Về tự do báo chí

Tamnhin.net -Hôm nay (3/5/2011), đánh dấu 18 năm Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới ra đời, nhằm đề cao và xúc tiến vai trò của tự do truyền thông. Đây là dịp để đánh dấu các nguyên tắc cơ bản về dự do báo chí; đánh giá tự do báo chí, bảo vệ truyền thông trước các vụ tấn công về tính độc lập của nhà báo.

Phát biểu của Ông Phan Đăng Lưu trên tờ Dân Tiến, tháng 11 năm 1938


Chủ đề của Ngày Tự do Báo chí Thế giới năm 2011 là “Truyền thông Thế kỷ 21: Tiền tuyến mới, Rào cản mới”. Kỷ niệm ngày này, Tamnhin.net xin đăng lại phát biểu của Ông Phan Đăng Lưu trên tờ Dân Tiến, tháng 11 năm 1938.

Tự do báo chí không bao giờ có hại cho nhà cầm quyền, vì nhiều lẽ:

1. Khi các báo được tự do xuất bản thì chỉ những tờ báo có dân chúng ủng hộ mới có thể sống, còn không thì chết
hoặc sống ngắc ngoải, chẳng có ảnh hưởng gì đáng sợ.

2. Một tờ báo đã sống, đương nhiên nó đại diện cho một tầng lớp dân chúng, nó diễn đạt tất cả hoài vọng và chí hướng của đám dân ấy. Nhà cầm quyền muốn cai trị được hoàn thiện, không thể bỏ qua những hoài vọng hoặc chí hướng của đám dân này. Tất nhiên cũng cần đọc hết tờ báo ấy.

3. Một tờ báo nói vượt qua trình độ dân chúng, kêu gào dân chúng làm những việc tày trời không bao giờ dẫn đạo được dân chúng, sẽ bị dân chúng gạt qua bên mặt trận nghịch thù.

4. Một tờ báo sống một cách mạnh mẽ, có ảnh hưởng trong dân chúng, đưa ra những vấn đề trái ngược với quyền lợi của nhà cầm quyền, cũng chẳng có hại cho cuộc trị an. Nó chỉ là một tiếng còi báo trước cho chánh phủ hãy thay đổi chính sách cai trị đi để chuộc lòng dân.

Căn cứ vào những lẽ đó, chúng tôi quả quyết rằng tự do báo chí không bao giờ có hại cho nhà cầm quyền. Có hại chăng là một chánh sách cai trị hẹp hòi, đi ngược với sự tiến hóa của dân chúng mà thôi.

Báo DÂN TIẾN (số ra ngày 10/11/1938)

Phan Đăng Lưu, (1902-1941) là nhà hoạt động cách mạng nổi tiếng của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ông sinh ra tại huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Ông tốt nghiệp Trường Canh nông và tham gia Hội Phục Việt (sau đổi thành Tân Việt Cách mạng Đảng) làm đến chức uỷ viên Tổng bộ. Năm 1928, Phan Đăng Lưu tham gia xuất bản “Quan hải tùng thư” tại Huế; ông giữ chức uỷ viên thường vụ của Tổng bộ Đảng Tân Việt. Ngày 15 tháng 12 cùng năm, ông sang Trung Quốc để liên lạc với Tổng bộ Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội.

Tháng 9/1929, ông bị chính quyền thực dân Pháp bắt tại Hải Phòng và bị kết án tù khổ sai và đày đi Buôn Ma Thuột. Ra tù năm 1936, ông tham gia lãnh đạo phong trào Mặt trận Dân chủ ở Huế. Trong thời gian này ông đã viết nhiều bài báo, tác phẩm với bút danh Tân Cương, Phi Bằng.

Năm 1938, ông được bầu uỷ viên ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Đông dương và uỷ viên thường vụ trung ương. Tháng 11/1939, ông tham dự Hội nghị thứ VI (Hội nghị quyết định nêu cao nhiệm vụ giải phóng dân tộc, thành lập Mặt trận Thống nhất Dân tộc Phản đế). Tháng 7/1940, ông thay mặt trung ương Đảng dự Hội nghị của xứ uỷ Nam Kì, thông qua đề cương chuẩn bị khởi nghĩa.

Tháng 11/1940, ông tham dự Hội nghị VII của Ban Chấp hành trung ương Đảng. Tại Hội nghị này, ông được bầu là Ủy viên Thường vụ và được phân công chỉ đạo phong trào ở Nam Kỳ. Trung ương Đảng đã cử ông vào Nam Kì để thông báo hoãn cuộc khởi nghĩa. Tháng 11/1940, ông bị bắt khi vừa về đến Sài Gòn do kế hoạch bị bại lộ. Ngày 18/8/1941, ông bị thực dân Pháp kết án tử hình và bị bắn ở Hóc Môn.

Trần Thủy (tổng hợp)

http://www.tamnhin.net/doanh-nhan/10633/Ve-tu-do-bao-chi.html

1 Nhận xét


  1. TỰ DO

    của Paul ELUARD



    Trên những quyển vở học trò

    Trên bàn viết của tôi và cây cỏ

    Trên cát trên tuyết

    Tự do ơi ! Tôi xin viết tên Người

    * * *

    Trên tất cả trang sách đọc rồi

    Trên tất cả trang giấy trắng của tôi

    Trên đá máu giấy hay tro tàn

    Tự do ơi ! Tôi nguyện viết tên Người



    * * *



    Trên những hình ảnh hoàng kim

    Trên vũ khí người lính chiến chinh

    Trên vương miện các vì vua chúa

    Tự do ơi ! Tôi thề viết tên Người


    * * *

    Trên rừng thẳm và sa mạc

    Trên tổ chim trên cây kim tước

    Trên tiếng vọng dội đồng vọng thời thơ ấu

    Tự do ơi ! Tôi quyết viết tên Người

    * * *

    Trên huyền diệu đêm đen

    Trên cơm trắng tháng ngày

    Trên những mùa đính hôn

    Tự do ơi ! Tôi phải viết tên Người


    * * *


    Trên tất cả mảnh vải xanh bạt biển ngàn

    Trên ao mặt trời hoen mốc

    Trên hồ mặt trăng sinh động

    Tự do ơi ! Tôi xin viết tên Người

    * * *

    Trên cánh đồng xanh trên chân trời

    Trên cánh chim chơi vơi

    Và trên cả máy xay hình với bóng

    Tự do ơi ! Tôi thương viết tên Người

    * * *

    Trên mỗi phiến sương khói bình minh

    Trên biển cả trên những con tàu

    Trên núi rừng cuồng điên mất trí

    Tự do ơi ! Tôi nguyện viết tên Người

    * * *

    Trên rong rêu mây bay ngàn năm phiêu bạt

    Trên mồ hôi giông to bão táp

    Trên màn mưa dầy và nhạt nắng phôi pha

    Tự do ơi ! Tôi quyết viết tên Người

    * * *

    Trên những dạng hình lấp lánh

    Trên những chuông sắc mầu gọi hồn lanh lảnh

    Trên sự thật vuốt ve mơn trớn được

    Tự do ơi ! Tôi xin viết tên Người

    * * *

    Trên những đường mòn tỉnh giấc

    Trên con đường cái quan mở ra thẳng tắp

    Trên nơi chốn tràn ngập người qua

    Tự do ơi ! Tôi quyết viết tên Người

    * * *

    Trên ngọn đèn vừa thắp

    Trên ngọn đèn vừa tắt

    Trên những mái nhà nối hợp

    Tự do ơi ! Tôi quyết viết tên Người

    * * *

    Trên trái cây cắt làm đôi

    Từ gương soi và từ phòng tôi

    Trên giường tôi vỏ ốc trống rỗng

    Tự do ơi ! Tôi nguyện viết tên Người

    * * *

    Trên con chó của tôi tham ăn và dịu dàng

    Trên hai tai vểnh lên

    Trên cẳng chân vụng về

    Tự do ơi ! Tôi thề viết tên Người

    * * *

    Trên ván gỗ cửa nhà tôi

    Trên mọi vật thể quen thuộc

    Trên dòng lửa thờ phụng hiến dâng

    Tự do ơi ! Tôi xin viết tên Người

    * * *

    Trên da thịt hài hòa

    Trên trán của những bạn bè

    Trên mỗi bàn tay đưa ra bắt nắm

    Tự do ơi ! Tôi quyết viết tên Người

    * * *

    Trên cửa gương ngỡ ngàng

    Trên đôi môi đợi chờ thắm thiết

    Ngay bên trên niềm yên lặng

    Tự do ơi ! Tôi xin viết tên Người

    * * *

    Trên nơi ẩn náu hoang tàn

    Trên ngọn đèn pha tàn lụi

    Trên những bức tường của nỗi khổ đau cay đắng

    Tự do ơi ! Tôi nguyện viết tên Người


    TỰ DO

    Nguyễn Hữu Viện dịch

    Ðược dịch lần đầu tháng giêng năm 1972, trích trong tuyển tập thơ trữ tình Anh - Pháp - Mỹ " Những Phiến Lệ Hồng trong Thi Ca " đang chuẩn bị in năm 1975 thì Miền Nam ...

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn