Phạm Hồng Sơn (danlambao) - Nếu nhìn ở phạm vi dài hạn thì vấn đề không phải là “Thoát Trung” hay không “Thoát Trung” mà vấn đề là đất nước phải có sự sáng suốt, tỉnh táo để nhận ra được cần phải du nhập cái gì, tránh cái gì hay cần phải đồng minh với quốc gia nào, giữ khoảng cách với quốc gia nào trong mọi quan hệ, các mối quan hệ không bao giờ thuần nhất và bất biến, với các quốc gia, dân tộc khác. Mà để có sự sáng suốt, tỉnh táo đó thì dân chúng và đặc biệt là giới trí thức phải có suy nghĩ độc lập, khoa học và có khả năng ảnh hưởng, tham gia vào các quyết định liên quan đến mọi vấn đề của quốc gia, xã hội...
*
Cách đây ít hôm một bài viết có nhan đề “Thoát Trung Luận”[i] của tác giả Giáp Văn Dương đã được đăng tải trên nhiều trang mạng phi nhà nước. Tác giả Giáp Văn Dương đã đề cập đến một vấn đề không chỉ có tính thời sự mà còn có tính chiến lược cho sự phát triển của đất nước Việt Nam: “Cần thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trung Quốc!” Như tác giả nhận định, quan điểm vừa nêu phần lớn mới chỉ được nhiều người thể hiện ở mức “trực giác”, chưa có tính “hệ thống” hay “mạch lạc”. Tiếp theo, tác giả trình bày cơ sở lý luận của mình cho quan điểm “Thoát Trung” đó, có thể tóm tắt làm hai ý chính: phần 1: tác giả chứng minh “Thoát Trung” đã là ý muốn của tổ tiên ta từ xa xưa; phần 2: tác giả mô tả sự phụ thuộc, rập khuôn tai hại hiện nay của Việt Nam vào Trung Quốc ở nhiều lĩnh vực và cuối cùng tác giả đưa ra lời kêu gọi “Thoát Trung hay là chết” như tổ tiên đã ra lệnh.
Tuy nhiên toàn bộ bài viết “Thoát Trung Luận” của Giáp Văn Dương vẫn cho thấy tác giả chủ yếu dựa vào sự nhiệt huyết dân tộc và cảm tình với tổ quốc để chứng minh cho một quan điểm hơn là dựa vào các cứ liệu hay tư duy hệ thống. Sau đây là vài điểm minh họa cho nhận định này:
- Giáp Văn Dương viết: “Khi còn nhỏ, tôi đã từng ngạc nhiên khi đọc bài hịch của vua Quang Trung khích lệ tướng sĩ trước khi ra trận: “Đánh cho để dài tóc. Đánh cho để răng đen…”. Tôi đã tự hỏi, vì sao nhà Vua không chọn những biểu tượng lớn lao hơn mà lại chọn những điều nhỏ nhặt như vậy để động viên quân sĩ ? Nhưng càng ngày tôi càng thấm thía : Đó là lòng kiên định của tổ tiên nhằm thoát khỏi vòng kiềm tỏa của nền văn hóa Trung Hoa, ngay từ những việc nhỏ nhất.”
*Việc chỉ căn cứ vào lời nói của một ông vua trong cả một lịch sử hàng ngàn năm để kết luận đó là “lòng kiên định của tổ tiên” thì đó là một suy diễn quá xa và yếu ớt trong nghiên cứu lịch sử. Hơn nữa một “nền văn hóa” không chỉ thể hiện hay kết tụ ở kiểu tóc hay màu răng. Dĩ nhiên chữ “tóc” và “răng” trong lời hiệu triệu của Quang Trung có thể chỉ có tính biểu tượng nhưng nếu ta quá câu nệ vào đó thì sẽ dễ làm cho chúng ta quên mất cái hệ lụy quan trọng nhất của một sự ảnh hưởng của văn hóa không phải là những thứ hữu hình mà là những giá trị vô hình – cách tư duy.
- Giáp Văn Dương viết tiếp phần trên: “Ý thức vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa này là thường trực. Tuy nhiều lúc bị chao đảo bởi sự tấn công mạnh mẽ đến từ phương Bắc, nhưng mỗi khi cần đến thì ý thức vùng thoát này lại bùng lên dữ dội.”
* Ở đây tác giả lại tiếp tục suy diễn quá xa theo kiểu khẳng định đồng nhất ý muốn của các triều đại phong kiến Việt Nam. Nhìn vào trường lịch sử của Việt Nam thì đúng ra là mọi triều đại phong kiến Việt Nam chỉ thường trực ý thức cảnh giác với ý đồ xâm lược từ phương Bắc. Và thường mỗi khi bị phương Bắc xâm lược thì các triều đại phong kiến Việt Nam có phản ứng chống lại một bộ phận văn hóa phương Bắc như một biện pháp tuyên truyền để cổ xúy tinh thần chống ngoại xâm hơn là ý thức thoát khỏi ảnh hưởng văn hóa của Trung Quốc một cách cơ bản. Một bằng cớ rõ ràng là Văn Miếu (nơi thờ Khổng Tử - một biểu tượng và là một trong những tác giả lớn của nền văn hóa Trung Quốc) vẫn luôn được bảo vệ và tôn tạo từ đời Lý Thánh Tông trở về sau.
- Tiếp theo Giáp Văn Dương đưa ra thêm một số cứ liệu minh chứng cho tinh thần “Thoát Trung” của tổ tiên chúng ta như vấn đề chữ viết, tên nước:
+ “Nỗ lực xây dựng chữ viết riêng cho dân tộc như chữ Nôm của cha ông.” (Giáp Văn Dương)
* Thực ra chữ Nôm cũng chỉ là một phó bản kém của chữ Hán. Vấn đề “Thoát Trung” điều quan trọng không phải là từ bỏ một cách manh mún những sản phẩm hay công cụ văn hóa của Trung Quốc mà phải là nhận ra những điểm yếu, lạc hậu, cản trở của nền văn hóa đó đối với sự phát triển và phải xây hoặc tìm lấy được những giá trị văn hóa tiến bộ hơn.
+ “ và gần đây nhất là việc toàn dân đồng loạt chuyển sang sử dụng chữ quốc ngữ, là minh chứng rõ ràng cho sự vùng thoát khỏi vòng kiềm tỏa này.” (Giáp Văn Dương)
* Thực tế đây chỉ là một phản ứng thụ động của sự biến đổi do những người ở phương Tây đem lại và nếu là ý thức chủ động thoát khỏi phương Bắc thì cũng chỉ của một bộ phận nhỏ của sĩ phu đương thời (đã có tiếp cận với văn hóa phương Tây) mà thôi.
+ “Riêng với việc chuyển sang sử dụng chữ quốc ngữ, có thể nói, đây là một cuộc thoát Trung ngoạn mục.” (Giáp Văn Dương)
* Chữ quốc ngữ chỉ là một yếu tố, một điều kiện thuận lợi cho việc rời xa văn hóa Trung Quốc mà thôi. Thực tế đã cho thấy hai Việt Nam (Bắc và Nam từ 1954-1975) cùng sử dụng chữ quốc ngữ nhưng miền Bắc lại gần như hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc.
+ “Thành quả của nó thật đáng nể: Số người biết đọc biết viết tăng lên gấp bội, số lượng văn bản sử dụng chữ quốc ngữ chỉ trong một thời gian ngắn đã tăng lên gấp nhiều lần so với số văn bản chữ Nho của toàn bộ lịch sử nước ta trước đó.” (Giáp Văn Dương)
* Điều này lẽ ra phải ghi nhận cho tính chất dễ sử dụng, dễ truyền bá của chữ quốc ngữ hơn là ý thức thoát Trung của người Việt.
+ “Cũng chính nhờ chữ quốc ngữ mà về mặt hình thức, ngôn ngữ của chúng ta đã thoát khỏi vòng kiềm tỏa của tiếng Hán. Tỷ như đến giờ phút này, nước Việt ta vẫn dùng chữ Nho để viết và giao tiếp với thế giới, thì đối với họ, ta có khác nào một quận huyện của Trung Quốc ? Ta sẽ gặp khó trong việc thuyết phục họ rằng, ta là một quốc gia độc lập, có ngôn ngữ và văn hóa riêng.” (Giáp Văn Dương)
* Nhật bản và Hàn quốc, thậm chí Đài Loan cũng vẫn sử dụng chữ viết tương tự hay đúng như của Trung Quốc nhưng đâu có trở thành quận huyện của Trung Quốc và họ cũng đâu có gặp khó khăn trong việc xác định sự độc lập với Trung Quốc vì vấn đề chữ viết hay văn hóa có nhiều điểm giống Trung Quốc.
+ “Tên gọi của nước ta cũng không phải là một sự ngẫu nhiên. Đằng sau mỗi cái tên đều là một lời nhắn nhủ hoặc một mong đợi sâu thẳm. Ông cha ta đã chọn hai chữ Việt Nam để đặt làm tên nước.” (Giáp Văn Dương)
* Tác giả đã quên mất cứ liệu lịch sử rằng thoạt kỳ thủy vua Gia Long (tức Nguyễn Ánh) đề nghị với vua triều Thanh của Trung Quốc cho nước ta lấy tên là Nam Việt. Nhưng vua Trung Quốc lúc đó vì sợ chữ Nam Việt gợi lại lịch sử trước đây nước Nam Việt (thời Triệu Đà) gồm cả đất Lưỡng Quảng nên chỉ chuẩn thuận cho tên nước ta là Việt Nam.
+ “Việt Nam có nghĩa là tiến về phương Nam. Điều này có nghĩa là gì? Chỉ có thể cắt nghĩa : Tiến về phương Nam để thoát khỏi vòng kiềm tỏa của người phương Bắc. Đó là di lệnh của tổ tiên cho các thế hệ con cháu người Việt Nam mình.” (Giáp Văn Dương)
* Đây lại là một suy diễn quá xa và liều lĩnh.
- Giáp Văn Dương nhận định: “Nhưng điều không may cho chúng ta là nền văn hóa Trung Hoa có sức ảnh hưởng quá lớn. Nó như một đại nam châm hút các dân tộc xung quanh về phía mình. Nên dù luôn có ý thức vùng thoát khỏi ảnh hưởng của người Trung Quốc, dù đã được cha ông di lệnh kỹ càng, thì lịch sử của Việt Nam luôn là sự giằng xé giữa hai luồng vận động: Vùng thoát khỏi Trung Quốc và chầu về Trung Quốc.”
* Tác giả tiếp tục dường như quên mất Nhật Bản, Hàn Quốc, kể cả Bắc Triều Tiên và Đài Loan cũng là các “dân tộc xung quanh” nhưng gần như tất cả đã không chỉ “Thoát Trung” mà còn vượt hơn cả Trung. Tác giả có lẽ cũng đã quên mất một nửa nước Việt dưới vĩ tuyến 17 từ 1954-1975 đã hoàn toàn thoát khỏi Trung Quốc. Và tác giả dường như cố tình quên yếu tố Đảng Cộng sản Việt Nam/Hồ Chí Minh trong vấn đề phụ thuộc Trung Quốc của Bắc Việt Nam từ 1950-1975 và của toàn Việt Nam gần như toàn bộ giai đoạn tiếp theo từ 1975 đến nay.
- Trong phần 2, Giáp Văn Dương chủ yếu liệt kê và mô tả thực trạng đất nước Việt Nam hiện nay bị thâm nhập, lệ thuộc vào Trung Quốc ở hầu khắp các lĩnh vực (văn hóa, kinh tế, chính trị,…), cùng với thể hiện một cảm xúc chua xót, đau buồn là chính, hơn là phân tích để vạch ra nguyên nhân sâu xa và cơ bản của thực trạng đó. Ví dụ, tác giả viết: “Xin hỏi : Một dân tộc được định hình chính bởi cái gì ? Có phải là bởi đất đai, tài nguyên của dân tộc đó hay không ? Chắc hẳn là không. Người ta phân biệt dân tộc này với dân tộc khác bởi chính văn hóa của nó. Nay văn hóa của ta đang bị áp đảo mà dân ta lại vui vẻ cổ vũ chấp thuận, thì khác nào tay ta đã yếu, mắt ta đã chậm mà ta lại tự mua dây về bịt mắt trói tay mình ?”
* Có lẽ tác giả không nhận thấy hoặc không chỉ ra một nguyên nhân chính của thực trạng này chính là chính sách độc quyền về giáo dục, truyền thông của nhà nước hiện nay.
Hay Giáp Văn Dương nhận định chính xác rằng: “những thói hư tật xấu này đang tác oai tác quái làm suy đồi văn hóa và đạo đức của ta quá thể. Bệnh hình thức hư danh, tật khoe khoang thành tích, thói hành dân, nịnh trên lừa dưới, tệ chạy chức chạy quyền… đã thành phổ biến, nên không còn cách nào khác là phải dứt bỏ để học những giá trị tiến bộ của phương Tây như dân chủ, tự do, bình đẳng, bác ái, thực học thực nghiệp… thì mới có thể tiến kịp người.”
* Nhưng lẽ ra tác giả cần phải đề cập thêm một vấn nạn nguy hiểm là đã có nhiều người đang cố gắng truyền bá, cổ xúy những tư tưởng, giá trị tiến bộ của phương Tây nhưng họ lại có nguy cơ rất cao bị nhà nước hiện nay kết tội là “thù địch”, “phản động”.
Tóm lại, bài viết “Thoát Trung Luận” của Giáp Văn Dương đã nêu ra một vấn đề lớn, quan trọng và thiết thực trong tình hình hiện nay nhưng lập luận của tác giả vẫn chưa thoát khỏi sự chủ quan thường có của những người có tinh thần yêu nước nồng nàn nhưng chủ yếu chỉ dựa trên tinh thần tự tôn dân tộc và chỉ đề cập vấn đề với một tình trạng nửa vời. Cổ xúy lòng yêu nước, tinh thần dân tộc khi đất nước đang bị đe dọa xâm lăng là điều quí giá và cần thiết nhưng việc cổ xúy không dựa trên một tinh thần khách quan, duy lý, triệt để, thì sự cổ xúy đó vô hình chung lại duy trì hay tiếp tục tạo ra những lối mòn có hại cho một nền văn hóa vốn đã và đang bị ghìm giữ trong lối suy nghĩ cảm tính, thiên vị, cải lương – những đặc tính rất có lợi cho những kẻ cầm quyền mỵ dân, độc tài. Thiết nghĩ, nếu nhìn ở phạm vi ngay trước mắt thì Việt Nam cần phải xa rời Trung Quốc để hướng đến và thắt chặt với phương Tây, nhưng nếu nhìn ở phạm vi dài hạn thì vấn đề không phải là “Thoát Trung” hay không “Thoát Trung” mà vấn đề là đất nước phải có sự sáng suốt, tỉnh táo để nhận ra được cần phải du nhập cái gì, tránh cái gì hay cần phải đồng minh với quốc gia nào, giữ khoảng cách với quốc gia nào trong mọi quan hệ, các mối quan hệ không bao giờ thuần nhất và bất biến, với các quốc gia, dân tộc khác. Mà để có sự sáng suốt, tỉnh táo đó thì dân chúng và đặc biệt là giới trí thức phải có suy nghĩ độc lập, khoa học và có khả năng ảnh hưởng, tham gia vào các quyết định liên quan đến mọi vấn đề của quốc gia, xã hội. Khi đó mọi vấn đề “thoát” hay “nhập” với bất cứ cái gì không còn là vấn đề khó khăn, mông lung hay bế tắc nữa. Dĩ nhiên đây là vấn đề không hề nhỏ hay dễ dàng để một ý kiến có thể đạt được tính đầy đủ và thuyết phục cho mọi góc cạnh. Vì vậy những góp ý trên đây với tác giả Giáp Văn Dương cũng chỉ là một nỗ lực nhỏ nhoi với hy vọng cùng góp thêm vài suy nghĩ nhỏ cho một vấn đề lớn mà tác giả Giáp Văn Dương đã là người nêu rõ ra trong bối cảnh rối bời và nhiều phần rất lâm nguy của đất nước hiện nay.
17/8/2011


Từ SUY NGHĨ biết đến SUY NGHĨ đúng – NÓI ĐÚNG – NHẬN THỨC – NHẬN THỨC đúng – HÀNH ĐỘNG – HÀNH ĐỘNG đúng – HÀNH ĐỘNG chính xác – HÀNH ĐỘNG HỮU HIỆU ( gồm phạm trù Tri Thức – Nhận thức – Nhân sinh Quan) là cả một quá trình phải trả giá bằng mồ hôi, công sức, nước mắt đôi khi phải trả bằng máu xương, tính mạng. Nhưng, khi đã nhận biết được CON ĐƯỜNG LÝ TƯỞNG Vì Tổ Quốc – Danh Dự - Trách Nhiệm thì sẽ có NIỀM TIN toả sáng dẫn lối ngay từ CON TIM + KHỐI ÓC của chính mình. Đời người chỉ sống có 1 lần, hãy sống cho xứng đáng là một CON NGƯỜI. Và, càng quý hơn là một CON NGƯỜI YÊU NƯỚC chân chính.
Trả lờiXóawww.ngonluan.de (info)
Hoàn toàn đồng ý với anh Sơn. Cái nào hay, ta giữ, cái nào dở, ta bỏ. Không nên vì người hàng xóm xấu bụng mà ghét lây cả con đường đi chung.
Trả lờiXóaMuốn Thoát Trung,trong tình thế hiện nay,nhà cầm quyền Việt Nam phải nhận thức được ưu điểm và khuyết điểm của Việt Nam về kinh tế,chính trị và quân sự đối với Trung Hoa cộng sản, nhất là nhà cầm quyền cần có nhân tâm tức là lòng dân,lòng dân rất quan trọng trong sự đối đầu về chính trị với kẻ thù.
Trả lờiXóaNhà cầm quyền Việt Nam phải chứng tỏ được khí tiết và bản năng của mình trước kẻ thù,nghĩa là lòng yêu nước và sự tự trọng ,chúng ta phải trọng chúng ta trước,thì người khác,kể cả kẻ thù mới trọng chúng ta.
Bên cạnh đó hiện nay chúng ta cần liên minh với lẻ phải và đồng minh vớinhững quốc gia đang bị kẻ thù đe doạ.Kẻ thù của kẻ thù là bạn của ta.
Chúng ta vẫn tôn trọng những truyền thống tập tục của dân tộc đã lưu truyền từ ngàn năm,những truyền thống đó là sản phẫm văn hóa của dân tộc,những truyền thống đó ,tự nó cũng điều chỉnh theo thời gian và nền văn minh của nhân loại ,chúng ta không mất nước vì truyền thống đó ,mà chúng ta sẽ bị mất nước vì sự ươn hèn,hoặc sai lầm về chiến thuật hay chiến lược mà thôi
Trong tình thế hiên nay,chúng ta đang có nhiều lợi thế.Phải thành thật với nhân dân, sáng suốt trong chính sách, cương quyết với kẻ thù và phải liên kết,thành thật với bạn bè và đồng minh của mình, thì không kẻ nào dám bức hiếp chúng ta cả.lời thật mất lòng .....đảng,nhưng thuốc đắng đả tật
Vài phản biện về bài “Thoát Trung Luận”của
Trả lờiXóaPhạm Hồng Sơn
Tuyệt!!!
Bài viết của Phạm Hồng Sơn nhận xét và phản biện rất sâu sắc, thật đáng nể phục về tầm nhìn xa và sự hiểu biết sâu rộng của PHS, chỉ tiếc nhân tài trí thức như PHS sinh và sống nhầm chế độ.
Trả lờiXóaCó học tiếng Trung mới biết tác giả thật của Ngục Trung Nhật Ký là một sĩ quan cao cấp trong quân đội Trung Hoa Dân Quốc thời Tưởng Giới Thạch. Có học tiếng Trung mới biết nhiều sai lầm hoặc cố ý dịch sai lời của tác giả.
Trả lờiXóaCó học tiếng Trung mới có cơ hội tìm hiểu so sánh cách phát âm Hán Việt với tiếng Quan Thọai và Quảng Đông. Và thật ngạc nhiên khám phá ra rằng tiếng Hán Việt giống với tiếng Trung Hoa cổ đời nhà Đường. Dân Việt mình dành độc lập khỏi phương Bắc vào thời gian Khúc Thừa Dụ, đời Đường và giữ nguyên cách phát âm Hán Việt từ đó. Tiếng Quan Thọai và Quảng Đông đều đã bị lai tiếng Mông Cổ và Mãn Châu.
Trả lờiXóaNguyệt dạ
Đỗ phủ
Kim dạ phu châu nguyệt,
Khuê trung chỉ độc khán。
Dao liên tiểu nhi nữ,
Vị giải ức Trường An。
Hương vụ vân hoàn thấp,
Thanh huy ngọc tý hàn。
Hà thời ỷ hư hoảng,
Song chiếu lệ ngân can。
Nguyệt dạ / Đêm Trăng
Đây là cách phát âm cũ của tiếng Trung Hoa đời nhà Đường
ngwat3a yà3
dúo1 púo3c
kem3x yà3 phuo3c tsyou3b ngwat3a
kwei4 trung3b tsyí3b duk1b khan1
yau3 lan4 sáu3 nyi3b núo3b
mì3a ghèi2a ek3 drang3 an1
hang3 mùo 3c ghwen3a ghwan2a syep3
tsheing3b hwi3a nguk3c pì3by ghan1
ghe1 dzyi3d í3bx huo3b ghwáng1
srong2 tsyàu3 lwì3c ghen1 kan1
và đây là cách phát âm của tiếng Quan Thọai.
Yuè yè
Jīn yè fu zhōu yuè,
guī zhōng zhǐ dú kàn。
Yáo lián xiǎo ér nǚ,
wèi jiě yì Cháng Ān。
Xiāng wù yún huán shi,
qīng huī yù bì hán。
Hé shí yǐ xū huǎng,
shuāng zhào lèi hén gān。
Đọc thơ Đường theo tiếng Quan Thọai không được đúng theo vần điệu trầm bổng như tiếng Trung Hoa cổ.
Phần nghĩa tiếng Việt bài Nguyệt Dạ
Trả lờiXóahttp://www.hoasontrang.us/tangpoems/duongthi.php?loi=84
Đọc phản biện mà tôi chẳng thấy tính phản biện ở đâu cả, nó nhàn nhạt thế nào ấy...có lẽ nhận thức của tôi có vấn đề thì phải...rõ chán tuổi tác !!!
Trả lờiXóaSao tôi cứ liên tưởng bài viết là Ánh Trăng dìu dịu còn bài "phản biện"lại là ánh lập lòe của con Đom đóm , có thể cùng thế hệ thì dễ hiểu lòng nhau hơn thì phải ?
Thành thật xin lỗi anh Bác sĩ, tôi rất kính trọng và có cảm tình với anh về những gì anh đã cống hiến, nhưng tôi lại rất khó khăn khi tiếp cận các bài viết của Anh và chị Mẹ Nấm, chả hiểu sao tôi đọc bài viết của các bạn cứ tai nọ "Xọ" tai kia...Rõ chán ! (Mong thông cảm, có thể tôi lẩm cẩm).
Chẳng cần phải thóat với không thóat!
Trả lờiXóaTôi thấy là tự bản thân người Việt đã quá kém về mặt sàng tạo và phục thiện thì có thóat Tầu hay không thóat Tàu cũng chẳng tạo ra được một cuộc sống văn minh lịch sự.
Dân Việt mình quen chịu sống tối mò rồi. Đừng trách theo Tàu hay nên theo Tàu. Hãy trách tự bản thân mình và dân tộc mình đã.
Dân mình có cái tật lúc nào xấu là đổ tội cho kẻ khác. Ngay khi dậy con cũng thế. Khi đứa trẻ chạy chơi bị ngã, theo phản ứng tự nhiên bị đau thì phải khóc. Thế mà người mẹ vì muốn dỗ con nín liền lấy tay đánh xuống đất rằng " tao đánh mày, mày làm con tao bị ngã".
Nguyễn Du từng dịch câu "Nhân diện bất tri hà xứ khứ- Đào hoa y cựu tiếu Đông phong" thành: "Trước sau nào thấy bóng người- Hoa đào năm ngoái còn cười gió Đông"- thần thái câu dịch có phần hay hơn nguyên tác.
Trả lờiXóaCần gì phải thoát Trung. Sao ta không TỰ HÀO là dù trước ở trong Trung, gần Trung, bị Trung chèn ép nhưng ta vẫn là VIỆT, chả phải Trung.
Giáp văn Dương viết thế là chuẩn rồi, không cần chỉnh. Ngắn gọn, súc tích , dễ hiểu, bình dân - dễ lay động số đông quần chúng. Không cần diễn đạt ở tầm cao sẽ gây khó hiểu cho số đông.
Trả lờiXóaKhông cần phản biện gì cả. Đọc xong bài phản biện này tôi thấy vấn đề thêm rối. Bài viết của Giáp Văn Dương là chuẩn rồi, không cần chỉnh. Ngắn gọn, súc tích, dẽ hiểu, bình dân - dễ lay động quảng đại quần chúng
Trả lờiXóaPhát âm NG trong tiếng Đông Nam Á
Trả lờiXóahttp://www.youtube.com/watch?v=ttA8ukm8lwI&feature=related
Để ý âm : ngột ngạt và ngựa
Hòang Hạc Lâu, Thôi Hộ. Thử đọc theo âm cổ Trung Hoa nghe giống âm Hán Việt hơn Cantonese và Mandarin
Trả lờiXóahttp://www.youtube.com/watch?v=TKS2AnKjM6c&feature=grec_index
Hòang Hạc Lâu theo âm Cantonese
Trả lờiXóahttp://www.youtube.com/watch?v=-LzlTDNKijM&feature=related
Hòang Hạc Lâu theo âm Mandarin - Ngọng quá đi thôi!
Trả lờiXóahttp://chinese.hm68.com/index.php/chinese-poetry/36-the-yellow-crane-terrace
Chú Thích: Người đọc bài Hòang Hạc Lâu theo âm cổ Trung Hoa bên trên là một ông Tây học tiếng Tầu.
Không có kẽ thù nào vĩnh viễn
Trả lờiXóaKhông có bạn nào mãi mãi ...
Chỉ có QUỐC GIA - DÂN TỘC mới trường tồn
Gia đình quê hương đất nước là điểm tựa và bất biến .
Là nguồn cội của con người
Ý kiến của bạn Hồng Sơn hoàn toàn chính xác. Suy diễn của bạn Giáp Văn Dương mang hơi hướng cảm tính hơn là luận cứ khoa học. Tôi tôn trọng và cảm mến tình cảm yêu nước của bạn Dương, nhưng không đồng ý với nhiều điểm trong bài viết của bạn. Phản hồi của bạn Hồng Sơn đã nói giúp nhiều suy nghĩ của tôi.
Trả lờiXóaBai phan bien cua cai anh PHS nay nghe cu nhan nhat.Cai nay goi la boi long tim vet chu kg fai phan bien.Bai phan bien cua cai anh PHS nay nghe cu nhan nhat.Cai nay goi la boi long tim vet chu kg fai phan bien.
Trả lờiXóaVấn đề Việt Nam hiện nay là làm thế nào để độc lập tự cường, hội nhập các nước phát triển trên thế giới. Không nhất thiết phải theo phương Đông hay phương Tây. Phương Đông mà được như nước Nhật thì ta cứ theo, phương Tây mà như Ai len, Anbani,... thì chẳng cần. Do đó thoát Trung hay không là không quan trọng, làm sao để Việt Nam như Singapo sừng sững như vậy mà chẳng ai làm gì được, mới hay.
Trả lờiXóaBài này mà gọi là phản biện thì quả là LỘNG NGÔN, tuy nhiên phải thấy rằng:
Trả lờiXóaVấn đề Việt Nam hiện nay là làm thế nào để độc lập tự cường, hội nhập các nước phát triển trên thế giới. Không nhất thiết phải theo phương Đông hay phương Tây. Phương Đông mà được như nước Nhật thì ta cứ theo, phương Tây mà như Ai len, Anbani,... thì chẳng cần. Do đó thoát Trung hay không là không quan trọng, làm sao để Việt Nam như Singapo sừng sững như vậy mà chẳng ai làm gì được, mới hay.
Tôi thấy bài phản biện không hay hơn Bài bị phản biện. Bài của GVD súc tích và dễ hiểu hơn. Quan trọng là ND và tinh thần của bài viết chứ kg phải trích từng đọan văn để phản biện.
Trả lờiXóaThoát trung luận ,
Trả lờiXóaBài học thực tế ,rõ ràng nhất là nghiên cứu về đường lối lãnh đạo của đệ nhất Cộng Hòa Việt Nam để rút ra bài học thoát Trung .
Bài của ông Sơn không phải là phản biện .Đây là bài dở nhất của ông Sơn từ trước tới giờ , mong ông coi lại ,
Trân trọng .
Muốn thoát trung luận trước tiên cần đánh đổ tính vọng ngoại của dân ta,chính cái gì của ngoại đều cho là hay,là tốt,ngay trong văn chương cứ dùng nhiều từ hán việt mới cho là hay,là giá trị.Có quốc gia nào trên thế giới từ ngày lễ,quốc hiệu,chữ viết,phong tục,tập quán...ảnh hưởng từ nước khác như nước ta.
Trả lờiXóaDù sao cũng không học tập đường lối độc tài cộng sản của tàu khựa-
Trả lờiXóađó là điểm chính cua GVD. Tàn bạo và man rợ, bành trướng là ta phải chạy.
Ông Sơn không nhìn thấy cốt lõi của vấn đề- mà ông Dương nêu ra,
Trả lờiXóalàm người đọc mất cảnh giác với giặc tàu.
Ông Sơn này cũng khá
Trả lờiXóaỒng Sơn hãy viết một bài mang tầm giá trị như ông Dương đi
Trả lờiXóaBài viết của BS Sơn đứng trên cái nhìn chiến lược phát triển dài hạn của quốc gia. Bài viết của ông Dương mang nặng phần cảm tính, nhắm vào giai đoạn hiện tại, thích hợp với quần chúng bình dân giản dị. Cả hai bài đều hay và bổ xung ý tưởng cho nhau. Tuy theo người đọc mà có sự cảm nhận khác nhau. Điều quan trọng là giới trí thức nên có cái nhìn xa hơn hiện tại để không biến tình yêu nước của nhân dân thành một loại “yêu nước cực đoan” có hại cho tương lai của quốc gia.
Trả lờiXóaXưa nay với mọi chế độ ,người Việt chỉ quen Tàu chứ không thân!Các lãnh đạo cao cấp luôn luôn cảnh giác với Tàu,nhưng không bao giờ gây sự vì thế chúng quá lớn.Làm sao thoát Trung được khi nó là hàng xóm gần gũi bên mình!
Trả lờiXóaNgười ta nói "yêu nhau rào dậu cho kín" ,thế mà ta và Tàu cái dậu đã hở tứ tung!Khi 1 nhóm nhỏ đặc quyền thân Tàu làm lũng đoạn Nhà nước thì tác hại thật lớn!Dân chết nhưng chúng(lũ đặc quyền) chẳng mất gì mà còn được nhiều thứ thì làm sao mà thoát Trung!