Yêu nước như thế nào mới là đúng cách?

Vũ Thị Phương Anh Như vậy là hôm nay 28/8 ở HN không có biểu tình, sau 11 lần gần như liên tục từ tháng 6 đến nay. Là một người dân bình thường nhưng yêu nước (thì … yêu nước theo kiểu suy nghĩ của dân thường), tôi cảm thấy cách biểu hiện lòng yêu nước của các vị nhân sĩ, trí thức HN trong thời gian qua quả là rất hay. Rất đáng ngưỡng mộ.

Vì sao đáng ngưỡng mộ ư? Tôi thấy mọi người đi biểu tình vừa hào hùng, hừng hực khí thế (nào là áo thun đỏ có in sao vàng, màu cờ của tổ quốc, nào là quốc kỳ cầm tay, rồi biểu ngữ với những khẩu hiệu rất có ý nghĩa, ví dụ như: “Tổ quốc lâm nguy, xin đừng vô cảm”, hoặc “Đất nước không phải là của riêng ai”, vv), lại vừa trật tự, trang nghiêm, không đạp lên cỏ, không gây rối trật tự, không có xô xát, chống đối công an, kể cả khi công an có hơi mạnh tay, mạnh chân một chút, có cả … lỡ chân đạp trúng … mặt người yêu nước (thì người yêu nước lúc ấy đang được khiêng lên xe buýt theo kiểu khiêng … heo mà lại, tức nắm 4 chi mà khiêng rồi vứt lên sàn xe ấy).

Tôi cũng có một lời … tự thú nho nhỏ: Đúng vào sáng ngày 17/7, cùng cái hôm công an đạp mặt Nguyễn Chí Đức (người được khiêng như heo mà tôi đã kể ở trên), tôi cũng có mặt ở Hà Nội (tôi ở HN một tuần để tham gia phỏng vấn các ứng viên xin học bổng của AusAID – tổ chức viện trợ phát triển của chính phủ Úc, và ngày 17/7 là ngày cuối, buổi chiều sẽ bay vào Đà Nẵng). Và, trời xui đất khiến thế nào, đúng sáng hôm đó tôi lại ngồi uống café với một người bạn ở đúng quán café Trung Nguyên ở trên đường Điện Biên Phủ, hình như là số 36.

Tôi đến sớm, ngồi một mình chờ bạn đến, thì thấy Nguyễn Xuân Diện đi vào, ngồi ở một bàn khác. Ai chứ NXD thì tôi biết mặt, vì cùng là dân chơi blog với nhau mà, lại cùng giới, dù không chơi với nhau. Chắc chắn là một người đàng hoàng, tử tế, và yêu nước – mặc dù sau này tôi mới biết ra là biểu hiện lòng yêu nước của Diện và nhiều người khác nữa là chưa đúng cách. Nhưng ấy là việc sau này.

Ngồi một lúc nữa thỉ bạn tôi đến. Rồi tôi lại thấy một người nổi tiếng khác là bác Phạm Duy Hiển cùng phu nhân, hình như thế. Hình như ở HN mọi người đều biết nhau thì phải, nên bác Hiển đến chào người bạn của tôi, nói dăm ba câu rồi bảo, đến giờ rồi, phải đi. Tôi hỏi bạn tôi là mọi người đi đâu, và được trả lời là mọi người đi biểu tình phản đối chống TQ.

Biểu tình chống TQ là một việc theo tôi là rất hay. Nó là một cách biểu hiện lòng yêu nước của người dân, phản đối sự xâm lấn của TQ, và là thước đo tinh thần quật khởi, ý thức chủ quyền dân tộc của người VN. Cách đó hơn một tháng, ở SG cũng đã từng có một cuộc biểu tình lớn vào đầu tháng 6, nhưng không hiểu sao sau đó phong trào bị dập tắt. Nên hôm ấy thấy sĩ phu HN mạnh dạn nói về việc đi biểu tình, mà toàn là những nhân sĩ, trí thức tử tế, nên không hẹn trước, tự nhiên tôi bảo, cho tôi đi với. Vì tôi cũng yêu nước mà, và cũng muốn bày tỏ sự bức xúc với sự xâm lấn của TQ, để cho nhà nước biết lòng của người dân chứ.

Và thế là tôi đi. Ra đến gần ĐSQ Trung Quốc, thấy có thêm các vị nhân sĩ khác mà tôi biết mặt như TS Nguyễn Quang A, như Nguyễn Huệ Chi – những người mà tôi chỉ biết qua mạng, nhưng rất cảm phục vì sự dũng cảm và lòng yêu nước của họ. Chúng tôi cùng đi, nhưng chỉ vừa đi được vài bước là đã gặp công an ra ngăn cản không cho đi rồi. Sau đó là tranh luận giữa những người trong đoàn – đại khái là sao lại không cho đi, nơi này không có lệnh cấm của Ủy ban, vv.

Tranh cãi một lúc, thì công an cũng cho chúng tôi đi qua, nhưng lùa cho đi nhanh nhanh và quẹo vào một con đường gần đấy. Mọi người đứng lại, có người lấy ra tấm quốc kỳ, rồi có thêm vài người khác đến, tất cả cùng chụp hình trước khi xuất phát. Ngay lúc ấy, có người trong đoàn cho biết có một số người vừa mới bị “hốt” lên xe buýt chở đi, chừng vài chục người gì đó.

2.

Lần đầu tiên tham gia nên tôi cũng chỉ biết ngơ ngác đứng nhìn, đứng nghe, mà không thực sự hiểu chuyện gì có thể xảy ra cho mình. Chỉ biết mình không có ý đồ gì ngoài việc biểu thị lòng yêu nước và phản đối TQ, không làm gì sai, không bị ai xúi giục, không có ý định gây rối, chống đối, hay làm bất cứ điều gì trái pháp luật, và nếu có bị công an cấm, bị ngăn cản, thì sẽ ngưng ngay lập tức. Vì tôi luôn tuân thủ pháp luật, vả lại, tôi còn có việc bay vào Đà Nẵng vào buổi chiều hôm đó, nếu có gì thì rầy rà lắm.

Nhắc lại: sau một hồi tranh luận, công an cũng cho những người biểu tình đi qua. Tôi đi tay không theo đoàn biểu tình, không biểu ngữ, không cờ quạt gì, vì đâu có chuẩn bị gì đâu, và có lẽ mặt tôi lúc ấy căng thẳng, lo lắng lắm. Một vài người trong đoàn nhìn tôi, ngờ ngợ, vì thấy người lạ, chắc thế (có khi lại còn nghĩ tôi là … công an chìm cũng nên, vì tôi đeo kiếng, lẳng lặng đi không nói gì, lại mặc áo … đen, trông thật là … hình sự).

Đi thêm một lúc thì có nhiều người nhập thêm vào đoàn. Có một người cầm cờ bằng 2 tay, thấy tôi không có gì trong tay bèn đưa cho tôi một bên. Thế là tôi đi, tay cầm cờ, đi trong hàng người, với những tiếng hô: Trường Sa – Việt Nam. Hoàng Sa – Việt Nam, tự nhiên tôi vô cùng xúc động.

Có một em gái trẻ, khoảng 18, 20, ở đâu không rõ cũng nhập vào hàng, cùng đi với tôi, và nói: “Cháu bức xúc chuyện TQ xâm lấn biển đảo quá mà không biết làm gì, chỉ biết cùng đi với mọi người thôi.” Cảnh mọi người Hà Nội cùng đi trong trật tự, mà chỉ do lòng yêu nước của mỗi cá nhân, tự nguyện tập hợp nhau lại để biểu hiện ra bên ngoài, đã làm cho tôi, một người Sài Gòn, thấy thật tự hào về Hà Nội, thủ đô của đất nước. Một hình ảnh xóa hết những ấn tượng xấu về cảnh các nam thanh nữ tú đạp lên cỏ, chen lấn nhau để bẻ hoa trong các lễ hội hoa đào trước đây.

Tôi không rành đường phố Hà Nội, nên chẳng nhớ mình theo đoàn biểu tình đi đến đâu, nhưng tôi nhớ có một đoạn đi trên một con phố nhỏ, số người theo đoàn đã rất đông, và số người hiếu kỳ ở hai bên đường cũng rất đông. Rồi sau đó, đoàn biểu tình đi ra một con đường lớn, đường gì tôi cũng chẳng nhớ tên nữa, thì công an ở đâu ra rất nhiều, chia cắt đoàn biểu tình thành từng nhóm nhỏ, chặn đầu, chặn đuôi, không đi được nữa, với thái độ khá hung dữ, luôn miệng quát: “giải tán đi, giải tán đi”; và “thôi đi, không thể như thế này mãi được đâu nhé” – thì tôi cảm thấy hình như nhà nước (mà đại diện là công an Hà Nội) không ủng hộ việc biểu tình yêu nước thì phải. Thôi, thế thì rút, cho … yên thân. Thế là tôi lẳng lặng … chuồn.

3. Kể lể dài dòng trong 2 kỳ trước, tôi không chỉ muốn ghi lại và chia sẻ những cảm xúc của mình (tất nhiên ghi lại cho người khác hiểu cũng tốt), mà thực ra muốn khẳng định một điều: tôi đã từng tham gia biểu tình ở HN (dù là tự phát), nên tôi tin rằng tôi có thể nói tiếng nói của người trong cuộc.

Và thông điệp mà tôi muốn đưa ra là như thế này: tôi tin rằng tuyệt đại đa số những người đi biểu tình – nếu không muốn nói là tất cả – đều là những người giống như tôi: muốn biểu lộ ra bên ngoài, tất nhiên không phải là cho những người hàng xóm, hay cho cơ quan, mà chủ yếu là cho nhà nước, cho thế giới, và chắc chắn là cho đối tượng bị phản đối trong cuộc biểu tình, tức là nhà cầm quyền TQ ấy, hiểu rõ nguyện vọng về độc lập dân tộc, chủ quyền đất nước, và ý chí bảo vệ tổ quốc khi bị xâm chiếm của người dân Việt Nam.

Tất nhiên, theo cách nghĩ của nhiều người VN, trong đó có cả tôi nữa, là việc này dường như không mấy an toàn, vì hình như không được nhà nước ủng hộ, bật đèn xanh. Đó là lý do tại sao khi tham gia tôi lại lo lắng đến như vậy. Đến nỗi khi đoàn biểu tình bị chia cắt, giải tán, thì lá cờ tổ quốc mà trước đó tôi cầm chung với người khác cuối cùng nằm một mình trong tay tôi. Và tôi vội gấp nhỏ lá cờ ấy lại, cất vào trong túi mà lòng thì vô cùng sợ hãi, thực sự thế. Kèm một ý nghĩ chua chát thoáng qua trong đầu: tôi mang cờ tổ quốc, mà sao sợ hãi như đang mang hàng quốc cấm?

Nhưng tôi đã làm gì sai? Tôi chỉ biểu lộ lòng yêu nước, có thể tự phát, nhưng hoàn toàn không hề phạm pháp (lúc ấy nào đã có ai ra quy định cấm?), có thể không theo chỉ đạo của nhà nước, nhưng nếu tôi muốn biểu lộ một cách có tổ chức, thì tôi sẽ nói với ai đây? Khi xung quanh tôi, cơ quan tôi, tổ dân phố, báo chí truyền thông, và các đoàn hội, mọi người đều im thin thít, dường như né tránh đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm trong quan hệ Việt – Trung này. Trong khi trên báo chí, truyền thông của thế giới và của cả Trung Quốc, thì người ta đưa ra đủ loại thông tin về Hoàng Sa (mà TQ bảo là của họ, không thể tranh cãi, trong khi tôi vẫn còn nhớ rõ mồn một trận hải chiến năm 1974 của quân đội VNCH với Trung Quốc – mà lúc ấy chính quyền miền Nam gọi là Trung Cộng), về tranh chấp biển Đông, toàn là những thông tin bất lợi cho VN. Trong khi ngư dân VN thì cứ ra biển là bị đánh, bị bắt, bị giam, bị hành hạ, bị nộp tiền phạt, và nhà nước VN thì vẫn chẳng có thái độ rõ ràng, hoặc giải thích cho dân hiểu gì cả.

Mà đây có phải là lần đầu tiên ở VN có biểu tình biểu lộ lòng yêu nước một cách tự phát đâu nhỉ? Tôi nhớ năm tôi 18-19 tuổi, đang học năm thứ nhất ở ĐH Tổng hợp, chỉ mới hơn 3 năm sau ngày đất nước thống nhất, thì Pol Pot gây hấn, giết hại dân người Việt Nam ở biên giới Tây Nam (tôi có những người bạn ở Tây Ninh chạy lên Sài Gòn, với những ký ức kinh hoàng về giặc Pol Pot), còn TQ thì tấn công ở biên giới phía Bắc. Tôi nhớ lúc ấy bọn thanh niên chúng tôi – và có lẽ cả người lớn nữa? – quên hết những oán giận của người miền Nam (những người thua cuộc), để say sưa hát những bài hát yêu nước của chế độ mới, thời đại mới của chúng tôi: “Chưa yên vui cho trọn ngày/ Áo lính lại khoác vào ngay…”, hay “Từng đôi mắt mang hình viên đạn/ Từng đôi mắt sáng lên, cháy lên như ngàn ánh lửa …”.

Tôi vẫn nhớ, hôm nghe tin Trung Quốc tấn công vào biên giới phía Bắc, đám thanh niên trong lớp tôi đã tự phát tổ chức một cuộc biểu tình mini, tự tập hợp nhau lại trong ký túc xá, hát những bài ca yêu nước, và hô to “Đả đảo bọn bành trướng Bắc Kinh” hay một cái gì tương tự như vậy. Không bị ai giải tán hay phê bình, bắt bớ gì cả. Rồi hôm Campuchea được giải phóng, tôi nhớ hôm ấy là gần Tết (hình như là giao thừa?), đêm ấy sinh viên trong ký túc xá cũng đã biểu tình, đốt lửa trại ăn mừng, ca hát …. Cũng không có ai giải tán, phê bình, bắt bớ gì cả, mà hình như còn được … khen?

Nhưng lần này thì khác. Biểu tình ở SG chỉ được 1, 2 lần là bị trấn áp hoàn toàn. Hà Nội thì kéo dài được một số lần, ngày càng hoành tráng hơn, có vẻ có tổ chức hơn, mà không bị đàn áp. Nên hôm 17/7 tôi mới hăng hái tham gia biểu tình để thực sự cảm nhận mọi điều như một người trong cuộc. Và tôi cũng đã thực sự muốn viết bài ca ngợi chính quyền Hà Nội. Vì ngay cả với vụ đạp mặt người yêu nước, thì công an Hà Nội dường như cũng tử tế hơn, và đặc biệt là giám đốc CA Hà Nội cũng đã phát biểu cho rằng biểu tình là yêu nước – khác hẳn với sự trấn áp lạnh lùng, không giải thích của CA Sài Gòn.

Thế mà mấy hôm nay tôi xem được những mẩu tin trên VTV phê phán biểu tình yêu nước, cùng với loạt bài phê phán trên các báo HNM, ANTĐ, QĐND về “những trò lố” của “nhúm người” biểu tình với những lời lẽ nặng nề, xúc phạm nhất mà tôi có thể tưởng tượng ra, vào thời điểm đầu thế kỷ 21 như thế này. Mà nhúm người ấy có những ai nhỉ? Có thể Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Quang A thì tôi không thực sự quen biết, nên không thể nói gì hơn. Nhưng còn nhà văn Nguyên Ngọc, tác giả của Đất nước đứng lên, chẳng lẽ là phản động ư? Còn GS Lâm Quang Thiệp, nguyên vụ trưởng Vụ Đại học của Bộ Giáo dục, người mà tôi rất kính trọng, chẳng lẽ cũng là phản động ư?

Tôi hoang mang lắm, vì chẳng biết biểu lộ lòng yêu nước ra như thế nào nữa. Hình như viết blog như thế này cũng là … phản động thì phải, vì đó là điều tôi thấy được ám chỉ trong những bài viết mà tôi nhắc ở trên. Biểu tình thì đã bị cấm (ở Hà Nội) rồi, dường như thế, qua cái thông báo … kỳ kỳ không có người ký mà chỉ có dấu treo ấy.

Biểu lộ lòng yêu nước có tổ chức thì dường như hôm 21/8 người ta cũng tổ chức ở Hà Nội đấy, nhưng qua hình ảnh trên mạng thì tôi cũng thấy … kỳ kỳ, không hợp gu của tôi, khi thấy mấy cô gái trẻ ăn mặc khá hở hang, hao hao giống như sườn xám, nhảy nhót trên sân khấu. Chẳng lẽ chỉ cần do Đoàn, Hội của nhà nước tổ chức thì nó trở thành đúng, còn do dân tự nghĩ ra thì nó là sai hay sao? Mà già như tôi, muốn biểu lộ lòng yêu nước theo kiểu của mấy cô gái ấy, cũng làm sao mà làm được?

Nên câu hỏi của tôi, mà đến giờ vẫn chưa thể nào trả lời được, đó là: Yêu nước như thế nào mới là đúng cách đây?

20 Nhận xét

  1. Bác nói lòng yêu nước của anh Diện và một số người nữa là chưa đúng cách. Vui lòng nói rõ nhé. Nói lấp lửng mập mời thế khác gì bọn còn đảng còn Tiền đâu.

    Trả lờiXóa
  2. Qua bài này tôi chợt nghĩ. Nếu TP.Hà nội đứng ra thông báo và tổ chức một đoàn biểu tình để cho người dân bộc lộ tình cảm yêu nước, yêu Hoàng Sa, Trường Sa ...mục đích cũng như của những người yêu nước chưa xin phép thì hay quá. Khi đố biểu tình yêu nước đã có chỗ bày tỏ hợp pháp. Kinh phí để làm việc này có lẽ chỉ rất ít so với số tiền chi cho ngày 21-8 vừa qua. Rất mong thành phố và nhân dân cùng tổ chức cuộc biểu tình biểu lộ tình cảm của nhân dân với đất nước. Người viết bài này cũng đang rất mong và bí bức không biết làm cách nào để thể hiện tình đoàn kết với những người "yêu nước thật".

    Trả lờiXóa
  3. Yêu nước theo

    VTV sáng nay , qua lời Lậm Văn Sai : "Yêu nước là ai làm tốt việc nấy".

    Nghĩa là nếu bạn là dân thì chỉ làm việc người dân dù giặc đi đầy đường. Còn việc chống giặc là do Đảng, CA, Quân đội. Mà nếu Đảng, CA, Quân đội chưa thấy nguy hiểm nên chưa đánh thì bạn đừng xen vào. Vâng Xin cảm ơn.

    Trả lờiXóa
  4. Lại thêm một con chó đầu bã đậu tên sâm đứng ra sủa bóng. Từ khi trò chơi liên tỉnh rồi đến sv thấy mặt của thằng này là tôi chuyển kênh luôn. Cái loại mày khi Tàu nó vào nhà hiếp vợ con này thi lúc đó mày vẫn giương cái mõm chó tru lên một câu : vâng xin cảm ơn! Nắm phải nhiều chim.

    Trả lờiXóa
  5. Tổ trưởng (trong phóng sự VTV) : Yêu nước là quét rác cho khu phố

    Trả lờiXóa
  6. Đảng dạy rồi: yêu Nước là tất cả vì đabgr vì Dân, tất cả vì đảng vì Tổ quốc. nên yêu Nước trước hết là yêu đảng, lo cho đảng, vì đảng. nếu chưa yêu đảng được thì mọi người con Nước Việt không được yêu Nhân Dân, yêu Tổ Quốc đâu. Trớ trêu thay đảng sc lại lo phục vụ cho "nhúm mình" mà bỏ mặc Nhân Đân, bỏ mặc Tổ Quốc.

    Trả lờiXóa
  7. Theo toi,thi ong nen qui xuong ma lay tau cong va csvn de xin duoc yeu nuoc.Rat nhuc nha vi saigon con co nhung nguoi tu xung tri thuc,nhung lai hoi the nao la yeu nuoc dung cach,nhuc vi toi cung la dan saigon

    Trả lờiXóa
  8. Trả lời Nguoi VN 09:36 Ngày 29 tháng 8 năm 2011

    Xin nhắc lại"Bảo vệ chủ quyền biển, đảo là trách nhiệm của toàn dân
    " các bạn xem link bên dưới do báo QĐND đăng.

    Qua các sự kiện trên, bắt bớ người biểu tình chỉ cho thấy đảng nói một đàng làm một nẻo mà thôi.

    Buồn cho những ai còn mơ màng chưa tỉnh ngủ khéo tin vào CS.

    http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.qdnd.vn/Bao-ve-chu-quyen-bien-dao-la-trach-nhiem-cua-toan-dan/6886274.epi

    Trả lờiXóa
  9. Đố các bác đấy, đọc xong nản

    Trả lờiXóa
  10. Yêu nước như thế nào mới là đúng cách? :
    - Chống xâm lăng, Diệt trừ bọn phản dân bán nước.
    " Kẽ nào lấy 1 tấc đất làm mồi cho giặc, Tội ấy phải tru di"

    Trả lờiXóa
  11. Theo tôi nghỉ . Yêu nước đúng cách là nhân dân VN ,hảy học hỏi và làm theo nhân dân Libya , đó là cách trung thực và đúng cách nhất. Bây giờ họ đả được toại nguyện tuy rằng trong nhất thời họ còn đói khổ và cần sự cưú trợ của Thế giới , nhưng họ đả có tự do và tới đây họ sẻ có chính quyền do dân,vì dân tương lai của họ có trong tầm tay

    Trả lờiXóa
  12. Hoan nghênh comment của Hòa Bình .

    Trả lờiXóa
  13. ĐỊA CHỦ NGUYỄN VĂN KINHlúc 20:03 29 tháng 8, 2011

    THẬT SỰ TÔI CŨNG RẤT MUỐN ĐƯỢC TRỞ THÀNH PHẢN ĐỘNG ĐÂY. DƯỚI CÁI CHẾ ĐỘ NÀY, CHỈ CÓ CHÓ MÈO MỚI CÓ THỂ KHÔNG LÀ PHẢN ĐỘNG ĐƯỢC.

    Trả lờiXóa
  14. Bo me chau khong cho di bieu tinh , chau bao con yeu nuoc, nhung cac cu cam , khoa cua. Chau danh lay to giay to , viet:Truong sa -Hoang sa cua VN roi dan tren tuong .Dau long qua roi ngoi khoc 1 minh .Chau yeu nuoc nhu the co bi cho la the luc thu dich xui giuc khong ? Ai biet tra loi cho chau voi a ?

    Trả lờiXóa
  15. Người HN yêu nướclúc 21:58 29 tháng 8, 2011

    Dù cháu không đi biểu tình được nhưng trong lòng cháu biết rằng Hoàng sa Trường sa là của VN , biết đau lòng với nhục mất nước... thì cháu cũng là người yêu nước rồi.
    Tôi cũng hoan nghên Commen của Hòa Bình. Hãy học hỏi và làm theo người dân Libia, lật đổ chế độ vừa độc tài vừa tay sai bán nước. Tội ấy còn lớn hơn Gadafi

    Trả lờiXóa
  16. Tấm lòng yêu nước của cháu rất đáng khích lệ,cháu cứ từ từ nhỏ nhẹ thưa chuyện với cha mẹ,để cha mẹ cháu đừng quên " còn quê hương thì còn tất cả,tất cả những gì mình thiết tha" mất quê hương thì vợ mất chồng,chồng mất vợ,cha mẹ mất con,con mất cha mẹ,,giả thiết thế lực thù địch xúi giục con yêu nước,thế con có nghe theo và tiếp tục yêu nước không ??ai là thế lực thù địch ??ai là kẻ xâm lăng??ai là kẻ bán nước?? ngày nay có Internet và con có cơ hội để tham khảo tìm hiểu tình hình thế giới và tình hình VN , điều này chắc chắn con rành hơn cha mẹ rồi đó.."mưa lâu rồi cũng thấm đất" con cứ bình tỉnh và từ tốn thưa chuyện cùng cha mẹ....những danh từ dùng để chụp mủ những người yêu nước do nhà nước đặt ra như "thế lưc thù địch""phản-động"..v.v.v.hòng để có cớ bắt giam những người yêu nước mà thôi..nói ít hiểu nhiều.Chúc con luôn mạnh khỏe và tiến bộ

    Trả lờiXóa
  17. So ra thì Gha Da Phi chỉ là gã độc tài tham quyền cố vị nhưng hắn cũng là người yêu Lybie theo quan niệm của hắn .
    Bọn chóp bu CS VN là tập đòan độc tài ,tham nhũng ;ngoài ra chúng còn là một tập đoàn bán nước vì chúng dâng biển đảo cho Tàu Cộng ,chúng chia chác quyền lợi từ những hợp đồng béo bở với bọn thầu Trung Quốc ;chúng bắt người biểu tình chống Tàu xâm lăng .
    Tại sao những dân tộc Tunisia , Egypt , Lybie , họ chưa chắc văn minh hơn ta nhưng họ đã làm nên lịch sử cho chính họ .Còn ta Dân Tộc Việt Nam hơn 4.000 năm văn hiến , từng đánh thắng các đế quốc to ,nay vẫn phải chịu đè đầu cỡi cổ bởi bọn tay sai bán nước Cộng Đảng này ?!.

    Trả lờiXóa
  18. Hoan Ho TS Le Dang Doanhlúc 06:18 30 tháng 8, 2011

    Tiến sỹ Lê Đăng Doanh nói với BBC về nội dung trong phóng sự chiều ngày 22/8 trên đài truyền hình Hà Nội rằng:"Theo tôi, đây là việc rất nguy hiểm vì đây là sự chia rẽ trong hàng ngũ nhân dân"

    “Bản thân tính hợp pháp và bất hợp pháp của biểu tình hiện nay chưa được xác định rõ, vì vậy cho nên những bài báo này có tính vũ đoán. Trong đó, có một số bài đã nặng lời đả kích, thóa mạ, xúc phạm những người đi biểu tình.”

    “Theo tôi, đây là việc rất nguy hiểm vì đây là sự chia rẽ trong hàng ngũ nhân dân. Những người đi biểu tình là biểu tình chống Trung Quốc xâm lược và vi phạm quyền và lợi ích của Việt Nam chứ không phải họ có thù địch gì với Trung Quốc.”

    Tiến sỹ Lê Đăng Doanh cũng cho biết những người đi biểu tình đã có cuộc hẹn gặp mặt để trao đổi và làm rõ vụ việc này vào lúc 3:30pm ngày 30/8.
    Ông cũng nói thêm nếu như cuộc gặp này ‘không thỏa đáng’ thì theo luật báo chí, họ sẽ đâm đơn kiện đài truyền hình Hà Nội vì xúc phạm và phỉ báng danh dự.

    “Những cơ quan báo chí hay những ai có lời lẽ xúc phạm thì phải chịu trách nhiệm.”

    Tiến sỹ Lê Đăng Doanh cho biết vấn đề còn tồn đọng trong cuộc gặp này là tính pháp lý của thông báo cấm biểu tình được UBND TP Hà Nội.

    Ông nói có lẽ vấn đề này nên chăng cần được tiếp tục trao đổi giữa những người biểu tình và các nhà chức trách.

    “Trong khi mà có sự trao đổi như vậy, phía những người biểu tình đã bày tỏ thiện chí; tức là họ tạm thời không biểu tình nữa”

    Trả lờiXóa
  19. Phụ nữ viết có khác! Nhẹ nhàng bay bướm nhưng rất thấm thía. Tôi đồng cảm với tác giả bởi những gì được viết ra là rất chân tình, thành thật.

    Chị viết: "...biểu hiện lòng yêu nước của Diện và nhiều người khác nữa là chưa đúng cách. Nhưng ấy là việc sau này." Thật ra không gây ngộ nhận. Văn phong của chị như thế, thì người đọc phải hiểu chữ chưa đúng cách là trong ngoặc kép. Viết trong ngoặc sẽ dở đi, vì nó rõ quá. Viết sao người đọc phải suy nghĩ, phải động não để hiểu ý tác giả mới là cách viết hay.

    Trả lờiXóa
  20. yêu thầm...
    Có một lần tôi bắt gặp tình yêu
    Đang ẩn náu trong đôi mi măt ngọc
    Nhưng đôi mắt kia sao mà tàn độc
    Để tôi về ôm khổ hận buồn thiu
    Ai có biết không những buổi chiều
    Tôi đứng đợi dáng người trong ảo mộng
    Tưởng như đang đứng trong chiều gió lộng
    Để đưa hồn đến với tình yêu
    Nhưng phủ phàng và thất vọng biết bao nhiêu
    Khi sự thật Chàng đã yêu Kẻ khác
    Để lại tôi với cõi lòng lầm lạc
    Đau đớn tim yêu tan nát mối tinh đầu

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn