Cụ bà 100 tuổi bán vé số mưu sinh bên lề xã hội

Con đàn cháu đống có nhà cửa đàng hoàng nhưng bà cụ gần 100 tuổi lại sống… bên hiên nhà một người con ruột. Bà cụ sống lầm lũi một mình, không muốn làm phiền đến con cháu. Bà cũng không ngửa tay xin ai đồng nào mà đường đường chính chính sống bằng chính sức lao động của mình, dù sức khỏe của bà chỉ như cành khô trước gió…

Người bán vé số lớn tuổi nhất Long An

Ở TP Tân An, người dân đã quen với cảnh hàng chục người trong độ tuổi lao động dắt díu con cháu đi xin ăn khắp các con phố. Bờ kè, ghế đá công viên, hiên chợ, sạp thịt… là nơi để những con người hoàn toàn khỏe mạnh này trú ngụ về đêm. Họ không chịu lao động mà chọn cho mình một nghề ít vốn, ít tổn hao sức lực để mưu sinh. Thậm chí, có người còn xem đây như là một “nghề” dễ kiếm cơm khi sau mỗi cái Tết, số lượng người ăn xin ở thành phố này dường như muốn tăng lên, khi chính những người này rủ rê thêm những người khác gia nhập bang hội.

Đối lập với hình ảnh những người ăn xin nằm và vật khắp nơi là cảnh một cụ bà dáng người nhỏ thó, lưng còng tóc bạc tay run run cầm xấp vé số đi mời mọc từng người. Sống cả trăm năm, bà cụ đã quá già để có thể lao động. Người ta chỉ thấy cụ cầm gậy, đi từng bước – đúng hơn là dò dẫm từng bước trên đường, một phần vì đi không nổi, một phần vì đôi mắt đã mờ đục… Cứ chốc chốc, bà cụ lại ngồi bệt xuống đường, gục đầu vào 2 đầu gối tong teo rồi thở dốc. Không còn nhìn rõ, nghe rõ, nói cũng không ra hơi, bà mời mọi người mua vé số bằng cách chìa xấp vé số ra phía trước. Nếu ai mua thì họ tự lấy vé số, rồi đưa tiền cho bà.

Một lần, có đôi thanh niên nam nữ đang chạy xe tay ga đắt tiền thấy bà ngồi thở dốc bên lề đường. Xe đã trờ qua chừng chục mét nhưng cô gái ngồi phía sau bảo chàng trai dừng lại. Cô bước xuống xe và lấy tờ giấy bạc 10 ngàn đồng bỏ vào cái nón lá cũ nát của bà. Cô chưa kịp quay đi thì bà cụ đã run run cầm xấp vé số đưa cho cô gái. Cô gái lắc đầu xua tay, bà cụ rút ra một tờ vé số rồi dúi vào tay cô, thều thào: “Bà bán vé số chứ không xin tiền cháu ơi”… Lúc này, cô gái như chợt hiểu ra và “chữa cháy” bằng cách mua thêm một tờ vé số, cô giữ một tờ và tặng bà cụ một tờ. Thế nhưng, cô phải thuyết phục mãi bà cụ mới bằng lòng nhận vì bà bảo bà vẫn còn sức khỏe, vẫn còn có thể lao động.

Ở thành phố Tân An, người ta bảo rằng bà cụ này là người bán vé số thâm niên nhất và cũng là người bán vé số lớn tuổi nhất của tỉnh.

Tên cụ bà là Trần Thị Hy, quê ở xã Phước Vĩnh Đông, huyện Châu Thành, tỉnh Long An. Theo lời cụ, năm 2011 này cụ được 100 tuổi. Cụ sinh được 8 hay 9 người con, cũng không còn nhớ rõ, hiện tại thì có 2 người con còn sống, cũng đã trên 60 tuổi và không ở cùng cụ. Thời còn trẻ, cụ bà buôn bán ngoài chợ, còn chồng thì làm nghề mộc, họ sinh gần chục mặt con.

Cụ Hy trên đường đi bán vé số.
Cụ Hy trên đường đi bán vé số.


Cả hai thời kỳ chiến tranh, cả nhà cụ may mắn khi không ai bị tên rơi đạn lạc. Cha mẹ chịu thương chịu khó nên các con của cụ dù sinh ra trong buổi khó khăn nhưng ít có ai đau yếu, bệnh hoạn. Mấy chục năm trước, sau khi chồng chết, các con cũng đã có gia đình hết nên cụ chia hết tài sản cho các con, sau đó thì không ở với người nào mà tự làm thuê kiếm sống. Mấy người con của cụ nhiều người đã qua đời ở tuổi 60, hoặc 70, hoặc hơn cụ cũng không nhớ rõ. Hai người còn lại cũng đã trên 60, các cháu nội ngoại đều đã có gia đình.

Vài chục năm nay, sáng nào cụ cũng đến đại lý vé số nhận vé đem bán, cuộc sống lây lất bữa đói bữa no. Hơn 10 năm nay, tuổi đã quá cao, đau bệnh liên miên nên mỗi ngày cụ Hy chỉ có thể bán được vài chục tờ, tiền lãi hôm nào nhiều thì mua gói mì làm canh, còn không thì cụ mua ổ bánh mì gặm cho qua bữa.

Sống bên lề xã hội

Để xác minh tuổi thật của cụ, chúng tôi đã tìm tới UBND phường 2, TP Tân An. Một cán bộ ở đây cho biết, tuổi thật của cụ có thể khoảng 100 (vì căn cứ vào tuổi của những người con do cụ sinh ra). Tuy nhiên, tuổi theo thẻ căn cước của cụ thì là 98. Chúng tôi dò hỏi, nhiều người bán vé số ở Tân An khẳng định: “Bà cụ này là người bán vé số già nhất Long An. Năm nay đã gần 100 tuổi”. Cũng theo lời kể của những “đồng nghiệp” bán vé số, cụ Hy do già cả nên thường bị kẻ xấu lừa lấy mất vé số. Mỗi lần như vậy, cụ phải chạy vạy mượn tiền mua lại vé số rồi trả nợ dần. Sức yếu, cụ nhiều lần té ngã, mấy lần gãy tay phải nằm viện. Tuy nhiên, không phải lần nào cũng có tiền đi bệnh viện nên nhiều lúc bà cụ tự mua thuốc, rồi cứ thế đắp bừa lên vết thương. Trời thương, rồi cũng đến lúc lành. Cả 2 cẳng tay khẳng khiu của bà cụ vì vậy mà nhiều chỗ xương lành xong cứ cong cong quẹo quẹo do không được chữa trị đúng cách.

Mấy ngày liền, không nhìn thấy bà cụ bán vé số trên đường, chúng tôi hỏi thăm và tìm đến “nhà” cụ. Gọi là “nhà”, thực chất chỉ là mấy tấm tôn cũ gác tạm bợ bên hông căn nhà bê tông kiên cố của người con dâu (người con trai đã chết từ lâu) trong con hẻm 35, đường Nguyễn Huệ, phường 1, TP Tân An. “Nhà” của cụ Hy không có vật gì đáng giá ngoài cái lò củi và mấy cái nồi cũ đã móp méo, sứt quai.

Những người hàng xóm cho biết, cụ Hy đi bán vé số thường đem theo cái giỏ bàng. Cụ cứ nhặt giấy vụn, bọc ny lông, giấy bìa đem về làm “củi” để nấu cơm. Cứ mỗi lần cụ “làm bếp”, khói lại bốc mù mịt. Nhiều hôm trời mưa, “củi” bị ẩm chỉ toàn khói, người ta lại thấy bà cụ ho như muốn long cả phổi vì “thổi lửa”. Năm 2010, cụ bệnh liên miên nhưng lại không dám nằm viện vì thẻ bảo hiểm bị cháy trong một lần thổi cơm. Khi chúng tôi hỏi, một cán bộ ở UBND phường 2 cho biết đến khi nghe cụ báo tin địa phương mới biết để xin cấp lại cho cụ thẻ mới.

“Nhiều lúc lễ, tết, anh em chúng tôi muốn thăm bà cụ thì phải tự góp tiền. Do bà cụ hộ khẩu chung với con, trong khi các con của bà ai cũng khá giả nên bà không thể xếp vào diện nghèo. Mà hễ không nghèo thì không được hưởng các chính sách của nhà nước”, vị cán bộ này chua chát nói. Cũng theo vị cán bộ này, không biết vì lý do gì mà cụ Hy dù con cháu rất đông, ai cũng có công ăn việc làm ổn định, nhà cửa kiên cố nhưng cụ Hy vẫn sống trong túp lều dựng bên hiên nhà con dâu.

Nếu trời thương, xin cho tôi… chết sớm

“Nhà” không có toa lét, mọi sinh hoạt vệ sinh cá nhân cụ đều phải thực hiện ngoài đường… Nhiều lúc cụ bệnh, nằm liệt một chỗ cũng có mấy người cháu đến thăm nom đôi lần theo kiểu chiếu lệ rồi thôi. Con và cháu của cụ còn sống, nhưng người thì than nghèo, người thì bảo bà già trái tính trái nết không chịu ở với ai. Nhưng những người hàng xóm thì bảo rằng bà cụ tuy già và rất khổ nhưng rất tự trọng. Tuy nghèo nhưng bà chưa quỵt nợ ai bao giờ.

Nhiều lần, bà bệnh và đói nằm lả một chỗ, hàng xóm thương tình cho thức ăn chứ bà chưa bao giờ ngửa tay xin của bất kỳ ai một đồng nào, kể cả con cháu ruột thịt. Những người hàng xóm của cụ Hy kể lại, có lần họ đi thăm cụ ở bệnh viện đa khoa Long An và chứng kiến nhiều cảnh rất đau lòng. Hôm đó cụ bị té gãy xương vai. Nén đau, cụ vẫn cố giữa xấp vé số cất vào túi, hy vọng có thể trả lại cho đại lý.

Trưa ngày hôm đó, một cặp vợ chồng bảo là cháu cụ tới thăm. Chẳng những chẳng cho cụ đồng nào phụ tiền thuốc thang mà họ còn lục túi lấy xấp vé số bảo “bán giùm”, sau đó thì không thèm quay vô thăm cụ nữa. Tiền bán vé số, họ cũng không trả lại. Suốt mấy ngày nằm viện, những bệnh nhân khác rất ngạc nhiên khi thấy cụ chỉ ăn mỗi món bánh mì không mà không uống nước. Gặng hỏi, cụ mới nói thật là do té nằm một chỗ, tự cụ ngồi dậy đi vệ sinh không nổi nên không dám uống nước, sợ tiểu tiện ra giường bệnh bị bác sĩ rầy.

Biết hoàn cảnh cụ, một số người đi thăm nuôi bệnh nhân ở cùng phòng đã thuyết phục cụ… uống nước và hứa sẽ đỡ giúp cụ ngồi dậy mỗi khi cụ muốn đi vệ sinh. Hơn một tuần cụ nằm viện, mấy người già trong xóm thường xuyên ghé thăm, còn còn cháu trong nhà ghé được vài ba lần rồi không ai ghé nữa…

d
Cụ Hy trong “nhà” mình.


Nhiều người sống cùng xóm cụ Hy cho biết, đã mấy chục năm cụ Hy không biết Tết là gì. Ngày Tết, người ta ít ngồi quán cà phê hơn ngày thường nên cụ bán được rất ít vé số. Trước Tết, bao nhiêu nợ nần năm cũ cụ cũng phải lo thanh toán cho xong, nên những ngày Tết lại là những ngày túng thiếu nhiều nhất. Nhiều người ngao ngán cho cảnh sống của cụ, xuất viện xong thế nào cũng phải bám đường nhiều hơn, cố gắng bán được nhiều vé số hơn để có tiền trả nợ.

Trước Tết Tân Mão, cụ Hy lại bị ngã đến nay vẫn còn rất yếu. Khi thực hiện bài viết này, chúng tôi lại tới nhà thăm cụ lần nữa. Trong con hẻm 35 khá rộng, nhà các con cháu cụ Hy đèn đuốc sáng choang nhưng cửa thì đóng kín. “Nhà” cụ Hy thì có ánh sáng tù mu, cửa khép hờ. Nghe tiếng ho sù sụ, chúng tôi khẽ đẩy cửa bước vào. Bà cụ nằm co quắp trên mấy tấm gỗ kê sơ sài, tay cầm chay dầu xanh loại rẻ tiền vừa ho vừa thở. Thấy có người tới thăm, bà cụ chống tay ngồi dậy.

Tay run run đưa cho tôi chai dầu, cụ nhờ thoa dọc mạn sườn bên trái. Mạn sườn này bầm đen vì cụ lại vừa bị ngã ngày hôm trước. Có người thoa dầu dùm, đôi mắt mờ đục của cụ bà như sáng hơn một chút. Bà thều thào: “Mấy tháng nay tui nằm có một chỗ, ai cho gì ăn nấy. Nếu đợt này tui khỏe hơn, đi đứng lại được chắc tui phải đi bán vé số để tự lo cho mình. Còn nếu trời thương, thì thôi cho tui… chết sơm sớm để khỏi phiền bà con làng xóm”…

Phương Dung

Nguồn :  Phunutoday

16 Nhận xét

  1. cháu cầm đèn chạy trước otolúc 19:31 1 tháng 5, 2011

    cảm phục tinh thần của cụ . chúc cụ sức khỏe

    Trả lờiXóa
  2. Cung mot lan Song , nhung Cu da lam Toi suy ngi nhieu , uoc gi Cu o gan nha minh ? Cau mong Cu Khoe , ban duoc nhieu ve so..

    Trả lờiXóa
  3. Tôi biết co nhiều người già phải tự kiếm sông như cụ. Rát mong chính quyền đia phương quan tâm đưa cụ vào nhà nhà nuôi người già cô đơn.

    Không nên cho rằng : có con có cháu để con chàu lo cho cụ. Nhiều cụ gặp những đứa con nghèo đói hay BẤT HIẾU thi sao ??? Thât tội nghiệp cho người già không nơi nương tựa. Nếu XH không quan tâm thì ai, ai đây ???

    Trả lờiXóa
  4. that la` thay' thuong cho cu , con chao' cua? cu ko co' nhan tinh' ma`

    Trả lờiXóa
  5. nếu chúng ta nói dến hoàn cảnh ,con người nghèo khổ, lầm than,cơ cực trong xã hội cộng sản gian ác,thì xin thưa cùng các bạn,dó là dề tài không bao giờ có doạn cuối,hằng ngày quanh tôi không riêng cụ hy,mà còn có hằng ngàn cụ trên 80 tuỗi phải tự nuôi thân bằng nghề bán vé số khắp thành phố sài gòn,chưa nói trên cả nước vì chưa có thống kê,
    con cái bảo vì nghèo dói thiếu thốn không quan tâm dến cha mẹ là dại bất hiếu,chúng ta không có món ngon vật lạ phụng dưỡng cha mẹ,không lẻ chúng ta không có dược chén cơm dậu hủ kho với canh rau dễ phụng dưỡng cho cha mẹ hay sao cho dù có nghèo,cha mẹ không bao giờ dòi hỏi gì với con cái, chăm lo cha mẹ già dó là trách của mỗi người con tùy theo khả năng của mình.
    còn các doàn thể xã hội cơ quan ngoại vi của dảng cộng sản thì ai khổ mặc bây,tiền nhân dân bi chính quyền dịa phương bắt buộc tự nguyện dóng hằng năm mỗi hô là 120.000$,nào tiền phòng chống thiên tai bảo lục,tiền vì người nghèo,tiền dền ơn dáp nghỉa.tiền vì trẻ em cơ nhở .v.v...các bạn thư nghĩ tp saigon có bao nhiêu hộ,số tiền thu dược từ bắt buộc tự nguyện là bao nhiêu trăm tỷ?nó di về dâu có trời mới biết,chỉ có chế dộ cộng sản là làm cho con người trở thành,bất nhân,bất nghỉa và bất hiếu chính với cha mẹ của mình./.

    Trả lờiXóa
  6. Kiếp con người sống dưới chế độ siêu việt cs chủ nghĩa xả hội ở Viẹt Nam
    là thế đấy . Xem chừng con cháu bà cụ còn nhân đạo chưa năng quan điểm cho là : Bà cụ bôi bác chánh sách đải ngộ của nhà nước xhcn-csvn đấy .
    tnt

    Trả lờiXóa
  7. Hàng năm người ta tiêu cả trăm tỉ vào các hội nghị vô nghĩa, trong khi những phận người như cụ Hy thì lại sống quá khổ cực. Sống hôm nay mà không biết ngày mai sẽ ra sao. Đây là phải chăng là cái thiên đường mà hàng ngày chúng ta vẫn giao giảng rằng chúng ta đang hướng tới?

    Trả lờiXóa
  8. nếu có thể thì mỗi người chúng ta cùng chung tay dúp cụ ấy ,mỗi người một chút thôi.cụ kg còn sống được bao lâu nữa...nếu thực sự quan tâm hãy tìm cách giúp đỡ cụ...

    Trả lờiXóa
  9. xa hoi hom nay khong day ve dao duc cong dan.tin nguong la noi de hy vong cung bi cam not, vay thi con chau cu xu the nhu vay la dung voi ban chat che do,

    Trả lờiXóa
  10. nhan vien ban hang ( cty Xo So kien thiet 64 tinh thanh Viet Nam XHCN)lúc 13:51 2 tháng 5, 2011

    XHCN la uu viet the day,nho co XHCN ma hien nay theo so lieu thong ke chua day du thi ca Nuoc VN XHCN co hon 1 trieu nguoi ban ve so .nhung nguoi nay dung ra la da nghi huu ( nguoi gia) va duoc den truong hoc ( duoi 15 tuoi ) thi hang ngay Ho la nhung dao quan ( nhan vien ban hang ) ban ve so,co nhung cu gia va tre em moi ngay di hon 10 km de ban het 100 to ve so.Nuoc Cong Hoa XHCN VN uu viet la o cho do!.

    Trả lờiXóa
  11. Tai sao khong cham lo y te va nuoi duong cac cu gia neo don nay? lai de cho bon phan dong co co de noi?

    Trả lờiXóa
  12. ubnd phường 2, TP Tân An có biết :
    - khoản 2 Điều 47 Luật hôn nhân và gia đình qui định như sau :

    2. Cháu có bổn phận kính trọng, chăm sóc, phụng dưỡng ông bà nội, ông bà ngoại.
    - Điều 57. Nghĩa vụ cấp dưỡng của con đối với cha mẹ

    Con đã thành niên không sống chung với cha mẹ có nghĩa vụ cấp dưỡng cho cha mẹ không có khả năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình.
    Điều 59. Nghĩa vụ cấp dưỡng giữa ông bà nội, ông bà ngoại và cháu

    1. Ông bà nội, ông bà ngoại không sống chung với cháu có nghĩa vụ cấp dưỡng cho cháu trong trường hợp cháu chưa thành niên hoặc cháu đã thành niên không có khả năng lao động, không có tài sản để tự nuôi mình và không có người cấp dưỡng theo quy định tại Điều 58 của Luật này.

    2. Cháu đã thành niên không sống chung với ông bà nội, ông bà ngoại có nghĩa vụ cấp dưỡng cho ông bà nội, ông bà ngoại trong trường hợp ông bà không có khả năng lao động, không có tài sản để tự nuôi mình và không có người khác cấp dưỡng theo quy định của Luật này.

    Trả lờiXóa
  13. Có Luật nhưng UBND PHƯỜNG 2, Tp Tân An không biết áp dụng Luật thì nên về vườn để nhường chồ cho người khác có bảng lảnh hơn cho dân đen được nhờ.

    Trả lờiXóa
  14. Hình như xã hội này chưa ai bị đi tù vì không thực hiện nghĩa vụ phục dưỡng ông bà, cha mẹ. Chưa thấy ông bà, cha mẹ nào kiện con cháu vì hành vi vô trách nhiệm.
    Nhiều người đã bị đi tù vì không thực hiện quyền nộp tô. Nhiều người bị chính quyền ghi sổ và làm khó nhiều chuyện vì không thực hiện quyền đi bầu cử...

    Con cái bất hiếu do đâu? Tại gia đình và tại gì nữa... Chế độ xã hội chắc chắn có ảnh hưởng - nhiều hay ít?. Các bác giúp nhà cháu phân tích vụ này với.

    Trả lờiXóa
  15. Tài sản nhân dân là bất khả xâm phạm

    http://dudoankinhte.wordpress.com/2011/04/18/tai-s%E1%BA%A3n-nhan-dan-la-b%E1%BA%A5t-kh%E1%BA%A3-xam-ph%E1%BA%A1m/#comment-8

    Trả lờiXóa
  16. Cuộc đời bán vế số của hai bà già 75 và 78 tuổi 20110503 http://thomasviet.wordpress.com/2011/05/04/cu%E1%BB%99c-d%E1%BB%9Di-ban-v%E1%BA%BF-s%E1%BB%91-c%E1%BB%A7a-hai-ba-gia-75-va-78-tu%E1%BB%95i-20110503/

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn