Kính gửi các ông chủ,
Chúng tôi, hai nhà báo bị đánh trong vụ cưỡng chế đất đai ở huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên xin được thay mặt cho các nhà báo "lề phải" đã hoặc chưa bị đánh viết lá đơn này gửi tới các ông. Trước hết, để tránh bị hiểu lầm dẫn tới có thể bị tiếp một trận đòn nữa. Chúng tôi khẳng định lá đơn này không dính dáng gì tới các "lực lượng thù địch" ở trong cũng như ngoài nước. Nghĩa là không bị chúng xúi giục, kích động, móc nối…
Bởi mục đích về Văn Giang của chúng tôi là thu thập bằng chứng làm một phóng sự nói về việc nhân dân chống lại lệnh cưỡng chế, chống lại chính quyền. Các hình ảnh đã lưu trong máy quay, bài viết của chúng tôi về vụ cưỡng chế cho thấy mục đích đó phần nào đã đạt được. Còn lý do có lá đơn này xuất phát từ bức ảnh sau.
Mặt mũi méo mó, sưng vù, bê bết máu nom rất thảm thương. Giống như hình của các ông Phạm Kông Tư, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Hồng Anh bị "lề dân" làm cho biến dạng để châm biếm, đả kích sau vụ án "hai bao cao su đã qua sử dụng". Khác là, bức ảnh này không bị lồng trong bao cao su như những bức kể trên vì nó là bức ảnh thật, ghi lại hậu quả của trận đòn hội đồng mà công an mặc sắc phục, thường phục và "quần chúng tự phát " để lại trên khuôn mặt của chúng tôi.
Nhìn nó, bất kỳ ai cũng có thể hình dung được nỗi đau về thể xác mà người chủ của khuôn mặt phải chịu đựng. Nhưng ít người nghĩ tới một nỗi đau tinh thần còn lớn hơn nhiều.
Đó là sự nhục nhã.
Sau khi bị đánh, cấp trên đã giải thích đây là tình huống "quân ta chiến thắng quân mình" và quán triệt, yêu cầu chúng tôi phải im lặng, giữ bí mật danh tính. Coi đó là hành động " xả thân vì nghĩa lớn" giống như các chiến sĩ cách mạng ngày xưa bị bắt bớ tra tấn đã chịu đau một mực không khai báo để bảo vệ các cơ sở, tổ chức của cách mạng. Chúng tôi đã thấm nhuần và làm theo.
Nhưng ở thời đại thông tin, sự thật dù có được che giấu dưới bất kỳ hình thức nào, không sớm thì muộn cũng sẽ bị phanh phui.
Và sự thật về tình cảnh rủi ro của chúng tôi cũng không là ngoại lệ.
Trước tiên là clip quay cảnh chúng tôi bị đánh, rồi lần lượt đến tên tuổi, nghề nghiệp nơi công tác bị tiết lộ. Và cho tới thời điểm này thì bức ảnh chụp "bộ mặt thảm hại" đã phát tán rộng rãi trên mạng. Các thông tin đó đã kéo theo vô số bài viết, bình luận. Một số khen chúng tôi đã dũng cảm về tác nghiệp ở Văn Giang trong khi các phóng viên khác vì sợ hãi vẫn "án binh bất động". Một số bày tỏ cảm thông nỗi đau về thể xác với chúng tôi sau khi nhìn thấy bức ảnh. Rất nhiều chê là nhục, khi biết chúng tôi chỉ quay cảnh dân chống lại công an, chính quyền nhưng vẫn bị ăn đòn của lực lượng cưỡng chế. Có cả những đồng nghiệp của "lề phải" chê chúng tôi là hèn vì làm nhà báo mà thông tin về mình bị đánh lại phải nhờ tới truyền thông của nước ngoài lên tiếng hộ. Những dự đoán về khả năng phải "treo bút", bỏ nghề đã làm chúng tôi hoang mang, chán nản. Tưởng như đã suy sụp.
Nhưng thật kỳ diệu! Chúng tôi vẫn đứng vững.
Và điều ít người ngờ tới là chúng tôi lại tiếp tục hoàn thành được các bài biết đưa tin "cuộc cưỡng chế thành công", phóng sự nói về "dân chống chính quyền". Đây đích thực là kết quả của quá trình được các ông chủ dày công nuôi dưỡng, dạy dỗ, ban phát bổng lộc. Các ông chủ đã dạy cho chúng tôi nguyên tắc "mục đích biện minh cho phương tiện". Để đạt được "mục đích tốt đẹp" có thể dùng bất cứ phương tiện gì. Áp dụng nó khi hành nghề chúng tôi đã mặc sức che giấu, bưng bít sự thật, đổi trắng thay đen, bôi nhọ vu cáo, tô vẽ, … miễn là "vì lợi ích cách mạng". Biết bao sự thật đã được chúng tôi bưng bít, che giấu, xuyên tạc "thành công" hàng nửa thế kỷ cho tới tận ngày nay trong "thời đại bùng nổ thông tin".
Chúng tôi đã tạo dựng thành công những huyền thoại để toàn dân "học tập làm theo". Biến tội phạm thành các tấm gương điển hình, khi bị lộ "gỡ xuống, phi tang" trong nháy mắt. Bôi nhọ, vu cáo làm cho các "lực lượng thù địch" nhiều phen vuốt mặt không kịp phải vào tù hoặc bán sới ra nước ngoài…
Khi điểm lại những việc đã làm chúng tôi thấy nỗi đau, nhục của mình quả là nhỏ nhoi nếu nó nhằm để đạt được các "mục đích tốt đẹp". Mặc dù nghĩ vậy chúng tôi vẫn mạo muội ước ao: Giá mà nó không phải từ tình huống "quân ta chiến thắng quân mình". Giá mà chúng tôi được "kêu" lên một tiếng ngay sau khi bị đánh dù là rất nhỏ. Thì chắc là nó sẽ được vợi đi rất nhiều.
Bởi vậy, chúng tôi mạnh dạn cầu xin ông chủ hãy cho chúng tôi được phép "kêu" lên sau khi bị đánh.
"Kêu" một tiếng hay nhiều, to hay nhỏ, "kêu" ngay hay chờ lệnh, tất tật đều trông đợi vào "lượng hải hà" của các ông chủ.
Các ông chủ thương bề nào chúng tôi được nhờ bề ấy.
Chúng tôi xin cam đoan là những tiếng "kêu" đó chỉ đơn thuần là một phản xạ vô điều kiện để giảm đau và các "lực lượng thù địch" không thể lợi dụng được.
Một lần nữa xin được đội ơn các ông chủ.
Thay mặt các phóng viên "lề đảng"
HAI NHÀ BÁO BỊ ĐÁNH
5/2012
Tags:
Featured



Đáng thương cho hai nhà báo,đến bây giờ mà vẫn chưa tỉnh ngộ.
Trả lờiXóaCám ơn Hoàng Lan, bài viết quá hay !
Trả lờiXóaĐảng trưởng Trọng Lú sẽ lệnh cho sai nha được phép mở mồm 2 thằng phóng viên bị đánh "ẳng lên" vài tiếng thở than vái trời lần sau khỏi bị đánh nữa, cho chúng nó đỡ bị nhục !
Vết nhục này giới báo chí lề đảng sẽ ghi vào lịch sử bi đát của "báo chí cách mạng" nhân dịp ngày 21 tháng 6 tới đây.
Chỉ có một thể chế Tự Do – Dân Chủ – Pháp Quyền mới là nền tảng vững chắc cho Hòa Bình – Độc lập – Ấm no – Hạnh phúc và Phát triển bền vững
Trả lờiXóaViệt Nam còn chế độ độc tài Cộng sản cai trị sẽ mất TẤT CẢ
http//: www.ngonluan.de
Chỉ một chữ "NHỤC"!
Trả lờiXóa" ĐẠI NHỤC !"...Nhục từng xăng-ti-mét
Xóa"ĐƠN XIN ĐƯỢC ẲNG". Nhục!!!Câu ngạn ngữ của Pháp:"Dis-moi, qui es ton ami, je te dís qui tu es"(Hãy nói cho tôi, bạn của bạn là ai, tôi sẽ nói bạn là ai). Vậy, hãy nói cho tôi bạn cung phụng "đảng" nào tôi sẽ nói bạn là hạng người nào. Đi với ma thì mặc áo giấy. Việt Nam mình có câu hay: Chơi với ong thì ong chút, chơi với chó thì chó liếm mặt, chơi với dao có lúc đứt tay. Các nhà báo lề phải bấy lâu cung phụng chế độ cộng sản thì nay bị quả báo? Cộng sản sẽ đào mồ má tổ tiên của các nhà báo là cái chắc. Tất cả nạn nhận cộng sản rồi đến ngày đến lượt mọi người không trừ ai? Mong mọi người nhận chân ra điều đó và cùng nhau vứt bỏ cộng sản vào sọt rác như các nước đông Âu đi không sẽ hối hận mãi thôi.
Trả lờiXóaLời khuyên trân tình: - Hai nhà báo này nếu có
Trả lờiXóabản lĩnh, không cam chịu đớn đau về thể xác, nhục nhã về tinh thần suốt đời vì "lầm đường lạc lối" theo "đảng" thì hãy dũng cảm bỏ ngay cái danh hiệu "đảng viên" về làm phó thường dân còn
hơn cam tâm chịu cái nhục suốt đời!
Mặc dù bị đánh bầm dập, 2 con chó vẫn trung thành với chủ!
Trả lờiXóaChủ dẫn chó đi săn bọn dân nhưng cuối cùng chó bị chủ bắn lầm. Sự cố này chỉ liên quan giữa chủ + chó săn nhà nó, 1 tai nạn nghề nghiệp.
Trả lờiXóaMấy Ông chủ nào vậy kìa?
Trả lờiXóaĐảng của hai nhà báo Ngọc Năm và Phy Long là mụ Doan, con quỷ cái bên tàu sang chứ ai vào đó nữa làng ơi! Thôi rồi, tội nghiệp 2 nhà báo bị bọn chính quyền hủ lậu đánh mà cũng phải câm miệng, vì đảng bắt phải câm!
Thật là gậy ông đánh lưng ông. Vô đảng, có thẻ Đảng mà bị du côn của đảng đánh mới đau chứ!
Nên nhớ, cọng sản là vắt chanh bỏ vỏ. Hiếm gì cán bộ về hưu đang hối hận vì đã theo đảng để hại dân hại nước.
Chúng nó cứ khôn hồn câm mõm còn được vài chục triệu "sức thuốc".
Trả lờiXóaChứ hễ mà cứ "ẳng" lên một tiếng là thành "rựa mận".
Chúng em cũng cảm thấy nhục nhã lắm! Nhưng các anh ở trên bảo :"Chúng mày cứ khôn hồn câm mõm còn được vài chục triệu sức thuốc, chứ hễ mà "ẳng" lên một tiếng là ra món "rựa mận".
Trả lờiXóaVậy đấy! Đã chấp nhận thân phận chó thì đành "làm chó" luôn.
Lúc bức tường Bá Linh ngăn chia Đông và Tây Đức sụp đổ thì một con chó từ bên Đông theo đoàn người chạy sang bên Tây .
Trả lờiXóaCon chó Đông Đức chạy lăng quăng một hồi thì gặp một con chó Tây Đức , hai con ngồi thủ thỉ tâm sự :
Bên Đông Đức có thịt để ăn , có sửa để uống , thỉnh thoảng có cục xương gặm chơi cho đỡ buồn không ?
Ối dào bên Đông Đức nước tớ những thứ đó có cả đống .
Có TV để coi không ?
Ối giời , bên nước tớ TV chiếu 24/7
Bên Đông Đức có cà rem để ăn không ?
Ôi giời , bên nước tớ cà rem ăn không hết đem phơi khô
Vậy thì Đông Đức sướng quá , chạy qua đây làm gì ?
Khổ lắm , những đứa như tớ đây ở Đông Đức không được sủa gâu gâu lâu ngày cũng buồn . Cậu có biết ở chỗ nào có ai bạn bè của mình bị cấm gâu gâu hay không ?
Ở VN thiếu giống gì , ở Sài Gòn có một cậu bác sĩ Huỳnh T M gì gì đó bị cột mõm lại rồi , tội nghiệp hết sức
Xin có lời kêu gọi tới tất cả những Đồng Bào của chúng tôi,trong Nước cũng như ngoài Nước,kêu gọi tới những kỷ sư,những người hiểu biết và có kinh nghiệm về cách thức chế tạo chất nổ,như Mìn,Bom,hoặc tất cả những chất gì có thể tiêu diệt Cộng Sản,xin gởi những công thức lên đây,chúng tôi sẻ cố gắng học theo và chế tạo để đánh đổi mạng với đám CS nầy,vì chúng tôi không còn gì để sống nửa. Nhưng chết thì phải chết chung với nó.Vì loại quân nầy không bao giờ có thể đấu tranh(bất bạo động) với chúng.
Trả lờiXóaCó ăn học được mấy chữ cũng nhờ cơm Cha, áo Mẹ, công Thầy,thôi thì ráng tìm một nghề gì ăn thiệt nói thật mà làm,không làm gia Sư thì bán vé số cũng là nghề lương thiện,sao lại đem chữ nghĩa đem lương tâm đi bán rẻ cho quân ác,vậy thì học biết chữ để làm chi mà không biết chính nghĩa là gì.mỗi ngày không thấy nhục với vợ con thì đêm về cũng sẽ nhục với lương tâm của mình mà...Đúng không?Làm việc bất nhân tâm,cuối đời sẽ không có hậu vận tốt đâu,ở đâu cũng vậy,thiệt đó.
Trả lờiXóaHãy nhớ : Lũ chó khi bị đánh thì được quyền " ẳng". Cái này được Tạo hóa cho phép, nó phù hợp với hiến pháp của Thượng Đế.Còn các người, sinh ra để làm tôi tớ cho chó thì phải im lặng. Cấm không được "ẳng". Nếu "ẳng" là sẽ bị làm thịt.Rõ rồi chứ?
Trả lờiXóacùng là loài chó của đảng cả, tụi em có cắn nhầm vào anh hai, anh hai thông cảm bỏ quá cho tụi này đền bằng tiền tươi cho hai anh. Chứ cần gì một tiếng ẳng đâu mà hai anh định bày đặt chúng nó đập vỡ bát cơm của hai anh ngay đấy!
Trả lờiXóaĐúng là chó, chứ là người thì tự tử chết đi còn hơn ngậm cái mõm chó lại để còn được ăn cơm thừa và đòn độc của đ. ta
Trả lờiXóa