Bs Ngọc - Một đồng nghiệp nổi tiếng, thuộc nhóm đàn anh của tôi, mới đây tuyên bố trên báo chí rằng trình độ bác sĩ VN chẳng thua các đồng nghiệp nước ngoài. Đọc những phát biểu của anh tôi phải thốt lên câu nói quen thuộc. Đó là “ấu trĩ”.
Trẻ con là những đứa hay thích khoe khoang. Nếu nghe qua những tranh cãi trong sân trường chúng ta dễ dàng nhận ra một điểm chính. Đó là so sánh hơn thua. Chúng không bao giờ chịu thua ai và lúc nào cũng tự nâng mình cao lên. Chúng tìm mọi cơ sở so sánh để làm cho mình cao hơn bạn bè. Đứa thì dựa vào cái xe đạp mới mua để lên mặt. Đứa dựa vào sự thành đạt của cha mẹ để hạ thấp bạn bè. Chúng ta gọi những so sánh đó là ấu trĩ, là chuyện trẻ con.
Dĩ nhiên, không ai đánh giá cao những so sánh của trẻ con. Những so sánh đó không có ý nghĩa nhiều vì tác giả của chúng là trẻ con. Trẻ con là những đứa “trẻ người non dạ” hay “ăn chưa no, lo chưa tới” nên có những so sánh thiếu suy nghĩ. Thiếu suy nghĩ xuất phát từ đầu óc còn non nớt của chúng, chưa đặt vấn đề trong cái khung rộng lớn hơn và chưa xem xét hết những tình huống chung quanh. Tuy nhiên, cái hay của những so sánh trẻ con cũng có ích bởi vì qua đó chúng ta biết tác giả chúng đích thực là trẻ con.
Chúng ta thử đọc một so sánh sau đây xem có phải là trẻ con hay không?
“Trình độ điều trị của các bác sĩ trong nước không thua bất cứ quốc gia nào. Riêng về K, thậm chí bác sĩ Việt Nam tiếp xúc với nhiều loại ung thư hơn nên còn có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị, điển hình là điều trị ung thư vú”
Ai là tác giả của câu nói ấn tượng đó? Xin thưa, đó là câu nói của một đồng nghiệp đàn anh, một người rất nổi tiếng đình đám trong y giới. Ông là giáo sư. Ông còn được phong hàm “thầy thuốc nhân dân”. Một loại phẩm hàm chỉ có ở các nước xã hội chủ nghĩa. Là bác sĩ lăn lộn trong nghề gần 40 năm trời, nghe câu nói đó tôi cũng thấy vui lắm. Bây giờ tôi mới biết mình là một cá nhân trong tập thể bác sĩ xuất sắc ở Việt Nam, một tập thể bác sĩ “không thua bất cứ quốc gia nào”, thậm chí còn “có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị”. Ôi, những lời nói quá ư ấn tượng, nó có hiệu quả chẳng khác gì liều thuốc ngủ cho người đau đầu.
Đau đầu vì tình hình y tế vẫn còn quá ngổn ngang. Bệnh viện quá tải. Hai ba bệnh nhân nằm chung giường. Hệ thống đào tạo lăng nhăng, thầy không ra thầy, thợ chẳng phải thợ. Loạn chuẩn mực dẫn đến một thế hệ thầy cô bất tài. Thầy cô bất tài đào tạo ra vài thế hệ “bác sĩ” càng bất tài. Hậu quả là người dân lãnh đủ. Tiền chi cho dịch vụ sức khỏe không đem lại lợi ích như mong muốn. Lãnh đạo cao cấp và những người giàu có bỏ chạy ra nước ngoài điều trị. Họ không còn tin tưởng vào hệ thống y tế mà chính họ có phần trách nhiệm dựng nên. Trong điều kiện như thế mà có người tự tin tếu nói rằng chúng ta chẳng thua kém ai! Thế có phải là ấu trĩ hay không?
Tôi cảm thấy câu tuyên bố của vị đồng nghiệp hoàn toàn trống rỗng. Vì nó không có ý nghĩa gì cả. Vì nó chẳng có chứng cứ gì cả. Dựa vào chứng cứ gì để nói rằng chúng ta – tập thể bác sĩ Việt Nam – không thua kém các đồng nghiệp ở nước ngoài? Dựa vào tiêu chuẩn gì để nói rằng chúng ta không thua kém đồng nghiệp nước ngoài? Chẳng lẽ chúng ta tiếp xúc nhiều với ung thư là chúng ta hơn đồng nghiệp nước ngoài hay sao? Ôi, thật là một quan niệm hết sức trẻ con. Chẳng khác gì cách nói “tôi biết bắt cá bằng cách lặn dưới bùn nên tôi giỏi hơn anh”. Người bắt cá không biết rằng mình còn đi bắt cá trong bùn là vẫn còn ở vị trí dưới đáy giếng. Ngồi dưới đáy giếng nên không thấy trên mặt giếng, chẳng thấy ai ngoài mình, và thế là tự khen mình tài giỏi! Thật là tội nghiệp. Anh bạn đồng nghiệp ơi! Anh hãy nói cho đồng nghiệp quốc tế biết tỷ lệ tử vong do bệnh ung thư là bao nhiêu. Anh hãy nói cho đồng nghiệp quốc tế biết bao nhiêu bệnh nhân anh đã chữa thành công và bao nhiêu anh đã thất bại để lại di chứng cho người ta. Anh hãy nói cho đồng nghiệp quốc tế biết tỷ lệ nhiễm trùng bệnh viện là bao nhiêu. Hãy nhìn kỹ và nhìn thẳng vào bệnh viện K của anh!
Theo tôi, đó là câu nói phản ảnh trình độ cá nhân. Anh đồng nghiệp tôi trong thâm tâm có lẽ muốn nói rằng “Trình độ điều trị của TÔI không thua bất cứ đồng nghiệp nào trên thế giới. Riêng về K, TÔI thậm chí tiếp xúc với nhiều loại ung thư hơn nên TÔI có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị, điển hình là điều trị ung thư vú”. Anh lộng hình ảnh của anh cho tất cả bác sĩ Việt Nam, kể cả bác sĩ chuyên tu và tại chức. Vì anh thấy anh giỏi nên anh nghĩ các bác sĩ khác cũng giỏi như anh. Anh chỉ nhìn thấy ung thư, nhưng anh cố gắng phóng đại cho các chuyên ngành khác. Nhưng bình tâm suy nghĩ, tôi phải hỏi có thật sự anh giỏi không? Trên đời này có bác sĩ nào so sánh trình độ của mình với đồng nghiệp khác một cách công khai trên báo chí. Ngày nay, phần lớn chương trình điều trị đều nương theo những phác đồ mà đồng nghiệp phương tây soạn thảo dựa vào những nghiên cứu của họ. Người bác sĩ vừa là một nghệ sĩ vừa là một nhà khoa học. Chúng ta có thể đo lường khía cạnh khoa học, nhưng làm sao đo lường được khía cạnh nghệ thuật của người bác sĩ. Nếu đo lường khoa học thì tôi chắc rằng anh đồng nghiệp đàn anh của tôi chỉ là một hạt cát trong sa mạc chuyên ngành ung thư học. Điều này tôi biết rõ. Hãy đọc sách của vị đồng nghiệp đó thì biết. Còn thành tựu của anh trong điều trị ung thư thì tôi không có ý kiến gì nhưng tôi cũng chưa thấy bất cứ chứng cứ nào để nói anh kém, bằng hay hơn đồng nghiệp khác, nhất là hơn các đồng nghiệp nước ngoài. Ai dám mở miệng để nói như thế phải là người có suy nghĩ khá trẻ con.
Tôi tự hỏi có phải đó là một câu nói của những kẻ mắc bệnh tự ti. Đó là một căn bệnh tâm lý. Người với bệnh tự ti có mặc cảm rằng mình thấp kém hơn người khác. Từ mặc cảm đó, người mắc bệnh tự ti muốn san bằng sự thấp kém bằng cách phóng đại những thành công của mình qua những phát ngôn ấn tượng. Cách nói của anh đồng nghiệp theo tôi thể hiện tâm lý tự ti, vì thấy mình kém cỏi nên mới “nổ” để tự sướng. Tự sướng cũng là một tâm lý của trẻ con.
Tôi thấy đó cũng là một câu nói an ủi của những kẻ thấp kém. Điển hình là câu này “Gần đây, tại Hà Nội cũng như TPHCM, nhiều bệnh viện như Việt Đức, Nhi trung ương, Bạch Mai, Chợ Rẫy, ĐH Y dược, Từ Dũ… còn giảng dạy cho nhiều khóa các bác sĩ nước ngoài trong lĩnh vực phẫu thuật nội soi, hiếm muộn …” Xin hỏi dạy cho ai? Dạy cho đồng nghiệp Thái Lan, Lào, Campuchea, hay Pháp, Mỹ? Thế nào là “dạy”? Chỉ mổ minh họa một vài ca cho đồng nghiệp nước ngoài xem mà gọi là “dạy” thì thật là lộng ngôn. Được mời nói chuyện 10 phút trong một hội thảo của một nước láng giềng gồm 50 người tham dự, vậy mà về nước thì “nổ” là “dạy” là “giảng” thì đúng là quá trẻ con. Trẻ con vì không hiểu được bản chất và cái tầm của buổi hội thảo. Đúng là “khôn nhà dại chợ”. Đồng nghiệp được mời đi giảng thật sự không ai khoe một cách trẻ con như thế.
Đó còn là một nhận xét nguy hiểm. Tự cho rằng chúng ta hơn người, đã dạy người, làm cho chúng ta tự mãn. Tự mãn nên không thèm học hỏi ai. Không học hỏi người thì trình độ chuyên môn sẽ dần dần lùn theo thời gian và theo sự phát triển của chuyên ngành. Tự mãn là một căn bệnh kinh niên trong các đồng nghiệp của tôi. Chính vì căn bệnh này mà kiến thức của bác sĩ Việt Nam còn rất kém, rất thấp và rất lạc hậu. Không tin thì thử vào các hội thảo khoa học do các công ty dược tổ chức sẽ thấy các bác sĩ ta làm gì trong đó? Họ ngủ gục vì họ không hiểu bài giảng. Nhưng họ rất nhanh nhẩu khi đến giờ ăn trưa và đi thu lượm các quà cáp của công ty dược!
Riêng cá nhân tôi thì không dám nói mình hơn ai. Thật ra, tôi thú nhận tôi kém hơn đồng nghiệp ngoại quốc. Nhất là kém về kiến thức. Những kiến thức tôi gặt hái được trong trường y sau hai mươi năm bao cấp XHCN không có CME thì làm sao tôi dám nói hơn ai! Những chữ cái A C T G tôi học lõm bõm 40 năm về trước nay chỉ là kiến thức của trẻ con trung học. Sách giáo khoa 40 năm trước đến nay không còn phù hợp nữa. Do đó, tôi dốt. Tôi càng thấy mình dốt hơn khi đi nghe các giáo sư nước ngoài giảng trong các hội thảo của công ty dược tổ chức vì có khi tôi không hiểu họ nói gì cả. Nhìn những bức ảnh histo của họ tôi càng không biết ý nghĩa là gì. Những giáo sư ngoại quốc đó chắc chắn không điều trị nhiều bệnh nhân hơn tôi. Họ có thể còn lạ lẫm với những ca bệnh tôi từng có kinh nghiệm trong gần 4 thập niên qua. Nhưng tôi không bao giờ dám nói mình không kém hơn họ, càng không dám nói mình hơn họ. Tôi chấp nhận tôi kém hơn họ. Tôi chấp nhận như thế để tôi còn có dịp đi học, đi nghe họ giảng.
Tôi nghĩ không ai đi so sánh trình độ bác sĩ giữa các nước. Nước nào cũng có một vài bác sĩ nổi tiếng. Nổi tiếng trên báo chí chứ chưa hẳn trong thực hành. Không ai ngu xuẩn để đi so sánh trình độ bác sĩ A với bác sĩ B chỉ qua sự nổi tiếng. Lấy gì để nói bác sĩ A tài giỏi hơn bác sĩ B? Nếu phải so sánh, người ta so sánh về hệ thống y tế giữa các nước chứ không ai so sánh giữa các cá nhân. Nếu tập thể bác sĩ chúng ta tài giỏi và thông minh, tại sao chúng ta không tổ chức được một hệ thống y tế như Thái Lan? Tài giỏi gì mà để hàng vạn bệnh nhân tiền mất tật mang? Tại sao phải gửi một mẫu da qua Mỹ để xét nghiệm nếu chúng ta quả thật tài giỏi? Nếu ta quả thật tài giỏi, tại sao phải để các lãnh đạo đi ra nước ngoài điều trị, như ông Võ Văn Kiệt phải đi Singapore? Lãnh đạo bỏ đi điều trị nước ngoài có nghĩa là họ không tin vào khả năng của hệ thống y tế Việt Nam.
Tôi hỏi một anh bạn đồng nghiệp cùng lớp đang hành nghề ở California rằng bên ấy có đồng nghiệp nào mạt sát người khác trên báo không, anh cười lớn nói: coi chừng hầu tòa. Ấy vậy mà ở cái xứ CHXHCN Việt Nam của tôi, có đồng nghiệp viết trên giất trắng mực đen như sau:
“Việc điều trị cho cháu phải cẩn thận hơn với người khác bội phần! Theo tôi được biết, trình độ về tâm thần của thành phố Hồ Chí Minh còn thua kém Hà Nội nhiều lắm”, và “… tôi không phục anh về chuyên môn nên không thể tin tưởng mù quáng đến mức mà tin vào những lời anh hứa hẹn được”.
Chưa hết, vị “tiến sĩ” này còn không quên quảng cáo cho … chính anh ta:
“Nếu cần một người có chuyên môn rất cao về tâm thần, nói giỏi, làm hay và có nhiều nhiệt tình, hãy tìm đến tôi-Tiến sỹ Bùi Quang Huy, chủ nhiệm khoa Tâm thần-Bệnh viện 103”.
Đó là phát biểu của một người tự xưng là tiến sĩ Bùi Quang Huy. Đó là câu phát biểu hội đủ tất cả điều kiện của một người với bộ não chưa trưởng thành. Ấu trĩ. Một con người tự khoe mình có “chuyên môn rất cao”, “nói giỏi”, “làm hay”, “có nhiều nhiệt tình”. Thật chưa thấy ai trơ tráo hơn. Càng chưa thấy một người có học vị “tiến sĩ” nào hợm hĩnh như thế. Đây đúng là một loại sinh vật hiếm cần phải bảo vệ để cho hậu thế trên thế giới chiêm ngưỡng.
Người tự tin không ai khoác lác và “nổ”. Người Việt có câu “thùng rỗng kêu to” để chỉ những người khả năng thật thì kém mà nói thì cứ như nổ tạt đạn. Người có tự tin và khả năng thật cân nhắc biết người biết ta. Biết cái hay của người và biết cái kém của ta. Biết cái hay của ta nhưng cũng nhận ra cái kém của người. Công chúng Việt Nam không cần những bác sĩ nổ; họ cần những bác sĩ có y đức và có thực tài. Nếu không chịu khiêm tốn học hỏi mà cứ liên tục nổ như vị đồng nghiệp đàn anh kia hay như sinh vật hiếm với bằng “tiến sĩ” tôi vừa đề cập, tôi e rằng đồng nghiệp nước ngoài sẽ nhìn chúng ta như là những đứa trẻ mắc bệnh tự ti.

Bac si dinh cao tri tue cua rhe gioi nho hoc, lam theo hcm.
Trả lờiXóaĐồ Bác sỹ !
Trả lờiXóaXIN HỎI BS NGỌC:ẤU TRĨ ĐÚNG RA LÀ GÌ?BẢO LÀ ĐỒ TRẺ CON KO BIẾT GÌ THÌ KO PHẢI VÌ ÔNG TA LÀ ĐÀN ANH CỦA BÁC SĨ MÀ!"ẤU" CÓ THỂ HIỂU LÀ TRẺ-CHƯA PHÁT TRIỂN NHƯNG "TRĨ" THÌ NGHE CO VẺ HƠI CHUYÊN NGHÀNH HIHIHII...MONG BS GIẢI ĐÁP GIÙM.
Trả lờiXóaDung la " thung rong keu to " Bac si cua ta chi co hon bac si Cambuchia va Lao , va may nuoc Phi chau cham tien chu hon ai? No vua thoi may cha ! No qua the gioi nay diec con gay het con gi !
Trả lờiXóabác sỹ nước ngoài lương y như từ mẫu còn bác sỹ việt nam thì lương y như hổ ₫ói
Trả lờiXóaÔng tiến sỹ này là tiến sỹ tâm thần mà. Có ai chấp với người mắc căn bệnh này bao giờ đâu.
Trả lờiXóaDân chúng trong nước như chúng tôi nhiều người muốn đọc com của các bác hải ngoại lắm. Vì thế, các bác " ngàn dặm ruột xa" download phần mềm gõ tiếng Việt ( miễn phí) tại đây nha : http://unikey.org/
Trả lờiXóaƠ!mấy thằng cha lãnh đạo đảng cướp CS cứ bảo cái gì của ta cũng hay, thế mà đi chữa bịnh ở nước ngoài là sao thế nhỉ! Chắc chúng nó là đồ dở hơi...
Trả lờiXóaBác sĩ ở VN chỉ có được cái láo toét! Ừ! ... thì rất giỏi, nhưng chỉ giỏi... làm tiền bệnh nhân, dân nghèo không có tiền bôi trơn, thì bệnh cảm cúm Bs VN cũng không biết chữa , nói chi đến việc giỏi điều trị về bệnh ung thư cho xa vời!
Trả lờiXóaThật sự cũng không có gì là phải phê phán người ta quá Bs Ngọc ạh. Tiến sĩ Bùi Quang Huy nói rõ ràng rồi, tại anh không đọc chậm lại thôi, trình độ tâm thần thì TP Hồ Chí Minh còn kém Hà Nội xa, câu đó có gì lài sai đâu, TP HCM tâm thần thua Hà Nội cũng đúng, vì ở HN toàn là các cơ quan đầu não, là trung tâm chính trị quốc gia, các bệnh nhân tâm thần ở đây cao vào loại nhất khu vực, bệnh tình phong phú nên trình độ của y bác sĩ VN cao hơn thế giới cũng là chuyện bình thường, ở nước ta có ai đi hoạn lợn rồi lên làm Thủ tướng và Tổng Bí Thư đâu, có ai làm y tá vác băng ca chuyển thương bệnh binh mà lên làm Thủ tướng đâu, chắc ko nói ra mọi người ai cũng biết hết rồi, đó là đ/c Đỗ mười và đ/c Ba Dũng...Mọi đồn đoán các đ/c ấy được làm cán bộ to nhờ thân thế phe cánh đều sai lạc và chẳng nên tin, trình độ giải quyết điều trị bệnh tình cho bệnh nhân có vượt mức độ xuất sắc mới được tổ chức quyết định chuyển hướng công tác.
Trả lờiXóaBác Hồ xuất thân làm bồi bếp rồi sau lên làm Lãnh tụ, Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước. Tư tưởng cải cách mua bán bất động sản và kinh doanh xuất nhập khẩu của Bác cũng rất đáng nể, nhờ có Bác và đ/c Trường Chinh mà dân ta ai cũng có ruộng cày, rồi cả kho tư tưởng đỉnh cao trí tuệ nhất cũng nhờ Bác mới được nhập về VN mà ngày nay chúng ta có CHXHCNVN !
Các bs của ta xuất sắc cả hai trận địa, từ chết làm thành sống, sống làm thành sống mãi, chỉ một số ít là làm sống thành chết, đó là do nguồn thuốc quá mạnh, như trường hợp em gái gì đấy ở Năm Căn Cà mau, đang sống thành chết...đó là số rất ít, mọi người thông cảm.
Bác Hồ của chúng ta nhờ có đội ngũ y bác sĩ tài giỏi như tiến sĩ Bùi Quang Huy gì đó mà mặc dù người đã ra đi 42 năm rồi mà vẫn còn sống mãi với ĐCSVN, người chỉ ngủ không tỉnh lại thôi chứ không có chết! Bởi vậy mà Đảng vẫn chăm sóc Bác trong bệnh viện đặc biết nhất VN và còn ghi rõ Hồ Chủ Tịch sống mãi trong sự nghiệp chúng ta!
Chúng ta hoàn toàn tự hào, chỉ có XHCN mới sản xuất ra các y bác sĩ vào loại nhất thế giới, bọn Đế quốc tư bản giàu mạnh cỡ nào cũng phải bó tay đâu có biết cách tìm ra chất thuốc đặc biệt làm cho con người sống mãi, thế mà Việt nam, Trung quốc, Bắc Hàn có mới thật là vĩ đại ! Bác Hồ, Mao Chủ Tịch, Chủ tịch Kim Nhật Thành vẫn còn nằm ngủ trong các bv...đó là đỉnh cao trí tuệ của XHCN.
Chữa người không có bệnh là an toàn dễ thành công nhất và nhanh nổi tiếng.
Trả lờiXóaBác sĩ Việt Nam có một khám phá một "thần dược" đâu ai bằng là loại thuốc: Xuyên Tâm Liên, chắc ai sinh trước 1975 và sống trong chế độ CS ai cũng biết "thần dược" này. Hay nôn na gọi là "all-in-one" medicine, bất cứ bệnh gì cho 1 viên Xuyên Tâm Liên là tới đâu thì tới
Trả lờiXóaBác Sĩ NGỌC ơi !
Trả lờiXóaHơi đâu bác thắc mắc với cái bọn* bác sĩ nhờ ơn đảng *đó.
Bác gọi chúng là * ấu trĩ *cũng không đúng,vì dù sao bọn chúng cũng là người lớn và có học,bằng cấp cho dù chuyên tu hay tại chức ngu như bò,cũng được đảng ta công nhận.Bác nên gọi bọn bác sĩ này là TRÍ SỈ.[sỉ có dấu hỏi đó bác]
. JU MONG
Đọc từ trên xuống dưới,có hơn 10 người,kể cã tôi đều lấy nick Nặc Danh.
Trả lờiXóaCó rất nhiều người đều cho rằng chúng ta hèn,chứ thực ra họ đâu có biết,thời buổi này công an thường đến nhà gõ cửa vào lúc nữa đêm,hoặc ban ngày ra đường cũng gặp được du đảng tự phát...
Có một bạn cãm thông được hoàn cảnh của chúng ta,đề nghị sau khi viết xong comment,chúng ta nên ghi thêm một nick gì đó,chẳng hạng như : VÌ DÂN,VÌ NƯỚC,QUYẾT CHIẾN,QUYẾT THẮNG v v...Bản thân tôi thấy đề nghị này cũng hay,vì giúp cho chúng ta dễ dàng xưng hô lẫn nhau,và cũng giúp cho chúng ta bớt sợ công an hơn...Rất mong các bạn ô kê,xin thành thật cam ơn.
. JU MONG
- Cuộc sống có nhiều khó khăn, ngây cả khi lương y như từ mẫu cũng làm khó làm dễ mình.
Trả lờiXóa- Những điều mà chúng ta nên cân nhắc đó là hãy tự bảo vệ mình. Nếu tôi là bác sĩ tôi sẽ không để một bác sĩ nào trị bệnh cho tôi, chỉ mông rằng tôi có thể tự bảo vệ mình.
- Thứ nhất, đường ăn uống ( đường miệng ) dễ lây bệnh cho ta, nên hãy ăn uống cho chu đáo cẩn thận, cưới vợ thì cưới vợ ham học ăn học nấu vào.
- Không có gì mà chúng ta đề phòng được cả, chỉ một chút thôi cũng là hãnh diện rồi.
Đề nghị Bác Sỹ NGỌC cho xem nguyên bản đoạn trích dẩn
Trả lờiXóa' Việc điều trị cho cháu phải cẩn thận hơn với người khác bội phần.. ' vv..
Câu nói đó là của " Nguyễn Chấn Hùng, nguyên Giám đốc Bệnh viện Ung Bướu TP HCM" . Ông này nguyên là kĩ sư chế tạo bom hạt nhân , bạn của trùm buôn bán vũ khí Đinh La Thăng đó mà !
Trả lờiXóaOK Bác sĩ Ngọc. Ông Bác sĩ Bùi quang Huy nào đó nhà nước CHXHCN Việt nam cần phải bão vệ tối đa hơn loài vật qúy hiếm man dã trong rừng Cát tiên đừng để bị sát hại như loài Tê gíác bị tuyệt chũng.
Trả lờiXóaBÁC SĨ THỜI NÀY
Trả lờiXóaBác sĩ! Trời ơi, Bác sĩ gì?
Bờ-lu áo trắng, tội Trường Y.
Dạ dày chảy máu, vô nhà xác
Túi mật viêm đau, tiễn nhị tỳ
Chẩn đoán dở hay, nhờ xét nghiệm
Kê toa trật trúng, hỏi công ty.
May thầy, phước chủ hay...trời quyết?
Đúng "nhất thế y, tam thế suy".
Từ Nhân Dân
Lại nói về ngành y tế và bác sỹ ở nhà.
Trả lờiXóaThi thoảng tôi gọi về hỏi thăm sức khỏe gia đình. Thì không đưa trẻ này ốm thì đứa kia đau... À, à hôm qua vừa cho nó đi bác sỹ, bác sỹ đã cho đơn thuốc kháng sinh rồi, hay bác sỹ đã tiêm kháng sinh rồi.v.v. trẻ con thì bé tý, mười mấy tháng tuổi mà ho hắng viêm họng, phế quản là chuyện thường. Vậy mà các bác sỹ không điều trị dần dần, đè con người ta ra tiêm kháng sinh thì tôi cũng chịu cái kiểu "điều trị".
Sau này dần dà cũng hiểu ra một chút và thông cảm cho các lương y nhà ta là đơn giản vì thích vỗ ngực ta đây chữa bệnh rỏi, cho thuốc uống khỏi ngay, có khi lại chở nên bác sỹ giỏi-nổi tiếng!
Nói xin lỗi cái loại "bác sỹ" ấy chứ thấy bác sỹ tiêm kháng sinh cho trẻ con mấy tháng tuổi thì "bố nó cũng không dám ốm"
Không biết là tại dân trí bệnh nhân thấp, không thắc mắc, hay trình độ nghiệp vụ bác sỹ kém không biết cách điều trị. Nhưng tôi thấy dân ta dùng kháng sinh vô tội vạ và còn tỏ ra thành thạo loại này, loại kia. Tỉnh bơ, không coi nội tạng là cái đinh gỉ gì mới lạ!
Bác sĩ nhà mình ngayng tầm thế giới, nhất là ở Hà Nội, Thủ đô VN. Giáo sư, Tiến sĩ đầy đường. Thử tham dự một hội nghị ở nước ngoài xem, câm như hến !
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaĐây là căn bệnh đéo kém ai của VN nó đã kìm hãm dân tộc này phát triển, nào là bầu bóng đá VN cũng không kém ai, bác sĩ không kém ai, ky sư mới võ vẽ học mót được vài kiến thức làm cầu cũng vôi khẳng định không kém ai khổ nhất là ông y tá thủ tướng lại còn xuất xắc nhất châu á (kém kim jong ill) - Đại họa cho một dân tộc
Trả lờiXóachúng tôi(những người rời khòi nước đã lâu 20 năm) thật khó hiểu những tên bệnh, mà BS ra trường sau 75 chuan đoán cho bệnh nhân,không hiểu được bệnh đó là bệnh gì?
Trả lờiXóaChả có gì ngạc nhiên hay sốc cả.
Trả lờiXóaLãnh đạo chóp bu tự bầu bán nhau lên ngồi lì tự khen "đỉnh cao trí tuệ loài người". Ở dưới chỉ bắt chước theo gương sẵn có ở trên thôi. Nhưng "nhân quyền" VN phải khác thiên hạ ở chỗ dân không làm chủ đất nước mà đảng làm chủ. QH cơ quan quyền lực tối cao của dân có 410 ghế thì đảng viên CS dành hơn 400 ghế rồi. Tối cao còn có tối cao hơn. Tức QH là bù nhìn, con rối.
Xin DLB đăng đủ tên, họ và địa chỉ của ông Bác sĩ Ngoc , để tôi tranh đến khám bệnh nơi phòng mạch ông
Trả lờiXóaTôi ở Mỹ 33 năm , suốt 33 năm đó tôi ở Bắc California nơi có rất nhiều bác sĩ VN và tôi có một nhận xét sau đây :
Trả lờiXóa70% bác sĩ tốt nghiệp đại học Y Khoa Sài Gòn trước 75 khi qua Mỹ có thể đậu bằng Bác Sĩ tương đương của Mỹ và được phép hành nghề bác sĩ tại Mỹ .
Tôi chưa thấy ( mặc dù có thể có ) bác sĩ VN nào tốt nghiệp đại học Y Khoa thành Hồ mà đậu được bằng tương đương của Mỹ .
Bác sỹ Việt Nam chỉ giỏi HÚT THAI bằng Miệng thôi !
Trả lờiXóaCủng có nhưng hiếm lắm. Tôi có hai vợ chồng đưá cháu gaí cùng đậu BS ở VN; sang đây năm 2002; nó mới ra BS cách đây 3 năm, chồng nó vẩn còn đang "cố gắng". Con bé này thông minh cực kỳ.
Trả lờiXóaBác sĩ bỏ quên mũi khoan trong chân bệnh nhân
Trả lờiXóaLàm gãy mũi khoan trong chân bệnh nhân nhưng Bệnh viện Đa khoa Kon Tum không thông báo gì cho gia đình bệnh nhân. Suốt 19 tháng, bệnh nhân này phải sống với mũi khoan gãy trong xương đùi.
Bệnh nhân đớn đau
Gia đình em Đinh Trọng Hiếu, học sinh lớp 12, Trường THPT Quang Trung (huyện Sa Thầy) vừa có đơn gửi đến báo khiếu nại về việc BVĐK Kon Tum để mũi khoan gãy trong chân em Hiếu suốt hơn 19 tháng qua.
Vết thương ở chân em Hiếu ngày càng đau nhức, khiến việc sinh hoạt vô cùng khó khăn.
Theo đơn, ngày 31/1/2010, gia đình đưa em Hiếu đến BVĐK Kon Tum điều trị do bị ngã xe gãy chân. Theo chẩn đoán, em Hiếu bị gãy kín xương đùi trái. Phương pháp điều trị là mổ kết hợp xương, kháng sinh, giảm đau. Sau đó, BVĐK Kon Tum đã tiến hành bắt nẹp vít xương đùi cho em Hiếu.
Ngày 9/2/2010, Hiếu được xuất viện với lời hẹn tái khám sau 3 tuần. Theo lời dặn của bác sĩ, em Hiếu đến tái khám đúng hẹn. Kết quả tái khám cho thấy vết thương ổn định. Riêng việc mổ tháo nẹp vít, ông Đinh Tiến Hóa, bố em Hiếu cho biết: “Bác sĩ Dương, người mổ cho con tôi có dặn: Tốt nhất là sau một năm và mổ ở đâu cũng được”.
Cũng theo ông Hóa, ngày 19/7/2011, gia đình đã đưa em Hiếu đến BVĐK tỉnh Bình Định để tháo nẹp vít. Tuy nhiên, sau khi xuất viện chỗ vết thương của em Hiếu vẫn chảy dịch và nổi u lên. Ngày 19/9, khi đưa em Hiếu đi chụp X quang lại, gia đình tá hỏa khi biết trong chân em Hiếu có một mũi khoan bị gãy nằm sâu trong xương đùi.
“Từ khi bị nạn đến giờ con tôi sa sút sức khỏe rất nhiều. Đặc biệt là thời gian gần đây, cháu liên tục kêu đau, sức khỏe cũng suy giảm nghiêm trọng, ảnh hưởng rất lớn đến việc học tập” - ông Hóa cho biết.
Bệnh viện lật kèo?
Ngày 28/10/2011, sau khi nhận được đơn khiếu nại, BVĐK Kon Tum đã có cuộc đối thoại với gia đình em Hiếu. Tại cuộc đối thoại này, BVĐK Kon Tum thừa nhận: “Trong quá trình phẫu thuật ở thì cuối có gãy mũi khoan”. Song cho rằng các yêu cầu về mặt kỹ thuật và sức khỏe của bệnh nhân tại thời điểm phẫu thuật không cho phép kéo dài cuộc mổ nên “dự định” sẽ giải quyết khi phẫu thuật tháo phương tiện.
Về cách giải quyết, BVĐK Kon Tum chấp nhận chịu hoàn toàn chi phí cho việc phẫu thuật lấy mũi khoan gãy, nhưng với điều kiện là phải phẫu thuật tại BV.
Cũng tại cuộc đối thoại này, ông Trương Ngọc Nhân - Trưởng khoa ngoại BVĐK Kon Tum, cho rằng: “Việc lấy mũi khoan bị gãy tại cuối thời điểm phẫu thuật là khó khăn chứ không phải là sự vô trách nhiệm; vấn đề giải thích của phẫu thuật viên là chưa chu đáo”.
Ông Đinh Tiến HóaTrong khi đó, trong buổi làm việc với phóng viên, ông Phạm Bá Đà - Phó Giám đốc BVĐK Kon Tum cho rằng chưa hề biết gì về chuyện này. Còn ông Hóa thì bức xúc: “Họ nói như thế là cố tình lật kèo. Không vô trách nhiệm thì tại sao từ khi con tôi xuất viện đến nay, BVĐK Kon Tum không hề có bất kỳ liên lạc gì với gia đình tôi? Trong khi đó, là bác sĩ lẽ ra họ phải hiểu rằng nếu để càng lâu mũi khoan càng líp sâu vào trong xương sẽ khiến việc phẫu thuật lấy ra càng trở nên khó khăn.
Lỗi này hoàn toàn thuộc về BVĐK Kon Tum, họ không thể không xử lý một cách thấu đáo. Chỉ riêng việc chữa trị, bồi dưỡng cho con tôi suốt thời gian qua cũng đã khiến gia đình tôi quá lao đao. Họ không thể phủi tay một cách nhẹ nhàng như vậy được”.
Hoan hô BS Ngọc
Trả lờiXóaThầy thuốc nhân dân, sản phẩm của XHCN, thứ rác rưởi háo danh bất tài
Trả lờiXóaTo : All Vietnamese Doctors & Intellectuals and Readers
Trả lờiXóaWe hope that all of you would realize that the article is a clear example of incompetent people who exaggerate their own levels of skills and their failures to recognise their own inadequacy. All Vietnamese Intellectuals should understand that our degrees in all fields and at all levels, including Bachelors, Masters and Doctors degrees, are not recognized and accredited outside Vietnam regardless your level of experience and years of practices, especially in United States, Canada and all European Countries. This information makes you understand the facts that how the outside world evaluates our Vietnamese education system. So when any Vietnamese doctor makes a statement like “our doctors are as same good as doctors in United States, Canada or Western Countries”, is a deadly wrong statement. You should think again and ask yourself what reliable measures do you rely on to make your statements?
Recently From reading articles in danlambao web, we realized that many statements made by high profile government officials or those called themselves highly educated individuals like Medical Doctors, often made little to non-sense and caused big jokes to readers.
Chúng tôi hy vọng tất cả các bạn đọc nhận ra đây là một bài báo của các bác sỹ Việt Nam tự sướng thì phải. chúng tôi muốn nhắn nhủ với tất cả các bạn đọc, các vị trí thức Việt Nam là tất cả các bằng cấp ở Việt Nam trong mọi ngành, mọi lãnh vực đều không được chấp nhận ở nước ngoài, đặc biệt là tại các nước như Mỹ, Canada và các nước Âu Châu. Điều này cho thấy thế giới bên ngoài họ đánh giá thế nào về nền giáo dục của Việt Nam ta (ở đây chúng tôi chỉ nói đến bằng cấp thật, kiến thức thật, còn bằng gỉa, kiến thức gỉa thì miễn bàn rồi.). Vậy khi quý vị làm một phép so sánh nào đó ví dụ như cái ông bác sỹ nào đó ở trong bài, nói là bác sỹ của ta cũng gỉoi bằng bác sỹ nước ngoài là một sự phóng đại “đại nổ” vô căn cứ.
Gần đây chúng tôi có vào các trang mạng tiếng Việt như dân làm báo và nhận ra là rất nhiều vị quan to ở Việt Nam hiện nay , và hầu hết các vị này còn tự xưng là Tiến Sỹ này,Tiến Sỹ kia nhưng khi phát biểu thì ôi thôi mới vở lẻ chỉ làm trò cười cho độc giả. Ở bên nước ngoài người có học thức, các vị Tiến Sỹ, nhất là các vị quan to người ta phát biểu rất thận trọng, từng lời nói, từng hành động. Và nếu như nói sai, nói bậy, hay gây ra trò cười cho người dân thì các vị quan này chỉ có nước xin từ chức về vườn trước khi bị đuổi việc. Còn ở Việt Nam ta thì hầu như cái liêm sỹ, cái văn hoá từ chức không có. Lời thật mất long mong qúy vị hiểu.
Phải viết lại thế này mới đúng và không ai chê “Trình độ mổ túi của các bác sĩ ta nhất thế giới không thua bất cứ xã hội đen nào. Riêng về Tiền, thậm chí bác sĩ Việt Nam tiếp xúc với nhiều loại "Tiền" hơn nên còn có nhiều kinh nghiệm hơn trong phong bì dày mỏng, không tiền là điều trị cho bằng chết luôn” .
Trả lờiXóaHỒI SỨC
Tui copy bài này send email cho 1 nhỏ bạn học Y đọc, xong nó nói tui ở nước ngoài chỉ giỏi nói thôi, ngon về Vn thay đổi. Buồn thiệt !
Trả lờiXóa