Nghề công sai, nghề phước mỏng

Thái Phục Nhĩ (danlambao) - Có nghề thì có nghiệp, làm nghề nào thì chịu nghiệp đó. Chăn nuôi thì nợ sinh mạng của loài vật, vì lấy mạng sống của nó để nuôi thân mình. Làm gái làng chơi thì nợ thân thể cha mẹ, nợ trinh tiết người tình chung. Tu hành không ra tu hành, chỉ coi đó là một nghề cho sướng thân thì mắc nợ sự cung dưỡng và lòng từ bi của người thiện tâm. Nghề lương thiện thì hưởng nghiệp lành, nghề bất lương thì chịu nghiệp xấu, theo lí nhân quả mà nói như vậy.

Trong những ngày này khi người Việt bắt đầu ý thức được quyền công dân của mình và đứng lên để đòi lại quyền làm chủ quốc gia từ tay một chính quyền gần vong bản và mại quốc thì cũng phải đạo thôi cái việc đứng trên nền luân lí cổ điển của tổ tiên để bình luận một nghề mà ngày xưa các cụ cho là lí tưởng cao thượng nhưng dưới trướng nhà cầm quyền này thì nó đã hóa thành nghề tạo ác nghiệp quá sức rồi.

Nghề này thường sinh ra trong những xã hội độc tài và tàn bạo, và nở rộ trong mọi lĩnh vực, bất luận là thông minh hay ngu si, dùng óc hay dùng gân, tác dụng của nó là kìm hãm sinh lực của dân lành, áp bức họ để phục dịch cho lợi ích của nhà cầm quyền. Nó có cái nghiệp khốc hại của nó.

Nghiệp thứ nhất là người làm nghề này không được tự do làm theo ý mình. Nghề này đắc lực nhất khi nó phục tùng được ý muốn của kẻ ra lệnh. Mặc dù nghề này có nhiều lĩnh vực đòi hỏi chuyên môn, phải học những môn rất khó là môn xử thế, phát ngôn, viết lách, ai làm nó cũng phải bỏ chí mình mà theo chí người, cho nên tư cách và lương tâm của người làm nghề tùy thuộc vào kẻ ra lệnh.

Nghiệp thứ hai là người làm nghề này không phụng sự tổ quốc, không tạo được lợi ích gì cho xã hội. Phước họ rất mỏng, vì hưởng bổng lộc của quốc dân đóng góp mà làm tay sai cho kẻ khác đàn áp dân, lại bạc bẽo với cha mẹ vì làm những việc để lại tiếng nhơ cho muôn đời sau. Nghề đó là nghề công sai.

Công sai có nhiều loại, ở đây chúng tôi muốn bàn hai nghề mà trò lố đã lên tới mức tuyệt luân: nghề công an và nghề cầm bút.

Nghề công an. Em gái chúng tôi bảo người công an họ coi cái nghề đó cao quý và oách. Đó là một sự ngộ nhận của những người được trao cho chút ít quyền lực, một cái còi và một cái đùi cui. Thực ra thì họ - những người công an phải dùng quyền lực của họ để bảo vệ dân, giữ an ninh cho xã hội – đã bị nhồi sọ mất hết phán đoán. Cứ nhìn những việc xảy ra gần đây ở nước chúng ta thôi thì cũng rõ, công an và côn đồ bắt người lành giữa chợ đông người, đạp vào mặt họ, lột quần áo họ, liệng bao cao su vào phòng ngủ họ, giam tù họ nhiều năm. Như cái chuyện dùng côn đồ và đĩ điếm để hạ nhục người lương thiện thì cổ kim mấy ai dám làm. Vậy mà giữa thanh thiên bạch nhật những kẻ mệnh danh là công an nhân dân lại bắt người hệt như kẻ cướp ăn hiếp người lành, thậm chí còn lột áo quần đàn bà để khám xét trong đồn nữa thì chẳng có nhà luân lí nào hiểu cho nổi tiêu chuẩn đạo đức trong óc những kẻ công sai đó.

Quốc dân góp thuế, góp gạo nuôi họ để họ giữ an ninh cho; đổi lại họ cứ nhè lúc người ta nói năng và tập họp lại là chụp mũ và hốt đi như súc vật. Người lành khinh họ, người xấu ghét họ, ai cũng sợ gặp họ, chỉ có kẻ làm chủ họ lợi dụng họ. Họ được thăng chức hàng loạt, ai cũng hiểu đó là một mánh khóe để mua chuộc sự trung thành của họ, chỉ có họ không hiểu mình là như hạng gân thịt, suốt đời phấn đấu lên tướng tá cũng chỉ là trâu ngựa.

Nghề cầm bút. Hạng gân thịt làm tay sai đã đành, mà hạng cầm bút cũng dẹp chí nguyện mình để làm những việc hạ tiện của nhà cầm quyền ra. Nói cầm bút là chúng tôi muốn chỉ những người làm nghệ thuật, làm văn hóa, mà trước hết là văn sĩ, nhà báo vì sứ mệnh của họ nằm ở chỗ tối
thiểu là nói lên sự thật. Có bao nhiêu người cầm bút chân chính mà sống được với nghề viết lách? Bao nhiêu nhà báo dám nói điều mình nghĩ? Gần cả ngàn tờ báo, cả một tập đoàn truyền hình, truyền thanh quốc gia, tiêu hết bao nhiêu ngân sách do quốc dân đóng, dùng rất nhiều người có kĩ năng mà không lấy được lòng tin của độc giả bằng những blogger, những tờ báo Internet độc lập không hề có lương bổng.

Truyền hình quốc gia lẫn địa phương chỉ chiếu toàn phim Tàu, trách sao người dân không làm chiến dịch tẩy chay Tàu để chống nô dịch về văn hóa. Báo chí chỉ đưa toàn những tin giật gân, những chuyện éo le, đăng những hình ảnh, những chào mời kích thích bản năng mà muốn cho người ta tin mình đàng hoàng, muốn cho người ta ủng hộ mình thì đúng là trèo cây bắt cá.

Ở Việt Nam Cộng Hòa trước 1975, chính quyền cũng tha hóa nhưng văn sĩ, nghệ sĩ không đến nỗi hủ bại như trong thời cộng sản ngày nay, họ có quyền bày tỏ chính kiến, tự do viết lách và xuất bản. Văn sĩ thời đó giữ được mực thước của những nhà giáo dục, những nghệ sĩ chân chính,
những việc như nhờ người ta viết bài rồi mình đứng tên để lấy nhuận bút còn bị khinh là bỉ ổi.(*) Ngày nay hoạt động văn chương, nghệ thuật đều nhắm mục đích chính trị, và kĩ nghệ nói láo đã đẩy lên mức lố lăng nhất, nói láo có bổng. Trong khi ngư dân bị ngoại bang bắt cóc đòi tiền chuộc ngay trên biển của mình, trong khi hàng ngàn công nhân Trung Quốc ồ ạt đổ vào những vùng trọng yếu và cày nát nông thôn Việt Nam, quốc hội thì ngủ gà ngủ gật bàn những chuyện tào lao không có dấu gì chứng tỏ quan tâm tới vận mệnh của quốc gia, thì những nhà báo của Truyền Hình Quốc Gia VTV1 tiếp tay cho nhà cầm quyền bới móc đời tư và bôi nhọ nhà bất đồng chính kiến họ Cù.

Người cầm bút phục vụ cho nhà cầm quyền cộng sản phần nhiều đều là hạng bị tuyên truyền cho mất hết phán đoán và liêm sỉ. Hạng này mặc dù cầm bút nhưng không còn sự chính trực, sẵn sàng vì ba đấu gạo mà cong lưng làm bầy tôi cho nhà cầm quyền vu cho những người có học tài, có thiện chí và những vị trưởng lão là ngây thơ về chính trị. Nguyễn Việt của tờ An Ninh Thủ Đô gọi những người biểu tình, gồm cả những người có địa vị và học tài đáng kính trọng và cả những em bé ngây thơ là một “dúm” người không yêu, không đổ máu và không biết bỏ lá phiếu xây dựng đất nước. Hoàng Thu Vân trên tờ Hà Nội Mới mà cụ Nguyên Ngọc gọi là nhà văn thì muốn dạy cho những người biểu tình cách yêu nước “đúng mực và thông thái.” Đã đành miệng lưỡi của những người cầm bút viết thuê mạt hạng chỉ thốt ra được những lời ngạo mạn như kẻ thất phu, đến ngay một người gọi là nhà thơ, nhà báo, tiến sĩ Mỹ học, cựu thành viên Ban Tư Tưởng - Văn Hóa Trung Ương và Hội Đồng Lí Luận & Phê Bình Văn Nghệ Trung Ương là ông Vũ Duy Thông cũng chỉ định nghĩa được lòng yêu nước là “hiểu và ủng hộ những việc làm của Đảng và Nhà nước”, thì đúng là quá hèn.

Tuần nay lại rộ thêm chuyện Nguyễn Hữu Thỉnh tự đưa tập thơ thất bại tại giải thưởng Hội nhà Văn năm 2006 ra để được trao giải thưởng Hồ Chí Minh năm 2011. Mà ông Thỉnh đâu phải là hạng xoàng như Nguyễn Việt hay Hoàng Thu Vân đâu, ông là đương kim chủ tịch Liên Hiệp Các Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam, chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam, ông là bí thư Đảng của hai hội văn chương lớn nhất quốc gia này, kiêm thành viên ban giám khảo giải văn chương Hồ Chí Minh 2011. Ông Thỉnh đúng là thi sĩ đứng đầu mọi thi sĩ, nhà buôn trên mọi nhà buôn, về sự bỉ ổi. May mà cái vinh dự và mấy đồng bạc của giải văn nghệ Hồ Chí Minh nó còm cõi quá, chứ nếu không chắc có thêm nghệ sĩ chịu kết cục của Phan Khôi dưới tay ông quá. Lúc đó thì ông đáng được đặt ngang với đồ tể làm thơ Tố Hữu đấy.

Chưa thời nào mà nước Việt có nhiều kẻ làm văn nghệ vô liêm sỉ như ngày nay. Đáng lẽ không vì địa vị của họ trong lĩnh vực văn hóa của quốc gia, thì ít nhất cũng nên vì cái nghề họ làm- nghề cầm bút – mà tỏ ra mình là người có tư tưởng, có chính kiến và cá tính chứ. Trách sao được những người trong Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh không a dua với công an để trấn áp tinh thần người biểu tình. Trấn áp những người đòi công lí và phản đối ngoại xâm mà lại dùng lối ca nhạc khiêu dâm thì chỉ có người cộng sản mới nghĩ ra được thôi. Khiêu dâm trước mặt tượng Lý Thái Tổ mà ông Vũ Duy Thông tả là “nhiều hoạt động vui chơi, giải trí, liên hoan văn nghệ (...) sôi nổi”, thật hết sức trơ trẽn những kẻ vô giáo dục. Không có bộ óc bình thường nào có thể nghĩ ra những trò trâng tráo như vậy được. Làm chuyện phạm thượng trước mặt tổ tiên, nói láo trong thời đại tin tức nằm trên đầu ngón trỏ, thì đúng là vừa vô luân vừa ngỗ ngáo. Tội nghiệp cho những thanh niên, thiếu nữ bị lợi dụng, huân tập những thứ độc hại ấy, mai sau họ sẽ làm chủ quốc gia hay làm tôi mọi cho ngoại bang?

Nhà báo của chính quyền chê nhà báo của dân là rác rưởi, chê độc giả của họ là ngây thơ về chính trị; nhưng chính những tờ báo từ trong dân mà ra ấy mới phản ảnh trung thật nhất tình cảnh của nước Việt bây giờ và là chỗ duy nhất để người dân Việt tự do ngôn luận. Điều mà nhà cầm quyền không ngờ là gậy ông đập lưng ông, càng dùng nhiều tiểu xảo để hạ nhục đối thủ thì hình ảnh nhà cầm quyền càng hoen ố, dân chúng đâm ra oán ghét và mất lòng tin ở truyền thông của chính quyền, và chính những tờ báo bị khép là phản động mới là những tờ báo đáng tin cậy, những người bị kết tội phản động mới là những người thật sự ưu tư và dám hi sinh cho sinh mệnh của đất nước.

Nghề cầm bút, nghề làm văn hóa là cốt để tạo ra cái đẹp, cái hay cho con người thưởng thụ. Ngày xưa những thứ như nước nóng nước lạnh, nhà đẹp, vườn cây, điện ảnh, âm nhạc, văn chương, tri thức là những thứ xa xỉ đối với cha ông chúng ta; ngày nay chúng ta coi thứ ấy là nhu cầu và chúng ta cần những nghệ sĩ, những nhà văn hóa biết dùng tài năng tạo ra cái đẹp cho ta thưởng thức, cho con cái chúng ta có di sản văn minh. Vậy mà có những người mang tiếng là văn sĩ, nhà báo, nhà giáo dục, nhà văn hóa đã không phục thiện, không làm cái việc tối thiểu là trình bày sự thật, lại còn dùng tài năng và miệng lưỡi để ngu dân, để trục lợi. Nếu cho rằng tinh thần quan trọng hơn thân thể, thì chính cái bệnh tinh thần mới là nguy kịch hơn những ung nhọt trên da thịt.

Hạng vũ phu làm những việc hèn hạ còn có thể dung thứ được, vì như con chó săn cắn càng chỉ làm chảy máu người ta, chứ làm văn hóa mà che giấu sự thật và tuyên truyền dối trá mới thực làm cho cả thế hệ nô dịch về tinh thần. Dân tộc chúng ta mấy chục năm nay lầm than, mò mẫm trong màn đêm đen tối, thua thiệt láng giềng đều tại những kẻ nhiễm phải những lí tưởng chính trị quái đản tiếm quyền làm giáo dục, giảng văn hóa. Những kẻ này nợ dân tộc nhiều nhất.

Nghề công sai chẳng qua là nghề công cụ. Chịu phục tùng vô điều kiện thì được trọng đãi; đến thời không dùng được nữa thì đem liệng đi như đồ vật. Làm công sai, vứt bỏ chí nguyện của mình thì chẳng khác gì đưa lưng làm bình phong che mắt công luận cho bọn tai to mặt lớn thu góp của cải. Những kẻ nhiều quyền lực nhất là những người lên máy bay trước nhất và ôm đi nhiều vàng và dollar nhất, như mấy ông tai to mặt lớn ở Ai Cập, Tunisia, hay Libya; đến lúc quốc dân truy nã, tòa án hình sự quốc tế ra trát bắt họ mới phải đối mặt với công lí. Còn những kẻ công sai chẳng đợi tới lúc kẻ thống trị bị truất phế, đã bắt đầu thành đích cho người ta trút phẫn nộ và khinh bỉ.

Những kẻ nô bộc nhắm mắt đưa lưng cho người ta cưỡi, nói như Đào Tiềm là khom cái lưng để được vài ba đấu gạo, bất chấp luân lí, bất chấp lợi ích dân tộc, bất chấp phán xét của lịch sử, cho dù có làm đến tể tướng cũng chỉ là một hạng nô dịch thôi. Ách nô dịch như vậy sao không cảnh tỉnh để bứt tung nó đi, hỡi những người công bộc của chúng tôi?


---------------------

Chú thích:
(*) Hồi Kí Nguyễn Hiến Lê, những chương bị kiểm duyệt:

23 Nhận xét

  1. Gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Đó là chân lý ngàn đời nay cha ông đúc kết lại. Nhiều kẻ nghĩ rằng cứ làm đi rồi sau này làm việc thiện chuộc lại. Cái "quả" nó không hiện ra ngay đâu mà nó ló ra từ từ, nó ngấm dần. "Phúc đức tại mẫu", cha ông ta đã dạy thế. Cha mẹ làm điều bất lương, gây hại cho người khác thì dù sau này có làm phúc thế nào thì cũng không chuộc lại được đâu. Cái tội, cái lỗi nó còn đeo đẳng đời con, đời cháu. Kẻ nào muốn con cháu gánh nghiệp quả cho mình thì cứ làm ác đi. Có những kẻ như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc mà cả trăm, cả ngàn năm rồi người đời vẫn nguyền rủa đó thôi. Nhìn đấy mà học tập.

    Cám ơn tác giả về bài viết.

    Trả lờiXóa
  2. Nặc danh says:
    05:44 Ngày 01 tháng 9 năm 2011
    Tới lúc phải học và hành động như sinh viên Ba Lan ngay xưa rồi đó!
    Đánh du kích, thịt lẻ từng đứa....


    Ngày xưa sinh viên học sinh Ba Lan hoc nghề này của chúng ta mà thành công. Đã đến lúc chúng ta bắt đầu sử dụng đến tuyệt chiêu của mình. Và nếu chúng ta sau khi làm thịt được một vài con se sẽ, thì tôi tin chắc Bồ Nông cũng sẽ co đầu thụt cổ thôi!.

    Thay vì phải nằm nhà mà uống nước trà, bây giờ cả nước rũ nhau đi săn, coi vậy mà vui!......... Và ai ai, mọi người, mọi nhà, mọi nơi.... đều có việc để làm cả.

    Trả lờiXóa
  3. đúng là bọn CA, CS VGCS có ngộ nhận như tác giả nói! lại đẻ thêm bọn dân phòng thất nghiệp xin vào, vênh váo đá thúng đụng nia,dân chịu o thấu, tuy nhiên chế độ vô luân này đang dựa vào chúng chuyện gì cũng xãy ra, chủ sao chó như dzậy cả! đến nhửng thằng bão vệ cq, siêu thị, mang lon lá áo xanh áo đen cũng hầm hần nhìn dân như muốn đánh, thật là 1 đất nước loạn xà ngầu!!!...

    Trả lờiXóa
  4. Hay quá! Sâu sắc quá
    Tôi đề nghị gửi bài này cho Trần Bình Minh, Nguyễn Việt , Hoàng Thu Vân, Vũ Duy Thông trước, sau đó ai có biết những địa chỉ email nào của các PV thì cứ gửi tuốt cho họ! Chửi cho tụi nó chừa, cho nó thấy nhục nhã bởi cái kiếp văn nô của mình!

    Trả lờiXóa
  5. Tai sao phai la hai bao cao sulúc 06:53 1 tháng 9, 2011

    Tai sao lai phai la hai cai bao cao su chu khong phai mot cai?
    Xin lam ly giai nhu sau:
    1- Bao nay la hang trung cong nen phai co hai cai de phong bi lung.
    2- May d/c cong an muon co bang chung la CHHV van con manh khoe de ra toa khong co lay ly do tuoi gia suc yeu (chung to chi trong thoi gian ngan da xai hai lan, khong ke nhung lan xai lai).
    3- Chi la vu khong, bao cao su do may d/c cong an moi di choi ve mang vao. Run qua hai thang moi thang thay mot cai nen co hai.

    Trả lờiXóa
  6. tội ác của cộng sản http://thetiensa.blogspot.com/2011/08/mung-chien-thang-qua-nhung-xac-nguoi-vo.html

    Trả lờiXóa
  7. Nhân sĩ, trí thức - thế hệ trẻ Yêu Nước hãy đốt lên những ngọn nến dọi toả vào đêm đen Việt Nam hay bật cháy những “que diêm”, “mồi lửa” để “sưởi ấm sự đồng thuận và nung nấu khí phách hào hùng của Dân Tộc, quyết chí - quyết tâm “thiêu cháy” cái nhà tù khổng lồ này để cứu thoát cho toàn thể nhân dân
    Việt Nam.

    Chỉ có CỨU NƯỚC mới CỨU được NHÀ
    Và, mới CỨU được TƯƠNG LAI
    Hãy tiếp tục xuống đường biểu tình, tuần hành hay Hội Thảo để chống Nội thù và Ngoại xâm
    Việt Nam: Ai – phản quốc và Kẻ nào xâm lăng?

    www.ngonluan.de

    Trả lờiXóa
  8. Lịch sử đã chứng minh và luôn được lập lại:
    Bất cứ chế độ nào, khi đã đi ngược lòng dân là đi vào con đường tự sát.
    Đảng CSVN manh tâm làm tay sai cho giặc đang ép người dân vào thế phải chống thẳng vào chế độ = đảng CS sẽ phải bị đào thải trong tương lai gần.
    Mặc dù vậy, xã hội người dân VN lúc nào cũng cần phải có lực lượng AN+CA để ổn định trật tự và bảo vệ đời sống người dân, vì thế: ngay từ bây giờ mọi thành phần trong các LL nói trên phải nhanh chóng quay về phía toàn dân, phe chính nghĩa và là phía an toàn nhất cho tương lai của các vị...
    Hãy khôn ngoan hơn và hành động theo đúng chức năng và nhiệm vụ của mình là "do dân và vì dân"... thân ái.

    Trả lờiXóa
  9. Liên minh lật đổ độc tài Đảng Trị ĐCSVN ngày 20.2.2012 - 20.02.2014. Cùng tuần hành xuống đường biểu tình chống Trung Quốc sâm lược và xóa bỏ độc tài Đảng Trị.
    Giới thiệu
    Trang web:
    http://nguoivnyeunuoc.blog­spot.com/
    Trong suốt lộ trình đẫm máu các nước Cộng sản đã sát hại không dưới 100 triệu người ! Trong cuộc chiến Việt nam 1954-1975 .Người Mỹ chỉ tham chiến 6 năm (66-72) bị thiệt mạng 58 ngàn bính sĩ. Cộng sản lấy cớ chống ngoại xâm ,lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân VN .Với trang bị vũ khí tối tân của Liên xô Trung Cộng và phe XHCN, họ đã phát động cuộc chiến ((Ý thức hệ Cộng Sản một mất một còn)) suốt 21 năm đẫm máu huynh đệ tương tàn ,gần 4 triệu đồng bào và thanh niên nam nữ hai Miền đã chết oan .Phần lớn gia đình đều có thân nhân thiệt mạng cho phía nọ ,phía kia ,nhiều những gia đình có người chết cho cả hai phía .(Chúng ta cúi đầu một phút vì thân nhân và đồng bào đã bỏ mạng trong cuộc chiến ). Tìm xem : "Việt nam ! xưa mẹ anh hùng nay mẹ là dân oan !.wmv" . "VIỆT NAM mong muốn MỸ trở lại.wmv ". "Dương Văn Minh đã đầu hàng như thế nào ?". "Thực chất cuộc chiến Viêt nam "? Nếu không có Cộng sản thì Việt nam, Triều tiên ,Trung quốc có bị chia cắt làm 2 miền không ? 3 triệu đồng bào có phải vượt biển bỏ nước ra đi không?Hàng trăm ngàn người trong số họ đã chết chìm trên biển cả? Nhật , Ấn độ, Mã lai,Thái lan,Sin ga po..Có thế không ? Trên thế giới có dân nước Tư bản nào bỏ nước chạy sang Việt nam không ?

    Trả lờiXóa
  10. Hồ Thơm(Bình định)lúc 10:09 1 tháng 9, 2011

    Hiện tượng trước mắt và hậu họa bên hông,người có lòng nghĩ về mình về tương lai của dân tộc.Không khó để có nhận định,hiểm họa từ tàu cọng là có thật.Trên mạng lề trái(Chính nghĩa),đã phân tích khá nhiều,đề nghị các ngài là công sai,tay sai cho thế lực bán nước hãy sớm tỉnh thức,quay đầu lại là bờ.Lợi lộc bây giờ,không có gì đãm bảo chắc chắn cho tương lai của quý vi.Khi chồn cáo hết,chó săn cũng bị làm thịt,quan nhất thời dân vạn đại,đừng để tương lai của quý vị và cả dân tộc này bị nội thuộc bị HÁN HÓA.Ngàn đời,người dân Việt sẽ nguyền rủa,căm thù các bạn.Quay đầu lại là bờ,yêu nước chống ngoại xâm là chính nghĩa.Chân lý đó,không ai xuyên tạc được.

    Trả lờiXóa
  11. Công an

    Con do cha mẹ sinh ra
    Vì đảng giáo dục mới ra thế này
    Công an, cảnh sát đời nay
    Có coi cha mẹ u thầy ra chi
    Đánh dân chẳng nói làm gì
    Rồi đây chúng sẽ đổ đi bàn thờ.
    Đảng ta đâu phải lủ khờ
    Giàu sang quyền thế cũng nhờ công an
    Một mai chế độ tan hàng
    Đảng đi ngoại quốc công an vào tù
    Công an có mắt như mù
    Có tim ác thú có đầu dã nhân
    Ai ơi muốn được yên thân
    Tránh xa cảnh sát đừng gần công an
    Bọn này tánh khí tham tàn
    Dây dưa với chúng là mang họa liền
    Ra đường gặp chúng mất tiền
    Về nhà gặp chúng ưu phiền đến ngay
    Vào đồn gặp chúng hôm nay
    Ngày mai nhận xác hồn bay về trời
    Trẻ con 11 tuổi đời
    Chúng tra chúng khảo máu rơi kinh hoàng
    Đi xe quên mủ an toàn
    Chúng rượt chúng bắn chết oan là thường
    Biểu tình chống giặc Bắc phương
    Bắt người yêu nước là phường công an
    Bẻ đầu bóp cổ hung tàn
    Đạp dày lên mặt ai làm được không
    Kiếp sau nếu có lấy chồng
    Thà đi làm đĩ hơn chồng công an
    Có chồng cảnh sát công an
    Xấu cha hổ mẹ xóm làng khinh khi
    Anh em xa lánh cách ly
    Bạn bè tránh mặt còn chi cuộc đời.

    Trả lờiXóa
  12. "ác lai ác báo, gieo gió gặt bảo". bọn CAM chúng mầy hãy nhớ điều này. May mắn hôm nay nếu chúng mầy không trả thì con cháu chúng mầy cũng phải trả.

    Trả lờiXóa
  13. freedom is not freelúc 11:21 1 tháng 9, 2011

    Trưởng Công an phường hành hung cấp dưới?
    http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Truong-Cong-an-phuong-hanh-hung-cap-duoi/56686
    Đến cùng hội cùng thuyền mà chúng nó còn thế này, nữa là dân đen

    Trả lờiXóa
  14. Ai da lam dat nuoc ta, nhan dan ta no nuoc ngoai hon 32 ti dollars. Xin thua do la duoi su lanh dao "sang suot" may ong quan to trong dang cong san VN .

    Trả lờiXóa
  15. 30 năm tuôi đảnglúc 16:44 1 tháng 9, 2011

    Đảng ta là ₫ảng vì dân
    Dân mà mở miêng là vô tù liền
    Đảng ta cần kiệm văn minh
    OK. Sử dụng lần hai bình thường
    Đảng ta là đảng tự do
    Dân mình tím ngưỡng ta cho ngồi tù
    Đảng ta ₫oàn kết vô cùng
    Trung cộng bành chướng vẫn là anh em
    Đảng ta đoàn kết vô biên
    Trung cộng gây ân ký liền song phương
    Đảng ta là đảng tuyệt vời
    Dân mình yêu nươc ô tô đón liền

    Trả lờiXóa
  16. Lại nói đến về sự kiện "sáng tạo " của Thành đoàn Hà nội . quê tôi vãn có phong tục " ăn xem nồi ngồi xem hướng " . Vì vậy TĐHN đã tìm ra một chỗ ngồi cho đám diên viên chip ngay tượng đài Lý Thái Tổ . Sực nhố câu chuyện tiếu lâm về anh chàng làm rể khi đén nhà cô gái . Vì thấy xung quanh ddã ngồi hết chỗ , nghĩ một lúc thấy nơi bàn thờ không có người ngồi anh chàng nhảy lên .so với nơi có tượng đài Lý Thái Tổ có kém gì , mà nhảy đẻ khoe mông khoe đit trước mật đức tổ . Kiêng lắm đấy . Lúc nhỏ nhiều khi lam gì đó quay đít về phía bàn thờ là mẹ tôi mắng ngay

    Trả lờiXóa
  17. Nông Đức Lưu nói hay lắm!Với loại cầm thú ,chó săn chim mồi thì thời nào cũng thế thôi ,dùng xong là thịt luôn.Đừng nói chuyện nhân cách với chúng vì nó có đâu với lũ chúng,loại rô bốt chỉ làm theo mệnh lệnh chứ biết gì đến lý lẽ.Ở chỗ tôi ,có 1 thằng ác lắm đã bị tiêu diệt vào đêm Giáng sinh tại Nhà thờ với đòn hội chợ nên phi tang luôn.
    Cảm ơn bạn có ý kiến hay.

    Trả lờiXóa
  18. chúng làm bút nô viết những bài này bởi vì hám danh ấy mà. này nhé, chúng viết mấy bài tầm thường rác rưởi khoe đùi khoe mông thì chỉ có mấy thằng óc bã đậu dâm dật mới vào mấy báo đảng mà coi. con số này thì làm sao so với số lượt vào đọc những trang báo nhân dân. mà báo nhân dân thì hay đăng những bài bút nô chửi dân thay đảng để nhân dân phản pháo. càng nhiều người vào đọc rồi chửi chúng thì chúng càng nổi (tai) tiếng. chẳng cần phải gửi mail bài của anh Nhĩ này cho chúng làm gì bởi vì chúng thể nào mà chẳng vào đây để coi thành quả của chúng, xem tên chúng được réo bao nhiêu lần...
    phudong

    Trả lờiXóa
  19. Van Hoa: ..hai Tu ay nghe hay lam.....
    Ua.??? Van Hoa la gi........????
    che do cong san cung co Van Hoa a?
    Xin Thua"..Van Hoa khong bao gio co o noi,ma cong san Ngu Tri
    Vna Hoa chi co trong Tam Thuc Con Nguoikhi Ho duoc Day Do va Hoc Tap cai Dung va Sai.Van Hoaluon co trong Dao & Giao cua moi Dan Toc
    Van Hoa noi Rieng cua cong san la:
    Khong Co Van Hoa ...Quan Que gi het..../...

    Trả lờiXóa
  20. Bệnh của quan là bệnh điếc nhưng không câm, nên nói chi cũng thừa. Bạn cứ nghĩ nói chuyện với mọt ông mà tai ông ta bịt lại còn cái miệng thì ra rả thì ai nói cho lại!

    Trả lờiXóa
  21. kẻ hèn này đã nghiền ngẫm ngâm cứu nan đề "người dân sợ gì ở người công sai"
    nay rút ra kết luận: Người dân không sợ cái uy, cái ác, cái áo... của người công sai. Mà người dân sợ cái này nè:
    vd: một người đang giữa đám đông tự nhiên lại chặn xe, đánh người khác... thì người bị chặn, bị đánh chắc chắn sẽ hỏi lại tại sao anh chặn xe tôi, đánh tôi...? nếu không trả lời được cho xuôi thì đương nhiên sẽ không nhận được sự đồng tình của đám đông vây chung quanh, và phải trả lại công bằng cho người bị chặn,bị đánh... do bị phản đối. Ngược lại nếu người chặn xe là công sai thì người dân lại sợ vì thấy đám đông xung quanh thờ ơ, không quan tâm với trường hợp của mình. Nghĩa là cái uy, cái quyền của công sai là do người dân trao cho... vậy ai có thể nói được người dân sợ gì ở công sai? ai có thể nói chính xác hơn không?
    Tôi thì cho là người dân sợ chính cái quyền lực của mình đã trao cho công sai mà quên giám sát xem cái quyền lực nó có được sử dụng đúng hay không. Hay nói cách khác là mình sợ chính mình thông qua hình ảnh của người khác.

    Trả lờiXóa
  22. Nói đúng lắm. Quyền của công sai là do người dân tạo ra. Mình tạo ra quyền lực nơi họ rồi mình sợ họ, chính là vì mình quên mất mình là chủ cái quyền lực ấy.

    Trả lờiXóa
  23. Lật đổ mẹ nó cái chính quyền này đi bà con ơi. Hãy nhìn người dân Libia mà học tập.Dân tộc VN mình còn mạnh mẽ kiên cường hơn người dân Libia nhiều, vậy mà sao đến giờ vẫn chịu áp bức cộng sản vậy ????

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn