Star locked in jail - Dân Làm Báo

Bài Mới

baimoi

Star locked in jail

< A >
Nguyễn Thanh Giang - I would like to enclose here my article about a Vietnamese’s talent who currently is being imprisoned. Your attention and help to release him is highly appreciated as he is very indispensable in the setting up Viet Nam as a democratic, wealthy and civilized country.

Yours faithfully, 

Dr. Nguyễn Thanh Giang 
Geophysicist 

Living quarter Địa Vật lý Máy bay 
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội 
Mobile: 0984 724 165 


*

Star locked in jail
Nguyễn Thanh Giang (danlambao) – In my article entitled “Inflation in Vietnam - Trying to identify the causes” written in March 2008, there was this quotation “The scholar Tran Dong Chan outlines the mafia mechanism in Vietnam as follows: “They do not form any separate and specific faction at all, but build up their omnipresence by worming themselves into agencies of all kinds, from the VN communist party offices to the State organs, from the Government bodies to the Congress committees, at both levels, central and local as well, and from administrative departments to business management boards. Likewise, there is no commitment to any written alliance agreement. Nevertheless, they take concerted action very well in cahoots and in synchronization with each other thanks to their common objective based on self-interest motive. They do not express their own political views and always welcome enthusiastically all the resolutions of the party ,instructions of the government, law bills of the national assembly and decisions of the local authorities, whether they are of progressive or conservative nature… But what is the worst and the most dangerous thing here is that these opportunists themselves are being supported and nurtured by foreign powers because of their symbiotic relationship and for their long-range plans”.

Not long after writing that article, I know that the man I honored as “scholar” is a young author of the same age (BingWu, i.e. horse) as my son. His name is Trần Huỳnh Duy Thức. In terms of the Heaven’s Stems, he is of the third Stem (can Bính), the same as mine. According to the horoscope, it is said that “Bính biến vi sư, Bính biến vi tù”, i.e. Those who belong to the third Heaven’s Stem are destined to be masters or prisoners”. As “master”, he is worthy of being the master of many of the CPV high-ranking officials. But he was put in jail, indeed. The trial of appeal on 11 May, 2010 sentenced him to 16 years in prison and 5 years probation ( judgment No. 254/2010/HSPT) with charges of “activities to overthrow the people’s government” according to article 79 of the Criminal code.

This article carries the headline “Star locked in jail” because I’m thinking of a B. Obama (4-8-1961), a D. Medvedev (14-12-1965), a Y. Shinawatra (21-6-1967)… in Vietnam. These people are nearly of the same age as Tran Huynh Duy Thuc (29-11-1966) and have a high level of thinking on par with him. 

*In the economic field: From a small computer shop in business joint-venture with Le Thang Long (studying IT together with Thức at HCM City Polytechnic University), in May 2001, they bought the Compact Milgo Solution and six months later, in November 2001, Tran Huynh Duy Thuc hand-in-hand with Le thang Long set footsteps on the US market with dignity, made acquisition of the VoIP (Internet Protocol) technology and , when back to Vietnam, they founded the Global EIS Co. Ltd and OCI Company with hundreds of employees and scientists working together.

EIS and OCI used to be highly evaluated by the press as the pride of VN when pioneering in overseas investment. EIS was called gladiator on American soil by a newspaper accustomed to write complimentary articles to exploit advertising. 

Not only successful in business, THDT acquired much knowledge in economy, deep enough for him to give very respectable predictions about events of national importance:

“I still remember that, at the end of 2007, the stock market in Vietnam was strained bulging like bubbles. At that point of time, the stock purchasing power, for the first time, slipped into almost all people from all walks of life in Vietnam. In addition to civil servants, businessmen, in the informal sessions (OTC) and the stock exchange, there was the presence of no less housewives, old ragged peasants. The appearance of the timely article “Where is the $VN (VN Dong) now and where will it go?” by Tran Dong Chan, as a panacea for detoxication of the toxic effects of the “passion” for playing the market (securities) of many people being fascinated by the stock buying power. Besides his profound knowledge about finance and currency, the readers also perceived the quintessence of Tran Dong Chan in using 2 Oracles of Trạng Trình (Nguyen Binh Khiem) to warn people about the dangers of the international financial Octopus tentacles when they decided to invest in VN securities. Thus, the article by Chan was honored to be used in the newsreel program of the national Vietnam television (VTV) for warning the populace at that time”.

A journalist once said so on the Web..

In the field of science and technology: Many people admit that THDT has pioneered with his companies EIS and OCI, in “turning into market” the informatics dream which had just been rekindled from the national research programs of the kind of mathematician Phan Dinh Dieu. Thus, he can be regarded as one of the people who created the lead in building the information technology in Vietnam.

In addition, as the words expressed by THDT’s father, Mr. Tran Van Huynh, former Cultural External Relations officer under HCMC Service of Culture and Information, in a letter addressed to President Nguyễn Minh Triết, he wrote about his son as follows:

“For many past years, Thuc spent much time, devotion and strength to do research in economics, political science and the current economic, political, social and cultural situation of the country for the purpose of warning the leadership of the State, the Party and the Government on the risks of the country which could be gradually turned into a new type of colony in this globalization era. At first, he sent letters directly to a number of top leaders through the postal service of official dispatches and by asking some people having proper relationship to forward directly but his letters could not reach the intended leaders in person, for instance the letter of 7/1/2004 to Chief of State Nguyen minh Triet, the then Secretary of HCM City Party executive committee, and the letter of 14/4/2007 to Prime Minister Nguyễn Tấn Dũng, etc. Therefore, Thuc chose the blogging form to upload his articles warning about the danger of the country but still did not get due concern of the leadership while the risks continue to grow more and more dangerous”.

Tran Huynh Duy Thuc wrote what?

* He pointed out the mistakes of the Government and the National Assembly in drawing up the development plans and the growth targets:

“This month last year, the National Assembly voted through a resolution on the plans for socio-economic development in 2008 following a proposal by the Government. Although the situation at that time was to the extent of inflation alarm but the Government and National Assembly still built the GDP growth target of 8.5% - 9%. This figure is a basis for claiming to enhance investment. The resolution stated clearly that investment will reach 42% of the GDP in the same fiscal year 2008 - a very high figure and inversely proportional to the growth quality but proportional to the value of corruption. As a result, the Government poured colossal budget and widespread investment into every field in favor of the State enterprises, especially the business groups and corporations .The risk of inflation is not removed from the root but somewhat like playing with fire by adding more petrol to it, by the epidemic of from-hand-to-mouth investment. The consequences are felt immediately, inflation and excess of imports over exports are galloping up at a dizzy speed. The Government was forced to tighten the currency, lifting the interest rates up, makings it still dizzer .

...With a growth not based on increased productivity, how can we talk about sustainable development. But how do you get new jobs while the only working force capable of doing this for many years is the small and medium enterprises being in agony and having died nearly half. To be honest, quite a few people admit to understand that this goal number of jobs was given to conceal the unemployment status which has been and will be increasing rapidly and complicatedly over the time to come. Crimes and social evils will also accelerate accordingly”(1).

* He clarified the raging dark side of our country’s stock market:

“But ironically, the stock market has been turned into a place for money laundering in order to take advantage of short-term speculations. The capital inflow really mobilized to be used for the economy is inconsiderable , the risk for the banks is not reduced at all but exacerbated indeed, because people make bank loans mostly to throw them into securities. Thus, the equitization is turned into a very good chance to sell at low prices the people’s property to foreign countries in favor of mercenary, corrupt officials. The capacity to execute the macro policy of the Government at all levels, from central to local, is really being challenged by the opportunists. This opportunist force have developed horribly since the Party Congress X. However they are not easy to be identified, because they do not form any separate or specific faction at all, but build up their omnipresence by worming themselves into agencies of all kinds, from the CPV offices to the State organs, from the Government bodies to the Congress committees, at both levels, central and local as well, and from administrative departments to the business management boards”(2).

* And forecasting that the risk of depression is present :

“The nominal values in Vietnam are now giant bubbles interconnected with each other. Over the past time, they have never been discharged slightly to reduce the risk of explosion, the pressure from one place was moved temporarily to another place only. Securities and real-estate pump steam through inflation and interest rates, from there continue pumping into exchange rates. Now it is looking for a way to pump back to property, if the methods of property "stimulus" have no effect this time, then the exchange rate bubbles will explode. The crisis due to bubbles occurred in the internal force depletion as in Vietnam at the moment will cause a comprehensive collapse.

Many countries around the world are also in crisis, but those having inner resources well cared for substantially - i.e. rested on a solid foundation - then,in spite of very serious effects of the crisis,the economy of such countries still has the ability to adjust and quickly create new opportunities for development. In Vietnam, there have been no measures well taken care of radically for a long time, causing it to be increasingly rotten to the core. Consequently, not only there have been no newly created domestic resources at least, but also they suffer from rampant and wasted exploitation "(1).

“…… the existence of agonizing state economic corporations solely relies on the financial supply from the government as well as on a bunch of activities within the narrow home ground only. What the other economic stimulus package was used for to essentially uphold good-for-nothing corporations which exist only on a day-to-day basis. But could these enterpriseses rely for ever on the state budget for survival? When they run out of money, we fear that the partners of this happy marriage must bid farewell to each other soon”(5).


* “He feels unhappy for the unfortunate destiny of the farmers of our country”:

“For the farmers, the immediate future is also far more obscure. The workforce in this sector is growing more and more both in number and in percentage. While land is the most important means of production, it is still being narrowed rapidly, yet the investment in technology to increase labor productivity is almost equal to zero. Switching to jobs in the areas of industry and services, they encounter the fine illusion of people who make investment only to occupy agricultural land. Labor demand due to the small and medium enterprises created every year for the rural areas is now a big negative number. The workers of peasant origin now return home bare - handed, with no land nor occupation at all. Making a living is a big moral challenge for them. Billions of dollars invested from both overseas and the State budget for agriculture and rural development are just odds and ends. Rice, fish, shrimp, coffee, etc… sold at discount or unsalable are heaping up debts on the farmers. Enterprises if going bankrupt can still apply the insolvency law to be released from the responsibility of debt payment. As for the peasants in case of insolvency, even after death they cannot get debts off their hands. Even a worm will turn” (1).

* His historical viewpoint of the world can be regarded as remarkable for its novelty, originality and worth thinking over 

“The desire for prosperity and betterment of life is something people look forward to and have been searching for since thousands of years from now, but the human society has seen really prosperous growth over the past few hundred years only. This great achievement is often attributed to the technical and scientific revolution. That is not entirely wrong , but the great leap forward in science and technology is only the effect, the real cause is the liberation of human freedom and ideas. Only with freedom and human rights can people be fully satisfied to do research, to understand well and unravel the rules of nature; people no longer fear to express their political opinions in order to find the best solutions for life. This is an important foundation for the scientific and technological revolution to invent and innovate, to understand the principles of economics, and to create political and philosophical ideologies to change the form of government into something more effective. History has proved that those who start from behind while embracing human rights ahead won and surpassed far beyond those who started in front but did not respect human rights and freedom.

During the entire 18th century until the beginning of the 19th century, China was the biggest economy in the world, bigger than all of Europe combined. During that time, while the feudal dynasties of China were still complacent of their own strength and were doing all they could to remain the strongest and the richest, the West began the revolution of human rights with the primary aim of winning the freedom of man at any cost. Only 50 years later, China became a weak giant to be torn apart by the countries from the West and was later invaded by Japan, a small neighbor following the Western model. The Manchurian Court was forced to sign a series of shameful treaties to surrender territories. During that same period, the Western world was growing rapidly and had achieved a sustainable prosperity. The typical example is the United States of America, who, in their first constitution, protected human rights and human liberty first and foremost, above all the other things that needed to be protected. The US constitution was amended several times, but in it, the sacred human freedom always occupied the first place. The US did not just naturally become a prosperous nation as seen today. Human freedom does not just occur naturally either”(3).

* With that insight into history ,THDT saw the future threat of the great Han China:

“A people as great as China should have had a much more deserving place compared to where they are today .That place will never come until freedom and human rights of the people of China are fully respected . On the contrary, the economic development that is happening now will lead to a serious social imbalance easily stirring political turmoil and forming a new dynasty, like the rise and fall of those feudal regimes that this country has seen in the past. But before its collapse, it will create major problems for the rest of the world. When an individual or a small group holding power feel that they have absolute power over tens or hundreds of millions of people, they will easily have in their hands great sources of power, The greed for hegemonic power will arise. While having political monopoly, they easily incite the narrow-minded national movement to provoke war against other countries .This had happened during the times of feudalism, capitalism and communism as well” (3).

* And the prospect of the world: need of vigilance

“The world today is still facing similar risks. If globalization fails to make a reasonable allocation of the world market and China cannot form a true democracy in order to ensure freedom and fundamental rights, including the right to decide national political destiny for the people of China; Russia cannot make its young democracy more democratic, the risk of war on a global scale to scramble for markets, exert influences and to satisfy the insatiable greed hidden behind a nationalist agenda, is unavoidable. This is really a big challenge for the whole mankind in the next 20 years” (3)

* He called upon the CPV to make national morality prevail to create peace and harmony for healthy and sustainable development:

“The State should focus on the ethical way of acting (i.e. ĐẠO in Vietnamese) for the nation. ĐẠO is not a religion. Religions are the effective methods to load ĐẠO. ĐẠO is a set of rules of changes, natural and objective, belonging to Heaven and Earth so that when enlightened, people will understand that above is Heaven under which is the Earth and in between human beings need to live together by goodness and benevolence. Only then can people get well-balanced between material life, moral life and spiritual life without falling into the extremes of passion for material wealth, authoritarian behavior or subordination to alien thoughts and the maze of religions. Such a balance would make social sublimation. Then the immunity and resistance of the society will be very high due to the sense of independence and autonomy and community mutual assistance of each citizen” (4).

“Vietnam is in need of a growth the chances of which must be fairly allocated to almost all the people. With a lower growth rate but of better quality, the majority of the people can still enjoy the results. With the type of growth as seen here for a long time, the benefits are appropriated by the minority groups, but the consequences are born by the majority of the masses, not to mention the harmful effects of the ruined environment, traffic jams, gridlocks, etc., all of which weigh heavily upon the majority of the people”(1).

Above are just some excerpts from a fraction of nearly fifty articles, petitions, etc. of THDT, but surely they are quite enough for the readers to see that:

“That is the result of long series of several sleepless nights of my son working in over 5 years with a burning enthusiasm, an extraordinary energy. To tell the truth, I’ve never seen any research document written in a comprehensive, insightful and constructive spirit with respect to broad issues of the country as recommended in the book The path of Vietnam. THDT, my son, is very busy because of his liability to a big family with hundreds of employees and shareholders of his companies run by himself. So to study the problems of the country and petition accordingly, he had to use most of the time reasonably needed for resting, recreating his strength. I very much understand the personality of THDT: he doesn’t do this work out of self-interest expectation” (6).

THDT’s father proved to be modest. In fact, the writings of THDT not only express “a burning enthusiasm, an extraordinary energy” but also embody a pre-eminent brainpower and a merciful heart. As commented by a certain young lady (blogger) named NHI:

"Reading your mail notes, I understand more clearly… why I am honored to know you, uncle Thức . It is what I have taken as the most important thing I have found in your thinking. That is the targeted direction to reach in order to build Viet Nam into a nation with a peace-loving spirit without hatred (as written in one entry of mine, perhaps I have been more or less influenced by Buddhism since my childhood).

In both the previous mail and this one, I always see that thing,(as for other things I feel great admiration for your comments. Hatred is always coupled with devastating and should not exist in our thought if we want to build anything. The crisis itself in VN now is an opportunity for us to change (as said in your article, my uncle). But how to change so that it is a change for the better is what I am very interested in”.

The following lines in honor of THDT by Mr. Le Dien Duc, a journalist, are quite appropriate, but what a pity! 

"Tran Huynh Duy Thuc, don't be afraid! Putting your own life in jeopardy for any just cause you will also have to pay the price for it and the people will be grateful to you for your deeds. Even if you had to die, you would become immortal. The continuation of your persona itself in this life is the pride of the courage and patriotism of your family, your descendants, your siblings and friends and the future generations. Your legacy will be eternal. When passing away, not everyone can have such a pride. No matter how much wealthy you are, you cannot afford to buy such a glory!”

About this article, I only wish it could stir up people’s conscience to ask everybody to raise their voice together, to strike up a peal of soul prayer bells together, demanding those who are competent to reconsider the law case and remove this brutal judgment and liberate Tran Huynh Duy Thuc from jail soon.


On the occasion of Tran Huynh Duy Thuc ‘s 45th birthday celebration

Hanoi, November 25, 2011

Nguyen Thanh Giang

Number 6- Geophysics Aircraft Collective

Trung Van-Tu Liem, Ha Noi

Cell phone: 0984 724 165




__________________________________

Notes:

(1) “Crisis and the last chance” by Tran Dong Chan (2)”Where is the $VN (VN Dong) now and where will it go?” by Tran Dong Chan (3)“The year of the Ox and a new opportunity for VN” by Tran Dong Chan

(4) “Contribution of ideas to the Politburo after the Party Congress X” by Tran Dong Chan


(6) “Application against false charges” lodged the 3rd time on 27/7/ 2011 by the father of Tran Huynh Duy Thuc.

*

 Ngôi sao bị nhốt


Nguyễn Thanh Giang (danlambao) Trong bài “Lạm phát ở Việt Nam – Thử tìm nguyên nhân” của tôi, viết hồi tháng 3 năm 2008, có đoạn trích dẫn - “Học giả Trần Đông Chấn vạch ra cái cơ chế maphia ở Việt Nam như sau: “Họ không hình thành nên những phe nhóm riêng rẽ cụ thể nào cả, mà len lỏi có mặt ở tất cả mọi nơi, từ cơ quan đảng đến nhà nuớc, chính phủ đến quốc hội, trung ương đến địa phương, cơ quan hành chính đến các doanh nghiệp. Cũng không có một thỏa thuận liên minh nào được cam kết nhưng bọn họ phối hợp hành động rất ăn ý và đồng bộ nhờ có một mục tiêu chung là trục lợi. Họ không thể hiện chính kiến riêng và luôn hoan nghênh tất cả các nghị quyết của đảng, chỉ thị của chính phủ, dự luật của quốc hội và các quyết định của chính quyền địa phương cho dù là chúng mang tính bảo thủ hay cấp tiến... Nhưng điều tồi tệ và nguy hại nhất ở đây chính là những kẻ cơ hội này đang được các thế lực nước ngoài hỗ trợ và nuôi dưỡng vì quan hệ cộng sinh và vì những kế hoạch dài hơn””.

Ít lâu sau ngày viết bài đó tôi mới biết người được tôi tôn xưng “học giả” là một tác giả trẻ cùng tuổi Bính Ngọ với con trai tôi. Anh tên là Trần Huỳnh Duy Thức. Xét về Thiên Can, anh lại cùng can Bính với tôi. Tử vi bảo: Bính biến vi sư, Bính biến vi tù. Trong tư cách “sư”, anh xứng đáng bậc thầy của nhiều cán bộ lãnh đạo ĐCSVN. Nhưng, quả là anh đang bị tống tù. Phiên tòa phúc thẩm ngày 11/5/2010 đã kết án anh 16 năm tù và 5 năm quản chế (bản án số 254/2010/HSPT) với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ luật Hình sự.
Bài viết này mang đầu đề “Ngôi sao bị nhốt” vì tôi nghĩ đến một B. Obama (4 – 8 - 1961), một D.Medvedev (14 – 12 – 1965), một Y. Shinawatra (21 – 6 – 1967) … ở Việt Nam. Những người này đều cùng độ tuổi, cùng tầm tư duy với Trần Huỳnh Duy Thức (29 – 11 – 1966).
Trong lĩnh vực kinh tế: Từ một cửa hàng kinh doanh máy tính nhỏ hợp doanh với Lê Thăng Long (cùng học IT tại Trường Đại học Bách khoa TPHCM), tháng 5 năm 2001 họ đã mua lại được Cty Mligo Solution và sáu tháng sau đó, tháng 11/2001, Trần Huỳnh Duy Thức đã nắm tay Lê Thăng Long đĩnh đạc bước chân vào thị trường Mỹ, mua lại công nghệ VoIp (giao thức Internet) rồi về thành lập Cty Global EIS và Cty OCI với hàng trăm nhân viên và nhà khoa học.
EIS và OCI một thời từng được báo chí đánh giá là niềm tự hào của IT VN khi tiên phong đầu tư ở nước ngoài. EIS được một tờ báo quen viết bài khen để khai thác quảng cáo gọi đó là Giác đấu trên đất Mỹ.
Không chỉ thành đạt trong kinh doanh, kiến thức kinh tế còn đủ sâu sắc để THDT đưa ra được những dự báo tầm quốc sự rất đáng nể:
“Tôi còn nhớ, cuối năm 2007, thị trường chứng khoán Việt Nam đang căng phồng như bong bóng. Vào thời điểm đó, mãi lực chứng khoán lần đầu tiên đã len lỏi vào hầu hết các tầng lớp dân chúng Việt Nam. Ngoài công chức, doanh nhân, trong các phiên giao dịch chưa chính thức (OTC) và sàn chứng khoán, người ta thấy sự có mặt của không ít bà nội trợ, các bác nông dân lam lũ. Sự xuất hiện kịp thời bài viết “Việt Nam đồng đang ở đâu và sẽ về đâu” của bác Trần Đông Chấn như là một liều thuốc có công dụng giải “say” cho nhiều người đang bị mãi lực chứng khoán cuốn hút. Bên cạnh kiến thức sâu sắc về tài chính và tiền tệ, người đọc còn cảm nhận sự tinh túy của bác Chấn trong việc sử dụng 02 câu sấm Trạng Trình (Nguyễn Bỉnh Khiêm) để cảnh báo dân chúng về hiểm họa của những cái vòi Bạch Tuộc tài chính quốc tế khi quyết định đầu tư vào chứng khoán. Vì vậy, bài viết của bác Chấn đã vinh dự được sử dụng trong chương trình thời sự của đài truyền hình quốc gia Việt Nam (VTV) cảnh báo dân chúng vào thời điểm ấy”.
Một nhà báo đã từng viết như vậy trên mạng.
      
Về mặt khoa học-công nghệ: Nhiều người thừa nhận rằng chính THDT và công ty EIS, OCI của anh đã đi tiên phong “thị trường hóa” giấc mơ tin học chỉ mới được nhen lên từ các chương trình nghiên cứu cấp quốc gia kiểu như của nhà toán học Phan Đình Diệu. Do vậy, anh có thể xem là một trong những người đã lập công đầu trong sự nghiệp xây dựng nền công nghệ thông tin ở Việt Nam.
Ngoài ra, như lời trong thư của thân phụ THDT, ông Trần Văn Huỳnh, cán bộ Phòng Văn hóa Đối ngoại TP.HCM gửi chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, đã viết về con mình:
“Trong nhiều năm qua, Thức đã dành thời gian, tâm huyết, sức lực nghiên cứu về kinh tế học, chính trị học và tình hình kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa của đất nước với mục đích là cảnh báo đến lãnh đạo đứng đầu Nhà nước, Đảng và Chính phủ về những nguy cơ của đất nước có thể bị thôn tính biến thành thuộc địa kiểu mới trong thời đại toàn cầu hóa. Đầu tiên, Thức đã gửi thư trực tiếp đến một số vị lãnh đạo thông qua con đường công văn chính thức bưu điện và nhờ một số người có quan hệ gửi trực tiếp nhưng không đến được tận tay của các vị lãnh đạo đó. Trong số các bức thư này, có bức thư ngày 7/1/2004 mà Thức đã gửi cho Chủ Tịch, lúc đó là Bí Thư Thành ủy TP.HCM và bức thư ngày 14/4/2007 gửi cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng …. Do đó, Thức đã chọn cách viết blog để đăng tải những bài viết cảnh báo về nguy cơ đất nước nhưng vẫn chưa được quan tâm của lãnh đạo trong khi các nguy cơ vẫn tiếp tục phát triển ngày một nguy cấp”.
Trần huỳnh Duy Thức đã viết những gì?
* Anh chỉ ra những sai lầm của Chính phủ và Quốc hội trong việc vạch kế hoạch phát triển và mục tiêu tăng trưởng:
“Vào tháng này năm ngoái, quốc hội biểu quyết thông qua nghị quyết về kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2008 theo đề xuất của chính phủ. Mặc dù tình hình lạm phát lúc đó đã đến mức báo động nhưng chính phủ và quốc hội vẫn xây dựng mục tiêu tăng trưởng GDP 8,5% - 9%. Con số này là một cơ sở để đòi phải tăng cường đầu tư, nghị quyết nêu rõ đầu tư sẽ đạt 42% GDP trong cùng năm tài khóa 2008 - một con số rất cao và tỷ lệ nghịch với chất lượng tăng trưởng nhưng tỷ lệ thuận với giá trị tham nhũng. Kết quả là các doanh nghiệp nhà nước, đặc biệt là các tập đoàn và tổng công ty, được rót ngân sách khổng lồ và đầu tư tràn lan vào đủ thứ lĩnh vực. Nguy cơ lạm phát không hề được tháo ngòi nổ từ gốc mà lại còn bị đổ thêm dầu vào lửa bởi nạn đầu tư ăn xổi ở thì này. Hậu quả thì thấy ngay lập tức, lạm phát và nhập siêu phi mã chóng mặt. Chính phủ buộc phải thắt chặt tiền tệ nâng lãi suất lên còn chóng mặt hơn.
... Sự tăng trưởng không dựa trên tăng năng suất thì làm sao nói đến phát triển bền vững được. Mà làm sao có được việc làm mới trong khi lực lượng duy nhất làm được điều này trong nhiều năm qua là các doanh nghiệp vừa và nhỏ đang hấp hối và đã chết gần một nửa. Thực ra không ít người thừa hiểu rằng những con số mục tiêu về việc làm này được đưa ra để che dấu tình trạng thất nghiệp đã và sẽ còn tăng nhanh và phức tạp trong thời gian tới. Tội phạm và tệ nạn xã hội cũng theo đó mà tăng mạnh” (1).
      
* Anh vạch rõ cái mặt trái đang hoành hành của thị trường chứng khoán nước ta:

Nhưng thật trớ trêu, thị trường chứng khoán bị biến thành nơi rửa tiền, để đầu cơ trục lợi ngắn hạn, vốn thực sự được huy động để đưa vào nền kinh tế chẳng bao nhiêu, nguy cơ rủi ro cho các ngân hàng không hề giảm đi mà còn trầm trọng hơn vì người ta vay vốn ngân hàng đổ vào chứng khoán; cổ phần hóa bị biến thành cơ hội rất tốt để bán rẻ tài sản toàn dân cho nước ngoài để các quan chức tham nhũng trục lợi. Năng lực thực thi các chính sách vĩ mô của chính quyền các cấp, từ trung ương đến địa phương đang thực sự bị thách thức bởi những kẻ cơ hội. Lực lượng này phát triển kinh khủng kể từ sau đại hội X nhưng lại không dễ bị nhận dạng vì bọn họ không hình thành nên những phe nhóm riêng rẽ cụ thể nào cả, mà len lỏi có mặt ở tất cả mọi nơi từ cơ quan đảng đến nhà nước, chính phủ đến quốc hội, trung ương đến địa phương, cơ quan hành chính đến các doanh nghiệp” (2).

* Và dự báo cái nguy cơ khủng hoảng đang hiện hữu:
“Các giá trị danh nghĩa ở Việt Nam hiện nay là những bong bóng khổng lồ liên thông nhau. Thời gian qua chúng chưa hề được xả hơi để giảm nguy cơ nổ tung, áp lực từ chỗ này chỉ được chuyển tạm thời qua chỗ khác mà thôi. Chứng khoán và bất động sản bơm hơi qua lạm phát và lãi suất, từ đây bơm tiếp vào tỷ giá. Bây giờ nó đang tìm cách để bơm vòng lại bất động sản, nếu biện pháp “kích cầu” bất động sản lần này không có tác dụng thì quả bóng tỷ giá sẽ nổ tung. Khủng hoảng do bong bóng xảy ra trong tình trạng nội lực suy kiệt như Việt Nam lúc này sẽ gây ra một sự sụp đổ toàn diện.
Nhiều nước trên thế giới cũng đang khủng hoảng, nhưng nước nào có nguồn lực trong nước được chăm sóc tốt và thực chất – tức là có nền tảng vững thì cho dù khủng hoảng có rất nặng nề đi nữa, nền kinh tế nước đó vẫn có khả năng điều chỉnh và nhanh chóng tạo ra cơ hội mới để phát triển. Việt Nam lâu nay luôn thiếu vắng những biện pháp chăm sóc từ gốc làm nó ngày càng mục ruỗng do đó mà nội lực của quốc gia ngày càng suy kiệt. Nguồn lực trong nước không chỉ ít được tạo mới mà còn bị khai thác tràn lan và phí phạm”(1).
“……sự tồn tại trong thoi thóp hiện nay của các tập đoàn kinh tế nhà nước đơn thuần chỉ dựa vào sự cung cấp tài chính từ chính phủ cũng như bó hẹp hoạt động trong phạm vi sân nhà mà thôi. Cái gói kích cầu kinh tế kia thực chất đã được dùng vào việc vực dậy các tập đoàn ăn hại này tồn tại được ngày nào hay ngày đó. Nhưng liệu các doanh nghiệp này có sống dựa mãi được vào ngân sách nhà nước hay không? Khi tiền hết thì mỗi lương duyên tốt đẹp này e rằng phải sớm nói lời chia tay”(5).

*
Anh xót xa cho thân phận hẩm hiu của nông dân nước ta:
“Với người nông dân thì tương lai trước mắt còn mờ mịt hơn rất nhiều. Lực lượng lao động trong khu vực này ngày càng tăng cả về con số lẫn tỷ lệ. Trong khi đó tư liệu sản xuất quan trọng nhất là đất đai thì đang bị thu hẹp nhanh chóng, mà đầu tư cho công nghệ để gia tăng năng suất lao động thì gần như bằng không. Chuyển đổi sang việc làm trong khu vực công nghiệp và dịch vụ thì gặp phải những chiếc bánh vẽ của các kẻ đầu tư để chiếm đất nông nghiệp. Số cầu lao động do các doanh nghiệp nhỏ và vừa tạo ra hàng năm cho khu vực nông thôn thì bây giờ là một con số âm to tướng. Những công nhân gốc nông dân giờ đây trở về quê với hai bàn tay trắng, không đất không nghề. Mưu sinh với họ là cả một thử thách đạo đức. Hàng tỷ đô-la đầu tư kể cả từ nước ngoài lẫn từ nhà nước thì số dành cho nông nghiệp và nông thôn chỉ là phần thừa đuôi thẹo. Lúa, cá, tôm, cà phê, v.v… giảm giá và ế ẩm đang chồng chất nợ nần lên người nông dân. Doanh nghiệp nếu phá sản còn áp dụng được luật để giải trừ trách nhiệm trả nợ, còn người nông dân thì có chết cũng không hết trách nhiệm do vỡ nợ. Con giun xéo mãi cũng oằn”(1).
* Sử quan thế giới của anh có thể xem là mới lạ, độc đáo và đáng suy ngẫm:
“Muốn giàu có và làm cuộc sống tốt đẹp hơn là điều con người hướng tới và tìm kiếm từ hàng nghìn năm trước, nhưng xã hội loài người chỉ mới thực sự phát triển thịnh vượng được vài trăm năm nay. Người ta thường gắn cho thành tựu vĩ đại này là nhờ cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật. Điều đó không sai, nhưng bước tiến bộ nhảy vọt về khoa học kỹ thuật này chỉ là quả, nhân của nó chính là sự giải phóng tự do và tư tưởng con người. Có tự do và quyền con người nên người ta mới thỏa sức nghiên cứu, tìm tòi để hiểu rõ được những quy luật của tự nhiên; mới không sợ hãi phát biểu chính kiến của mình để tìm ra những giải pháp tốt nhất. Đây chính là nền tảng quan trọng cho cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật để tạo ra các phát minh, sáng chế; hiểu được quy luật kinh tế; và sáng tạo ra những hệ tư tưởng chính trị, triết học làm thay đổi hình thái nhà nước hiệu quả hơn. Lịch sử đã chứng minh rằng một xuất phát điểm ở phía sau nhưng đặt quyền tự do của con người lên trước đã thắng và vượt xa một xuất phát điểm ở phía trước nhưng không coi trọng quyền và sự tự do của con người. 

Trong cả thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 19 Trung Quốc là nền kinh tế lớn nhất thế giới, lớn hơn cả Châu Âu cộng lại. Vào lúc đó, khi mà triều đại phong kiến Trung Quốc vẫn đang say sưa với sức mạnh của mình và tiếp tục tìm mọi cách để đạt mục tiêu là kẻ mạnh nhất giàu nhất, thì Phương Tây bắt đầu những cuộc cách mạng về nhân quyền với mục tiêu hàng đầu là giành bằng được quyền tự do của con người. Chỉ 50 năm sau, Trung Quốc đã trở thành một kẻ to xác nhược tiểu bị các nước phương Tây xâu xé, rồi sau đó bị Nhật – một láng giềng nhỏ bé đi theo mô hình phương Tây xâm chiếm. Triều đình Mãn Thanh phải ký hàng loạt các hiệp ước bán nước nhục nhã. Trong cùng thời gian đó, thế giới phương Tây đã phát triển nhanh chóng, đạt đến sự thịnh vượng bền vững. Điển hình là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, đất nước này đã đưa vào trong hiến pháp đầu tiên của mình sự bảo vệ quyền con người; tự do của con người được đưa lên trên tất cả những thứ cần bảo vệ khác. Hiến pháp Hoa Kỳ đã hiệu chỉnh nhiều lần nhưng ở đó sự tự do thiêng liêng của con người vẫn luôn là ngự trị số một. Không phải tự nhiên mà Mỹ trở thành quốc gia cường thịnh như ngày nay. Tự do cho con người cũng không phải là thứ tự nhiên mà có” (3). 

* Với sử quan ấy THDT đã nhìn thấu cái hiểm họa tương lai của Đại Hán Trung Quốc:
“Một dân tộc vĩ đại như Trung Quốc lẽ ra phải có một ví trí xứng đáng hơn nhiều so với hiện nay. Vị trí ấy sẽ không bao giờ có được đến khi nào mà tự do và nhân quyền của người Trung Hoa được tôn trọng một cách đầy đủ. Ngược lại, sự phát triển kinh tế như hiện nay sẽ dẫn đến một sự mất cân bằng xã hội nghiêm trọng, dễ dàng gây nên những rối loạn chính trị và hình thành nên một triều đại mới, giống như sự tồn vong của các chế độ phong kiến ở nước này xưa nay. Nhưng trước khi sụp đổ nó sẽ gây ra bao nhiêu tai họa cho cả thế giới. Khi một cá nhân hay một nhóm nhỏ cầm quyền cảm thấy mình có quyền lực tuyệt đối với hàng chục, hàng trăm triệu người thì sẽ dễ dàng nắm trong tay mình những nguồn lực khổng lồ. Tham vọng bá quyền tất sẽ phát sinh. Đang độc tôn về chính trị nên họ dễ dàng kích động tinh thần dân tộc hẹp hòi để phát động những cuộc chiến tranh tàn phá những dân tộc và quốc gia khác. Điều này đã từng xảy ra trong cả chủ nghĩa phong kiến, tư bản lẫn cộng sản (3) . 

* Và cái viễn cảnh cần cảnh giác của thế giới:
“Thế giới ngày nay vẫn đang đứng trước những nguy cơ tương tự. Nếu toàn cầu hóa thất bại trong việc tạo ra một sự phân bổ hợp lý thị trường thế giới và Trung Quốc không hình thành được một thiết chế dân chủ để đảm bảo tự do và các quyền cơ bản, kể cả quyền quyết định vận mệnh chính trị quốc gia cho người dân Trung Hoa; Nga không phát triển được nền dân chủ non trẻ dân chủ hơn nữa thì nguy cơ xảy ra một cuộc chiến diện rộng để tranh giành thị trường, ảnh hưởng và thỏa mãn tham vọng cá nhân được ẩn chứa trong những mục tiêu dân tộc là điều khó mà tránh khỏi. Đây thực sự là một thách thức rất lớn cho toàn nhân loại trong vòng 20 năm tới” (3). 

* Anh kêu gọi ĐCSVN hãy chấn đạo quốc gia để tạo an hòa cho phát triển lành mạnh và bền vững:

“Nhà nước cần tập trung chấn đạo cho quốc gia. Đạo không phải là tôn giáo, các tôn giáo là những phương pháp hiệu quả để tải đạo. Đạo là những qui luật vận động thiên nhiên khách quan của trời đất mà khi ngộ đạo con người sẽ hiểu rằng trên có trời, dưới có đất và ở giữa cái không gian ấy con người cần sống với nhau bằng lòng nhân nghĩa. Chỉ khi đó cuộc sống của người dân mới có được sự cân bằng giữa đời sống vật chất, đời sống tinh thần và đời sống tâm linh mà không bị rơi vào các thái cực của đam mê vật chất, độc đoán hoặc lệ thuộc tư tưởng và mê cung tôn giáo. Sự cân bằng như vậy sẽ làm cho xã hội thăng hoa. Khi đó sức miễn nhiễm và đề kháng của xã hội sẽ rất cao nhờ ý thức độc lập tự chủ và tương trợ cộng đồng của mỗi công dân” (4). 

“Việt Nam đang cần một sự tăng trưởng mà cơ hội của nó được phân bổ công bằng cho hầu hết dân chúng. Một mức tăng trưởng thấp hơn nhưng chất lượng tốt hơn thì đa số người dân vẫn được hưởng thành quả. Với kiểu tăng trưởng như lâu nay, lợi ích thì các nhóm thiểu số chiếm đoạt nhưng hậu quả thì đa số dân chúng lãnh đủ. Đó là chưa kể tác hại của môi trường bị hủy hoại, kẹt xe tắt đường, v.v…, tất cả đều đè nặng lên đa số người dân” (1). 


Trên đây chỉ là trích đoạn phần nhỏ trong số gần năm mươi bài viết, bản kiến nghị … của THDT, nhưng chắc hẳn cũng đủ để người đọc thấy được:
“Đó là kết quả của những chuỗi dài nhiều đêm thức trắng trong hơn 5 năm làm việc với một nhiệt huyết cháy bỏng, một nghị lực phi thường của con tôi. Nói thật là tôi chưa hề thấy qua một tài liệu nào nghiên cứu toàn diện, sâu sắc và đầy tinh thần xây dựng đối với các vấn đề rộng lớn của đất nước như được giới thiệu trong Con đường Việt Nam. Thức con tôi là người rất bận rộn vì trách nhiệm với một đại gia đình, với mấy trăm nhân viên và cổ đông công ty mà mình điều hành. Cho nên để nghiên cứu, kiến nghị các vấn đề của đất nước, con tôi phải sử dụng hầu hết thời gian đáng lẽ cần dùng cho nghỉ ngơi, tái tạo sức lực của mình. Tôi rất hiểu tính cách của Thức không làm việc này vì trông đợi vào những lợi ích cho riêng mình” (6).
Thân sinh THDT đã tỏ ra khiêm tốn, Sự thật, những trang viết của THDT không chỉ thể hiện “một nhiệt huyết cháy bỏng, một nghị lực phi thường” mà còn biểu hiện một trí tuệ trác việt, một tấm lòng từ bi. Đúng như nhận xét của một cháu gái tên Nhi nào đấy:   
“Cháu đọc mail của chú càng thấy rõ ra rằng …vì sao cháu hân hạnh được biết chú. Đó là cái cháu lấy làm quan trọng nhất cháu tìm thấy ở suy nghĩ của chú. Đó chính là hướng đến và xây dựng VN với tâm hồn không hận thù (như cháu có viết trong 1 entry của cháu, có lẽ cháu chịu ảnh hưởng đạo Phật từ nhỏ).
Cả mail trước và mail này, cháu đều thấy điều đó. (còn những điều khác cháu rất thấy cảm phục về những nhận xét của chú) Hận thù luôn đi đôi với tàn phá nên không nên tồn tại trong ý nghĩ nếu như muốn xây dựng bất cứ điều gì. Nay cái khủng hoảng ở VN chính là thời cơ để có thay đổi (như bài viết của chú). Mà thay đổi như thế nào để có một thay đổi tốt đó là điều cháu rất quan tâm”.
Những dòng tôn vinh của nhà báo Lê Diễn Đức thật đích đáng, nhưng ngậm ngùi làm sao::
“Trần Huỳnh Duy Thức! Anh đừng sợ! Cuộc dấn thân nào cũng phải trả giá và sẽ được tri ân bởi dân tộc. Thậm chí nếu phải chết, anh sẽ là bất tử. Sự tiếp diễn của con người anh trong cuộc sống này chính là niềm tự hào về lòng dũng cảm và yêu nước của gia đình, của con cháu anh, của bạn bè và các thế hệ tương lai. Di sản của anh sẽ vĩnh cửu. Không phải ai xuống mồ cũng có được điều đó. Tiền bạc nhiều đến đâu cũng không mua được điều đó!”
Về phần bài viết này, chỉ mong sao khuấy động được lương tri để xin mọi người cùng lên tiếng, cùng dóng được hồi chuông nguyện hồn những ai có quyền, hãy xem xét lại mà xóa đi bản án tàn bạo, sớm trả tự do cho Trần Huỳnh Duy Thức.
Nhân sinh nhật thứ 45 của Thức

Hà Nội, 25 tháng 11 năm 2011

Nguyễn Thanh Giang 
Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm- Hà Nội
Mobi: 0984 724 165
danlambaovn.blogspot.com

__________________________________
Ghi chú: 

(1) Trần Đông Chấn – Khủng hoảng – cơ hội cuối (2) Trần Đông Chấn – Việt Nam đồng đang ở đâu và sẽ về đâu (3) Trần Đông Chấn – Kỷ Sửu và vận hội mới của Việt Nam
(4) Trần Đông Chấn – Góp ý cho Bộ Chính trị sau Đại hội X
(5) Trần Đông Chấn - Gói kích cầu của ba Dũng và Thị trường chứng khoán của Sinh Hùng
(6) Thân sinh Trần Huỳnh Duy Thức - Đơn kêu oan lần 3, ngày 27-7-2011
© Copyright 2019 Dân Làm Báo, All rights reserved

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.