Người Việt Nam (danlambao) - Sáng nay mẹ bảo: “Mai chở mẹ đi BigC, mẹ cần mua vài món đồ mà mấy món này trong siêu thị rẻ hơn ở chợ”. Tôi trả lời: “Hay là mình đi trong ngày hôm nay đi mẹ, sáng mai con bận chút việc”. Mẹ hỏi: “Mày bận gì?”. Tôi trả lời: “Sáng mai con đi biểu tình mẹ ạ, TQ nó lại vừa tiếp tục gây hấn với ngư dân Việt Nam mình”.
Mẹ cười đáp: “Dạo này mày cũng quan tâm đến chính trị thế nhỉ?”. Tôi biết mẹ nói vậy nhưng bà khá hiểu chuyện. Tôi nói: “Đây không phải là vấn đề chính trị to tát gì mẹ ạ, nó liên quan cuộc sống của mình và mọi người dân Việt Nam mà, rồi tương lai đời con đời cháu nữa chứ.”
Cuộc đàm thoại ngắn ngủi đưa tôi trở về với những câu chuyện của gia đình trong quá khứ.
Theo lời mẹ tôi kể thì ông bà ngoại tôi ngày xưa xuất thân từ gia đình địa chủ, mà nghe nói tới địa chủ thì theo cách tuyên truyền của Đảng và Nhà nước mình thì người ta thường hay nghĩ tới họ là những”cường hào ác bá”, nhưng ông bà ngoại tôi rất hiền. Ông là thầy giáo làng, giỏi tiếng Pháp và mở lớp dạy học miễn phí cho trẻ em trong làng thời đó.
Khi cải cách ruộng đất nổ ra, ông bà tôi phải chạy trốn khỏi làng trong một đêm mưa gió bão bùng. Sau này nghe lời một người họ hàng của ông bà tôi theo Việt Minh kể lại thì nếu ông bà tôi không trốn thoát được đêm đó thì hôm sau sẽ bị đem ra đấu tố và xử tội chết rồi. Khi trốn lên thành phố, ông bà tôi ở trong một ngôi nhà 14m2 với cả thảy 6 người con.
Với vốn tiếng Pháp, ông tôi làm nhân viên cho một nhà băng của Pháp tại Hải Phòng. Ông hiền lắm, nhiều lúc bà tôi còn bực mình vì cho rằng "ông là người không thức thời nên cả nhà phải nghèo khổ". Nghe kể những bà bán hàng ở Phố Ga Hải Phòng ngày xưa thì mỗi buổi sáng gặp ông tôi họ thường nói đùa: sáng ra ngõ gặp trai, ý nói là họ sẽ có một ngày tốt lành. Ông tôi làm bên phòng thuế nhưng chẳng nhận tiền đút lót của ai bao giờ, thế nên nhà ông bà ngoại tôi nghèo và mẹ tôi bảo lúc bé chẳng bao giờ được no bụng mỗi sáng đi bộ đi học. Hồi đó, buổi tối trước khi ông đi làm về thường có mấy bà hay ghé qua nhà biếu bà ngoại tôi hôm thì miếng mít, hôm thì chùm vải, chùm nhãn để cảm ơn vì ông tôi đã giúp họ trong vấn đề thuế má và không gây khó khăn gì cho họ bao giờ. Biết ông tôi khái tính nên họ chỉ mang biếu chút quà nhỏ và thường đến lúc ông tôi không có nhà chứ có ông ở nhà thì ông sẽ nhất định không nhận. Mẹ kể, năm 54 miền Bắc có phong trào di cư vào Nam, ông định đưa cả gia đình đi nhưng bà ngoài nhất định không chịu nên cả gia đình vẫn ở lại miền Bắc.
Do lí lịch địa chủ và làm việc trong cơ quan của Pháp mà sau này khi lớn lên các con của ông bà, tức mẹ tôi và các bác đều gặp rất nhiều khó khăn. Bác cả khi trưởng thành học nghề lái tàu, khi học xong làm hồ sơ lý lịch để đi làm họ nhất định từ chối nhận bác vào làm. Bà tôi chạy vạy lên phường để hỏi lý do tại sao, họ nói rằng gia đình bà tôi thuộc thành phần nghi vấn “địa chủ thời xưa và ông tôi có thể là mật thám cho Pháp”. Thì ra họ nghi ngờ ông tôi làm mật thám mà chẳng có chứng cứ gì, và lấy nó làm lý do để trù dập các con của ông, một thế hệ tiếp theo phải chịu hậu quả. Một người hiền lành như ông tôi, đến con gián chẳng bao giờ nỡ tay giết mà làm “mật thám cho Pháp”. Đến bác thứ hai thì bị bắt đi tù cải tạo 5 năm vì bị xét vào thành phần “thanh niên chậm tiến”. Mẹ tôi kể do bác ấy thích hát nhạc vàng, mặc quần ống típ (giống của thanh niên miền Nam hay mặc theo phong cách Mỹ thời đó) và chơi với một nhóm thanh niêm trong xóm để hát hò. Đấy, họ bị trù dập và đi tù chỉ vì những lý do rất không đâu, lẽ ra những thanh niên như vậy họ có thể cống hiến sức lao động cho xã hội thì lại từ chối không cho họ làm việc, bắt họ ngồi tù thì xã hội làm sao có của cải sản sinh ra từ sức lao động?
Còn chuyện của ngày hôm nay, thế hệ chúng tôi cũng giống như bao người dân Việt Nam khác hôm nay, cũng nhọc nhằn và gặp nhiều bất công trong cuộc sống hàng ngày mà chẳng ai quan tâm đến quyền lợi của người dân thường như chúng tôi cả, những chuyện đó đầy rẫy mà chẳng kể mọi người cũng biết. Mỗi lần có công chuyện, đi ra phường, đi ra cơ quan hành chính, đi bệnh viện… nếu không có tiền thì chẳng được kết quả gì hết. Vậy mà trên mỗi lá đơn đem đi làm việc với những cơ quan công quyền, chúng tôi vẫn buộc phải viết:
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự Do – Hạnh phúc
Có giả dối không?
Nhớ ngày xưa khi còn học đại học, thầy giáo dạy môn Kinh tế chính trị (kiêm trưởng Bộ môn Mác Lê nin) của chúng tôi thường hay rao giảng rằng: “chúng ta phải nhớ rằng trong thời kỳ đỉnh cao của CNXH, Liên Xô phát triển rực rỡ cả về kinh tế và khoa học quân sự đến Mỹ còn phải sợ (sinh viên cười nhăn nhở ở dưới), tiếc thay lúc đó chính quyền Xô Viết còn non trẻ nên đã bị sụp đổ trước sự chống phá của các thế lực thù địch (sinh viên ở dưới rì rầm với nhau: cụm từ này nghe quen quá nhỉ). Nay chúng ta đang trong thời kỳ quá độ nên chúng ta phải kiên trì, rồi một ngày đất nước chúng ta sẽ đạt đến đỉnh cao đó.”
Sinh viên hỏi thầy: “Đảng và nhà nước ta sẽ làm gì để đạt được những thành tựu đó và đến bao giờ chúng ta sẽ đạt đến đỉnh cao đó hả thầy?” Thầy đáp: “Cái này thì chưa thể nói trước được, còn phải tùy thuộc vào tình hình thời đại.” Bọn sinh viên chúng tôi không nhịn được cười nói với nhau "cứ đợi đấy" và nghĩ bụng “thầy nói thế thì hòa cả làng”.
Thiết nghĩ chính thầy đang giảng cho sinh viên những điều mà thầy chẳng rõ, chỉ biết giảng như một cái máy hết năm nọ qua năm kia mà thôi. Giống như thầy Cảnh của Trường DHKHXHNV TP.HCM đã thuyết phục các bạn sinh viên trong buổi biểu tình 5/6 đại ý rằng: chúng ta phải kiên trì đấu tranh bằng phương pháp ngoại giao và trên nhiều mặt trận, cái này phải để nhà nước lo. Nhà nước “lo” gì mà suốt từ năm 2007 đến giờ ngư dân nghèo Việt Nam vẫn luôn bị hà hiếp, giết và cướp tài sản, thành quả lao động của họ mà nhà nước chẳng bảo vệ được? Vậy mà cứ bắt nhân dân phải tin vào phương pháp cầu hòa “16 chữ vàng và 4 tốt”. Nếu TQ thực sự coi trọng nguyên tắc và tinh thần đó thì họ hẳn nhiên không thể đối xử với một người láng giềng Việt Nam vô nhân đạo như thế được? Ai có thể tin vào những lời rao giảng như thế chứ?
Hãy nói và làm để nhân dân thực sự “tâm phục khẩu phục” chứ đừng bắt chúng tôi “phải tin, phải tin…”.
Sự thật vẫn là sự thật.
Sài Gòn, 16/07/2011


ĐỜI ĐỜI TRUYỀN LẠI CHO CON CHÁU CHÚNG TA VỀ MỐI THÙ CS.
Trả lờiXóaMột thằng là anh,một thằng là em môi hở răng lạnh chơi nhau,bản chất của những chế độ mị dân là thế đó,đi ăn cướp với người khác thì không xong,ăn cấp ở trong nhà dễ hơn.....
Trả lờiXóaKhoảng 11h sáng nay, có một cán bộ Công An (người đã thẩm vấn tôi hôm
Trả lờiXóa10/7) đã gọi điện cho tôi và khuyên nhủ tôi không đi biểu tình nữa. Tất
nhiên là tôi nói một cách cương quyết là vẫn đi.
Qua lời nói, vận động của anh cán bộ này có mùi sát khí, đe dọa vào ngày
mai đối với những người biểu tình. Anh chị em cô bác hãy vững tâm, vì
càng bắt bớ trấn áp thì càng phản tác dụng mà thôi giống như hôm 10/7
vừa qua.
Vượt qua được nỗi sợ đến lúc đó công an, mật vụ sẽ sợ chúng ta !
Tâm trạng lâu nay là các bạn cứ sợ công an hỏi thăm, triệu tấp, bắt bớ
vu vơ nay không được phép ai sợ hãi mà phải hết sức ôn hòa, mạnh dạn, có
chính nghĩa-có lý tưởng một cách chân thành không vụ lợi, không được
lợi dụng chuyện nọ xọ chuyện khác.
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt NamĐộc lập – Tự Do – Hạnh phúcĐâu có gì là giả dối !!!!!!!Nhưng phải đọc như thể nầy:Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt NamĐộc lập trừ Tự Do trừ Hạnh phúcVì - có nghĩa là trừ mà bạn.
Trả lờiXóaLúc này Đảng "câm như hến" . Nước nhỏ Philippin bên cạnh Việt Nam họ cương quyêt đưa việc biển Đông ra Quốc tế con Đảng CSVN có dam mở mồm đấu tranh đòi hỏi gì đậu... Vi chúng đã bán nước VN cho Tầu rồi. HCM dẫn đưa dân tộc VN đi từ nô lệ Pháp đên nô lệ Tầu. Thật đáng buồn cho dân tộc VN.
Trả lờiXóaHoàn cảnh của gia đình bạn cũng giống rất, rất nhiều những gia đình khác trong thời đấu tố cải cách ruộng đất nhưng may mắn hơn hàng chục ngàn gia đình khác có người bị bắn,giết,tù đày không biết ngày về ...có gia đình bị bắn ba ,bốn người một lúc. Bạn chắc cũng không được gia đình kể hết những khốn khổ của thời kỳ đó đâu vì sợ ảnh hưởng đến tâm lý. Bạn có được những suy nghĩ như vậy trong nền giáo dục nhồi sọ này là hay lắm rồi! Chúc bạn vững bước trong sự lựa chọn của mình!
Trả lờiXóaSinh viên thời nay "hỏi " thầy chỉ là để thử xem mức độ hiểu biết của thầy tới đâu mà thôi . Thầy bị "định hướng " và đói kém thông tin trung thực . Chưa thấy thầy hưởng ứng cùng sinh viên xuống đường phản đối Trung quốc mà chỉ thấy thầy bàn chùn . Chuyện nhà trường buộc sv Từ Anh Tú (trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên ) phải thôi học vĩnh viễn vì đấu tranh cho dân chủ vẫn còn đó . Tiếng nói cho công lý của thầy ở đâu ??.
Trả lờiXóa"chúng ta phải kiên trì đấu tranh bằng phương pháp ngoại giao và trên nhiều mặt trận, cái này phải để nhà nước lo"Toàn mấy thằng dốt ngồi trên cao, chúng biết gì mà lo
Trả lờiXóaCai ten nhieu khi cung gan lien voi nguoi. Thay CHI DE LAM CANH THOI
Trả lờiXóabọn chúng là thày lầy ,chúng trà trộn vào đội ngũ THÀY GIÁO đáng kính cũa dân VN đễ bôi nhọ giới chức NHÀ GIÁO đó !!!
Trả lờiXóaNói thật chứ tôi học môn này mà tôi cũng không thể thấm nhuần nó vào trong tâm trí được. Học cho qua thôi vì nó không phù hợp với cuộc sống.
Trả lờiXóaNước Nam hãy để người Việt lo, không cần chế độ bù nhìn bán nước lo.
Trả lờiXóaTình hữu nghị Việt Trung của bác Hồ và bác Mao trước đây là: Môi hở Răng lạnh(!?)
Trả lờiXóaNay tình hữu nghị Việt Trung thật sự là: Khố hở Đít lạnh.
Chào các bạn, hiện tại ở Việt Nam mình rất nhiều người dân
Trả lờiXóavì không được tiếp cận thông tin đa chiều, bị chính quyền bưng bít thông tin,
Nên mọi nhận thức về tình hình đất nước còn hạn chế, và cam chịu. Vậy nên mỗi
người chúng ta, hãy làm một việc như sau:Nếu có cơ hội hãy nói cho mọi người quanh
ta biết về tình hình đất nước về chế độ này, mưa dần thấm lâu, hiệu ứng lan tỏa
và rồi một ngày nào đó mọi người sẽ hiểu.
Nhưng bạn nên thêm dấu trử (-) ở trước chử Độc lập luôn thì hoàn toàn chíng xác,vì có độc lập đâu,thằng Tàu cộng nó bảo gì cũng phải nghe,nó giết ngư dân,vi phạm lảnh hải mà nó bảo là 16 chữ vàng khè và 4 tốt thí,thì đảng phải im lặng nghe và làm theo,mà độc lập gì nổi,chỉ bốc phét ,đó cũng là là bản chất của đảng và thằng heo nọc họ Hồ
Trả lờiXóaHay den luc khong con so set nua. Hay dau tranh nhu Egypt, nhu Libya, nhu Syria, nhu Iran...Roi chan ly se thang thoi. Cac ban hay dung len danh nhung gi thuoc cua minh. Doc lap Tu Do Hanh Phuc, vi dang CSVN chi noi ban mom. Dung nghe nhung gi CS noi, ma hay coi nhung gi CS lam.
Trả lờiXóaPhản động
Trả lờiXóaquá. Bắt ngay phản động lại. đuổi học hết phản động , đuổi việc hết phản động
cho chết đói. Các bạn nên nhớ rằng,dưới sự lãnh đạo sang suốt và tài tình của Đảng
, đất nước nước ta mới giàu có và tươi đẹp như hôm nay.các bạn cần phải có cái
đầu để suy nghĩ, đừng manh động nghe lời lẽ xuyên tạc xúi dục của các thế lục
thù địch và bè lũ phản động đế quốc. các bạn cứ phấn đấu vào đảng làm được ông
nọ bà kia thì sẽ có nhà lầu xe hơi cả thôi
Việt Nam là một tỉnh của Trung Quốc ư? Cũng thế thôi, tà cần phải tự hào
nếu được như vậy, vì lúc đó nứoc ta đứng thư 2 thế giới, tương lai là số 1. Còn
nếu như bây giờ thì việt nam đứng thứ mấy. các bạn nên tự hào nếu việt nam là tỉnh
tự trị Quảng nam của Trung Quốc mới phải ngày trước việt nam là một phàn của Trung
Quốc mà, như thế là châu về hợp phố. Thật lòng tôi thương các bạn nên tôi mới
khuyên như thế. Hãy nghe và làm như tôi. Công an Đảng đâu, quân đội của Đảng
đâu, ra bắt bọn này đem vào hoả lò hết
Nắm xôi của mẹ
Trả lờiXóaSáng nay đi biểu tình
Mẹ nhét cho nắm xôi
Cầm lấy cho chắc bụng
Nếu lỡ gặp lôi thôi
Thái thú Tàu nó bắt
Cũng còn cái… liếm
môi!
Chuyện mẹ đoán như thần
Quả nhiên là bị bắt
Trong những phút dằn
co
Nắm xôi cùng đi mất
Thái thú ơi thái thú!
Nắm xôi Việt Nam đó
Nuôi nấng anh từng
ngày
Anh ăn xôi đất Việt
Sao làm tay sai Tàu?
Ngư dân bị ăn hiếp
Nơi biển đảo quê
hương
Không thấy anh ngăn cản
?
Tàu ơi anh giỏi thiệt!
Đầu anh nơi phương Bắc
Hạ bộ ở phương Nam
Chủ Nhật sau xuống đường
Mẹ lại cho nắm xôi!
17 tháng 7 năm 2011
Quét Lá