Võ dọa bố

Phương Bích - Thế ngày xưa, khi bố và bác Tính đi hoạt động cách mạng, nó biết thì nó giết cả nhà. Thế ngày ấy bố và bác Tính có nghĩ đến gia đình không? Bà có ngăn cản bố và bác Tính không? Bây giờ thời bình rồi, có phải kẻ thù đâu mà bố sợ thế. Bố biết con không làm gì sai, thấy họ bắt con trái phép, sao bố không chống gậy đến tận nơi mà hỏi tại sao họ bắt con. Bao nhiêu ý chí ngày xưa của bố đâu hết rồi. Bố bất bình về những gì bố nghe thấy, nhìn thấy ở ngoài xã hội nhưng bố cứ im lặng thì ai biết đấy là đâu, rồi người ta lại nói xã hội luôn có được sự đồng thuận cao. Ít ra yêu cái gì, ghét cái gì thì cũng phải nói chứ. Nếu bố sợ con làm ảnh hưởng đến bố thì để các chị về chăm bố. Bố cứ từ con đi, để con ra ngoài xã hội con tự kiếm sống...

*

Đang ngồi trong buồng, tôi nghe thấy có tiếng rì rầm ngoài phòng khách. Lạ thật, giờ này làm gì có khách nào đến chơi nhỉ? Tôi ngó ra phòng khách, chả thấy ai ngoài bố đang nằm ngủ trưa trên võng, vừa ngủ vừa làu bàu nói gì đó. Đã định quay trở vào, nhưng đúng lúc ấy tôi bỗng nghe thấy bố nói rất rõ: giả rồi.

Chẳng hiểu sao tôi nghĩ ngay cái câu ấy nó liên quan đến tôi. Tôi bèn đứng lại, nhìn vào khuôn mặt bố. Bố đang nói chuyện thật, những tiếng nói trong cơn mơ ngủ không rõ ràng, hệt như người nói ngọng. Nét mặt bố thay đổi liên tục, lông mày nhướng lên, mi mắt hấp háy như cố mở ra. Trong những tiếng nói ú ớ không rõ ràng ấy, tôi lại nghe được câu: đời tôi với bà…

Hóa ra bố đang nói chuyện với mẹ! Bỗng mặt bố nhăn nhúm lại, miệng mếu xệch, rồi từ khóe mắt bố nước mắt ứa ra. Bố đang khóc!

Tôi quay vào buồng, ngồi nhìn trân trân vào màn hình máy tính. Tôi đoán bố nói với mẹ, rằng công an họ đã trả máy tính cho tôi rồi. Tôi đoán bố nghĩ đến chuyện tôi bị bắt, bị đi tù …

Hồi tôi còn bé, bố thường đi công tác biền biệt. Mỗi khi bố về là nhà như có hội. Buổi tối, năm chị em tôi quây quần bên bố, nghe bố kể chuyện gián điệp. Tôi là út ít, thường được ngồi trong lòng bố. Bố nghiêm lắm, cũng đánh con cái khi dạy dỗ. Nhưng bố là người rất chu đáo. Khi tôi đi học về, chỉ cần nhìn mâm cơm là tôi biết ai để phần, chỉ có bố mới để phần tươm tất như thế. Lúc lớn, đi chơi về muộn, bố đã mắc màn sẵn, dắt màn rất cẩn thận, tôi chỉ có việc chui vào ngủ thôi. 

Ngày trước, bố được cấp một khẩu súng lục K54. Thỉnh thoảng tôi lại lấy trộm súng ra, thử đóng vai cảnh sát. Cũng nai nịt thắt lưng, lên đạn, chĩa súng vào gương, bóp cò tanh tách, ngắm mình oai thế nào. Một lần sơ sểnh, tôi quên không rút băng đạn ra, thế là xoạch một cái, viên đạn vàng chóe đã nằm trong ổ đạn. Tôi sợ điếng người, không dám nói với bất cứ ai, cứ canh chừng cái khẩu súng để trong tủ, chỉ sợ bố đi công tác lại lôi súng ra lau chùi…Hồi ấy tôi đã học lớp 10 rồi mà còn nghịch thế.

Đến giờ học quân sự, thấy thầy giáo dạy cách tháo đạn, tôi hỏi thầy tháo đạn súng lục có giống súng trường không. Thầy bảo giống, nhưng tôi không yên tâm. Tiết quân sự sau, tôi lén lấy khẩu súng của bố ra, cho vào cặp rồi đem đến lớp thầy nhờ tháo hộ. Thầy hốt hoảng khi nhìn thấy khẩu súng, bảo chưa bao giờ tháo loại súng này. Bọn con trai bu đến xem làm tôi ân hận là mình đã nhờ thầy. Thầy bảo để thầy đem xuống phòng giáo viên thử tháo xem. Lúc thầy đang loay hoay với khẩu súng thì cô hiệu phó đi qua trông thấy, thế là cô hiệu phó tịch thu luôn khẩu súng và báo công an. Sau đó tôi bị gọi lên phòng hiệu phó. Một chú công an trẻ, rất đẹp trai hỏi cung tôi, bắt tôi kê khai tên bạn bè, không tin là tôi không hề chơi với bọn con trai. Trong khi tôi ngồi viết, tôi liếc nhìn chú công an đang tháo đạn ra. Trời đất ơi, nó đơn giản thế mà sao tôi không biết chứ. 

Thấy tôi nhìn trộm, chú công an tủm tỉm cười bảo: trước khi học bắn thì phải học cách tháo đạn đã, nữ xạ thủ nhé. Mặc dù đang sợ, tôi vẫn đứng tim trước nụ cười của chú ấy. Sao hồi ấy, tôi yêu các chú công an, các chú bộ đội đến thế. 

Rốt cục họ không trả súng cho tôi, bảo về nói bố ra đồn công an nhận lại súng. Tôi đến cơ quan bố, kể lại sự việc với chú trưởng phòng hành chính xong rồi trốn luôn, không dám về nhà nữa.

Tôi đến nhà đứa bạn ngủ. Hôm sau tan học, tôi thấy bố đứng chờ ở cổng trường. Bố không mắng gì, chỉ bảo bố phần cơm rồi, về ăn đi. Thấy tôi đứng im, cúi gầm mặt xuống, bố nhẹ nhàng bảo: Cả đời bố đi làm cách mạng, cũng có khi phạm lỗi nhưng cách mạng cũng không xử bắn bố. Huống hồ là con, con có lỗi thì bố có thể bắn con hay sao mà phải trốn. Thôi về nhà đi, cơm nóng bố ủ trong chăn ấy.

Sau này bố không lần nào nhắc lại chuyện cũ. Tôi lân la hỏi chuyện về khẩu súng thì bố bảo bố đem trả rồi. Thời bình, không cần dùng súng nữa.

Bây giờ tôi không còn là cô gái mười bảy tuổi. Bố cũng đã 89 tuổi, cái tuổi gần đất xa trời rồi, thế mà tôi đã làm bố khóc trong mơ. Có cái gì đó đau lắm trong tim tôi. Khi gõ những dòng chữ này, nước mắt tôi vẫn nhòe nhoẹt.

\Lúc bố thức giấc, tôi thử thăm dò bằng cách bảo bố nói mê loạn xạ. Bố cười buồn, nói bố mơ một giấc mơ đau khổ quá, không muốn kể lại nữa. Sau đó bố bỏ đọc báo, cứ chắp tay trước bụng, ngồi trầm ngâm. Đến bữa bố ăn có lưng bát cơm. Buổi tối bố cũng không xem ti vi, cứ ngồi im lặng trên ghế. Tôi đến bên bố hỏi:

- Bố sợ con bị bắt à? Thế bố có nghĩ con làm sai điều gì không?

- Bố không nói con sai, nhưng đối đầu với chính quyền khó lắm con ơi. Họ không bắt con, nhưng họ thiếu gì cách…bố chỉ muốn những năm cuối đời được sống thanh thản, cho đến lúc đi gặp ông bà tổ tiên thôi.

Trái với ý muốn, tôi bắt đầu gắt um lên:

- Thế ngày xưa, khi bố và bác Tính (*) đi hoạt động cách mạng, nó biết thì nó giết cả nhà. Thế ngày ấy bố và bác Tính có nghĩ đến gia đình không? Bà có ngăn cản bố và bác Tính không? Bây giờ thời bình rồi, có phải kẻ thù đâu mà bố sợ thế. Bố biết con không làm gì sai, thấy họ bắt con trái phép, sao bố không chống gậy đến tận nơi mà hỏi tại sao họ bắt con. Bao nhiêu ý chí ngày xưa của bố đâu hết rồi. Bố bất bình về những gì bố nghe thấy, nhìn thấy ở ngoài xã hội nhưng bố cứ im lặng thì ai biết đấy là đâu, rồi người ta lại nói xã hội luôn có được sự đồng thuận cao. Ít ra yêu cái gì, ghét cái gì thì cũng phải nói chứ. Nếu bố sợ con làm ảnh hưởng đến bố thì để các chị về chăm bố. Bố cứ từ con đi, để con ra ngoài xã hội con tự kiếm sống.

- Thôi, con nói thế thì bố chịu thua rồi, bố đầu hàng rồi.

Tôi bỏ vào buồng, muốn khóc mà không khóc được. Tôi sẽ phải ân hận suốt đời vì đã dọa bố thế. Làm sao tôi có thể đòi hỏi dũng khí ở một ông già gần 90 tuổi như bố chứ. Không có bố, liệu đời tôi có được như ngày hôm nay không? Cả cuộc đời bố đã lo cho vợ cho con. Bây giờ bố già rồi, không tự lực được nữa thì tôi lại dọa bỏ bố mà đi.

Mặc dù cái cách tôi làm là tàn nhẫn, nhưng nó cũng giống như một liều thuốc, khiến bố vượt qua được phút yếu đuối của tuổi già. Ngày hôm sau bố còn dậy sớm hơn thường lệ, quét nhà, tưới cây rồi tập thể dục. Bố bảo tôi về Thành Công thay pin đồng hồ cho bố, thái độ vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhân tiện đi làm thủ tục về hưu, tôi mua một con vịt luộc về, hái lá húng tự trồng trong chậu, pha nước chấm bố ưa thích rồi đứng gỡ thịt cho bố ăn. Hai bố con vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả về đủ thứ chuyện trên đời. Thấy bố khen thịt mềm và ngọt, tôi vui lắm. Hai bố con còn tự thưởng một chai bia về sự “can đảm” của mình. 

Cuộc sống trở lại bình thường. Tôi vừa in bài của giáo sư Bùi Minh Thuyết phát biểu trước quốc hội, truy trách nhiệm của chính phủ về vụ Vinashin cho bố đọc, bố khoái ghê lắm. Nhưng tôi cũng thầm hứa, sẽ cố gắng không tận dụng cái món võ dọa ấy nữa. Thực ra bố luôn ủng hộ tôi đấy chứ, chỉ tại nhè lúc tôi đi vắng, mấy ông công an cứ dùng cái võ to nhỏ tỉ tê thế này thế nọ khiến bố nao núng tý chút thôi. Nhưng cái võ của họ đã không thắng được cái võ của tôi. Đời nào bố nghe họ mà bỏ con gái út ít chấy rận của bố chứ. (Hic! Chấy rận U60 đấy).




(*) Tên anh ruột bố, năm 1946 là bí thư tỉnh ủy tỉnh Hải Dương …

20 Nhận xét

  1. Bà ba bán bún bòlúc 06:32 10 tháng 12, 2011

    Đọc qua bài viết của chị Phương Bích, có lẻ nhiều độc giả trẻ tuổi sẽ dễ dàng ngộ nhận rằng những người cộng sản ở vào giai đoạn "bình minh cách mạng" mấy thập niên trước là những người chiến sỹ yêu nước chân chính, trong sáng, và vô tư...

    Cá nhân tôi chưa bao giờ trong quá khứ cùng sống và làm việc trong hàng ngũ những người cộng sản nên không thể hiểu được thực chất và tâm trạng thật sự của họ. Tuy nhiên bất kỳ một người Việt nam nào cũng có thể nhìn thấy mâu thuẫn và nghịch lý khi so sánh sự khác biệt của những người cộng sản trong thời chiến và thời bình.

    Nếu quả thật có những chiến sỹ cộng sản anh dũng oai hùng trong chiến trận vì tổ quốc và đồng bào, thì giờ đây những con người đó đang ở đang ở đâu? Đất nước ngày nay đang bị ngoại bang đe dọa trầm trọng, xã hội băng hoại và mục rửa vì chế độ tham tàn bạo ngược,.... có phải là thành quả cách mạng đạt được vì lý tưởng cộng sản?

    Những chiến sỹ cộng sản "can đảm" như bố chị Phương Bích ngày nào, giờ đây chỉ còn là những ông già ốm yếu, nhu nhược, và bất lực. Họ chỉ im lặng và thờ ơ, vô hình chung đồng lõa với nhà cầm quyền độc tài để đàn áp những người dân yêu nước vô tội.

    Hy vọng rằng những người lính cộng sản đã từng dại dội cầm súng vì mục tiêu chính trị xa vời trong thời chiến trước đây, sẽ được lương tâm đánh động và thức tỉnh trong thời bình, để họ có thể can đảm lên tiếng vì công lý và sự thật, vì tổ quốc và đồng bào.

    Trả lờiXóa
  2. Đọc Bài Viết của Chị Phương Bích Hay và có Ý Nghĩa Vô Cùng..., Lời Văn Của chị Viết rất Cứng cỏi, Sắc Sảo Không Thua Kém Gì Bác Tiên Sinh NGuyễn Bá Chổi, Tôi là một Người Đàn Ông lớn Tuổi nhưng tôi không bao giờ được như Chị Phương Bích ...Xã Hội Bây Giờ ít có ai dám Chọt Thẳng mặt Như chị Phương Bích ...Xin cảm ơn Chị Phương Bích rất nhiều..

    Trả lờiXóa
  3. Đã nói yêu nước thì không có sự phân biệt Cộng Sản hay Cộng Hòa.Chế độ nào cũng có bậc anh hùng và kẻ hại nước.Chị Phương Bích là người yêu nước.Chúng ta có thể khẳng định điều đó.Trong chị có đủ chữ dũng của Bà Trưng Bà Triệu.Còn chúng ta?Nghĩ càng thấy thẹn với lòng.

    Trả lờiXóa
  4. Không phải dễ dàng gì để những "người cách mạng" già chấp nhận cái bộ máy mà họ đã bỏ công sức và cả xương máu ra để dựng nên lại là một bộ máy xấu xa phản dân hại nước. Cảm tưởng bị lừa dối cả đời để lúc về già lại trắng tay, từ sự hảnh diện là những người có công với đất nước,lúc nào cũng ngẩng cao đầu, nay lại mang cái mặc cảm mình đã tiếp tay cho lủ cướp ngày là điều ko chịu nổi. Đó là nói về những người có suy nghỉ, trăn trở về hiện tình đất nước. Bên cạnh những người này, đa số còn lại là những kẻ chịu ơn "mưa móc" của đảng, cúc cung tận tụy, coi đảng còn hơn cha mẹ thì khỏi nói, bạn có thể thấy hình ảnh những kẻ đó qua cái tay già xăm xăm đi vào nhà thờ Thái Hà với điếu thuốc cháy đỏ trên tay và bộ mặt côn đồ!
    Sự phân hóa trong hàng ngủ lảo thành cách mang này sẽ tồn tại khá lâu mà ko có chuyễn biến gì mới, vì với độ tuổi gần đất xa trời này, khó đòi hỏi họ lại phải làm cái chuyện ĐỘI ĐÁ VÁ TRỜI lần nửa trong cuộc đời. Cái quan niệm "con ko chê cha mẹ khó, chó ko chê chủ nghèo" của một số cán bộ già khi nói về phản ứng của nhân dân trước sự nhủng lạm xấu xa của chính quyền, hay " thương cho roi cho vọt" khi nói về hành động côn đồ trên biển của Tàu cho thấy rỏ cái "bảo thủ có tính toán" này. Cũng phải đợi những người ở lứa tuổi này mất đi, đám đồng chí mới lộng hành hơn, thì sự chống đối bắt nguồn từ nổi bất bình của đám đông sẽ làm nên sức mạnh thay da đổi thịt.
    Nói thế để chọn cho mình một đối sách thực tiển, ko nên dựa dẫm quá nhiều vào lớp cách mạng già này để làm chuyện gì đó. Họ bây giờ chỉ như tấm bình phong làm mặt cho chính quyền bằng những hoạt động thăm viếng, ủy lạo mà thôi, họ tự lừa dối mình bằng quá khứ được đảng tô hồng.
    Sức mạnh của Tuổi Trẻ vẫn là động lực chính,có đủ tri thức,dũng cảm, sức khỏe và cả sự liều lỉnh, tính cách hoàn toàn độc lập để làm nên lịch sử. Cứ nhìn cách đối phó của đảng và nhà nước đối với Trần Huỳnh Duy Thức, Lê công Định, Nguyễn tiến Trung, Điếu cày, Tạ phong Tần, Mẹ Nấm, Huỳnh Thục Vy, ..... thì thấy rỏ NỔI SỢ của họ đối với SỰ CHỐNG ĐỐI TRẺ. Thân ái.

    Trả lờiXóa
  5. thời đại nào cũng vậy "có sinh ắt có tử" mới đầu thành lập thì phát triển rực rỡ và đến thời kì thoái trào
    chế độ cộng sản việt nam mình sụp đổ là tất yếu "thạch sanh làm thì lý thông hưởng"
    xã hội bây giờ là xã hội của bọn lý thông

    Trả lờiXóa
  6. Hoan hô Chị Phương Bích, tết này ra bắc nhất định ghé thăm và thỉnh giáo Chị. Câu hỏi của Chị cũng là chung cho rất nhiều gia đình hiện nay, thời chiến bom nổ, đạn lạc, đi biết là chết mà vẫn đi, cũng chẳng màng tới gia đình gì cả, thế mà ngày nay ai cũng nghĩ khác là sao? Cộng sản nó ác vậy sao? sao mọi người sợ vậy nhỉ? Đúng là chúng nó thành công trong việc chia để trị, nghĩ mà đau lòng quá

    Trả lờiXóa
  7. Hoan Hôn Chị Phương Bích, Tết này Mời Chị về Quảng Nam , Đà Nẵng quê em ăn Tết nha.. Cảm ơn chị đã cho em biết Cọng Sản nó Ác , nếu không bây giờ Em vẫn là Lú ..., Nhưng chị Yên Tâm , Các Ác không bao giờ thắng cái nhấn đức.., Tết này chị nhớ về quê em ăn Tết...Đừng có đi lung tung giang hồ nữa .., Lúc thì muốn đi Cao Nguyên .., Lúc thì muốn về Biển xa để tắm...., Xứ mình cũng có biển mà sao chị không về...Biển nào thì cũng có nước mặn giống nhau mà chị..., Chỉ có Cao Nguyên là khác ...vì chỉ có reo thông....
    Chị Nhớn Tam Kỳ QN

    Trả lờiXóa
  8. Viết sau khi đọc bài chị Phương Bích.

    Thu tháng 8/xưa và nay
    Người đi trong cỏi sương mù
    Tỉnh ra mới biết rằng thu đã tàn
    Hoá thân một chiếc lá vàng
    Trôi theo vận nước hai hàng lệ rơi
    Thu ơi, trả lại cho đời
    Trăm năm công tội một thời đã qua
    Thu xưa tháng tám mù lòa
    Thu nay tháng tám nở hoa đầu mùa

    Trả lờiXóa
  9. Phương Bích ơi! Đọc bài này của em anh thương cụ quá và vô cùng mến mộ em!

    Trả lờiXóa
  10. Đỗ Xuân Thọ says:
    11:33 Ngày 10 tháng 12 năm 2011
    Phương Bích ơi! Đọc bài này của em anh thương cụ quá và vô cùng mến mộ em!
    ***
    Đọc Lốc Bác chán bỏ xừ....THần kinh bị căng rồi , vô đó nữa là Đứt mạch luôn đó..Thà em ở bên nầy em đoán chi Phương là ai ? Phương và Bích ...quen quen...giống cái chổi chà nhà em quá....Hay em đọc bài của Lê Hiếu Minh còn hay hơn Bác nhiều..Sức mạnh của Tuổi Trẻ vẫn là động lực chính,có đủ tri thức,dũng cảm, sức khỏe và cả sự liều lỉnh, tính cách hoàn toàn độc lập để làm nên lịch sử. Cứ nhìn cách đối phó của đảng và nhà nước đối với Trần Huỳnh Duy Thức, Lê công Định, Nguyễn tiến Trung, Điếu cày, Tạ phong Tần, Mẹ Nấm, Huỳnh Thục Vy, ..... thì thấy rỏ NỔI SỢ của họ đối với SỰ CHỐNG ĐỐI TRẺ. Thân ái.
    Đó bác thấy bài Hiếu minh có quá hay không ? Em khen Bác Hiếu Minh bác đừng tăng máu

    Trả lờiXóa
  11. Bài của Hiếu Minh tên là gì hả chú? Anh không tìm thấy? Mong chỉ giáo!
    Còn anh đã già rồi nên cảm nhận được ít. Anh viết blog chỉ như viết nhật ký theo đung nghĩa của từ đó!!! Anh viết cho anh đọc thôi mà....

    Trả lờiXóa
  12. "Thế ngày xưa, khi bố và bác Tính (*) đi hoạt động cách mạng, nó biết thì nó giết cả nhà. Thế ngày ấy bố và bác Tính có nghĩ đến gia đình không? Bà có ngăn cản bố và bác Tính không? Bây giờ thời bình rồi, có phải kẻ thù đâu mà bố sợ thế. Bố biết con không làm gì sai, thấy họ bắt con trái phép, sao bố không chống gậy đến tận nơi mà hỏi tại sao họ bắt con."
    Phương Bích ơi! Bác trai là người đã sống qua với Cs hẳn Bác là người phải biết rõ hơn ai về CS, và một điều mà không ai có thể bác bỏ, đó là bản tính "dã man" của nó. Từ thời Hồ Chí Minh khi ông ta mới đem chủ nghĩa CS vào Việt Nam. Các vụ ám sát khủng bố do các đảng viên, cán bộ CS thực hiện đã xảy ra từ những năm tháng trước thời điểm 1945. Từ sau thời điểm 8/1945 thì các vụ ám sát, khủng bố lại diễn ra với hình thức quy mô, rộng lớn hơn như vụ: Cải cắt ruộng đất vụ án nhân văn giai phẩn, trăm hoa đua nở, cùng nhiều trí thức, đảng viên đã bị cs VN thanh toán (Cứ vào google bấn chữ "TỘI ÁC HỒ CHÍ MINH" thì sẽ rõ.) Những đối thủ chính trị của Đảng khi bị ám sát thì được chụp cho cái mũ "Việt gian", "tay sai"cho ngoại bang. Sau 1975 thì Cs quy chụp người dân yêu nước yêu hòa bình công lý với những tội danh khác như: " Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân ...Tội tuyên truyền chống chế độ ...phá hoại chính sách đoàn kết quốc gia...hay ngăn cản nhân viên công lực hành sự vv...và hôm nay thêm một tội nữa: "TỘI ĐI TÌM MẸ" mà chúng đã chụp mũ và bắt em Bùi Trung Nhân
    CS sợ sự thật. CS sợ đối lập chính trị. sợ tin tức, sợ ý kiến, sợ dư luận quốc tế, sợ mất chính nghĩa. Cho nên để bịt miệng người dân... Hai võ khí chiến lược của CS là: tuyên truyền dối trá, đàn áp và khủng bố .
    Hồ Chí Minh đã kéoVN vào một đại tai kiếp chưa từng có. Vô tổ quốc, vô tín ngưỡng, vô nhân tính. Còn cầm quyền, chúng còn bán đất Mẹ bán biển, rừng... còn cướp còn giết...họa tai!!!
    Giả nhân giả nghĩa, ngụy trang và dối trá, Đảng cs VN đã dùng ngụy chủ nghĩa dân tộc để giành chính nghĩa và cướp chính quyền.
    Cha ông ta đã đổ biết bao xương máu để gầy dựng cơ đồ nhà VN. Thế mà nay vì tham lam ngu dốt, TĐCSVN chúng đã trở thành nô hầu của bắc kinh, ĐCSVN chúng là cái Vỏ để che đậy âm mưu thôn tính VN của bọn bành trướng bắc kinh!!!"...thật là đau đớn cho đất nước, và nhục nhằn cho giống nòi...Ôi dân tộc tôi sao quá đọa đày!!!
    Đại hạnh của Ấn Độ là có Gandhi theo chủ nghĩa dân tộc.
    Đại bất hạnh của Việt Nam là có Hồ Chí Minh theo chủ nghĩa cộng sản.
    Cám ơn về bài chia sẽ của Phương Bích

    Trả lờiXóa
  13. Lê Hiếu Minh says:
    07:55 Ngày 10 tháng 12 năm 2011
    *
    Bai nay ne bac ...bac dung tang mau. cai may em no phan chu, no khong chiu cho em danh dau...

    Trả lờiXóa
  14. Muon lam nguoi chan chinh cung kho that.

    Trả lờiXóa
  15. Câu mào đề của PB là một lầm lẫn tai hại,ngày xưa thuở nảo nao tôi không biết,chứ thuở trước 1975 thì tôi biết rõ ai làm nấy chịu,chỉ có thời CS ai mắc vào tội phản động thì dây dưa gia đình đủ kiểu,cho nên thời xưa ấy BT vô tư có bị bắt rồi cũng thả về và tiếp tục thế thôi,còn bây giờ cô MH đó có gì quá lắm đâu vẫn bị vào trại phục hồi nhân phẩm rồi đưa đi cải tạo,họ tính kế sao nhốt cho được MH mà chắc nào đã thôi đâu.

    Trả lờiXóa
  16. Yes.Với nông dan không giầu :(nên gỡ bỏ câu đó đi)

    Trả lờiXóa
  17. Đỗ Xuân Thọ says:
    11:33 Ngày 10 tháng 12 năm 2011
    Phương Bích ơi! Đọc bài này của em anh thương cụ quá và vô cùng mến mộ em!
    **
    Chị Phương Bích Ơi , còn Em Thì Khác Bác Thọ.., Đọc xong Bài của chị . Em Cảm thấy Thương chị và Mến Mộ Cụ....

    Trả lờiXóa
  18. Đỗ Xuân Thọ says:
    16:14 Ngày 10 tháng 12 năm 2011
    Bài của Hiếu Minh tên là gì hả chú? Anh không tìm thấy? Mong chỉ giáo!
    Còn anh đã già rồi nên cảm nhận được ít. Anh viết blog chỉ như viết nhật ký theo đung nghĩa của từ đó!!! Anh viết cho anh đọc thôi mà....
    *
    Xin lỗi Bác Đỗ xuân Thọ...Hình như Bác quá nhạy cảm.. nên đã hiểu sai ý của Lề Giữa..Lề giữa nói Đọc Blog Bác Chán , có nghĩa Lề Giữa Trình độ còn Yếu Kém, nên Vô Đọc Blog , không hiểu gì hết... , nếu nói về cuộc sống đời thường hàng ngày...như đi chợ mua bó rau, quả trứng thì được..., còn bàn chuyện thời sự, đất nước, thì Lề giữa không hiểu...Và Chán Blog Bác có nghĩa là vì không hiểu nên Chán...Thành thật xin lỗi.. .., Từ nay xin cạch đến Già...Không dám nói bậy Bạ giữa chốn đông người...

    Trả lờiXóa
  19. Bố chị sợ bởi vì Pháp Mỹ cũng không ác bằng mấy ông cộng sản chị ạ.
    Tôi biết nói điều đó có thể chị không tin. Bởi chị cũng như tôi, đều trải qua cả tuổi ấu thơ hát bài "A có bác Hồ đời cháu được ấm no...", 12 năm dưới mái trường XHCN + 5 năm đại học với tư tưởng HCM.
    Tôi nhớ bác Trần Độ đã một lần nói đại ý: " Đi tù giặc Pháp còn biết có ngày ra ..."
    Ông trẻ tôi (em ruột ông nội) đi tù Ban Mê Thuột năm 1931, năm 1936 nhờ Mặt trận Bình dân Pháp gây sức ép được ra tù. Gia đình tôi vẫn giữ tấm ảnh ông chụp khi vừa mới ra tù. Đẹp, béo trắng.
    Tôi còn nhớ một lần lên thăm nhà tù Sơn La, tôi có đọc một văn bản gốc bằng tiếng Pháp từ thời đó, trong đó ghi rõ tiêu chuẩn ăn của tù nhân là 1785 gr thịt mỗi tuần. Tiêu chuẩn đó còn gấp mấy lần hơn tiêu chuẩn tem phiếu của cán bộ thời bao cấp.
    Từ đó tôi không còn tin những gì cộng sản nói ...

    Trả lờiXóa
  20. Mô,tê,răng,rứa lung tung
    Bạ gì chửi đó...lũ khùng,lũ điên
    Tác giả không phải Thánh hiền
    Hai cha,con rất tự nhiên đời thường...
    Bài này rất đáng biểu dương!
    Gia đình của họ là gương cho đời
    Những người rách việc,rỗi hơi...
    Hãy tìm chỗ khác mà"chơi"vừa tầm
    (thấy mấy độc giả...không hiểu cái tâm,cái tầm của tác giả đối với gia đình mà ở đây cụ thể là tình cảm của Cha với con và ngược lại là lòng con gái với cha già...tác giả yêu quý cha mình biết bao,nhưng bản chất là con gái(phụ nữ mà)nói là dọa bố nhưng thực ra chỉ muốn cho cụ biết định hướng của mình,khẳng định con đường mình đã chọn...vậy thôi!Thực ra đây là câu chuyện riêng tư,P.B muốn chia xẻ với anh em bạn bè...ai thích thì đọc nếu đồng cảm thì hãy bình luận.Ai không thích thì thôi,coi như chưa đọc chứ đừng bình loạn nhỡ cụ thân sinh ra tác giả mà đọc được thì cụ sẽ buồn...mà làm người già phiền muộn là có tội đấy!}

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn