Mẹ Nấm - Rất nhiều nhà báo, bloggers đã viết về việc gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nổ súng chống lại lực lượng cưỡng chế vào ngày 5 tháng 1 năm 2012.
Điều này làm người ta liên tưởng đến vụ án Nọc Nạn là vụ án lớn về tranh chấp đất đai xảy ra năm 1928 tại làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu (nay là ấp 4, xã Phong Thạnh B, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu) giữa một bên là gia đình nông dân Biện Toại, Mười Chức và bên kia là giới địa chủ và quan chức chính quyền thực dân Pháp.
Nhìn cảnh cùng quẫn của gia đình ông Vươn nhiều người ví von như một trường hợp chị Dậu điển hình ở thế kỷ thứ 21.
Khi người nông dân bị cướp mất hết cái ăn cái mặc thì đương nhiên họ sẽ phản ứng. Và trong những lúc khốn cùng căng thẳng như vậy thì họ sẽ liều lĩnh, manh động theo kiểu một mạng đổi một hay nhiều mạng đối với những kẻ cướp đất cũng là hợp lẽ.
Là người đã chứng kiến nhiều cuộc cưỡng chế, tôi thấy mình đau đớn và bất lực trước đôi mắt thất thần của các cụ già cả đời cống hiến cho cách mạng, những người mẹ Việt Nam có chồng, con là liệt sỹ, trước những đứa trẻ vừa khóc vừa nhặt sách vở vương vãi, trước những người đàn ông lặng lẽ ngồi nhìn cảnh đổ nát với đôi mắt đỏ đục, trước những người đàn bà vật vã khóc than.
Tôi thấy phẫn nộ khi phải chứng kiến cảnh các anh công an tuổi đời còn rất trẻ, hùng hổ xô đẩy, lôi kéo những cụ già đáng tuổi bà, tuổi mẹ mình. Đã lặng người đi khi đứng trước cảnh tan cửa nát nhà của nhiều gia đình có công với cách mạng, có cống hiến cho chế độ và kẻ mang danh đi cướp ngày đó chính là lực lượng bảo vệ nhân dân.…
Khi nhận được chỉ thị từ cấp trên, không biết lực lượng tham gia cưỡng chế có thấy được nỗi đau, và hiểu được những giọt nước mắt hay tiếng kêu than uất nghẹn của những gia đình bị giải tỏa một cách oan uổng hay không?.
Tôi cũng đã từng nghe những câu quát nạt, và chứng kiến thái độ thật hung hãn của lực lượng tham gia cưỡng chế.
Và tôi tự đặt ra câu hỏi, sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ như thế, những con người đó nghĩ gì? Có giây phút nào họ thấy trăn trở trước những đau đớn, mất mát kia không? Có lẽ họ chỉ còn cái xác nói được tiếng người.
Nhưng điều trăn trở và đau đáu nhất luôn thường trực trong suy nghĩ của tôi đó là hình ảnh các chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam lại có mặt trong đám người nhân danh chính quyền đi cướp (cưỡng chế?) đất đai nhà cửa của dân hoàn toàn trái pháp luật. Vậy cớ gì ở đây, người ta huy động lực lượng quân đội tham gia cưỡng chế?
Tôi không thể giải thích được thấu đáo câu hỏi này.
Mặc dù chủ định theo dõi và thu thập thông tin nhưng quả thực không biết tự bao giờ, trong thành phần đội quân liên ngành tham gia đi cưỡng chế có thêm lực lượng Quân đội nhân dân.
Lực lượng chuyên đánh giặc ngoại xâm, luôn sẵn sàng nơi đầu sóng ngọn gió và hỗ trợ bà con mỗi khi có phong ba bão táp bây giờ lại coi dân là Giặc hay sao?
Nhân dân đã trao quyền lực vào tay quân đội và công an, với niềm tin là lực lượng này sẽ hoàn thành sứ mạng với dân tộc, đảm bảo kỷ cương trật tự xã hội, theo đúng chức năng và nhiệm vụ của ngành, không phải để chứng kiến lực lượng này quay ngược mũi súng vào nhân dân như hôm nay.
Trong các dự án có phần giải tỏa mặt bằng, nếu những “đày tớ” của nhân dân suy nghĩ có lương tâm, có tình người, luôn nghĩ tới quyền lợi của người dân trước nhất, có thể thỏa thuận trước mỗi dự án, thì những cảnh đau lòng đã không xảy ra.
Sự phối kết hợp giữa các lực lượng tham gia cưỡng chế không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái. Và suy nghĩ coi khinh, coi thường dân đang dần trở thành một căn bệnh nan y không thuốc chữa.
Quay trở lại vụ việc Tiên Lãng – Hải Phòng. Phát biểu với báo chí, ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an Hải Phòng vào ngày 8 tháng 01 năm 2012 nói với giọng kẻ cả:
"Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế"- Nguồn VNExpress
Tôi không biết ông Ca dựa trên cơ sở nào để phán rằng “người dân nơi đây đồng tình” với biện pháp cưỡng chế. Nhưng cái cách mà ông sếp sòng ngành công an Hải Phòng cho rằng “người dân Tiên Lãng khá thuần” đã chứng minh tất cả: nhân dân, ông chủ của đất nước chả là cái đinh gì. Trong mắt ông Ca, nhân dân chỉ là một loài thú hoang đã được thuần phục thành công dưới những áp lực không có tên của cả một bộ máy NGƯỜI liệt Não.
Vụ việc nhà anh Vươn lấn biển chống người thi hành công vụ khi bị dồn vào bước đường cùng, cho dù đúng hay sai, công hay tội thì hãy đợi các cơ quan chức năng có câu trả lời rõ ràng. Nhưng nếu khôn ngoan, thức thời và tỉnh táo thì hãy “đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy trí nhân để thay cường bạo” may còn chút cơ hội nào đó cho mình và con cháu mai sau.
Đừng để chút niềm tin còn sót lại sẽ trôi đi theo những con sóng đánh vào bờ đê bờ kè của lòng người.
Lúc đó đừng hỏi vì sao nhân dân phản kháng, mà hãy đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi của nhân dân!
Điều này làm người ta liên tưởng đến vụ án Nọc Nạn là vụ án lớn về tranh chấp đất đai xảy ra năm 1928 tại làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu (nay là ấp 4, xã Phong Thạnh B, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu) giữa một bên là gia đình nông dân Biện Toại, Mười Chức và bên kia là giới địa chủ và quan chức chính quyền thực dân Pháp.
Nhìn cảnh cùng quẫn của gia đình ông Vươn nhiều người ví von như một trường hợp chị Dậu điển hình ở thế kỷ thứ 21.
Khi người nông dân bị cướp mất hết cái ăn cái mặc thì đương nhiên họ sẽ phản ứng. Và trong những lúc khốn cùng căng thẳng như vậy thì họ sẽ liều lĩnh, manh động theo kiểu một mạng đổi một hay nhiều mạng đối với những kẻ cướp đất cũng là hợp lẽ.
Là người đã chứng kiến nhiều cuộc cưỡng chế, tôi thấy mình đau đớn và bất lực trước đôi mắt thất thần của các cụ già cả đời cống hiến cho cách mạng, những người mẹ Việt Nam có chồng, con là liệt sỹ, trước những đứa trẻ vừa khóc vừa nhặt sách vở vương vãi, trước những người đàn ông lặng lẽ ngồi nhìn cảnh đổ nát với đôi mắt đỏ đục, trước những người đàn bà vật vã khóc than.
Tôi thấy phẫn nộ khi phải chứng kiến cảnh các anh công an tuổi đời còn rất trẻ, hùng hổ xô đẩy, lôi kéo những cụ già đáng tuổi bà, tuổi mẹ mình. Đã lặng người đi khi đứng trước cảnh tan cửa nát nhà của nhiều gia đình có công với cách mạng, có cống hiến cho chế độ và kẻ mang danh đi cướp ngày đó chính là lực lượng bảo vệ nhân dân.…
Khi nhận được chỉ thị từ cấp trên, không biết lực lượng tham gia cưỡng chế có thấy được nỗi đau, và hiểu được những giọt nước mắt hay tiếng kêu than uất nghẹn của những gia đình bị giải tỏa một cách oan uổng hay không?.
Tôi cũng đã từng nghe những câu quát nạt, và chứng kiến thái độ thật hung hãn của lực lượng tham gia cưỡng chế.
Và tôi tự đặt ra câu hỏi, sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ như thế, những con người đó nghĩ gì? Có giây phút nào họ thấy trăn trở trước những đau đớn, mất mát kia không? Có lẽ họ chỉ còn cái xác nói được tiếng người.
Nhưng điều trăn trở và đau đáu nhất luôn thường trực trong suy nghĩ của tôi đó là hình ảnh các chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam lại có mặt trong đám người nhân danh chính quyền đi cướp (cưỡng chế?) đất đai nhà cửa của dân hoàn toàn trái pháp luật. Vậy cớ gì ở đây, người ta huy động lực lượng quân đội tham gia cưỡng chế?
Tôi không thể giải thích được thấu đáo câu hỏi này.
Mặc dù chủ định theo dõi và thu thập thông tin nhưng quả thực không biết tự bao giờ, trong thành phần đội quân liên ngành tham gia đi cưỡng chế có thêm lực lượng Quân đội nhân dân.
Lực lượng chuyên đánh giặc ngoại xâm, luôn sẵn sàng nơi đầu sóng ngọn gió và hỗ trợ bà con mỗi khi có phong ba bão táp bây giờ lại coi dân là Giặc hay sao?
Nhân dân đã trao quyền lực vào tay quân đội và công an, với niềm tin là lực lượng này sẽ hoàn thành sứ mạng với dân tộc, đảm bảo kỷ cương trật tự xã hội, theo đúng chức năng và nhiệm vụ của ngành, không phải để chứng kiến lực lượng này quay ngược mũi súng vào nhân dân như hôm nay.
Trong các dự án có phần giải tỏa mặt bằng, nếu những “đày tớ” của nhân dân suy nghĩ có lương tâm, có tình người, luôn nghĩ tới quyền lợi của người dân trước nhất, có thể thỏa thuận trước mỗi dự án, thì những cảnh đau lòng đã không xảy ra.
Sự phối kết hợp giữa các lực lượng tham gia cưỡng chế không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái. Và suy nghĩ coi khinh, coi thường dân đang dần trở thành một căn bệnh nan y không thuốc chữa.
Quay trở lại vụ việc Tiên Lãng – Hải Phòng. Phát biểu với báo chí, ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an Hải Phòng vào ngày 8 tháng 01 năm 2012 nói với giọng kẻ cả:
"Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế"- Nguồn VNExpress
Tôi không biết ông Ca dựa trên cơ sở nào để phán rằng “người dân nơi đây đồng tình” với biện pháp cưỡng chế. Nhưng cái cách mà ông sếp sòng ngành công an Hải Phòng cho rằng “người dân Tiên Lãng khá thuần” đã chứng minh tất cả: nhân dân, ông chủ của đất nước chả là cái đinh gì. Trong mắt ông Ca, nhân dân chỉ là một loài thú hoang đã được thuần phục thành công dưới những áp lực không có tên của cả một bộ máy NGƯỜI liệt Não.
Vụ việc nhà anh Vươn lấn biển chống người thi hành công vụ khi bị dồn vào bước đường cùng, cho dù đúng hay sai, công hay tội thì hãy đợi các cơ quan chức năng có câu trả lời rõ ràng. Nhưng nếu khôn ngoan, thức thời và tỉnh táo thì hãy “đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy trí nhân để thay cường bạo” may còn chút cơ hội nào đó cho mình và con cháu mai sau.
Đừng để chút niềm tin còn sót lại sẽ trôi đi theo những con sóng đánh vào bờ đê bờ kè của lòng người.
Lúc đó đừng hỏi vì sao nhân dân phản kháng, mà hãy đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi của nhân dân!
Mẹ Nấm

Đừng để chút niềm tin còn sót lại sẽ ...
Trả lờiXóa---------------------------------------
Mẹ Nấm cũng trì gớm , chưa bay hết niềm tin vào ...( cái chẳng muốn nhắc đến )
bọn này là súc vật như tổ chúng nói. vô cảm trước nỗi đau của đồng loại.
XóaĐãng dã cho ta sáng mắt sáng lòng và đây cũng là "quả báo nhãn tiền" cho những người ăn cơm quốc gia thờ ma cọng sãn.
XóaMong những người vẫn còn tin tưởng hình tượng hcm là bùa hộ mạng thì hãy tĩnh lại.
"sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ như thế, những con người đó nghĩ gì?">>>>những “đày tớ” của nhân dân liệt Não la^'y gi`nghĩ...
Trả lờiXóađúng như tác giả viết ,dồn vào cỏi chết thì chết chung .tôi tin những ngày sắp tới sẻ không ai kêu khóc nữa đâu .họ chịu thua ,hay chịu chết chung
Trả lờiXóaMột chính quyền ăn cướp!. Cả 1 gia đình hàng chục con người bao nhiêu năm đổ biết bao mồ hôi, nước mắt, thậm chí là sinh mạng ra để tạo dựng được một cơ ngơi như thế. Đó là nồi cơm nuôi sống gia đình họ, nay bị cướp đi một cách trắng trợn hỏi sao họ không phản kháng? Động một chút là chính quyền sử dụng công an, quân đội với dân...một chính quyền chỉ biết dùng sức mạnh bạo lực để đi ăn cướp sao dân lại không thể phản kháng sự bất công bằng bạo lực? Tại sao một chính quyền muốn được nhân dân tôn trọng, ủng hộ lại dung túng công an giết người, trong khi nếu người dân vì bất công mà phản kháng làm bị thương mấy thằng công an thì khởi tố họ với tội danh rất nặng? Nếu tôi là hàng xóm của anh Vươn, chưa chắc tôi đã có thiện cảm với anh. Nhưng trong câu chuyện của anh, rất nhiều người đồng cảm và ủng hộ cho dù không quen biết anh, không có quan hệ gì với anh. Trên Đất nước này có bao nhiêu người dân oan như anh Vươn? Biết bao gia đình bị dồn đến bước đường cùng như gia đình anh Vươn? Cổ nhân đã nói "Gieo gió ắt gặt bão", "Ác giả ác báo", "Nhân nào quả nấy"...Chính quyền cộng sản này đến một ngày nào xụp đổ thì đừng trách nhân dân cứng đầu mà hãy tự xám hối vì những tội ác mà mình đã gây ra với nhân dân.
Trả lờiXóacám ơn 'mẹ nấm' đã viết bài phân tích thêm đôi nét về các lực lượng 'nhân dân' hôm nay đã và đang làm gì với người dân Việt...
Trả lờiXóa8x - pleiku
không phải chính quyền, cường quyền
Trả lờiXóaMẹ Nấm viết bài cũng hay và đúng nhưng có thể còn sót một chút xíu là : sự phản kháng bằng bạo lực (nổ súng) của gia đình anh Vươn vào bọn "quan cướp đất" là hoàn toàn đúng.
Trả lờiXóaĐảng cướp cs đả bị liệt não .Mà liệt não cũng có nghĩa là chết lâm sàng .Triệu chứng nầy cho thấy rằng ngày đem chôn không còn xa nữa . Nghe mà phấn khởi trong lòng . cảm ơn MẸ NẤM .
Trả lờiXóaQuân đội thời bình của Việt nam có thể kinh doanh những ngành nghề béo bở như viễn thông, xăng dầu v.v.v vậy đi cưỡng chế cũng là đặc quyền của lực lượng có vũ trang mừ.
Trả lờiXóaQuân đội VN là đội quân vô não.
Trả lờiXóaAnh Vươn không có tội,kẻ cướp đã dồn anh phải nổ súng để bảo vệ mảnh đất mà anh đã cố công xây dựng.Dân oan bị cướp đất cân phải hành động và mạnh mẽ cất lên tiếng nói cho mọi người biết,bởi vì bọn cướp này vừa cướp lại vừa bịt miệng người ta.
Dù là bộ đội hay công an thì đều là con cái phần lớn từ các gia đình người dân, nhất là thân phận những người phải chấp nhận việc "thi hành lệnh" như là một nghề để kiếm sống! Từ chỗ vì mục đích lý tưởng cao cả, nay những công việc làm "theo chỉ thị" đã khiến họ như bị mù quáng trong sự điều hành toàn bộ cả hệ thống xã hội hiện nay. Bao nhiêu vụ từ đất cát, gỗ lậu, xây dựng, giao thông, cầu đường, thuê rừng... dâu đâu cũng lòi ra những "mánh ăn" bẩn thỉu của "hệ điều hành" lỗi thời mà hễ mỗi khi mở miệng là đã thấy sặc mùi băng đảng trí trá!!!
Trả lờiXóaNgười ta thường nói suy nghĩ đúng hiểu đúng sẽ hành động đúng. Vậy thì chúng ta thử :
Trả lờiXóaSuy nghĩ xem đảng csvn có phải là một đảng cướp đã gây ra bao nhiêu diều bất hạnh cho dân VN hay không?
Khi hiểu rõ đảng csvn đã cướp chính quyền rồi cướp đất cướp tài sản của dân trong bao nhiêu năm nay và tệ nhất là cướp niềm hy vọng cướp niềm hãnh diện dân tộc và cướp tương lai của dân VN.
Chúng ta là dân VN phải làm gì?
Vậy thì ĐCS suy nghĩ chưa đúng nên hành động sai là tất yếu. Cần tự do dân chủ, tôn trọng con người, không coi con người như cỗ máy để bắt chạy theo những cách điều hành khô cứng, vô tình, vô nhân tính, vô hy vọng, vô đạo đức (vì con người có đời sống tâm linh thì mới quản trị cách có tình, có mềm dẻo, có nhân tính, có đa dạng tính). Tâm đắc nhất với câu đầu của Cuoi Buon.
XóaQuân đội cũng vác súng đi cưỡng chế nhân dân , chuyện chỉ có ở thiên đường XHCN.
Trả lờiXóaĐây là tình quân dân như cá đớp nước .
Ở trang danluan,có mục suy ngẫm rất hay. Hay không thể chê......
XóaĐây là thời CHỦ NHÂN ăn mày ăn nhặt
Trong khi ĐẦY TỚ nhân dân ăn ngập mặt ngập mũi ăn hớt, ăn bẩn, ăn tục, ăn lận, ăn chận, ăn cướp, ăn gian, ăn tham, ăn lường, ăn bịp, ăn suông, ăn ké, ăn chia, ăn sống, ăn lạnh, ăn nóng, ăn theo, ăn chực, ăn vạ, ăn lẻ, ăn si,
ăn tất tần tật
chỉ trừ ăn năn…
— Phan Nhiên Hạo
Ông GĐ CA HẢI PHÒNG ĐỖ HỮU CA nói ""Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế"- Nguồn VNExpress
Trả lờiXóaVậy chắc ông đã ý kiến của những người nhà Ông Hiền - ông Liên hoắc những tay chân thân tín của 2 vị nay rôi Hoặc ông GĐ này Cũng có vấn đề rồi đấy
Bọn thế lực thù địch, phản động nghe đây: Ở Việt Nam không có người dân nào bị Nhà nước CƯỠNG CHẾ. Chỉ có người dân bị....CƯỠNG ĐOẠT!
Trả lờiXóaNhà nước Việt Nam chủ trương CƯỠNG ĐOẠT tài sản của bọn dân đen để chia đều cho LÃNH ĐẠO CHÍNH QUYỀN và CÔNG AN.
Nhà nước Việt Nam không cướp đất và tài sản của nhân dân mà chỉ....CƯỠNG ĐOẠT của nhân dân thôi.
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Trả lờiXóaKhi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn" (Trích Tiếng hát con tàu - Chế Lan Viên)
Gia đình tôi phải bán đất, nhà dù "đất cằn sõi đá" để đi đến nơi "đất lành chim đậu" nhưng trong tim tôi vẫn nhớ và nhớ mãi cái nền đất "vẩy rồng", chiếc sân láng mịn mà sớm chiều chị em chơi nhảy lò cò và nhảy dây. Nhớ cái sàn nước mục ruỗng trên cái ao nho nhỏ, nhớ rặng bạch đàn tỏa hương dầu và rì rào theo cơn gió nhẹ lay...Có những đêm tôi lại chiêm bao thấy mình chơi những trò chơi ngày trước trên sân, trưa hè mắc võng sau rừng bạch đàn ngâm nga bài ca vọng cổ "Bông hoa rừng ai để ý mà mua...", chợt giật mình thức giấc, ôi nhớ quá đi thôi.
Thế mà lũ cộng sản gian tà ra tay tàn độc cướp đất của dân lành. Tôi ko thích xài từ "có công CM", tôi dị ứng với "Liệt sỹ, thương binh, mẹ VN anh hùng", chỉ là dân lành bị cướp đất. Nếu những giọt lệ của dân là máu thì những giọt máu ấy có thể sánh bằng máu của những người đã chết giữa trận tiền. "Khi ta ở ...". Lại rùng mình nhớ mảnh đất ngày xưa.
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
XóaTrong xã hội VN từ thành thị tới nông thôn chuyện mất đất mất nhà như trường hợp GĐ anh Vươn thì hằng hà sa số. Chỉ khác rằng họ không có súng và chẵng chịu bóp cò như nhà anh Vươn. cũng giống như anh Vươn, có gởi đơn từ thì cũng về xã về huyện của anh em chủ tịch hiền giải quyết, nên mọi sự cũng thế thôi. bằng những phù phép gọi là "chủ trương","nghị Quyết","thỏa thuận địa điểm" là kể như tài sản của những người dân vô tội "mồ côi" đi toi, không bao giờ mơ thấy nửa. có thấy chăng những cái gì ngon nhất , đẹp nhất là của quan, điều đó không có gì là lạ. cái lạ đời ở đây là rất nhiều người nhìn thấy nhưng vẩn góp sức cho bọn ác cướp của dân. vẩn là những "trí thức", "công Luận" và những đứa con của nhân dân được xí phần chút chút. nhưng không biết rằng chúng thu lại sư xí phần đó bằng cái xã hội gian trá và lưu manh. mong sao mọi người mau giac ngộ...
Trả lờiXóaNhư vậy là tên công an này đã coi người dân như súc vật. Từ "thuần" chỉ được dùng cho những con thú hoang đã được "thuần" hóa. Tư duy của bọn cầm quyền cộng sản là coi người dân như những con vật, cho nên chúng muốn tác yêu tác quái thế nào cũng được. Công khai tuyên bố trong buổi họp báo như thế, thì tư duy không còn là tư duy nữa. Nó đã trở thành chính sách và đường lối cai trị.
Trả lờiXóaVùng lên, nhân dân Việt Nam Anh Hùng
Sao mãii nhận làm súc vật cho bọn cộng sảm đè đầu cưỡi cổ, trấn áp. bóc lột, cướp ngay mãi như thế! Hơn 60 năm rồi còn gì!
Từ "chiến sĩ công an" và từ "Chiến sĩ quân đội nhân dân" đã bị lạm dụng một cách thảm hại.
Trả lờiXóa"Chiến sĩ" đúng nghĩa không khi nài đi cướp ngày. "chiến sĩ" đúng nghĩa dù ở chế độ nào cũng không bất nhân, dã man, mọi rợ, vô lương tâm như những gì các tên côn đồ khát máu đã làm trong các vụ cưỡng chế đất bất hợp pháp, đặc biệt trong vụ Tuên Lãng mới đây.
Hãy đọc đoạn trích sau khắc rõ.
“Đến khi không bắt được Vươn thì quay lại bắt em dâu với vợ Vươn và đánh hai người đàn bà đấy. Xích chị ấy giong đi dọc đường, chửi câu nào là dùi cui ghè vào mồm câu ấy. Và như thế là lên gối đánh chị Hiền vợ anh Quý. Đấy là hành động trước công chúng rất là đông người, và giong đi dọc đường đi đến đâu là đánh đến đấy.
Còn cái đứa trẻ con sau khi thấy mẹ nó bị bắt thì nó bắt đầu giằng giẹ, lủi chạy vào trong dân; nó chui vào trong bếp cũng lôi ra, rồi đánh đến khi lột quần áo ra thấy nó có thẻ học sinh. Chúng tôi thấy một đứa trẻ con, nó còn là học sinh, nó chưa hề biết việc chính trị hoặc việc làm. Nhưng mà bằng đã coi như là dùi cui và nắm đấm.
Báo cáo anh, như thế là chúng tôi căm phẫn về hành động của một số người đại diện cho chính quyền".
Đó rõ ràng là bọn lưu manh, côn đồ chứ "chiến sĩ" cái nỗi gì.
Xin đừng làm nhục hai từ "chiến sĩ"
Vả lại, quí vị trong lực lượnng công an nhân dân và Quân Đội Nhân Dân cũng phải có thái độ với bọn chính trị ma cô cộng sản về sự lạm dụng danh nghĩa này để cứu vãn và bảo vệ danh dự cho tập thể đáng kính trọng của mình!
với bè lũ còn đảng còn tiền lấy nhân nghĩa để gióa hóa chúng thì khác nào thầy chùa tụng kinh cho người chết nghe,với lũ này,nhân dân vn đã an phận cam chịu ,nhịn nhục từ bắc vào nam hơn 66 năm rồi MẸ NẤM ƠI.đến lúc này gương hành động của ANH VƯƠN,LÀ MỘT BÀI HỌC ĐỄ NHÂN DÂN VN TỪ BẮC VÀO NAM CẦN PHẢI HỌC VÀ LÀM THEO,thì mới thoát khỏi xiềng xích của bè lũ đầy tớ hại dân bán nước là cường quyền ác bá cộng sản ba đình./.
Trả lờiXóaKính gởi DLB
Trả lờiXóaXin DLB vui lòng xóa dùm comment Rồng gãy chưn . Xin cảm ơn rất nhiều
"Đầy tớ" của nhân dân chỉ nghĩ tới tiền thôi. Làm gì có lương tâm?
Trả lờiXóa