Miến Điện: Tiến trình dân chủ và phát triển

Chu chi Nam (danlambao) Ngày hôm nay, qua những biến cố chính trị như việc Tổng thống Miến Điện, ông Thien Sein vừa mới thả cả ngàn tù nhân lương tâm, cho phép bà Aung San Suu Kyi, một khuôn mặt đối lập nổi tiếng ra ứng cử, cuộc viếng thăm Miến Điện gần đây của bà Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hilary Clinton và ông Ngoại trưởng Pháp Alain Juppé, cùng quyết định ngưng xây cái đập trên một con sông ở miền Bắc, công trình xây cất do một hãng Trung cộng đảm nhận, những sự kiện đó làm cho một số người nghĩ rằng Miến Điện đã thực tế bước vào tiến trình dân chủ hóa và mở cửa kinh tế.

Tuy nhiên 2 câu hỏi đến với chúng ta: Tiến trình dân chủ hóa sẽ diễn ra như thế nào và trong bao lâu, chóng hay chậm; Chính sách mở cửa kinh tế và dân chủ hóa có cho phép Miến Điện phát triển mau lẹ hay không. 

Chúng ta hãy cùng nhau tìm cách trả lời 2 câu hỏi trên. 

Miến điện là một nước thuộc vùng Đông Nam Á, diện tích là 676 580 km2, gấp đôi Việt Nam, biên giới giáp biển (phía tây, 1930km đường biển), giáp Trung cộng (2185 km biên giới với Trung cộng), giáp Ấn độ (1643 km), Thái Lan (1 800 km), Lào (235 km). Thủ đô là Rangoon. Dân số là gần 50 triệu người, hơn nửa Việt Nam. Tổng sản lượng quốc gia là 50,2 tỷ $, khả năng mua bán (pouvoir d’achat) tính theo đầu người hàng năm là 804,3 $. Miến Điện là một nước giầu có về tài nguyên quốc gia, gồm những mỏ đá quí, dầu hỏa và khí đốt. Tuy nhiên tập đoàn quân đội nắm gần hết kinh tế và tài sản quốc gia, khiến cho dân ngèo đói. Thêm vào đó tập đoàn này lại bỏ ra 40% ngân sách quốc gia vào chi phí quốc phòng. Kỹ nghệ còn thiếu phát triển, phần lớn dân sống về canh nông. 40% xuất cảng là dựa vào đá quí, dầu hỏa và khí đốt. 

Ngày hôm nay, tiến trình dân chủ đã bắt đầu ở Miến Điện, không ai phủ nhận. Nhưng tiến trình này có thể bị ngăn chặn lại vì một cuộc đảo chính do bàn tay ngoại quốc hay không? Tiến trình này mau hay chậm? Tiến trình này có giúp cho phát triển kinh tế và xã hội bắt đầu và trở nên mau lẹ hay không? 

Để trả lời những câu hỏi đó ta cần xét lại quá khứ về lịch sử độc tài và chậm tiến của thế kỷ 20 vừa qua. 

Về kinh tế, một trong những người nghiên cứu về hiện tượng chậm tiến thế giới của các nước Á, Phi, châu Mỹ, người ta phải kể tới ông Amartya Senn, người Anh, gốc Ấn độ. Công trình này đã giúp ông được giải Nobel kinh tế vào năm 1998. 

Ông có viết: 

"Kinh nghiệm hơn 50 năm của thế kỷ 20, người ta nhận thấy rằng hiện tượng chậm tiến, thiếu phát triển, từ Á châu sang Phi châu qua Nam Mỹ, không phải tại thiên tai hay lý do từ bên ngoài, mà là do chính từ bên trong, từ những chế độ độc tài, đã coi tài sản của quốc gia, dân tộc như của riêng mình, của gia đình hay của phe nhóm, chỉ hành động theo phe nhóm, gia đình hay giòng họ."

Thật vậy, hiện tượng chậm tiến, thiếu phát triển gắn liền với hiện tượng độc tài. 

Có hai loại độc tài: Độc tài hữu và độc tài tả. 

Độc tài tả là độc tài cộng sản, một loại độc tài cực quyền, trên mọi lãnh vực, từ tư tưởng tới văn hóa, giáo dục, chính trị, quân sự và xã hội, lấy tư tưởng của Marx làm kim chỉ nam, chủ trương bạo động lịch sử và đấu tranh giai cấp. 

Độc tài hữu thường chỉ là độc tài cá nhân, gia đình và quân phiệt, chỉ độc tài trên lãnh vực chính trị và quân sự. 

Những nước độc tài tả phải kể vào thế kỷ 20 là Liên sô, các nước cộng sản Đông Âu, Trung cộng, Bắc Hàn, Việt Nam và Cu ba. 

Những nước độc tài hữu sau Đệ Nhị thế chiến phải kể Bồ đào nha (le Portugal) của Salazar, Tây ban nha (l’Espagne) của Franco, Đài loan của Tưởng giới Thạch, Nam Hàn của Phác chánh Hi, và Miến Điện ngày hôm nay. 

Về độc tài và phát triển kinh tế, người ta thấy có hiện tượng: đó là sau khi những chế độ độc tài hữu như ở Bồ đào nha, Tây ban nha, Đài loan, Nam hàn bị sụp đổ, nhường chỗ cho dân chủ, thì tiến trình phát triển kinh tế đến rất lẹ và rất mạnh. 

Ngược lại những nước độc tài tả, sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, như Liên sô, Đông Đức, Hung gia lợi, Tiệp, Ba lan, thì người ta thấy tiến trình phát triển kinh tế đến chậm và khó khăn, điển hình là Liên sô, suốt trong thời gian của Boris Eltsine cầm quyền trong gần hết thập niên 90. 

Chính vì vậy mà đã có nhiều cuộc hội thảo tại những đại học lớn trên thế giới vào đầu những năm 2 000 vừa để kỷ niệm 10 năm cộng sản sụp đổ, vừa để tìm câu trả lời cho việc: "Tại sao tại những nước độc tài tả, sau khi độc tài sụp đổ, tiến trình phát triển kinh tế lại đến chậm và khó khăn hơn những nước đã chịu độc tài hữu".

Trong những cuộc hội thảo đó, có cuộc hội thảo nổi tiếng, được tổ chức tại Madrid, thủ đô của Tây ban nha, dưới sự chủ tọa của ông vua Jean Carlos của xứ này. Những người tham dự hội thảo này ngoài những giáo sư đại học, chuyên viên về phát triển kinh tế, người ta phải kể sự có mặt của ông Gorbatchev. Chính nơi đây ông đã tuyên bố: "Tôi đã bỏ hơn nửa đời người đấu tranh cho lý tưởng cộng sản. Nhưng ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà tuyên bố rằng: Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và nói láo." Sau đó ông có nhắc lại lời tuyên bố này ở đại học San Francisco, Hoa kỳ. 

Câu trả lời cho câu hỏi vừa rồi trong cuộc hội thảo lớn này, đó là: Tại những nước độc tài tả cộng sản, vì là độc tài toàn diện, nên những tổ chức của xã hội dân sự, phần lớn bị hoàn toàn tiêu diệt, nên sau khi không còn độc tài, những tổ chức này khó gầy dựng lại, làm cho tiến trình phát triển kinh tế đến chậm và khó khăn. 

Ngược lại, tại những nước độc tài hữu, như Tây ban nha, Bồ đào nha, Nam Hàn, Đài loan, chỉ là độc tài chính trị và quân sự, những tổ chức của xã hội dân sự vẫn còn đó, chỉ gặp khó khăn nhất thời, sau khi độc tài không còn, thì chúng dễ dàng phục hưng lại, làm cho tiến trình phát triển kinh tế dễ bắt đầu và phát triển mau lẹ. 

Điển hình là nước Nam Hàn và Đài loan. Ngày hôm nay Đài loan và Nam Hàn không thua gì những nước phát triển tây phương. Nền giáo dục Nam Hàn được coi là một trong những nền giáo dục đứng đầu thế giới. Cách đây cả chục năm, Tổ chức những nước phát triển (l’OCDE) có làm một cuộc khảo sát về giáo dục và trình độ kiến thức tổng quát những người thợ chuyên môn, Nam Hàn đứng đầu. Gần đây số bán điện thoại cầm tay, một ngành kỹ thuật và khoa học được gọi là tân tiến nhất bây giờ, vào những tháng cuối năm 2011, hãng Sam Sung của Nam Hàn đứng đầu về số lượng bán với 27 triệu cái, hãng Apple của Hoa Kỳ đứng thứ nhì với 17 triệu, và hãng Nokia của một nước bắc Âu đứng thứ 3 với 10 triệu. Xe của Nam Hàn bán sang Âu châu, dám bảo đảm 7 năm, và được coi là một trong những chiếc xe tốt nhất, ít vấn đề nhất, theo những chuyên viên về xe hơi. 

Chúng ta chỉ cần lấy thí dụ 2 nước Nam Hàn và Bắc Hàn, thì chúng ta thấy rõ sự khác biệt giữa độc tài tả và độc tài hữu. 

Thêm vào đó chúng ta có thể lấy thí dụ giữa Đông Đức và Tây Đức. Tây Đức đã bỏ không biết bao nhiêu tiền bạc cho Đông Đức, cả 2 000 tỷ $, cho tới ngày hôm nay, thế mà kinh tế Đông Đức vẫn trong tình trạng khó khăn. 

Vấn đề chính ở đây là con người, tác nhân chính của phát triển. Con người cộng sản, vì bị giáo dục và tuyên truyền nhồi sọ, làm cho họ có những cái nhìn sai trật, không còn tự lập và sáng kiến. Đây là điều mà chính ông Boris Eltsine than phiền rằng giai tầng trung lưu, giai tầng gồm những con người tháo vát, với một con dao vào trong rừng, họ có thể kiếm củi, trồng trọt, với một số tiền nhỏ, họ có thể mở tiệm, do chính họ làm, không cần sự giúp đỡ của ai, giai tầng này sau nhiều thập niên cai trị của cộng sản, không còn nữa. Nên nước Nga phục hồi kinh tế rất khó khăn. 

Từ công trình nghiên cứu hiện tượng chậm tiến trên thế giới của nhà kinh tế học Amartya Senn, từ kết quả nhưng cuộc hội thảo trên thế giới sau khi cộng sản sụp đổ 10 năm, từ những kinh nghiệm trước mắt giữa Nam Hàn và Bắc Hàn, giữa Đông Đức và Tây Đức, chúng nhìn vào tình trạng hiện nay của Miến Điện, để cố gắng đưa ra một vài tiên đoán, nhằm trả lời những câu hỏi được đặt ra từ lúc đầu. 

Nước Miến Điện là một nước độc tài hữu, độc tài quân phiệt, là một nước phần lớn đi theo và tôn sùng đạo Phật, ngay cả giới lãnh đạo quân đội, nên họ hành động còn có chút lương tâm, lương tri, "trên còn có Trời Phật, dưới còn có đất", khác hẳn với độc tài cộng sản, giới lãnh đạo từ Lénine, tới Mao, qua Hồ và Kim chánh Vân, Hồ cẩm Đào, Nguyễn phú Trọng, Nguyễn tấn Dũng, ngày hôm nay, những con người này hành động không trừ một thủ đoạn nào để cướp quyền và giữ quyền, vô lương tâm, vô liêm sỉ, "trên không có Trời, dưới không có đất". 

Tiến trình dân chủ hóa ở Miến Điện hiện nay đã bắt đầu được thực hiện. Và vì là độc tài hữu, nên những tổ chức dân sự có cơ hội hồi sinh dễ dàng, bằng chứng cụ thể đó là ngay cả đảng đối lập của bà Aung San Suu Kyi, tuy gặp khó khăn, nhưng không bị triệt tiêu, nay có cơ hoạt động lại. 

Người ta có thể ví độc tài cộng sản như một cơn cuồng phong lớn, làm trốc rễ tất cả, cả cách suy nghĩ của con người qua giáo dục dối trá và nhồi sọ, kiểu như Bắc Hàn, với "Lãnh tụ Kim chánh vân kính yêu, thiên tài về quân sự, mới 16 tuổi mà đã có tư tưởntg về chiến lược." 

Trong khi đó độc tài hữu chỉ là một cơn gió lớn thổi vào quốc gia đó, cây cỏ chỉ bị rạp xuống, sau khi cơn gió lớn đi rồi, thì nó lại ngóc đầu dậy, và sinh sống mạnh mẽ. Điển hình là độc tài Bồ Đào Nha (le Portugal) của Salazar, độc tài Tây Ban Nha (l’Espagne) của Franco, độc tài Đài Loan của Tưởng giới Thạch, độc tài Nam Hàn của Phác chánh Hi. Ngày hôm nay các nước này phát triển kinh tế xã hội rất mạnh, như vừa nói về Nam Hàn ở trên. 

Tôi tin tưởng rằng tiến trình phát triển kinh tế ở Miến Điện sẽ bắt đầu sớm và cũng sẽ tiến triển mạnh trong tương lai. 

Một câu hỏi nữa, đó là: Liệu tiến trình dân chủ và phát triển kinh tế này có thể bị ngừng lại vì một cuộc đảo chính hay không? 

Nhìn vào những cuộc đảo chính của thế kỷ 20 và ngay cả gần đây, thì những cuộc đảo chính thường là có bàn tay của nước ngoài. Những cường quốc thường tổ chức đảo chính là Hoa Kỳ, Anh và Pháp. 

Để tạo ra một cuộc đảo chính thường là phải có ảnh hưởng mạnh trong quân đội, rồi xúi dục một vài tướng lãnh, trước tình thế khó khăn về một vài vấn đề, đứng ra đảo chính. Để làm việc này, cần phải có ảnh hưởng mạnh về tình báo, nhất là quân báo. 

Câu hỏi trên là nhằm ám chỉ Miến Điện ngày xưa bị ảnh hưởng bởi Trung Cộng, nay đi theo tiến trình dân chủ là theo tây phương, liệu Trung cộng có thể xúi một vài vị tướng Miến Điện làm đảo chính hay không? 

Thật ra để trả lời cho tương lai là một việc làm rất khó khăn, đòi hỏi nhiều khiêm tốn, không thể quyết đoán một cách quá độ. Ở đây tôi cũng chỉ dám tiên đoán một cách thận trọng, không dám quả quyết nhất định thế này, hay nhất định thế nọ. 

Từ đó tôi xin khiêm nhượng nói rằng khả thế Trung cộng làm một cuộc đảo chính ở Miến Điện rất khó, vì những cường quốc cộng sản không giỏi về kỹ thuật này. Bằng chứng vào cuối năm 1990, giới bảo thủ và một số tướng lãnh làm cuộc đảo chính Gorbatchev ở Liên sô, nhưng thất bại. 

Người ta có thể nói tiến trình dân chủ đã bắt đầu thực sự ở Miến Điện. Tiến trình này khó có thể ngưng lại bởi một cuộc đảo chính, và tất nhiên sẽ đưa đến tiến trình phát triển kinh tế. Mau lẹ hay không, cũng khó có thể tiên đoán. Miến Điện là một nước tôn sùng đạo Phật. Đây là một ngăn cản cho phát triển kinh tế hay không? Cho tới giờ này, chưa có câu trả lời dứt khoát và rõ ràng về vấn đề này. Tuy nhiên đạo Phật sẽ đóng giữ một vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn điều thiện, tạo đạo đức và đồng thời làm bớt sự bất công giữa những giai tầng xã hội ở Miến Điện. Bằng cớ đó là ở Thái Lan, đạo Phật đã đóng một vai trò rất quan trọng trong việc ổn định xã hội, diệt trừ bệnh HIV, và xoa dịu nhiều nỗi đau khổ của bệnh nhân và gia đình.(1) 

Tương lai của Miến Điện, với tiến trình dân chủ hóa, có nhiều điểm nên lạc quan hơn là bi quan. 


Paris ngày 21/01/2 012 


1. Xin đọc thêm những bài về cộng sản trên http://perso.orange.fr/chuchinam/

11 Nhận xét

  1. Tương lai của Miến Điện, với tiến trình dân chủ hóa, có nhiều điểm nên lạc quan hơn là bi quan:-là vì Miến vẫn còn giữ gần như nguyên vẹn tài nguyên, khoáng sản hay nếp sống văn hoá của Dân tộc...cũng là nhờ Miến nằm ở vị trí có núi sông hiểm trở và đặc biệt không ở vi trí"Địa Chính tri chiến lược"để cho TQ làm"bàn đạp"nống ra các nơi khác trong khu vực hay không có đường biển xuyên suốt để TQ vươn ra Thế giới.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Người ta có thể nói tiến trình dân chủ đã bắt đầu thực sự ở Miến Điện. Tiến trình này khó có thể ngưng lại bởi một cuộc đảo chính":-như trên đã nói"vì Miến hiểm trở"và"Địa CT" không quan trọng nên TQ không dễ dàng,không dám và không cần lật lại"thế cờ"và vì HK-EU đã quay lại Á Châu nên TQ kiểu gì cũng quan ngại dè chừng hay ở thế co cụm phòng thủ là chinh(nếu có phá hoại thì chỉ nhen nhúm rồi đâu lại vào đấy)

      Xóa
    2. Miến Điện là một nước tôn sùng đạo Phật. Đây là một ngăn cản cho phát triển kinh tế hay không?-Vì Đạo Phật là hiền lành,chất phát và thường ăn chay tu tâm-tĩnh tâm nên bản chất tiết kiệm và cần cù lao động-Tuy nhiên việc "sùng đạo Phật"nhiều sẽ hạn chế trau dồi,tìm hiểu và phát triển kiến thức văn hoá khoa học KT...nên việc phát triển Kinh tế sẽ không có mức"nhảy vọt"

      Xóa
    3. Miến Điện là một nước giầu có về tài nguyên, gồm những mỏ đá quí, dầu hỏa và khí đốt. Chí vì sự giàu tài nguyên-khoáng sản của Miến màlâu nay TQ rất muốn đầu tư đường"tàu cao tôc"hay xa lộ...thông Biên giới Trung-Miến hòng bòn mót TN-KS nhưng có lẽ vì hiểm trở,dân số đông(nên khó diệt chủng như ở CPC hay VN),CQ Quân nhân vơ vét tài sản QG(nên Dân nghèo và trình độ Dân trí thấp)...là những cản trở TQ xâm lược,Hán hoá hay vơ vét TN-KS...Nhưng nếu Miên trở thành nhà cung cấp TN-KS cho khối Asian với Dân chủ hoá thì DT Miến mới được nhờ.

      Xóa
    4. Khả thế csTQ làm một cuộc đảo chính ở Miến Điện rất khó, vì những cường quốc cộng sản không giỏi về kỹ thuật này?-Điều này không hẳn như vậy,vì Miến chỉ là"sân sau"của TQ(mà VN là "sân trước"lại có Hàng Hải quan trong dễ dàng giao lưu BB QT hay vì tiếc của trong 2 cuộc KH chống Pháp-Mỹ được CSVN trả bằng đất, rừng,biển,đảo...)và vì cơ nghiêp của TQ là"dựa vào hàng xuất khẩu với cơ xưởng KL của TG"chuyên gia công"búa xua"các mặt hàng bằng mọi giá vì cạnh tranh và trục lợi...nên lâu nay TQ cứ quanh quẩn như "Ma làm"ở VN nên Miến chỉ là thứ yếu và CMDC ở Miến chỉ là"cò mồi"cho k/vực mà thôi...

      Xóa
    5. Thế giới phân chia làm 2 loại Độc tài: 1-Đ/tài Hữu gốm gia đình hay cá nhân tự phát và được nhiều người dân trong nước hâm nộ (mà thời xưa họ chính là CĐ Vua Chúa Phong kiến)...2-Đ/tài Tả gồm tâp thể,cá nhân hay gia đình nhưng có cùng chung một mục đích trí hướng,chủ truong chính sách...và bao gồm nhiều nước liên kết như CS ĐôngÂu và Liênxô theo CN Mác-Lê còn VN,Lào,CPC,BắcTT là CN Mao lai Mác-Lê. Tuy nhiên,tiến trình Dân chủ hoá nhanh nhất vẫn là Đ/tài Tả theo Mác-Lê(vì thể hiện GC Công nhân)là CM Nhung ở Đ/Âu và L/xô.Ngược lai theo Mao thì chậm hơn(vì ảnh hưởng GC nông dân nửa địa chủ P/kiến lại gặp nhiều may hơn rủi như HK"đi đêm 1973 HK chỉ lo chống K/bố ở T/đông...)nên CSTQ còn tôn tại cũng là nhờ cước bóc-lường gạt nhanh nhiều hơn và phục vụ Dân Hoa Lục vói cs trợ giá...nên ít oán trách lại đủ s/mạnh kéo theo vây cánh VN,Láo,CPC và BăcTT tồn tại tới giờ. Còn Miến sở dĩ CM Dân chủ dễ dàng là từ trân bão Lịch sử 1988làm 100 ngàn người chết và mất tích khiến CQ và Dân xích lại gần.

      Xóa
    6. Nobel là người sáng chế ra"thuốc nổ TNT"và ông chỉ muốn nó phục vụ cho mục đích hoà bình(như phá đá, làm công trình khai thác ...). Thế nhưng con người đã làm phương tiện cho chiến tranh. Và trước khi "băng hà", ông đã hối hận và viết di chúc để lại tài sản kếch sù của mình và muốn chia cho những người có sáng kiến hoà bình(ngăn chăn và giản thiểu chiến tranh chứ dâu phải cho các nhà Toán học, Văn học, Vật lý...thuộc về nghành"khoa học"như ông đâu???-Vì các nhà khoa học phải phục tùng cho nhiều chế dộ khác nhau kể cả phục vụ trực tiếp hay gián tiếp trong chiến tranh.Vậy"Giải Thưởng Nobel"chỉ nên tặng cho những người bất đồng chứng kiến, đấu tranh ôn hoà vì Dân chủ hay vì hoà bình trong nước và trên toàn Thế giới(như ở Miến điện là bà Aung-san-suu-kyi hay ở Trung Quốc là ông Lưu Hiểu Ba...thì mới đúng ý nghĩa của giải thưởng).Hiện nay ở VN đang cần"nhà toán học,được giải thưởng Nobel"là giào sư NBC giải gấp bài toán:"Đấu tranh Dân Chủ Bất Bạo Động"...sao cho VN được hoà bình ,ổn định,phồn vinh và không bị TQ chèn ép...???-Nếu ông không giải được thì nên đem cái tài sản kếch sù từ GT Lobel ấy mà làm công tác từ thiện như"xoá đói giảm nghèo hay nghiên cứu giảm thiểu thiên tai,chống ô nhiễm MT"...thì sẽ có nhiều người VN càng biết về sự tài toán của ông hơn.

      Xóa
  2. LẠI MẠNH CƯỜNGlúc 16:13 25 tháng 1, 2012

    Bài phân tích rất hay và đáng chú ý

    Xin thành thật cám ơn tác giả

    Lại Mạnh Cường

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. LẠI MẠNH CƯỜNGlúc 23:05 25 tháng 1, 2012

      Thưa tác giả,

      Dưới đây là phản biện của tôi với bài bình luận trên

      1/
      VAI TRÒ TẦU CỘNG:

      Tác giả cố tình làm nhẹ vai trò Tàu cộng. Phải xét yếu tố này trên bình diện địa lý nhân văn, trên kinh tế và ảnh hưởng chính trị trên bàn cờ quốc tế (vùng và thế giới)

      Tác giả cố quên không đề cập chi tiết ở chỗ Miến Điện có đến hon 130 sắc tộc, tức nhiều gần gấp ba Việt Nam (56 sắc tộc), trong đó người Hoa chiếm một tỷ lệ không nhỏ (dân số VN gần gấp hai Miến, nhưng người Tàu chỉ chiếm khoảng hơn 1%). Đó là đạo quân thứ năm rất nguy hiểm của Tàu ở Miến. Chưa kể đám thiểu số này nắm vững kinh tt, chả khác gì ở các lân bang Miến (ở vùng Đông Nam Á có ba nước Đông Dương, rồi Thái, Mã, Indo, Sing …). Tàu cộng có thể xúi dục các sắc tộc nổi loạn gây khó dễ cho chính quyền trung ương.

      Đối với Tàu cộng, thứ nhất Miến rất quan trọng, bởi là cửa ngõ thông ra biển cho các tỉnh nằm sâu trong lục địa như Vân Nam, Tứ Xuyên, Tây Tạng ….; thứ đến là tài nguyên thiên nhiên phong phú nhất là khí đốt; sau chót là, làm vòng đai bao quanh cho Tàu cộng.

      Tóm tắt, Tàu cộng KHÔNG nhả Miến ra dễ dàng cho phương Tây như người ta tưởng.

      Đó là tôi chưa kể yếu tố cũng không kém quan trọng, nếu như Miến dân chủ hoá trước Tàu thì đó là con dao nhọn đâm từ hạ bàn Tàu lên thấu tới trái tim là Bắc Kinh. Nói khác đi Tàu phải kềm chế các lân bang phía Nam nhỏ bé và yếu kém hơn mình nhiều, trong đó có ba nước ở bán đảo Đông Dương, Miến nằm gọn trong qũi đạo của mình !

      2/
      VAI TRÒ QUÂN ĐỘI:

      Điểm mấu chốt khác mà tác giả cố tình lờ đi là vai trò cha mẹ với dân của đảng Kaki. Điều này chả khác gì ở Ai Cập hay lân bang Indonesia (cả cái thời đệ nhị cộng hòa VNCH; Nam Hàn, Taiwan ngày cc).
      Chưa hẳn là hoàn toàn tập thể quân đội nhất trí với lãnh đạo hiện nay là, chia sẽ quyền lực với đối lập, tức phe dân sự để xây dựng đất nước. Vai trò của phe dân chủ đối lập rất mong manh lúc này ! Chúng cho họ ngồi chung bàn tiệc để làm vật trang sức cho cái gọi là đổi mới hiện nay ở Miến đó thôi
      Khi cần đám quân nhân vẫn đảo chánh lẫn nhau để bảo vệ các đặc quyền đặc lợi và tìm cách bứng nhóm đối lập đi chỗ khác chơi. Chúng chả bao giờ nghĩ đến dân như ta đã thấy rõ trong thời gian qua. Trong lúc dân bị thiên tai khốn khổ, nhưng bọn chúng vẫn đóng cửa biên giới để tránh sự dòm ngó bên ngoài trong lúc chúng đang bận lột xác để thay đổi bộ mặt gớm ghiếp từ quân phiệt sang dân chủ giả hiệu hôm nay, và nói chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc !

      Chưa kể Tàu cộng lúc nào cũng sẵn sàng ủng hộ đám quân phiệt bảo thủ này.

      Chẳng những thế mà cái câu lạc bộ độc tài Đông Nam Á mang tên ASEAN (nhuốm ít nhiều mùi quân phiệt như Thái Lan; độc đảng như ba nước bán đảo Đông Dương; độc đoán tôn giáo như Mã Lai) cũng sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ cho đám quân phiệt trỗi dậy khi cần thiết.

      Wikipedia
      Các lực lượng vũ trang Myanma được gọi là Tatmadaw, với số lượng 488.000 người. Tatmadaw gồm các lực lượng vũ trang, hải quân và không quân. Myanma được xếp hạng thứ 10 trên thế giới theo số lượng binh lính của mình. Quân đội có nhiều ảnh hưởng trong nước, các vị trí chủ chốt trong chính phủ và trong quân đội đều do các sĩ quan quân sự nắm giữ. Dù những con số chính thức về chi tiêu quân sự của Myanma không được công bố, Viện nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm, trong bảng xếp hạng hàng năm của mình đã đặt Myanma trong số 15 nước chi tiêu quân sự nhiều nhất thế giới.

      3/
      Một điểm rất tế nhị nữa là “Myanma cũng là nước sản xuất thuốc phiện lớn thứ hai thế giới, chiếm 8% tổng lượng sản xuất toàn cầu và là nguôn cung cấp các tiền chất ma tuý lớn gồm cả amphetamines.” (Wikipedia)

      Dân chủ hóa và thân phương Tây đồng nghĩa với phải dẹp bỏ thương vụ chết người, nhưng mang lại nhiều lợi lộc trên, nhất là ở đám dân thiểu số vùng rừng núi biên giới phía Bắc


      Nhìn chung, con đường dân chủ hóa Miến Điện còn nhiều chông gai lắm lắm

      LMCường

      Xóa
    2. LẠI MẠNH CƯỜNGlúc 23:50 25 tháng 1, 2012

      Xin bổ túc thêm một số điểm khác nữa

      4/
      CHÍNH QUYỀN QUÂN PHIỆT GỚM GHIẾC NHẤT

      Theo tôi nghiên cứu thấy rõ bọn quân phiệt Miến cai trị đât nước trong nhiều thập niên bằng bàn tay sắt thật sự. Những cuộc nổi dậy của phía đối lập dù được dân và cả các vị sư sải Phật giáo (quốc giáo) mà cũng bị đàn áp thô bạo. Ít ra hai lần biểu tình rất lớn trong vòng 20 năm, như Vụ 8888 (ngày 8 tháng 8 năm 1988) và vào năm 2007 (Wikipedia: Protests led by Buddhist monks began on 19 August 2007 following steep fuel price increases, and continued each day, despite the threat of a crackdown by the military)

      Thô bỉ nhất là tổ chức bầu cử nhưng thua cuộc, lại tìm cách truy bức phe thắng cuộc.
      Wikipedia:
      Năm 1988, quân đội Myanma đã dùng vũ lực đàn áp các cuộc biểu tình phản đối sự quản lý kinh tế yếu kém và sự áp bức chính trị. Ngày 8 tháng 8 năm 1988, quân đội nổ súng vào những người biểu tình trong vụ việc được gọi là cuộc Nổi dậy 8888. Tuy nhiên, cuộc biểu tình năm 1988 đã dọn đường cho cuộc bầu cử Quốc hội Nhân dân năm 1990. Kết quả của cuộc bẩu cử sau đó đã bị chính quyền bác bỏ. Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ, do Aung San Suu Kyi lãnh đạo, thắng hơn 60% số phiếu và 80% ghế trong quốc hội trong cuộc bầu cử 1990, cuộc bầu cử đầu tiên được tổ chức trong 30 năm. Aung San Suu Kyi được quốc tế công nhận là một nhà hoạt động vì dân chủ tại Myanma, đoạt Giải Nobel Hòa bình năm 1991. Bà đã nhiều lần bị quản thúc tại gia. Dù có lời kêu gọi trực tiếp từ Kofi Annan tới Than Shwe và áp lực của ASEAN, hội đồng quân sự Myanma vẫn kéo dài thời hạn quản thúc tại gia đối với Aung San Suu Kyi thêm một năm ngày 27 tháng 5 năm 2006 theo Luật Bảo vệ Quốc gia năm 1975, trao cho chính phủ quyền cầm giữ hợp pháp bất kỳ người nào.

      5/
      CẤM VẬN KINH TẾ

      "Economic embargo" (EE) từ phương Tây, dẫn đầu là Mỹ thực ra càng về sau càng mất hiệu quả, chả khác chi ở Việt Nam cả. Lý do đơn giản là đã có không ít công ty xí nghiệp phương Tây vẫn tìm cách len lỏi vào đầu tư khai thác lợi nhuận lúc buổi chợ vắng người do cấm vận.

      Wikipedia:
      Những biện pháp cấm vận của Hoa Kỳ và Liên minh châu Âu chống lại chính phủ quân sự, cộng với sự tẩy chay và những sức ép trực tiếp khác từ người dân ở các nước phương Tây ủng hộ phong trào dân chủ Myanma, khiến đa số các công ty Hoa Kỳ và châu Âu phải rời khỏi nước này. Tuy nhiên, nhiều công ty khác vẫn còn ở lại nhờ các kẽ hở của biện pháp cấm vận. Nói chung các tập đoàn ở châu Á vẫn muốn đầu tư vào Myanma và tiến hành thực hiện các dự án đầu tư mới, đặc biệt trong lĩnh vực khai thác tài nguyên thiên nhiên. Công ty dầu mỏ Pháp Total S.A. hiện đang điều hành đường ống dẫn khí Yadana từ Myanma tới Thái Lan dù có lệnh cấm vận của Liên minh châu Âu. Total hiện là bị đơn của nhiều vụ khiếu kiện tại Pháp liên quan tới cái gọi là mối quan hệ với những vụ vi phạm nhân quyền liên quan tới đường ống dẫn khí họ đang đồng sở hữu với các công ty Hoa Kỳ Chevron và Tatmadaw

      Xóa
  3. Tôi nhờ bác HatKa vẽ cho một biếm họa 1 người có mặt giống 4S nhưng mặc y phục Myanma của TT Thein Sein với chú thích : Con đường VN nên đi

    Trả lờiXóa
Mới hơn Cũ hơn