Đảng CSVN dùng nhà nước cảnh sát để tước đoạt mọi quyền của người dân - Dân Làm Báo

Bài Mới

baimoi

Đảng CSVN dùng nhà nước cảnh sát để tước đoạt mọi quyền của người dân

< A >
Phỏng vấn nhà văn Võ Thị Hảo

Trần Quang Thành (Danlambao) - Sau khi cướp chính quyền, kể từ 2/9/1945, đảng Cộng sản Việt Nam đã làm tay sai cho Nga Xô, Trung cộng và cai trị đất nước bằng một chế độ độc tài tàn bạo. Trong 70 năm cai trị, nhà cầm quyền cộng sản đã gieo rắc biết bao đau hương cho nhân dân trong cuộc chiến tranh xâm lược VNCH, trong cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Bắc năm 1958 và sau đó ở miền Nam năm 1978.

Hơn 1 triệu người dân miền Bắc năm 1954 đã phải rời bỏ quê hương vào miền Nam tỵ nạn cộng sản. Hơn 2 triệu người dân miền Nam năm 1975 đã phải tới xứ người lánh nạn cộng sản khủng bố, cả triệu người tử nạn trên hành trình tìm tự do. Suốt 40 năm qua, khi nắm trọn quyền cai trị Việt Nam, những người cầm đâu đảng cộng sản đã dùng nhà nước cảnh sát để trị dân, biến dân chúng thành những người nô lệ kiểu mới. Mọi quyền của người dân bi tước đoạt. Suốt gần 70 năm qua - 2/9/1945 đã trở thành ngày Quốc hận của toàn dân Việt Nam.

Nhà văn Võ Thị Hảo đã nói lên những cảm nhận của mình về ách thống trị độc tài của nhà nước công sản Việt Nam qua cuộc phỏng vấn của phóng viên Trần Quang Thành.

Nội dung như sau. Mời quí vị cùng nghe:



Trần Quang Thành: Xin chào nhà văn Võ Thị Hảo.

Võ Thị Hảo: Vâng chào anh.

TQT: Nói về chính thể Việt Nam dưới sự cai trị của Đảng Cộng sản, nhiều người bình luận đây là một nhà nước cướp bóc và tước đoạt mọi quyền của người dân. Nó diễn ra không chỉ từ sau biến cố ngày 30/4/1975 mà từ khi khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 2/9/1945.

Nhà văn Võ Thị Hảo bình luận vấn đề này thế nào?

VTH: Tôi nghĩ rất là đáng tiếc 70 năm qua lẽ ra Việt Nam đã làm được rất nhiều điều. Chỉ cần 1/3 thời gian ấy thôi Việt Nam có thể trở thành một trong những cường quốc. Cụ thể như Singapore, Nhật Bản. Nhưng Việt Nam 70 năm kể từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và sau đó đổi thành Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Riêng việc đổi tên nước đã trở thành ngày càng thu hẹp phạm vi, lộ trình đường đi của một nước. Và càng ngày càng đi ngược lại xu hướng phát triển cuả thế giới. Mặc dù các nước là cái nôi của chủ nghĩa cộng sản họ đã cay đắng nhận ra những sai trái, những lầm lạc, những tội ác của chủ thuyết mà những người cầm quyền cộng sản đã đem lại - tội ác chống lại loài người - Nhưng Việt Nam cho đến bây giờ vẫn kiên trì đi theo con đường đó mặc dù các nước đã từ bỏ. Đó là vì quyền lợi của nhà cầm quyền. Họ chọn con đường cộng sản, con đường xã hội chủ nghĩa để dễ cai trị, để dễ nô lệ hóa dân chúng. Họ hoàn toàn không vì quyền lợi của nhân dân. Đó là một điều rất cay đắng, đau khổ mà người dân vẫn gọi là ngày quốc hận cho người Việt Nam.

TQT: 70 năm cai trị đất nước - 70 năm đất nước ta càng tiến sâu vào con đường đau khổ - Dân chúng ngày càng bất bình, nhà nước thì cai trị bằng nhà nước cảnh sát. Phải chăng đó là một chủ nghĩa tiến bộ mà nhà nước cộng sản cứ bám đến tận thời điểm này?

VTH: Việc Việt Nam vận hành theo một cơ chế nhà nước cảnh sát đó là một điều hoàn toàn thụt lùi về mặt dân chủ, ảnh hưởng ngày càng lớn đến quyền tự do ngôn luận của con người Việt Nam. Việc vận hành một chính thể hay một đất nước nào theo lối một nhà nươc cảnh sát thể hiện sự non yếu của nhà cầm quyền. Chứng tỏ khả năng họ không thuyết phục được dân chúng. Họ không thuyết phục được bằng khả năng lãnh đạo, bằng quyết sách thông minh phù hợp với đường lối phát triển của thế giới làm sao cho con người vẫn giữ được kỷ cương, vẫn giữ được nhân tính, tôn trọng quyền phát triển của con người. Họ không làm được. Và khi hàng ngày những tham vọng của nhà cầm quyền ngày càng lớn họ càng sợ hãi bởi vì họ biết rằng họ đi ngược lại quyền con người. Họ giữ quyền lợi của họ bằng đàn áp và thế là họ cảnh sát hóa, họ quân sự hóa nhà nước. Và đương nhiên điều đó ngày càng mang lại những oan khuất cho người dân Việt Nam, làn sóng phẫn nộ, làn sóng căm hận ngày càng lớn và người ta có thể sợ bị đánh đập, phải vào tù, nhưng trong lòng người ta nung nấu sự căm hận, tức nước vỡ bờ... Đó là một sự rất nguy hiểm. Thay vì nhà cầm quyền nhìn thấy những nguy cơ, thừa nhận những công lý, những lẽ phải cũng như khoa học trên con đường quản trị đất nước và hãy tự thay đổi, tự kiểm soát mình cho phù hợp với cuộc sống thời đại. Nhưng đáng tiếc họ đã không làm được điều đó. Họ vẫn tăm tối cứ tưởng rằng cái của ngày hôm nay nó cứ tồn tại mãi mãi. Họ sẽ đi tới những kết cục đau thương do chính họ gây nên. Đương nhiên cái kết cục đau thương ấy dân chúng cũng sẽ bị ảnh hưởng.

TQT: Nhiều người nhận xét rằng những người cầm đầu đảng cộng sản hiện nay họ là những tên tư bản đỏ. Họ không còn theo chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Đấy chỉ là vỏ bọc cho họ thực hiện chủ nghĩa tư bản man rợ mang lại quyền lợi cho một số kẻ làm giàu bởi sự bóc lột xương máu của nhân dân. Nhà văn Võ Thị Hảo bình luận sao vấn đề này?

VTH: Thực ra từ tư bản nó là một khái niệm rất bình thường. Mỗi một con người tồn tại trên thế gian này đều có quyền tư hữu. Quyền tư hữu đó phải được bảo vệ vì nó chính đáng, nó do con người làm lụng, do con người lao động bằng trí tuệ mà nên. Trong trường hợp như vây, những nhà tư bản là những người miệt mài nhất, nhất và họ cũng đã hy sinh rất nhiều. Những nhà tư bản họ đã thúc đẩy thế giới đi lên. Họ hướng về quyền lợi, nhưng chính sự hướng về quyền lợi đó mà họ đầu tư, trong đó có sức lao động. làm cho đất nước phồn vinh, thịnh vượng.

Tư bản đỏ lại đồng nghĩa với một cái gì đó nó không minh bạch, nó man rợ. Nó có được tài sản là do sự chiếm đoạt, sự cướp bóc dưới một danh nghĩa là chủ nghĩa xã hội, danh nghĩa là tài sản chung, bằng sự lừa bịp dân chúng. Trong khi đó họ đã cướp bóc bằng đủ hình thức chẳng hạn tăng thuê dưới mọi hình thức, thu phí vô tội vạ trên đầu người dân vốn đã nghèo khó rồi. Ở Việt Nam ngày nay người dân phải đội trên đâu biết bao loại thuế, lệ phi tùy thuộc vào trung ương hay địa phương. Đó là một sự cướp bóc không thể chấp nhận được. Sự cướp bóc đó dưới rất nhiều hình thức như chúng ta đã biết nhân danh chủ nghĩa xã hội, nhân danh sở hữu toàn dân. Tài sản của bọn tư bản đó là do mồ hôi, xương máu của người dân. Nó là điều rất phi lý phải bị nhanh chóng xóa bỏ. Tôi tin rằng những tài sản họ đã tiêu sài vô độ, tẩu tán ra nước ngoài. Họ tưởng đó la bất khả xâm phạm. Tôi tin rằng đến một ngày náo đó người dân Việt Nam chân chính họ sẽ đồi lại trả về cho nhân dân Việt Nam. Điều đó đã xảy ra với nhiều nhà cầm quyền độc tài.

TQT: Dưới chế độ thực dân cũ nhiều nhà văn đã cho ra đời những tác phẩm nổi tiếng nói về những sự thật trong xã hội. Nhưng dưới chế độ xã hội chủ nghĩa nhà văn với những tác phẩm của mình đã phản ảnh được thực chất xã hội hay là tô hồng thưa nhà văn Võ Thị Hảo?

VTH: Thưa anh, thực ra dưới chế độ xã hội chủ nghĩa - một chế độ nhà nước độc tài - nhà nước xã hội chủ nghĩa đã sản sinh ra loại nhà văn đa phần là văn nô, là nô tài. Họ viết văn một cách nô lệ, muốn làm nô lệ cho nhà cầm quyền, chấp nhận sự dối trá. Họ bỏ qua, hò lờ đi tất cả nỗi đau của nhân dân bị cướp bóc, máu dân oan thấm đỏ mặt đường. Họ bỏ qua những vụ tham nhũng một cách nô lệ để tồn tại và để kiếm lợi nhuận. Còn có một loại nữa gọi là nô tài. Họ tự nguyện gắn bó với nhà độc quyền độc tài ấy. Đặc biệt càng ngày văn chương nô lệ càng thể hiện tinh vi hơn. Họ vô cảm trước nỗi đau của nhân dân, họ dối trá. Có một văn nhân đã nói im lặng trước tội ác cũng là tội ác. Đồng lõa với cái ác cũng là làm một điều ác. Tôi nghĩ rằng về cái đó chúng ta cũng nên tỉnh táo để nhận ra đâu là sự nô lệ. Văn chương dính vào sự nô lệ ấy bằng sự vô cảm thì rất nguy hiểm. Vì sao? Những người nô lệ bằng sự vô cảm lờ đi khi thấy người ta đau. Người chết đuối đang kêu cứu, ta lờ đi đó là quá ác. Chúng ta nhận ra điều đó, lương tâm của những người viết, những người làm khoa học, người làm báo phải cắn rứt khi chúng ta vô cảm trước nỗi đau của người dân. Tôi thấy phải nhận thức rõ ràng về điều này để chùng ta không nô lệ nữa để chúng ta cất lên tiếng nói của mình, cất lên tiếng nói trực tiếp về những vấn đề đang xảy ra trong xã hội Việt Nam. Tôi nghĩ làm được điều này góp phần làm cho xã hội bớt tệ hơn, người dân Việt Nam sẽ bớt đau khổ hơn. Những nhà văn, những nhà báo sẽ có một tư thế đàng hoàng hơn.

TQT: Nhiều người, nhất là trí thức cho rằng chủ nghĩa cộng sản đã bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, nó là lực cản của nhân loại. Ở Việt Nam, đảng cộng sản cũng là môt lực cản xã hội, làm cho đất nước tụt hậu so với các nước bạn xung quanh mình. Nhưng tại sao vẫn còn nhà trí thức cứ lên tiếng kiến nghị với đảng, giúp cho đảng tốt hơn, nhưng đảng có tốt hơn đâu? Sao họ không góp ý với dân để dân làm được điều họ mong muốn?

VTH: Tôi nhớ một vị lãnh tụ thời Xô viết cũ đã từng nói là “Đảng cộng sản không thể cải tạo được. Chỉ có thể xóa nó đi thôi”. Những ai hy vọng rằng góp ý với đảng để đảng tốt hơn chỉ là để tự an ủi mình. Đó chỉ là sự hão huyền mà thôi. Bản thân đảng cộng sản là một khối ung thư. Làm sao có thể góp ý cho khối ung thứ ấy nó tiêu đi được. Bởi vậy phải thay đổi. Thế nhưng tôi nghĩ trong tất cả những nhà trí thức họ cố gắng vớt vát góp ý cho nhà cầm quyền, cho đảng Cộng sản Việt Nam là để họ lựa lời họ nói bởi vì họ bị đàn áp quá nhiều. Nếu như họ nói thẳng xóa bỏ cái chế độ cộng sản đó đi thì họ sẽ bị đàn áp rất là kinh khủng, họ bị truy bức, bị canh gác, bị triệt tiêu nguồn sống kể cả công việc, nơi cư trú của gia đình mình. Cho nên họ phải lựa lời. Vì do cách lựa lời nên họ chưa dám nói đến tận cùng của vấn đề, đến bản chất của vấn đề. Tôi nghĩ xóa bỏ chế độ cộng sản, chuyển sang một chế độ khác đa nguyên, dân chủ có bảo vệ nhân quyền không phải là một vấn đề gì nặng nề. Tôi lấy một ví dụ ngày xưa chúng ta dùng quạt mo để chống nóng. Dùng quạt mo cũng tốt rồi so với không có quạt. Nhưng đến ngày có cái quạt con cóc thì người ta dùng quạt con cóc thay quạt mo, rồi đến quạt tai voi và bây giờ người ta dùng máy lạnh. Có ai từ chối khi có quạt con cóc không dùng quạt con cóc cứ dùng quạt mo để trung thành với bản sắc văn hóa của Việt Nam!

Thay đổi một chế độ đã cổ hủ, đã lỗi thời đương nhiên phải thay, sao lại không thay. Mọi người chỉ nghĩ đơn giản như vậy thôi. Đừng nô lệ, đừng coi đó là một cái bàn thờ. Cài bàn thờ đó nếu cỏ chỉ là để thờ ma quỉ mà thôi. Hãy thay đổi đi.

TQT: Cảm ơn nhà văn Võ Thị Hảo.

VTH: Cảm ơn anh và cảm ơn sự lắng nghe của quý vị thính giả.

16.06.2015


© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.