Ai?

Truyện Mini của Thái Bá Tân

Vào năm ấy, ở mặt trận ấy, hai nghìn người lính trẻ được lệnh xuống đồng bằng tham chiến. Sau một đêm, chỉ ba mươi người sống sót trở về!

Nhiều năm qua tôi luôn bị ám ảnh bởi con số khủng khiếp này trong một câu khô khan và thuần túy mang tính thông tin. Chính xác đó là câu thơ trong bài “Ai? Tôi!” của nhà thơ Chế Lan Viên khi ông viết về chiến dịch Mậu Thân. Tác giả nêu câu hỏi: “Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2000 người đó?” Và chính ông tự trả lời mình: “Tôi! Tôi/ người viết những câu thơ cổ võ/ Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong”.

Một tâm hồn nhạy cảm! Một nhân cách lớn! (Anh Chế Lan Viên ơi, em đây, Thái Bá Tân đây. Cảm ơn anh đã nói hộ lòng em. Em còn giữ tập thơ anh tặng ngày nào.)

Đằng sau những con số này là những con số khác còn khủng khiếp hơn: Một triệu người lính cách mạng và hai triệu dân thường Việt Nam đã hy sinh trong cái ta thường gọi là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”.

Như nhà thơ, tôi cũng bị ám ảnh bởi câu hỏi của ông: Ai chịu trách nhiệm về cái chết của 2000 người đó? Không phải tôi, tất nhiên, vì tôi là người bình thường và chỉ nhờ ngẫu nhiên mới không bị gộp vào con số đó. Tôi không ra lệnh, không đưa ra các quyết sách lớn về đại cục. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa tôi hoàn toàn vô tội. Không, tôi vẫn phải chịu một phần trách nhiệm vì đơn giản tôi là một công dân và đã để đất nước mình rơi vào hoàn cảnh như vậy. Một công dân tốt còn biết đau về cái chết của đồng bào.

Câu hỏi tiếp: Liêu có đáng phải hy sinh ghê gớm như thế để “giải phóng dân tộc” không, mà rồi, giải phóng khỏi ai? Khỏi những đồng bào Việt Nam khác ở bên kia chiến tuyến?

Một câu hỏi nữa: Ba mươi người sống sót trong số 2000 người ấy bây giờ thế nào, và họ nghĩ gì về sự trận đánh ấy của họ mà đài báo ta lúc ấy gọi là “thắng lợi, nhưng ta phải chịu một số thương vong nhất định”?

Khá vất vả, cuối cùng tôi cũng tìm được một người, ngay trong huyện Diễn Châu quê tôi. Điều này lần nữa làm tôi giật mình: Sao lúc nào, ở đâu có đánh nhau ác liệt nhất và nhiều người chết nhất cũng có mặt những người lính nông dân Nghệ Tĩnh của tôi? Có thể chỉ ngẫu nhiên, nhưng vẫn giật mình.

Đó là một lão nông trạc tuổi tôi, trên sáu mươi chút ít, nhưng trông hom hem với một chân thọt và một tay hơi khuỳnh khuỳnh.

“Chuyện từ đời tám hoánh nào, hơi đâu mà nhớ đến. Mà cũng chẳng còn lúc nào rỗi để nhớ”. Ông nói khi tôi gợi chuyện.

“Con cháu một bầy, toàn ăn hại. Lại thêm trận lụt vừa rồi ngập hết lúa như bác thấy.”

“Bác có cảm giác thế nào khi sống sót trở về rừng?”

“May! Còn thế nào nữa. May thoát chết như bác nói. Nhờ giả vờ chết mà sống đấy.”

“Sau đó thì sao?”

“Thì đánh nhau tiếp. Trong số ba mươi người sống sót lần ấy, nghe nói chỉ năm người trở về nhà khi chiến tranh kết thúc. Trong đó có tôi. Cũng nhờ may rủi thôi”.

Tôi lặng người, chẳng biết nói gì thêm. 

“Sự hy sinh của các bác thật to lớn.” Tôi lên tiếng khi thấy im lặng mãi bất tiện. “Các bác là những người anh hùng, dũng cảm, dám xã thân vì nước...”

“Anh hùng, dũng cảm cái đếch gì. Người ta bảo đi lính thì đi. Bảo xung phong thì xung phong. Không xung phong, không dũng cảm mà được à? Không bị địch bắn chết thì cũng bị đồng đội đằng sau bắn vào lưng!”

Mấy thằng nhỏ thấy có khách, xúm lại hóng hớt. Ông chúng quát:

“Chúng mày biến! Mai kia thằng Tàu nó đánh, sẽ đến lượt chúng mày! Không thoát được đâu!”

Cuộc gặp này để lại trong tôi một ấn tượng nặng nề.

Tôi cũng may. May chưa bao giờ viết thơ cổ vũ người khác ra trận. May không phải là một trong ba mươi người sống sót ấy, chính xác hơn, năm người. Nếu không tôi sẽ đau khổ lắm. Chả là đời trót cho tôi cái chữ nên hay suy luận và mặc cảm. May nữa là tôi không bao giờ phải bắn vào lưng đồng đội nếu họ không xung phong, và ngược lại. May! Và tôi cảm ơn số phận điều ấy.

Nhưng tôi cũng có con cháu, và như ông ấy nói, mai kia thằng Tàu đánh mình, sẽ đến lượt chúng. Nghĩ mà sợ. Sợ và buồn. Vì lão nông kia, tôi và con cháu của tôi không có sự lựa chọn nào khác. Vì chúng tôi, vì tất cả chúng ta, đơn giản chỉ là những con tốt vô danh trên bàn cờ của các nhà lãnh đạo đất nước.

Cầu mong cho họ biết thương dân và có những quyết định sáng suốt.

31. 10. 2011

25 Nhận xét

  1. Mai kia thằng tàu nó đánh!Nghe người chiến sỹ già than mà đứt ruột!

    Trả lờiXóa
  2. “Anh hùng, dũng cảm cái đếch gì. Người ta bảo đi lính thì đi. Bảo xung phong thì xung phong. Không xung phong, không dũng cảm mà được à? Không bị địch bắn chết thì cũng bị đồng đội đằng sau bắn vào lưng!”

    Lão Minh râu "giải phóng dân tộc" hay làm nô lệ cho "quốc tế cộng sản"? Để giờ đây được vinh dự "cùng Cuba canh giữ cho hòa bình thế giới". Khoác lác không ai khác đó là cộng sản.

    Trả lờiXóa
  3. DO CHIN BO DE DO MUOI-TBT CSVNlúc 13:11 2 tháng 11, 2011

    Thao thuc -Tran Tro hoai ????Do bao nhieu xuong mau cua nguoi Vnam -Dat nuoc va chung ta duoc gi????Cai ngai vang cua Dang CSVIETNAm -Dieu 4 hien fap,,,fai chang la muc dich cua cuoc chien huynh de tuong tan ???Xuong mau nguoi Viet do khap ban dao Dong duong-Lao ,Mien ma da 30-40 nam van con quy tap hai cot ve dat Me - Qyi vi la nguoi VNam da vang mui tet co bao gio tu hoi???

    Trả lờiXóa
  4. thì giờ mình sát nhập là khỏi đánh nhau đó. Làm theo ý dân rồi còn gì.

    Trả lờiXóa
  5. Một triệu người lính cách mạng và hai triệu dân thường Việt Nam đã hy sinh trong cái ta thường gọi là “cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”.
    Liêu có đáng phải hy sinh ghê gớm như thế để “giải phóng dân tộc” không, mà rồi, giải phóng khỏi ai? Khỏi những đồng bào Việt Nam khác ở bên kia chiến tuyến?" Đối với nhân dân Việt nam thì rất không đáng phải thí mạng sống của dân như thế vì đất nước "độc lập, thống nhất" đã 36 năm rồi nhưng nhân dân có được tự do, hạnh phúc đâu. Sự hy sinh tính mạng, của cải của người dân ghê gớm như thế chỉ phục vụ duy nhất một nhóm người tự xưng là lãnh đạo đảng cộng sản kiêm lãnh đạo đất nước mà không thông qua lá phiếu bầu cử tự do của nhân dân. Các thế hệ con cháu của nhóm người đó cứ tiếp tục vin vào cái thành tích "giải phóng dân tộc" của cha ông chúng nó ăn cướp được từ xương máu nhân dân, để đề đầu cưỡi cổ nhân dân. Đau thương cho dân tộc Việt nam, vừa thoát khỏi chế độ phong kiến cha truyền con nối, chế độ thực dân dã man thì gặp phải một chế độ "phong kiến hơn" và dã man hơn nhiều.

    Trả lờiXóa
  6. giải phóng Dân tộc Việt nam.
    Tất cả tu về một mối Hán đại !

    Trả lờiXóa
  7. Bố tôi và ông tôi đã hy sinh cả thời trai trẻ cho tổ quốc này nhưng ngược lại bác tôi cũng phải bỏ mạng bên kia chiến tuyến. Lỗi đau của một gia đình không bao giờ vơi mỗi năm vào ngày 30-4.

    Trả lờiXóa
  8. "Tuc nuoc vo bo". Chac chan phai co them mot tran nua. Hy vong den luc do toi con du suc khoe de cam sung

    Trả lờiXóa
  9. Mai Tàu đánh, tôi bảo con cháu trốn lính!
    Sau tất cả các cuộc chiến tranh xảy ra, dân đen được gì?
    Mang thân mình bảo vệ quyền lợi chúng nó? Không bao giờ! Bị chúng nó phỉnh thế là đủ rồi.

    Trả lờiXóa
  10. "Anh hùng, dũng cảm cái đếch gì. Người ta bảo đi lính thì đi. Bảo xung phong thì xung phong. Không xung phong, không dũng cảm mà được à? Không bị địch bắn chết thì cũng bị đồng đội đằng sau bắn vào lưng!”
    Nói phét! Tôi chưa nghe ông bộ đội nào nói vậy. Các bạn dân làm báo nếu sử dụng những chiêu lừa bịp như vậy thì còn lưu manh hơn cả CS, các bạn không làm cách mạng được đâu!

    Trả lờiXóa
  11. các bạn nghĩ lại đi!

    Trả lờiXóa
  12. Chien tranh thi no bat den ra tran. Con hoa binh thi chung no ngoi tren dau dan den, het cha den con chau chung no an. Cau mong sao co mot tran dam mau nua thi moi co the rua duoc han nay.

    Trả lờiXóa
  13. Tàu khựa có tiền bảo ai chết mà chẳng đượclúc 20:51 2 tháng 11, 2011

    Là người giũ biên cương cho tàu khựa, ho chi minh va bè lũ không từ mọi thủ đoạn để đẩy nhânn dân vào chỗ chết . Súng đạn nào bắn vào nhân dân ? Súng đạn tàu khựa chứ ở đâu? Mấy chục năm xây dựng xhcn ở hậu phương lớn đảng đã xây được gì ? Chẳng được gì cả ngoại trừ làm cả miền bắc xhcn là một xưởng đẻ để cung cấp sinh mạng cho chiến trường miền nam . Tàu khựa góp tiền, hcm góp người

    Trả lờiXóa
  14. Bảo con cháu trốn lên rừng hay xuống biển hoặc vượt biên lần nữa. Hãy để 3 triêu đảng viên chúng nó ra tuyến đầu chiến đấu. Dứt khóat không chết cho bọn chúng cướp bóc dân lành, bán hết tài nguyên đất nước bỏ túi riêng. Chế Lan Viên còn biết nhục, hối hận. Vậy chớ, tên Tố Hữu kêu gào đảng viên tụi nó: "Giết, Giết nữa bàn tay không ngừng nghỉ". Hàng trăm ngàn dân lành dã bị bọn đảng viên giết hại dã man trong "cải cách ruộng đất". Đến nay có thấy đứa nào hối hận. Hởi các oan hồn và hồn thiêng sông núi, hãy phù hộ cho con dân Việt mau chóng đứng lên xử những tên tội đồ dân tộc là "đảng CSVN"

    Trả lờiXóa
  15. 2000 mạng người có gì là đáng?
    Bác dã hạ quyết tâm đánh chúng nó cho tới người Việt cuối cùng kia mà.
    2000 mạng người có gì là đáng?
    Đánh, đánh nữa...
    Phải đánh để bác dẫn năm châu tới đại đồng.
    Phải đánh nữa để bác hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng
    làm tiền đồn chiến đấu cho chủ nghĩa cộng sản nhuộm đỏ địa cầu.
    Phải đánh nữa. Phải chết nữa.
    Phải áp dụng chiến thuật "biển người" lừng danh thiên cổ
    của đại lãnh tụ Mao.
    ...."Cho quân tụ lại đông như biển, tràn lên như sóng.
    Cứ việc lùa quân tràn lên, càng dầy, càng đầy, càng nhanh, càng nhiều, càng tốt.
    Chiến thuật này không tính đến mạng của quân : chạy hàng ngang,
    hàng nối hàng, lớp nối lớp, tràn vào miệng súng thì tránh đâu khỏi chết!
    Chết lớp người này, lùa lên lớp người khác...
    rồi lớp người khác...
    rồi lớp người khác....
    rồi lớp người khác....

    Có đủ quân mà nướng, trận nào ta cũng thắng,
    trận nào địch cũng thua : Ta, danh tướng!
    "

    Quân lính của chúng ta đều trở thành những anh hùng

    ------
    Ghi chú :
    Xem video chiến thuật biển người của Tướng Bành đức Hoài trong chiến tranh Bắc Nam Hàn Quốc:
    chiến tranh Bắc Nam Hàn Quốc

    Trả lờiXóa
  16. Nói phét! Tôi chưa nghe ông bộ đội nào nói vậy. Các bạn dân làm báo nếu sử dụng những chiêu lừa bịp như vậy thì còn lưu manh hơn cả CS, các bạn không làm cách mạng được đâu!
    xxx
    bác biết cs lưu manh là tốt rồi.
    oan cho dân báo quá, đây là bài của anh Tân mà, thắc mắc gì thì đi mà hỏi ảnh. nếu bạn chưa nghe ông bộ đội nào nói như vậy thì bây giờ bạn được nghe rồi đó. đừng có lấy mình ra chân ný nhé.

    PHUDONG

    Trả lờiXóa
  17. Tôi chưa nghe đâu co nghĩa la không có, riêng tôi đã được nghe rất nhiều từ rất nhiều người Trong trận Mậu Thân o Huế, tôi tận mắt thấy bộ đội bị xiềng chân vầo pháo cao xạ.

    Trả lờiXóa
  18. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  19. Này Người Anh Emlúc 08:57 3 tháng 11, 2011

    Đảng viên bỏ đảng hà rầm. CS gộc, CM lão thành về phe nhân dân tố cáo, chống đảng.

    Huống chi là cựu binh bộ đội. Người này ngã, người khác tiếp nối. Cần gì phải có Thái Bá Tân mới làm nên câu chuyện. ĐCS nay là đảng cướp sạch. Mù điếc mới không thấy, không nghe.

    Trả lờiXóa
  20. Ngu Lâu Nhờ Cám Đảnglúc 09:06 3 tháng 11, 2011

    "Nói phét! Tôi chưa nghe ông bộ đội nào nói vậy. Các bạn dân làm báo nếu sử dụng những chiêu lừa bịp như vậy thì còn lưu manh hơn cả CS, các bạn không làm cách mạng được đâu!"

    Vậy thì nên nghe chuyện ông bộ đội này để khỏi ngạc nhiên.

    Ông này là con rễ ba má tôi. Theo chân bộ đội vào Nam "Giải phóng MN" 1975, ông bộ đội này ở lại làm rễ Miền Nam không thèm về Bắc và không lâu sau đó tuyên bố mấy câu xanh dờn. "Đồ tuyên truyền dối trá. Bây giờ mà xảy ra chuyện là ông quay súng bắn vào chúng bay trước. Mong sao cho Mỹ quay lại để làm lại." Thứ này mới là sốc. Sự thật 100%. Người kể mà thêm bớt thì cho trời hại.

    Trả lờiXóa
  21. Bỏ 2000 người mà giết được cả vạn người dân + lính VNCH ( trong đó có chôn sống hơn 6000 quân dân cán chính tỉnh Thừa Thiên Huế, như bọn phol-pốt Campuchia ) đó lá 1 chiến thắng hào hùng của sự lãnh đạo tài tình của đảng ta,cần phải phát huy hơn nữa.
    Xin các bạn trong thôn hãy trưng bày những gì liên quan đến tết Mậu Thân 1968 nhất là ở Huế thân yêu của đất nước VN chúng ta...

    Trả lờiXóa
  22. Không ca tụng "anh hùng, dũng cảm, hi sinh..." thì làm gì có thằng liều mạng. Nhiệm vụ của các nhà văn / nhà nhạc (nô) thì phải đánh trống thổi kèn cho thanh niên nó hăng máu lên chứ.

    Trả lờiXóa
  23. Nồi da nấu thịt , dại dột giết hại lẫn nhau , đây chính là cái thông minh của người Việt Nam .AUVIETTOAN

    Trả lờiXóa
  24. Máu của dân Việt đã chảy dài từ ải Nam quan tới mũi Cà mau để tạo nên 1 Việt nam độc lập.Nhưng kẻ hưởng lợi lại không phải là những con người hy sinh xương máu đó .Lũ cơ hội đi hàng sau và trốn lính đã nghiễm nhiên thành ông chủ ban phát quyền lợi .
    Máu của dân Việt sẽ còn chảy nữa với Tàu khựa để bảo vệ lăng Bác Hồ cùng lũ ươn hèn trong lăng Ba đình.
    Hãy quay súng lại hỡi những thằng lính đang ăn bơ thừa sữa cặn !Hãy nhớ lại truyện Mỵ Châu Trọng Thủy thuở nào mà tỉnh lại trước khi bị lừa đến chết!Cầy cáo hết thì chó săn bị tiêu diệt là lẽ đời mà.Đừng mơ có ngày lên ngôi Hoàng đế hỡi các anh lính quèn.
    Khi người ta mơn anh còn Đảng còn mình thì phải nhớ rằng mình chỉ là phương tiện duy trì chế độ ,như cái bóng bay mà thôi,chớ có gà mờ.
    Họ hàng hang hốc của anh đang bị lên thớt anh có biết không?Họ bóp cổ họ hàng anh để lấy 1000 rồi chia cho anh 500 ( kiểu Bá Kiến) để anh cảm ơn chế độ và chê họ hàng anh ngu không biết năng động sáng tạo!
    Than ôi ,nhìn các anh hung hăng đe nẹt dân để cuối ngày lĩnh thưởng tôi thấy gai cả người.Thật là nồi da xáo thịt cho chúng xơi.
    Bát ngát lầu cao ,mênh mông trang trại của lũ "đỉnh cao trí tuệ" là do công của các anh ngày đêm dẹp dân đấy ,các anh có được chia phần không?
    Đừng để quá muộn mới tỉnh ngộ.Chúng nó đã ký tắt cho Tàu cả rồi.Niềm tin của chúng vào các anh chẳng còn được bao nhiêu.Khi mà Tàu khựa tràn ngập lãnh thổ thì người chết trước là các anh đấy.

    Trả lờiXóa
  25. Tất cả các cuộc chiến tranh trên thế giới này đều vô nghĩa đối với nhân dân vì thực chất nó chỉ vì mục đích của một cá nhân và nhóm lợi ích ăn theo mà thôi

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn