Truyền thông hay những con kền kền


Hà Giang - Ngoài việc tập trung thông tin, đưa một cách quá khích, tỷ mỷ thì cũng có vấn đề đặt ra ấy là văn hóa đọc của người dân. Khi được hỏi, có người đã nói thẳng ra là văn hóa đọc của dân ta dạo này có vấn đề, nếu không nói là nó đã xuống cấp...

*

Thông tin về vụ án Tiệm vàng Ngọc Bích (phố Sàn, Lục Nam, Bắc Giang) đã bước vào giai đoạn "thoái trào” trên các phương tiện thông tin đại chúng bởi vì nó đã được săn đuổi đến mức kiệt cùng, chả còn gì mà khai thác nữa.
Sự tìm tòi đến mức quá khích sẽ đem lại
 những tác dụng phản tuyên truyền
Để có số liệu theo kiểu "Điều tra xã hội học”, tôi vào trang Google để tìm kiếm. Gõ tên sát thủ Lê Văn Luyện, thật không ngờ, chỉ sau vài giây và sau cái ngày sát thủ ra tay cướp đoạt cùng lúc 3 mạng sống kia (ngày 24-8) đến ngày tôi làm thao tác này (8-9) kết quả đã cho thấy có tới 5.860.000 thông tin liên quan đến sự việc này. Để có số liệu so sánh tiếp, tôi lại gõ tên Giáo sư Ngô Bảo Châu, người đã làm rạng danh cho nền toán học nước nhà, buồn thay, sau hơn 1 năm Giáo sư đăng quang, kết quả của tìm kiếm liên quan đến Giáo sư chỉ ở con số 4.930.000, "thua xa” sát thủ Luyện. Tôi lại vào Google tìm tiếp về kết quả của cuộc thi Robocon Châu Á – Thái Bình Dương tổ chức tại Băng Cốc (Thái Lan), đại diện Việt Nam là Trường Lạc Hồng đã đoạt giải 3 thì kết quả so với sát thủ Luyện còn dừng ở mức thấp hơn: 2.270.000 kết quả. Thế mới thấy việc tra cứu trên mạng về các nhân vật nổi tiếng, các giải thưởng liên quan đến trí tuệ giờ đây đã bắt đầu chịu... lép vế với các vụ đâm, chém, cướp, giết...

Nhà tôi là một xóm nằm gần bãi sông Hồng, nơi dân di cư hay chọn làm chốn trú ngụ cho mình, trong đó nhiều nhất là người bán báo dạo và đánh giầy. Từ ngày sát thủ Luyện "ra tay”, cả xóm báo dạo dậy sớm hơn thường lệ. Tiếng trao đổi, tiếng gọi nhau đi lấy những số báo có liên quan đến tiệm vàng Ngọc Bích về bán. Rồi tiếng loa bán báo dạo chưa sáng đã "gắt gỏng”: Báo mới đây. Những thông tin độc quyền, rồi gặp sát thủ, người nhà sát thủ, bữa ăn đầu tiên của sát thủ... cứ vang rền khắp ngõ. Rồi lại chuyện cánh dân bán báo dạo chửi nhau về những chuyện như ăn mảnh, biết báo này, báo kia ra bài "độc” về tay Luyện mà chả bảo nhau, cứ thui thủi đi lấy một mình...v.v.v.v.. cũng đã từng xảy ra.

Bị đánh thức sớm đã đành một nhẽ, bản thân tôi cũng gặp những câu chuyện hết sức chạnh lòng. Cách đây hơn ngày, khi thông tin về Luyện và tiệm vàng Ngọc Bích đã vãn, cô Nguyệt, nhà mãi tận xứ Thanh ra Hà Nội bán báo đã thuộc hàng thâm niên mới mò sang nhà. Câu đầu tiên cô "cáo” cho cái sự ít sang chơi dạo này ấy là: Bận quá! Có cái vụ tay Luyện cướp của giết người "hay quá”! Báo cứ bán chạy ùn ùn nên chả dám đi muộn, về sớm để chơi bời. Rồi như một sự hết sức thật thà cô bộc bạch: Giá như một năm có mấy vụ như thế này thì hay nhỉ (?!). Báo bán chạy như tôm tươi, bọn em có đồng ra đồng vào, bù đắp cho những giờ đi rạc cẳng vì không có những thông tin như vậy.

Đâu đâu cũng thấy dân tình xôn xao về vụ sát thủ Luyện. Góc phố, vỉa hè, bến xe... Báo in đã vậy, báo điện tử cũng không chịu lép vế. Cứ vào một trang nào đó trong những ngày "sốt” về thông tin này cũng thấy chềnh ềnh cái tít ở trang nhất. Thậm chí nhiều cơ quan "kết” "đề tài này còn có những tít dẫn dài cả gang tay, treo trên những bài viết mới để bạn đọc tiện... tra cứu. Hết "thông tin độc quyền” với người nhà nạn nhân, lại "độc quyền” với người tham gia bắt Luyện, rồi "thông tin độc quyền” đầu tiên với sát thủ... Thậm chí một số anh em còn cho tôi biết, để có "thông tin nóng hổi”, có cơ quan còn cho thành lập "nóng” một tổ phóng viên để "bám” vụ việc. Hết tỏa đi "bám” các cơ quan chức năng lại đến "ém quân” tại nhà, tại xã để tìm gặp người thân, gia quyến để... lấy thông tin.

Hết người nhà nạn nhân lại đến người nhà sát thủ. Thậm chí đến cả cô y tá xã đã khâu những vết thương đầu tiên cho Luyện cũng bị "xung vào lực lượng” "bị khai thác thông tin”. Cũng may, khi trở thành sát thủ, Luyện chưa có người yêu. Chứ không, nếu có, cô này cũng "ăn đòn” đủ. Khi đã bừng tỉnh, thiên hạ đã quá biết mình rồi. Trẻ trung phơi phới, đã từng yêu sát thủ thì lấy đâu được chồng nữa. Muốn có tương lai, chắc chỉ bán sới khỏi quê, "mai danh, ẩn tích” ở nơi xa xôi nào đó, chờ "thời gian phủ bụi thông tin” mới có cơ hội kiếm chồng.

Sáng, bát phở còm thời bão giá chưa đưa vào miệng được quá nửa, tôi chợt giật mình vì tiếng chửi của cậu choai choai ngồi cạnh: Có đ. gì mới đâu mà lại nói là thông tin mới nhất làm "bố” mày mất mấy nghìn... Hóa ra anh choai choai này đang quan tâm đến vụ việc sát thủ Luyện. Sáng đi ăn, thấy người ta rao, mua một tờ giờ mới có thời gian đọc. Nhưng "hàng” đã không "đúng chất lượng” nên bực và chửi.

Lại nhớ hôm ngồi quán cóc cơ quan anh bạn, gặp mấy anh công chức trẻ ngồi trò chuyện với nhau. Lại đề tài sát thủ Luyện là chính. Rằng tờ này, tờ kia đăng thế này, thế kia. Hình như vụ việc Luyện trong thời gian này đã thắng thế cả những câu chuyện về lương, về lạm phát, về giá vàng lên hay xuống. Có anh trẻ trung và dí dỏm nhất đám nói câu mà tôi cứ hãi mãi: Giờ làm người "nổi tiếng” dễ lắm. Chả cần học hành, chả cần có phát kiến nọ kia, chả cần đóng góp. "Để nổi tiếng”, cứ có con dao trong tay, nhẩy vào nhà nào đó đang có người. Dao giơ lên, vung ngang, xúc dọc, thế là thành người "nổi tiếng”. Không chỉ có mình mà đến cả họ hàng cũng... "nổi tiếng” hết.

Không chỉ nghe chuyện, chứng kiến người ta nói, người ta nghĩ qua việc đọc mà chính tôi cũng là nạn nhân của vấn đề này, tuy rằng tôi chưa viết đến nửa chữ về vụ việc của Luyện. Thằng bạn không cùng nghề hôm nọ tự dưng điện thoại, bắt tôi đi khao nhuận bút. Tôi hỏi, nó bảo vừa có vụ Luyện, "hót” như thế chắc ông cũng "lao bút” được mươi bài. Tháng này có thu nhập "đột biến” không khao thì để làm gì(?!). Nghe mà tê tái lòng, cám cảnh nghiệp!
Trong số những người tìm đến nhà nạn nhân để tìm hiểu
 và chia sẻ nỗi đau thì còn rất nhiều người coi đây
 như một "cơ hội” để kiếm tìm thông tin theo kiểu "độc”, "hót”

Anh bạn làm bên một ngành văn hóa trên Bắc Giang xuống. Câu đầu tiên "chia sẻ” lại là chuyện thông tin và việc tác nghiệp quá khích. Anh bảo, có mỗi cái vụ việc đó mà cắm quân, lùng sục, khai thác không chừa bất cứ cái gì. Sao mà giỏi thế. Hết người thân, lại đến cô giáo, hàng xóm thậm chí cả bà bán quán cạnh nhà Luyện cũng bị lôi vào. Cả đời, chả bao giờ bà bán quán nghĩ có lúc mình được lên báo, nay có vụ Luyện tự dưng lại được in ảnh, "chém gió” về đời tư, gia đình sát thủ. Cứ làm như không có vụ Luyện thì sẽ không có sản phẩm để bán cho công chúng không bằng. Cuộc sống còn đầy những cái có tác dụng hơn sao lại không tập trung mà lại cứ tập trung vào việc ấy nhỉ.

Những thông tin về vụ Luyện thực ra đã bị lạm dụng và thực sự đã biến một số người làm nạn nhân. Với người không biết sàng lọc thì không sao chứ với người biết sàng lọc cũng "cầm lòng chẳng đặng”. Thông tin nhiều, đa chiều đã làm "cảm kích” đến cả vị đứng đầu ngành nọ và để người ta bàn luận mãi. Ấy là việc vị ấy dẫn đầu đoàn quân vào trao giấy khen và... "thưởng nóng” 10 triệu đồng cho ê kíp các bác sỹ đã cứu nguy cho cháu Bích, nạn nhân còn lại duy nhất của vụ sát hại ở Tiệm vàng Ngọc Bích. Ừ, thì ai cũng biết, để giành giật mạng sống của cháu Bích, các y bác sỹ đã hết lòng, huy động lực lượng để cứu cháu, đó là việc cần ghi nhận. Nhưng dư luận cũng đặt một câu hỏi ngược lại, nếu có một cháu bé nào đó giống hoàn cảnh cháu Bích, nhưng không liên quan đến vụ sát hại ở tiệm vàng "nổi tiếng” trong thời gian qua thì người ta có tìm đến để tặng, để thưởng không?

Ngoài việc tập trung thông tin, đưa một cách quá khích, tỷ mỷ thì cũng có vấn đề đặt ra ấy là văn hóa đọc của người dân. Khi được hỏi, có người đã nói thẳng ra là văn hóa đọc của dân ta dạo này có vấn đề, nếu không nói là nó đã xuống cấp. Từ sản xuất đến tiêu dùng bao giờ cũng là một quy trình. Nếu cái sự đọc được nâng cao, người ta chỉ cần biết những thông tin chủ yếu là: Vụ sát hại xảy ra ở đâu, bắt được hung thủ chưa và hung thủ bị kết tội ra sao là đủ thì anh có đưa ra các thông tin "nóng”, "hót” bằng giời cũng không thể phủ dụ được người ta móc hầu bao ra mua thông tin được nữa.

Tại một bàn nhậu, lãnh đạo một tờ báo kiểu "lá cải” ấy oang oang tuyên bố không cần giấu giếm: Ngày đỉnh điểm của "vụ án tiệm vàng” tia-ra của tờ báo đã lên đến 8 vạn tờ...

Thật là một vụ làm ăn thắng đậm!


15 Nhận xét

  1. Đây là tình trạng của xã hội chủ nghĩa của chúng ta, thông tin giật gân, cướp, giết, hiếp được khai thác đưa lên tối đa, một phần vì thu nhập bản thân của toà báo, quan trọng là người ta chỉ được phép khai thác ở các khía cạnh tò mò này của con người, các khía cạnh khác rất tò mò cần biết của người dân như là các thông tin liên quan đến người lãnh đạo dân, các vấn đề đi đêm của lãnh đạo, tham nhũng, ăn chơi trác táng... thì không được phép đụng vào. Hậu quả mong muốn của các nhà định hướng dư luận là người dân càng ngày càng nhờn với cái ác!Khi những hành động giã man luôn được nhác đến thì lâu ngày nó đọng lại trong nhận thức của người ta và chuẩn mực cái thiện, mỹ bị chuyển dần sang cái ác, khốn nạn thì đến một lúc mình sẽ là chủ nhân của các hành động đó!
    Trong vụ án này, người ta đã huy động một lực lượng khổng lồ (động đến cả thứ trưởng bộ CA) để truy tìm hung thủ (báo chí gọi tên này là sát thủ là quá đáng, vì sát thủ là những kẻ có quá trình giết người nhiều lần) liệu có đáng không? Nụ cười, những lời chúc mừng của những người tham gia truy bắt,bắt được tên này đúng là bắt được vàng, trong đầu họ không biết họ có giành chút cảm thông chia sẻ nào đén nạn nhân không nhỉ, họ cười rất tươi khi nhận được phần thưởng trích từ tiền thuế của dân. Chắc chắn lúc này họ sẽ không nghĩ đến nan nhân. Họ đã làm một việc giống như của con ... săn rồi sau đó được cho 1 bữa ngon (xem clip của vietnamnet trao thưởng 50triệu cho anh bộ đội biên phòng). Xã hội còn biét bao nhiêu là việc trọng đại quốc kế dân sinh cần phải làm ngay, nếu cả xã hội được thổi lên như trong trường hợp này thì phúc đức cho tổ quốc ta quá!ôi tổ quốc tôi!có bao giờ tệ như hôm nay!

    Trả lờiXóa
  2. Có những chuyện đáng viết gấp cả ngàn lần vụ của Luyện thì báo chí "lề phải" im thin thít không dám có 1 chữ trên báo. Cố tình gây nóng chuyệ hình sự để cho người dân quên đi chuyện TQ nhưng lại quên nghĩ rằng Luyện là sản phẩm của một nền XHCN ưu việt! chính vì quá ưu việt nên đã tạo ra 1 robo giết người tuyệt vời!

    Trả lờiXóa
  3. Thông tin tuyên truyền định hướng XHCN là như thế đó,cứ cho người dân bội thực với những tin như:đâm chém,giết người ,cướp của,sex...mà quên đi những vụ án nóng bỏng như vụ các quan chức ở huyện Cần Giuộc tỉnh Long An ăn chơi đú đởn gây ra cái chết oan uổng của một cô gái 2x tuổi,vụ Trung cộng ngày càng lộng hành với sự đồng lõa của các quan chức chóp bu,vụ nhận hối lộ hàng triệu đô của các quan chức in tiền polyme,và còn nhiều nhiều nữa... không nhớ hết.

    Trả lờiXóa
  4. Bọn kên kên chuyên nghiệp ăn nhuận bút

    Trả lờiXóa
  5. 700 tờ báo của chính quyền Hà Nội chỉ giống như con vẹt là làm theo chỉ thị của đảng CSVN.Đăng tin nhảm nhí như hiếp dâm,sex Hoàng thùy Linh,đánh
    chém,gạt tình,mại dâm và ca ngợi công lao của hồ chí minh,đảng cộng sản...
    thi hoa hậu, thậm chí truy tố bắt bớ rất nhiều phản động mà hôm trước coi họ là người yêu nước!

    Trả lờiXóa
  6. Nhà báo nói láo ăn tiền .

    Ngoài ra tin giật gân câu độc gỉa không ngoài TÌNH , TIỀN , TÙ , TỰ TỬ

    .

    Trả lờiXóa
  7. "Rồi như một sự hết sức thật thà cô bộc bạch: Giá như một năm có mấy vụ như thế này thì hay nhỉ (?!). "

    Đó không chỉ là mong ước của cô bán báo, mà còn là mong ước cháy bỏng của "Đảng ta". Một năm vài vụ như thế này là coi như lình xình cả năm, bọn dân đen coi như chẳng còn thời giờ để mà bận tâm ba cái khác, thế là "chúng mình" tha hồ quậy.

    Trả lờiXóa
  8. Bà bộ trưởng Y tế đến thăm cháu Bích ở BV Việt Đức đây này:

    Phúc đức cho nhà cháu quá:

    http://www.youtube.com/watch?v=FgTHoThy-4w

    Thật nhục nhã nếu bà Bộ trưởng không từ chức để còn giữ chút thể diện.

    Trả lờiXóa
  9. Bon ken ken nha bao chuyen an xac thoi, khong tha gi ca chau be bi chem cut tay trong tiem vang dang nam tren giuong benh...

    Bon bac si tu Bo truong, vien truong, nhan vien bao ve cua benh vien la mot lu cho san, mat het tinh nguoi....

    Trả lờiXóa
  10. Có đ. gì mới đâu mà lại nói là thông tin mới nhất làm "bố” mày mất mấy nghìn...

    Hay! hay!....

    Trả lờiXóa
  11. Con kền kền ANTĐ điện tử lại cố tình trưng cái xác thối này ra:
    http://www.anninhthudo.vn/Multimedia/Truyen-hinh-ATV/Bo-truong-Y-te-den-tham-chau-Bich-tai-benh-vien-Viet-Duc/413833.antd
    Lão GĐ bệnh viện thì hùng hổ tuyên bố: “Tôi đảm bảo không cho ai quay”! Thế thì những hình ảnh trên là cái gì?
    Đúng là phận người dân như con sâu cái kiến, cá nằm trên thớt để cho lũ kền kền này moi rỉa…

    Trả lờiXóa
  12. Hà Giang so sánh quá khập khểnh mà gọi là điều tra xã hội học, chắc bạn học môn này ở trường Đế quốc.

    Trả lờiXóa
  13. Thế mới xứng tầm là những cây bút thời xhcn,đúng là thời kỳ đồ đểu lên ngôi ,nói như vẹt và viết như photocoppy

    Trả lờiXóa
  14. Tên Luyện là cá thể trong sản phẩm của xã hội gọi là có giáo dục dưới chế độ XHCN, cần phải lên án. Tuy nhiên, truyền thông của xã hội này đang lạm dụng đào sâu, hướng tới cá thể này để tuyên truyền bạo lực. Như vậy là tội ác. Ông Ủy viên Bộ chính trị, Trưởng Ban tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh định hướng báo chí như vậy à?

    Trả lờiXóa
  15. Kho^ng biet tiem vang` nay` luc che^t' con de^? lai . bao nhieu vang` nhi?
    ca? Bo^. CA cung~ nhao` vao` dieu tra. hang` tram CA duoc phai' den nua~!
    vay ma viec dieu tra cua? gia dinh em Kim tien bao nhieu thoi gian van^? .......Chua* Ro?

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn