Nghệ sĩ Kim Cương là Việt Cộng nằm vùng - Dân Làm Báo

Bài Mới

baimoi

Nghệ sĩ Kim Cương là Việt Cộng nằm vùng

< A >
Trúc Giang MN (Danlambao) - Trước kia dư luận đồn đoán nào là Kim Cương là thượng tá công an Việt Cộng, nào là Kim Cương là Việt Cộng Nằm Vùng, nhưng không có nhân chứng trung thực, khách quan. Một nhân chứng là nghệ sĩ thân cận của Kim Cương, thuật lại những chi tiết trong việc trả lời phỏng vấn của nhạc sĩ Tuấn Khanh, xác nhận những đồn đoán trước kia là chính xác. Nhân chứng trung thực đó là nghệ sĩ Kim Tuyến.

Nghệ sĩ Kim Tuyến trả lời phỏng vấn của nhạc sĩ Tuấn Khanh

“Kim Cương là Việt Cộng nằm vùng đã giúp cho cộng sản cướp đoạt miền Nam, áp bức bóc lột người dân, đưa đất nước đến chỗ sắp bị diệt vong, mà sao lại dám nói là mình yêu nước?”.(Nghệ sĩ Kim Tuyến)

Trả lời phỏng vấn của nhạc sĩ Tuấn Khanh, nghệ sĩ Kim Tuyến tường thuật như sau: 

“Sau ngày 30-4-1975, đài phát thanh kêu gọi quân, cán chính phải đến trình diện tại nhiệm sở của mình. Tôi đến trình diện tại Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị.

Sau đó, đến họp tại Hội Nghệ Sĩ. Rất đông các cô chú và anh chị nghệ sĩ tân cổ, tụ tập bên hông trụ sở và phía sân sau. Khi thấy tôi và nghệ sĩ Tùng Lâm ngồi trò chuyện, chị Kim Cương ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi nói “Chị ơi em buồn quá”. Chị Kim Cương kéo đầu tôi ngã vào vai chị, một tay vuốt tóc vỗ về: “Đừng buồn em, chị em mình rồi sẽ được giải phóng ra khỏi bốn bức tường”. Tôi sững sờ nhìn chú Tùng Lâm. 

Chị Kim Cương nói lớn “Mọi người vào trong, đến giờ họp rồi. Chị nắm tay tôi, kéo tôi theo chị vào phòng họp. Chị ngồi vào đầu bàn chủ tọa. Chị dõng dạc tuyên bố: “Ngày xưa bọn Thiệu Kỳ bán nước còn hiện diện trên quê hương ta, tôi phải núp dưới danh nghĩa Làng Cô Nhi Long Thành. Hôm nay chúng ta đã đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào. Tôi ra lệnh cho anh Nguyễn Đức (nhạc sĩ) lập những tiểu tổ để chúng ta thành lập Biệt Đội Văn Nghệ...”. Chú Tùng Lâm nghiêng đầu nói nhỏ vào tai tôi: “Tuyến, khóc nữa đi con, mầy khóc nữa đi con”.

Tôi thất vọng não nề. Trong khi chị Kim Cương thao thao bất tuyệt, tôi không còn nghe hay không muốn nghe gì nữa cả. Trời ơi, thần tượng sụp đổ! Kim Cương là Việt Cộng nằm vùng, đã giúp cho cộng sản cướp đoạt miền Nam, áp bức bóc lột người dân, đưa đất nước đến chỗ sắp bị diệt vong, mà sao lại dám nói là mình yêu nước?.

Kim Cương và làng Cô Nhi Long Thành

Theo hồi ký của KALE (Lê Anh Kiệt) “17 Năm Trong Các Trại Cải Tạo”, một chức sắc của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo VNCH, thuật lại như sau: 

“Từ 1968 đến 1971, một tên Việt Cộng tên là Tư Sự núp dưới lốt áo tăng lữ Phật Giáo đã sáng lập và điều hành cái gọi là “Làng Cô Nhi”. Hắn ta dùng cô nhi để quyên tiền cho VC, nhất là tiền của các tổ chức từ thiện nước ngoài. Hắn cùng đồng bọn chứa vũ khí để chống lại bất cứ ai có ý định xâm nhập vào làng. Trong giai đoạn này, chính quyền Nam Việt Nam đã rất khó khăn để giải quyết tình hình. Nếu tấn công vào “Làng” thì có nghĩa là chính quyền đã tấn công trẻ con. Nếu không thì càng lúc càng nguy hiểm cho chính quyền.

Có một lần tôi đã đến Làng Cô Nhi dưới danh nghĩa là phóng viên của nhật báo “The Saigon Post”. Trẻ con đầu trọc, chân đất, phải làm việc trên cánh đồng dưới nắng nóng của mặt trời, và chúng chỉ được ăn chay vào mỗi bữa ăn trưa theo như quy định của tăng lữ Phật Giáo”

Kim Cương về Làng Cô Nhi Long Thành tức là về cái ổ Việt Cộng để được đồng chí Tư Sự bảo vệ. Điều nầy cũng chứng tỏ Kim Cương là “Việt Cộng Nằm Vùng”.

Dư luận cho rằng Kim Cương đã được Việt Cộng móc nối trong những lần lưu diễn với GS Trần Văn Khê ở Pháp và hải ngoại. Chính Nguyễn Thị Bình đã móc nối Kim Cương trong khi bà Bình dự Hội đàm Paris thời gian 1968-1973.

Những chi tiết xác định Kim Cương tích cực phục vụ Việt Cộng

- Kim Cương được ban thưởng danh hiệu Nghệ Sĩ Nhân Dân: Muốn đạt được danh hiệu nầy phải có danh hiệu Nghệ Sĩ Ưu Tú. Thành tích và điều kiện:

a. Trung thành với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, chấp hành tốt chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước

b. Có phẩm chất đạo đức tốt, gương mẫu trong cuộc sống, tận tụy với nghề, có tài năng nghệ thuật xuất sắc.

c. Có thời gian hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp từ 20 năm trở lên.

Nghệ Sĩ Nhân Dân là danh hiệu cao nhất do Nhà nước trao tặng.

- Kim Cương được đưa vào làm ủy viên Mặt Trận Tổ Quốc: Kim Cương được cho vào làm Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc (MTTQ) khóa VII. Ủy viên Văn hóa Xã hội của MTTQ nhiệm kỳ 2009-2014.

Vài nét về tiểu sử Kim Cương

Tên thật: Nguyễn Thị Kim Cương

Sinh ngày: 25 tháng 1 năm 1937

Tên cha: Nguyễn Phước Cương (bầu gánh Đại Phước Cương)

Tên mẹ: Nguyễn Thị Nam (Nghệ sĩ Bảy Nam)

Tôn giáo: Phật giáo, Pháp danh: Từ Huệ

Kim Cương thuộc hoàng tộc nhà Nguyễn, là cháu nội của vua Thành Thái.

Mối tình 40 năm của thi sĩ điên khùng Bùi Giáng đối với nghệ sĩ Kim Cương

Thi sĩ Bùi Giáng

Trong hồi ký, Kim Cương thuật lại: Tôi gặp ông lần đầu lúc 19 tuổi, thời còn theo đoàn cải lương của má. Thật ra, ông chú ý đến tôi trong đám cưới của đôi bạn Hạnh-Thùy.

Một hôm Thùy bảo tôi: “Có một ông giáo sư Đại học Văn khoa, đi học ở Đức về, ái mộ chị lắm, muốn đến nhà thăm chị”. Tôi trả lời: “Ừ, thì mời ổng tới”.

Hóa ra là ông, lúc ấy đang dạy học, cũng áo quần tươm tất chứ chưa có bất cần đời như sau này. Ông thường lui tới nhà tôi chơi, vài lần mời tôi đi uống cà phê nhưng nhất định phải đi bằng xe đạp do ông chở, chứ không chịu đi bằng bất cứ phương tiện nào khác.

Một hôm ông trịnh trọng cầu hôn tôi. Tôi thấy thái độ của ông không được bình thường nên tôi đều né tránh.

Vài lần sau, ông thở dài nói với tôi: “Thôi, chắc cô không ưng tôi vì tôi lớn tuổi hơn cô, vậy cô hứa với tôi là sẽ ưng thằng cháu của tôi nhé. Nó trẻ, lại đẹp trai, học giỏi”.

Tôi ngần ngừ: “Thưa ông, chuyện tình cảm đâu có nói trước được. Tôi không dám hứa hẹn gì đâu, để chừng nào gặp nhau hẵng hay...”.

Tưởng ông nói chơi, ai dè làm thiệt. Ông đùng đùng dắt ngay đứa cháu tới, mà đứa cháu đó chỉ... mới 8 tuổi.

Thời gian qua, thỉnh thoảng ông vẫn ghé thăm tôi. Mặc kệ tôi đang yêu ai, đang thất tình ra sao, thậm chí đang sống chồng vợ với người nào, ông đều không quan tâm.

...

Trong những lúc ông điên nhất, quên nhất, không còn lưu lại một chút gì trong trí nhớ, kể cả thơ ca và kiến thức, nhưng tên tôi vẫn được ông gìn giữ. Tên tôi được ông gọi đi gọi lại bất cứ khi vui khi buồn, bất cứ khi hạnh phúc, khi đau đớn.

Chưa một lần nào ông sàm sỡ bằng hành động hay lời nói. Xưng hô vẫn cứ tôi và cô một cách nghiêm túc và chững chạc. Một tình cảm xuất phát thật hồn nhiên, bản năng và vô điều kiện.

Trong đầu ông hình như chỉ có một số điện thoại duy nhất, một địa chỉ duy nhất - đó là địa chỉ và số điện thoại nhà của tôi.

Nhiều lần ông đứng giữa đường dang tay làm “chim bay, cò bay” la hét làm kẹt xe, công an tới bắt, hỏi cách gì ông cũng chỉ nói một câu: “Mẫu thân của tôi là Kim Cương, nhà ở số...đường Hoàng Diệu, điện thoại 844...”.

Thế là công an réo gọi tôi để đi lãnh ông ra. Chuyện đó xảy ra không biết bao nhiêu lần. Có khi ông té bị thương, người ta chở vô bịnh viện, ông cũng chỉ “khai báo” y như vậy.

Bịnh viện lại réo tôi đến. Hoặc những lúc ông lên cơn, có khi vào quậy cả đám cưới nhà người ta, tôi bị người ta gọi điện đến đưa ông về.

Thậm chí có một buổi, ông xuất hiện trước nhà với tóc tai mặt mũi đầy máu vì mới bị ai đó đánh. Tôi hoảng hốt gọi xích lô cho ông đi cấp cứu nhưng ông không chịu.

Ông nói: “Chừng nào cô chịu đi chung trên một chiếc xích lô với tôi thì tôi mới đi”. Tôi đành phải gọi một chiếc xích lô đi cùng ông, vừa ngồi xe vừa nghe ông nói chuyện trên trời dưới đất không một cảm giác đau đớn nào. Những lúc tỉnh táo, ông nói với tôi: “Cô nhơn hậu lắm cô mới chịu nói chuyện với tôi tới giờ này!”.

Như là một định mệnh

Kim Cương đã chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc đời cũng như trong sự nghiệp sáng tác thơ ca của Bùi Giáng. Câu chuyện tình đơn phương này có một cái gì đó như định mệnh, như một biểu tượng đẹp, buồn và xót xa. Đối với Bùi Giáng, Kim Cương là "thiên hạ đệ nhất mỹ nhân". Và chàng thi sĩ trung niên đã yêu Kim Cương bằng một tình yêu lạ lùng, cảm động.

Kim Cương cho biết: “Tôi rất trân trọng tài năng của ông nhưng phải nói thật, là ông điên rất nặng, nhưng là cái điên trí tuệ, nói ra nhiều câu cực kỳ sâu sắc. Suốt 40 năm ông đối với tôi như một người yêu đơn phương, nhưng ngược lại tôi đối với ông như một chỗ dựa tinh thần. Bất cứ lúc nào, nghe ông đau ốm hay bị công an bắt, bị người ta đánh là tôi có mặt”.

Tháng 8 năm 1998, Bùi Giáng bị té gây chấn thương sọ não. Ngày 7-10-1998 qua đời tại Sài Gòn.

Bên linh cửu của Bùi Giáng, Kim Cương thưa rằng: “Tôi xin cám ơn anh ba điều. Một là cám ơn anh đã để lại cho đời những tác phẩm văn chương độc đáo. Thứ hai là cám ơn anh đã dành cho tôi một tình yêu suốt 40 năm không suy suyển, không so đo tính toán. Thứ ba là cám ơn anh đã cho tôi một bài học rằng dù bất cứ ai, dẫu điên hay tỉnh, giàu hay nghèo đều phải có một tình yêu để nương tựa... Đối với ông, tôi nâng niu trong lòng một ân tình sâu thẳm, rất trang trọng dành riêng cho ông.

Kết luận

Dưới chế độ độc tài, tham nhũng và 10 năm nghèo đói, ăn bo bo dài dài, khiến cho những người ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản sáng mắt ra. Tự xấu hổ với lương tâm. Có lẽ người nghệ sĩ Việt Cộng nằm vùng nầy cũng thuộc về diện đó, nên đã chuyển hướng, làm công tác từ thiện.

Nói đến Kim Cương thì không thể quên thi sĩ Bùi Giáng. Bùi Giáng là một nhà thơ có tài, nhưng lối sống không bình thường nên người ta gọi là khùng, điên.

Mà khùng thật, vì đã theo đuổi một mối tình đơn phương suốt 40 năm, trường kỳ chinh phục mà đối tượng không đáp ứng, xem như chỉ thương hại mà thôi. Có lẽ trong thành phần văn, thi sĩ chưa có một cuộc tình đặc biệt nào như thế.

30.05.2020


© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Contact Form

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.