Đau thương cho mẹ Việt Nam - Dân Làm Báo

Đau thương cho mẹ Việt Nam

Trần Thảo (Danlambao) - Một chế độ không hề bận tâm tới tạo dựng sức mạnh đoàn kết của dân tộc. Hết lần này tới lần khác lừa dối nhân dân để ăn cướp, và sẵn sàng bán đứng dân tộc và đất nước để bảo tồn sự sống còn của đảng. Tháng 9 năm 2016 TT Nguyễn Xuân Phúc qua chầu Trung Quốc, nói là để đẩy mạnh sự hợp tác của hai nước trong tinh thần ổn định và lành mạnh. Tháng 01 năm 2017, ông Nguyễn Phú Trọng lại lếch thếch qua chầu họ Tập, cùng với họ Tập ký kết 15 văn kiện, bề nổi cũng là hợp tác hai bên về mọi mặt như quốc phòng, mậu dịch, du lịch v.v... nhưng bên trong là cái gì thì không ai biết được. Người ta chỉ đoán rằng, từ khi ông Donald Trump đắc cử Tổng Thống Hoa Kỳ và tuyên bố không tham gia TPP, không chấp nhận thái độ làm xiếc, đu dây của chế độ CSVN, Việt Nam đang cố lếch gần tới Trung Quốc để được che chở. Nói chung, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông ta luôn mang trong người cái đầu óc nô lệ cho tàu khựa. Những người CSVN hoàn toàn không thể được cải hóa.

*

Tháng 8 năm 1981 tôi đang sống tại trại chuyển tiếp Bataan, Philippines trong những ngày đầu lưu lạc xứ người. Dù bước chân tôi đã chạm đến cửa ngõ của tự do, nhưng tuổi đời quá trẻ, phải xa nhà, trước mắt tôi là khoảng đường mờ mịt, tôi không biết rồi đây mình sẽ về đâu, cuộc đời mình rồi sẽ ra sao?

Những buổi tối ở Barrack (những lán nhà bằng gỗ được Cao Ủy Tị Nạn xây lên cho người tị nạn cư trú) rất buồn, nhìn ra bên ngoài, cảnh núi rừng sương mờ che phủ, người tị nạn xa tổ quốc ngồi nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, nhớ cha mẹ, anh em, nhớ vợ (chồng), con cái, bằng hữu.

Chúng tôi, những người trẻ, tìm đến nhau, hát hò tài tử cho vơi bớt nỗi buồn. Trong những lần họp mặt như thế, tôi có cơ duyên gặp Nhạc Sĩ Nguyên Tiêu, tên thật của anh là Bì Vĩnh Long. Anh Nguyên Tiêu lúc đó khoảng chừng hơn 30, dong dỏng cao, cặp kính cận và mái tóc rớt nhẹ nhàng trên vầng trán, tạo cho anh một nét rất nghệ sĩ.

Anh Nguyên Tiêu để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi bằng những ca khúc do anh sáng tác trong những ngày trốn chạy khỏi chế độ CSVN, lìa bỏ đất mẹ, tìm một nơi sống cho ra dáng một con người. Tôi nhớ mãi ca khúc Lời Cha Dặn của anh (Gần 40 năm đã qua, nếu tôi có nhớ sai ca từ và tựa đề của ca khúc, mong anh Nguyên Tiêu nếu đọc được bài viết này, xin thứ lỗi):

"Con hỡi con ơi, lắng nghe lời cha dặn dò. Ngày mai con đi trên đường tìm tương lai. Con hỡi con ơi, đường chông gai còn dài, con nhớ mang theo hành trang đây lời này. Đừng quên con nhé, khắc ghi về sau. Con chớ quên mau, chốn quê nhà trong ngục tù, đàn em thơ ngây bên lề đường bơ vơ. Con chớ quên mau, mẹ cha trong tuổi già, sớm tối âu lo, chờ mong con ngày về. Con ơi, ngày mai đây con trở về, giải phóng quê cha cho vui xứ mẹ, phá tan xiềng xích gông cùm, và đàn em bé vui ca, nước non tươi thắm, cờ vàng tung bay."

Vào thời gian đó, chế độ CSVN đã từng bước siết chặc gọng kèm cai trị độc tài vào cổ nhân dân, người dân Việt Nam hoàn toàn không có một thế lực nào để có thể nói chuyện "Giải phóng quê cha cho vui xứ mẹ" lúc ấy, nhưng quả thực đó là ước mơ chung của những con người đang sống trong hoàn cảnh êm đẹp, an vui, dù là hậu quả ghê gớm của chiến tranh không phân biệt một ai, bỗng bị lùa vào một môi trường sống bị bịt kín mọi thứ, những tự do căn bản của con người bị bó chặc. Ca từ của Lời Cha Dặn như đợt sóng, xoáy sâu vào tâm thức của người nghe, nỗi đau chầm chậm lấn từng sớ thịt, nhịp tim. Rồi giòng đời trăm ngã, mỗi người một phương, mười mấy năm trước tôi có đọc thấy tên của anh Nguyên Tiêu trên một tờ báo nào đó, rồi thôi, anh chìm mất vào trong biển đời chung quanh vội vã.

Hôm nay, tôi lại nghe được một Lời Cha Dặn, nhưng không phải là ai đó hát ca khúc của anh Nguyên Tiêu, mà là một lời cha dặn con thực sự trong một cuộc tiễn đưa. Lời dặn dò không trầm hùng bi thống như của Nguyễn Phi Khanh năm xưa, muốn con trai Nguyễn Trãi đừng học thói cô đầu khiếp nhược, mà hãy về tính kế cứu nước cứu đời. Đó là lời dặn dò của Q, một người bạn của tôi, khi cả gia đình anh ra phi trường Tân Sơn Nhất để đưa đứa con trai thứ hai lên đường sang Hoa Kỳ du học. Anh Q, bạn tôi, là một phó thường dân, không thế thần nhân thân gì trong chế độ hiện nay, và cháu K là một học sinh cực kỳ xuất sắc, đã bằng vào năng lực của mình, giành lấy một học bổng toàn phần của chính phủ Hoa Kỳ.

Không biết trước ngày đi, cháu K còn được dặn dò gì khác, nhưng ngay ngày cháu lên phi cơ, lời dặn dò của anh Q khá đơn giản: "Con hãy trả ơn cho chính phủ Hoa Kỳ trước tiên bằng cách cố gắng học cho thật giỏi, và không vi phạm pháp luật của họ."

Lời dặn dò của bạn tôi dành cho con trai đơn sơ là thế, mà sao gợi lên cho tôi bao liên tưởng, bao suy nghĩ. Nếu Việt Nam là một nước đáng sống, tự do nhân quyền được bảo đảm, chế độ quý trọng nhân tài, tôi tin có lẽ lời dặn dò của bạn tôi sẽ khác, sẽ không chỉ đơn giản là: "Con trả ơn cho chính phủ Hoa Kỳ trước tiên là cố gắng học cho thật giỏi, và không vi phạm pháp luật của họ."

Trong những thế hệ mới của cộng đồng Việt Nam tị nạn cộng sản trên toàn thế giới, những nhân tài lớp lớp đã xuất hiện trong mọi ngành, từ y khoa, luật khoa, âm nhạc, khoa học, toán học, quân sự, văn học v.v...,

những gương mặt tuổi trẻ sáng trưng đó là niềm hãnh diện của cộng đồng Việt Nam, nhưng Mẹ Việt Nam lại đau đớn biết chừng nào khi những tinh hoa này lại không thuộc quyền sở hữu của dân tộc. Những tinh hoa đó, cha mẹ của họ hay chính họ, đã từng là những nạn nhân của chế độ CSVN, bị ruồng bố, bị đàn áp, bị xua ra biển lớn trên những con thuyền mong manh, bị gắn trên trán tiếng xấu Nô lệ cho đế quốc Mỹ, chạy theo bơ thừa sữa cặn.

Những thế hệ thanh niên ở lại trong nước, nếu không có thành tích học tập chói mắt như cháu K, con trai thứ hai của bạn tôi, lại không có nhân thân đảng viên, cán bộ, thì trọn đời cũng chỉ lẩn quẩn đi tìm việc làm kiếm sống qua ngày. Mọi năng khiếu, mọi ý tưởng sáng tạo, rồi cũng tàn dần trong chế độ không biết quý trọng chất xám. Chế độ CSVN leo lẻo mười năm trồng cây, trăm năm trồng người, nhưng hơn 40 năm qua, họ đã trồng được cái gì? Lợi ích mười năm cũng đã biến thành đô la trong túi những quan tham cấu kết lâm tặc. Lợi ích trăm năm thì là một lũ tội đồ dân tộc, truyền thống đạo đức nát bét, tàn bạo dã man, vô cảm với nỗi khổ của đồng bào.

Chế độ CSVN không chú tâm bồi dưỡng sức mạnh dân tộc, coi thường vốn quý tài năng, chỉ cần là con đảng viên cao cấp, dù là một chữ bẻ làm đôi cũng không biết, vẫn cứ được đưa lên vị trí cao. Trong khi đó, Hoa Kỳ đầu tư cho tương lai của đất nước họ, dù tốn kém tới đâu, qua nhiều thế hệ, vẫn không ngừng lôi kéo những tinh hoa của các nước đến Hoa Kỳ, cung cấp phương tiện giáo dục, nghiên cứu cho những tai năng trẻ, hỏi sao Hoa Kỳ không là nước luôn giữ vị thế hàng đầu về phát triển khoa học kỹ thuật. Thí dụ như cháu K, con trai của bạn tôi, một tài năng như mặt trời mới lên như thế, nhưng ở Việt Nam chế độ chả quan tâm tạo điều kiện bồi dưỡng gì. Với tâm trạng của một hòn ngọc không được người khám phá và mài dũa, cháu K đối với sự hào hiệp và văn minh của Hoa Kỳ hẳn sẽ cảm thấy như gặp phải người tri kỷ. Người xưa có câu: "Kẻ sĩ có thể chết vì tri kỷ", từ đó, nếu một ngày cháu K thành tài, người mà cháu muốn phục vụ là ai, chúng ta có thể hiểu.

Chế độ CSVN, từng xua đuổi người dân ra vùng biển động, từng sỉ nhục họ với đủ thứ lời hằn học, thô bỉ, nhưng khi họ trở thành những nhà khoa học nổi tiếng, những thương nhân giàu có v.v... chế độ muối mặt đổi giọng, gọi họ là khúc ruột ngàn dặm của tổ quốc. Nghị quyết 36 của đảng lúc nào cũng kêu gào Việt Kiều hãy về góp bàn tay xây dựng quê hương. TT Nguyễn Xuân Phúc còn kêu gọi mỗi Việt Kiều hãy là đại sứ của đất nước. Toàn là những lời có cánh, nhưng bộ mặt giả nhân giả nghĩa của chế độ chỉ dụ khị được mấy thằng ngáo như Nguyễn Phương Hùng, Trần Trường, Trịnh Vĩnh Bình v.v. Tất cả lũ đó cuối cùng đều mang đầu máu mà chạy.

Một chế độ không hề bận tâm tới tạo dựng sức mạnh đoàn kết của dân tộc. Hết lần này tới lần khác lừa dối nhân dân để ăn cướp, và sẵn sàng bán đứng dân tộc và đất nước để bảo tồn sự sống còn của đảng. Tháng 9 năm 2016 TT Nguyễn Xuân Phúc qua chầu Trung Quốc, nói là để đẩy mạnh sự hợp tác của hai nước trong tinh thần ổn định và lành mạnh. Tháng 01 năm 2017, ông Nguyễn Phú Trọng lại lếch thếch qua chầu họ Tập, cùng với họ Tập ký kết 15 văn kiện, bề nổi cũng là hợp tác hai bên về mọi mặt như quốc phòng, mậu dịch, du lịch v.v... nhưng bên trong là cái gì thì không ai biết được. Người ta chỉ đoán rằng, từ khi ông Donald Trump đắc cử Tổng Thống Hoa Kỳ và tuyên bố không tham gia TPP, không chấp nhận thái độ làm xiếc, đu dây của chế độ CSVN, Việt Nam đang cố lếch gần tới Trung Quốc để được che chở. Nói chung, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông ta luôn mang trong người cái đầu óc nô lệ cho tàu khựa. Những người CSVN hoàn toàn không thể được cải hóa. Nếu là một nhà nước thực sự vì dân, lo cho dân, thì dân tộc ta dù nhỏ bé so với kẻ thù bắc phương, nhưng trên dưới một lòng , thề chiến đấu đến cùng, thì kẻ thù kia cũng không có gì đáng sợ. Nhưng chế độ CSVN đã chứng tỏ là một chế độ phản dân tộc, từ HCM thời xưa cho đến Nguyễn Phú Trọng bây giờ luôn tỏ thái độ coi dân như rơm rác, trái lại coi hết ông Tổng Bí Thư này tới ông Tổng Bí Thư khác của Trung Quốc như là ông cố nội của mình. Nhìn tấm hình ông Nông Đức Mạnh nghiêm trang đứng cúi đầu chào Hồ Cẩm Đào, bất cứ người Việt Nam nào cũng thấy âm thầm một nỗi nhục.

Khi tới Bắc Kinh, Nguyễn Phú Trọng cũng được đón chào bằng 21phát đại bác, nhưng so với 21 phát đại bác mà VN dàn chào Tập Cận Bình năm ngoái khi họ Tập ghé Việt Nam, thì ý nghĩa hoàn toàn khác xa. Nguyễn Phú Trọng chào Tập Cận Bình với 21 phát đại bác, tỏ rõ thái độ chư hầu chào đón Thiên Tử, còn Tập Cận Bình đón NPT bằng 21 phát đại bác như một ly mật ong pha thuốc mê cho NPT cảm thấy sướng rên lên vì thấy mình cũng ngang hàng với họ Tập. Có thật NPT ngang hàng với họ Tập? Còn lâu! chỉ là chiêu thức vỗ về của Thiên Tử, cho NPT an tâm mà làm hết sức bổn phận nô tài.

Thật là đau thương cho Mẹ Việt Nam vì những đứa con tinh khôi, tài năng của Mẹ không có cơ hội làm cho đất nước của Mẹ giàu đẹp vinh quang. Đất nước đang ở trong quyền thống trị của một lũ bất tài, khốn nạn, chúng chỉ biết bảo vệ đảng, bảo vệ quyền lợi riêng tư, dù phải làm thân nô tài cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc: Trung Cẩu




Bình Luận

Articles in English

Thời Sự

Video

 
https://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo