Phạm Thị Hoài: Chúng ta thử hình dung, một ngày nào đó không xa, trong vòng một thập niên tới, Việt Nam sẽ chuyển thành công từ thể chế độc quyền dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam sang dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự.
Khi đó, cái di sản kéo dài gần ba phần tư thế kỉ ở miền Bắc và gần một nửa thế kỉ trên toàn quốc đó sẽ đặt chế độ mới trước những thử thách nào?
Hoàng Hưng: Vâng, tôi luôn tin rằng cái ngày ấy sẽ đến với đất nước mình, dù không chắc lắm sẽ là 10 năm, biết đâu sớm hơn, hay phải gấp đôi thời gian… thôi thì cứ lấy câu của cụ Hồ dạo nào “5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa…”.
Cái di sản kéo dài của xã hội cũ thực ra đã bị (được) giải trừ một cách đều đều tuy chậm chạp và lúc tiến lúc lùi kể từ những ngày “Đổi mới” cuối thập niên 1980. Chỉ cách đây vài năm thôi, ai có thể hình dung một hệ thống truyền thông “lề trái” hoạt động hữu hiệu, chiếm được lòng tin và ngưỡng mộ của hàng triệu netizen, một bộ phận tinh hoa của dân tộc; hay những cuộc biểu tình liên tục đầy khí phách của nhiều tầng lớp dân chúng ngay giữa lòng thủ đô bất chấp những thủ đoạn đàn áp man rợ và hèn hạ của cường quyền? Nhưng di sản của quá khứ quá nặng nề, có hệ thống và lan tỏa sâu, rộng đến từng tế bào của xã hội, đã kết thành ung thư, chắc chắn sẽ không chỉ một lần di căn ngay cả trong chế độ dân chủ non trẻ tương lai. Giải phẫu để cắt bỏ không chỉ một lần là xong. Cứ nhìn hiện trạng của nước Nga “dân chủ” trong tay một cựu KGB thì biết.
Tôi muốn nói đến cái lõi của cái lõi: Di sản này được xây đắp trên nền tảng con người cá nhân bị phủ định và thay thế bằng con người công cụ cho những thế lực tích hợp thần quyền với thế quyền. Có nguồn gốc từ hàng ngàn năm chuyên chế của các “Con trời”, di sản ấy được chế độ toàn trị mang danh “Lý tưởng” phát huy một cách hữu hiệu, hoàn thiện một cách triệt để chưa từng có. Phải thừa nhận rằng nền tảng kia đã bị phá tan hoang trong thập kỷ vừa qua, Cái Tôi xổng xích hối hả đòi lại mình bằng mọi giá. Nhưng Thượng đế-Lý tưởng chết toi rồi mà như loài ốc mượn hồn còn để lại cái xác cho Cái Tôi tinh quái núp bên trong thò càng đánh quả. Sự biến dạng quái đản đưa tới hậu quả là Con Người Việt Nam hôm nay đứng trước nguy cơ sa xuống tầng thấp nhất của nhân cách: từ an phận, ích kỷ, giả dối, hèn nhát, vô cảm đến đểu giả, trơ trẽn, gian ác. Cho nên tôi tin rằng di sản của chế độ cũ chỉ có thể vượt qua một cách rốt ráo khi nào đa số người dân tự giác được hai mặt đối lập biện chứng: Quyền Tự Do của cá nhân đối với cộng đồng (mà Nhà nước chỉ là một trong các định chế đại diện), đồng thời Trách Nhiệm của nó đối với cộng đồng (mà pháp luật chỉ là một hình thái mang tính cưỡng chế của khế ước xã hội). Tôi coi tính tự giác hai mặt ấy là bản chất cốt lõi của “Con người mới”. Ta có thể thấy loại người này đang hình thành ngày càng đông đảo, không đến nỗi quá hiếm như nhiều người bi quan. Nhưng để nó trở thành nền tảng vững chắc cho xã hội mới, phải mất ít ra nửa thế kỷ giải độc và dưỡng sinh cho cơ thể dân tộc, mà việc hình thành một chế độ chính trị dân chủ pháp quyền là điều kiện tiên quyết .
Phạm Thị Hoài: Theo anh, có những điểm sáng hay truyền thống tốt đẹp nào từ cái di sản đó cần được giữ gìn?
Hoàng Hưng: Có, đó là lòng yêu nước. Những kẻ cầm quyền truyền thống rất biết lợi dụng nó: “Trung quân” bao giờ cũng gắn với “ái quốc” (và hiện tại đang phải đối mặt với nguy cơ đánh mất tính chính danh cũng vì nó). Lòng yêu nước sẽ vẫn có tác dụng rất mạnh với ngưới Việt, với điều kiện nó phải được giải trừ óc hẹp hòi, cực đoan, bài ngoại xuất phát từ mặc cảm nhược tiểu hình thành trong hoàn cảnh bị xâm lược và đô hộ trường kỳ, phải được giải phóng khỏi tâm lý bảo thủ những truyền thống lạc hậu vốn cứ bị nhập nhèm với “bản sắc dân tộc”. (Giờ đây chắc chúng ta đã thấm thía rằng chính chủ nghĩa dân tộc mù quáng đã khiến nước ta không có được cơ may như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan… tiếp nhận văn minh phương Tây mà tránh được ách nô lệ của các đế quốc phương Tây). Có như thế lòng yêu nước mới hòng trở thành động lực để người Việt biết hổ thẹn vì cái đói, cái hèn yếu, cái sự ngày càng tụt hậu của mình, thật tâm học tập để vươn lên hội nhập bình đẳng với nhân loại văn minh.
Phạm Thị Hoài: Khả năng diễn ra trong hòa bình của bước ngoặt đó lớn tới mức nào, hay tình trạng bạo loạn mà nhiều người tiên đoán và dùng đó làm lập luận chống thay đổi thể chế sẽ xảy ra?
Hoàng Hưng: Tôi tin ở khả năng “diễn biến hòa bình từ trên xuống” trong hoàn cảnh áp lực từ ngoài vào và từ dưới lên. Bất ngờ Myanmar vừa rồi càng củng cố niềm tin của tôi. Sự manh động của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông vừa qua là một biến cố ngẫu nhiên (về thời điểm, tuy xét về lâu dài là tất yếu) vô cùng thuận lợi cho hai áp lực nói trên. Đại hội ĐCSTQ sắp tới sẽ có thể là một áp lực có tính đột phá tiếp theo. Nếu nó quyết định dứt khoát một trong hai ngả: hoặc Diều hâu, hoặc Bồ câu trong cả đối nội lẫn đối ngoại, nó cũng sẽ tạo cơ hội rất lớn cho bước chuyển mình của thể chế Việt Nam. Sự sống còn của dân tộc sẽ buộc lãnh đạo đất nước phải chấp nhận dân chủ hóa để có được sự sát cánh của nhân dân mình và sự ủng hộ của Phương Tây khi đối phó với phái Diều hâu lên ngôi ở Phương Bắc. Ngược lại, quyết định dân chủ hóa để tự cứu nguy của anh “láng giềng gần” trước khủng hoảng kinh tế-chính trị nội bộ sẽ được người học trò truyền thống ở Phương Nam này bắt chước tắp lự. Xấu nhất sẽ là kịch bản nước đôi, lùng nhùng như lâu nay ở cả hai nước. Khi ấy một buổi sáng tỉnh dậy ta sẽ phải đau đớn chứng kiến đất nước mình đã trở thành một thuộc quốc từ đêm hôm qua, rất lâu trước khi có thể trông thấy nó trở thành một quốc gia dân chủ. Vì có một thực tế đáng buồn trong lịch sử vẫn đang tiếp tục diễn ra hôm nay: Người Việt Nam luôn sẵn sàng chống lại sự xâm lăng bằng súng đạn (không hiểu tâm lý dân tộc này, người Mỹ đã mắc phải sai lầm chết người khi muốn nhập khẩu tự do, dân chủ vào xứ này qua họng súng của các chú G.I.), nhưng lại hồ hởi nuốt ngon lành những món thuốc độc từ bên ngoài chỉ cần làm dịu tức thời cơn đói trước mắt (như những món anh bạn thâm nho của chúng ta vẫn gieo rắc hàng ngày trong bữa ăn, đồ dùng và… trên tivi của dân ta).
Phạm Thị Hoài: Trước khi ngày đó tới, anh sẽ làm gì trong năm 2012 này?
Hoàng Hưng: Vai trò của trí thức ngày càng thể hiện rõ trong công cuộc vận động dân chủ hóa đất nước. Ngày càng đông những cá nhân có tâm huyết và tầm nhìn đứng lên thức tỉnh quần chúng, kể cả những Đảng viên cộng sản lão thành giác ngộ. Nay đã đến lúc chín muồi cho sự ra đời các tổ chức xã hội dân sự, bước tiến mới tất yếu của công cuộc này. Công cuộc vận động dân chủ khi ấy sẽ có một chất lượng mới, tạo áp lực đi đến chuyển đổi từ triều đình. Tôi nghĩ đây sẽ là trọng trách của lớp người trung niên và trẻ có tiềm lực về nhiều mặt, trong đó có sức khỏe và thời gian. Tôi tự biết mình chỉ là một trong số mấy “anh già văn nghệ” vì ý thức công dân không thể nhắm mắt trước hiện tình khốn quẫn của dân tộc, cực chẳng đã mới phải lên tiếng khơi ra vài việc có tính mở màn, cũng là không hổ thẹn với lương tâm. Chứ chúng tôi thật sự không có năng lực theo đuổi công việc vận động chính trị một cách chuyên nghiệp. Giờ đây, chẳng còn bao sức lực và thời gian, tôi muốn tập trung vào hai việc quen thuộc với mình. Một là tiếp tục giới thiệu văn học thế giới cho bạn đọc Việt Nam như vẫn làm. Việc mới là hỗ trợ những nỗ lực hiện đại hóa giáo dục của một nhóm tình nguyện hết sức quý báu do bạn vong niên Phạm Toàn – Châu Diên tổ chức (nhóm Cánh Buồm). Với việc làm rất cụ thể là soạn ra một bộ sách giáo khoa mới cho cấp Tiểu học, chẳng cần quan tâm Bộ Giáo dục có ngó ngàng gì đến hay không, nhóm này gây bất ngờ trong một xã hội quá quen thói” xin-cho”. Một cách tiếp cận mới mẻ, đầy tính xã hội dân sự. Tôi nghĩ đó chính là những đóng góp thiết thực vào công cuộc giải độc và dưỡng sinh cho cơ thể dân tộc Việt Nam về lâu dài, những việc mà người trí thức không thể đợi đến khi có chế độ dân chủ pháp quyền thực sự thì mới làm.
Những ngày cuối năm 2011

Nhờ đọc dân làm báo, mới đến được blog của Phạm Thị Hoài. Với tôi, Phạm Thị Hoài,là nữ trí thức hải ngoại xuất sẵc. Kho tàng tư liệu "Talawas", do chị chủ quản, rất to lớn, tin tức trung thực.
Trả lờiXóaCách đây hơn 20 năm tôi cũng từng nghĩ và hy vọng chế độ này thay đổi, mà đến hôm nay vẫn vậy và còn có nguy cơ mất nước. Dù sao sống cũng phải có hy vọng vào những gì tốt đẹp hơn
Trả lờiXóaViệt Nam nếu muốn thay đổi, phải thay đổi triệt để thay thế hoàn toàn hệ thống cũ bằng một hệ thống mới. Nhưng làm sao chuẩn bị thành công một hệ thống như vậy khi không có các Đảng chính trị đủ mạnh đủ tầm vóc thay thế Đảng Cộng Sản. Nếu tự nhiên Chính quyền cộng sản sụp đổ thì đại loạn, tất nhiên là rồi mọi quá trình sẽ tự cân bằng.
Trả lờiXóaMặt khác, sau nhiều năm cầm quyền Đảng CS đã tạo ra một tầng lớp ăn bám mất khả năng tự sống như cảnh sát an ninh, trí thức nghệ sĩ chuyên lĩnh lương nhà nước, nhân viên công quyền, là những kẻ thả ra ngoài đời là sợ chết đói. Với một số kẻ khác, nhận ra con đường CS là con đường hại dân hại nước tức là nhận ra chính họ đã sống uổng đời người nên họ nhắm mắt lại ca ngợi quá khứ. Lực lượng này không phải là nhỏ và sẽ cố bám vào Đảng đến cùng dù để ăn đồng lương hưu còm cõi còn hơn có khả năng mất cả. Người VN là vậy. Không thay thế được đảng CS trong thời gian tới đâu. Không phải vì họ tài giỏi hay được yêu quý gì mà do xứ mù anh mù làm vua.
Đường xa ngàn dặm khởi đầu bắt một bước chân. Đích "Tự do, Dân chủ" chưa đến nhưng lòng ta hướng về. Và nếu như nhiều người dân cùng quẫn , đang cơn khủng hoảng, được khơi mở về các giá trị của một đời sống tự do thì việc ắt thành.
Trả lờiXóaThay đổi chế độ độc tài là công việc của số đông người dân. Và nếu hiểu như thế thì nó phải khởi sự từ bên dưới, từ dân chúng.
Chúng ta đang sống vào thời đại thông tin internet. Muốn tác động lên nhận thức chính trị số đông người, cần liên tục nói lên sự thật bằng mọi phương tiện có thể.
Tuy nhiên bọn độc tài và người dân chủ đều cất lên tiếng kêu gọi đến dân chúng. Dân chúng nghe và tin ai thì người đó sẽ thắng. Chính ở cái lòng tin mong manh, bấp bênh này mà dân chúng quyết định cho số phận của họ trong tương lai. Tuy nhiên , nếu không được giáo hóa, trưởng thành về chính trị, dân chúng (số đông)tự mình sẽ không thể xét đoán đúng sai. Chính đây là điểm yếu chết người mà bọn độc tài luôn nhắm vào để tuyên truyền và tước đoạt cái quyền tự do chính trị của người dân. Chúng thay vào đó là một cái gì giả tạo giống như "Tự do , hạnh phúc" để trả món nợ "khát vọng tự do " mà mỗi người dân đều mong muốn mang tính bẩm sinh.
Tự do (chính trị) nếu được ban phát bất ngờ cho một dân tộc chưa được sẳn sàng để đón nhận , nghĩa là chưa được giáo dục và trưởng thành về chính trị, thì rồi sẽ dẫn đến một chế độ mị dân, dẫn đạo bởi các tay mị dân nổi lên bất ngờ do sự vận động, ủng hộ kết hợp đúng lúc với trào hứng nhất thời của đám đông. Và rồi các tay mị dân quỉ quyệt này sẽ biến thành nhà độc tài sau đó.
Nhưng nếu đó dường như là con đường tất yếu từ độc tài sang dân chủ, không còn con đường nào khác hay đi vòng để tránh được trở ngại lớn nhất : sự mê tối thiếu trưởng thành chính trị của đám đông dân chúng, thì chúng ta hãy cùng nhau làm hết sức để cải thiện điểm yếu đó .
Có 3 con đường nhằm giải quyết vấn nạn trên :
1. Con đường tự giáo dục dần dần của dân chúng qua học hỏi , suy ngẫm từ thông tin , báo chí. Hãy làm cho dân chúng dần dần có cái nhìn phê phán, hiểu biết lịch sử đúng như nó là, đánh thức khát vọng được sống tự do lập căn trên một nền tảng lương tâm con người sống có đạo lý. Dường như các blogger , và diễn đàn tự do VN đang đi đúng theo hướng này. Xu hướng này sẽ trở nên mạnh mẽ hơn khi dân có được quyền tự do ngôn luận , lập báo tư nhân.
2. Con đường tự giáo dục của dân chúng qua thực hành.
Chỉ có những gì người dân học được trong thực tiễn hàng ngày mới giúp cho họ dần dần nhận thức và trưởng thành vê chính trị. Hướng đến là các tổ chức dân sự với qui mô ngày càng mở rộng. Riêng về điểm này, sinh hoạt làng xã xã hội nông thôn VN đã là một điểm sáng đáng để chúng ta suy ngẫm và áp dụng. Chỉ khi tự nguyện tham gia vào sinh hoạt làng xã sẽ giúp cho người dân hiểu rõ qui mô phức tạp ngày càng rộng lớn của các vấn đề về chính trị.
3. Con đường tổng tuyển cử tự do.
Đây là con đường mau chóng nhất để dân chúng vươn tới tự do khi (1) và (2) đã tương đối phần nào đạt được trong thực tiễn.
Vài ý kiến mong chia sẻ với các còm sĩ. Thân mến.
Bác Phạm thị Hoài nên viết "bờ-nốc" một mình thôi, chứ cho mấy nhà thơ "nàng" ké vào nữa thì nhạt "nắm" !
Trả lờiXóaKhi mà đất nước Việt Nam không còn bóng ma Việt Cọng đè đầu cởi cổ người Dân, thì việc phục hồi đất nước chỉ cần 2 bước công tác như sau:
Trả lờiXóa1/- Cải tạo bọn Tư Sản Đỏ, Chặt đầu và Tru di cả nhà những tên Việt Cọng
Nợ máu, áp bức và cướp bóc tài sản đất đai của Nhân Dân.Máu trả Máu.
2/- Cưởng chế và thu hồi toàn bộ của cướp mà VC đã thủ đắc của Dân từ
thập niên 1945 cho đến nay, trả lại cho con cháu người bị hại.
Ý kiến của Nguyên Đại Úy CAND Hưu trí Đã Từ bỏ Đảng CS. Phôn#768 41 608.