Nguyễn Nghĩa 650 (danlambao) - Xem xét những bài học của thời Chiến quốc càng cần thiết hơn bao giờ hết trong tình hình bành trướng quyết liệt của Trung Quốc ra Biển Đông, sau các sự kiện tầu Bình Minh02 và VIKING II tháng 5 và 6/2011, để nhận ra chân tướng, các thủ đoạn, các ý đồ chiến lược của bành trướng Bắc Kinh mà vô hiệu hóa nó.
1. Mở Đầu.
Thời đại Chiến Quốc kéo dài từ khoảng thế kỷ 5 TCN tới khi Trung Quốc thống nhất dưới thời Tần Thủy Hoàng năm 221 TCN. Giả sử nước Tần không thống nhất được 6 nước nhỏ, thì Trung Quốc ngày nay khó có thể có hình dáng địa lý to lớn như hôm nay. Kề sát biên giới Việt Nam có thể không phải là một nước bá quyền Đại Hán mà là một nước yêu hòa bình, chung sống hữu nghị láng giềng. Nước Việt Nam ta sẽ đỡ khổ về các mưu độc, kế hiểm của Đại Hán Trung Quốc.
Sự kiện Đảng cộng sản Việt Nam năm 1954, theo lệnh Chu Ân Lai ký hiệp định Genève chia cắt đất nước Việt; Sự kiện Việt Nam không đấu tranh, phản đối Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa; sự kiện chính phủ Việt Nam im lặng để Trung Quốc gặm nhấm các cao điểm biên giới, các cánh rừng biên giới phía bắc 1984-1990; sự kiện chính phủ Việt Nam không chống trả quyết liệt năm 1988, để đến nay mất 9 hòn đảo tại Trường Sa...
Tất cả các sự kiện ấy đã đặt trí thức Việt Nam trước một trách nhiệm lớn lao: Thức tỉnh cảnh giác của dân tộc Việt Nam trước hiểm họa Trung Hoa mặc dù đàn áp, vu cáo của Đảng cộng sản Việt Nam, đảng cầm quyền hiện nay.
Trong lịch sử Việt Nam, chưa bao giờ dân tộc Việt Nam mất cảnh giác với bành trướng phương bắc như hiện nay. Chưa bao giờ người dân vô cảm trước âm mưu xâm lược của Trung Quốc như hiện nay.
Chưa bao giờ giặc phương bắc lại thành công chiếm lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam như hiện nay.
Chưa bao giờ tầng lớp lãnh đạo dân tộc lại xa rời nhân dân và đồng hành với bọn hòng xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải mà tổ tiên Việt Nam hàng nghìn đời hi sinh xương máu bảo vệ gìn giữ, đã trao cho lại chúng ta với lời dặn: Những ai mang một tất đất, tất biển cho Trung Quốc thì đáng tội chu di.
Chưa bao giờ lòng yêu nước Việt Nam bị Đảng cộng sản Việt Nam làm thoái hóa trở thành lòng yêu nước của những kẻ gần khùng vì căm giận: anh chỉ được phép đánh giặc phương bắc khi chúng đốt nhà anh, khi chúng hãm hiếp vợ anh, khi chúng giết con anh (1979). Ngoài ra, nếu anh muốn thức tỉnh dân tộc, báo trước thảm họa diệt vong, anh chỉ cần trương 1 dòng khẩu hiệu HS-TS-VN là Đảng cộng sản Việt Nam sẽ bắt anh vào tù ngay lập tức, và có thể tra tấn anh đến thương tật.
Sau hội nghị Genève 1954, sau hải chiến 1974 tại Hoàng Sa, sau cuộc chiến biên giới 1979, sau chiến tranh Tây-Nam 1978-1986, sau cuộc chiến biên giới phía bắc thầm lặng 1984-1990, sau hải chiến 1988 tại Trường Sa... máu Việt Nam đã đổ. Nhân dân Việt Nam đã „ân đoạn, nghĩa tuyệt" với chính phủ bành trướng Trung Quốc, với Đảng cộng sản Trung Quốc.
Xem xét những bài học của thời Chiến quốc càng cần thiết hơn bao giờ hết trong tình hình bành trướng quyết liệt của Trung Quốc ra Biển Đông, sau các sự kiện tầu Bình Minh02 và VIKING II tháng 5 và 6/2011, để nhận ra chân tướng, các thủ đoạn, các ý đồ chiến lược của bành trướng Bắc Kinh mà vô hiệu hóa nó.
Tình hình Biển Đông hiện nay có nét tương đồng như tình hình thời Chiến quốc. Ngày xưa Tần là một nước mạnh, muốn thôn tính 6 nước nhỏ khác. Ngày nay, Trung Quốc là một nước mạnh, muốn độc chiếm Biển Đông.
Tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông gồm các tranh chấp về đảo và vùng biển. Vùng biển trong khu vực Biển Đông là đối tượng tranh chấp, với lợi ích mà các quốc gia quan tâm gồm: ngư trường, khai thác tài nguyên, đặc biệt là dầu khí và kiểm soát của một vị trí chiến lược quan trọng.
1. Những yếu tố nào làm nước Tần hùng mạnh?.
Thời Xuân Thu, nước Tần chỉ là một nước yếu, nằm hẻo lánh ở phía tây. Sau trò "Đốt lửa đùa chư hầu" của vua Trụ, khi kinh đô nhà Chu bị các tộc thiện chiến Khuyển Nhung xâm phạm, không nước chư hầu nào giúp nhà Chu. Nhờ có công hộ giá, Tần Tương Công đã được Chu Bình Vương cho phép: đánh Khuyển Nhung đến đâu, được giư đất đến đấy. Nhờ lệnh này, Tần mở mang bờ cõi rộng lớn về phía tây.
Ý thức được vị trí lạc hậu của mình so với Tề, Lỗ, Hàn, Triệu... từ Tần Mục Công, các vua Tần rất coi trọng hiền tài. Bách Lý Hề, vị quan đại phu mà vua Tần mua bằng 5 bộ da dê, đã cải cách giúp Tần cường thịnh. Các đời vua sau như Tần Hiếu Công trọng Thương Ưởng, hay Tần Thủy Hoàng trọng Lý Tư, đã đem lại kết quả là nước Tần có nền chính trị tiên tiến nhất thời Chiến quốc, quan hệ sản xuất tiên tiến nhất trong 6 nước bấy giờ. Điều này thể hiện rõ nét nhất trong các cải cách của Thương Ưởng. Ông đe doạ bắt làm nô lệ bất kỳ một người nào đủ sức khoẻ mà không chịu làm việc. Ông giải phóng nô lệ thành nông dân tự do và đất đai nhà Tần được chia cho nông dân trồng trọt chứ không để hoang hóa trong tay chủ nô, địa chủ. Tần là nhà nước đầu tiên sử dụng chính sách ngụ binh ư nông trong lịch sử. Thương Ưởng khuyến khích nhập cư: nước Tần thu hút những người tài năng và học thức từ nước khác đến, trao cho những người nông dân tới từ nước khác một mảnh đất hoang, hứa miễn đi lính cho họ. Vua Tần giảm bớt quyền lực của giới quý tộc phong kiến nhà Tần. Vua Tần chia các lãnh địa của mình thành các quận huyện, được quản lý bởi các quan chức do vua chỉ định chứ không phải bởi các đại diện của tầng lớp quý tộc. Nước Tần cuối Chiến quốc, nhờ quyết tâm trọng dụng nhân tài, cải cách chính trị, cộng với đất đai rộng lớn, mầu mỡ, dân cư đông đúc đã trở thành một nhà nước phong kiến manh nha trung ương tập quyền, và trở thành trung ương tập quyền vào thời Tần Thủy Hoàng.
2 Các thủ đoạn chính trị trước chiến tranh Tần diệt 6 nước chư hầu.
Trong thời gian cuối Chiến quốc, nước Tần hùng mạnh và trở nên bá đạo làm các nước khác lo sợ.
2.1. Thuyết Hợp tung ra đời.
"Hợp chúng nhược, dĩ công nhất cường" nhằm liên kết 6 nước chư hầu đoàn kết chống Tần. Cái lý đoàn kết các nước yếu hơn chống nước Tần bá đạo là thuận lẽ sinh tồn. Hợp tung đã 6 lần huy động các nước chư hầu dùng chiến tranh đánh Tần. Đại diện của Hợp tung là Công Tôn Diễn tướng quốc nước Ngụy, và Tô Tần, người đeo ấn tướng quốc 6 nước.
Ngược lại, để chia rẽ các nước chư hầu, đồng thời làm mình mạnh lên, nước Tần sử dụng thuyết Liên hoành nhằm liên kết với những nước nòng cột của Hợp tung như Sở, Tề.., chia lẻ từng nước chư hầu và tiêu diệt dần từng nước. Cốt lõi của Liên hoành là nhử lợi từng nước một, tùy theo nhu cầu của nước đó. Chạy theo lợi riêng là điểm yếu của các nước chư hầu.
Đối với nước Sở, Trương Nghi nhử lợi hứa cắt 600 dặm đất Thượng Ư của Tần cho Sở với điều kiện Sở từ bỏ Hợp tung với Tề. Đối với nước Tề thì Tần hứa cùng nhau xưng Đế hiệu...
Liên hoành đã phá hoại Hợp tung. Nước Tần đã có thể xâm lược từng nước chư hầu mà các nước còn lại không hề có phản ứng. Đại diện cho Liên hoành là Trương Nghi. Liên hoành cũng có nhiều thành công như xây dựng được các liên minh Tần-Tề hay sau đó Tần-Tề-Sở.. làm yếu Hợp tung.
2.2. Nguyên nhân thất bại cuả Hợp tung.
Nguyên nhân chính là các nước chư hầu không tịch cực cải cách xã hội, duy trì chế độ cát cứ công hầu phong kiến. Tề, Sở từ những nước hùng mạnh ngang với Tần, do hủ lậu về chính trị mà tụt hậu hơn so với Tần. Sở sau khi Ngô Khởi bị chết, cải cách của Sở bị dừng lại. Thời Sở Hoài Vương, nhà vua đã để cho Lệnh doãn Tử Lan và Đại phu Cận Thượng lũng đoạn chính trường, nhận hối lộ của Trương Nghi phá vỡ Hợp tung với Tề.
Chính sách thu gom nhân tài của Bình Nguyên Quân, hay Tín Lăng Quân đã làm 6 nước chư hầu thiếu nhân tài. Kết quả là cả 6 nước do chiến tranh liên miên, dân thì nghèo đi và binh lực thì yếu đi, trong khi Tần cường thịnh lên.
Đoàn kết chống Tần là đúng, xong Hợp tung luôn bị Tần phá thành công do Tần ngoại giao nhằm kích vào các điểm lợi riêng biệt của từng nước chư hầu. Các nước chư hâu thì luôn tham các lợi nhỏ trước mắt, và hay quên mối họa lớn từ phía Tần.
3. Biển Đông ngày nay.
Có ít nhất hơn 1/2 tổng khối lượng hàng hóa giao thương đường biển quốc tế di chuyển trên Biển Đông. Biển Đông cũng là nơi trung chuyển 70-80% năng lượng dầu khí nhập khẩu cho các nước Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc. Biển Đông còn là điểm nối giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Ai khống chế Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương sẽ khống chế thế giới trong thế kỷ 21 này. Trung Quốc muốn khống chế Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, không thể không khống chế Biển Đông. Hoa kỳ muốn giữ vị trí cường quốc số 1 thế giới, không thể không có tiếng nói trong các tranh chấp chủ quyền Biển Đông. Việt Nam là chủ nhân lâu đời của Hoàng Sa, Trường Sa, không thể không đấu tranh gìn giữ hải đảo của Tổ quốc Việt Nam.
3.1. Hoa Kỳ rời bỏ Biển Đông.
Từ 1971, sau hội đàm với Mao Trạch Đông, Hoa Kỳ đã muốn chất dứt cuộc chiến dai dẳng Mỹ-Việt Nam. Lợi dụng cơ hội này, 1974, Trung Quốc chiến Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1975, Hoa Kỳ thua trận, rời khỏi Việt Nam. Sau 1975, Hoa Kỳ đóng cửa các căn cứ quân sự ở Thái Lan. Tháng 11/1992 Hoa kỳ rút khỏi các căn cứ quân sự ở Phillippines.
Lợi dụng sự suy yếu của Liên Xô những năm 80, giai đoạn trước của sự tan rã của phe Xã hội chủ nghĩa, năm 1988 Trung Quốc chiếm của Việt Nam 7 hòn đảo tại Trường Sa và thiết lập vững trãi vị chí của mình tại Trường Sa.
1/2002, Nga rút khỏi Cam Ranh.
Việt Nam thì yếu kém về chiến lược Biển, luôn lùi bước trước Trung Quốc khi Trung Quốc lấn chiếm Biển Đông. Hải quân Việt Nam vẫn chưa thể cai quản, gìn giữ được an toàn cho Biển Đông.
3.2. Trung Quốc và chiến lược xâm chiếm Biển Đông.
3.2.1. Trước 10/1949, nước Trung Hoa Dân Quốc không có khái niệm về chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa.
Tại Hội nghị Cairo, Ai Cập năm 1943. Nguyên thủ 3 quốc gia đồng minh gặp nhau: Tưởng Giới Thạch, Franklin Roosevelt và Winston Churchill, nhằm bàn kế hoạch tác chiến chống phát xít Nhật tại khu vực Thái Bình Dương. Các đoàn quân sự ba nước cũng họp song song. Sau hội nghị, liên minh ba nước ra tuyên bố (1.12.1943):
"Quyết tâm không từ một nỗ lực nào trong việc phối hợp lực lượng hải, lục, không quân của ba nước nhằm chặn đứng xâm lược của Nhật, tiến tới buộc Nhật phải đầu hàng vô điều kiện dù phải chiến đấu lâu dài; quyết tâm giải phóng tất cả các lãnh thổ, hải đảo tại khu vực Thái Bình Dương đã bị Nhật xâm chiếm từ Chiến tranh thế giới I; trả lại cho Trung Hoa các lãnh thổ đã bị Nhật chiếm như Đài Loan, Bành Hồ, vv.; trả lại độc lập tự do cho nhân dân Triều Tiên".
Trong tuyên bố trên, Tưởng Giới Thạch hoàn toàn không đả động đến Hoàng Sa, Trường Sa. Hiển nhiên, nếu Hoàng Sa, Trường Sa nằm trong tư duy lãnh thổ của lãnh đạo chính trị Trung Hoa Quốc Dân, thì họ Tưởng chắc chắn phải thêm địa danh 2 quần đảo này vào bản Tuyên bố. Dấu 3 chấm sau Đài Loan, Bành Hồ chỉ nói rằng: giới lãnh đạo Trung Hoa Dân Quốc bấy giờ để lửng để có thể thêm thắt, giải thích, chú phụ sau này. Dấu chấm lửng khẳng định là tại thời điểm hội nghị này, Hoàng Sa, Trường Sa không có trong khái niệm địa lý của giới lãnh đạo chính trị Trung Quốc. Cả phái đoàn quân sự đông đảo của Tưởng Giới Thạch, cũng không ai có đề nghị gì về Hoàng Sa, Trường Sa. Điều này chứng tỏ họ Tưởng, cả phái đoàn Trung Hoa Dân Quốc nói riêng và tư duy địa lý nói chung của người trung quốc, không hề coi Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc lãnh hải Trung Quốc. Mặc định trong trường hợp này là họ công nhận, khi Đồng minh đánh bại Nhật Phát xít thì Hoàng Sa, Trường Sa sẽ trở về với chủ chính thống của nó là Việt Nam.
32.2. Trung Quốc bắt đầu có đòi hỏi chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa từ Chu Ân Lai trong và sau Hội nghị San Francissco năm 1951. Thế nhưng hội nghị bác bỏ yêu cầu của Trung Quốc và công nhận chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa.
Đầu tháng 9-1951, các nước Đồng Minh trong Thế chiến hai tổ chức Hội nghị ở San Francisco (Hoa Kỳ) để thảo luận vấn đề chấm dứt chiến tranh tại châu Á-Thái Bình Dương và mở ra quan hệ với Nhật Bản thời hậu chiến. Tham gia Hội nghị gồm phái đoàn của 51 nước. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Trung Hoa Dân quốc không tham dự Hội nghị.
Nhận lời mời của Chính phủ Hoa Kỳ, với tư cách là thành viên của khối Liên hiệp Pháp, Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu (ảnh - trái) đã tham dự Hội nghị. Ngày 7-9-1951, phát biểu tại Hội nghị, trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam, Thủ tướng Trần Văn Hữu nêu rõ: “Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận (chứng nhận): Về vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Và cũng vì cần phải thành thật lợi dụng tất cả mọi cơ hội để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”.
Lời xác nhận chủ quyền đó của phái đoàn Việt Nam- thành viên của khối Liên hiệp Pháp–không hề gây ra một phản ứng chống đối, hoặc 1 yêu sách nào của 51 quốc gia tham dự Hội nghị. Không có sự phản đối nào của các nước tham dự Hội nghị cũng chính là sự thừa nhận của các nước Đồng Minh về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này.
Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản được ký kết tại San Francisco ngày 8-9-1951 quy định Nhật Bản phải rút lui khỏi những nơi, mà nước này đã dùng vũ lực để chiếm đóng trong Thế chiến hai. Hiệp ước quy định: “Nhật Bản từ bỏ tất cả quyền, danh nghĩa và đòi hỏi với quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands)”.
Trung Quốc không tham dự hội nghị San Francisco, không đưa ra tuyên bố phản đối nào. Tuy nhiên, ngày 15-8-1951, Ngoại trưởng Chu Ân Lai lên tiếng về bản dự thảo Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản do Mỹ – Anh soạn thảo.
Đòi hỏi cho quyền lợi của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong Hội nghị San Francisco đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, được phái đoàn Liên Xô nêu lên trong phiên họp khoáng đại ngày 5-9-1951 của Hội nghị. Phát biểu trong phiên họp này, Andrei A. Gromyko – Ngoại trưởng Liên Xô – đã đưa ra đề nghị, trong đó có khoản tu chỉnh liên quan đến việc “Nhật nhìn nhận chủ quyền của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với đảo Hoàng Sa và những đảo xa hơn nữa dưới phía Nam". Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, thông qua Liên Xô, lúc này chỉ viện dẫn được 1 lý lẽ cho đề nghị tu chỉnh là việc Trung Hoa Dân quốc thừa lệnh Đồng Minh tiếp quản 1 đảo ở Hoàng Sa và 1 đảo ở Trường Sa năm 1946, để làm luận cứ cho rằng chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc. Đây là một lý lẽ không có chứng cớ pháp lý.
Với 48 phiếu chống và 3 phiếu thuận, Hội nghị đã bác bỏ yêu cầu này của phái đoàn Liên Xô.
Với việc bác bỏ đề nghị của Liên Xô, 51 nước tham dự Hội Nghị San Francisco đã chính thức công nhận rằng Trung Quốc không có chủ quyền trên Hoàng Sa, Trường Sa.
Hơn nữa, Điều 2 của Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản đã tái lập sự toàn vẹn lãnh thổ cho những quốc gia bị quân Nhật chiếm đóng trong Thế chiến hai. Do đó, việc Nhật Bản tuyên bố từ bỏ tất cả các quyền, danh nghĩa và đòi hỏi đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, cũng có nghĩa là Nhật Bản trả lại chủ quyền của hai quần đảo mà nước này chiếm đóng trong giai đoạn 1939-1946 cho Việt Nam.
Chủ quyền đối với hai quần đảo này hiển nhiên thuộc về Việt Nam.
4. Chiếc lược độc chiếm Biển Đông.
4.1. Chu Ân Lai dụng kế " Vô trung sinh hữu".
Tuy đã bị Hội nghị San Francisco bác bỏ yêu cầu chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, Trung Quốc quyết không từ bỏ âm mưu chiếm 2 quần đảo này. Lợi dụng việc những người cộng sản Việt Nam dành được chính quyền ở Miền Bắc Việt Nam và đang nhận viện trợ của Trung Quốc, Chu Ân Lai, Thủ tướng Trung Quốc thực hiện mưu kế " Vô trung sinh hữu": từ trong “không” biến thành “có”.
4.1.1. Bức công hàm 4/9/1958.
Công hàm 4/9/1958 của họ Chu đã lồng chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa, Trường Sa như sau: "Lãnh hải của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa rộng 12 hải lý. Quy định này áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, bao gồm Trung Quốc đại lục cùng với duyên hải của các hải đảo, với Đài Loan cùng các hòn đảo xung quanh cách đại lục bằng hải phận quốc tế, những hòn đảo của khu vực Bành Hồ, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa (Trường Sa) và những gì thuộc về những hải đảo của Trung Quốc."
Sau Hội nghị San Francisco việc Trung Quốc nghiễm nhiên cho rằng có chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa chỉ là tưởng tượng của riêng Trung Quốc, không có công nhận của thế giới. Chu Ân Lai cố tình bất chấp luật pháp quốc tế, dùng mưu mẹo để đoạt chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa. Thủ tướng Bắc Viêt Nam, Phạm Văn Đồng đã có công hàm trả lời ngày 14/9/1958: "Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc".
Bắc Việt Nam ghi nhận và tán thành "quyết định về hải phận của Trung Quốc" như thế nào? thì câu sau giải thích rõ: “Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trên mặt bể”.
Đối với Trung Quốc, họ cố tình hiểu là Phạm Văn Đồng đã công nhận chủ quyền của họ đối với Hoàng Sa, Trường Sa. Thế là từ "không có" chút chủ quyền nào đối với Hoàng Sa, Trường Sa sau Hội nghị San Francisco, nay / sau ngày 14/9/1958 / Trung Quốc đã có công hàm Phạm Văn Đồng. Kế ' Vô trung sinh hữu" đã được Chu Ân Lai thực hiện là như vậy.
4.1.2. Họng súng Trung Quốc.
Giai đoạn tiếp sau, họng súng Trung Quốc đã biến "có" trên mặt giấy công hàm, thành "có" thực sự trên toàn bộ Hoàng Sa, 9 đảo Trường Sa. Trung Quốc kiên trì chờ thời cơ. Khi Hoa Kỳ có ý định rời bỏ Đông Nam Á, 1974, Trung Quốc dùng sức mạnh của họng súng, cướp Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1988, lợi dụng Liên Xô đang gặp nhiều khó khăn tại Đông Âu, Àfghanistan, Trung Quốc lại dùng hải chiến chiếm 7 đảo và tới nay là 9 đảo tại Trường Sa của Việt Nam.
4.2. Đường lưỡi bò và lợi ích cốt lõi.
Sau 3 thập niên tăng trưởng kinh tế liên tục, Trung Quốc thấy rằng họ đã có thể thực hiện bước tiếp theo trong chiến lược độc chiến hoàn toàn Biển Đông. Ngày 7/5/2009 Phái đoàn thường trực Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại Liên hợp quốc chính thức cho lưu hành bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn (đường lưỡi bò, đường chữ U) “đối với chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc trên các đảo trong Biển Nam Trung Hoa và các vùng nước kế cận, cũng như các quyền chủ quyền và tài phán đối với các vùng nước, vùng đáy biển và lòng đất dưới đáy biển của chúng”.
Đầu năm 2010, sự tự tin không có đối thủ đã làm Trung Quốc tuyên bố không cho phép bất cứ nước nào can thiệp vào vùng Biển Đông, vùng biển này đã trở thành cái gọi là “quyền lợi cốt lõi về chủ quyền” của Trung Quốc, tương tự như Đài Loan và Tây Tạng.
5. Liên hoành của Trung Quốc hiện nay.
5.1. Chiến lược ngoại giao liên hoành toàn cầu của Trung Quốc hiện nay có thể tóm tắt trong những chữ sau: Bắc-Hòa, Nam-Dụ, Đông-Lấn, Tây-An.
Bắc là phương bắc gồm: cường quốc quân sự hạt nhân nước Nga và các nước Trung á thuộc Liên Xô cũ.
Hòa là hòa hoãn, hòa hảo, hợp tác cho có lợi cho Trung Quốc. Đường ống dẫn dầu hỏa xuyên Xibiri, tuyến đường săt Âu-Á... là những đầu tư của Trung Quốc theo chữ Hòa này.
Nam là phương nam gồm Việt Nam, Lào, Cămpuchia, Thái Lan, Myanma.
Dụ là dụ dỗ, dụ vào mưu, dụ vào kế hiểm. Dụ là ngọt nhạt nhưng coi thường, dụ là bôi mật để dính mà không rút ra được. Dụ là phỉnh phờ hứa tăng cường viện trợ, đã được Trung Quốc sử dụng kế này thành thạo như trong việc dụ thành công Việt Nam ký Hiệp định GeNèVe 1954.
Hiện nay, điển hình nhất của Dụ là Giang Trạch Dân tặng Lê Khả Phiêu 16 chữ: láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, và 4 tốt: láng giềng tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt,bạn bè tốt.
Đông là Biển Đông của Việt Nam, theo hướng đông nam của Trung Quốc.
Lấn là lấn chiếm, là lấn cướp bằng sức mạnh khi thời thế cho phép. Trung Quốc đã cướp của Việt Nam Hoàng Sa, Trường Sa vào những năm 1974, 1988 và hiện nay đang lăm le chiếm nốt Biển Đông bằng tuyên bố đường lưỡi bò là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc tại Biển Đông.
Tây là cụm các nước nằm hướng tây Trung Quốc: Hoa Kỳ, Ấn Độ, Pakistan.
An là trấn an, làm cho an tâm, là lừa phỉnh, là che đậy dã tâm của mình trước Hoa Kỳ, Ấn Độ. Hoa Kỳ là nước Trung Quốc gườm nhất. Hoa Kỳ có khả năng ngăn chặn kế hoạch bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông, và Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương. Điểm yếu của Hoa Kỳ là đang sa lầy trong 2 cuộc chiến tranh và một nền kinh tế đang trượt dài khủng khoảng. Do vậy, Trung Quốc ra sức trấn an Hoa Kỳ về mục đích trỗi dậy một cách hòa bình của họ.
Tuy nhiên Hoa Kỳ là một cường quốc chính trị mà các lợi nhuận kinh kế trải rộng khắp thế giới. Việc Trung Quốc sẽ thách thức vị trí siêu cường của Hoa Kỳ, đã được họ nhận ra. Chữ An lúc đó chắc không có hiệu lực nữa.
5.2. Chiến thuật cụ thể của Trung Quốc đối với Việt Nam.
Ta thấy trong ngoại giao Liên hoành của Trung Quốc thời bành trướng này, hướng đông và nam đều nhằm phía Việt Nam.
Vị trí của Việt Nam là đặc biệt trong ngoại giao Trung Quốc.
Trung Quốc muốn chỉ cho thế giới thấy rằng một nước đã nổi tiếng về hi sinh anh dũng cho độc lập tự do sẽ là một đồng minh dễ bảo của đại cường mới. Quan hệ Trung Quốc-Việt Nam sẽ là mẫu, điển hình cho mô hình quan hệ Trung Quốc- nước nhỏ khác trên thế giới. Trung Quốc thực hiện một chiến thuật kép vừa đấm, vừa xoa đối với Việt Nam. Họ đã đấm Việt Nam vài quả bằng sự kiện cắt cáp tầu Bình Minh 02, tầu VIKING II, sau đó gọi Hồ Xuân Sơn sang Trung Quốc để xoa dịu. Trung Quốc liên tục dương cao tình hữu ái giai cấp, cùng mục XHCN,..để dụ dỗ lãnh đạo cao cấp Việt Nam. Kể cả các thủ đoạn hối lộ, mà lịch sử Trung Quốc đã chỉ rõ: người trung quốc là bậc thầy trong hối lộ. Văn Chủng, Phạm Lãi hối lộ Bá Hi, quan thái tể nước Ngô, để nước Ngô hùng mạnh bá chủ của Hội thề, bị tiêu vong. Trương Nghi thì hối lộ Tử Lan, quan Lệnh doãn nước Sở và Cận Thượng quan đại phu nước Sở, nhằm xui Sở Hoài Vương phản bội ước Hợp tung với Tề. Trên thì dụ dỗ lãnh đạo cao cấp, dưới thì o ép ngư dân đánh cá, tầu thăm dò dầu khí... Trong đàm phán với Việt Nam về giải quyết các tranh chấp Biển Đông, Trung Quốc một mực chỉ đàm phán song phương. Đàm phán song phương để lợi dụng thế nước lớn, để lợi dụng sức mạnh quân sự của Trung Quốc, nhằm o ép các nước nhỏ, dành lợi về mình.
Hiện nay Trung Quốc đang ngang ngược không chịu đàm phán với Việt Nam về chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam. Việc Đới Bỉnh Quốc, nhân vật cao cấp nhất về ngoại giao của Trung Quốc sang Việt Nam liên tục nói về tình hữu hảo của Trung Quốc đối với Việt Nam, khẳng định Trung Quốc rất sợ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, Sài Gòn sẽ đem lại sự ủng hộ của thế giới, của Hoa Kỳ đối với chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa.
5. Bài học Chiến quốc Hợp tung của Việt Nam. Di chúc của Trần Hưng Đạo.
Hợp tung là một chiến lược khả thi trong tình hình Biển Đông hiện nay. Tuy vậy, giả sử Hợp tung hình thành và thực thi, nhưng tương lai của nó có bền vững hay không, phụ thuộc vào những nước tham gia Hợp tung. Khi chưa có điều kiện Hợp tung, Việt Nam phải trông cậy vào chính bản thân mình. Bài học khư khư bám vào quyền lợi tầng lớp quí tộc phong kiến của Tề, Sở, Ngụy, Triệu, Lỗ, Hàn, không cải cách xã hội khiến cho binh yếu, dân nghèo là nguyên nhân chính của thắng lợi của nước Tần.
Đối với Việt Nam, chủ nghĩa cộng sản mà Đảng cộng sản Việt Nam theo đuổi đã làm yếu khối đoàn kết dân tộc. Sau sự thất bại của chế độ XHCN dựa trên công hữu, tư hữu chưa được chính thức công nhận. Tư hữu chưa trở về vị trí làm động lực phát triển xã hội. Cải cách xã hội của Việt Nam lúc này phải là dân chủ hóa xã hội Việt Nam. Phải trả lại cho nhân dân quyền tư hữu để kích thích phấn đấu cá nhân, kích thích làm ra của cải cho xã hội. Cẩm nang để chống lại bành trướng Trung Quốc, đã có từ sự đúc kết các sự kiện lịch sử nước Việt, đã được vị anh hùng dân tộc Việt Nam Trần Hưng Đạo di chúc lại trong lời di chúc bất hủ sau:
“Tháng 6 năm 1300, Hưng Đạo Vương ốm. Vua ngự tới nhà thăm, hỏi rằng: "Nếu có điều chẳng may, mà giặc phương Bắc lại sang xâm lược thì kế sách như thế nào?"
Hưng Đạo Vương trả lời: " Ngày xưa Triệu Vũ Đế dựng nước, vua nhà Hán cho quân đánh, nhân dân làm kế thanh dã, đại quân ra Khâm Châu, Liêm Châu đánh vào Trường Sa, Hồ Nam, còn đoản binh thì đánh úp phía sau. Đó là một thời. Đời nhà Đinh, nhà Tiền Lê dùng người tài giỏi, đất phương nam mới mạnh mà phương bắc thì mệt mỏi suy yếu, trên dưới một dạ, lòng dân không lìa, xây thành Bình Lỗ mà phá được quân Tống. Đó lại là một thời. Vua nhà Lý mở nền, nhà Tống xâm phạm địa giới, dùng Lý Thường Kiệt đánh Khâm, Liêm, đến tận Mai Lĩnh là vì có thế. Vừa rồi Toa Đô, Ô Mã Nhi bốn mặt bao vây. Vì vua tôi đồng tâm, anh em hòa mục, cả nước góp sức, giặc phải bị bắt. Đó là trời xui nên vậy.
Đại khái, nó cậy trường trận, ta dựa vào đoản binh. Dùng đoản binh chế trường trận là sự thường của binh pháp. Nếu chỉ thấy quân nó kéo đến như lửa, như gió thì thế dễ chế ngự. Nếu nó tiến chậm như cách tằm ăn, không cầu thắng chóng, thì phải chọn dùng tướng giỏi, xem xét quyền biến, như đánh cờ vậy, tùy thời tạo thế, có được đội quân một lòng như cha con thì mới dùng được. Vả lại, khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy." Wikipedia- Trần Hưng Đạo.
Kẻ thù của dân tộc Việt Nam, Trung Quốc chưa bao giờ mạnh như hôm nay. Chúng ta, người dân đất Việt, chưa bao giờ bị tầng lớp lãnh đạo phản bội trắng trợn, coi kẻ thù thành anh hai như hôm nay. Họa mất biển đảo, mất tài nguyên đất nước, họa làm thuộc quốc, chư hầu, đang treo trước mắt. Học kỹ bài học của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn là dân chủ bàn bạc, tìm ra lãnh đạo giỏi chống Trung Quốc bành trướng, là nhiệm vụ số 1 của chính trị Việt Nam hôm nay. Là mưu kế sống còn của dân tộc Việt Nam lúc này.








La that, Hoang Sa, Truong Sa la cua Viet Nam khong co nguoi dan Viet nam nao khong biet. Khong hieu dang cong san co biet hay khong ma phai di dam phan voi tau cong? Cua no dau ma phai dam phan. Cua minh thi khong phai dam phan. Khong le chia chac cho chung no xong roi moi dam phan de chinh thuc hoa?
Trả lờiXóaCòn chế độ độc tài cai trị thì Việt Nam không thể lấy lại được Hoàng Sa,Trường Sa.Chỉ khi nào có dân chủ ,tự do thật sự và hùng mạnh lúc nước ta mới có cơ may lấy lại những quần đảo trên.
Trả lờiXóaBiết ,Biết hết các bạn ah nhưng than ôi bọn chúng đã bị TQ mua chuộc bằng những lợi nhuận tài sản khổng lồ nên nhắm mắt dâng biển đảo đất liền tài nguyên của dân tộc.không hiểu những cái đầu bò chúng nó có thấy khi mất nước rồi nó có ngồi yên mà hưỡng hết tài sản đó không nhĩ
Trả lờiXóaViệc quốc gia đại sự thì phải dùng sức dân mới có thể đương đầu với thù trong giặc ngoài. Hội nghị Diên Hồng được xem như hội nghị dân chủ đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, là hội nghị năm 1284 do Vua Trần Thánh Tông triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý, hỏi về chủ trương nên hòa hay chiến khi quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam lần thứ 2. Hiện nay tình trạng đất nước Việt Nam đang nguy kịch vì Tập Đoàn Cộng Sản Bán Nước Nguyễn Tấn Dũng ham tiền hơn ghiền xì-ke, sẵn sàng dùng đủ mọi thủ đoạn để bịt mắt, bịt miệng, đàn áp, bắt bớ, không cho đi lại, bắt ở tù tại gia, đánh đập dân lành để nghe theo lời xúi quẩy của sư phụ của chúng là giặc Tàu-cộng phương Bắc. Những điều quan trọng chúng ta cần phải làm, mỗi người góp một tiếng nói, một hành động để cứu nước, cứu dân tộc Việt Nam:
Trả lờiXóa1) Tuyên truyền cho tất cả các tầng lớp dân chúng Việt Nam trong nước nhất là những thành phần trẻ, kể cả những người cộng sản biết được sự thật, chống lại những tuyên truyền dối trá và bán nước, làm tay sai cho giặc của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
2) Sinh hoạt thành các tổ chức một cách chặt chẽ, các vị lãnh đạo của các tổ chức sẽ liên kết với nhau, trong cũng như ngoài nước.
3) Kêu gọi sự giúp đỡ của các tổ chức truyển thông, nhân quyền, Liên Hiệp Quốc và các tổ chức chính trị quốc tế của các chính quyền văn minh, tự do trên thế giới để ủng hộ tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
4) Mọc lên như nấm những websites, những tổ chức, những tiếng nói ủng hộ cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam trong nước cũng như trên khắp thế giới. Không những là 8 người mới được giải thưởng Hellman/Hammett năm nay mà sẽ có 80 lần 8 và cứ thế nhân lên những người dám lên tiếng cho sự thật, công lý, tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam trong cũng như ngoài nước.
5) Dành lại các quyền làm chủ đất nước, quyền yêu nước, quyền bầu cử một cách dân chủ và công bằng, quyền tự do, dân chủ và các nhân quyền khác (được quốc tế công nhận) cho người dân Việt Nam.
6) Những nhà lãnh đạo cộng sản độc tài, kiêu ngạo, độc ác, tham nhũng, gian tham bắt buộc phải rời khỏi chức vụ cầm quyền đất nước Việt Nam.
7) Tận dụng triệt để sức mạnh đoàn kết toàn dân để dành lại tự do, dân chủ, nhân quyền, công lý cho người dân Việt Nam thì mới có thể bảo vệ và xây dựng một Việt Nam văn minh, độc lập và phú cường.
“ không hiểu những cái đầu bò chúng nó có thấy khi mất nước rồi nó có ngồi yên mà hưởng hết tài sản đó không nhỉ. “ bạn Nặc danh 03:01 ơi, đã gọi chúng là đầu bò, đầu dê thì chúng có còn biết gì đâu là còn nước hay mất nước. Tài sản, lợi nhuận khổng lồ làm chúng mờ cả mắt hết rồi. Chúng nó chỉ biết bản thân chúng nó chứ có biết đến đất nước, dân tộc là gì. Thằng Trung quốc cho chúng nó ăn rồi mai mốt chiếm được VN thằng Trung quốc cũng lấy lại mà thôi, khi đó thằng TQ sẽ đè đầu cởi cổ chúng nó cho chúng nó biết thân.
Trả lờiXóaĐảo thì chúng đang chiếm, chiến tranh thì chúng củng từng đánh! Vậy mà trong khi đọc diễn văn tiếp Đới bỉnh Quốc, ông Dũng lại nói biết ơn sâu sắc sự giúp đở to lớn của Trung Quốc? Mọi người có lương tri và thần kinh ổn định nghĩ xem đó là đường lối ngoại giao gì kỳ vậy? Với những phát biểu như vậy, làm sao nó trả đảo? Và với sự ương hèn ngu xuẩn đó, nó sẽ tiếp tục lấy cho bằng hết thì thôi! Vì nó càng cướp thì càng biết ơn tội gì không cướp. Nếu hèn nhát sợ chiến tranh thì hãy ra đi cho mọi người đối phó. Còn vì miếng ăn mà làm cho 8, 9 chục triệu người vạ lây thì quả là tội ác.
Trả lờiXóaTỪ NGÀN XƯA ĐẾN NAY,TỔ TIÊN TA TỪNG DỰA VÀO DÂN ĐỂ CHỐNG NGOẠI XÂM VÀ
Trả lờiXóaGIỮ NỨƠC,NGÀY NAY NẾU KHÔNG DỰA VÀO DÂN ĐỂ GIỬ NỨƠC THÌ DỰA VÀO AI ĐÂY?
Ngu và hèn là bản chất của một thằng vô học được đảng đưa lên làm thủ tướng,hậu quả là một nước Việt Nam tụt hậu ,nô lệ Tàu, bị thế giới khinh khi và phỉ nhổ.Nhục.
Trả lờiXóacs da ban nuoc lau roi cac ban oi chi co moi nguoi dan van si tri thuc dong long dung len chi thang vao mat cs ban nuoc hai dan moi co duoc to quoc cho con chau sau nay thoi dung so hai
Trả lờiXóaCông hàm bán nước của Phạm Văn Đồng
Trả lờiXóahttp://vietvungvinh.com/2011/index.php?option=com_content&view=article&id=602:tuyen-cao-cua-cong-dong-nguoi-viet-tu-do-nsw-to-cao-va-len-an-toi-ban-nuoc-cua-dang-cong-san-viet-nam&catid=49:chinh-tri-xa-hoi&Itemid=82#
.
Trả lờiXóaKhông thể nói chuyện với tụi cs bán nước hại dân được. Chỉ có lật đổ và đào thải tất cả đảng viên cs ra khỏi xã hội Vietnam mới mong hạnh phúc ấm no toàn vẹn lãnh thổ mà không mất 1 giọt máu nào....
Chết cho Tổ quốc là vinh quang., còn hơn sống nhục dưới tay bọn quỷ dữ....
Hảy tìm một đàn anh có sức mạnh và uy tín trên thế giới làm hậu thuẩn trên chính trườn thế giới , Dựa vào sức mạnh của nhân dân để chiến đấu kiên cường như đả từng đánh trung quốc dưới thời Lê Lợi , Lý Thường Kiệt , Trần Hưng Đạo , Quang Trung Nguyễn Huệ .v v....
Trả lờiXóaĐồng ý . Phải có nhân tài đứng ra loại bỏ giặc nội xâm cộng sản .
Trả lờiXóaBài viết khá hay. Nhưng cần chỉnh lại: "Sau trò "Đốt lửa đùa chư hầu" của vua Trụ, khi kinh đô nhà Chu bị các tộc thiện chiến Khuyển Nhung xâm phạm, không nước chư hầu nào giúp nhà Chu"
Trả lờiXóaĐốt lửa đùa chư hầu là Chu U vương, vì đắm say nàng Bao Tự nên gây họa mất nước. Không phải Trụ Vương. Trụ Vương là vua cuối cùng của nhà Thương
Cảm ơn bài viết chân thành và ý nghĩa của bạn (sr vì ẩn danh).
Trả lờiXóaHiện tại muốn lật đổ đảng CSVN, không có một người dân thường trong nước, hay một "thế lực thù địch" hay một quốc gia nào khác có thề làm đươc, vì bàn tay sắt của đảng là công an còn đảng còn mình sẵn sàng trù dập hết những chống đối. Người dân trong tay không vũ khí thì làm sao mà chiến đấu được với họ? Chỉ có 1 hy vọng là những người trong quân đội, những tướng lãnh có lòng vì dân vì nước, không vì đảng, dám đứng lên cùng nhân dân lật đồ chế độ độc tài thối nát bán nước này thì mới hy vọng tương lai Việt Nam còn hiện hữu trong cộng đồng quốc tế. Quân đội có thể làm được, mong lắm thay...
Trả lờiXóaViệt Nam ta như thời bây giờ thì còn ai có đủ uy tín để đứng ra tổ chức được hội nghị Diên Hồng đây? Thời thế liệu có tạo ra được anh hùng không???
Trả lờiXóaNguyễn Nghĩa ! thật ra là một người dốt đặc lá mít , mà thích kể chuyện tàu vì gốc hắn là ba tàu , bởi thế hắn mới viết cái tựa đề là thời chiến quốc .
Trả lờiXóaQuốc nào vậy ??? đó là quốc của N N và các bạn nói theo , nói leo , chứ không hiểu mình nói gì .
@Hoàng Lựu Đạn says:
Trả lờiXóa15:49 Ngày 15 tháng 9 năm 2011
kakakaka phần đông nghĩ bài viết của ông Nguyễn Nghĩa giá trị và hay ngoài trừ bạn đầu có miễng lựu đạn :)
Cám ơn ông Nguyễn Nghĩa nhiều
Đọc xong bài viết nầy ,trong lòng bực bội ,nóng giận bọn Tàu cộng xâm lấn bờ cỏi Việt Nam ta,giận bọn Việt gian bán nước ôm chân giặc cầu vinh.Không còn con đường nào khác để dân ta đi được rồi ,chỉ có đứng lên dành lấy tự do ,dân chủ cho nhân dân mà thôi.Phải chịu hy sinh,gian khổ trong mặt trận nầy ,thật sự không còn nhiều thời gian nửa,hởi các anh hùng trong lực lượng vủ trang còn nhớ tới dân tộc VN hảy đoàn kết một lòng dành lại quê hương VN,Việt gian chỉ có số ít thôi ,đừng sợ hải chúng ,chính chúng mới sợ hải nhân dân,càng sợ hải nhân dân chúng càng dùng đối sách chóng lai nhân dân bằng một số hành động bừa bải ,ti tiện ,du côn .
Trả lờiXóaKimlong và phần đông các bạn ở trang Bonlambao này là đầu có óc bằng bả đậu nành .
Trả lờiXóacho nên nghỉ bài viết này hay là vậy....đó .
@ Nặc danh says: 12:54 Ngày 15 tháng 9 năm 2011.
Trả lờiXóaCám ơn nhận xét của bạn.
Tôi sẽ chỉnh sửa.
Nguyễn Nghĩa.
Mấy bác sai rùi !
Trả lờiXóaAi nói Đảng Cộng Sản vô thần ???
họ có thần đó chứ.
Những tên gọi khác thì là Đạo.
Nhưng Đảng CS là một tôn giáo chính hiệu đó chứ
Tôn giáo có lương...
Tôn giáo hưởng tại chổ...
Tôn giáo mà họ gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa...
Giáo chủ của họ Maxix...
Và họ tôn vinh Ông Tổ Hồ Chí Minh
Đã truyền bá sang Việt Nam...
Giáo lý, giáo luật của họ làm có khuôn lắm chứ.
Việt Nam có quốc Giáo đấy...
Tôn giáo CỘNG SẢN thờ Mac-Hồ...
Họ hok có vô thần...
Theo luật của tôn giáo CS
Thì thuần hoá các Đạo chính thống do Thượng Đế tạo ra từ ngàn xưa
Hoà hảo gần như bị tiêu diệt.
Cao Đài thì phá vỡ toàn bộ hệ thống Giáo lý, giáo luật mà Thượng Đế đã ban cho giống dân Việt Nam.
Công giáo thì bắt cha, linh mục nói lên quan niệm lập trường của mình.
Tin lành thì không cần nói nửa mõi người tự đánh giá lấy.
Phật giáo thì thôi, quốc gia hoá hết rồi...
Có quá nhiều người mạo danh Thầy, sư làm bậy vô cùng...
Đạo giáo bị bôi bát vô cùng.
Tôn giáo Cộng Sản đã làm đấy vì làm vậy họ mới tạo được cái xã hội mà họ gọi là Chủ Nghĩa.
Ôi !!
Độc lập - tự do
Ôi ! Xã hội công bằng, dân chủ văn minh
Ôi ! nói thì hay
Thật sự muốn Ối
Phi
Phi......
Ta phi
Thanh niên VN phi nhưng lời giã dối.
Thôi mấy ông ơi !
Nghỉ đi
rồi đây mồ mã cha ông
hành tàng con cái của các ông sẽ như những gì ông đối xử với
Cái mà Ông gọi là Nguỵ Quân - Nguỵ Quyền.
Tôi cầu xin Thượng Đế sẽ giãm nhẹ tôi cho các Ông.
và Bộ máy của các Ông.
Thanh niên VN sẵn sàng rồi
Chờ minnh quân
Phò minh quân
Chờ ngày hạ bệ đi
NHÂN - Quả.
.."Người ta hoàn toàn có thể chỉ trích việc đẩy nông dân ra đường và việc công chức tham nhũng, chế nhạo nhẹ nhàng các lãnh đạo, kêu ca nền giáo dục tệ hại, nhưng Trung Quốc là đề tài cấm kỵ. Về bản chất là cấm kỵ và đề tài này còn đưa ra điểm chung cho 3 nguồn bất mãn chủ yếu: bloggers, bất đồng chính kiến và đường phố. Nói cách khác, nếu chính quyền điên lên đến mức bỏ tù các bloggers và cho bên ngoài thấy hình ảnh tồi tệ của mình, làm hỏng cả những nỗ lực đã bỏ ra bao năm trời, thì đó là vì chính quyền sợ sẽ có một mặt trận chung chống Trung Quốc hình thành.
Trả lờiXóaTình cảm này trước đây có lợi vì nó ve vuốt bản sắc dân tộc. Nhưng bây giờ chính quyền cho rằng Việt Nam không được phép có sự xa xỉ ấy nữa: nước này phụ thuộc không những về mặt cơ cấu thương mại với Trung Quốc (60% số hàng nhập khẩu của Việt Nam là từ Trung Quốc), mà còn cả về tài chính (thậm chí cả tiền tệ). Người ta biết, dù không có bằng chứng chính thức, rằng Việt Nam đã bí mật sang xin tiền Trung Quốc để khỏi phải bỉ mặt công khai đi vay Quỹ tiền tệ quốc tế IMF. Nhưng tiền vay thì phải trả, nhất là vay bí mật. Cho nên với Trung Quốc đã có thỏa thuận, trao đổi, mặc cả. Ta thấy chính quyền Hà Nội làm mọi thứ để bịt miệng những kẻ phản đối chính sách bành trướng của Trung Quốc trên biển Trung Hoa (biển Đông theo tiếng Việt), thậm chí cả khi chính sách này làm hại đến mình (như chuyện liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa), và bịt miệng những người chỉ trích những điều kiện quá ưu đãi mà chính quyền dành cho các doanh nghiệp Trung Quốc.
Nếu phải phân biệt giữa bloggers và các nhà bất đồng chính kiến, thì cũng phải phân biệt giữa các blogs chỉ trích thông thường và các blogs động chạm đến quan hệ Việt-Trung. Loại thứ nhất bị quấy rối, thỉnh thoảng lại bị công an gọi lên (như các tác giả của blog boxite đã trở thành tiếng nói của giới trí thức Việt Nam) và, một cách ma mãnh hơn, là bị nhân bản bằng những blog cá nhân giả danh thực ra là do người của chính quyền nắm; loại thứ 2 bị thẳng tưng coi là mục tiêu trấn áp. Phân biệt rõ ràng. Tuy nhiên cần nói rõ: phản đối chính quyền yếu đuối trước Trung Quốc là một việc dũng cảm, nhưng điều đó không có nghĩa là cởi mở dân chủ. Chỉ cần đọc qua một số blogs là thấy chủ nhân của chúng đôi khi có những lập luận kiểu nước lớn, dân tộc cực đoan" Trích Sống với người Việt-Tác giả : Philippe Papin và Laurent Passicousset.
Đây là ý kiến của những người nước ngoài rất thông hiểu ngôn ngữ Việt Nam
và người Việt đáng để cho chúng ta phải suy nghĩ.
Nguyễn Tấn Hưng(để nặc danh mới thấy post được)
tội nghiệp, cha mẹ sinh ra lành lặn mà lại bị mảnh lựu đạn găm vào đầu nên ăn nói linh tinh, thằng này chắc là hoàng vô phước vào đây quăng lựu đạn nè. đừng giật mình nhé hoàng vô phước. Bác Nguyễn Nghĩa (vì kiến thức cỡ thế chắc phải U60 U70 rồi) viết uyên thâm như thế mà dám vào đây hỗn hả? dốt đặc mà biết kể chuyện tàu như thế hả? đúng là cha mẹ vô phước mới đẻ ra đứa vô phước như hoàng lựu đạn này.
Trả lờiXóaphudong
tội nghiệp, cha mẹ sinh ra lành lặn mà lại bị mảnh lựu đạn găm vào đầu nên ăn nói linh tinh, thằng này chắc là hoàng vô phước vào đây quăng lựu đạn nè. đừng giật mình nhé hoàng vô phước. Bác Nguyễn Nghĩa (vì kiến thức cỡ thế chắc phải U60 U70 rồi) viết uyên thâm như thế mà dám vào đây hỗn hả? dốt đặc mà biết kể chuyện tàu như thế hả? đúng là cha mẹ vô phước mới đẻ ra đứa vô phước như hoàng lựu đạn này.
Trả lờiXóaphudong
Ở trang comment nầy tôi khoái nhất là Hoàng Lựu Đạn,vì mọi người đang suy tư
Trả lờiXóalo lắng,buồn bả cho vận mệnh đất nước,thì hắn nhảy vào làm cho mọi người phải cười lên vì những còm bá láp của hắn,làm cho tinh thần dịu lại,cám ơn Hoàng lựu đạn làm cho mọi nụ cười,dù nụ cười chứ đựng sự khinh bỉ,nhờm tởm.
thôi hết rồi kề từ nay
Trả lờiXóachỉ có việt nam cộng hòa mới đủ điều kiện cùng cả dân tộc việt nam mới lấy lại được hoàng sa và trường sa, còn mấy ông độc tài cộng sản vn thống trị đất nước là tổ quốc không còn./.
Trả lờiXóaQúi vị dân làm báo đừng chấp thằng Hoàng Lựu Đạn, qúi vị cứ xem thằng này không có lỗ đít nên phải ỉa bằng cái mồm.
Trả lờiXóaHang ty USD da duoc rot vao tai khoan cua nhom Dung-Manh-Trong va cac de tu
Trả lờiXóaCac ban oi chung no ban nuoc het roi.Neu xay ra chien tranh Be Lu ban nuoc va gia dinh chung no se dinh cu o Chau au het thoi...
NHOM GIAC TAU CUOP NUOC MUON NHOMLANHDAO NGUOI VIETNAM THAM NHUNG TRONG NUOC YEU OT DE KHUNG BO DE DOA UCHIEP SAI KHIEN CUOP NUOC VIETNAM CHO DE DANG, NEN DA XUI GIUC NHOMTHAM NHUNG KHONG CHO NHOM NGUOI VIETANH EM RUOTTHIT YEUNUOC DANCHU NHANQUYEN O NUOC NGOAI VE NUOC . VI VAY PHAI CO CACH HOA GIAI ANHEM RUOTTHIT VIETNAM HET KINH CHONG LAP TUC THOAT KHOI AMMUU THAM DOC CUA NHOM GIACTU CUOP NUOC
Trả lờiXóaMUON CUU DAT NUOC VIETNAM THI HAI DAI DIEN HAI BEN NHOM NGUOI VIET THAM NHUNG TRONG NUOC VA NHOM NGUOI VIET DAN CHU NHAN QUYEN SONG O NUOCNGOAI PHAI DOI THOAI DE DI DEN HOA GIAI BANG CACH CUNG THA THU CHO NHAU ,CUNGNHAU XE NHAP BO QUA QUA KHU, KE TU HOMNAY GIO ..NGAY.. THANG ..NAM.. CAMKET DE CUNGNHAU DOAN KET LAI CUUQUOC KHONGPHAN BIET BATCU VAN DE GI BAT CU MAT NAO PHUONGDIEN GI VA DUOC 2QUOCTICH DE THUAN LOI TIEN VIEC HOC HOI NGHIENCUU LAM AN , NHAT LA TRANH THU SU GIUP DO CUA QUOC TE GIUP NUOC VIET NAM BAOVE TOANVEN LANH THO VA XAYDUNGVIETNAM GIAUMANH AN VUI VAN MINH NHANBAN , THI DAT NUOC,LANH DAO VA DAN NHAN CUNG GIAU MANH AN VUI VUNGVEN NHAT
Mới đọc từ bloc của TS Nguyễn Xuân Diện (http://xuandienhannom.blogspot.com).
Trả lờiXóaCó "nói năng chi cũng thừa" với cái chế độ hèn nhát khốn nạn này.
----------------------------------------------
THƯ MỜI
TỌA ĐÀM “CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH TRÊN BIỂN ĐÔNG”
Kính gửi : TS Nguyễn Xuân Diện
Trong thời gian gần đây, tình hình trên Biển Đông đang gia tăng chiều hướng nguy cơ, gây nhiều bức xúc trong dư luận nhân dân Việt Nam , trong khu vực và cả trên thế giới.
Để góp phần tiếp tục khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông và nhất là nhằm xây dựng và triển khai tinh thần tôn trọng sự thật và truyền thống hiếu hòa của Dân tộc Việt Nam, Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình phối hợp cùng Nhà Xuất bản Tri Thức tổ chức Tọa đàm “CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH TRÊN BIỂN ĐÔNG”, do các nhà nghiên cứu về Biển Đông trình bày.
Chúng tôi trân trọng kính mời TS Nguyễn Xuân Diện đến tham dự Tọa đàm này được tổ chức vảo ngày 17-9-2011, từ 8 giờ 00, tại 43 Nguyễn Thông, Quận 3, TP.HCM.
Rất hân hạnh được đón tiếp.
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 28-08-2011
Tm Ban Tổ chức
Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp
Chủ nhiệm CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình
----------------------------------------------
Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình
THÔNG BÁO
Kính thưa Quý Diễn giả, Quý Khách mời, Quý Thành viên Câu lạc bộ và thân hữu,
Do yêu cầu của Ban Tôn giáo Chính phủ và Ban Dân tộc và Tôn giáo Thành phố Hồ Chí Minh, cuộc Tọa đàm “Công lý và Hòa bình trên Biển Đông”, dự trù tổ chức ngày 17/9, phải bị hủy bỏ.
Chúng tôi lấy làm tiếc một cơ hội góp phần khẳng định chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông đã phải bị bỏ qua nhưng chúng tôi tin rằng mọi người Việt Nam yêu nước sẽ tiếp tục hành động đề Công lý và Hòa bình được thể hiện trên Biển Đông.
Chúng tôi hy vọng sẽ có thể công bố toàn bộ nội dung cuộc Tọa đàm này để Quý Vị được tường.
Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 15-9-2011
Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình
Ngày nầy, năm 1958, tên thủ tướng Đồbg vều đã thay mặt HCM và đảng CS VN ký công hàm xác nhận chủ quyền của Tàu trên vùng biển, đảo của nước ta.
Trả lờiXóaHành động bán nước của HCM và đảng CS VN có chứng cớ rõ ràng như thế, chúng không thể chối cải được. Với luận điệu tuyên truyền láo cá, xảo trá, lừa lọc, đua thần tuợng HCM và Dảng CS VN là những kẻ yêu nước bây giờ đã lộ bộ mặt thật là những kẻ bán nước, thế mà bọn chúng vẫn còn trâng tráo, chối bai bải là không bán nước, người dân có còn tin được bọn chúng nữa không ?
Tôi mong DLB không xóa góp ý của tôi :
Trả lờiXóaTôi là một Người Việt Tỵ Nạn CS mới từ VN trở lại Úc. Tôi đã đi và quan sát khắp miền ĐBSCL rồi ra tận miền Trung chỉ có cái mả của giặc Hồ là tôi không thèm đến. Tôi nhận định rằng tất cả người dân VN đều ý thức và biết được bọn Tàu đang XÂM THỰC VN, nhưng có một điều là KHÔNG AI DÁM ĐỨNG LÊN PHẢN KHÁNG VIỆC NÀY. Có lẽ Tôi xa quê hương lâu nên tôi không còn ...tính sợ hãi khi đứng trước bọn "chó vàng". Đến khi nào dân VN hết sợ VC thì...may ra nước VN kịp trở mình thoát khỏi nạn đồng hóa do bọn Tàu thực hiện.
Điều thứ nhì, là các bạn đừng,đừng,đừng bao giờ nghĩ bọn VC sẽ "hồi tâm chuyển ý" bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ VN cho dân VN,chẳng phải bọn Trọng,Dũng đang hàng ngày bán nước và mặc kệ dân Tàu tràn vào lãnh thổ VN hay sao ?
Điều cuối cùng, nước VN đã bị Tàu xâm thực chưa ? BỊ RỒI và BỊ NẶNG RỒI. Hiện tai, quân Tàu đã thoải mái tràn vào VN và điểm tập trung là các công trường, rồi từ đó chúng xâm nhập các làng quê VN và từ đó biến các làng này thành...LÀNG TÀU.
Đau lòng và tủi nhục không các bạn VN ? LỖI NÀY DO BỌN HỒ CHÍ MINH cho đến BA XẠO DŨNG tạo ra đấy.
Hoàng Sa, ai đã đặt tên?
Trả lờiXóaTrường Sa, ai đã vẽ trên bản đồ ?
Xa xa ngọn sóng nhấp nhô
Khơi lòng nhân sĩ điểm tô màu cờ
Trích bài "Như là sóng biển"
Giaiphapdanchu.com
Cuo^.c so^'ng la` gi` ? pha?i co' u+o+'c vo.ng cho tu+o+ng lai, na`o la` ho.c cao va` ddo'ng go'p gi` cho dda^'t nu+o+'c hay gia ddi`nh va` no+? ma(.t vo+'i ho. ha`ng, ba.n be`, anh em,...etc...
Trả lờiXóaNhu+ng to^i, so^'ng trong ca'i XHCN na`y, nhi`n tha^'y toa`n mu` ti.t, kho^ng bie^'t nhu+~ng ngu+o+`i kha'c ra sao. La`m sao gia?i toa? ca'i mu` ti.t na`y ? la^.t ddo^? CS la` gia?i quye^'t ta^'t ca?
Hoàng Lựu Đạn says:Kẻ thù cua bọn phản quốc Việt Nam .
Trả lờiXóaNguyễn Nghĩa ! thật ra là một người dốt đặc lá mít , mà thích kể chuyện tàu vì gốc hắn là ba tàu , bởi thế hắn mới viết cái tựa đề là thời chiến quốc .
Quốc nào vậy ??? đó là quốc của N N và các bạn nói theo , nói leo , chứ không hiểu mình nói gì .
trình độ cỡ chú hoàng với đám bắc bộ phủ thì hiểu gì nổi những lời nhắn nhủ của bậc thức gỉa mà bày đặt lên tiếng
Trả lờiXóaHiện nay quân đội cũng bị bọn CS cài bọn đầu trâu, mặt ngựa nắm hết các vị trí chủ chốt rồi. Bọn này tìm mọi cách dục khoét rỗng lòng quân đội bằng nhiều cách như: tham nhũng kinh phí mua sắm cải tiến trang bị, kinh phí bảo quản bảo dưõng khí tài, lợi dụng chính sách luân chuyển cán bộ để ăn thịt đồng đồi con dân đen, gây nên sự chia rẽ sâu sắc trong lòng QĐ,.... Làm gì còn ai đoàn kết mà chế áp bọn công an mất dạy để lật đổ chế độ đồ đểu này nũa. Chỉ còn cách là toàn dân tích cực tìm mọi cách đẩy chế độ này nhanh đến cùng cực thối nát may ra nó mới đổ vỡ nhanh để xây dựng thể chế dân chủ đa nguyên. Nhưng tớ chỉ e sợ nhất là đúng thời điểm đó bọn giặc truyền kiếp tàu khựa lợi dụng thời cơ liếm chọn Việt nam thôi. Một bài toán khó giải đấy, nhưng chẳng lẽ không thê giải được? Hi vọng những người con VN còn có lương tri cùng hoà thượng Thích học toán, anh CHHV, ... sẽ giải được bài toàn này một cách tối ưu nhất.
Trả lờiXóaBài này hay tuyệt !
Trả lờiXóaCác cụ nhà ta chẳng còn giá trị tí nào với Trung Quốc. Bị nó khinh thường mà không nhận ra.
Trong khi cả dân tộc Việt Nam đang sục sôi tinh thần yêu nước thì chính những ý kiến trên trang web này lại bôi nhoạ tinh thần ấy.
Trả lờiXóaYêu nước mà như vậy sao?
Yêu nước mà đi phê phán nền CNXH nước nhà.
Hỡi mỗi công dân Việt Nam! lòng yêu nước của các bạn phải thể hiện lại ở cái cách nói, cách nhìn nhận của mình.
Tôi mong là các bạn hãy dùng lại những ý kiến bôi nhoạ của mình. Bời vì những ý kiến ấy đã góp phần vào sức mạnh của kẻ thù.
Yêu nước là phải tự hào về dân tộc mình chứ không phải là bôi nhoạ.
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóatàu nó nhập quốc tịch việtnam dả và dang dô hộ rồi,có một lảnh tụ dứng lên cùng toàn dân lật dổ cs,thì tàu cộng hết dường chạy,còn cs tàu dô hộ vn là diều tự nhiên cần chi phải nóicho nhiềucho mệt,.
Trả lờiXóa