Bài Mới

baimoi

Vẫn một người

< A >
(Gởi Vũ Đông Hà, chép tặng nhân sinh nhật Lê Công Định)

Vẫn một người cuồng như cơn bão dữ
Ði qua đời thổi bay cả ngàn xưa
Bay. Bay hết cả rừng chim ngày cũ
Thổi tan tành hồn ấp ủ mây mưa

Vẫn một người chừng như con nước lũ
Băng qua ghềnh đụng mấy nỗi sầu tư
Phải vượt thôi. Vượt rồi ra biển lớn
Hẹn cùng nhau cuối ngọn sóng bao dung

Thì đừng hỏi về một dòng sông đục
Bến mê nào uống hết những thề mong
Sông với nước giấu trong dòng lệ mỏng
Cuộc đời này chắc hết nghĩa chờ trông

Cứ là anh rồi em vẫn là em
Cứ rong chơi như lũ gió vô tình
Rồi bạt mạng mấy lần người đã định
Cũng hoài công thao thiết những bình minh

Có yêu chăng hay là yêu chưa đủ
Mà khi không đãng trí nhất trần gian
Vừa mới đó đã lạ lời tình tự
Ðã mười phương theo gió cuốn hoang đàng

Ðã lăng lắc gã chim trời im tiếng
Cứ đi đi cho thỏa mộng sa mù
Trái tim ấy nhiều ngăn ai chẳng biết
Hẹn một lần và chỉ một giờ thiêng

Thì thôi nhé. Một lần thôi hư huyễn
Mấy đường bay mà xa quá chiêm bao
Này đãng tử anh cứ làm giông bão
Xé tan đời tan nát cả đời riêng

Em đã hiểu anh nỗi đời không trọn
Quê nhà đâu thêm mấy nỗi cô liêu
Quê nhà đó sao thềm xưa đã thiếu
Bước chân người xiêu đổ dưới phiêu phiêu

Ở nơi đây thoi thóp chút nắng chiều
Ngày sẽ hết vầng sao khuya thở khói
Ở nơi đâu khung trời anh một cõi
Ðêm rồi đêm khóc chiếc bóng xa nhà.


© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.