàn toàn bị sự vô ý thức và mù quáng chi phối thì trong xã hội ngược lại không có gì xảy ra “lại không có ý định tự giác, không có mục đích mong muốn". Tuy vậy, theo Angghen thì những ý định tự giác, có ý thức đó vẫn chỉ là những cảm nhận trực tiếp của những cá nhân riêng lẻ thôi; những mong muốn ấy “ít khi nào thực hiện được” khi người ta sống trong xã hội, và chính trong những hoạt động này đã hình thành ra cái mà Angghen gọi là những “hợp lực” biểu hiện cho một thứ “ý chí trung bình chung”, căn cứ vào đó, ông giả định về sự tồn tại của một thứ động lực khách quan, tập thể, độc lập với ý thức của những cá nhân, có nguồn gốc sâu thẳm trong cuộc sống vật chất của xã hội. Như vậy, chấp nhận sự phân biệt ý thức cá nhân với ý thức xã hội như Mác, nhưng Angghen đã biến cái ý thức xã hội mà Mác coi là cái tồn tại được ý thức thành một thực thể không khác gì với cái mà những nhà xã hội học thực chứng thường gọi là tâm lý quần chúng, hoặc tâm lý cộng đồng” (2). 

Những suy tưởng của Ăngghen về lao động tha hoá, ý thức huyễn hoặc … cũng hoàn toàn khác biệt với những khái niệm cực kỳ quan trọng này trong học thuyết của Mác. 

Không giống Mác, phản ánh luận trong triết học của Angghen đã đảo ngược lại biện chứng pháp của Hegel. Trong khi Mác đảo ngược cái Tinh thần tuyệt đối của Hegel thành thực tiễn lao động, coi đó là điểm xuất phát của triết học, thì Angghen lại dành cho thực tiễn lao động một ý nghĩa khác mà ông gọi là vật chất. 

Càng oan uổng cho Mác hơn khi trong tay Lênin chủ nghĩa Mác đã bị bóp méo thảm hại nhằm huy động cho cuộc Cách mạng Tháng Mười. 

Với những nhận xét sau, Lữ Phương cho rằng Cách mạng Tháng Mười là cuộc cách mạng phản mácxít hoàn toàn. 

“1 – Do không được bất cứ cuộc cách mạng vô sản nào ở những nước phương Tây nổ ra để yểm trợ, cuộc cách mạng Tháng Mười Nga không hề có được tính phổ quát, trái lại nó chỉ là một cuộc cách mạng địa phương, cục bộ, xuất hiện từ cái thế giới ngoại vi của chủ nghĩa tư bản: cái quốc tế do Lênin sáng tạo ra chỉ là sự tập hợp của đa số những quốc gia nghèo khổ, chậm phát triển.

2 –  Khái niệm chuyên chính vô sản trong lý luận của Mác mà Lênin bao giờ cũng nhắc nhở rằng đó chính là hòn đá tảng của chủ nghĩa Mác và cho rằng ai mà rời bỏ khái niệm ấy cũng là xa rời chủ nghĩa Mác trong thực chỉ là sự chuyên chính của những người tự cho mình là nắm được khoa học về sự phát triển của lịch sử, và như vậy là sự chuyên chính của môt lập trường, một thế giới quan do một thiểu số trí thức tạo ra. Thiếu hẳn thực chất mácxít (dù không tưởng), nội dung của khái niệm chuyên chính vô sản đó chỉ đơn thuần là sự chuyên chính của một ý thức hệ tự cho mình là vô sản – sự chuyên chính của một đảng phi mácxít.

3 –  Cái mô hình xã hội được gọi là “chủ nghĩa xã hội” nhân danh Mác để xây dựng cũng đã rơi vào sự suy thoái như thế. Không thể tiến thẳng lên cái không thể tiến lên được, Lênin đã đề xuất những chiếc cầu trung gian mang tính chất lùi bước mà ông gọi là chủ “nghĩa tư bản nhà nước”, qua đó tìm động lực xây dựng cơ sở vật chất để chuyển hoá xã hội lên một hình thái xã hội-kinh tế cao hơn. Nhưng cũng do cái viễn cảnh ấy của hình thái kinh tế-xã hội cao hơn là không tưởng cho nên cái nấc thang mượn đường ấy mãi mãi chỉ là cái nấc thang nằm nguyên một chỗ” (4).

Mô hình XHCN hiện thực do Lênin xác lập cũng rất phản Mác. 

Trong mô hình XHCN của Mác chế độ tư hữu bị xoá bỏ, tất cả tư liệu sản xuất được xã hội hóa, trở thành tài sản chung của mọi người. Xã hội tồn tại trong một nền kinh tế không còn thị trường, không còn hàng hoá, với một thể chế chính trị do giai cấp vô sản chiếm đại đa số dân cư làm chủ bằng một nhà nước kiều mới do mình trực tiếp tạo ra. (Tất nhiên, đây là một mô hình không tưởng).

Trong mô hình XHCN hiện thực, chủ nghĩa tư bản vẫn còn tồn tại nhưng là một thứ chủ nghĩa tư bản nhà nước độc quyền phi thị trường, phi hàng hoá mà Lenin đã mượn từ sự suy lý tư biện của Angghen, 
Theo Lữ Phương:

“Sự tha hóa trong chủ nghĩa tư bản nhà nước kiểu lêninnít, do không còn phải thông qua những định chế trung gian đặt nền trên phương thức sản xuất hàng hóa như trong chủ nghĩa tư bản cổ điển, nên đã trở thành sự tha hóa của con người trực tiếp với những ý tưởng của mình. Nói cách khác, nếu trong chủ nghĩa tư bản cổ điển, con người đánh mất bản thân trong hàng hóa và những cơ chế xã hội xây dựng trên trao đổi hàng hóa thì trong chủ nghĩa tư bản nhà nước lêninnít, con người đã đánh mất bản thân chính trong những ý tưởng giải phóng con người khỏi nền sản xuất hàng hóa. Và đó cũng là tình trạng con người đánh mất bản thân trong những ý tưởng được coi là đi giải phóng con người. Lý thuyết mácxít về giải phóng lao động ở đây đã bị đảo ngược: nó trở thành một thứ ý thức hệ không phải chỉ để những người tổ chức sản xuất huyễn hoặc những người lao động mà cũng còn là cái để chính những người lao động đưa mình vào một “mai sau” mờ mịt. Nó tạo ra cái ảo ảnh đã được lý tưởng hóa về một hiện thực trần trụi, nghèo nàn, làm cho con người tưởng rằng qua đó có thể tìm thấy hạnh phúc thật sự. Sự tha hóa tinh thần ấy không khác gì sự tha hóa mang tính chất tôn giáo mà Mác đã tố cáo. Nhưng đó không phải là thứ tôn giáo siêu việt hứa hẹn cho con người một đời sau tuyệt đối mà chỉ là một tổ chức chính trị trần tục, tầm thường được tôn lên thành cái tuyệt đối đó” (4).

Đối với số phận dân tộc Việt Nam, điều khốn khổ tệ hại là, chủ nghĩa Mác đã thấm vào đầu Nguyễn Ái Quốc - người sau này trở thành lãnh tụ ĐCSVN - lại thông qua thần tượng Lênin:

“Đọc những gì ông viết về lý luận mà ông gọi là “chủ nghĩa Mác-Lênin”, chúng ta thấy dường như sự hiểu biết của ông về Mác có phần không được nghiêm chỉnh lắm: tinh thần dân chủ không tưởng của Mác, biểu hiện rõ nhất trong lý luận về sự chế ngự của xã hội công dân đối với nhà nước là chuyện ông hoàn toàn không biết đến. Điều lôi cuốn ông có lẽ chỉ là mấy chữ “thế giới đại đồng” giông giống với cái khái niệm “tứ hải giai huynh đệ” trong Nho giáo vậy thôi. Sự hấp dẫn của Lênin đối với ông, ngoài tính cương nghị, nhạy bén, thực tế của một lĩnh tụ chính trị, có lẽ còn là cái tinh thần “khai sáng” của những bậc hiền nhân đối với đám dân đen thô lậu, ngu dốt, khốn khổ. Cung cách “nôm na” trong cách nói, cách ứng xử của ông, việc ông rất thích chú ý đến những chuyện “tương cà mắm muối” cho nhân dân có lẽ cũng là do kết quả của việc ông đã “Đông phương hoá” cái tinh thần từ trên trông xuống đó của Lênin. Thứ “chủ nghĩa tập thể” mà ông hay nói đến để răn dạy cán bộ, nhân danh Mác, thật ra không phải xuất phát từ cái ý hướng giải phóng con người khỏi chủ nghĩa cá nhân tha hoá trong xã hội tư sản, mà chỉ là một thứ tinh thần kỷ luật cách mạng của Lênin (suốt đời hy sinh vì đảng) cộng với một “cái chúng ta” vô ngã, phi cá tính nào đó tiềm ẩn trong các thứ lý luận phương Đông cổ xuý cho những thứ trật tự bất biến về xã hội và tự nhiên” (5).

“Chủ nghĩa Lênin mà ông mới chỉ nghe qua vào tháng 7 năm 1920, đã bắt đầu cố định thành thứ chủ nghĩa Lênin được giảng giải theo cách của Stalin rồi. Đường lối cách mạng vô sản phương Đông do Lênin hình thành, dần dà sau đó cũng đã được cụ thể hoá thành chính sách của Stalin coi Liên bang xô viết là trung tâm cách mạng thế giới, coi chủ nghĩa xã hội thực hiện ở Liên xô là hình mẫu cho các nước phải theo, khẳng định mạnh mẽ trong thực tế dần dần chiều hướng “gió Đông quyết định gió Tây”, manh nha từ năm 1920 trong Quốc tế III, từ đó hình thành ra “phe” xã hội chủ nghĩa như một thứ chủ nghĩa cộng sản mang tính cục bộ,“địa phương” khác hẳn với Mác, và trong chừng mực nào đó với cả Lênin nữa. Tất cả những chuyển biến trong bản thân cái gọi là cuộc cách mạng vô sản mácxít cũng đã quyết định hoàn toàn con đường phát triển của cách mạng Việt Nam do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Một mặt, nếu nó đã đưa Việt Nam tham gia vào những cơn sóng gió không ngừng ngả nghiêng vì những cuộc thanh toán nội bộ một cách ác liệt trong Quốc tế III thì mặt khác cũng lại gắn chặt số phận đất nước ngày càng sâu vào đó như một định mệnh không thể gỡ ra được” (5).

Không hề có chủ nghĩa Mác ở Việt Nam: 

“Chủ nghĩa Mác ở Việt Nam khởi đầu là chủ nghĩa Lênin, sau đó đã trở thành chủ nghĩa Mác-Lênin đã được “Đông phương hoá” lần lượt theo kiểu Stalin rồi sau đó là Mao Trạch Đông: đó là một thứ chủ nghĩa Mác đã bị biến dạng, xa lạ hoàn toàn với nguồn gốc xã hội và văn hoá của nó.Chủ nghĩa yêu nước truyền thống mà Đảng cộng sản Việt Nam muốn nương theo để đưa dân tộc Việt Nam vào “chủ nghĩa xã hội”, qua sự thử thách của thời gian, với chính mục tiêu của Mác, như vậy là đã hoàn toàn thất bại” (5). 

Du nhập tư tưởng Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông vào Việt Nam, không chỉ làm kiệt quệ Miền Bắc mà “Khi được bê nguyên xi vào áp dụng ở miền Nam Việt Nam sau khi thắng lợi hoàn toàn, cái mô hình đó lập tức đã phát huy ngay sức mạnh tàn phá của nó đối với tất cả những thành quả mà miền Nam đã đạt được trong suốt quá trình công nghiệp hóa (dù còn ở bước đầu) và hiện đại hóa. Chỉ còn vài năm, bắt đầu là “tiếp quản” rồi sau đó là “cải tạo” tư sản ở thành phố, “hợp tác hóa” ở nông thôn, đời sống người dân đã bị đẩy lùi lại tình trạng trước đó khoảng vài ba chục năm, khốn khổ như chưa bao giờ đã xảy ra, dưới chế độ phong kiến, thực dân. Nền sản xuất hàng hóa mở rộng đã bị phá vụn thành những khu vực nhỏ bé, chiếm lĩnh bởi những cái gọi là “ngành” hay “lãnh thổ”; bất cứ cơ quan nào hay địa phương nào (kể cả xã, ấp) cũng có thể lập ra các hàng rào, trạm gác để chặn xe cộ lại xét hỏi, tịch thu, đánh thuế; còn nếu có gì gọi được là sản xuất thì cũng chỉ là những phong trào vận động ồ ạt người ta đi “lao động xã hội chủ nghĩa” (đắp mương, làm thủy lợi...) hoặc rủ nhau đi ra khỏi thành phố xin đất để làm rẫy kiểu “tự túc” như thời kháng chiến trong rừng, tốn không biết bao xăng nhớt, thì giờ mà kết quả chẳng đi đến đâu (6).

“Sự chiến thắng của Đảng cộng sản là một sự kiện động trời với nước Mỹ và ngoạn mục với thế giới. Nhưng với Việt Nam, sự chiến thắng ấy chỉ đem lại cho tuyệt đại đa số những người dân bình thường điều mà họ đã mòn mỏi mơ ước từ lâu: đất nước được hoà bình. Và hơn nữa, phục hồi lại toàn vẹn chủ quyền trong thống nhất, từ đó tạo điều kiện cho những giấc mơ mới sinh thành. Nhưng chưa kịp định hình thì những giấc mơ này đã tan vỡ ngay lập tức. Đảng cộng sản khai thác được sức mạnh của dân tộc để chống ngoại xâm, nhưng ý thức hệ cộng sản đem vào xây dựng lại hoàn toàn đi ngược những điều đơn giản: chữa lành những vết thương chiến tranh, tạo dựng lại cuộc sống yên ấm cho nhân dân. Tất cả những sai lầm từ miền Bắc mệnh danh “xã hội chủ nghĩa” sau khi thắng Pháp nay đã được lập lại nguyên vẹn ở miền Nam sau khi thắng Mỹ: cũng trả thù những người khác chiến tuyến, khắc nghiệt với những người khác ý kiến, cũng đấu tranh giai cấp bằng cải tạo ở thành thi, hợp tác hoá ở nông thôn, gây ra đói nghèo, khổ sở, khiến bao người bỏ nước ra đi… trong khi đó thì ồn ào phất cờ “tiểu bá” tạo cớ cho người anh em “đại bá” đưa xe tăng và đại pháo tràn sang biên giới nhen lại chiến tranh. “Thắng trong chiến tranh nhưng bại trong hoà bình”, đã có hơn một tác giả phương Tây từng ủng hộ Việt Nam trước đây nhận xét như vậy sau khi Việt Nam thống nhất không lâu” (7).

Vì đâu nên nông nỗi này? Phải chăng mọi việc chỉ bắt đầu từ Đại hội Tours, năm 1920, khi Nguyễn Ái Quốc chuyển hướng từ chủ trương “Ỷ Pháp cầu tiến bộ” và “Ỷ Pháp tự trị” của Phan Châu Trinh sang con đường cách mạng cực đoan của Đệ tam Quốc tế. Hay, từ cái đêm bất hạnh, Nguyễn Ái Quốc bật khóc trước những trang viết của Lênin rồi quyết định từ giã môi trường hoạt động khuynh tả ở nước Pháp dân chủ để sang Nga tiếp nhận mô thức chuyên chế kiểu phương Đông vào năm 1923.

Thực tế, cũng chẳng ra Lênin, dù đu dây, lúc ngả vào lòng Liên Xô, lúc nằm gọn trong vòng tay Trung Quốc, ĐCSVN cuối cùng vẫn thực hiện một thứ “chủ nghĩa Stalin mang đặc điểm Trung quốc”  - đó là chủ nghĩa Mao – một hệ tư tưởng tệ hại nhất trong những hệ tư tưởng gọi là “xã hội chủ nghĩa” phản Mác nhưng vẫn  nhân danh Mác!.  

Vì sai một ly (giữa Nguyễn Ái Quốc với Phan Châu Trinh) nên đã phải đi một dặm. Một dặm quá dài, đầy máu lửa, tan tác quê hương, đầm đìa nước mắt, ĐCSVN không thể không sửa sai (họ gọi là “Đổi mới”). Nhưng: 

“Những cái gọi là “đổi mới” lý luận về chủ nghĩa xã hội ra đới dưới sự bảo trợ của đảng và nhà nước hiện nay ở Việt Nam, theo tôi, chỉ là sự xoay sở một cách vô cùng hỗn loạn để đối phó với tình thế khó khăn ấy: nó chỉ lay hoay trong sự chắp vá tìm ra cách nói, cách trình bày như thế nào trước công luận để biện minh cho sự từ bỏ trên thực tế những nguyên lý mácxít về chủ nghĩa xã hội nhưng cuối cùng vẫn duy trì được sự độc tài của đảng chứ không phải là cái gì khác. Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là tình trạng ấy sẽ kéo dài được bao lâu, và kéo dài bằng cách nào khi mà, ngoài sự trấn áp, hù doạ quen thuộc, đảng đã không còn trong tay sự dự trữ tinh thần nào khác ngoài những thủ đoạn nói dối, mị dân? Sự tan rã về tư tưởng trong hàng ngũ đảng hiện nay là điều đã trở thành hiển nhiên không còn có thể nghi ngờ chút nào. Đảng đang tìm cách “tự diễn biến”, tự thay hình đổi dạng cũng là điều không thể nghi ngờ chút nào. Những băn khoăn của tôi không phải ở chỗ đó mà là xét xem sự biến chất của đảng theo chiều hướng đó có mang lại được ích lợi thật sự cho sự phát triển của dân tộc hay không mà thôi. Tôi cho rằng mọi việc ngày càng chìm sâu vào tình trạng bế tắc, thực dụng hoàn toàn không có lối thoát về lý luận. Có lẽ sự mơ mộng của tôi, nếu có, thì chỉ xuất phát từ tình trạng ấy: mong muốn sự hoá thân của đảng diễn ra một cách “tử tế” hơn, sự đổi mới của đảng diễn ra một cách toàn diện hơn, dân chủ hơn, có ý thức hơn, chứ không ứng biến nửa vời và phản văn hoá như nó đang diễn ra hiện nay” (1).

“Thực chất của cái xã hội “đổi mới” ra đời “dưới sự lãnh đạo” của Đảng cộng sản hiện nay ở Trung Quốc và cả Việt Nam chính là cái thực thể mà học thuyết Mác đã phủ định từ nền móng, không có tên gọi nào khác hơn là chủ nghĩa tư bản, kẻ thù của chủ nghĩa xã hội mácxít, nên mới khen cái cái chế độ “XHCN” đã xoay chiều đó là “vì tinh thần nhân đạo, vì lợi ích cách mạng” một cách xun xoe hể hả! …. Một người xa quê hương 30 năm, nay trở về thăm nhà chắc hẳn sẽ có dịp thấy tận mắt điều đó đang diễn ra như thế nào. Rõ ràng là “chủ nghĩa tư bản” đã được phục hồi. Với tất cả những nô nức hứa hẹn thăng tiến cuộc sống xen lẫn với nghèo đói, ma tuý, mại dâm, tội ác, tham nhũng… ồn ào, chụp giật, rừng rú, vui buồn đủ thứ nhưng đó vẫn là “chủ nghĩa tư bản” chứ chẳng phải là cái gì khác ” (8).

Muốn ĐCSVN đổi mới thực sự, đổi mới đúng hướng thì phải “Diễn biến Hòa bình” họ và làm cho họ “tự diễn biến”. “Phong trào Dân chủ” có nhiệm vụ đảm trách sứ mệnh thiêng liêng đó. Tiếc rằng khi được hỏi về phong trào này Lữ Phương đã cho biết:

“ …tìm hiểu hiện tượng hàng loạt những tổ chức ra đời cùng tính chất với “Khối 8406” anh vừa hỏi: Cứ viết bài chửi Mác, chửi Hồ Chí Minh tới bến, càng dữ dằn, bạt mạng thì càng được xưng tụng là “chiến sĩ dân chủ”. Chỉ với một số người cùng với mấy cái PC nặn ra một tuyên ngôn kêu gọi đa nguyên, đa đảng gửi lên mạng toàn cầu là đã có thể khai sinh cho một số tổ chức mệnh danh dân chủ (cũng với bao nhiêu nhân sự đó), nếu có làm gì tiếp thì ngoài việc ra hết tuyên bố này đến tuyên bố khác kết án cộng sản, là chờ dịp viết thư (đăng lên mạng) kêu gọi những ông này bà nọ trong chính giới Mỹ dạy cho những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam một số bài học dân chủ và nhân quyền, kể cả những bài học thực thi bằng biện pháp ngoại giao và kinh tế! (9).

“Tình hình mới khởi đầu nhưng dường như không hứa hẹn điều gì đáng phấn chấn ngoài sự ồn ào trên các website đấu đá ở hải ngoại. Mọi việc diễn ra cho chúng ta thấy cái thiếu hoàn toàn cho điều đáng mong ước mà anh nói chính là cái gọi là “văn hoá dân chủ”. Dân chủ vì phục hận, trả thù, dân chủ thực hiện bằng chửi bới bạt mạng, cho mình là người duy nhất nắm chân lý, dân chủ vì đô la, kèn cựa nhau để tìm chỗ dựa của bên ngoài… thì như có người đã nói đó chỉ là thứ dân chủ ... “chợ búa” thôi. Chưa tìm cách ngồi lại với nhau để thanh toán cho nhau cái thứ “văn hoá dân chủ” ấy như Hà Sĩ Phu đã ám chỉ thì người ta chưa thể bàn gì đến việc tập hợp lực lượng, huống chi là chuyện thống nhất tổ chức” (9).

Theo Lữ Phương, dù đã quá muộn, lẽ ra sau 1975, ít nhất ĐCSVN đã phải thực hiện những điều tiên quyết sau đây:

“- Từ bỏ ý định “phất cờ”, “chính sách đóng cửa, tự lực cánh sinh theo lối cũ”.
- “Từ bỏ những phương pháp cách mạng và bạo lực”.
- “Từ bỏ khái niệm nhà nước giai cấp”.
- “Thể hiện chuyên chính bằng hiến pháp và pháp luật”.
- “Thực hiện tam quyền phân lập”, “xây dựng nhà nước pháp quyền”, “nền móng để giải quyết vấn đề đa nguyên, đa đảng”.
- Ðảng cộng sản “phải giao toàn bộ quyền lực cho nhà nước, trở về xã hội công dân, tự đặt mình trong pháp luật, bình đẳng với mọi tổ chức chính trị xã hội khác, từ đó khẳng định lại năng lực và phẩm chất của mình”” (10)

Rút trong cuốn “ĐÊM DÀY LẤP LÁNH”                                                                                           


Nguyễn Thanh Giang 


Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay 
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội 
Điện thoại: (04) 35 534 370


danlambaovn.blogspot.com

Ghi chú: 
Lữ Phương - Trả lời báo “Diễn Đàn”, Paris, tháng 7- 1995                                                        
(2) Lữ Phương – Phản ánh luận Macxit-Leninit                                                                                      
(3) Lữ Phương - Vấn đề Lao động trong học thuyết Mác                                                                        
(4) Lữ Phương - Chủ nghĩa xã hội mácxít & chủ nghĩa xã hội hiện thực                                                                       
(5)  Lữ Phương - Từ Chủ Nghĩa Yêu Nước  đến Chủ Nghĩa Xã Hội                                                             
(6) Lữ Phương - Việt Nam “Đổi Mới”: 1979-1986                                                                                   
(7)Lữ Phương - Chiến Tranh Việt Nam: Chủ quyền Quốc gia, Xung Đột Ý thức hệ và Hoà giải Dân tộc                                                                                                                                                         
(8) Lữ Phương - Những Kẻ Không Được Lên Thiên Đường!                                                              
(9) Đoàn GiaoThủy - Vấn Đề Dân Chủ Hoá ở Việt Nam                                                                          
(10) Lữ Phương - Chủ nghĩa Xã hội Việt Nam: di sản và đổi mới

61 Nhận xét

  1. Đất Việt điêu tànlúc 08:21 14 tháng 5, 2012

    Nguyễn Thanh Giang ơi ông đang mắc bệnh xả rác giống ông TRỌNG LÚ rồi. Ông đang viết nhăng viết cuội gì thế giờ này mà ông còn "Mác với Mao" gì nữa tôi đọc bài viết của ông hay đúng hơn là ông sao chép dẫn giải từ ông Lữ Phương nào đó mà lùng bùng cả tai.Tôi chả hiểu ý ông muốn nói gì nữa. Ông không nên mất thời gian và làm cho người khác mất thời gian như thế.DLB không phải là đất cuba đâu để ông diễn tuồng thuyết giảng.Rõ khổ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi cũng đồng ý với Bác Đất việt điêu tàn! chỉ nghe thấy mác với lê là đã muốn ị nên cái đống ấy rồi. Đến khổ.

      Xóa
    2. Ông NTG chắc đọc hết sách trong thiên hạ rồi sao? Không còn gì hay hơn sao mà đi bới cái thùng rác Lữ Phương? Ở hải ngoại, cái thùng rác chình ình Lữ Phương được "tự do ngôn luận" bảo vệ nên không có xe hốt rác nào đụng tới, họ bỏ mặc lão chạy theo bà chủ báo chợ kiếm sống.
      Hai ông bưng bợ nhau, làm ra vẻ chỉ có hai ta hiểu Mác, còn tất cả các ngươi là u mê. Hai ông làm ơn đọc lại bản Tuyên Ngôn Cộng Sản coi hai tên Mác-Anghen muốn gì? Nó thể hiện đầy đủ cái tham vọng cuồng điên của chủ nghĩa Tam Vô mà hai ông đang cố gắng bưng nó sống dậy để tự đánh bóng tên mình.

      Xóa
  2. Đối với tôi
    Marx đã vào thùng rác
    Lênin không khác gì Karl Marx
    Bác cũng chẳng khác gì Lênin
    Tại sao chúng ta phải đi tìm
    Thức ăn trong thùng rác
    Các Bác?
    Thiên đàng rộng lối không đi
    Tại sao địa ngục cứ thi nhau vào?
    Phải chăng vì chút tự hào
    Cho nên phải cố tự đào mồ chôn.

    Trả lờiXóa
  3. Quá hay, cám ơn ông Nguyễn Thanh Giang đã có bài viết phân tích rất bác học, ông ghi rõ địa chỉ và sđt, nơi ở mà ko sợ bị "bố ráp" à? Những trí thức tiến bộ của VN ta đều có suy nghĩ "thoáng" hết rồi, chỉ có lãnh đạo là "lãnh đạm" thờ ơ để mà hưởng thôi. Ông VO VAN KIET nhiều khi bị lộ bí mật mà đội đạc nhiệm T2 ám sát cũng nên??? Ai biết vấn đề này xin chia sẻ. THANKS

    Trả lờiXóa
  4. VN đất nước tôi ơi ! mênh mông biển lúa đấu trời đẹp hơnlúc 08:55 14 tháng 5, 2012

    cảm ơn t/g có bài viết hay , lòng dân xôn xao ,triệu người trăn trở với vận mệnh dân tộc Việt nam ,ôi đất nước VN chịu nhiều đau khổ , bất hạnh

    Trả lờiXóa
  5. Nói chung ; Hồ Chí Minh , Lê Duẩn , Trường Chinh , Phạm Văn Đồng ...là những tên tội đồ của Dân Tộc và Đảng Cộng Sản Việt Nam đáng bị nguyền rủa như những con quỉ hút máu dân lành .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dân Miền Bắc VNlúc 14:33 14 tháng 5, 2012

      Quá đúng: Minh, Dũng, Chinh, Đồng và tất cã những tên cọng sản đều đáng bị nguyền rủa, chết rồi vĩnh viễn không được siêu sinh. Tất cả bọn cọng sản là tội đồ thiên cổ của nhân loại, là những con quỷ hút máu người...

      Xóa
  6. Cá nhân tôi đánh giá đây là một bài viết có giá trị. Cảm ơn bác Lữ Phương đã dày công nghiên cứu và bác Thanh Giang đã bỏ công tổng hợp. Hy vọng bài viết này đến tay bác Tổng Trọng. Nếu bác Tổng còn chút lương tri thì kính mời bác đọc bài viết này, mong rằng bác sẽ là người tháo được cái thòng lọng đang ngày càng xiết chặt dân tộc Việt Nam. Dù sao bác Tổng chỉ là tuýp người quá giáo điều chứ chưa đến nỗi bán trọn linh hồn mình cho quỷ dữ, mong thay!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi đồng tình với ý kiến của bạn. Trên thực tế thì ngay cả nhiều kẻ lãnh đạo hiện nay cũng chẳng còn tin vào Mác và Chủ nghĩa giáo điều phản khoa học của Mác. Chúng chỉ lợi dụng ở đó những gì có lợi cho bản thân giai cấp thống trị của chúng mà thôi
      Việt Nam cần thay đổi và đào thải thứ rác rưởi đó để phát triển thật sự lắm rồi

      Xóa
    2. Một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất: chủ thuyết Mác là chủ thuyết vô thần, coi vật chất là thứ duy nhất tồn tại trên thế giới, thậm chí coi con người cũng là sản phẩm của vật chất. Vì vậy nó chỉ tồn tại được ở những nơi nào, thời kỳ nào mà con người quên mất Chúa, Phật, là các đấng hiện hữu của công bằng, bác ái; của trí tuệ và từ bi...

      Xóa
    3. Tổng Trọng (Lú) bị tẩy não thì làm sao hiểu được cái gì khác và to tát nữa? Trông đầu ổng chỉ còn mấy chữ chắp vá, như cái văn bản bị trẻ con chùi xóa lung tung và dơ dáy lắm rồi...

      Xóa
  7. Thay vì tất cả trí thức Miền Nam góp phần phê phán để kiện toàn một nền tự do dân chủ còn non trẻ đang bị áp lực đe dọa của toàn khối độc tài cs quốc tế do tên lính xung kích cs Bắc Việt đi đầu,thì một bọn trí nô đầu bò như Lữ Phương đã chạy theo bọn (cs) nầy để chống phá, tiêu diệt nền tự do dân chủ kia! Nay hắn lại giở giọng thầy đời! Ai tin nó?

    nguyễn duy ân

    Trả lờiXóa
  8. N.T.Giang thì tôi không biết rõ lắm...nhưng L.Phương thì biết...qua 1cuốn sách(đã quên tựa)ca ngợi HCM...là 1 ông Tiên của VN,và là 1 nhà hiền triết của phương Đông...!!!

    Trả lờiXóa
  9. Tui dân cu đen đếk cần biết cái chủ nghĩa rừu mác của các ông cu đỏ, tui chỉ cần biết một chử Công Bằng.
    Tại sao một anh cu đỏ đánh chết một anh cu đen vì không đội mũ bảo hiểm lại được nhà nước và Đảng bao che.
    Tại sao một em bé cu đen tát tai một anh công an cu đỏ lại được cả bộ trưởng công an đòi xử nghiêm minh.
    Công Bằng - Công Bằng - Công Bằng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trong chế độ CS mà làm gì có công bằng. Đồ chó chết cọng sản. Chết sạch lủ cọng sản không 1 tên cọng sản nào đáng sống thêm 1 giờ.

      Xóa
  10. Rất được hoan nghênh và chờ đón như bài viết của bác Thanh Giang và bác Lữ Phương, phân tích về chủ nghĩa Max, về nhà nước và đảng cộng sản Việt nam. Tôi không nghĩ các vị trong TW, bộ chính trị đảng CSVN không thấy rõ điều này. Đó là sự sai lầm và thất bại về con đường và mô hình xây dựng nhà nước CNXH ở Việt nam trong 58 năm qua, đặc biệt là 37 năm sau 1975 đến nay.Rất đúng khi nói rằng: viễn cảnh ấy của hình thái kinh tế-xã hội XHCN là không tưởng cho nên ..mãi mãi chỉ là cái nấc thang nằm nguyên một chỗ” (4). Và để duy trì quyền lực của đảng cộng sản thì đó là “Những cái gọi là “đổi mới” lý luận về chủ nghĩa xã hội của đảng và nhà nước hiện nay ở Việt Nam...nhưng cuối cùng vẫn duy trì được sự độc tài của đảng chứ không phải là cái gì khác.." . Thực tế sự tan rã của các nước phe XHCN Đông âu và liên xô , thực tế 37 năm qua phơi bày rõ ràng, chứng minh sự ảo tưởng và thất bại của Việt nam cả về kinh tế, chính trị, văn hóa và xã hội. Năm 2012 đang dấy lên sự phản kháng của nông dân chống chính quyền cưỡng đoạt đất đai, kinh tế khủng hoảng trì trệ chưa từng có, dân mất lòng tin vào chính quyền.. Chính quyền tăng cường đàn áp bằng vũ lực đối với nhân dân biểu tình yêu nước chống Trung quốc và chống bất công.. Sự níu kéo chế độ bằng sự lừa bịp , cấm đoán tự do báo chí, bưng bít sự thật và cai trị bằng cường quyền bạo lực hiện nay là hồi chuông cảnh báo lành ít, dữ nhiều cho đảng và nhà nước Việt nam. Có thể nói hầu hết người dân lương thiện không tin ở sự tự cải biến thay đổi theo con đường dân chủ tiến bộ xã hội của bộ máy nhà nước và đảng CSVN hiện nay.

    Trả lờiXóa
  11. nguyễn phú trọng giống nguyễn thân,lê chiêu thống, hồ quí ly ,trần ích tắc, các tên bán nước trong lịch sử dân tộc,hắn được tàu cộng dựng lên,hắn cho mình có quyền đẻ ra lịch sử nên lịch sử việt không có quyền động tới nó,chỉ có lịch sử tàu chệt ca ngợi nó là đủ rồi,tổ tiên dòng họ nhà nó phải nhục nhã, hổ thẹn vì nó,nó cũng không cần biết vì hắn là quỉ chệt mà.Cụ thể ngư dân bị tàu chệt bắn giết, thu ngư cụ, đòi tiền chuộc khi đánh cá trên biển của mình.Lúc hắn còn chủ tịch quốc hội, có đại biểu đem biển đông ra bàn thì hắn gạt đi và bảo biển đông không có gì để bàn ,hắn ra lệnh trấn áp dân yêu nước biểu tình chống tàu chệt,thế quá rõ còn gì nữa,ai vạch tội,hắn cho là thế lực thù địch.Ba đời nhà ta là cs đẻ ra được nó, thì ra cả dân tộc nầy là thù địch của hắn cả rồi,đừng mong gì hắn không phản bội tổ quốc các cháu ơi!

    Trả lờiXóa
  12. Giờ này mà còn chủ nghĩa này,học thuyết nọ.Đi thẳng vô tình hình đất nước hiện tại đi..

    Trả lờiXóa
  13. Thiên Đường Malúc 11:27 14 tháng 5, 2012

    Bây giờ vẫn còn bám víu vào mác thì Nước Việt tiêu vong là đúng rồi.

    Trả lờiXóa
  14. NGuyễn Tấn Dũnglúc 11:30 14 tháng 5, 2012

    Mac là thằng phản động nào mà dám nói khác với "tư tưởng HCM". Tôi học đến lớp 3 trường làng mà cũng chưa biết thằng Mac này, chắc nó chỉ là sản phẩm của thế lực thù địch

    Trả lờiXóa
  15. Thích dùng xăng để đốtlúc 11:40 14 tháng 5, 2012

    Bọn cs Ba đình đã reo rắc tội ác với dân tộc quá nhiều. Mong thời cơ đòi và trả nợ giữa nhân dân Việt Nam và những ác ôn cs VN mau đến. TOÀN DÂN HÃY NHANH CHÓNG TỰ TRANG BỊ VŨ KHÍ CHO BẢN THÂN VÀ GIA ĐÌNH, CHỜ THỜI KHẮC TOÀN DÂN ĐỒNG LOẠT ĐỨNG LÊN ĐÒI NỢ MÁU VỚI BÈ LŨ CS.

    Trả lờiXóa
  16. Viết hay, phân tích chuẩn, lý luận đủ chiều sâu. Diễn đàn "dân làm báo" là diễn đàn dân chủ, dân luận, chúng ta tự hào là những người biết đọc, biết viết, có nhận thức và đủ nhân tâm, sự tệ hại của chủ thuyết cộng sản và sự thất bại của nó trên toàn cầu (sắp tới dây sẽ là Việt nam) là đều tất yếu, ở góc độ là những người cò hiểu biết như trên chúng ta có cần miệt thị, ứng xử cay nghiệp, ngôn từ chợ búa khi bày tỏ ý kiến không? Tôi nghĩ không nên, vì chúng ta lên án hành động côn đồ vô học của những kẻ cầm quyền, chúng ta khinh bỉ và miệt thị họ, nếu chúng ta ứng xử như họ, thì liệu chúng ta có tự đặt mình vào ngang hàng với họ không? Ứng xử có hóa ngay cả với kẻ thù của mình, không làm hạ giá trị bản thân mà còn ngược lại, thể hiển được đức độ và tính nhân văn của mình.....?

    Trả lờiXóa
  17. Ông Nguyễn Thanh Giang ơi

    Khi cả thế giới và kể cả Việt Nam, đại đa số cộng đồng của nhân loại đã vứt CNCS vào sọt rác rồi ông ạ. Cho dẫu ông khơi đề tài này ra với mục đích gì mặc kệ, nó chỉ làm cho người đọc của Dân Làm Báo thêm lùng bùng ra thôi !. Cái gì ở sọt rác là rác, khơi ra từ đống rác, chỉ lòi thêm rác.

    Ông hoặc ông Lữ Phương là cả một đề tài gồm nhiều mặt cần phải nghiên cứu cẩn thận. Mấy ông hay khoe chữ nghĩa quá mà thực tâm thì chưa rõ ra sao. Hãy thực tế với hiện tình đất nước đi. Xin nói theo ngữ ông Lão Móc : Lạy mấy ông!.

    Người cuốc

    Trả lờiXóa
  18. Nhìn những từ ngữ văn vẻ bóng bẩy để trình bày chủ thuyết Mác , thú thật tôi đọc không nổi , cảm thấy nó vô vị và muốn ói ngay tức khắc , Một cục Phân bạn muốn làm đẹp cho nó bằng bất cứ hình dáng nào , thì vẫn nghe mùi thum thũm !
    ụa...ụa,,,! ( ói thiệt luôn )

    Trả lờiXóa
  19. Hãy Hành Động NSWlúc 13:56 14 tháng 5, 2012

    "Nghe lời hai ông đó, tôi đã quay mặt vào tường trong suốt 10 năm để tìm hiểu; (Trích)
    Ông Lữ Phương phải mất 10 năm quay mặt vào tường mới phát hiện chủ nghĩa nầy là không tưởng, phải chi ông đừng quay mặt vào tường có thể ông sẻ phát hiện sớm hơn.
    "giai cấp vô sản không phải là giai cấp công nhân thực tế mà chỉ là một khái niệm triết học trong hệ thống triết học của Mác mà thôi" (Trích)
    Chỉ cần mất một giây suy nghĩ tìm hiểu coi là trên cái hành tinh nầy có loại động vật nào mà không cần có "TƯ SẢN"? Con người cũng là một động vật mà lại còn có trí khôn nữa thì cái chủ nghĩa "VÔ SẢN kia có thể áp dụng được cho con người hay không mà mất công và thời gian tìm hiều nghiên cứu xây dựng. Là một "Trí Ngu" nên mới chậm hiểu do đó mới nằm vùng ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, tiếp tay cho giặc cưỡng chiếm miền nam Việt Nam, gieo không biết bao nhiêu lầm than cho dân tộc. Tội hại dân nầy phải ghi vào sử sách để con cháu chúng ta nguyền rủa nó đến muôn đời.

    Trả lờiXóa
  20. hôm nay mà còn phân tích đúng sai của Mác nửa,thì cũng như đi phân tích và hướng dẩn cái hay cua window 95 vậy đó!Nhân loai cũng không còn thời gian để làm việc nầy nữa!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hay, cọng sản thì chỉ Fdisk cài lại thôi. Không format mà chẳng anti-vius.

      Xóa
    2. Ah quên cài lại cái khác trở đi như Win7... chứ không cài lại cái củ càng chết nữa.

      Xóa
  21. Buồn cười chủ thuyết ở Cầu tiêu
    Nơi ấy dân Nga bỏ rất nhiều
    Thế giới đều đem vào sọt rác
    Vậy mà có kẻ vẫn nâng niu .

    potay.com

    Trả lờiXóa
  22. Bài viết của ông Thanh Giang vừa vẽ nên một ông Lữ Phương hiểu thông thạo về Mác và nhìn thấu Tình hình Phong Trào dân chủ Việt Nam. Với bản lĩnh một nhà nghiên cứu Mác, ông khinh thường những kẻ lợi dụng dân chủ để kiếm đôla hay chỉ biết Chửi theo kiểu thiếu văn hóa, chợ búa để đầu cơ chính trị, ăn may hải ngoại. Một Lữ Phương xem thường số người di tản, các tổ chức chống đối Cộng sản ở Hải ngoại chỉ biết chửu bới lung tung.
    Bài viết thể hiện sự được cái tập trung những vấn đề khác Mác .
    Đồng thời, xác định ông Lữ Phương nhận xét thực lực của các tổ chức dân chủ sinh ra để làm kiểng, Khối 8406 chỉ có cái tên, không có gì, chỉ là đám bùn nhão nhoẹt, nặn không nên hình gì như ý kiến của Hà Sỹ Phu.
    Không biết anh chàng Đỗ Nam Hải phải làm thế nào đây, khi còn LM Lý thì còn được mọi người nế chút xíu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin lỗi, một nhà nghiên cứu Mác có bản lĩnh gì ngoài việc đọc sách kinh điển vớ vẩn rồi tán lăng nhăng. Tôi biết một số giáo sư triết và sử học ở đại học Leipzig và Bradenburg. Khi hỏi về Mác xit, họ chỉ nhún vai. Một chủ nghĩa đã bị đào thải trên mảnh đất sinh ra nó, ta lại lươm về làm kinh điển thì có phải là nhặt rác để bàn thờ không? Vấn đề ông Lữ Phương nhận xét thực lực đám này hay đám nọ, ông Lữ Phương là tên tuổi nào, có chút credential nào không mà phải coi trọng những nhận xét của ông ấy. Ông Trọng, ông Dũng, ông Sang, và tất cả các quan chức ở Việt Nam cũng nhận định như ông Lữ Phương thôi, có gì lạ đâu.

      Xóa
  23. Đảng CSVN cần phải thay đổi đường lối lãnh đạo, phải chú trọng lấy dân làm gốc. Không nên rập khuôn máy móc cũng không nên phụ thuộc vào Trung Quốc. Thế kỷ CNTT, văn minh toàn nhân loại, toàn thế giới. Từ những năm 1949 VN đã bị điều chỉnh bởi đảng CSTQ và Mao hóa, dẫn đến nhiều hệ lụy và bị TQ khống chế, xâm lược.
    Phải thoát ly khỏi sự ràng buộc của T Q thì VN mới bước đi vững vàng được.

    Trả lờiXóa
  24. 8406 thì lại càng tệ hại.Chỉ số ít là đấu tranh ít nhiều, còn lại rạt bọn cơ hội ghi danh để kiếm chác làm o danh tổ chức

    Trả lờiXóa
  25. Kính gửi: Quý vị và các bạn,
    Gần đây ông Nguyễn Thanh Giang – Hà Nội viết khá nhiều bài về những người đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước như: hòa thượng Thích Quảng Độ, bác sỹ Nguyễn Đan Quế, nhà báo Bùi Tín, nhà văn Vũ Thư Hiên,… như có ý muốn ca ngợi họ. Tuy nhiên, lồng trong những bài viết đó lại là những ý đồ xấu xa, độc hại có tính chất cá nhân chứ không phải là vì sự nghiệp chung.
    Bài viết trên đây của ông Giang về ông Lữ Phương cũng nằm trong ý đồ đó, khi ông ta trích dẫn đầy ác ý lời của ông Phương: “ …tìm hiểu hiện tượng hàng loạt những tổ chức ra đời cùng tính chất với “Khối 8406” anh vừa hỏi: Cứ viết bài chửi Mác, chửi Hồ Chí Minh tới bến, càng dữ dằn, bạt mạng thì càng được xưng tụng là “chiến sĩ dân chủ”. Chỉ với một số người cùng với mấy cái PC nặn ra một tuyên ngôn kêu gọi đa nguyên, đa đảng gửi lên mạng toàn cầu là đã có thể khai sinh cho một số tổ chức mệnh danh dân chủ (cũng với bao nhiêu nhân sự đó), nếu có làm gì tiếp thì ngoài việc ra hết tuyên bố này đến tuyên bố khác kết án cộng sản, là chờ dịp viết thư (đăng lên mạng) kêu gọi những ông này bà nọ trong chính giới Mỹ dạy cho những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam một số bài học dân chủ và nhân quyền, kể cả những bài học thực thi bằng biện pháp ngoại giao và kinh tế! (9)…”
    Việc ông Lữ Phương phát biểu như trên là rất tùy tiện, chủ quan và rất vô trách nhiệm đối với phong trào dân chủ Việt Nam. Việc làm đó là rất đáng lên án. Đây là dạng trí thức thích khoe chữ, cho rằng mình mới là số ít người hiểu được Mác – Lê, nghiên cứu kỹ về Mác – Lê,…(để làm gì không biết!) Ông ta chọn cách đứng trên và đứng ngoài cuộc đấu tranh dân chủ hiện nay để đóng vai “người quan sát”.
    Theo tôi, đó không phải là sự góp ý xây dựng chân thành vì sự nghiệp chung mà là sự phán xét những con người đang gắn bó máu thịt với cuộc đấu tranh dân chủ hiện nay một cách nghiệt ngã, cay độc! Đồng thời, ông ta cũng tính toán một cách rất láu cá rằng: khi phát biểu như vậy sẽ có lợi cho cho chế độ độc đảng toàn trị hiện nay ở Việt Nam và đổi lại: ông ta sẽ được an toàn, sẽ không bị công an đàn áp!
    Đỗ Nam Hải – 441 Nguyễn Kiệm – P.9 – Q. Phú Nhuận – Sài Gòn.
    Email add: huonggiang63@gmail.com

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thưa anh Hải tôi nghĩ ông Nguyễn Thanh Giang không hề đồng ý với ông Lữ Phương mà ngược lại phản đối ông LP.

      Về ông Lữ Phương ý kiến anh ĐNH rất xác đáng. Nếu mình so sánh ông Lữ Phương này với hai anh em ruột Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn (qua cuộc phỏng vấn với bác sĩ Phạm Hồng Sơn: Làm cách mạng không phải để dựng nên một nhà nước độc tài) mới thấy con người và nhân cách ông Lữ Phương quá tệ.

      Cùng là người miền Nam "nhảy núi" ngày nay ông Huỳnh Nhật Tấn đã nhận ra :"Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam."

      Còn ông Lữ Phương, trong cảnh đất nước tơi bời tang tóc, lại quay mặt vào vách 10 năm để nghiên cứu thêm về Mác và ném đá vào những người đang đấu tranh cho một Việt Nam Dân Chủ Tự Do, làm lợi cho giặc Tàu và bọn tay sai. Cá nhân tôi tin rằng ông là một kẻ cơ hội và vô liêm sỉ.

      Xóa
    2. Tôi nghĩ ông (bà)Chinh này không đủ tầm và tâm để hiểu về nhân cách ông LP đâu.
      Không phải ai cũng lao ra hùng hục như trâu húc mả, lấy cọ xát với chính quyền làm thước đo dân chủ đều là người yêu nước, có tinh thần đấu tranh cho dân chủ tự do.
      Nếu đã viện dẫn ông HNHải, HNTấn, sao không liên tưởng đến ông Mai Thái Lĩnh (cũng "nhảy núi"), nhưng chẳng ồn ào, chỉ đưa ra nhưng công trình nghiên cứu có giá trị, không ai bắt bẻ được.
      Cái mà tôi có thể nhận xét được về ông LP là bản lĩnh "quân tử trả thù 10 năm chưa muộn", ông ấy phải tự mình tìm hiểu thấu đáo trước khi phát kiến. Tôi thấy thật hiếm những người có trình độ lý luận và khả năng bút pháp sắc, gọn như ông LP. Nói thiệt chứ cỡ Đỗ Nam Hải thì không đáng để ông LP chấp, vậy mà ĐNH dám lộng ngôn nói ông LP là "láu cá".

      Xóa
    3. @Lê Hiếu - Lữ Phương láu cá thật đấy. Đối với Mao, LP chỉ là cục p...Dù bản thân Mao cũng là cục p... to hơn. Tất cả những tên ôm chân bợ đít Mác, dù chúng nằm trong phe phái Đệ Nhị, Tam, Tứ...Quốc Tế đều là lũ láu cá, không hơn không kém. Người nào tới giờ phút VN đang nằm trong đại họa mất nước, mà còn đem bọn láu cá ra chùi bụi thì thật là láu...tôm.
      Muốn thoát khỏi láu cá láu tôm, chỉ có lòng thành phản tỉnh thật sự và tự trang bị để chống lại CS, chuộc tội với dân tộc

      Xóa
    4. Tìm hiểu chi mớ lý thuyết rác đó cho mất công, chỉ cần xem Việt Nam đang trương khẩu hiệu gì: " Kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa". Đi theo kinh tế thị trường là đúng đắn hợp lý rồi đó, nó là kinh tế tư bản tư doanh, nó là cạnh tranh lành mạnh đẩy nhanh sự phát triển tiến bộ của nhân loại, chính khinh tế thị trường đã cứu nguy cho hệ thống kinh tế chỉ huy của XHCN sắp sụp đổ, XHCN là không tưởng không hề thực hiện được, không biết nó hình tướng như thế nào, theo nó để xây dựng, rồi phá, bây giờ còn đòi định hướng theo XHCN thật là dở hơi, cám hấp !

      Xóa
  26. Gởi anh Đỗ Nam Hải

    Hoan hô tuổi trẻ gan dạ chân tình…đã đứng mũi chịu sào cho khối 8406. Sẵn sàng chấp nhận tù đày bất cứ lúc nào, không như những tay láu cá, toan tính mưu lược…

    Cuộc đấu tranh này không cần những con người dã tâm.

    Người cuốc

    Trả lờiXóa
  27. 14 LAI CĂNG , MA CÔ HÚT MÁUlúc 16:47 14 tháng 5, 2012

    Một bài viết TẦM CỠ !
    Rất đồng ý .
    Cảm ơn Bác Giang đã khai sáng cho nhiều người Việt nam .

    Trả lờiXóa
  28. Các bác còm hãy tìm đọc những bài viết của Lữ Phương, Tú Gàn, Trần Thanh…cho kỹ rồi ý kiến, kẻo hớ.

    Người cuốc

    Trả lờiXóa
  29. Đời người ngắn ngủi, vài lần đắng cay thì mình đã già. Nếu biết thương thân mình thì nên tránh xa mấy thứ rác có hại như Mác , Lê vì nó làm lãng phí đời mình . Vậy mà lại có người, quay mặt vào tường trong 10 năm như Đạt Ma tổ sư để nghiên cứu Mác Lê. Thiệt làm tôi sợ quá đi !

    Chuyện lý thuyết thì nặng nề, khó tiêu, xin kể câu chuyện vui sau đây về việc nghiên cứu hầu các vị còm sĩ để giảm bớt ô nhiễm do rác Mác Lê gây ra.

    Câu chuyện nghiên cứu về châu chấu,

    Một nhà nghiên cứu sinh vật học bắt một châu chấu còn sống, đặt lên bàn.
    Ông hướng về con châu chấu và nói : " Nhảy lên !". Con châu chấu nhảy lên cao, rồi rớt lại xuống cái bàn.
    Nhà sinh vật bắt con châu chấu, ngắt bỏ 2 chân con châu chấu và lại đặt con châu chấu bị mất chân lên bàn.
    Ông lại hướng về con châu chấu và nói : " Nhảy lên !". Con châu chấu nằm im.
    Nhà nghiên cứu sinh vật ghi vào sổ tay nghiên cứu : "Khi bị ngắt 2 chân thì con châu chấu bị điếc ". (Hết)

    Trả lờiXóa
  30. Chắc chắn sẽ có người khen kẻ chê, đó cũng là bình thường thôi. Tôi chỉ xin 1 và chỉ 1 điều này ngay bây giờ. Các ACE ơi.....Hãy gào thét cùng tôi, hãy kêu gọi giới trẻ là: "KHông nộp đơn vào trường Đại Học Phạm Văn Đồng ở Quãng Ngãi" Vì tất cả những lí do đã đc biết trên Mạng internet (nhà cầm quyền ko bao giờ dám công bố rõ ràng về các vụ việc lãnh thổ và biển đông) Tẩy chay cái trường ĐH này, cho dù là trường này có ghi danh vào học (chứ khỏi thi) thì ta cũng ko bao giờ, hãy làm công việc nhỏ nhất đi các ACE oi, hãy tẩy chay cái trường ĐH Phạm Văn Đồng.

    Trả lờiXóa
  31. Ai sẽ là người làm được như Putin của nước Nga đây ?
    Ai sẽ là người làm Tổng Thống của VN đây ?
    và học thuyết của người đó là gì ?
    Trên bầu trời VN , vẫn chưa thấy có Nhân Tài của Lịch sử , hay đã hiện hữu rồi mà chưa đến lúc .
    Chúa Giesu đã thưa với Mẹ Maria rằng :
    " Thưa Bà , giờ tôi chưa đến "
    Tuy nhiên ,Vì yêu thương đám cưới của một GD, mà Chúa đã làm phép lạ đầu tiên ở Cana đó thôi .
    Xin mời Dân trong Thôn Hãy cầu nguyện " Lòng Chúa Thương xót " với một tâm hồn Tín Thác thì Chúa sẽ nhậm lời .

    Trả lờiXóa
  32. Nghe bạn nói : " Ai sẽ là người làm được như Putin của nước Nga đây ?
    "

    Tôi thật rùng mình , bùi ngùi cho sự nhận xét của bạn .
    Putin là tên cực kỳ thủ đoạn và độc tài , tham quyền cố vị , nghe tên hắn là tôi muốn ói rồi bạn ạ ! hết ngu7oi2 bạn thần tượng hay sao mà lựa ngay tên Putin nầy ! tôi potay với bạn.

    Trả lờiXóa
  33. Ngày xưa Tổ sư Bồ đề đạt Ma , "Cửu Niên Diện Bích Tham Thiền". Ngồi tham thiền nhìn vào vách núi 9 năm , để lại hậu thế hai công trình khai sáng : Thiền tông và Võ học
    Còn bác Lữ Phương chắc có lẽ bắc chước tổ sư hay sao á ! ngồi nhìn vào vách tường 10 năm để nghiên cứu Mác .
    kết quả thành Âu Dương Phong ! haha...tẩu hỏa nhập ma luôn .

    Trả lờiXóa
  34. Có cần phải phí mười năm quí báu của đời người, thay vì để lo cho dân cho nước, vào việc nghiên cứu đám hổ lốn đó chăng. Thực tại hôm nay, có ai còn ngờ vực về cái tính bất khả thi của chủ nghĩa Mác. Ông Trọng oang oang về mác xít ở Cuba nhưng thực tâm và thực tế có hiểu và có tin tí gì đâu.

    Trả lờiXóa
  35. @ rùng mình
    Dầu sao nước Nga vẫn có bầu cử Tự do , Đa đảng , và Putin được công nhận là rất giỏi mà .

    Trả lờiXóa
  36. Các nước Singapore, Đại Hàn, Nhật Bản, Thaí Lan, Đài Loan.Mỹ, Pháp.....VVVV...thật may mắn vì họ không có Lữ Phương, Thanh Giang, Nguỹên Ái Quốc.vvvv..Nếu họ có thì giò này họ cũng giống Vịêt Nam.

    Trả lờiXóa
  37. @ Thụ nhân

    Nếu bạn có thời gian rảnh , nên truy cập nhiều nguồn thông tin để hiểu thêm về putin nhé ! hay ho gì cái thứ gian lận trong bầu cử ?
    hiện tại dân chúng Nga hằng ngày còn đang biểu tình chống đối về việc bầu cử gian lận kìa bạn ơi ! ( bao nhiêu chuyến xe chở mấy trăm người , chở hết điểm nầy đến điểm khác để bầu cho putin ! một trò hề quá kệch cởm !)
    putin giỏi ? Đồng ý , nhưng bạn biết hắn giỏi gì không ? hắn giỏi về thủ đoạn , giỏi về gian trá , Giỏi Tham quyền cố vị , giỏi về vô liêm sĩ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vấn đề là tại sao ông ta làm được những điều đó, khi mà cũng có không biết bao nhiêu người sẵn sàng tranh ghế với ông ta??? Vậy suy cho cùng ông ta vẫn giỏi đấy chứ.

      Tào Tháo gian manh nức tiếng, thiên hạ căm ghét nhưng ông ta vẫn là người cực kỳ giỏi vì ông ta làm được những điều mà người khác không làm được. Người đã có tài thì họ sẽ cố làm tất cả mọi điều để đạt được cái họ muốn miễn là những việc đó được pháp luật công nhận. Đã dấn thân vào con đường chính trị mà bảo là không có tham vọng, không có thủ đoạn, không tham quyền cố vị...thì sẽ chết ngay trong trứng nước.

      Còn những kẻ dỡ là những người không dám làm, chỉ biết ngồi chửi đổng người khác!

      Xóa
    2. Chính xác!

      Xóa
  38. Điều quan trong là chống độc tài toàn trị. Hiện nay chế độ ở VN là chế độ độc tài toàn trị và chúng ta phải bắt đầu từ đây để xây dựng chế độ dân chủ đáp ứng được nguyện vọng của toàn dân.
    ĐỢI CHỜ đề nghị một lộ trình dân chủ 2 giai đoạn để cuối cùng là một chế độ dân chủ xã hội. Ngay giờ đây diều cần nhất là dân chủ trong đảng để thảo luận ra được một lộ trình thích hợp nhất với tình trạng hiện nay ở VN.

    Trả lờiXóa
  39. Việt Hoàng Tửnglúc 07:17 15 tháng 5, 2012

    Các bạn thấy không ? bản chất của bọn tay sai ,là ăn C..không biết thúi , luôn tôn thờ độc tài lại còn ra rả khen hay ! bọn chúng đã bị nhồi sọ quá lâu , nên không hiểu đâu là chính nghĩa !
    Một người có liêm sĩ , có văn hóa , thì sẽ không dùng thủ đoạn để đè đầu người khác , ám hại người ta vào vòng lao lý thậm chí giết hại , để tranh giành quyền lực , Bản thân mình đã ngu si đần độn , ủng hộ Độc tài , mà không hiểu lại còn chê bay người khác , không biết ai phải thương ai ? hahha....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kưng đúng là ngu mà cứ thích gào lớn cho mọi người biết là sao???
      Chẳng ai thích một chế độ độc tài cả. Nhưng nếu không thích thì hãy hành động gì đó đi để thay đổi nó.

      Anh không thích cái đám người chỉ biết ngồi chửi đổng mà không đụng đến ngón tay. Loại như vậy là vứt!

      Còn loại người viết lách một cách ngu xuẩn, dơ bẩn như kưng thì cũng chẳng ra gì. Chắc là kưng ăn loại đó nhiều rồi phải không? Chúc mừng nhé.

      Xóa
  40. Sáng Say Chiều Sĩnlúc 08:33 15 tháng 5, 2012

    Mác với Mốc, nhìn cái mặt như cái l`n trâu rậm ri, hèn gì mà không tối như hủ nút, ngu cả lũ. Đánh địt vào nó cho xong.

    Trả lờiXóa
  41. Việt Hoàng ơi ! hình như bạn nhầm to rồi đấy khi chụp mũ người khác là : " Đã vậy còn sử dụng những ngôn từ rác rưởi khi nói đến người khác. Tôi nghĩ chắc con cái của bạn trong nhà cũng hay ăn nói như thế với cha mẹ. Vì cha đã như vậy thì vợ con làm sao mà khác được??? Thương thay"


    bạn biết những loại người ấy ở đâu không ? Chính là những kẻ tôn thờ Chủ nghĩa vô thần , tôn thờ Cái Mác , cái Lê ! đem Cha Mẹ ra đấu tố hài tội , mới dám ăn nói thô lỗ với Cha mẹ mình
    bạn đừng ngậm máu phin người , mà mang nhục vào mình thêm nữa ,Việt Hoàng ạ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chẳng hiểu bạn viết gì cả? Bạn có đọc hết ý không, hay tên là người???

      Xóa
  42. Bạn thienloi có cảm thấy mình nói quá đáng không ? , bạn cho DLB ngu khi đăng bài viết nầy , lập trường của DLB là tiếng nói đa chiều , mang tính dân chủ , bạn không hiểu điều đó mà hàm hồ phê phán , tôi cũng là người như bạn , không dây mơ rể má gì với BBT , nhưng thấy bạn phát biểu quá đáng , nên lên tiếng ,
    Trước khi nói nên nhớ phải uốn lưỡi bảy lần bạn nhé , kẻo không người ta cho mình là phường thất học !

    Trả lờiXóa
  43. Gửi Thiên lôi :Thực là ko biết bạn đang đi theo trường phái nào ?chánh hay
    tà đạo ?Các mác bạn chửi ? ô kê mình đồng ý vì nó đã bị vứt vào sọt rác từ
    lâu rồi ,còn DLB mà bạn cũng chửi là ngu xuẫn là ko đúng !bởi theo BBT rất
    khách quan vã rât tôn trọng phãn biện cũa anh em nên chửi như vậy là tôi
    nghiệp cho các anh trong BBT .Thôi thì mong bạn lên tiếng một lần nửa xin
    các anh bõ qua !

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn