Đi biểu tình thì làm được gì và câu chuyện nước Vệ


Người Buôn Gió - Chúng ta quá quen với câu hỏi vô cảm, có phần móc máy này khi chúng ta đang vươn ngực đứng trước hàng rào cảnh sát và an ninh dày dặc. Khi mà muốn thể hiện được lòng yêu nước cái giá mà chúng ta phải đánh đổi là bị bắt bất cứ lúc nào.


Đi thế này đòi hay không chưa biết, nhưng chắc chắn một điều là kẻ thù xâm lược đã phải tạm ngừng hành động gây hấn để nghe ngóng thái độ và phản ứng của chúng ta. Dã tâm thôn tính lãnh thổ của chúng ta của quân xâm lược không bao giờ chấm dứt, khi chúng ta lơ là, thiếu cảnh giác, ngây thơ tin vào lòng hảo tâm của chúng. Thì đấy chính là cơ hội để dã tâm chúng biến thành hành động. Điều này thì sự thực diễn ra đã chứng minh rõ ràng. Không cần thiết nói nhiều.

Nếu chúng ta biểu tình thế này, Trung Quốc huy động người của nó đông gấp 5 lần ta cũng biểu tình thì sao.?

-  Cho biểu tình đông gấp 50 lần đi, đố chúng nó dám. Trung Quốc có Thiên An Môn, có Nobel Văn Chương Cao Hành Kiện, Nobel Hòa Bình Lưu Hiểu Ba, có Ngải Vị Vị, có một giáo hội đang bị chính quyền o ép tách khỏi ảnh hưởng của Vatican, có Tân Cương, Tây Tạng...có hàng hà đa số mối nguy cơ bất ổn . TRung Quốc leo thang gì chứ leo thang biểu tình với Việt Nam thì chỉ có  chính quyền chuyên chế Trung Quốc phải ôm hận trước.

Trung Quốc mạnh thế, sợ gì nhúm người Việt Nam biểu tình, Trung Quốc có vũ khí hiện đại, có tiềm năng quân sự hùng hậu. Trung Quốc sợ gì , biểu tình thế khiến họ ức, họ lại làm mạnh thêm chứ được gì ?

- Trung Quốc không những sợ nhúm người Việt Nam biểu tình, mà còn quá sợ nữa là đàng khác. Đừng nói chuyện tiềm lực quân sự ở đây. So với  Mỹ có B52, bom nguyên tử vũ khí tối tân đứng đầu thế giới của những năm 60 thế kỷ trước  thì Việt Nam còn chưa ngại, ba cái hàng Tàu ghẻ đã phải lo gì.

Muốn biết rõ thì nghe chuyện nhà Sản trong Đại Vệ Chí Dị.

Nhà Sản từ khi nắm triều chính nước Vệ. chiến tranh liên miên với các cường quốc quân sự trên thế giới. Đánh nhau nhiều đến nỗi thành quen. Cứ mỗi lần đánh nước này, thì nước khác lại tiếp vũ khí, của cải cho người Vệ chiến đấu với nước kia. Mấy chục năm ròng người Vệ không cần lo làm ăn , buôn bán chỉ có mỗi việc nhận lương thực và vũ khí của bên ngoài mà đi chinh chiến. Do đó vào thời kỳ tạm gọi là thanh bình của nước Vệ, quan quân nhà Sản vốn quen chiến trường, giờ gặp thương trường thành ngớ ngẩn, không biết xoay sở. Rút cục là chỉ đi vay nợ và bán tài nguyên, ngân sách thâm thủng, tài nguyên cạn kiệt.

Nước Tề bấy lâu nay vẫn có bụng dòm ngó nước Vệ, thấy Vệ suy, bèn đóng hàng loạt chiến thuyền dong ra biển Vệ tung hoành thu thuế ngư dân, khai thác tài nguyên, khoáng sản ở vùng lãnh hải của Vệ. Một mặt Tề Bá Vương vẫn thắt chặt quan hệ với các quan lại nhà Sản, tạo cho họ những nguồn lợi và bảo đảm chức tước.

Tưởng thế là thâu tóm được nước Vệ, quân Tề ngày càng bạo ngược.

Mùa Hạ năm Tân Mão, triều nhà Sản thứ 66. Dân Vệ nổi lên biểu tình phản đối gay gắt hành vi bá đạo của Tề.

Nhà Tề mới họp lại bàn. Có quan nói:

- Một dúm người Vệ con con đó được cái chi, người của ta bên đó giữ chức vụ cao trong triều còn đầy. Nước Vệ không dám kháng cự đâu.

Quan khác tâu:

- Thưa đại vương, nước Vệ cạn kiện, vũ khí hoen rỉ, quân lính chểnh mạng, quan lại hoang đàng, dân tình bạc nhược. Dẫu đám phản đối đó có đông gấp mấy đi nữa cũng chả khiến Vệ khác đi được. Chúng ta cứ vậy mà tiến thôi.

Triều nhà Tề bàn đang bàn đến đó, bỗng có một vị quan già phụng sự mấy đời triều nhà Tề  từ thời Tề Đặng Vương đến nay e hèm một cái. Mọi người ngoảnh lại, vị quan đó lên tiếng:

- Một nhúm người đó là mầm đại họa cho nhà Tề, không những có thể ngăn Tề ta chiếm được đất của Vệ, mà còn làm nước Tề suy sụp.

Vua quan nhà Tề ngạc nhiên nhìn lão tướng già, Tề Bá Vương hỏi:

- Khanh nói rõ xem nào.

Vị quan già bước ra giữa sân chầu, vái lạy Vương và các quần thần. Sau đó nói một hơi dài:

- Thưa đại vương, dưới triều nhà Sản, nước Vệ chỉ biết có nghề chinh chiến. Mỗi lần họ đánh trận như chúng ta biết thì họ được nước khác viện trợ đầy đủ từ cái kim sợi chỉ đến chiến xa, hạm thuyền. Ngay nước Tề ta cũng cung cấp cho họ để họ đánh Cờ Hoa. Phú Lãng Sa. Sau này họ lại được Bạch Mao tiếp viện để đánh nước Cam. Nói tóm lại một điều nước Vệ chính chiến với tất cả những cường quốc trên thiên hạ. Khi họ đánh trận thì yếu tố vũ khí, lương thực....họ không hoàn toàn phải lo, bởi cường quốc khác đứng đằng sau lo cho họ. Chuyện Tề và Vệ có chinh chiến  so đo về tiềm lực không biết được ai hơn ai. Cho nên điều quan trọng nhất là phải ngăn người Vệ vốn là nước phên dậu che chắc cho ta đừng trở thành tiền đồn của kẻ khác.

Bấy lâu chúng ta vẫn dùng tiền bạc can thiệp để gây dựng những nhân tố của chúng ta trong triều Vệ. Những người này giúp chúng ta đưa Vệ đi đúng bổn phận  là chư hầu, phên dậu cho nước Tề. Ngoài ra còn chăn dắt,định hướng cho dân Vệ thuần phục, mến yêu nước Tề qua những loại hình văn hóa Tề tràn ngập đời sống Vệ hàng ngày. Bộ phận chiến tranh tâm lý của Tề ta trong mấy chục năm qua cũng đạt nhiều thành công lớn, khiến cho bọn Vệ giờ trở nên ích kỷ, độc ác, trành giành, xâu xé nhau chỉ nghĩ đến sao cho hưởng thụ được cá nhân mình. Trong cuộc tấn công toàn diện núp dưới 16 chữ vàng, về kinh tế ta đã khống chế hoàn toàn nước Vệ, về nhân sự cũng có nhiều khả quan, về tinh thần văn hóa hầu như đã làm tê liệt ý chí người Vệ, thế nhưng dù quân sự ta mạnh hơn Vệ nhiều lần, chúng ta cũng cần phải đắn đo.

Như thần đã nói trên, người Vệ dưới sự chuyên chính của nhà Sản, nếu quyết chiến thì bất lợi cho Tề vô vùng. Nay nước Tề ta hùng mạnh, các nước trong thiên hạ ganh ghét. Nếu Tề, Vệ có giao tranh. Chắc hẳn các nước sẽ xúm vào viện trợ vũ khí tối tân cho Vệ, tiếp tế nguồn lương thảo. Nước Tề quen nghề xông pha tuyến đầu từ trước đến nay, giờ lúc tiền của ngân khố hết, nguy cơ mất lãnh thổ, như dồn đến đường cùng, lẽ nào họ không quay lại nghề cũ nhận của cải từ nước khác mà giao tranh với ta. Về địa lý Vệ gần với ta, đã giao tranh là phải kéo dài liên miên. Nước Tề tập trung đối phó với Vệ cũng thực ra là đối phó với nhiều nước thù ghét Tề hậu thuẫn đằng sau cho Vệ. Vô hình chung ta chiến đấu với Vệ, còn các nước khác rảnh rang phát triền. Sau chiến tranh thắng thua thế nào thì nước Tề cũng bị ảnh hưởng, không theo kịp các nước khác, chưa nói đến là sa lầy.

Nay nước Vệ đang bạc nhược về tinh thần, vua tôi mỗi người một ý, đó là công lớn của bộ tuyên huấn chúng ta trong suốt mấy chục năm hợp tác toàn diện với Vệ. Tiền của tiêu hao không biết bao nhiêu mới khiến người Vệ khiếp nhược chinh chiến như vậy. Bỗng dưng có đám Vệ nổi lên, dẫu chỉ vài trăm mống, nhưng cũng là cái họa, bởi nó là ngọn lửa khêu gợi tinh thần dân tộc, quyết chiến đến cùng. Nếu ảnh hưởng ngày càng to sẽ gây khó khăn cho những nhân sự mà chúng ta cấy trong triều Vệ khi can thiệp vào đường lối nước Vệ vào những quyết sách có lợi cho nước Tề ta. Nếu dẫn đến dân vua tôi nhà Vệ đồng lòng sát cánh chiến đấu với ta, thì bao nhiêu kế hoạch diễn biến trong lòng địch của chúng ta từ trước đến nay thành phá sản.

Mà nếu như xảy ra giao tranh Vệ và Tề, thì thần cũng đã nói rõ lúc trước. Mong đại vương và triều thần nghe cho vài lời.

Triều đình Tề xôn xao, ai cũng nhận thấy lời lão tướng già nói có lý. Thống nhất bàn bạc xong, Tề Bá Vương quyết sách rằng:

- Phải khai thác tối đa những thuận lợi mà chúng ta đang có.Triệt để những tư tưởng , mầm mống gay gắt với Tề đang diễn ra tại nước Vệ.Nay chỉ dụ gấp cho tay chân ta trong triều Vệ ngăn chặn các cuộc biểu tình , điều tra cô lập và làm vô hiệu hóa những đối tượng chủ chốt có ảnh hưởng trong đám tuần hành, hạn chế đưa tin hoạt động của Tề ngoài khơi nước Vệ. Mặt khác đưa đoàn phái bộ sang để ve vãn triều thần Tề, khi đoàn phái bộ sang, các tay trong phải phối hợp chặt chẽ với phái bộ, tuyên truyền rằng Tề ta không có bụng dạ nào ngoài ý tốt muốn giao hảo với Vệ chư hầu. Mặt khác phải tập chung tập luyện hải quân,,nhân lúc Vệ chủ quan đánh một trận tiêu diệt nhanh gọn như hồi Mậu Thìn, chiếm gữ và xây dựng các căn cứ lâu dài kiên cố. Đưa chúng vào thế đã rồi, lúc đó ta phủ dụ vỗ về triều Tề rằng đằng nào cũng đã xong rồi, giờ chỉ còn hợp tác hữu hảo để cùng nhau phát triển. Vừa mua chuộc bọn quan lại, vừa ký kết vài hiệp định thương mại đầu tư tạo công ăn việc làm cho dân chúng. Đến lúc đó thì Vệ còn bụng đâu mà làm được điều gì nữa.

Tề Bá Vương bãi triều.

Mùa Hạ năm đó, phái bộ nhà Tề sang Vệ bàn chuyện hữu nghị, hòa bình, không gây căng thẳng.

Nước Vệ bớt đưa tin về biển khơi.

Các tỉnh thành công sai ra sức gắt gao trấn áp những người Vệ biểu tình phản đối Tề.

Duy ở kinh đô còn le lói mấy mống kiên trì khơi dậy tinh thần cảnh giác âm mưu của Tề.

Dân Vệ vẫn hỏi móc máy nhau rằng, việc lớn có triều đình lo, mắc mớ gì đi biểu tình như thế, thừa cơm để nhiễu sự à ?

Than ôi, phải có nhiều kẻ hỏi dã tâm như vậy, mới sáng tỏ bản chất của người Vệ dưới triều nhà Sản là vậy.

Mỗ là phường lêu lổng, vô học, mạt hạng  trong thiên hạ, sống bám vào gia đình, sinh ra nhàn rỗi chép lại những chuyện này cho đời Vệ sau nếu có, biết được đôi phần.


18 Nhận xét

  1. Thị dân SàiGònlúc 00:28 2 tháng 7, 2011

    Khá ! khá ! khá lắm ! ...
    Lái gió nói trúng phóc
    Kẻ hèn này bái phục
    Khâm phục ! khâm phục !
    ....
    Dân Vệ tiến lên ...?

    Trả lờiXóa
  2.     Bài viết qúa hay ! Thấu đáo được trong  Thiên hạ nước Vệ ,biết được tâm cang Tề bá vương không ai qua mặt được BuônGió Tiên sinh.Bái phục!

    Trả lờiXóa
  3.    Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 13 Tể Tướng nước Vệ tên là Cu đã ký sắc lệnh bán 2 quần đảo Trường Sa và Hòang Sa cho nước Tề sắc lệnh được ký ngày 14/8 năm Cẩu sực(1958)để đổi lấy binh khí và lương thưc phục vụ cho chinh chiến.Sắc lệnh bán đất này có triện son của Triều đình hình như vẫn còn được lưu giử trong Bộ Học của nước Phú lăng Sa.Còn để trả nợ cho nước Bạch Mao(Nga la Tư) thì vào năm Ngáo ộp (1983)năm triều sản thứ 38,Nước Vệ đem bán 275 tù binh nước Cờ Hoa(trước đó cũng đã bán lai rai nhưng với số lượng không đáng kể)và 27.000 tù binh nước Cộng Hòa Vệ cho nước Bạch Mao(Nga la Tư) để cấn nợ mua binh khí trong thời chinh chiến.Bởi thế cho nên đến triều nhà Sản thứ 66 Tề Bá Vương cho đóng thuyền ra vào vùng Duyên hải nước Vệ như chổ không người,bắt ngư dân nước Vệ ,đòi tiền chuộc Triều đình nhà Sản không dám kêu la phản đối vì há miệng thì mắc quai,chỉ dám nói là tàu lạ.Trong dân gian bất bình,Kẻ Sỉ thì phẩn uất ,Nhà Sản có nguy cơ mất vào tay nước Tề. 

    Trả lờiXóa
  4.    "...cho doi Ve sau NEU CO..."  
       Thang deu , the thi may bao chung ong BAN NUOC cho  dong chi , anh em Trung Quoc cua chung ong roi a !
        The nhung ...ma...,ma...chung ong nam quyen thi chung ong ban day ,mot mai chi co nuoc Te   khong con "Ve Quoc"  dau nhe , lam gi nhau.
         Co bac Ho kinh yeu lam chung nhe.

    Trả lờiXóa
  5. Trần ngọc Lợilúc 09:30 2 tháng 7, 2011

    Quan thần nước Tề ra về bàn nhau :

    "Dân Vệ ý thức dân độc hiện nay còn yếu kém
    trí thức trong nước thực sự chẳng được bao nhiêu người
    pháp trị là dành cho đám người có đầu óc thui.
    Chúng ta cứ dùng những cách thức cai trị ( ngầm ) như cũ, cộng thêm ngoài mặt cứ niềm nở và đạo lý chữ nghĩa. Thể nào, dân Vệ chẳng "bị / được" ru ngủ tiếp thôi."

    Lại có quan:

    "Trí thức dân Vệ thật sự rất lạ,
    có những người nhìn thấy sự bất công,
    sự sai trái của bọn lâu la bù nhìn của chúng  ta
    mà chúng nó cũng ko đoái hoài
    cứ lo cho bản thân mình
    mà loại đó thì đầy đường nước Vệ
    Chúng ta cứ vịn vào
    tính chấp nhận sự bất công
    sống bàng quang trước thời cuộc của bọn chúng là được"

    Quan thần khác bèn nói tiếp:

    "Tôi còn biết là có những trí thức nước Vệ
    vẫn còn rất tin tưởng mù quáng
    vào đám lâu la của bọn ta bên nước Vệ
    ta cứ chờ bọn chúng ru ngủ lẫn nhau"

    Các quan viên nước Tề nhìn nhau gật đầu, yên tâm ra về.

    Trả lờiXóa
  6. Bao gio cong san ra MA
    Bay gio la luc dan ta thai binh

    Trả lờiXóa
  7. Năm nguy cơ mất nước mà nhà bác học Lê Quý Đôn đã dạy:
               Trẻ không kính già.
               Trò không kính thầy.
               Binh kiêu tướng thoái.
               Tham nhũng tràn lan.
               Sĩ phu ngoảnh mặt.
    Và nguy cơ thứ  sáu mạn phép thêm vào lời ông:
               Ngoại xâm dòm ngó.
    Còn điều gì chưa ứng với hiện tình đất nước?

    Trả lờiXóa
  8. Bài mới đọc qua, ngẫm cười chua chát. Ý thấm càng sâu, lòng nghe quặn thắt.  Dân đen mà còn nêu cao tinh thần yêu nước, thương nòi như vậy, cớ sao các " quan"  cách mạng chẳng hiểu gì? Rồi mai đây sấm nổ chớp giăng mới thức tỉnh thì đã muộn quá rồi, vua quan nước Vệ ơi!

    Trả lờiXóa
  9. >>> Do đó vào thời kỳ tạm gọi là thanh bình của
    nước Vệ, quan quân nhà Sản vốn quen chiến trường, giờ gặp thương trường
    thành ngớ ngẩn, không biết xoay sở. Rút cục là chỉ đi vay nợ và bán
    tài nguyên, ngân sách thâm thủng, tài nguyên cạn kiệt. <<<

    Tôi thích câu này nhất! Còn nhớ mấy lần đổi tiền ...

    Trả lờiXóa
  10.       Quá hay nhưng cũng đau quá,không cười nổi. Quả là bác buôn gió có cái nhìn rất sắc và rất xa khâm phục nhưng triều đình nhà Sản vốn chỉ lo bòn rút trộm cướp của dân không lo phát triển đất nước giờ đây dẫu còn chút lương tri nghĩ đến tương lai của đất nước cũng đành xuôi tay chứ làm gì chưa kể kẻ thì lo giữ chức đứa lại cố thu hồi vốn(tiền đầu tư chạy chọt để lên...Ghế) bọn chúng đang  "tác chiến" tơi bời với nhau và "tác chiến" quyết liệt với...dân! hơi đâu mà quan tâm tới vận mệnh quốc gia cơ chứ...! Đau...

    Trả lờiXóa
  11. Tôi có một thắc mắc thé này: nếu như thực sự chiến tranh xỷ ra với TQ thì khi máy bsy ,tàu chiến TQ nó bay sang nem bom VN thì VN có cho máy bay ,tàu chiến,tên lửa sang TQ ném bom lại ko?Trước đây Mỹ xâm lược VN nhung nó ở xa,VN mình ko có điều kiện nên chỉ chiến đấu phòng vệ.Nhưng với TQ thì cách nhà mình chỉ một cái gâậu mùng tơi thôi.Theo tôi ,nếu TQ đem máy bay nem bom nhà mình thi minh cũng đem bom ném sang nhà nó.ko hiểu có dc ko nhỉ

    Trả lờiXóa
  12. Thêm bài nhạc này nữa:

    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=ihFdQfZwZv

    Trả lờiXóa
  13. nếu thay "16 chữ vàng", "4 tốt" bằng "thập lục kim tự", "tứ hảo" thì hay hơn, đúng văn cảnh hơn...

    Trả lờiXóa
  14. có vẻ NGƯỜI BUÔN GIÓ hiểu rõ tâm tư HÀ NỘI, lo sợ biểu tình chống TQ thì ít mà sợ HOA NHÀI thì nhiều. tại sao hai chế độ CS lại quyết ăn thua đủ với nhau mà lại ở sát nách nhau nữa,họ có bao nhiêu việc phải lo lắng cho sự tồn vong của chính mình chẳng lẽ họ lại thúc đẩy chuyện ấy đến nhanh hay sao.

    Trả lờiXóa
  15. Tôi thì luôn cho rằng phải có đấu tranh bạo động thì mới thành công được,không có bạo động thì chỉ cù nhầy cù cưa mãi thế nầy thôi

    Trả lờiXóa
  16. tôi nói với các bạn rằng tụi cộng sản KHÔNG CÓ LƯƠNG TÂM

    Trả lờiXóa
  17. 16 chữ vàng đem hòa với nước cống để tưới rau cho chúng nó ăn, 4 tốt đen để mà thí khi bị chiếu tướng.

    Trả lờiXóa
  18. Bác Buôn Gió oi, sao bác không viết gì vế tài an bang trị quốc của tể tướng Vệ hết và tài cầm quân của mấy ông đô đốc hay nguyên soái hết

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn